Hiện Đại Hot Boy Và Cool Girl - Hàn Thiên Vy

Thảo luận trong 'Truyện Của Tôi' bắt đầu bởi Khánh Dâu, 11 Tháng sáu 2021.

  1. Khánh Dâu Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    18
    Hot Boy Và Cool Girl

    [​IMG]

    Tác giả:
    Hàn Thiên Vy

    Thể loại: Hiện Đại, Hắc Bang

    Rating: 16+

    Link thảo luận - góp ý: [Thảo luận - Góp ý] - Các Tác Phẩm Của Hàn Thiên Vy


    Văn Án:

    Nếu làm người tốt quá khó sống, chi bằng trở thành kẻ xấu?

    Dùng thực lực chứng minh cho những kẻ khác biết bản thân không dễ bị bắt nạt.

    Nữ chính là một cô gái bạo lực chết chóc, đồng thời cũng là một diễn viên tài năng trong vở kịch của chính mình.
     
    chiqudoll thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 12 Tháng sáu 2021
  2. Đang tải...
  3. Khánh Dâu Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    18
    Chương 1: Trận Đấu

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trường THPT Nam Việt nằm cạnh trường ĐH Nam Hải trên đường Hồ Ngọc Chi, khu phố 4, huyện Cô Tô, thành phố A.

    Trường THPT Nam Việt là ngôi trường nổi tiếng với đội bóng chuyền mạnh kể cả đội tuyển nam lẫn nữ.

    Năm nay, đội trưởng đội bóng chuyền là phó văn thể của lớp 12A. Cô gái có dáng người xinh đẹp, khuôn mặt hút hồn, lúc nào cũng lạnh lùng, hời hợt với mọi thứ, cô là học sinh danh dự toàn trường nổi danh tài giỏi về mọi mặt, trừ môn Mĩ Thuật, Tên là Lê Lâm Khánh Vi.

    Trường Nam Hải là trường ĐH đạt giải Đội bóng vàng của năm. Trưởng đội bóng chuyền đồng thời là trưởng kí túc xá nam của trường là Hoàng Minh Thiên, sinh viên năm cuối. Anh có thân hình cao lớn, khuôn mặt đẹp trai lại chuẩn men, rất ga lăng với các bạn nữ, nhưng lại rất phong tình nha!

    Thầy dạy thể dục của cô (nữ chính, Khánh Vi) nhờ các anh chị trường Nam Hải trong đội bóng chuyền của trường cùng tập luyện với đội cô nên cô thường xuyên ra vào trường Nam Hải.

    Vào một hôm, trường Nam Hải có trận bóng đá với trường Quốc Duy thành phố bên cạnh. Vốn là fan ruột của Barca nên cô rất têu thích môn thể thao vua này bỏ cả buổi tập luyện để đi xem.

    Tỉ số hiện tại đang là 1-0 nghiêng về đội Quốc Duy. Tuy nhiên các cầu thủ đội Nam Hải không có chút gì gọi là áp lực. Đến hết hiệp 1, tỉ số vẫn là 1-0.

    Đến khi vào hiệp 2, cô để ý có một tiền vệ vào thay. Anh ta xử lí bóng rất tốt, kĩ thuật cũng rất điêu luyện. Vừa vào sân đã làm nữ cổ động viên của hai trường rầm rộ tán thưởng. Anh ta khiến cho trận đấu thay đổi hẳn, lợi thế đang nghiêng về trường Nam Hải.

    Đến phút thứ 52, anh ta sút một cú vào khung thành làm thủ môn bên kia bấn loạn. Cả sân bóng hét lên vì thần tượng, cô thì đứng như trời trồng nhìn cú sút đẹp mắt vừa rồi mà thầm cảm thán "Messi.."

    Vào phút thứ 57, anh ta lại sút vào khung thành nhưng lại bị trọng tài bắt vì lỗi việt vị. Anh ta cũng chẳng nói gì.

    Cô tức giận trong lòng lập tức lao vào chỗ trọng tài "Thầy, như vậy sao lại việt vị được cơ chứ?"

    "Trọng tài là cha là mẹ, thầy đã bảo em ấy phạm lỗi việt vị!" Trọng tài tỏ vẻ không hài lòng với thái độ của cô.

    "Nếu thầy nói như vậy, chẳng phải Công Phượng, Messi, Ronaldo, David đều việt vị rồi hay sao? Đây không phải là giải đấu chuyên nghiệp nhưng ít ra cách làm việc cũng phải chuyên nghiệp một chút chứ ạ?"

    Cô bức xúc tuôn một trào. Cả đội bóng của hai bên nhìn cô, cả sân bóng nhìn cô. Hắn ta cũng nhìn cô bằng ánh mắt thú vị. Trọng tài bây giờ đã tun người.

    "Nè.. nè.. Em là học sinh lớp nào? Tôi sẽ mách với giáo viên của em!" Trọng tài hăm dọa cô.

    "Lê Lâm Khánh Vi, trường Nam Việt!" Cô thách thức trọng tài.

    Cả sân bóng ồ lên kinh ngạc. Đây chính là cô gái huyền thoại sao?

    Trọng tài đang định nói gì đó thì tiếng tin nhắn đột ngột vang lên, vừa lấy điện thoại trong túi, cô đã cướp lấy chạy đến chỗ đội trọng tài và giám khảo.

    Sau khi họ đọc tin nhắn thì hừng hực tức giận gọi bảo vệ bắt trọng tài ra thay bằng người khác. Sau đó phát thanh viên phát biểu, vì lí do trọng tài đã gian lận trong trận đấu nên chúng tôi sẽ đổi trọng tài, và quả bóng lúc nãy của hắn ta được chấp nhận. Ngay từ đầu cô đã biết trọng tài ăn chia với HLV Quốc Duy, chẳng qua cô đang tìm cơ hội để vạch mặt họ thôi.

    Cả sân nhìn cô với ánh mắt thán phục sau đó tiếp tục trở lại với trận đấu. Trận đấu rất căng thẳng vì đội Quốc Duy đã bị phát hiện gian lận. Họ tấn công toàn lực cố gắng ghi thêm bàn. Đến phút cuối cùng, quả bong lại về chân hắn, hắn nhảy lên sút một cú cực đẹp vào khung thành.

    Thủ môn đã chụp được quả bóng nhưng quả bóng đi với lực rất mạnh nên đẩy cả tay thủ môn vào lưới.

    "Oa.. Thắng rồ!" Cả trường Nam Hải hò reo vui mừng. Hắn đứng đó lắc đầu rồi trở về với đội.

    Cô cũng vui mừng không kém đứng nhìn. Đến lúc quay mặt bước đi thì hắn từ đâu xuất hiện đưa cô chai nước.

    "Cám ơn!"

    "Không có gì!" Cô cười nhẹ với anh rồi lấy chai nước bỏ đi.

    Hắn ta ngạc nhiên, được nói chuyện với người đẹp trai như hắn mà không kích động sao? Thú vị!

    "Đó là đội trưởng đội bóng chuyền trường Nam Việt, nổi tiếng lạnh lùng. Đố mày cua được nhỏ đó!" Bạn hắn, hậu vệ đội bóng từ phía sau đi tới.

    "Tao không những cua được mà còn thay đổi cái tính đó!"

    Hắn ta cười nửa miệng, từ trước đến nay chỉ có người khác tìm hắn, hắn chưa từng chủ động.

    "Năm trăm đô mày không làm được điều đó!"

    Hai tên này cá cược chẳng qua là nói đùa, nhưng bản thân hắn lại đang nói thật, hắn thật sự có hứng thú với cô gái thú vị này, ngoài ra..
     
    chiqudoll thích bài này.
    Last edited by a moderator: 12 Tháng sáu 2021
  4. Khánh Dâu Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    18
    Chương 2: Bị Thương

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Vài ngày sau đó, cô vẫn đi tập với anh chị trường ĐH. Đây là trận đấu giao lưu giữa THPT Nam Việt và THPT Nam Hải.

    Hai đội đã vào vị trí, đội THPT Nam Việt có cô là đội trưởng, đội trưởng trường Nam Hải là học sinh lớp 11, cùng đám bạn đi chơi với nhau cho nên trận đấu vô cùng thoải mái, năm trận đấu và kết quả là 2-2. Đây sẽ là trận quyết định, ai cũng đã thấm mệt. Riêng cô lúc này mới trở nên sôi nổi, thường xuyên bỏ lỗ khiến các chị lớp trên phải lao đao. Tỉ số hiện tại là 23-12 nghiêng về đội nó. Bắt được cơ hội, cô nhảy lên cúp banh T dây và tỉ số là 24-12, nhưng một sự cố bất ngờ xảy ra, bỗng nhiên cô bị chuột rút rơi xuống, chân cô đã sưng tấy và đỏ nhưng dù có khuyên thế nào cô cũng nhất quyết không rời sân. Không làm được gì, trận đấu lại tiếp tục diễn ra. Cô cố gắng nén cơn đau mà tiếp tục chơi nhưng có lẽ vì quá đau đớn cô xém ngất.

    Hắn đi ngang sân thấy cô xém ngất thì lập tức bế cô ra khỏi sân trong con mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, dù rất đau đớn cô vẫn cố chịu.

    "Bỏ tôi xuống! Tôi phải thắng, tôi đã hứa là phải giành chiến thắng. Anh bỏ tôi xuống!"

    Cô nắm lấy áo hắn làm áo hắn nhăn nhúm. Tuy đây chỉ là một trận đấu giao hữu bình thường nhưng cô đã đặt rất nhiều hi vọng vào nó.

    "Chết tiệt! Em im miệng cho tôi! Không có em thì họ sẽ thay em chiến thắng! Họ là đồng đội của em, em phải tin tưởng họ."

    "Nhưng.."

    "Không nhưng nhị gì cả. Ngồi ở đây, khi trận đấu kết thúc tôi sẽ đưa em về!"

    Hắn đặt cô xuống dãy ghế chỗ khán đài, mọi người bên ngoài liên tục hỏi thăm. Khi cô nhìn vào sân thì cả đội giơ ngón cái ám thị sẽ cố gắng giành chiến thắng, thấy thế cô cũng vui vẻ được phần nào. Không phải cô không tin tưởng họ, chẳng qua là đối thủ..

    Khi cô đang trầm mặc suy nghĩ thì bỗng có cảm giác chân mình lạnh lạnh, dễ chịu hơn, cô quay xuống nhìn thì thấy hắn đang dùng khăn bọc đá để xoa chân cho cô. Hành động của hắn làm cả sân đang chú ý đến hành động của hắn chứ không quan tâm vào trận đấu nữa, mặt cô cũng dần dần đỏ lên.

    "Không còn đau nhiều chứ?"

    Hắn ngước mặt lên nhìn cô, trong đôi mắt trong veo mang đầy những tia lo lắng làm người khác động lòng. Có lẽ chính hắn cũng không biết cảm xúc của bạn thân mình rốt cuộc là diễn, hay là thật..

    "Khô.. ng đau!"

    Cô lắp bắp rồi lảng tránh sang chỗ khác. Cô hiểu rõ con người hắn, hắn sẽ không có bộ dạng này, chắc chắn chỉ là đang đóng kịch, nhưng vở kịch này thật sự ấm áp..

    Thấy kế hoạch sắp thành công, hắn cười nửa miệng rồi ngồi bên cạnh cô.

    Trận đấu đang diễn ra cao trào, tỉ số hiện tại là 24-21, lượt phát bóng của trường Nam Hải. Thấy sự nguy hiểm nó hét lên "Chiến thuật 3-1-2. Ngọc làm chủ tướng 1vs1"

    Vừa nghe cô nói, đội hình lập tức thay đổi. Trường Nam Hải phát phóng, đội Nam Việt đỡ, Nam Hải bắt bàn, Nam Việt bắt móng, Nam Hải cúp, Nam Việt chặn, Nam Hải bỏ lỗ. Thấy cơ hội, Ngọc nhảy lên đỡ bóng, cả đội hình Nam Hải lập tức lùi về phía sau. Ai ngờ, Ngọc chuyền bóng cho cô bạn bên cánh trái bỏ lỗ sát lưới và tỉ số là 25-21, đội Nam Việt thắng 3-2.

    Cả đội như vỡ òa chạy ra ôm cô tới tấp. Họ quyết định đi party cùng trường Nam Hải nhưng vì vết thương nên cô từ chối. Cả đội khá tiếc nhưng khi quay sang nhìn hắn thì lại cười cười tạm biệt cô rồi đi.

    "Về chứ?"

    "Đói!"

    Cô chớp chớp mắt ngượng ngu ngơ nhìn hắn. Hắn phụt cười rồi ngồi xuống trước mặt cô làm cô ngớ người, hắn cười thầm.

    "Tôi cõng em!"

    Cô điếng người khi nghe câu này, đùa với cô chắc? Cô đang phân vân liệu mình có nặng quá làm hắn mất mặt hay không?

    "Anh không đùa! Lên đi!"

    Hắn đoán ra được suy nghĩ của cô. Cuối cùng cô vẫn cắn răng trèo lên lưng hắn, hắn cõng cô đi trên đường, đoạn đường vắng im lặng đến đáng sợ. Có lẽ thấy bầu không khí quá căng thẳng, hắn bắt đầu lên tiếng.

    "Nhà em có bao nhiêu người?"

    "Nhà tôi có bốn người. Ba, mẹ, anh hai và tôi!"

    "Nhà tôi chỉ có ba người. Ba tôi và em trai tôi! Ba mẹ tôi ly thân khi tôi lên tám."

    Giọng hắn có vẻ rất buồn và nuối tiếc. Sự nuối tiếc thật sự hoàn toàn không mang chút giả dối.

    "Tôi xin lỗi!"

    Cô đột nhiên cảm thấy có lỗi. Thật ra có những thứ cô biết rõ là không thể chạm đến, nhưng bản thân vẫn vô tình tiến gần hơn..

    "Không sao. Tôi quen rồi! Đến rồi, em ngồi đi!"

    Hắn đặt cô xuống ghế rồi gọi hai tô mì cay và hai ly nước mía, đây là một quán ăn vặt nằm gần khu chợ đêm đông đúc, tuy nhiên hôm nay trời có đổ vài hạt mưa nên quán khá vắng vẻ, ngoài hắn và cô chỉ có ba bàn. Hắn và cô ngồi đó hàn uyên tâm sự mãi đến 9h tối. Cô nhờ hắn gọi taxi vì nhà cô rất xa không muốn làm phiến hắn như thế. Trong lúc hắn đi gọi taxi, một đám người đi đến trước mặt nó.

    "Nè, đây không phải con nhỏ nhiều chuyện trường Nam Việt khiến chúng ta thua đậm hay sao?"

    "Biến đi!"

    Đây là đám người của trường Quốc Duy, chắc là bọn họ vẫn cay cú vì trận đấu lần trước, gặp lại đám người chơi xấu này đương nhiên cô cảm thấy vô cùng phiền phức, đám não tàn này cũng dám đến tìm cô gây chuyện, sợ bản thân sống quá lâu sao?

    "Mạnh mồm nhỉ? Để xem cô em giỏi đến đâu!"

    Tên đó giơ tay định đánh cô, vừa giơ tay lên thì một thanh kiếm đã kề vào cổ tên đó. Có lẽ lần đầu tiên bị một vũ khí nguy hiểm như vậy kề vào cổ, bọn chúng run run, vì quá sợ hãi bọn chúng khóc lóc vang xin rồi chạy đi.

    "Tiểu thư! Người không sao chứ?"

    Bruce là vệ sĩ của cô, chỉ cần có bất cứ nguy hiểm nào anh ta sẽ lập tức xuất hiện, luôn theo sát cô để giám sát tránh cô manh động và.. (Chứ không phải để bảo vệ đâu)

    "Ta không sao! Ngươi tránh mặt đi!"

    Cô mỉm cười rồi ra lệnh cho Bruce lui xuống, nếu để hắn bắt gặp thì không nên. Bruce gật đầu chào rồi đi mất, cùng lúc hắn xuất hiện. Chiếc Taxi chạy đến, hắn dìu cô lên taxi, cả hai trao đổi số điện thoại để dễ dàng liên lạc rồi chào tạm biệt nhau.

    Chiếc taxi vừa chạy đi, hắn cất lời "Ra đây đi!"

    "Chủ nhân!"

    Max, người đã quan sát cô từ trong góc tối. Hắn quay sang nhìn Max, bình thường Max sẽ không để bản thân dễ dàng bị phát hiện như vậy, đã xảy ra chuyện gì?

    "Người không nên có quan hệ với kẻ thù!"

    Max vừa nói xong đã bỏ đi. Khóa mắt hắn giật giật, hắn cười khổ rồi đi bộ về trên con đường đó. Kẻ thù? Thật đáng ngạc nhiên!

    Cùng lúc đó, trên chiếc taxi, cô nhận được tin nhắn của Bruce "Không nên qua lại với kẻ thù!"

    Kẻ thù? Còn quá nhiều chuyện người sẽ không thể nào hiểu được đâu Bruce..

    Sau khi đọc tin nhắn, cô không nói gì mà cất chiếc Ip12 vào rồi nói với tài xế "Nhà 77/D, đường Concect, phố 811"
     
    chiqudoll thích bài này.
    Last edited by a moderator: 12 Tháng sáu 2021
  5. Khánh Dâu Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    18
    Chương 3: Kẻ Thù

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chiếc taxi chở cô về nhà sau đó chạy đi mất. Đứng trước căn biệt thự u ám trước mặt, cô khẽ thở dài rồi bước vào, chân đã không còn đau nữa. Vừa bước vào nhà, cô đã gặp cảnh tượng ba cô đang ngồi cùng một người con gái xa lạ, hai người có những cử chỉ vô cùng thân mật.

    Cô biết, lúc này mẹ cô đang ngồi khóc ở nơi nào đó. Ba cô là đại ca của một bang mafia khét tiếng trên thế giới, việc qua lại với nhiều loại phụ nữ là hiển nhiên.

    Ba và mẹ cô rất hòa đồng, ba cũng yêu mẹ, chỉ là ba vẫn không thể bỏ được thói trăng hoa lúc nào cũng làm mẹ bật khóc.

    Nhìn cô gái chỉ lớn hơn cô vài tuổi mà cô cảm thấy tởm. Có vẻ cô ta hành nghề sớm quá rồi!

    "Đây là con gái anh sao? Đẹp quá!"

    Cô gái đó chỉ vào cô rồi nói với giọng nũng nịu. Tầng tầng lớp lớp da gà của cô nổi lên, cô rùng mình rồi tiếp tục bước đi.

    "Khánh Vi! Con không chào chị sao?"

    Ba cô không hài lòng với cô. Vốn dĩ trong mắt ông cô chả là gì cứ như là bóng ma, ông luôn yêu thương anh hai hơn vì anh là một sát thủ hạng nặng có thể giúp đỡ cho ông.

    Nhưng ông không hề biết anh ấy phải quản lí bang riêng của mình, đó là bang Wolf, một trong những bang hùng mạnh đứng sau Fox và ngang hàng với Ghost.

    "Chị? Làm ơn đi, nhìn cô ta như một bà già ý. Hay con sẽ gọi là bà nội già?"

    Cô cười nhạt rồi lên lầu tìm mẹ. Mẹ lúc này chắc đang cần người ở bên cạnh..

    "Mày.."

    Ba cô tức giận đứng phắt dậy. Cô gái đó kéo ông ngồi xuống kìm nén cơn giận tiếp tục cuộc vui ghê tởm của bản thân.

    Trong phòng mẹ cô,

    "Mẹ.."

    "Tiểu Vi, con về rồi!"

    Cô ôm lấy người phụ nữ trong góc phòng. Mẹ cô ôm lấy cô khóc nức nở. Bà đã phải chịu đựng cảnh này rất nhiều lần rồi, bà thực sự rất mệt mỏi..

    "Không sao đâu mẹ, có con rồi!"

    Cô đau lòng an ủi mẹ. Phía dưới nhà, cánh cửa lần thứ 2 mở ra. Chàng trai vô cùng đẹp trai bước vào, ngay khi nhìn thấy cảnh tượng đôi nam nữ ôm nhau giữa phòng khách thì khó chịu nheo mày.

    "Lên phòng đi! Chướng quá."

    Anh mở miệng rủa, vừa làm việc mệt mỏi trở về đã gặp cảnh tượng ghê tởm này, bữa ăn khuya này làm sao anh nuốt trôi?

    "Con về rồi à?"

    Ba cô rất ngạc nhiên khi thấy anh về bằng cửa trước mà không đi cầu thang từ tầng hầm lên như thường ngày.

    "Con anh rất đẹp trai nha!"

    Cô gái kia lập tức sáng mắt khi thấy anh, cô ta bán thân vì tiền nhưng cũng không ai có thể cản cô ta đam mê trai đẹp. Trai đẹp là tài nguyên chung của cả vuc trụ.

    "Hổ phụ sinh hổ tử mà!"

    Ba cô cười hài lòng, anh là con ruột của ông ta, gương mặt anh đương nhiên giống ông ta bảy, tám phần.

    "Nhảm nhí.."

    Anh phất tay rồi bước lên lầu. Anh biết cô và mẹ có lẽ giờ đang an ủi nhau. Mỗi lần như thế anh đều muốn đánh ba anh vài cú, nhưng rốt cuộc anh là con ông ta, không thể làm vậy.

    Hai người bọn họ cũng không nói gì nữa, đưa nhau lên phòng tiếp tục cuộc vui.

    Phòng mẹ cô,

    Lúc này mẹ đã thiếp đi, cô đứng dậy nhìn mẹ được một lúc thì anh bước vào.

    "Mẹ ngủ rồi à?"

    Anh ôm lấy cô từ phía sau, hôn lên tóc cô. Cô xoay lưng lại ôm anh. Nhìn người con gái mình yêu thương nhất đau khổ là điều mà bát cứ người đàn ông nào cũng không muốn. Anh cũng giống vậy, anh rất yêu cô, anh yêu cô dù cô là em gái anh, yêu cô hơn yêu tính mạng mình, nhưng chắc cô cũng không bao giờ để ý đâu.

    "Anh đưa em về phòng!"

    Anh choàng tay muốn dìu cô về phòng. Nhưng cô lại đẩy tay anh ra.

    "Ưm.. Em muốn ngủ với anh!"

    "Được được, ngủ cùng với anh!"

    Anh véo má cô rồi cùng cô trở về phòng mình. Cô lập tức mở tủ đồ của anh ra lấy một chiếc áo sơ-mi trắng của anh, rồi lại lật đật mở cái tủ nhỏ trong góc lấy ra một cái quần đùi chạy vào toa-lét. Anh lắc đầu cười cười nhìn cô.

    Sau khi bước ra, cô không nói gì mà chạy đến tủ sách của anh, chọn một quyển để đọc. Sau khi cô ra, thì anh vào toa-lét, đến khi anh bước ra thì cô đã đọc xong cả quyển sách.

    Thấy anh bước ra cô bước lại trước mặt anh, nhìn anh thật kĩ rồi phán.

    "Không có vết thương, không còn mùi máu tươi!"

    Anh phì cười trước câu nói của cô, anh biết thế nào cô cũng sẽ nói thế. Mỗi lần anh đi làm nhiệm vụ về cô cũng kiểm tra anh rất kĩ, những lúc anh sơ suất bị thương thì đó là đêm cực hình của anh. Cô bắt anh thức suốt ba tiếng đồng hồ để ngồi nghe cô lảm nhảm, phàn nàn sau đó lại ngủ gục trên vai anh.

    "Ngủ đi cô bé!"

    Anh bế cô lên rồi ném lên giường.

    Nửa đêm, cô bỗng quay qua khều khều anh, anh lập tức mở mắt nhưng không quay lại, thấy anh không có động tĩnh, cô nói

    "Anh hai, hôm nay em gặp một anh khối trên rất dễ thương, anh ấy rất tốt với em, rất giống anh. Hôm nay, trường em có trận đấu với trường anh, em sơ suất bị thương, là anh ta chăm sóc em. Nhưng em biết, em biết anh ta là người em không nên giao du.. vì anh ta là kẻ thù của anh, anh ta là người mà chị Ly yêu, nhưng anh ta không yêu chị ấy, anh ta làm chị ấy khóc, nhưng chị ấy khóc thì anh cũng khóc. Em không muốn thấy anh khóc. Em rất thương anh, anh hai!"

    Cô nói rồi ngủ quên mất. Lúc cô kể đến lúc cô bị thương, xém chút nữa anh đã quay lại nhưng khi nghe đến từ 'kẻ thù' thì anh lập tức nhíu mày, khi nghe đến tên Ly thì mày anh giãn ra cười không thành tiếng. Anh quay sang cô, nhìn khuôn mặt đang ngủ tựa thiên thần. Anh biết rõ cô đang kể về người nào..

    "Cô bé ngốc, cậu ta không phải kẻ thù của anh, còn Ly không phải người anh yêu, anh.. yêu em!"

    Anh nói rồi hôn vào môi cô một cái sau đó ôm cô vào lòng cả hai cùng chìm vào giấc ngủ.

    Sáng hôm sau.

    "Anh hai.."

    Cô quờ quạng khắp nơi nhưng không thể anh thì lập tức bật dậy, nghe tiếng xả nước trong toa-lét thì cô không nói gì mà bỏ về phòng thay đồ, soạn sách vở chuẩn bị đi học.

    Bước xuống nhà, ba cô đang đọc báo, mẹ cô pha trà, anh đang ngồi nghe nhạc. Khi nhìn thấy cô xuống thì mẹ cô cười chào buổi sáng còn anh thì tháo tai nghe ra bắt đầu ăn sáng. Cô gắp cho mẹ cô cả cái trứng.

    "Mẹ ăn thêm đi, con không ăn trứng!"

    Mẹ cô cười rồi ăn phần trứng đó, sau khi ăn xong, cô lấy trong balo hai cái phiếu và một cái thẻ ATM đưa cho mẹ cô

    "Mẹ với thím Sáu đi shopping đi! Nhớ mau cho con và anh hai thứ gì đó nha!"

    "Nhưng.. con làm gì ra tiền?"

    Mẹ cô còn ấp úng không nhận, cô có làm gì ra tiền mà cho bà chứ.

    "Mẹ nhận đi!"

    Anh cũng tiếp lời, anh biết cô cũng có thu nhập riêng của bản thân, tuy không biết rõ cô đang làm gì.

    "Con đi học nha mẹ!"

    Cô cười nói rồi bước đi, vừa ra khỏi cửa cô lập tức lấy chiếc Ip12 của mình ra nhắn tin vào một số điện thoại quen thuộc sau đó cười nhẹ.

    Cổng biệt thự nhà nó.

    "Anh đưa em đi học!"

    Anh chạy chiếc Yamaha R1 2015 lại trước mặt cô. Nó phóng lên, ôm chặt eo anh rồi phản bác.

    "Em đến trường anh có chút chuyện!"

    "Chuyện con nhỏ đó?"

    Anh lên ga lập tức phóng đi với vận tốc cực nhanh. Những chuyện làm cô bực tức cô đều sẽ kể chúng với anh, anh đương nhiên biết chuyện gì!

    "Em nhất định sẽ cho nó biết thế nào là lễ độ khi dám chọc tới em!"

    "Đừng như lần trước nha, lần trước em làm người ta bị hủy hoại khuôn mặt, lại còn trúng độc DF-22 khiến cô ta phải sống đời sống thực vật. Để làm êm chuyện, anh đã phải cho người giết cả gia đình, thủ tiêu hàng xóm đấy!"

    Anh phàn nàn về việc phải thu dọn chiến trường cho cô, cô ra tay quá độc ác.

    "Lần này sẽ nhẹ thôi.."

    Cô nói bằng giọng nham hiểm vô cùng làm anh nuốt nước bọt ừng ực vì sợ cô em gái.

    Trên đời này anh không sợ bất cứ thứ gì, chỉ sợ cô, anh tàn độc, cô còn tàn độc hơn, anh mưu trí cô lại càng mưu mô, những người đụng tới cô không chết thì chỉ còn nửa cái mạng..
     
    chiqudoll thích bài này.
    Last edited by a moderator: 12 Tháng sáu 2021
  6. Khánh Dâu Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    18
    Chương 4: Sự Trả Thù Của Ác Ma

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Anh dừng xe trước cổng trường ĐH Nam Việt. Cô bước xuống, tháo mũ bảo hiểm rồi hất tóc sang một bên. Anh cũng làm động tác y hệt cô, bước xuống xe, tháo mũ bảo hiểm rồi vuốt tóc ngược lên. Hai người họ đang là tâm điểm chú ý của tất cả học sinh, đậu xe trước cổng trường. Một đại ca khét tiếng cùng một con người huyền thoại ai gặp mà chẳng run sợ. Thầm thương cho kẻ đã đụng tới hai người họ.

    Thế giới rộng lớn như vậy mà người biết họ là anh em chỉ đếm trên đầu ngón tay, anh có nét đẹp hòa hoa, sáng chói, cô có nét đẹp lạnh lùng, lãnh khốc. Mỗi người một vẻ, không ai giống ai.

    Anh mệt mỏi tựa vào con moto của mình châm một điếu Kent, vừa hít một hơi đã bị cô giật lấy ném xuống đất còn bồi thêm vài dấu giày lên.

    "Em không thích anh hút thuốc!"

    Chỉ một câu nói của cô đã khiến anh nín bặt. Nhìn những cử chỉ thân mật của họ mà mọi người thầm thán phục, quả là trai gái tài sắc vẹn toàn. Nhưng đâu đó trong trường có vài đôi mắt phượng đang đỏ lên vì giận dữ.

    Đứng đợi một lúc thì có ba cô gái đi vào, cô gái ở giữa nhìn cô như kẻ thù mười kiếp không bằng nhưng đến khi bắt gặp ánh mắt cô thì lại rụt rè rút lại. Tìm thấy đối tượng cần tìm, môi cô nhếch lên một đường cong tuyệt hảo rồi sải chân bước tới. Hai cô gái hai bên thấy cô đang đi tới thì bủn rủn tay chân, một chút cũng không nhút nhích.

    Đã đắc tội nhầm người rồi!

    "Chị.. Sao chị đi vội thế?"

    Cô cố tình nhấn mạnh chữ 'chị', trong lòng cô sớm đã muốn băm cô ta thành tương rồi.

    "Liên ahihi quan đến cô à!"

    Cô gái kia đanh đá không kém. Đã chọc tới cô thì chắc chắn không phải dạng vừa đâu.

    "Tôn trọng kêu bằng chị, khiến tôi khinh thì nhận chữ ki!"

    Cô nhíu mày phượng tỏ rõ thái độ không hài lòng với câu trả lời của 'chị' đây.

    "Mày.."

    Chị ta lập tức thẹn quá hóa giận hạ tay xuống mặt cô. Từ đâu đó trong trường, có một người rất muốn xông ra đỡ cho cô. Trái ngược với người đó, anh lại thích thú đứng xem.

    "A.."

    Tiếng la oai oái đau đớn của 'chị' ta vang lên. Bàn tay trắng nõn nay đã đỏ dần, cổ tay đau đến không cử động nổi.

    Lúc nãy khi cô ta đánh cô, cô đã dùng tay phải cô mình giữ lấy tay cô ta sau đó bẻ ra sau rồi đẩy cô ta ra.

    "Chị được đứng ngang hàng với tôi khi nào?"

    Cô cười nửa miệng. Khẩu khí bức người khiến người nghe liên tường đến một vị công chúa tàn khốc.

    "Mày đợi đó! Anh hai tao là trùm bao của khu này! Đụng tới tao mày chuẩn bị quan tài đi!"

    Cô ta lớn tiếng hét, cả trường ai cũng nghe thấy thầm cười cho số phận của cô ta.

    Vừa nghe cụm từ 'trùm bao cả khu' thì khoé môi anh giật giật, tay phải bỏ túi quần đi tới.

    "Tôi cũng muốn xem bản lĩnh anh cô tới đâu?"

    Hào quang của anh tỏa ra khắp nơi vừa khiến người ta có cảm giác ghê rợn lại có cảm giác an toàn.

    "Trai đẹp này, chuyện không liên quan tới anh!"

    Nhìn dung mạo anh tuyệt hạo như vậy, cô ta thiếu điều chảy nước dãi, nuốt ngước miếng ừng ực trả lời.

    "Chuyện liên quan tới Rin đều liên quan tới tôi!"

    Anh nói, câu nói làm ai ai cũng thán phục cầu mong mình được trở thành cô dù chỉ một ngày.

    ".. Anh hai!"

    Nhìn thấy đoàn người chạy wave, dream, mio đến, cô ta vui mừng chạy đến. Sao lúc này mới đến, làm cô ta sợ ngất đi được!

    "Là đứa nào ăn hiếp em tao!"

    Câu nói của tên đại ca làm cả trường giật mình. Cô giữ tay anh lại ý muốn tự giải quyết hết những chuyện này, vốn biết khả năng cô nên anh cũng chẳng nói gì hơn. Ai bảo anh dạy võ cho cô làm gì?

    "Là tôi!"

    Cô bước đến, thư thái ung dung, khác thường. Cô đương nhiên không sợ bọn tép riu này.

    "Cô em, nhan sắc cũng quá là đẹp đi! Nếu em chịu làm người yêu anh thì anh sẽ tha cho!"

    Tên đại ca dùng tay trái sờ lên khuôn mặt hoàn mĩ của cô. Máu điên trong người anh nổi lên, hắn đến lúc này cũng không nhịn nổi nữa nhảy từ trên lầu xuống đi ra phía cổng.

    Anh và hắn chạm mặt nhau.

    "Nhìn cậu vẫn già nhỉ?"

    Hắn móc méo anh, đã lâu bọn họ chưa gặp nhau, anh toàn cúp học đi làm.

    "Cậu thì cũng là đứa trẻ to xác thôi!"

    Anh móc ngược lại. Cả hai không những không phải kẻ thù mà còn là bạn thân, rất thân nữa chứ!

    Ở phía cô,

    "Ông già, bỏ cái tay dơ bẩn đó ra!"

    Cô khí chịu dùng tay đẩy tay tên đại ca ra, trước giờ cô rất ghét những kẻ tự ý chạm vào cô.

    "Con này láo!"

    Tên đại ca trừng mắt tức giận, hắn ta chưa từng mất mặt trước nhiều người như vậy.

    "Em đã nói với anh hai rồi! Anh xử nó đi anh!"

    Cô ả đứng bên cạnh la ó. Tên đại ca cho một thằng đàn em lao vào, nó chỉ một tay bấm vào cổ họng hắn, cổ họng lập tức phun máu. Móng tay nó vừa dài lại vừa nhọn, bao thốn.

    Tên thứ hai cũng xông lên, hắn cần cây mã tấu định đạp vào đầu nó thì bị nó dùng tay phải chặn lại, cướp mã tấu sau đó đập vào đầu hắn làm hắn bể đầu, toàn máu me.

    Tên thứ ba thấy bạn bè mình bị đánh tức giận cầm dao lao vào, tên đó chém trai chém phải, cô né qua phải rồi né qua trái sau đó dùng chân đá cây dao bay đi rồi dùng hai tay bắt lấy hắn ta vật xuống làm hắn ta gãy hai ba cái xương sườn.

    Chưa đợi tên đại ca ra tay, cô nhún người xuống lộn người ba vòng rồi lấy hai chân kẹp cổ hắn vật xuống làm hắn té xuống, nó dùng ngón trỏ tay phải đâm thẳng vào rốn hắn làm hắn phun máu rồi ngất đi.

    Hiện tại, người cô toàn máu me. Sau khi xử xong đám đó, cô nhìn 'chị ta', lấy trong túi ra một cái lưỡi lam, dùng tay trái bóp cổ khiến cô ta không động đậy được rồi rạch vài đường khá sâu trên mặt sau đó còn lấy trong túi ra bọc muối ớt rắc đều lên mặt. Cô ta đau đớn gào thét sau đó ngất đi. Hai nhỏ đi chung với cô ta giờ đã mất dạng.

    Bạn bè gặp hoạn nạn là không còn một ai. Chỉ trách ả ta sống sai thôi!

    Sau khi xử lí xong, cô quay lưng lại thì thấy hắn và anh đang nói chuyện lòng thầm kinh ngạc. Đám học sinh giờ đã khiếp sợ không dám nhìn cô nữa. Tiến tới chỗ hai mĩ nam phía trước.

    "Hai người?"

    Cô vô cùng thắc mắc khi thấy hai người họ thân với nhau, chẳng phải họ là kẻ thù sao?
     
    chiqudoll thích bài này.
    Last edited by a moderator: 12 Tháng sáu 2021
  7. Khánh Dâu Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    18
    Chương 5: Có Thêm Bạn Mới

    Bấm để xem
    Đóng lại
    'Bạn thân..'

    Anh xoa đầu cô, bọn họ ngoài mặt là kẻ thù nhưng thật ra lại rất thân nhau, thường xuyên giúp đỡ nhau.

    "Thân ai nấy lo!"

    Hắn liếc liếc anh và nhìn cô trìu mến.

    Anh giơ tay chào cô rồi lấy xe chạy vào nhà xe, hắn cùng chào tạm biệt cô rồi trở về trường, cả hai người họ cùng đi chung. Cô nhìn hai chàng trai trước mặt rồi quay lưng sải chân bước về trường trong đầu hiện ra hàng chục câu hỏi về hai người bọn họ và cô gái tên Ly đó. Quả là phức tạp!

    Cô vừa bước vào lớp thì trống tường vang lên, giờ học trôi qua vô cùng suôn sẻ. Giờ ra về, cô đeo balo vừa đi vừa hát vô tư hồn nhiên rất hợp với một cô bé 18 tuổi. Vừa bước ra khỏi cổng trường, cô va phải một người khác, cô không ngã nhưng người kia đã ngã nhào, lập tức có vài người đỡ người đó dậy. Cô ta nhìn cô với ánh mắt tóe lửa, miệng hung hăng phun ra những lời độc địa, mà người đó quen quen thì phải.. hình như là con nhỏ ở nhà cô tối qua.

    Vừa mới nhận ra thì cô ta đã bước đi mất, có lẽ cô ta không nhớ rõ mặt cô, nhưng khuôn mặt cô ta thì cô đây nhớ rất rõ. Cô nhớ khuôn mặt tất cả những người phụ nữ đã qua đêm với ba cô.

    Cô gái kia một bước bước thẳng về phía một hotgirl trong trường cô tát một cú thật mạnh rồi lớn tiến quát. Mọi người xung quanh cũng cầm điện thoại lên ghi hình lại.

    "Đệt, ai cho mày nhắn tin với bồ tao?"

    Vừa dứt câu nói, cô ta vừa đánh vừa nắm tóc, nhỏ hotgirl kia có vẻ sợ sệt khuỵu xuống đất khóc lóc nhưng tuyệt nhiên không mở miệng nhận lỗi hay xin lỗi.

    Đám nam sinh và nữ sinh bên ngoài reo hò cổ vũ, có vẻ nhỏ hotgirl đó không được lòng học sinh lắm thì phải.

    Nhìn bao quát một hồi, cô phát hiện một nhỏ khá đẹp khác đang cầm điện thoại bấm liên tục, khuôn mặt đầm đìa mồ hôi lẫn sự gấp gáp, sau khi bấm xong nhỏ đó thở phào nhẹ nhõm rồi nhếch mép nhìn cô gái nhỏ kia đang bị đánh mà khinh thường.

    Hừ, đúng là không phải thân nhau cứ là bạn, ở đời nhiều đứa khốn nạn gán nhãn bạn thân.

    Vốn dĩ cô không định xen vào chuyện này, nhưng nhìn cô gái đáng thương đang bị đánh phía bên kia, cô thầm cảm thấy thú vị, cô ấy là..

    Chân cô bắt đầu bước về phía đó, bàn tay phải giơ lên nắm lấy tay cô ả đang đánh, tay trái kéo cô gái nhỏ bị đánh ra phía sau mình trong con mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, nhất là con nhỏ cầm điện thoại bấm khi nãy. Đôi đồng tử của cô gái kia co lại, đôi tay không ngừng run rẩy.

    "Con nhỏ nhiều chuyện, biến sang một bên!"

    Cô ta rút tay lại lập tức dùng tay kia tát vào mặt cô, cô dùng tay phải chụp lấy cả hai tay cô ta lại rồi đạp vào bụng cô ta một cũ rõ đau làm cô ta ngã nhào ra phái sau.

    Cô ta quờ quạng xung quanh rồi nắm được một bàn tay đưa ra đỡ cô ta đứng dậy từ từ, bỗng nhiên bàn tay đó bỏ ra, cô ta lại ngã xuống thêm một cú nữa. Cô ta tức giận bật dậy nhìn thẳng vào khuôn mặt của người đã trêu đùa cô ta.

    Đó là cô, cô nhếch mép khinh bỉ cô ta rồi đi đến chỗ con nhỏ bấm điện thoại khi nãy lôi nó ra đẩy vào người cô ta, đồng thời lục lại hình ảnh trong hình ảnh đã xóa ném xuống.

    "Bạn đâu không thấy. Bè thì có đầy!"

    Cô quay lưng lại định bước đi thì chợt quay đầu lại khi cô ta sắp nói ra điều gì đó. Chưa kịp dứt lời thì cô ta đã nhận ngay một cú đấm vào mặt làm cô ta xịt máu mũi rồi ngất đi. Lấy trong cặp ra một tờ khăn giấy lau tay sau đó ném xuống người cô ta, nó cất giọng 'Còn ai muốn?'. Nghe thấy câu nói của cô ất cả học sinh bắt đầu ra về.

    Quay ra sau đỡ lấy cô gái nhỏ nhắn dậy, cô hỏi thăm vài câu rồi đi, vừa định đi thì một chiếc SH đậu lại cùng hai chiếc Exciter150.

    Cô gái chạy SH lập tức bỏ mũ bảo hiểm lao đến ôm cô gái sau lưng cô hỏi thăm đủ kiểu, hai người đàn ông chạy Exciter150 thì leo xuống đứng đó. Không quan tâm, cô lại tiếp tục bước đi, đi được vài bước thì một giọng nói vang lên.

    "Khoan đã, cám ơn em đã giúp em chị. Chị tên Dương Bảo Ngọc, đây là em chị Dương Bảo Ly!"

    "Không có gì!"

    Cô quay lại cố gắng nở nụ cười vui vẻ rồi quay lưng bước đi.

    Hai người đàn ông đó đến chỗ con nhỏ cầm điện thoại nắm tóc cô ta rồi nhét vào miệng cô ta thứ gì đó sau đó bật máy quay.

    Cô cười nhạt thầm nghĩ, cách xử lí này không hổ danh là bang phó của Ghost, thú vị!

    Chưa đợi cô đi khỏi, cô gái kia liền quay sang cô.

    "Tối nay, bar Camp, chị sẽ cảm tạ em!"

    Dương Bảo Ngọc nói lớn cho cô nghe. Cô không quay lại chỉ giơ tay lên ám chỉ OK.

    Cô gái kia thầm đánh giá cô, thấy chuyện bất bình ra tay cứu giúp hoàn toàn không phải phong cách của cô gái này..
     
    chiqudoll thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 12 Tháng sáu 2021
  8. Khánh Dâu Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    18
    Chương 6: Trai Đẹp, Cầm Tiền Và Yêu Tôi Đi!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bar Camp thuộc bang Ghost

    Cô mặc chiếc áo phông đen rách eo phối với quần đùi đen mài rách, lưng giắt một cây dao nhỏ, chân mang đôi boot đeo cao e gối. Phong cách của cô nhìn thì trẻ trung năng động nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác khó gần.

    Dương Bảo Ngọc mặc một bộ jum liền thân từ xa tiến tới vui vẻ bắt tay cô rồi dẫn cô đến một bàn trong góc. Dương Bảo Ly cũng xinh đẹp xuất hiện, bọn họ cùng nhau nói chuyện vui vẻ cho đến khi cô nhìn đến chiếc bàn nằm ở trung tâm.

    Trong tất cả những người ở đây, Bảo Ly có vẻ là người yếu đuối nhất, cô ấy như một thiên thần lạc vào nơi xa hoa lộng lẫy này, hoàn toàn không thích hợp với khí chất cô ấy.

    "Em quen Thiên sao?"

    Dương Bảo Ngọc cũng nhìn theo cô đến chiếc chiếc bàn trung tâm, thì thấy Thiên ngồi cùng Khánh, ngoài ra còn có một cô gái đang tán tỉnh hắn. Hắn vẫn lạnh lùng không để tâm cũng chẳng lên tiếng.

    "Chàng trai, anh có thể cầm tất cả số tiền này chỉ cần.."

    Cô gái đó vuốt khuôn mặt đẹp trai của Thiên nói. Bất kể cô gái nào trong bar nhìn thấy gương mặt này của hắn cũng không thể nào cưỡng lại được, sức hấp dẫn của trai đẹp là vô địch. Hắn đối với hành động của cô gái kia cũng không chút động tĩnh chỉ ngồi đó uống rượu. Khánh thì đang hả hê với tình huống quen thuộc này, mỗi lần ở bar hắn đều bị "quấy rối".

    Đến lúc này cô mới đứng dậy nói với Dương Bảo Ngọc sau đó tiến đến chỗ hắn và Khánh ngồi.

    "Gây phiền phức cho chị rồi!"

    "Cô muốn anh ấy, trùng hợp tôi cũng muốn, vậy chúng ta đấu giá đi!"

    Giọng nói trong vắt của cô thu hút mọi ánh nhìn trong bar, Bảo Ngọc và Bảo Ly cũng không nhận được phì cười.

    "Năm triệu!"

    Cô gái kia bắt đầu ra giá. Gì chứ đi bar chơi đùa muốn bỏ tiền ra ngủ với trai mà cô ta ra giá năm triệu?

    Cái gì? "Trinh tiết" của hắn chỉ đáng giá năm triệu. Khánh ngồi bên cạnh mà cười sặc sụa.

    "Mười triệu!"

    "Mười lăm triệu!"

    Cô gái nọ tức giận hét. Cô ta không tin mình lại thua một con nhóc.

    "Hai mươi triệu!"

    Cái giá của cô đã lên tới mức hai mươi triệu. Nhưng chẳng lẽ sẽ chỉ dừng lại ở mức đó? Đương nhiên không thể!

    "Năm mươi triệu!"

    Cô gái kia hét lớn cái giá kinh hồn. Lúc này hắn đã điếng người, năm mươi triệu? Nở nụ cười gian, hắn quay sang nhìn cô. Tất cả mọi người chờ đợi câu trả lời. Chắc cô sẽ bỏ cuộc, học sinh thì kiếm đâu ra hơn hai mươi triệu

    "Một trăm triệu"

    Cô nhẹ nhàng đáp. Tất cả mọi người trong bar chết điếng, một trăm triệu ư? Cô gái kia chần chừ một lât sau đó đập bàn.

    "Ba trăm triệu!"

    Lại sốc đến tột độ, đang đùa nhau sao? Ba trăm triệu rồi à? Vốn dĩ cô ta muốn cô biết khó mà lui, nhưng cô ta gặp sai người rồi.

    "Năm trăm triệu, tiền mặt!"

    Cô nói rồi lấy trong balo vài sấp tiền đô để lên bàn. Chàng trai này rất có giá nga! Dác vàng lên người thì may ra mới có giá đó.

    Một con nhóc học sinh sao lại có nhiều tiền như vậy? Đáng gớm, có khi nào cô ta buôn ma tuý?

    Cô gái kia đã hết đường tức giận đùng đùng bỏ đi không quên nói với cô một câu.

    "Mày đợi đó!"

    Cô không nói gì, đeo lại balo sau đó chống hai tay lên bàn trước mặt hắn, cô mỉm cười quyến rũ.

    "Trai đẹp, cầm tiền và yêu tôi đi!"

    Khoé mắt hắn giật giật ngước nhìn cô, Khánh ngồi bên cạnh phun hết số rượu trong miệng ra cười. Cô gái này rất thú vị nha!

    "Lê Quốc Khánh, Nam Hải!"

    Khánh giơ tay ra bắt tay cô, thật sự có thể làm quen được với cô gái huyền thoại, đây chính là vinh dự!

    "Lê Lâm Khánh Vi, Nam Việt!"

    Cô cũng vui vẻ đáp lại sau đó tiếp tục nhìn hắn.

    "Có tiền mua tiên cũng được, tôi không mua tiên, tôi mua anh!"

    Dương Bảo Ngọc và Bảo Ly cũng tiến tới. Bảo Ly và Quốc Khánh ôm nhau tha thiết, Khánh còn hỏi về việc lúc sáng sau đó vô cùng tức giận đập bàn.

    "Được. Anh sẽ cầm tiền và yêu em!"

    Hắn cầm lấy tiền trên bàn bỏ vào cặp mình sau đó nhìn cô nói. Để xem cô muốn yêu trong bao lâu, hắn chiều!

    "Đùa chị sao?"

    Bảo Ngọc ngồi bên cạnh cười khanh khách. Thật chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng này của hắn, bái phục, bái phục.

    "Đây là em của Phong!"

    Hắn vừa nói thì cả Khánh, Ngọc lẫn Ly đều hốt hoảng quay sang. Em gái của Phong sao? Thảo nào lại hơn người như thế!

    "Nguyễn Thanh Phong?"

    Khánh cười cười nhìn hắn, ánh mắt Khánh vô cùng gian tà. Hốt cả em gái của bạn thân, tên này đúng là..

    "Bang chủ Wolf ư?"

    Bảo Ly cảm thán, cô ấy cũng biết rất rõ về thế giới ngầm, đương nhiên biết Phong là ai.

    "Đều tài giỏi!"

    Bảo Ngọc càng hưng phấn, tự nhiên xuất hiện một cô gái giỏi giang đòi mua bang chủ của Ghost?

    Phải, hắn chính là bang chủ của Ghost nổi tiếng không thua kém Thanh Phong anh.

    Bọn họ ngồi với nhau uống vài lon bia kể về trận đấu mà lần đầu hắn và cô gặp nhau. Khác với lúc ở trường chơi thể thao, gương mặt cô hiện tại không còn nhiệt huyết tuổi trẻ mà thay vào dó là một chút bí ẩn, quái dị.

    Nhưng hình như gương mặt này..

    "Thằng nào là bang chủ của Ghost bước ra, tao là bang chủ của Fox đây!"

    Một giọng nói lớn vang lên, tất cả khách khứa ùa chạy. Khoé mắt nó giật giật lập tức quay sang. Hắn, Khánh, Ngọc và Ly nhíu mày nhìn tên mặt sẹo cùng đám đàn em hắn ta.

    Bang Chủ Fox?

    Cô nở nụ cười nham hiểm ngước nhìn đám người vừa tự xưng là Bang của Fox.
     
    chiqudoll thích bài này.
    Last edited by a moderator: 12 Tháng sáu 2021
  9. Khánh Dâu Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    18
    Chương 7: Bang Fox

    Bấm để xem
    Đóng lại
    ".. Bang Fox?"

    Bảo Ly ngơ ngẩn nhìn người đàn ông có vết sẹo dài trên mặt cùng đám đàn em đó.

    "Tôi là bang phó của Ghost, xin hỏi các người tìm bang chủ chúng tôi để làm gì?"

    Bảo Ngọc đứng dậy đi đến gần tên đó, ánh mắt dò xét. Những chuyện như vậy hắn sẽ không ra mặt.

    Trước nay bọn họ gặp mặt nhau bang chủ Fox đều đeo mặt nạ ngồi trong góc tối. Nhưng căn bản thể hình của tên này và bang chủ Fox có chênh lệch rất lớn. Trừ phi người kia là thế thân, nếu không..

    "Ở đây không đến lượt con nhãi như mày lên tiếng, gọi bang chủ của mày ra!"

    Tên đó chỉ thẳng vào mặt Bảo Ngọc quát to, gương mặt xấu xí hằn lên vài vết sẹo mờ. Lửa điên trong người Bảo Ngọc đang hừng hực nhưng vẫn cố gắng kìm chế cười tươi.

    "Bang chủ hiện không tiếp khách!"

    "Đ* m*! Nó không ra tao sẽ đập quán!"

    Tên đó giơ chân đá gãy chân bàn khiến cho cả bàn đổ sập xuống.

    Bảo Ngọc không nhịn nổi nữa đấm trực tiếp vào mắt tên đó khiến tên đó lùi lại hai bước sau đó tức giận bảo đám đàn em xử Ngọc. Ngọc tả xung hữu đột đánh những tên đó nằm sấp, đến khi có một tên định đánh lén Ngọc thì một cái thẻ đen có chữ "Fox" đỏ lấp lánh báy tới ghim vào cánh tay tên đó thì cả bọn sợ hãi lập tức bỏ chạy tán loại.

    Hắn, Khánh, Ly và Ngọc không nhìn rõ trên tấm thẻ có gì mà chỉ biết người phóng thẻ đen đó chính là cô.

    Khi ánh mắt mọi người đổ dồn về phía cô, cô cũng chỉ nhún vai ý chẳng có gì sau đó ra về.

    "Mai đi học sớm, tạm biệt!"

    "Anh đưa em về?"

    Hắn đeo cặp vào đứng dậy theo cô, bọn họ đều phải đi học, tuy thức khuya là sở trường của họ, nhưng thức khuya nhiều cũng không tốt.

    "Có gì mờ ám?"

    Bảo Ly nhìn Khánh cười gian. Hôm nay còn chở con gái về cơ đấy? Hiếm thấy!

    * * *

    "Anh là bạn của anh tôi?"

    Cô ngồi sau xe hắn ôm eo hắn, cô tìm một vài

    "Thân!"

    Hắn trả lời, bắt đầu phóng con Z1000 đi.

    "Bang chủ Ghost và Wolf là bạn thân."

    Cô chẹp miệng nói, xì, ai mà tin nổi không chứ? Cả hai vừa đi vừa trò chuyện đến khi về tới nhà.

    "Tạm biệt!"

    Hắn cầm lấy mũ bảo hiểm của cô rồi vẫy tay tạm biệt.

    "Hẹn gặp lại!"

    Cô nói rồi hôn vào má hắn sau đó nhanh chóng chạy vào nhà.

    Hắn ngẩn người một lúc sau đó mỉm cười quay xe trở về. Anh ở trên lầu thu hết mọi thứ vào mắt, tay nắm thành nắm đấm miệng nở nụ cười chua xót.

    Ở đâu đó, một giọng nói lãnh khốc vang lên.

    "Giết thằng Công đi!"

    Tại bar Camp.

    "Bang Fox rốt cuộc có ý đồ gì?"

    Bảo Ngọc đập tay vào bàn quát to tức giận. Từ trước đến nay chưa từng có trường hợp kẻ vô danh lấy danh nghĩa của Fox đi gây chuyện. Thật vô lý!

    "Muốn gây chiến!"

    Khánh ngồi ôm Bảo Ly nhàn nhạ nói, sắp đến ngày đó rồi, bang Fox đương nhiên sẽ có động tĩnh gì đó, nhưng đây không giống phong cách thường ngày của bọn họ. Rốt cuộc là có chuyện gì?

    Cả ba im lặng đến khi hắn từ ngoài bước vào.

    "Thiên, cậu định làm gì? Bang Fox thật quá xem thường chúng ta rồi! Hay là gọi cho Phong chúng ta cùng diệt Fox!"

    Bảo Ngọc thấy hắn vào thì lập tức đứng dậy.

    "Tên đó chết rồi!"

    Hắn ngồi xuống cạnh Khánh, tay nâng ly Vođka uống một ngụm. Bảo Ngọc ngạc nhiên hai mắt mở to hết cỡ.

    "Kẻ giật dây thật quá mức thông minh!"

    Khánh cười nhạt. Bang Fox trước giờ nổi tiếng máu lạnh vô tình, chuyện này cũng không có gì quá bất ngờ.

    "Mà tấm thẻ của Vi Vi lúc nãy là gì?"

    Bảo Ly thắc mắc nhìn hắn. Chiếc thẻ đó thật lạ mắt, có lẽ bọn họ chưa có ai nhìn thấy.

    "Nó giống như kim bài miễn tử thời xưa vậy."

    Khánh nhéo má Bảo Ly rồi nói, tấm thẻ đó có lẽ chỉ những kẻ bang Fox mới biết. Nhưng muốn tra thông tin từ bọn chúng, thà đi ngủ còn hơn!

    "Sao cậu ấy lại có?"

    Mọi người đồng loạt im lặng, bọn họ cũng muốn biết tại sao cô lại có tấm thẻ đó. Chẳng lẽ cô có liên hệ gì với bang Fox?

    "Mai chúng ta sẽ đến bar KingDom!"

    Hắn phán một câu rồi ngã người ra sau.

    "Lại không về nhà à?"

    Khánh thấy hắn muốn ở đây nên cũng ở đây luôn. Bọn họ ngủ ở đây cũng quen rồi, dù sao về nhà cũng chẳng vui vẻ gì!

    Tại nhà nó.

    "Có chuyện gì vậy anh hai?"

    Cô vào phòng anh, anh đang ngồi hút thuốc trên bậu cửa sổ. Cô khó chịu nhìn dáng vẻ âm trầm của anh. Thật không quen mắt!

    "Em có thằng Thiên rồi thì tìm anh làm gì?"

    "Anh hai.."

    Cô tiến đến chạm vào vai anh nhưng Anh gạt tay cô ra rồi ném điếu thuốc đi đến góc phòng. Anh không muốn nhìn thấy cô chút nào cả..

    "Đừng chạm vào anh!"

    "Anh hai, sao anh lại giận em?"

    Cô ngạc nhiên tròn mắt nhìn anh. Cô chẳng qua là có bạn trai, tại sao anh lại có thái độ khó chịu như vậy?

    Lúc này anh mới ngẩn người, anh là anh hai của cô sao lại giận cô vì cô có bạn trai, anh lấy tư cách gì giận cô đây?

    Thấy anh không trả lời, cô quay lưng bước đi, khép cửa phòng anh lại rồi về phòng mình khóa chốt.

    Cô soạn sách vở bỏ vào cặp sau đó ném người lên giường, bỗng cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa nhưng cô không ra mở cửa mà nằm đó. Biết cô đã giận, anh ngưng gõ cửa mà hối lỗi.

    "Anh xin lỗi, em đừng giận anh hai, anh hai không nên cọc cằng với em.."

    Sau đó lại nói nhỏ đủ để mình anh nghe rồi trở về phòng mình.

    Cô vờ như không nghe thấy gì sau đó ngủ một giấc đến sáng. Cô không mong anh sẽ có bất cứ suy nghĩ sai lệch nào đối với tình cảm giữa hai người, cô chỉ xem anh là anh trai, không hơn không kém!

    Bản thân anh biết, anh và cô trên danh nghĩa là anh em, họ cùng nhau lớn lên dưới một mái nhà, cô sẽ không bao giờ chấp nhận tình cảm của anh. Nhưng lúc nào anh cũng tự lừa mình, họ không phải anh em ruột, họ có thể yêu nhau..

    Sáng hôm sau..
     
    chiqudoll thích bài này.
    Last edited by a moderator: 12 Tháng sáu 2021
  10. Khánh Dâu Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    18
    Chương 8: Trò Chơi Chết Chóc

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sáng hôm sau, tại trường ĐH Nam Hải vô cùng đông vui. Hôm nay là ngày Hội trại xuân, mỗi chi đội là một trại. Năm nay có một điểm đặc biệt, đó là cả trường sẽ cùng chơi trò chơi tìm kiếm thư mã khóa, chỉ có một chỉ dẫn duy nhất đó là "Thân".

    Thân có nghĩ là con khỉ? Hay là bản thân? Bạn thân? Rất khó để suy nghĩ. Khi lớp nhận được chỉ dẫn đã có ba người biết nơi giấu mật thư. Cả trường đổ xô đi tìm, trò chơi diễn ra cả buổi tối.

    Cô và Bảo Ly cũng từ Nam Việt qua đây chơi, ăn uống. Đến khi cả hai đến lớp hắn thì gặp được hắn, Khánh. Phong thì bảo có việc đã về từ trước. Cô và Ly cũng cùng lớp đi tìm mật thư, Khánh không chịu nổi nữa đã nói thẳng ra nơi giấu mật thư cho tất cả mọi người đó là ở phía sau cánh gà sân khẩu, trên màn cánh gà có một con khỉ to đùng màu vàng nhưng không ai nhận ra. Vừa đến nơi cả lớp đó đã hét lên hoảng sợ.

    "Có người chết!"

    Một cái xác chết nam sinh đầy máu từ trên cánh gà rơi xuống, trên lưng thi thể có một cái dấu lớn hình chữ F. Cả trường kéo đến xem người thì khóc, người thì ói. Trong số đó có vài người cười nhạt, số người nhìn chữ F thì lập tức biết do ai làm.

    Hắn và Khánh nhìn nhau sau đó quan sát cái xác thật kĩ rồi chụp hình từng chi tiết lại.

    Tối hôm đó, hiệu trưởng cho tất cả học sinh về và gọi cảnh sát vào, tuy nhiên ở lớp hắn thì vẫn còn năm người, Bảo Ngọc biết tin cũng lập tức chạy vào, họ bắt đầu phân tích cái xác.

    Trên cổ nạn nhân có một vết cứa chí mạng, trên thân còn còn gần trăm vết chém. Khẳng định người ra tay là một sát thủ chuyên nghiệp, hung khí chắc là một thanh kiếm Nhật. Chữ F trên lưng là kí hiệu cho bang Fox.

    Theo tư liệu mà Ngọc biết, đó là một nam sinh năm hai, gần đây thường xuyên đến bar KingDom của Fox và có xích mích gì đó với một cô gái trẻ vào hôm kia.

    "Chúng ta không đến KingDom nữa sao?"

    Bảo Ly nhìn hắn, giết người ở trường học tuy không phải cấm kỵ nhưng cũng rất bị bài xích, tại sao bang Fox lại làm vậy..

    "Không!"

    Hắn lạnh nhạt nói, chuyện của bang với Fox tính sau, trước tiên phải tìm ra hung thủ giết người.

    "Có thể đây là một vụ việc thanh toán của Fox!"

    Bảo Ngọc nói, suy cho cùng bang Fox cũng ra tay rất tàn độc, giết một mạng người chẳng là gì cả!

    "Nhưng sao lại ra tay ở trường học?"

    "Vì họ muốn cảnh cáo những người khác"

    Cô từ bên ngoài trại bước vào, ném một tờ giấy xuống.

    Trên tờ giấy viết vài dòng chữ.

    "Cẩn thân cái mạng. Đụng đến Fox, chết!

    Pink Devil."

    "Là Pink ra tay sao?"

    Ngọc đọc tờ giấy sau đó nheo mày, Pink là một trong Tứ đại ác ma, cô ấy sẽ không giết người bừa bãi, hoặc đó chỉ là do bọn họ nghĩ.

    "Đến tận một trong tứ đại ác ma phải ra tay chắc họ đã làm việc gì đó có ảnh hưởng rất lớn. Vậy cô gái hôm bữa là ai?"

    Khánh suy nghĩ. Cô cười nhẹ đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc. Biểu cảm ám chỉ cô gái đó chính là mình.

    "Là em?"

    Hắn nghi hoặc nhìn cô, vốn dĩ nghĩ có lẽ cô gái đó chính là mấu chốt, nếu đó là cô thì rốt cuộc là có chuyện gì?

    "Hắn ta bắt em mua thuốc!"

    Cô thở dài rồi ngồi xuống cạnh hắn, trước giờ bar KingDom vô cùng khắc khe, nếu bị phát hiện bán thuốc lén chắc chắn sẽ đi tong.

    ".. Vậy không cần điều tra nữa. Nếu là anh, anh sẽ giết sạch cả gia đình tên đó!"

    Hắn quăng sấp tài liệu sang một bên, gương mặt có nét tức giận hiếm thấy.

    "Họ chết cả rồi!"

    Ngọc đưa điện thoại cho hắn. Trong điện thoại là hiện trường vụ án, cả nhà tên đó đã chết sạch, chỉ có đứa bé 1 tuổi là mất tích. Hình như cả gia đình tên đó đều nghiện ma tuý và buôn ma tuý.

    Mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía cô, cô chỉ nhún vai. Những người này thì khác.

    "Anh hai em làm!"

    Nếu anh hai cô làm việc đó thì tại sai tên kia lại do Fox làm?

    Cô ngồi một hồi thì đứng dậy vươn vai rồi nói mệt nên về trước, hắn muốn đưa cô về nhưng cô từ chối. Không may cô bỏ quên chiếc Ip12 của mình lại.

    Cô vừa về một chút thì điện thoại có tin nhắn đến, đáng lẽ hắn không quan tâm lắm nhưng khi thấy hình nền điện thoại của cô thì ngạc nhiên, cả Khánh, Ngọc và Ly cũng bất ngờ không kém.

    Hình nền điện thoại của cô là tấm ảnh của cô, điều đó vốn không có gì đặc biệt. Nhưng điều đặc biệt ở đây là nơi cô chụp, đó chẳng phải là nơi họ được huấn luyện hay sao? Sao cô lại chụp được ở đó? Hắn tự nhủ chắc là Phong chở cô đến đó chơi thôi!

    Cô không trở về nhà mà phóng thẳng xe đến bar KingDom. Cô ngồi trong một góc, vài phút sai có một cô gái khác tiến tới.

    Cả hai nói chuyện cười đùa vui vẻ sau đó cô gái đó nói "Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

    Cô nhìn cô gái đó khẽ nói "Mượn đao giết người' sau đó trở về.

    Cô gái đó là ai? Cô đang nói nói đến việc gì? Mượn đao giết người là sao?

    Trở về nhà, cô lại bắt gặp một cô gái trẻ khác ngồi cùng anh ở phòng khách, cô ngán ngẩm bày tỏ.

    " Diễn đủ chưa? "

    Cô gái đó sợ hãi buông anh ra rồi chuồn mất. Anh không ngước mặt lên nhìn cô, cô cũng không quan tâm đến anh lập tưc đi lên phòng, đi được nửa đường thì ảnh mở miệng.

    " Anh xin lỗi! "

    " Sao anh phải xin lỗi? Nếu đó là người con gái anh yêu thì em đâu cấm cản! "

    Cô cười nhạt rồi trở về phòng, cô phát hiện chiếc Iphone đã mất tích lập tức lấy trong học tủ một cái Samsung Note 10+ ra nhắn tin cho hắn.

    Nội dung tin nhắn:

    Cô:" Anh giữ điện thoại của em? "

    Hắn:" Phải. "

    Cô:" Anh đã về chưa? "

    Hắn:" Rồi. "

    Cô:" Mai em sẽ đến lấy. "

    Hắn:" Anh hỏi em một chuyện! "

    Cô:" Anh hỏi đi. "

    Hắn:" Em biết Sư phụ? "

    Cô:" Biết. "

    Hắn:" Em ngủ đi "

    Cô:" Anh ngủ ngon! "

    Hắn:" Em cũng vậy!"

    * * *

    Cô vừa bỏ điện thoại xuống đã ngủ. Ở bên kia đầu dây, hắn vẫn ngồi suy nghĩ.

    Cô ấy biết sư phụ? Chuyện này là thật? Sao hắn chưa hề nghe? Rốt cuộc cô có thân phận to lớn đến cỡ nào?
     
    chiqudoll thích bài này.
    Last edited by a moderator: 12 Tháng sáu 2021
  11. Khánh Dâu Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    18
    Chương 9: Vở Kịch Hạ Màn

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trời rất nhanh sáng, chớp mắt đã 5h sáng.

    Cô cầm balo từ trên lầu đi xuống. Bóng người ngồi trên sopha quay sang nhìn cô. Cô thấy anh vẫn còn ngồi đó từ tối thì tiến đến.

    "Về phòng ngủ đi!"

    Cô nói rồi quay lưng đi, anh nắm tay cô lại kéo cô ôm vào lòng khẽ nói. Anh không muốn cô cứ lạnh lùng như vậy, anh không chịu được..

    "Đừng giận anh!"

    Cô nhíu mày sau đó thoát khỏi tay anh một cách nhanh chóng và dễ dàng.

    "Tối nay em sẽ không về!"

    Vừa nghe câu đó tay anh đã nắm chặt thành nắm đấm đợi cô vừa ra khỏi cửa đã đập xuống bàn làm chiếc bàn nứt ra làm hai.

    Cô đi bộ đến đầu đường bắt một chiếc taxi đến một chi nhánh công ty lớn tên Fox rồi từ trong gara chi nhánh đó lái ra một chiếc Lamborhgini Huracan đỏ phóng đi.

    Thoáng chốc đã 7h sáng, chiếc Lamborhgini Huracan đỏ đậu lại trước trường Nam Hải. Cô bước xuống xe rồi lên tận lớp tìm hắn lấy điện thoại.

    Trước cửa lớp.

    "Là Khánh Vi!"

    "Cô gái huyền thoại!"

    "..."

    Mọi người bàn tán xôn xao về cô.

    "Thiên.."

    Cô cất tiếng gọi một cái tên, cả khối năm cuối ngạc nhiên nhìn chàng trai handsome đang đi ra. Hắn đưa chiếc điện thoại cho cô.

    Khánh cũng hứng hú đi ra "Lamborhgini Huracan?"

    "À.. Xe mượn!"

    Cô mỉm cười nhìn Khánh, tên này cũng mê xe vậy sao?

    "Mượn ai?"

    Khánh ngạc nhiên, anh ta cũng muốn mượn chạy một vòng, thật đẹp!

    "Một người bạn!"

    Cô cười nhạt rồi quay lưng bước đi. Khánh ngạc nhiên vô cùng nhìn hắn, hắn cũng chỉ nhún vai. Xem ra hậu thuẫn phía sau cô không hề tầm thường. Đã có một Nguyễn Thanh Phong tài giỏi lại có thêm tập đoàn Fox, mà tập đoàn Fox với bang Fox là do cùng một người quản.

    Có lẽ cô có quan hệ rất thân mật với người người đó. Cô lại còn quen biết với Sư phụ..

    Hôm nay trường Nam Việt được nghỉ buổi sáng, cô cưỡi con tuấn mã "mượn" tới bãi biển cách thành phố 200km dạo chơi.

    Chiếc LamborHu đó đã được chủ nhân nó tân trang lại, tốc độ từ 100km/h đã tăng lên đến 180km/h, cô chỉ mất hơn một giờ đồng hồ để tới nơi.

    Cô đi một vòng bãi biển đó sau đó lại lên ăn trưa, ăn kem rồi phóng con LamborHu đó đến một ngọn núi. Chiếc xe dễ dàng leo lên tới đỉnh núi. Đậu xe ở trước cổng một tòa nhà, cô bước vào. Lính canh cầm súng thấy cô lập tức mở cửa vào, vừa vào đến phòng khách thì một giọng nam trầm vang lên.

    "Vất vả cho con rồi!"

    Người đàn ông đó nói với cô, tuy nhiên ánh mắt vẫn không di chuyển.

    Cô mệt mỏi thả người xuống ghế. Thật mệt mỏi!

    "Sao ông không tự mình kiểm tra họ chứ!"

    "Con gái, con biết lí do mà!"

    Người đàn ông đó là ba ruột nó, người được gọi là Master, Sư phụ.

    "Tụi nó có nghi ngờ con không?"

    Master hỏi, tuy đã biết câu trả lời nhưng ông vẫn phải chắc chắn.

    "Có!"

    Cô nhìn người đàn ông đang ngồi trước mặt đọc báo mà ngán ngẩm. Bọn họ là ai, sao có thể không nghi ngờ, chẳng qua là cô chưa làm gì bất lợi nên họ không vạch trần.

    "Không sao. Vở kịch này đã đến lúc hạ màn, tối nay ta sẽ họp bang Fox, Wolf, Ghost lại để nói về Người kế vị!"

    Master cười hiền với cô, chỉ có cô mới nhận được nụ cười như vậy từ ông ấy

    "Nhảm nhí, con về đây!"

    Cô đứng dậy quay lưng đi, bọn họ cũng chẳng có gì nhiều để nói.

    "Mẹ con sao rồi.."

    Master mở miệng giữ chân cô, nếu lúc đó ông không yếu lòng, mẹ cô sẽ không khổ cực như vậy..

    "Ổn!"

    Cô trả lời rồi bước đi.

    Cô leo lên xe rồi đeo kính đen vào suy nghĩ hồi lâu rồi lái xe đi. Trên xe, tay trái cô giữ chặt lấy vô-lăng, tay phải cầm chiếc điện thoại bấm một dãy số gọi.

    "Pink, kế hoạch thành công rồi!"

    Cô nói mà môi nhếch lên nụ cười đểu, cuối cùng cũng phải thoát vai, thật mệt mỏi!

    "Thật vậy sao? Như vậy tốt quá! Vậy tối nay sẽ hạ màn sau một tuần cậu diễn vở kịch tệ hại này sao?"

    Giọng nói của Pink phấn khích vang lên. Phải đó là Pink Devil, một trong tứ đại ác ma của Fox!

    Tối nay sẽ là một buổi tối tuyệt vời.

    Chiếc Lamborhgini Huracan đỏ lại một lần nữa đậu lại cổng trường Nam Hải. Một cô dinh viên năm cuối bước lên xe, chiếc xe lập tức phóng đi. Mọi thứ đã được Ngọc, Khánh và cả hắn thu vào mắt.

    Cô gái lớp bên cạnh đó tên Dương Nguyệt Mai, là học sinh cá biệt số một của trường, cá biệt ở chỗ thường xuyên chọc ghẹo giáo viên và bạn bè. Ngoài ra chỉ có nhan sắc là hơi nổi bật.

    Trên xe, Dương Nguyệt Mai cởi chiếc áo đồng phục ra mặc vào chiếc áo đen có hình đầu lâu. Cô ngồi bên cạnh chỉ chăm chú vào việc lái xe.

    "Sao cậu không hỏi sao tớ lại giết thằng đó?"

    Dương Nguyệt Mai sau khi thay đồ thì quay sang hỏi cô.

    Phải, Dương Nguyệt Mai chính là Pink Devil.

    "Không cần. Cậu là một trong Tứ đại ác ma của Fox. Việc gì cậu cũng có lí do!"

    Cô không nhìn Nguyệt Mai chỉ nói. Kẻ dưới quyền của cô, cô hiểu rõ hơn ai hết, không có lệnh của cô, bọn họ chắc chắn không dám vượt rào.

    "Master bảo tối nay sẽ mở họp?"

    Dương Nguyệt Mai quay ra cửa sổ, gió thổi làn tóc cô bay vút.

    "Ừ!"

    Cô trả lời rồi chiếc xe tăng tốc từ 100km/h sang 150km/h. Dù là trên đường cao tốc nhưng tốc độ này thật quá nguy hiểm.

    Cùng lúc đó ở bar Camp, bốn chiếc điện thoại cùng lúc nhận được tin nhắn. Sau khi đọc tin nhắn, Khánh, Ngọc, Ly nhìn nhau rồi quay sang nhìn hắn.

    "Tối nay ư?"

    Ly nhăn mặt, tại sao lại gấp gáp như vậy, thật khiến người ta khó chịu!

    "Người kế vị?"

    Ngọc nhìn hắn chăm chăm, Master muốn "về hưu" sớm như vậy sao?

    "Chuẩn bị cẩn thận! Đây sẽ là một cuộc thảm sát!"

    Hắn đứng dậy xách cặp đi.

    Tối nay, Sư phụ hẹn họ tại bar KingDom của Fox về việc thông báo người kế vụ, sẽ là một cuộc chiến đẫm máu!
     
    chiqudoll thích bài này.
    Last edited by a moderator: 12 Tháng sáu 2021
Trả lời qua Facebook
Đang tải...