Có người từng nói, nếu như có một ngày ngươi gặp lại cố nhân chắc chắn cũng sẽ có những biểu hiện khác người. Nhưng khi cô gặp lại cố nhân, lại có cảm giác như ngày hôm qua.
- Tiểu thư, người đang nghĩ gì vậy? Lại nghĩ đến người ấy?
- A Bích, ta cảm thấy một cảm giác của đồng loại có ở đây.
- Là sao ạ?
- Là ta cảm thấy có người cũng dùng thời không như chúng ta.
Nhưng nàng lại không biết vì sao nàng và A Bích sống lại thời điểm nàng mới hồi kinh, ai đã giúp nàng
trọng sinh về điểm xuất phát
- Muội muội cảm thấy rất chính xác.
Một giọng nói vang lên và bước vào.
- Ca, chẳng lẽ ca.
- Đúng, ta là người đã nhờ sư huynh của muội đưa ta tới đây.
Nói tới người có đạo hạnh thời không thì chỉ có sư huynh của nàng mới giỏi mà thôi, nhớ lại thiếu niên anh tuấn khuyên nàng đừng hồi kinh, nàng thật là không khỏi đau lòng.
- Vậy.
- Phải, ba mẹ đã hi sinh rồi.
Chàng thiếu niên nhắm mắt tỏ vẻ đau thương.
- Ca, muội xin lỗi.
Cô ôm chặt lấy huynh trưởng của mình, cô âm thầm thề là phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa và phải tàn nhẫn một chút.
Tiếng bước chân bên ngoài bước vào, khi thấy tiếng khóc trong phòng thì đi vội vào.
- Tiểu tử này, sao lại làm muội muội ngươi khóc thế hả?
- Lão gia, phu nhân cát tường.
- Phụ thân, mẫu thân, không phải do ca ca đâu, là do con lần đầu tiên về phủ cho nên vui quá mới khóc thôi.
Mẫu thân của nàng đến bên cạnh nàng nói:
- Ngốc nghếch, về nhà mình thì có gì mà khóc, con xem ta đã chuẩn bị gì cho con nè, người đâu mau mang đồ vào đây.
Từ bên ngoài cửa mỗi người hầu đều mang một rương gỗ vào, khi mở rương ra thì bên trong là quần áo, trang sức, giày thêu hoa.
- Mẫu thân, đây là.
- Ha ha, con gái cưng, con không biết đó thôi. Khi mẫu thân con nghe nói con sẽ về là đã thức bao lâu để may cho xong những thứ này cho con, còn những trang sức này cũng là đích thân mẹ con chọn lựa.
Lão Nhân gia kể, lại không quên nói tốt cho vợ mình.
Nàng nhìn mẫu thân, với vẻ đau lòng.
- Mẫu thân, người không nên cực khổ như vậy, cứ để Tú Phường làm là được rồi.
- Vì con gái ta không sợ cực.
Bà làm sao mà thấy cực cho được.
- Mẫu thân.
Đây là gia đình yêu thương nàng từ nhỏ cho đến lớn, nàng rất yêu thương họ, vậy mà chính nàng hại họ phải chết, lần này con sẽ sống tốt để hai người yên lòng, người công chúa tôn nghiêm kia đẹp thì có đẹp thật, nhưng lại ác tâm đối với A Bích của nàng như vậy, nếu kiếp này muốn hại người của nàng thì nàng sẽ không tha cho hắn.
Nàng phải vạch ra một kế sách để có thể không phải để một ai tổn thương.
Đêm đêm vị vương gia của chúng ta đều nằm mơ, về một người con gái dung nhan của nàng không rõ ràng, nhưng đôi mắt tuyệt vọng của người kia lại khiến hắn rơi nước mắt khi hắn tỉnh dậy thì nước mắt của hắn đã chảy nhiều rồi, tai sao hắn lại có giấc mơ đó, giấc mơ này đã theo hắn lúc hắn mười bốn tuổi, vậy mà hắn chưa bao giờ được gặp mặt người đó trong giấc mơ, chỉ là nhìn thấy đôi mắt kia hắn thấy thật đau lòng.
Hắn không biết rằng giấc mơ này là kết quả của kiếp trước và cũng là do con mộng hồ Điệp gây lên.
Bên ngoài có tiếng gõ cửa.
- Ai.
- Là muội.
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên ngoài cửa.
- Vào đi, muội sao vậy sao lại không ngủ mà lại tới tìm ta.
- Ca, ta không ngủ được, ta vừa gặp ác mộng.
Người con gái vừa khóc vừa nhào vào lòng hắn mà lê hoa đái vũ khiến cho hắn siêu lòng.
- Ngoan chỉ là giấc mơ thôi, muội về phòng ngủ đi.
- Không đâu, muội muốn ngủ ở đây với anh cơ.
- Không được hồ nháo, muội là cô nương gia về phòng ngủ ngay.
Người còn gái nhào vào lòng hắn nũng nịu, bình thường khi người con gái này nhào vào lòng hắn hắn luôn tâm phiền ý loạn, cũng có một chút không giám đối mặt vì đây là muội muội của hắn, vậy mà hôm nay hắn có chút bài xích, có chút sợ hãi vì giấc mơ hồi nãy.
Người thiếu nữ thấy hắn không để ý đến mình có chút không vui mở miệng.
- Vậy muội về phòng nghỉ ngơi đây.
- Phải muội nên về nghỉ ngơi sớm đi.
Người thiếu nữ thấy hắn nói vậy liền quay người giận dỗi bước đi.
Hắn ngồi lặng yên nhìn căng phòng trống không mà không hề phát hiện có một con bướm nhiều màu sắc lượn lờ trong góc phòng.
Khi ánh bình minh ló dạn cũng là lúc phải tỉnh dậy các cơn ác mộng kinh hoàng, có những người chỉ coi những giấc mơ đó chỉ là cơn ác mộng mà họ lại không biết rằng đó chính là nổi kinh hoàng của tương lai.
Đôi khi mơ hoài một chuyện đó chính là điềm báo mà tương lai sẽ xảy ra và cũng có thể nó đang xảy ra mà không ai biết.