Sau khi từ nhà tắm bước ra, hắn mặc áo choàng tắm, tóc vẫn còn ướt, nhìn thấy hắn cô có chút ngại ngùng vội quay mặt đi hướng khác, hắn thấy cô vẫn còn ngồi trên ghế sô pha không có ý định ngủ nên lên tiếng bảo cô hãy đi ngủ đi. Nhưng cô nói rằng còn sớm cô vẫn chưa muốn ngủ, hắn nhìn lên đồng hồ đã hơn mười một giờ đêm vậy mà cô bảo sớm, hắn không nói gì thêm, tiến đến ngồi trên ghế cùng cô, thấy hắn ngồi xuống cô tránh xa hơn một chút, hắn lại nhích gần thêm một chút, cứ thế đến khi không còn tránh được nữa cô muốn đứng dậy thì hắn đã giữ được cô ngay phía cuối ghế sô pha, không chô cô đứng dậy cũng không thể nhúc nhích, lúc này hắn nói với cô:
- Em muốn tự đi hay để tôi bế em lại giường, tôi không thích nói nhiều lời!
Nói rồi hắn buông lỏng cô ra, cô không nhìn hắn tiến lại phía giường nằm xuống và trùm chăn lại từ chân lên đến cổ, hắn nhìn cô và nở nụ cười đắc ý, hắn không vội tắt đèn, cùng lên giường nằm gần cô, cô thấy vậy quay lưng lại với hắn, hắn giả vờ muốn đắp chăn cùng cô thì cô kéo lại và cuộn tròn quanh người không cho hắn có cơ hội lấy chăn của cô, hắn mỉm cười, nhân lúc cô không để ý, hắn kéo vội cái chăn, vì lực kéo quá mạnh nên cô bị văng luôn xuống giường. Cô nhìn hắn đầy phẫn nộ, còn hắn thì cười với vẻ vô số tội, cô ngồi dậy, phần vì đau, phần vì tức hắn nên đứng dậy đi lại phía giường cầm lấy chiếc gối và đi lại ghế sô pha nằm, hắn không nghĩ cô lại bướng bỉnh như thế, lần này hắn tiến lại ghế không nói thêm lời nào, một phát bế cô lên, cô không ngừng đánh vào ngực hắn và bảo hắn bỏ cô xuống, hắn như không nghe thấy gì, vẫn bế cô mặc dù cô cố vẫy vùng trong vòng tay hắn.
Vừa đặt cô xuống giường hắn cũng tranh thủ mặt đối mặt với cô, hắn cúi xuống gần sát mặt cô nhưng cô quay mặt sang hướng khác, hắn ghé sát tai cô và nói thật nhẹ nhàng:
- Nếu em nghe lời thì tôi sẽ không đụng đến em, còn không hậu quả em tự gánh chịu.
Nói rồi hắn lăn qua bên cạnh cô và nằm xuống, sau đó với tay tắt đèn, nhưng cô chợt lên tiếng bảo hắn đừng tắt đèn, cô không quen trong bóng tối, hắn chợt nhìn cô vài giây và tiến lại phía công tắc để mở bóng đèn ngủ, chút ánh sáng còn len lói lại làm cô cảm thấy an toàn hơn. Cô nằm quay lưng về phía hắn, nhưng không tài nào ngủ được, đây là lần đầu tiên sau hai mươi mấy năm cô nằm cùng giường với một người khác giới, lại nằm ở khoảng cách gần như thế này khiến cô không thể chợp mắt được. Còn về phần hắn, từ khi cô đồng ý kết hôn là tâm trạng hắn vui hẳn ra, hơn nữa ngay lúc này cô còn nằm cạnh hắn, đang nằm suy nghĩ hắn đổi hướng xoay người sang phía cô, mùi nước hoa trên người cô thật nhẹ nhàng khiến hắn phải xao xuyến. Hắn khẽ choàng tay qua ôm cô xích lại gần hắn hơn, bị ôm bất ngờ cô xoay người lại thì đụng phải mặt hắn đang kề vai cô, cô vội hất tay hắn đang ôm ngay bụng cô nhưng không thể được. Cô dùng sức để đẩy hắn ra nhưng vô ích, càng làm hắn siết chặt cô hơn, biết không còn cách nào hơn, cô nói với hắn:
- Tôi không quen bị người khác ôm khi ngủ nên anh bỏ tay ra đi.
- Bây giờ không quen thì dần dần rồi cũng quen.. Ngủ ngon.
Hắn không có ý định buông cô ra, hắn vẫn ôm cô, mùi hương và mùi sữa tắm trên người cô hắn đều cảm nhận được, hắn muốn cô mãi là của riêng hắn nhưng hắn không vội vàng chiếm đoạt cô vì đó không phải là cách hay, hắn muốn bên cạnh cô bù đắp tình cảm và hắn tin có ngày tự cô sẽ ngã vào lòng hắn. Nghĩ như thế nên hắn chìm vào giấc ngủ thật nhanh, mãi đến nửa đêm hắn đã say giấc mới chịu buông cô ra, lúc này cô mới có thể ngủ được. Đến sáng khi ánh mặt trời dần dần lên cao, hắn choàng tỉnh nhìn sang bên cạnh thì thấy cô đang ôm gấu bông và ngủ ngon lành, hắn không vội đánh thức cô, hắn nhẹ nhàng bước xuống giường và đi ra ngoài. Đến hơn bảy giờ sáng nghe phía dưới nhà có tiếng ồn cô chợt tỉnh, với tay cầm điện thoại lại nhìn sang không thấy hắn, nhưng nghe có tiếng ồn đâu đó, cô đi đến cửa sổ kéo rèm cửa ra thì cảnh tượng trước mắt làm cô tỉnh ngủ hẳn.
Trước mắt cô là rất nhiều nam nhân người thì đang cởi trần tập võ, người thì chạy bộ, người thì tập thể dục.. cô tự nhủ đây là đâu vậy sao lại có nhiều trai đẹp như thế này, chợt một người phía dưới nhìn thấy cô đang ngây người nhìn bọn họ thì lên tiếng kêu "Lão đại", vừa nói người đó vừa chỉ tay lên lầu hướng cô đang đứng. Hắn theo hướng chỉ tay nhìn lên thì thấy cô đang mồm chữ a miệng chữ o đang nhìn bọn họ không chớp mắt, hắn khó chịu vì người cô nhìn không phải hắn, hắn lên tiếng:
- Tất cả giải tán, chuẩn bị đi làm!
Thế là đám người bọn họ mỗi người đi về một hướng khác nhau, lúc này cô mới chợt ý thức được có một ánh mắt nào đó đang nhìn cô với vẻ đe dọa, lướt mắt sang phải một chút cô giật mình vì thấy hắn cũng đang nhìn cô mà hắn lại đang cởi trần, lộ ra body sáu múi cực săn chắc, vội thu lại ánh mắt, cô hơi xấu hổ vì nãy giờ cô không hề biết hắn cũng đang ở phía dưới, cô chạy vội vào trong và đi thẳng vào nhà vệ sinh. Hắn lên tới phòng cũng là lúc cô vệ sinh cá nhân xong, cô ngượng ngùng vì chuyện lúc nãy nên không biết mở lời như thế nào, không nói gì hắn đặt túi đồ lên bàn ngay ghế sô pha bảo cô hãy vào thay đồ đi, cô không nói thêm lời nào, lặng lẽ lấy túi đồ và đi vào bên trong.
Cô vô cùng ngạc nhiên khi túi đồ hắn đưa lại vừa vặn với dáng người cô, tuy không có thói quen mặc váy thường xuyên nhưng với thiết kế đơn giản này cô lại cảm giác thích, soi mình trong gương cô búi tóc lại và bước ra ngoài. Vừa mở cửa ra cô thấy hắn vẫn đang cởi trần chuẩn bị mặc chiếc áo thun đang cầm trên tay, cô giả vờ như không thấy gì đi lại bàn trang điểm, hắn vừa mặc xong áo thì lên tiếng bảo cô đi thôi, cô như con mèo ngoan không hỏi là đi đâu nhưng vẫn cứ bám sau hắn. Vừa xuống dưới sảnh cô thấy mọi người ai cũng đã quần áo tươm tất, chỉnh chu, khi cô và hắn bước đi thì bọn họ luôn cúi đầu chào, trông có vẻ hơi quá so với hiện tại nhưng đó là quy tắc riêng của hắn.
Trên xe hắn cũng không hề nói lời nào với cô, nhìn nét mặt như đang giận dỗi ai đó, cô cũng không quan tâm lắm nhưng cô nhủ thầm trong bụng rằng hắn ta đúng là mưa nắng thất thường, thật khó hiểu. Trên xe hắn chạy về hướng thành phố, không phải về công ty hắn cũng không phải công ty cha cô vậy cuối cùng hắn đưa cô đi đâu? Câu hỏi chưa kịp dứt thì hắn dừng xe trước một ngôi biệt thự vô cùng đẹp, với thiết kế bên ngoài theo kiểu Pháp, xung quanh ngôi biệt thự có rất nhiều cây và hoa, bên trái thì có cả một hồ bơi rộng lớn. Bước xuống xe cô hơi choáng ngợp vì ngôi biệt thự này rộng hơn rất nhiều so với nhà cô, cô và hắn vừa bước vào bên trong thì toàn bộ người trong nhà cất tiếng chào:
- Chào cậu chủ, chào mợ chủ!
Cô giả vờ cười gượng và gật đầu với từng người khi cô bước ngang qua, cuối cùng hắn dừng lại ở một ông chú, thoáng nhìn cô nghĩ ông ta chắc là cha hắn, nhưng hắn lại lên tiếng:
- Đây là quản gia Âu, chuyện lớn nhỏ trong nhà nếu không rõ em cứ hỏi chú ấy!
Cô cúi đầu lễ phép chào ông, ông cũng lịch sự cúi đầu chào cô, nói rồi hắn nắm tay cô đi lên lầu nơi phòng riêng của hai người, khi hai người đã khuất bóng, thì tất cả người làm ở phía dưới bàn tán xôn xao về cô, người thì khen cô xinh đẹp quá, người thì nói cô đúng là tốt số mới lấy được hắn, đến khi quản gia Âu lên tiếng thì bọn họ mới chịu tản ra để đi làm việc.
Khi lên đến phòng riêng, hắn tiến lại tủ để lấy quần áo, còn cô vẫn đứng như trời trồng vì cả căn phòng toàn bộ đều phủ một lớp sơn màu đen nhưng ngay phía giường ngủ lại là màu đỏ cộng thêm cách trang trí cô thấy không vừa mắt tí nào? Thấy cô vẫn ngây người nhìn ngắm khung cảnh xung quanh, hắn cắt ngang suy nghĩ của cô:
- Em không vừa ý sao, sao đứng nhìn mãi thế?
- Ukm, nhìn tổng thể không vừa mắt tẹo nào! – Cô ngây ngô trả lời hắn.
- Vậy em muốn thế nào? – Hắn hỏi ngược lại cô.
Cô ngập ngừng trả lời để cô suy nghĩ thêm, hắn cũng không nói gì thêm, thay xong bộ vest hắn bảo có việc nên ra ngoài để lại mình cô trong căn phòng rộng lớn. Khi hắn vừa ra ngoài cô liền gọi điện thoại cho Tiểu Minh, con bé nghe giọng cô thì vui vẻ hẳn ra và thế là hai chị em hẹn gặp nhau. Bước xuống nhà cô nói với quản gia muốn ra ngoài nhưng ông không đồng ý vì hắn có dặn không cho cô đi đâu, cô lúc này thật sự khó chịu vì quyền tự do của cô cũng bị hắn cấm cản. Cô giả vờ năn nỉ nói với quản gia Âu:
- Cháu chỉ ra ngoài mua một ít đồ dùng cá nhân thôi, sẽ về nhanh thôi, chú đừng lo!
Nghe xong ông cũng không đành lòng cấm cản nữa nên bảo sẽ cho vệ sĩ theo cô nhưng cô từ chối, nói rồi cô vội đi thật nhanh như sợ quản gia Âu sẽ đổi ý, từ nhà để đi ra chỗ đón xe buýt cũng phải mất hơn mười phút, cô trách thầm sao xa quá vậy nhưng nghĩ sẽ được gặp Tiểu Minh nên cô cố gắng đi thật nhanh. Khi đến quán nước gần trường của Tiểu Minh, con bé vui ra mặt khi gặp cô, hai chị em nói chuyện vui vẻ với nhau và cùng lên xe buýt về nhà cô. Thấy cô về bà Từ cũng vui vẻ hẳn, bà bảo hãy ở lại ăn bữa cơm chiều rồi hãy về, cô cũng không ngại từ chối vì nơi đây mới làm cô vui vẻ mỗi ngày.
Về phía quản gia Âu, thấy cô đi khá lâu nhưng vẫn chưa quay về, ông bắt đầu lo lắng, vội kêu vệ sĩ đi tìm hết các siêu thị lớn nhỏ gần nhà nhưng không thấy cô, lúc ông định báo với hắn là không thấy cô thì chợt nghe tiếng xe hắn trở về. Lo lắng nhân lên gấp bội khi ông làm trái lời hắn, vừa bước vào nhà, hắn thấy ông có vẻ hốt hoảng, hai tay lại bám víu đan xen vào nhau, linh cảm có chuyện gì đó hắn hỏi ông trong nhà có xảy ra chuyện gì không? Ông khó khăn trả lời rằng cô không có ở nhà, cô bảo muốn ra ngoài mua đồ dùng cá nhân nhưng đi từ sáng đến giờ chưa thấy về. Nét mặt hắn bắt đầu thay đổi đến đáng sợ, hắn lấy điện thoại ra để gọi cô nhưng cô không hề nghe máy, hắn lại gọi cho Hữu Trạch hỏi lịch học của cô thì hôm nay cô không hề đến trường. Hắn tức giận ném luôn áo vest ngoài lên ghế sô pha, quản gia Âu và người làm chỉ biết cúi đầu, hắn đứng dậy bỏ ra xe và rời đi.
Về phía cô sau khi ăn tối xong nhìn lại đồng hồ đã hơn bảy giờ tối nên vội xin phép cha và bà Từ để quay về nhà hắn, ông Ninh lên tiếng bảo hãy để cho tài xế của ông đưa cô về, cô gật đầu đồng ý liền, bà Từ gói luôn một túi bánh cho cô mang về, cô từ chối nhận nhưng bà cứ bảo hãy cầm đi vì đó là món bánh cô thích. Nói xong cô theo chân tài xế lên xe và ra về, cô chợt thoáng buồn vì nơi cô từng lớn lên bây giờ chỉ được về rồi lại rời đi, cô nhớ căn phòng bé nhỏ của cô, nhớ ly sữa nóng mỗi tối khi học bài bà Từ mang cho cô, nhớ những câu chuyện của cô và Tiểu Minh hay kể nhau nghe, nhớ những cái mắng yêu của cha khi cô thức khuya.. cô nhớ nhiều thứ lắm! Cô chợt khóc nhưng cũng vội lau thật nhanh giọt nước mắt như sợ sẽ có người trông thấy, ngồi trên xe khung cảnh quen thuộc nhưng lòng cô thì buồn vô cùng. Khi xe cô vừa rẻ sang đường lớn thì ở hướng ngược lại xe hắn lại rẻ sang hướng vào nhà cô, đứng trước cổng chính hắn do dự có nên bấm chuông không thì Tiểu Minh từ trong nhà bước ra, tay cầm túi rác đem đi vứt, con bé thấy hắn liền lên tiếng:
- Ơ anh rể đến đón chị em hả, bác tài nhà em mới vừa đưa chị ấy về rồi, anh không gặp hả?
Nghe giọng con bé hỏi, cơn tức của hắn cũng giảm đi được một phần nào đó, hắn vội nói không gặp cô và cảm ơn Tiểu Minh rồi lên xe đi về, con bé vẫn ngây ngô không hiểu chuyện gì cả. Cô vừa về đến nhà thì quản gia Âu và người làm trong nhà mừng khôn siết, ông lên tiếng hỏi cô đã đi đâu sao không nghe điện thoại, lúc này cô mới mở điện thoại lên, rất nhiều cuộc gọi gần đây đặc biệt là của hắn, cô có chút gì đó hơi lo lắng, Khi quản gia hỏi cô đang cầm túi gì đó đã mua được đồ dùng cá nhân chưa, cô mới chợt nhớ túi bánh của bà Từ nên vội đưa ông và người làm cùng ăn coi như thay lời xin lỗi của cô. Vừa lúc đó thì tiếng xe của hắn cũng về tới, cô chột dạ cảm giác như không còn đứng vững mặc dù tối nay cô đã ăn no bụng, vừa bước vào nhà, hắn nhìn cô với ánh mắt đáng sợ, cô vội nhìn đi hướng khác, hắn không nói thêm điều gì bước đến nắm tay cô và kéo lên lầu. Vừa đi cô vừa bảo hắn bỏ tay ra, hắn đang làm tay cô đau nhưng hắn không hề nghe thấy, quản gia và người làm phía dưới không ngừng lo lắng cho cô vì trước giờ chưa từng thấy hắn tức giận đến vậy.