Người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi biểu hiện trên gương mặt là sự lo lắng, bất an.
"Bác ạ, em thấy mệt, khó thở, nặng ngực hơn tuần nay."
Chị NTM là một bệnh nhân mà ba bốn tháng lại đến gặp bác sĩ. Biểu hiện duy nhất là một sự lo lắng, sợ sệt, rồi sau đó là mất ngủ, sút cân.
"Bác à, cứ thấy ti vi nói về bệnh là y như em có bệnh đó. Bệnh nào em cũng có: Nhức đầu, hoa
mắt, chóng mặt, nặng ngực, khó thở, tim đập nhanh, khó ngủ, nhức mỏi, mộng mị, chiêm bao. Ti vi nói bệnh xoang em thấy em bị xoang, ti vi nói về bệnh
huyết áp em cũng thấy em như có bệnh đó.."
"Thế một hai tháng nay em có đi bệnh viện khám chưa?" Bác sĩ hỏi.
"Em khám hai bệnh viện trong hai tháng nay. Bệnh viện đầu nói em bình thường, em không tin. Không bệnh tại sao mình mệt, mình phải có bệnh như xoang, huyết áp, tim.. chứ. Rồi em không yên tâm đi khám bệnh viện nữa, cũng không tìm ra bệnh. Xét nghiệm máu: Bình thường, chụp chiếu tim phổi, siêu âm bụng: Bình thường.
Tuần nay em mệt, không thở nổi, không ngủ được tí nào, mệt lắm bác ạ."
Sau khi khám, xem hết các kết quả của hai bệnh viện. Bác sĩ kết luận:
"Em không bệnh gì cả. Không có bất cứ bệnh gì."
"Nhưng em mệt mà không bệnh là sao?"
"Để bác sĩ nói hết đã. Không có bệnh về thực thể, tức là chụp chiếu, xét nghiệm, khám không thấy bất thường. Nhưng mà em thực sự có bệnh. Bệnh không nhìn thấy mà khó trị hơn."
"Có phải mình giả vờ bệnh đâu. Ông chồng em nói đã khám nhiều bệnh viện rồi. Người ta nói em không bệnh mà cứ than mệt, làm như em lười biếng giả bệnh vậy!"
"Em có bệnh, nói nhẹ là tâm lý. Nói nặng hơn là bệnh thần kinh. Nói thần kinh là không đúng nhưng bác sĩ và bệnh nhân cũng như người nhà muốn dùng từ này để chỉ về bệnh của cái đầu." Bác sĩ chỉ cái đầu của mình.
"Em hiểu bác sĩ nói không?"
"Em có bệnh tâm thần không bác sĩ?" Người phụ nữ đột ngột hỏi.
"Em đã nói ra thì bác sĩ không ngại nữa. Đúng là em có biểu hiện khởi đầu của bệnh tâm thần."
"Nói thật với bác là nhà em có ba chị em gái mà hai chị của em đã bị tâm thần rồi. Vừa rồi nghe tin hai chị ở quê đang uống thuốc tâm thần của bệnh viện nên em sợ lắm."
Chị NTM lo lắng và cảm thấy sắp tới mình có thể bệnh giống hai chị của mình.
Bác sĩ đã dự đoán từ khi gặp chị NTM trước đây. Chị có một tâm lý rất yếu, lo lắng mọi thứ, nhất là tưởng tượng ra bệnh. Lần này, chính chị ấy nói đến "tâm thần", bệnh mà mọi người gọi là "điên" ai cũng ngại gọi ra, sợ xúc phạm bệnh nhân và gia đình họ.
"Hiện giờ em chưa bị bệnh tâm thần đâu, đừng lo lắng quá. Về mặt di truyền có thể trong gia đình giống nhau nhưng cuộc sống, nơi ở của mỗi người khác nhau thì cơ hội phát bệnh khác nhau. Nếu em gặp một cú sốc lớn quá trong cuộc sống thì mới phát bệnh được.
Bác có một người bạn học chung trung học. Nó học rất giỏi. Có thể thi đậu bất cứ trường đại học nào. Nhưng trong vòng năm năm mà nhà nó ba người phát bệnh tâm thần. Đầu tiên là cha. Một năm sau, chị hai, cô gái đẹp nhất vùng của bác, nết na, giỏi giang, gia đình khá giả cũng phát bệnh. Tiếp đó anh trai đang học đại học kỹ thuật tại thành phố.
Thế là thằng bạn của bác bỏ học. Thầy cô, bạn bè đều tiếc cho tương lai của nó, một học sinh xuất sắc. Về sau nghe tin nó học nghề rồi đi làm thợ điện. Hai mươi năm sau bác gặp nó ở thành phố. Cuộc sống ổn định, an nhàn. Nó nói, hồi đó cha, chị, anh trai bị tâm thần nó sợ quá nên nghỉ học, sống vô tư, làm việc vừa sức, thoải mái, không cố ganh đua, thắng thua với ai cả. Đầu óc thảnh thơi nên mình không phát bệnh. Em nên theo cách sống của bạn bác, thoải mái đầu óc thì sẽ không bị bệnh."
Thấy chị phụ nữ mặt mày tươi tắn hơn, vẻ lo lắng giảm nhiều. Chia tay chị ấy bác sĩ yên tâm phần nào. Hy vọng chị ấy không gặp cú sốc nào quá lớn và bệnh tâm thần của chị không có cơ hội khởi phát. Mong lắm thay!