*Ta thấy ngươi thật kỳ lạ.. Rõ ràng ngươi đã hận đến mức chỉ muốn ăn tươi nuốt sống ta nhưng vì cái gì vẫn muốn cười đến như vậy.. giả tạo? – Uyển Nguyệt*
[Lệ Cầm tiểu thư? ]
Ân. Ngươi gọi ta có truyện gì?
[Haiz.. Cô sớm nên bỏ cuộc đi thôi vì dù cô có phủ nhận thế nào thì ta vẫn là hệ thống của cô và cô.. đã là ký chủ của ta rồi.]
Hừ! Chuyện đã thành như vậy mà ngươi một chút đạo đức nghề nghiệp cũng không có. Ít nhất phải nói cho ta biết nếu ta hoàn thành nhiệm vụ như ngươi nói thì ta được cái gì chứ!
[Ài nha~Ta quên mất.] Âm thanh điện tử của hệ thống hơi rung rung chứa một tia ngượng ngùng.
* * * Không còn gì để nói nữa. Ngươi mà cứ như vậy không sợ bị đưa đến trạm tiêu huyệt à?
[.. Chắc không tới nỗi đâu..]
Uy, ta nói, người bảo giờ mới định vào chính sự đây?
Hệ thống nghe thấy nàng nói hơi lăng một chút sau đó ngượng ngùng nói: [Cái đó.. Nếu ký chủ hoàn thành nhiệm vụ thì cô sẽ có được tích phân tương ứng.
Tích phân có thể dùng để mua đồ trong hệ thống thương thành.
Đương nhiên trọng điểm chính là giúp ký chủ nâng cao giá trị nhân phẩm để không bị mật sát.]
Giá trị nhân phẩm hiện tại của ta là bao nhiêu?
[Haiz.. Đã hạ xuống âm mười vạn rồi.]
Ta cứ tưởng số lẻ không ngờ số cũng khá đẹp.
[Ký chủ, nhân phẩm của cô là số âm đó! Số âm! Âm! Sắp với tới âm vô cực rồi!] Thế nên trọng điểm quan tâm của cô không nên là con số có đẹp hay không!
Mới có mười vạn mà, đến âm vô cực còn một con đường rất dài đó!
[..] Ý ký chủ là.. Cô định cày đến âm vô cực thật à?
Lại nói, muốn mật sát ta cũng không dễ dàng đâu.
[.. Có lý!.. Không đúng! Cô định làm cái gì a!]
Lệ Cầm khinh bỉ liếc hệ thống một cái. Ta cũng đâu định làm gì đâu.
[Có tiếp thu kịch bản không? ] Hệ thống lạnh lùng nhìn ký chủ. Chỉ sợ nếu nó tiếp tục cãi nhau với nàng thì sẽ bị nàng làm cho tức hỏng máy mất.
Hừ! Bổn hệ thống không dễ chọc đâu!
Lệ Cầm nghe giọng nói điệu ngạo kiêu của hệ thống không nhịn được cười.
Đúng là một tên thiểu năng! Ách.. nhầm.. Một cái hệ thống thiểu năng! Ngươi không đưa cho ta kịch bản thì ta làm nhiệm vụ bằng mắt à?
[..] Hừ! Cô mới là thiểu năng! Cả nhà cô là thiểu năng!
* * * Hệ thống của nàng tính tình hình như cũng không nhỏ đâu.
[Bắt đầu tiếp nhận kịch bản..]
#Máu tươi và hoa hồng# là một cuốn tiểu thuyết có bối cảnh hiện đại, khi mà quỷ hút máu sống chúng cùng con người và con người không hề hay biết đến sự tồn tại của chúng.
Cốt truyện ngư cũ..
Nữ chủ Ninh Khả Thanh là con gái của thủ lĩnh huyết liệp có dòng máu hiếm hấp dẫn nam chủ Mặc Thần và hai người ngươi ngược ta, ta ngược người cuối cùng đến bên nhau.
Thế là hết truyện!
[..] Nếu mà tác giả biết được nguyên văn mấy chục vạn chữ bị ký chủ rút gọn còn một dòng thì có
xuyên không đến đây chém chết ký chủ không nhỉ?
Nguyên chủ tên Uyển Nguyệt, tiểu công chúa của một vị công tước thuần huyết tộc nên từ nhỏ đã có sức mạnh tương đương với một bá tước thuần huyết tộc, kế nhiệm chức vị hầu tước của mẹ nàng.
Quỷ hút máu thường tự xưng là huyết tộc vô cùng chú trọng đến độ thuần khiết của huyết mạch nên nguyên chủ tại huyết tộc có địa vị rất cao.
Để duy trì được dòng máu thuần huyết các đại gia tộc quyết định liên hôn với nhau. Thật đáng tiếc nguyên chủ là người bị chọn liên hôn với nam chủ.
Thực ra lúc ấy nàng cảm thấy cũng chẳng sao cả dù sao nàng chưa có người mình thích.
Lần đầu gặp nữ chủ, nàng cũng bị mùi máu của nữ chủ hấp dẫn khi đến gần thì bị nam chủ phát hiện. Nhìn thấy ánh mắt khinh thường ghét bỏ mà hắn nhìn nàng khiến nàng tức muốn nổ phổi.
Thân là một thuần huyết cấp hầu tước, nàng cũng là một kẻ tâm cao khí ngạo sao có thể chấp nhận được thái độ đó ủa hắn chứ? Thế là nàng bắt đầu làm khó dễ nam nữ chủ đủ kiểu cuối cùng rơi xuống kết cục vô cùng bi thảm.
Gia tộc nàng cũng vì thế mà bị nam chủ diệt trừ. Anh trai mà nàng yêu thương nhất vốn có thể chạy thoát nhưng lại quay lại cứu nàng dẫn đến kết cục bị nam chủ bắt lại, moi đi trái tim.
Nam chủ vốn đã truyển hóa nữ chủ thành huyết tộc cấp nam tước liền thẳng tắp trèo lên thành một bá tước.
Nàng nhìn người nhà nàng, những người mà nàng thương yêu từng người, từng người biến mất. Cuối cùng cũng đợi được đến ngày tử vong, ôm hận mà tan biến.
[Nhiệm vụ chủ tuyến: Bảo vệ người nhà, khiến Mặc Thần cũng phải giống như nàng mất đi tất cả, thân bại danh liệt, lột đi chiếc mặt nạ giả nhân giả nghĩa của Ninh Khả Thanh.]
Ối trời! Tiểu cô nương này ta có điểm thích nha! Thật không ngờ còn nhìn ra được bông hắc liên hoa nữ chủ đại nhân này.
[Đấy là trọng điểm sao? Ký chủ, ta mong nếu cô đã nhận lời thì hãy giữ thái độ nghiêm túc với nhiệm vụ của mình.]
Phì.. Ta nói này Thống tử, ngươi hình như là quên mất ai là người lạc đề đầu tiên rồi thì phải.
[Hừ! Đó còn không phải tại ký chủ nói nhảm nhiều à? Lại nói, ta cũng không kêu Thống tử!] Hệ thống ngạo kiêu nhìn Lệ Cầm.
Ta cứ thích gọi ngươi Thống tử đấy ngươi làm gì được ta?
[..] Sao ký chủ không đi theo kịch bản vậy? Ký chủ nói thế thì kêu nó nói cái gì cho hảo đây?
Uy, ngươi..
Đing~
Tiếng chuông cửa chợt reo lên cắt đứt lời nói của Lệ Cầm. Lệ Cầm nặt vô biểu tình đi mở cửa.
Khi nhìn thấy người ở bên ngoài nàng đến cả mày cũng không nhíu một cái, khuôn mặt vẫn như cũ lãnh đạm. Giữ vững hình tượng của Uyển Nguyệt.
Trước mặt nàng là một người đàn ông trung niên khá là đẹp, nhìn chỉ khoảng hơn 30, trên mặt mang lên chiếc kính dạ kim nhìn đặc biệt nghiêm khắc và thành thục. Nếu nàng nhớ không lầm thì tên hắn là Lạc Phong – thư ký của anh trai nàng.
"Tiểu thư, thiếu gia bảo ta đến đây đón ngài về huyết tộc một chuyến."
Về huyết tộc nha.. Đây chính là ngày mà định định ra cho nàng cái vị hôn phu rác rưởi kia sao? Ha! Ta đến có vẻ rất đúng lúc nha.
Mặc dù nội tâm đang phập phồng, nhưng trên mặt thậm chí là đôi mắt vẫn chưa hề nổi lên mọt tia biểu tình nào. Nàng nhàn nhạt nhìn lướt qua Lạc Phong không nói lời nào đi lên phòng.
Lạc Phong nhìn thấy hành động của nàng không nói gì, vẫn như cũ đứng trước cửa nhà. Hẳn là đã thói quen với tính cách lạnh nhạt, ít nói của tiểu thư nhà hắn.