Đèn đỏ ở giao lộ Hưng Hòa phá lệ kéo dài, Hướng Trường Không đợi đến giây thứ chín mươi sáu, nhìn thấy một chiếc máy bay bay trên bầu trời cách đó không xa.
Hôm nay thời tiết rất tốt, trời trong phía dưới máy bay kéo qua một đạo khói trắng thật dài, giống như ở trên không trung vẽ ra một bức tranh.
Hướng Trường Không nhìn xem nó từng chút một bay qua tầm mắt của mình, cho đến khi đèn đỏ biến thành màu xanh lá. Anh vặn ga và lái xe điện chạy đi.
Anh chạy đến tòa nhà văn phòng phía trước, chính là địa điểm đưa cơm hộp cho khách hàng. Tháng mười thành phố A đã vào thu, nghênh đón chính là những cơn gió vỗ nhẹ vào mặt, mang theo một chút hơi lạnh.
Sau khi đến tòa nhà văn phòng, Hướng Trường Không đem xe điện dừng ở dưới lầu, lấy cơm hộp từ thùng giữ nhiệt ra, một bên gọi điện cho khách hàng, một bên bước nhanh đi vào. Đây là một tòa văn phòng cao cấp, ra ra vào vào đều là nam nữ tuổi trẻ ăn mặt thời thượng, Hương Trường Không chờ bọn họ ra khỏi thang máy rồi mới nhấc chân bước vào.
Bởi vì là thời gian ra ngoài ăn cơm, người lên lầu không nhiều lắm, thang máy một đường thông thuận dừng ở lầu 23, "Đinh" một tiếng mở cửa.
Hướng Trường Không đi ra thang máy, tìm đến công ty ở địa chỉ quen thuộc, đẩy ra cửa thủy tinh ngăn ở trước mặt.
"Xin chào, xin hỏi vị nào là cô Chu?"
"Nơi này nơi này!" Một cô gái tóc ngắn từ trước bàn làm việc thò đầu ra, hướng Hướng Trường Không phất phất tay.
Hướng Trường Không hướng cô nhìn lại một chút, cầm theo cơm hộp đi tới.
"Cô gọi món gì" Đồng nghiệp nam ngồi đối diện với cô Chu phấn khích đứng dậy, tò mò gõ hai lần vào bàn cô. Vì cử động quá mạnh, tập tài liệu đang cầm trên tay bị anh ta quyết xuống đất.
"*Maocai." Cô Chu vui vẻ đáp lại hai chữ, dọn dẹp bàn làm việc, "cảm ơn, cảm ơn, để chỗ này là được."
*đây là một món ăn tựa như lẩu nhưng khi dịch thì không có tên gọi cụ thể cho nên mình để nguyên bản covert, nếu bạn nào biết thù chỉ mình nha, cảm ơn rất nhiều.
Hướng Trường Không đặt đồ ăn xuống, nói "chậm dùng", sau đó quay người chuẩn bị rời đi. Thì tập tài liệu của nam đồng nghiệp rơi xuống chân anh, cúi xuống định giúp anh ta nhặt, ai ngờ chưa kịp chạm vào thì nam đồng nghiệp đã luống cuống hét lên: "Đừng đụng vào, tôi sẽ nhặt! Anh đừng đem đồ của tôi làm bẩn."
Hướng Trường Không dừng lại một lúc không nói gì, vượt qua tập tài liệu của bước ra ngoài. Khi đẩy cửa, anh nhìn ngón tay mình, thu lại và lau vào quần áo lao động hai lần, sau đó mới mở cửa.
Bước đến lối vào thang máy, cửa thang máy vừa mở, lại một anh chàng giao cơm khác vội vã bước ra. Nhìn thấy Hướng Trường Không ở đối diện, anh hăng hái chào hỏi.
Anh và Hướng Trường Không không cùng công ty giao đồ ăn, nhưng vì giao đồ ăn cùng khu nên thỉnh thoảng mới có thể gặp nhau.
Hướng Trường Không gật đầu với anh, bước nhanh vào thang máy và bấm cửa thang máy.
"..."
Anh chàng đang đứng bên ngoài thang máy chưa kịp phục hồi tinh thần, sửng sốt một hồi một hồi mới thổi còi đánh vào cánh cửa thang máy đang đóng lại, "Anh bạn này, hôm nay đột nhiên khốc quá~".
Anh ta không để ý tới Hướng Trường Không nữa, nhanh chóng đi giao cơm hộp của mình.
Trong thang máy, Hướng Trường Không lặng lẽ nhìn con số giảm xuống còn chín, sau đó lấy điện thoại ra, lật đơn đặt hàng.
Tiếp theo, anh sẽ đến công viên Tinh Quang để giao đồ ăn cho một cô gái tên Từ Luyến. Gần đây anh thường nhận được đơn đặt hàng từ cô Từ Luyến này, cô đã đặt món cơm đùi gà đặc trưng của "phòng bếp Ngọa Long" trong ba ngày liên tiếp.
Một lần nữa bước lên chiếc xe điện của mình, Hướng Trường Không chạy theo hướng công viên Tinh Quag
Mười năm trước, mảnh đất nơi có công viên Tinh Quang còn hoang vu, mấy năm trở lại đây, được sự hỗ trợ đắc lực của chính quyền, ông viên Tinh Quang đã được xây dựng thành công và phát triển nhanh chóng. Ngày nay, ngoài biển hoa lớn nhất ở Thành phố A, những phòng triển lãm lớn và những cửa hàng độc đáo được xây dựng ở đó đã trở thành một tọa độ mới ở Thành phố A, thu hút hàng chục nghìn khách du lịch và những người đam mê nhiếp ảnh.
Năm nay nghe nói trang trại Tinh Quang cũng đã được thành lập, có thể cho người dân thành phố thuê đất để trải nghiệm trồng rau.
Cô Từ Luyến, người đặt bữa ăn đã mở một cửa hàng nhỏ của riêng mình ở Công viên Tinh Quang.
Khi Hướng Trường Không đến công viên Tinh Quang lần đầu tiên để giao đồ ăn, anh ấy vẫn cần phải dựa vào hướng dẫn trên bản đồ, sau một vài lần, anh đã có trong đầu tất cả bản đồ của toàn bộ công viên Tinh Quang.
Đậu chiếc xe điện bên ngoài cửa hàng của Từ Luyến, Hướng Trường Không lấy những thứ cô đã đặt ra, đi tới cửa nhìn vào trong một cái. Cô gái ngồi ở lầu một nhìn quán hôm nay không có, thảo nào chỉ gọi một suất ăn.
"Xin chào." Anh nhẹ nhàng mở cửa, chuông gió treo ở cửa leng keng.
Từ Luyến đang nấu chảy sáp trên tầng hai, cô liếc xuống khi nghe thấy giọng nói. Phòng làm việc của cô ở trên tầng hai, mặt đối diện với cửa ra vào không bị lan can chắn, lại trực tiếp lắp cửa sổ sát đất trong suốt.
Một anh chàng mặc quần áo lao động màu cam đang đứng ở tầng dưới, mang theo đồ ăn mà cô đặt.
"Chờ một chút." Từ Luyến tắt lò nấu chảy sáp, lấy khăn giấy ra lau tay, bước xuống lầu.
Âm thanh giòn giã của đôi giày cao gót từ xa đến gần, Hướng Trường Không mặt không lý do mà trở nên co quắp.
Hai ngày trước anh nhìn thấy cô mặc một chiếc quần da đen, khí chất soái khí và gợi cảm, như thể cô là người phụ nữ của đại ca. Hôm nay là một chiếc áo gió dài màu đen có thắt lưng khoa trương, dưới chân là một đôi giày cao gót màu đen, tóc buộc thành đuôi ngựa cao buộc sau đầu, thẳng tắp đen nhánh.
Hôm nay cô không còn giống như người phụ nữ của đại ca mà giống như bản thân cô là đại ca.
"Cảm ơn." Từ Luyến đã vô tình bước tới gần anh và lấy đi đồ ăn từ anh.
Hướng Trường Không chỉ cảm thấy đôi tay nhẹ bẫng, theo bản năng nói "không có chi" với cô, sau đó xoay người bước ra khỏi cửa hàng.
Khi anh vừa vặn ga xe điện, anh quay lại nhìn Từ Luyến, người đang đi về phía phòng nghỉ ở tầng một.
Khuôn mặt của cô rất đẹp, khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, không để tóc mái, lộ ra vầng trán đầy đặn và mịn màng. Lông mày của cô được vẽ sâu và dày hơn phụ nữ bình thường, son môi cũng là màu đỏ chói sáng nhất.
Cô có vẻ đặc biệt thích kiểu xuất hiện trước công chúng, giống như rõ ràng là cô đang điều hành một cửa hàng bán nến thơm rất văn học và nhỏ bé, nhưng lại đặt tên nó là Monster (quái vật).
Thu lại ánh mắt, Hướng Trường Không lao đến điểm đến tiếp theo.
Từ Luyến chỉ mất mười phút để ăn xong bữa trưa. Cuối tháng này, một bất động sản mới được mở bán, chủ đầu tư đã đặt mua hai trăm bộ hộp quà nến thơm để cô dành tặng cho những vị khách VIP sẽ tham gia buổi gặp mặt sau đó.
Nhà phát triển này là một nhà phát triển kỳ cựu ở địa phương với tiềm lực tài chính mạnh mẽ và đã ký một đơn đặt hàng trị giá 100.000 nhân dân tệ với cô. Từ trước đến nay đơn đặt hàng đều là một mình Từ Luyến làm, không có thói quen mời người khác, thứ nhất là cô thấy phiền phức, thứ hai là cô lo lắng về tay nghề của người khác, chẳng qua như vậy thì bản thân có chút bận.
Cô mở cửa hàng này được hai năm, công việc kinh doanh thời kỳ đầu không tốt lắm, thậm chí có thể nói là vắng vẻ, dù sao thì nến thơm cũng không được ưa chuộng lắm. Và cô trở nên hoàn toàn nổi tiếng sau khi hợp tác với cửa hàng đồ ngọt bên cạnh "Đường Tâm Mật Ý".
Giáng sinh năm ngoái, chủ cửa hàng tráng miệng đã đến gặp cô và nhờ cô làm một số nến thơm và vòng hoa Giáng sinh trong cửa hàng, vì rất hài lòng với thành phẩm nên chủ cửa hàng đã đăng những bức ảnh này lên mạng.
Đường Tâm Mật Ý là một cửa hàng tráng miệng nổi tiếng trên Internet, với hơn một triệu người hâm mộ trên Weibo và cửa hàng của Từ Luyến cũng trở nên nổi tiếng khi họ đăng bài như thế này. Không chỉ ngày càng có nhiều khách hàng tìm đến mà còn có quan
hệ hợp tác thường xuyên với các doanh nghiệp khác.
Bắt đầu từ nửa cuối năm nay, một mình cô thực sự quá bận rộn, nên đã thuê một nhân viên giúp cô trông cửa hàng và kiểm tra tiền mặt.
Sau thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, Xu Lian đi lên phòng làm việc trên tầng hai và bắt đầu chuẩn bị đơn hàng. Ngay sau khi cô bắt đầu làm việc, thời gian trở nên nhanh chóng, khi cô định thần lại, đồng hồ báo thức của cô đã kêu nửa phút một cách tuyệt vọng.
Cô thở ra một hơi dài và bấm đồng hồ báo thức nhắc cô đặt đồ ăn.
Đồng hồ báo thức này chỉ do cô đặt mấy ngày nay, bởi vì mấy ngày nay cô quá bận rộn, chỉ cần người nhân viên nhỏ mà cô thuê không có ở đó, cô nhất định sẽ quên đặt đồ ăn, không còn cách nào, vì vậy cô đã phải để đồng hồ báo thức nhắc nhở cô ăn.
Bữa tối trên phần mềm đặt đồ ăn rất đa dạng, nhưng không có nhiều món thực sự ngon, Từ Luyến quá lười nghĩ xem nên ăn gì vào buổi tối, nên cô đã gọi thêm một phần cơm đùi gà.
Khoảng thời gian này cũng là lúc cao điểm giao đồ ăn của Hướng Trường Không, trước khi đi anh đã gọi điện về nhà mình.
Chuông điện thoại kêu hồi lâu mới được nhấc máy, bên kia nhấc máy cũng không nói chuyện, Hướng Trường Không có vẻ ngạc nhiên về điều này, nói thẳng: "Mẹ nhớ ăn cơm tối nhé! Đồ ăn con đã đặt trong tủ lạnh, mẹ nhớ làm ấm nó lên trước khi ăn."
Bên kia vẫn không có tiếng động, chỉ có tiếng thở nhẹ báo hiệu có người ở đầu dây bên kia.
Hướng Trường Không nói tiếp: "Con sẽ thu dọn đồ đạc khi con về. Mười giờ con sẽ về đến nhà, nên mẹ đi ngủ sớm một chút."
Lần này anh đợi, nhưng đầu dây bên kia vẫn im lặng. Anh thở dài gần như không nghe được, nói "tạm biệt" và cúp điện thoại.
Sau khi nghe thấy tiếng cúp máy, Ông Thục Lệ mất thêm ba giây trước khi đặt điện thoại xuống. Bà đến tủ lạnh lấy đồ ăn mà Hướng Trường Không để lại, vừa cho vào lò vi sóng đã nghe thấy tiếng đập cửa.
Căn nhà họ ở tương đối cũ kỹ, không có vườn nhà, bếp núc bên cạnh cửa. Ông Thục Lệ bước ra khỏi bếp và nhìn ra cửa. Người ngoài cửa vẫn chưa rời đi, bởi vì tiếng gõ cửa vẫn vang lên không biết mệt mỏi, cô đứng ở nơi đó một lúc, chậm rãi đi tới mở cửa.
Cánh cửa vẫn chưa được mở hoàn toàn, có một dây xích cửa vẫn được gắn vào, điều này cũng được Hướng Trường Không giải thích cụ thể.
Khi những người bên ngoài nhìn thấy bà, họ sững người một lúc và mỉm cười với cô: "Chào mẹ Hướng, con là Tiểu Lưu sống đối diện với dì, dì còn biết con không?"
Ông Thục Lệ không nói, nhưng không có biểu cảm gì nhìn cô. Tiểu Lưu bị bà ấy nhìn có chút ngại, nhà Hướng Trường Không chuyển đến đây đã hai năm rồi, cô ấy thường xuyên gặp hai anh cem nhà họ Hướng, người duy nhất là mẹ Hướng, người hiếm khi xuất hiện, nghe nói rằng bà bị bệnh.
"Con vừa đi xuống để nhận chuyển phát nhanh, nhìn thấy lá thư của nhà dì đề là Hướng Trường Không, vì vậy thuận đường con đã mang nó cho dì." Tiểu Lưu nói, đưa bức thư trên tay cho bà, "Đây, là cài này, vậy tôi không làm phiền nữa."
Sau khi đưa bức thư trên tay cho Ông Thục Lệ, cô quay lại và mở cửa nhà mình. Ông Thục Lệ đóng cửa và nhìn xuống lá thư trên tay cô.
Người nhận là Hướng Trường Không, và địa chỉ của bức thư là Viện Nghiên cứu Máy bay đệ nhất của Thành phố A.
Ông Thục Lệ nhìn chằm chằm vào dòng chữ một lúc, xé phong bì làm đôi và ném vào thùng rác.
* * *
Đôi lời của tác giả
Mọi người khỏe, ta Bản Lật Tử đã trở về.
Lần này là câu chuyện của Trường Không tiên sinh cùng Từ Luyến nữ sĩ, hi vọng mọi người thích.
* * *
Đôi lời của Tiểu Dạ: Mình sẽ cố hết sức đăng chương vào 10h tối mỗi ngày.