Trong căn phòng bệnh tối om, hơi thở của hắn trầm ổn đều đều. Một phi tiêu từ ngoài cửa bay vào, hắn không nhanh không chậm bắt lấy phi tiêu đang cắt gió bay đến. Một bóng người tựa ngoài cửa sải chân bước vào.
"Cậu chào hỏi tôi hơi bị
bạo lực đấy!"
Hắn ngồi dậy bước đến bàn ngồi, toàn xuất hiện lúc không có ai, tên này yêu thầm mình chăng?
"Cậu bị loạn trí hay sao mà phải nằm đây?"
Anh ngồi xuống cạnh hắn rồi tự rót cho mình một ly nước lọc. Đây là lần thứ ba anh thấy hắn phải nằm viện. Phải tranh thủ trêu đùa hắn một chút.
"Cũng không phải tại em cậu?"
"Cậu nhớ lại rồi sao.."
Anh cười nhạt uống một ngụm nước sau đó bắt đầu nhớ về chuyện cũ.
"Trước đây Khánh Vi nó rất vui tính lại hòa đồng với mọi người. Nhưng tôi đã không để ý, từ lúc cậu mất phần kí ức về nó thì nó đã hoàn toàn thay đổi. Nó không còn như trước đây nữa, điều đó có thể nói lên sự quan trọng của cậu trong lòng nó. Vậy mà tôi lại không hề nhận ra nó chính là Death.."
Hắn và anh lại cùng nhớ về một chuyện quá khứ. Lúc đó cô mới 7 tuổi đã đến chỗ huấn luyện của Master, họ luôn thắc mắc tại sao cô luôn đeo lớp mặt nạ đó, có lẽ hắn là người duy nhất thấy được gương mặt thật của cô, ở đó cô đã gặp hắn, cả Khánh, Ngọc, Bảo Ly cũng không biết đến sự hiện diện của cô cho đến một ngày..
* * *
Hai năm trước
"Anh, em rất thích anh!"
Cô đứng trước mặt hắn hai tay bắt chéo sau lưng nhún nhún nói. Gương mặt cô lúc này hồn nhiên và vui vẻ biết bao, khác xa dáng vẻ hiện tại
"Anh có bạn gái rồi!"
Lúc đó hắn đã không một chút do dự từ chối cô sau đó quay lưng bước đi. Cô cũng không nói gì nhưng từ lúc đó cô không xuất hiện ở sân huấn luyện nữa.
Một hôm, cô đi xe trên đường thì có một kẻ bám đuôi. Cô phát giác được lập tức tấp xe vào lề sau đó giả vờ nghe điện thoại nhưng thực chất đang định vị vị trí của mình cho anh biết sau đó cô tiếp tục chạy. Bỗng nhiên cô phát hiện kẻ đó quay xe lại và ngưng theo dõi cô.
Nhận thấy sự bất thường cô lập tức chạy đến sân huấn luyện. Một cô gái bịt mặt đã chĩa súng vào thái dương cô, cô định lật ngược tình thế thì bỗng thấy hắn đang ngồi tựa người vào ghế bụng có một vết thương. Không chần chừ một chiêu hạ gục kẻ phía sau sau đó chạy đến bên hắn.
Thân ảnh người con trai cô yêu trước mắt, hơi thở yếu ớt ôm vết thương ở bụng. Với khả năng của hắn sao có thể để bản thân bị thương, chẳng lẽ là vì cô gây phiền phức cho hắn. Đang suy nghĩ thì một giọng nói truyền đến, người con gái bịt mặt đứng phía sau cười to
"Kẻ vô dụng như mày chỉ làm ngán đường hắn ta thôi, mày không thấy mày làm hân ta cảm thấy phiền hay sao? Một con nhóc ranh như mày sao có đủ tư cách để hắn ta yêu mày? Nói cho mày biết, hắn ta yêu người khác rồi và người đó chắc chắn tốt hơn ngươi gấp vạn lần"
Vừa dứt lời cô ta đã phi thân đi mất. Cô đặt bàn tay lên má hắn sau đó bỏ đi. Một lúc sau hắn được Khánh tìm thấy và đưa đến bệnh viện. Trong phòng bệnh lúc đó có Khánh, Ngọc, Bảo Ly và một chị cũng tên Ly nghe đâu là vị hôn thê của hắn. Cô và anh cùng nhau bước vào, hắn nhìn cô với ánh mắt xa lạ hỏi anh. Lúc này cô đang mang chiếc mặt nạ quen thuộc của Death.
"Bạn gái cậu à?"
"Cậu điên rồi à? Phong làm gì có bạn gái?"
"Anh, em là ai?"
Bảo Ly kéo Khánh lại, cô ấy tự chỉ vào mình rồi hỏi hắn.
"Em loạn não à? Em là Bảo Ly, Bảo Ngọc, Khánh, Phong, Ly!"
Hắn chỉ từng người mà nói, hắn không có bị điên, hắn rất tỉnh táo mà? Bọn họ bị điên à?
"Vấn đề là đây là ai?"
".. Không biết!"
Hắn nheo mày trả lời một cách ngọt ơ, bọn họ thầm nghĩ thôi xong rồi, tại sao lại quên người nguy hiểm như Death chứ?
"Không sao. Không nhớ thì không cần phải nhớ, đều là quá khứ cả!"
Vị hôn thê của hắn cười hiền từ. Anh nhìn cô ta bằng ánh mắt nghi ngờ. Đột nhiên xuất hiện một vị hôn thê muốn thế vị trí của Death bên cạnh hắn ư?
Anh biết hắn cũng yêu cô, nhưng hắn và a h đã thỏa thuận là đến lúc cô 18 tuổi và đủ trưởng thành thì mới quyết định.
* * *
"Cậu vẫn nhớ thỏa thuận chứ?"
Hắn thoát khỏi dòng kí ức quay sang nhìn anh. Thỏa thuận.. Hắn làm sao có thể quên, nếu một trong hai theo đuổi được Death thì người kia..
"Tôi đâu có mất trí như cậu!"
Anh phì cười trong trong lòng dâng lên một nỗi đau xót không đành lòng.
"Vậy tôi không che giấu nữa!"
Hắn cười nói, lúc hắn và anh mải mê ôn lại chuyện cũ. Bỗng bên ngoài vang lên một giọng nói trong trẻo.
" "Giấu chuyện gì.."