7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 180: Một đại soái ca đến trường học

Ngày hôm sau, khi tiết học thứ hai kết thúc, tòa nhà dạy học bỗng trở nên sôi động, rất nhiều học sinh đổ xô ra hành lang trường đi vây xem.

Hồ Kiều Kiều tò mò đi theo bọn họ ra ngoài hành lang, nhìn một hồi.

Sau đó quay lại và nói với Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng, có một đại soái ca trong trường, kiểu đẹp trai chảy máu mũi!"

"Ừ." Giản Nhất Lăng không hứng thú với anh chàng đẹp trai.

"Không phải đâu Nhất Lăng. Anh chàng lần này không chỉ đẹp trai mà còn là sinh viên hàng đầu của Đại học Hằng Viễn! Đồng thời, anh ấy vẫn đang học đại học mà anh ấy đã thành lập một công ty Internet với bạn cùng lớp của mình!"

"Ừ." Vẫn không có hứng thú gì.

"Anh ấy tên là.. Tần Xuyên! Nghe nói mọi mặt đều siêu xuất sắc!"

Giản Nhất Lăng ngước nhìn.

Nghĩ lại, công ty của Tần Xuyên gần đây đã phát triển nhanh chóng.

Tương ứng, tên tuổi của Tần Xuyên bắt đầu được người dân ở thành phố Hằng Viễn biết đến.

Trên thực tế, Giản Nhất Lăng biết nhiều hơn những người khác một chút, bởi vì cô đã xem tất cả các báo cáo tài chính của công ty của Tần Xuyên.

Hồ Kiều Kiều tiếp tục nói với Giản Nhất Lăng, "Mình nghe nói rằng anh ấy là thủ khoa đầu vào của đại học Hằng Viễn trong kỳ thi tuyển sinh đại học. Anh ấy có thể đến Bắc Kinh để học tại các trường đại học hàng đầu trong nước, nhưng mình không biết tại sao anh ấy lại chọn Hằng Viễn. Tất nhiên, đại học Hằng Viễn của chúng ta cũng rất tốt, dù sao cũng là giấc mơ mà mình không thể leo lên trong đời."

"Anh ấy tới, làm cái gì?" Giản Nhất Lăng hỏi.

Tần Xuyên không tốt nghiệp Trường cao trung Thịnh Hoa, anh ấy học hết cao trung với học bổng toàn phần của trường cao trung số 1 Hằng Viễn và các điều kiện ưu đãi miễn học phí.

Nếu anh ấy muốn quay lại trường cũ của mình, anh ấy nên quay lại trường cao trung cơ sở số 1 Hằng Viễn, không phải Thịnh Hoa.

"Nghe nói lãnh đạo trường đã mời anh ấy đến giảng bài cho học sinh năm ba. Có lẽ là định hướng ngành học, tương lai nghề nghiệp gì đó."

Thịnh Hoa hy vọng các học sinh trường học của mình sau khi ra ngoài có thể có tiền đồ sáng lạn.

Cho nên sẽ tổ chức tọa đàm cho các học sinh học năm ba, lần này còn mời Tần Xuyên, là một người khi còn là sinh viên mà vẫn có thể mở công ty riêng làm tấm gương cho các học sinh.

Để anh ấy nói ra một chút quá trình học tập, thi đại học, gây dựng sự nghiệp.

Vốn dĩ chuyện này cũng rất bình thường, nhưng Tần Xuyên có giá trị nhan sắc cao, khiến cho cả trường học xôn xao.

Hồ Kiều Kiều mắt đầy ánh sao, "Anh ấy trông đẹp trai, học giỏi, thành lập công ty khi còn trẻ, một công ty Internet, chỉ cần nghe thoáng qua cũng biết là sẽ sử dụng rất nhiều chất xám! A, quả thật là nhân gian lý tưởng. Tại sao cùng sinh ra làm người. Có người lại chiến thắng trong cuộc sống, còn mình mỗi ngày đều lo lắng không biết mình có thể vượt qua hay không?"

Lúc này, một nam sinh bước tới, trào phúng nói.

"Không phải sao. Con người Tần Xuyên còn trẻ, có triển vọng, dựa vào nỗ lực của bản thân mà lập nghiệp, vẫn là sinh viên đại học, đã bắt đầu mở một công ty internet. Không giống như một số người, dựa vào cha mẹ có tiền, quần áo trực tiếp đến tay, cơm ăn được đưa tới miệng, đần độn mà sống cả đời."

Nam sinh nói không chớp mắt, mang mắt kính rất dày.

Cậu ta tên là Vương Hướng Trọng, là một trong những học sinh giỏi nhất lớp tám năm nhất.

Vương Hướng Trọng đã quen coi thường những người có điều kiện gia đình tốt nhưng không chăm chỉ như Giản Nhất Lăng và Hồ Kiều Kiều.

"Vương Hướng Trọng, mình học không tốt, đối với cậu không thành vấn đề, đúng không?" Hoa Kiều Kiều rầu rỉ mà phản bác.

Chỉ là Hồ Kiều Kiều nhát gan, âm thanh nói càng lúc càng nhỏ, thời điểm nói ra một chút khí thế cũng không có.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 181: Đến lúc đó dập đầu xin lỗi

"Không liên quan gì đến tôi, tôi chỉ nói sự thật, nói sự thật thì không vi phạm pháp luật. Cậu sẽ không chỉ nghe người khác nói tốt về cậu mà còn nghe người khác nói xấu về cậu đúng không?" Vương Hướng Trọng tự tin nói.

Vương Hướng Trọng nói tiếp, "Còn nữa, tôi cũng không nói những người đần độn mà sống cả đời là hai người các cậu, các cậu không cần chính mình dò chỗ ngồi."

Hồ Kiều Kiều bĩu môi.

Tức giận, nhưng không thể phản bác lại.

Vì vậy càng tức giận.

Hồ Kiều Kiều trông như một quả cà tím bị sương muối, uể oải.

Ai kêu cô thi không đạt tiêu chuẩn, không có so được với Vương Hướng Trọng đáng ghét này?

Giản Nhất Lăng nhìn Hồ Kiều Kiều một lúc, thấy cô ấy buồn bã nên quay đầu lại nói với Vương Hướng Trọng, "Lần sau, nếu cậu thi điểm không qua mình, liền đối với Hồ Tiêu, dập đầu xin lỗi."

"Giản Nhất Lăng, cậu bị sao vậy?" Ánh mắt Vương Hướng Trọng có chút khinh thường.

"Đánh cuộc, không đánh cuộc?"

"Có phải nếu cậu thi không qua điểm của tôi, cậu cũng dập đầu xin lỗi?"

"Đúng vậy."

Khi nghe điều này, Vương Hướng Trọng bật cười, những người bạn xung quanh trong lớp cũng nhìn Giản Nhất Lăng với ánh mắt kỳ lạ.

Đúng là thành tích của Giản Nhất Lăng trong kỳ kiểm tra hàng tháng vừa rồi đã được cải thiện, ngay cả chủ nhiệm lớp cũng khen ngợi cô ấy.

Nhưng so với Vương Hướng Trọng, học sinh đứng đầu lớp, sự tiến bộ của cô ấy vẫn kém hơn một chút.

Vừa mới đạt được điểm tiêu chuẩn của cuộc thi, cô ấy đã bắt đầu thách đấu với học bá của lớp.

Quả nhiên, muốn phiêu đến có điểm lợi hại.

Giờ thì mọi người đã hiểu tại sao cô ấy đầu óc nóng lên đi đăng ký tham gia cuộc thi hóa học.

Sau khi đạt điểm tiêu chuẩn các môn của kỳ thi hàng tháng, Giản Nhất Lăng thực sự rất muốn phiêu.

"Được rồi, tôi có cái gì không dám đánh cuộc? Dù sao thì mọi người cũng đã nghe thấy rồi. Nếu tổng điểm của cậu thấp hơn tôi trong kỳ thi tháng sau, cậu liền ngoan ngoãn dập đầu xin lỗi. Hãy nhớ, là dập dầu xin lỗi nha."

Giản Nhất Lăng luôn tỏ ra kiêu căng ngạo mạn, yêu cầu cô phải xin lỗi người khác, trường hợp này có thể nói là rất hiếm thấy.

Càng đừng nói phía trước bỏ thêm hai chữ "Dập đầu".

Hồ Kiều Kiều nhanh chóng kéo Giản Nhất Lăng lại với vẻ mặt lo lắng, "Nhất Lăng, đừng, đừng đánh cuộc chuyện này với cậu ta."

Hồ Kiều Kiều không muốn Giản Nhất Lăng phải dập đầu xin lỗi Vương Hướng Trọng.

Giản Nhất Lăng không nghe Hồ Kiều Kiều khuyên can, mà đồng ý với Vương Hướng Trọng, "Được."

Hồ Kiều Kiều còn uể oải hơn trước.

Phải làm sao bây giờ.

Đạt điểm tiêu chuẩn vận khí tốt còn may mắn có thể đụng phải.

Vương Hướng Trọng, một trong những người giỏi nhất trong lớp, quá khó!

Sau khi Vương Hướng Trọng rời đi, Hồ Kiều Kiều nói với Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng, đến lúc đó, cái dập đầu này mình sẽ thay cậu làm."

"Tại sao?" Giản Nhất Lăng hơi ngạc nhiên.

"Này, những gì cậu ra nói vừa rồi là hai chúng ta, mình cũng không thể trốn tránh!"

Hồ Kiều Kiều cảm thấy chuyện này cũng không phải chuyện riêng của Giản Nhất Lăng.

"Không có việc gì."

"Xác thật, không có việc gì. Cũng chỉ là dập dầu xin lỗi cậu ta. Mình mới không sợ đâu." Hồ Kiều Kiều nói.

###

Tần Xuyên đến trường cao trung Thịnh Hoa để giảng bài, đích thân Lý lão sư, chủ nhiệm giáo dục tiếp đãi anh.

Đối với những người trẻ đầy triển vọng như vậy, Lý lão sư càng yêu mến họ hơn.

Tần Xuyên hôm nay mặc một bộ âu phục chỉnh tề, bộ âu phục màu xanh đen, thắt cà vạt, cúc áo sơ mi đều được cài chặt, vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng, thoạt nhìn có vài phần hương vị cấm dục.

"Sinh viên Tần, em thực sự là niềm tự hào của tuổi trẻ thành phố Hằng Viễn. Nếu học sinh của trường chúng tôi có thể học hỏi từ em 10 hoặc 20%, thầy là chủ nhiệm giáo dục cũng sẽ rất vui mừng."

"Lão sư quá khen. Trường cao trung Thịnh Hoa là một trong những trường cao trung tốt nhất tại thành phố Hằng Viễn, học sinh tài ba ra ngoài cũng có không ít."
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 182: Em biết học sinh Giản Nhất Lăng?

"Nhân tiện, thầy nghe nói sinh viên Tần gần đây gặp rất nhiều lão đại trên mạng Internet? Rất nhiều người trong giới Internet quốc tế cũng có liên hệ với em?"

"Không thể nào, lão sư có lẽ đã nhầm lẫn, cùng với giới Internet quốc tế, chắc là Giản Duẫn Thừa, người đã tốt nghiệp trường này, sẽ liên hệ nhiều hơn."

Tần Xuyên đạm nhiên mà trả lời.

"À, đúng rồi." Chủ nhiệm giáo dục mỉm cười.

Giản Duẫn Thừa cũng đã tốt nghiệp trường cao trung Thịnh Hoa, nhưng hơi sớm, khi Giản Duẫn Thừa còn học ở trường Thịnh Hoa thì ông không phải là chủ nhiệm giáo dục.

Ngoài ra còn có Giản Duẫn Mạch, người được cho là thiên tài, hiện cậu ta đang theo học nghiên cứu sinh tại một trường đại học nổi tiếng ở nước ngoài, lão sư của cậu ta là một nhà sinh vật học hàng đầu thế giới.

Nói đến đây, chủ nhiệm giáo dục không thể không nghĩ đến Giản Nhất Lăng.

Họ đều là con của Giản gia, tại sao sự khác biệt giữa anh và em lại lớn đến vậy?

Trong nhiệm kỳ của mình, ông không có được những thiên tài như Giản Duẫn Thừa và Giản Duẫn Mạch, mà lại quản Giản Nhất Lăng, người không biết cố gắng của Giản gia.

Đây là tạo cái nghiệt gì.

Chủ nhiệm giáo dục cùng Tần Xuyên đến giảng đường của trường.

Khuôn mặt của ông ấy tràn đầy tươi cười trên đường đi, bất cứ ai nhìn thấy đều biết ông ấy đang có tâm trạng rất tốt.

Khi Tần Xuyên đến khán phòng, khán phòng đã đầy học sinh năm ba.

Mạc Thi Vận cũng nằm trong số đó, cô ấy không định đến mà ở lại lớp để làm các câu hỏi thi hóa học.

Nhưng lúc đến giờ, Chu Toa lại kéo cô đi đến đây.

Không lâu sau khi Chu Toa và Mạc Thi Vận xích mích lần trước, Chu Toa đã chủ động xin lỗi Mạc Thi Vận.

Mạc Thi Vận không cùng cô ấy so đo, tính tình tốt mà tha thứ cho cô.

Mạc Thi Vận cảm thấy mình không cần thiết phải trở mặt với Chu Toa, cô cũng không muốn gây thù chuốc oán với lớp, cũng không muốn bị mọi người chán ghét như Giản Nhất Lăng.

Mặc dù Mạc Thi Vận đang ở đây nhưng cô ấy vẫn định dùng thời gian này để học nên đã mang câu hỏi thi hóa học theo.

Nghe nói hôm nay người đến thuyết trình vẫn là sinh viên đại học, học rất giỏi, bạn học đánh giá rất cao, lúc đầu Mạc Thi Vận còn tưởng đó là tin đồn.

Nhưng khi nhìn thấy Tần Xuyên, cô mới nhận ra trước đây mọi người đánh giá không quá đáng về anh.

Và những gì Tần Xuyên nói không giống như những lão giáo sư nói, họ toàn nói những điều khoa trương và lý luận suông, anh ấy lại nói chuyện có căn cứ, thực tế.

Đặc biệt, thành quả của anh ngày hôm nay không phụ thuộc vào xuất thân nổi bật, mà là sự nỗ lực của bản thân.

Đây là điều mà Mạc Thi Vận ngưỡng mộ nhất.

Đây cũng chính là những gì cô ấy hy vọng mình có thể làm được.

Mạc Thi Vận vô thức bị Tần Xuyên hấp dẫn sự chú ý, bộ câu hỏi thi hóa học được đem theo không hề được mở ra.

Kết thúc bài phát biểu, Mạc Thi Vận từ trong lòng tán thưởng, sau đó nhìn Tần Xuyên rời đi.

Sau bài phát biểu là giờ ăn trưa.

Chủ nhiệm giáo dục mời Tần Xuyên dùng bữa trong nhà ăn của trường họ.

Tần Xuyên nhìn thấy Giản Nhất Lăng trong nhà ăn.

Cô ấy có vẻ không thích thay đổi quần áo, cô ấy đã ăn mặc như thế này kể từ lần đầu tiên anh nhìn thấy cô ấy, áo trắng quần đen, mái tóc dài ngang lưng buộc thành đuôi ngựa, trông thật thanh tân sạch sẽ.

Một khuôn mặt trắng nõn, thanh tú nhưng lại xa cánh.

Đôi mắt sáng và trong, đó là điều bắt mắt nhất.

Khi Tần Xuyên đang nhìn Giản Nhất Lăng, chủ nhiệm giáo dục tò mò hỏi, "Sinh viên Tần biết Giản Nhất Lăng sao?"

"Vâng." Tần Xuyên không phủ nhận.

"Ồ? Làm thế nào mà sinh viên Tần lại biết Giản Nhất Lăng?"

"Em đã dạy phụ đạo cho cô ấy trước đây, nhưng em không nghĩ cô ấy thực sự cần học phụ đạo." Tần Xuyên trả lời.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 183: Đến viện nghiên cứu một chuyến

Tần Xuyên cảm thấy Giản Nhất Lăng đủ thông minh, học lực kém có thể là do cô ấy không muốn học, nhưng cô ấy có thể nhanh chóng nắm bắt được điều mình muốn học.

Đây là cảm giác của Tần Xuyên đối Với Giản Nhất Lăng trong khoảng thời gian này.

"Đúng là không cần học phụ đạo, học phụ đạo cũng tùy người, có người học rất hữu ích, có người học cũng chỉ lãng phí thời gian."

Chủ nhiệm giáo dục hiển nhiên lý giải sai ý tứ của Tần Xuyên.

Tần Xuyên nhíu mày nhìn cô gái đang trầm mặc cách đó không xa, do dự một lúc, anh vẫn thuận miệng giải thích với ông, "Lão sư hiểu lầm rồi, em nghĩ cô ấy khá tài giỏi."

Tần Xuyên bình thường không phải là người hay giải thích, chuyện của chính mình cũng vậy.

Hôm nay, lại giải thích thêm hai câu, đã rất hiếm.

Nghe được lời nói của Tần Xuyên, vẻ mặt của chủ nhiệm giáo dục rất xấu hổ.

Nhưng bởi vì đối phương là một người trẻ tuổi đầy triển vọng mà ông rất xem trọng, ông có thể chịu đựng một số lời.

Hơn nữa, nói với người ngoài rằng học sinh trong trường ông ta tệ hại thế nào là tự vác đá nện vào chân mình.

Chủ nhiệm giáo dục không ngốc như vậy.

Giờ phút này trong nhà ăn có rất nhiều người, mọi người đều chú ý tới Tần Xuyên, người này sinh ra cao gầy lại lóa mắt, để người ta không chú ý cũng khó.

Nếu không phải ở bên cạnh Tần Xuyên còn có chủ nhiệm giáo dục "Quỷ kiến sầu", rất nhiều học sinh đều muốn tiến tới gần Tần Xuyên.

Mạc Thi Vận cũng ở trong đám học sinh đang ăn cơm, lần nữa nhìn thấy Tần Xuyên, ánh mắt không khỏi bị anh hấp dẫn.

Tuy nhiên, Tần Xuyên không thể chú ý đến Mạc Thi Vận trong số các học sinh vào lúc này.

###

Cuộc thi hóa học diễn ra vào thứ Năm và nhà trường cho phép những học sinh đăng ký nghỉ vào ngày hôm đó.

Là một học sinh đã đăng ký, Giản Nhất Lăng đương nhiên cũng không đến trường vào ngày hôm đó.

Cuộc thi diễn ra vào buổi chiều, các học sinh khác sử dụng nửa buổi sáng cuối cùng để đọc thêm câu hỏi và ôn tập thêm.

Còn Giản Nhất Lăng lại đến viện nghiên cứu.

Mục đích đến hôm nay có hai phần: Một là vì tình trạng của mẹ Tần Xuyên, hai là đến tham gia một cuộc phẫu thuật, làm quen trước với quy trình phẫu thuật của viện.

Trường hợp của mẹ Tần Xuyên do Giản Nhất Lăng và Trình Dịch phụ trách.

Trong thời gian cô bị bệnh, Trình Dịch đã chuyển các dữ liệu liên quan cho cô qua Internet, họ tiến hành phân tích và thảo luận trực tuyến.

Nhưng trong một số trường hợp, Giản Nhất Lăng vẫn cần phải tận mắt chứng kiến để khẳng định thêm.

Mẹ của Tần Xuyên mắc bệnh máu hiếm, chưa rõ nguyên nhân.

Triệu chứng là nồng độ oxy trong máu thấp, trong thời gian dài có thể dẫn đến suy cơ tim, suy khí quản và tổn thương não.

Điều mà Trình Dịch và Giản Nhất Lăng phải làm là tìm ra nguyên nhân gây bệnh và tìm cách khôi phục nồng độ oxy trong máu của bà về mức bình thường.

Hiện tại mẹ của Tần Xuyên đang ở trong phòng bệnh của viện nghiên cứu, với các thiết bị khác nhau được kết nối với cơ thể của bà ấy, theo dõi các chỉ số cơ thể của bà ấy 24/24.

Trình Dịch cũng đã bắt đầu thử những loại thuốc cơ bản nhất, tạm thời có thể sử dụng thiết bị bên ngoài để duy trì nồng độ oxy trong máu để đảm bảo rằng tình trạng thể chất của bà sẽ không xấu đi.

Khi Giản Nhất Lăng đến, viện trở nên sôi động.

Các giáo sư tranh nhau đi tìm Giản Nhất Lăng, La Tú Ân và Trình Dịch một lần nữa không thể xếp hàng lại.

Sau khi thoát khỏi vòng vây của các giáo sư, Giản Nhất Lăng cuối cùng cũng trở về văn phòng của mình.

Giản Nhất Lăng mang đến cho La Tú Ân những bức ảnh có chữ ký của bốn thành viên Jupiter.

"Ahhhh, Nhất Lăng bảo bối, tỷ tỷ yêu em, tỷ tỷ yêu em muốn chết!"

La Tú Ân cầm 4 tấm hình có chữ ký và hôn lên từng tấm một.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 184: Một món quà cho Trình Dịch

Trình Dịch vừa muốn cười nhạo La Tú Ân, thì Giản Nhất Lăng đưa qua một chiếc hộp.

Trình Dịch mở hộp và thấy bên trong là một hình người.

Không, cái này không phải hình người đồ chơi.

Thoạt nhìn, nó giống đồ chơi, nhưng nhìn kỹ mới thấy nó được làm bằng kẹo.

Nhưng bởi vì nó quá tinh xảo, khiến người ta tưởng rằng đó là mô hình đồ chơi, thậm chí còn tinh tế và tinh mỹ hơn.

Giản Nhất Lăng đã sử dụng đường nghệ để tạo cho Trình Dịch một ngự tỷ giả tưởng xinh đẹp, chân dài.

"Nhất Lăng muội tử, là em làm cái này à?" Trình Dịch vội vàng hỏi Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng gật đầu.

Trình Dịch trong lòng tức khắc nở hoa.

Người duy nhất trong viện, theo đúng nghĩa, là một cô gái thuần khiết, đã tặng anh ta, một món quà độc nhất, do chính tay mình làm ra!

Chắc chắn, những người khác trong viện đều ghen tị và căm ghét Trình Dịch.

Ngay cả La Tú Ân cũng không ngoại lệ.

Mặc dù bức ảnh có chữ ký của thần tượng rất đẹp nhưng mô hình người của Trình Dịch do chính tay Nhất Lăng muội tử làm, trông còn hấp dẫn hơn!

Khóe miệng Trình Dịch nhếch lên, nhưng anh vẫn muốn giữ vẻ mặt trịnh trọng.

Ngón tay theo thói quen đẩy kính của chính mình, rồi nói với Giản Nhất Lăng, "Cảm ơn Nhất Lăng muội tử, anh rất thích món quà này."

La Tú Ân cẩn thận nhìn mô hình người bằng đường tuyệt đẹp trên tay Trình Dịch, "Ai da, Trình Dịch, cậu xem ngay cả Nhất Lăng muội tử cũng biết rằng cậu thích thục nữ ngự tỷ 36D trước độn sau kiều! Bản chất của cậu gần như bị phơi bày hết."

"Ân tỷ, khụ khụ." Trình Dịch nhắc nhở La Tú Ân, cái gì "trước độn sau kiều", "thục nữ ngự tỷ", những từ ngữ không nên nói trước mặt Nhất Lăng muội tử.

La Tú Ân giả vờ không hiểu ánh mắt của Trình Dịch, "Những bức tượng nhỏ mà cậu mua trước đây chỉ có thể cầm liền tốt rồi. Giờ thì Nhất Lăng muội tử làm hình người bằng đường, cuối cùng cậu cũng có thể đạt được thứ mình muốn. Chậm, chậm, liếm!"

"Ân tỷ, chú ý lời nói!" Trình Dịch nghiêm nghị nhắc nhở La Tú Ân.

Với kính vàng và áo khoác trắng, Trình Dịch trông vẫn rất nghiêm túc và bảnh bao.

Nhất Lăng muội tử là vị thành niên, Ân tỷ có hay không khi nói phải chú ý một chút?

"Tôi thì làm sao? Tôi kêu cậu ăn kẹo. Cậu ăn kẹo không phải đều như vậy sao?"

La Tú Ân không giữ chút mặt mũi nào cho Trình Dịch.

Trình Dịch, "..."

"Đừng ngại, tôi nghĩ rằng cậu bắt đầu ăn từ bên ngoài, trước tiên ăn một phần quần áo, hắc hắc hắc.." La Tú Ân nở một nụ cười đáng khinh.

"Ân tỷ, chị nghĩ nhiều rồi. Quần áo và thân thể là dính với nhau. Bên trong không phải như chị nghĩ."

Thành Nghị không nói nên lời với La Tú Ân, ở trước mặt Nhất Lăng muội tử, cô ấy không nên thu liễm một chút sao?

"Tách ra làm riêng, làm thân thể trước, sau đó làm quần áo." Giản Nhất Lăng đột nhiên nói, thấp giọng giải thích.

Vì vậy, có những chi tiết dưới quần áo.

Trình Dịch và La Tú Ân đồng thời mở to mắt nhìn Giản Nhất Lăng, đôi mắt của Giản Nhất Lăng rất sáng, đơn thuần và không hề tạp niệm, hoàn toàn trái ngược với những gì cô ấy nói.

La Tú Ân vội vàng nhắc nhở Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng muội tử, lần sau em đưa mô hình đàn ông thì không cần chi tiết như vậy! Đặc biệt đưa cho Trình Dịch, sẽ tiết kiệm được một khoảng thời gian, cậu ta không cần."

Trình Dịch buồn bực nghĩ, tại sao lại không cần?

Nhưng đây là lời Ân tỷ nói, anh không dám phản bác.

"Tốt."

Vậy thì lần sau cô ấy sẽ không làm thế nữa.

Giản Nhất Lăng cần chân thật mới làm như vậy.

Cô ấy biết rất rõ về giải phẫu cơ thể con người, người không mặc quần áo cô đã thấy nhiều, cô ấy đã phẫu thuật rất nhiều.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 185: Đề thi hóa học quá khó

Sau khi đưa cho La Tú Ân và Trình Dịch quà, Giản Nhất Lăng đi thay quần áo và khử trùng rồi chuẩn bị vào phòng mổ.

Ca phẫu thuật này không khó đối với Giản Nhất Lăng, nó là một ca phẫu thuật cắt bỏ khối u ở phổi.

Phẫu thuật được hoàn thành trong một giờ.

Biểu hiện của Giản Nhất Lăng không phụ sự mong đợi của mọi người.

Quả nhiên, ca phẫu thuật chỉnh sửa dây thần kinh tay được giao cho cô ấy, họ không cần phải lo lắng gì cả.

Sau khi hoàn thành ca phẫu thuật, Giản Nhất Lăng đến phòng của mẹ Tần Xuyên, kiểm tra xong đã là mười hai giờ.

Sau đó, Trình Dịch chở Giản Nhất Lăng đến phòng thi của cuộc thi hóa học lần này.

Phòng thi được thiết lập tại Đại học Hằng Viễn, ban tổ chức đã mượn một tòa nhà dạy học của Đại học Hằng Viễn làm phòng thi.

Mười phút trước khi bắt đầu bài thi, cô mới bước vào cửa phòng thi.

Người giám thị ở cửa nhìn giấy tờ trong tay Giản Nhất Lăng, rồi nhìn bản thân Giản Nhất Lăng, liên tục xác nhận.

Đơn giản vì Giản Nhất Lăng trông không giống học sinh cao trung.

Sau khi xác nhận thông tin là chính xác, Giản Nhất Lăng được đưa vào phòng thi.

Giản Nhất Lăng là người cuối cùng có mặt trong toàn bộ phòng thi.

Thời gian làm bài kiểm tra là hai giờ, chỉ trong vòng chưa đầy một giờ, Giản Nhất Lăng đã nộp bài làm rồi rời đi.

Mặc khác, các thí sinh sau hai giờ mới ra ngoài, cũng có một số người không trả lời được các câu hỏi nên ra sớm.

Sau khi bước ra, vẻ mặt của mọi người đều rất khó xem.

Những người tham gia kỳ thi đã bày tỏ suy nghĩ của mình trên diễn đàn của trường.

[Cuộc thi hóa học này không dành cho con người chút nào! Quá khó! Tôi thậm chí không thể đọc hết các câu hỏi!]

Các học sinh khác tham gia kỳ thi trả lời.

[Không có câu hỏi trắc nghiệm nào, ngay cả tôi cũng không hiểu được.]

[Đây có thực sự là một cuộc thi hóa học dành cho cao trung không? Tôi nghi ngờ cuộc sống.]

[Thành thật mà nói, tôi không chắc chắn được một câu hỏi nào.]

[Mấy câu hỏi đầu tiên tôi còn biết một chút, nhưng tôi thậm chí không biết phải làm gì với những câu hỏi phía sau, vì vậy tôi chỉ có thể viết một vài phương trình hóa học một cách ngẫu nhiên.]

[Tôi nghĩ những người có thể đạt điểm cao lần này đều là đại thần, tôi chỉ có thể là người phàm!]

[Tôi thực sự hoài nghi đợt thi này thật sự có người đạt điểm cao sao? ]

Thí sinh kêu rên, câu hỏi quá khó, so với cuộc thi bình thường không chỉ khó hơn một chút.

Khó trách số tiền thưởng của cuộc thi này cao như vậy, thực sự không phải ai cũng có thể có được.

[Đột nhiên tự hỏi Giản Nhất Lăng làm bài như thế nào.]

[Đừng nhắc tới, mới một giờ làm bài là cô ta đã ra khỏi phòng thi rồi.]

[Lần này đề thi khó, tất cả mọi người cùng cảnh ngộ, ước chừng kết quả của cô ta cũng không đặc biệt khó coi.]

Nếu mọi người làm bài thi được 80 đến 90, còn Giản Nhất Lăng làm bài được 20 đến 30, thì Giản Nhất Lăng hẳn liền khó coi.

Nhưng nếu mọi người làm bài thi được 20 đến 30 và Giản Nhất Lăng đạt điểm 10 thì cũng không khó coi.

Sau khi Mạc Thi Vận thi xong, sắc mặt tái mét.

Vẻ mặt của cô có vẻ hơi hoảng hốt.

Cô không chắc về cuộc thi này.. Cô hoảng sợ.

Trước khi thi, cô đánh rất nhiều câu hỏi và cô nghĩ mình có thể xử lý được đề thi.

Không ngờ câu hỏi lần này lại khó đến vậy, nhiều câu hoàn toàn nằm ngoài đề cương và không nằm trong phạm vi kiến thức môn Hóa học của cao trung.

Phần đầu tuy hơi khó nhưng vẫn nằm trong phạm vi ôn tập, là dạng câu hỏi mà cô gặp phải.

Nhưng cô ấy thậm chí còn không hiểu mấy câu hỏi ở đằng sau.

Bây giờ Mạc Thi Vận chỉ có thể cầu nguyện rằng những học sinh khác, giống như cô ấy, không thể trả lời câu hỏi của trong đề thi một cách chính xác.

Nếu không, số tiền thưởng của cuộc thi lần này có thể bỏ lỡ cô ấy.

Và hậu quả sẽ là điều cô ấy không muốn phải chịu đựng lúc này.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 186: Vị trí đầu tiên là Giản Nhất Lăng

Ngày hôm sau, Mạc Thi Vận đến trường với tâm trạng thấp thỏm, vừa bước vào lớp đã nghe thấy kết quả cuộc thi hóa học được công bố.

Tổng số thí sinh tham gia phần thi môn hóa này không nhiều nên ban tổ chức có thể chỉnh sửa kết quả thi vào buổi tối sau ngày thi.

Ngay sau khi kết quả được công bố, tất cả mọi người đều không thể bình tĩnh.

Mạc Thi Vận nhanh chóng mở điện thoại di động xem trang web chính thức của cuộc thi, cô thực sự nhìn thấy bảng điểm được công bố.

Ba chữ Giản Nhất Lăng lọt vào tầm mắt.

Đứng đầu danh sách.

Vị trí đầu tiên.

Giản Nhất Lăng thực sự là người đầu tiên!

Sự thật này là không thể tin được.

Chưa kể đến việc Mạc Thi Vận từng tiếp xúc với Giản Nhất Lăng không thể chấp nhận được, những người khác cũng không thể chấp nhận được.

Trong cơn khiếp sợ, Mạc Thi Vận nhanh chóng tìm kiếm tên mình trong danh sách.

Khi thấy tên, cô nhanh chóng tìm đến số thứ tự.

Vị trí thứ mười một.

Mạc Thi Vận đứng thứ 11 toàn thành phố.

Chỉ kém một người liền có thể nhận được tiền thưởng.

Mạc Thi Vận mặt tái mét nhìn vào màn hình.

Cô đặt quá nhiều kỳ vọng vào cuộc thi này.

Kỳ vọng càng lớn thì thất vọng càng lớn.

Khoảng trống tâm lý quá lớn, nỗi đau bấy lâu nay tràn ngập lòng cô như thủy triều, nhấn chìm cô.

Lúc này, Chu Toa đi tới, nhìn vẻ mặt buồn bã của Mạc Thi Vận rồi thuyết phục, "Mình nghĩ bây giờ cậu không cần phải quá buồn. Cậu xem vị trí đầu tiên lại là Giản Nhất Lăng. Điều này lạ quá, ai mà không biết trình độ của Giản Nhất Lăng? Cô ta không thể làm tốt các bài kiểm tra hóa học thông thường mà lại giành vị trí đầu tiên trong cuộc thi, cái này quá giả. Mình nghĩ khả năng sai sót hệ thống là khá lớn. Nếu kết quả của cô ta sai, vậy thì cậu là người đứng thứ mười?"

Lời nói của Chu Toa khiến Mạc Thi Vận nghĩ lại.

Không sai, nếu điểm của Giản Nhất Lăng sai, thì cô ấy sẽ đứng thứ mười.

"Nhưng.. đây là danh sách do ban tổ chức thông báo, mình.." Mạc Thi Vận không biết phải làm thế nào để ban tổ chức xác minh lại kết quả.

"Đừng lo lắng, cậu không cần phải vội. Mình nghe nói rằng đã có người nộp đơn rồi. Cậu không phải là người duy nhất nghi ngờ về điểm số của cô ta, mà còn có rất nhiều người nghi ngờ cô ta." Chu Toa nói.

Nghe Chu Toa nói vậy, Mạc Thi Vận cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Nhưng rốt cuộc chỉ là một chút thôi, sự việc vẫn chưa được xác định.

Không chỉ lớp trọng điểm của trường cao trung bị sốc, lúc này cả lớp của Giản Nhất Lăng còn phản ứng dữ dội hơn.

Giản Nhất Lăng vẫn chưa đến trường, mà cả lớp đã bát nháo.

Hồ Kiều Kiều nhìn vào màn hình và xác nhận lại nhiều lần.

"Mình thật sự không hoa mắt, vị trí đầu tiên thật sự là Nhất Lăng, mình thật sự gặp quỷ a!"

Lưu Văn cũng buồn bực, "Người ngồi cùng bàn cậu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lần trước cậu ấy nói mời gia sư về học, nhưng cũng không có kết quả nhiều. Bây giờ mình thật sự không tin như vậy?"

"Mình cũng không tin nữa là! Khi cậu ấy đến, mình phải hỏi cậu ấy cái nghi vấn này, gia sư của cậu ấy là thần thánh phương nào."

Hồ Kiều Kiều và Lưu Văn đều nghi ngờ Giản Nhất Lăng.

Sự tiến bộ nhanh chóng của Giản Nhất Lăng trong thời gian ngắn có liên quan đến một phương pháp học tập nào đó của cô ấy, người bị nghi ngờ lớn nhất hiện tại chính là gia sư thần bí mà Giản Nhất Lăng đã mời trong khoảng thời gian này.

Giản Nhất Lăng đến sau một lúc.

Vừa bước vào cửa lớp, cô đã thu hút sự chú ý của cả lớp.

Giản Nhất Lăng không để ý lắm, đi thẳng về chỗ ngồi.

Ngay khi cô ngồi xuống, Hồ Kiều Kiều và Lưu Văn đã kéo cô quay lại.

Hồ Kiều Kiều còn chưa tính, Lưu Văn, người luôn chỉ quan tâm đến việc học, thế nhưng hôm nay cũng muốn xem náo nhiệt.

Hồ Kiều Kiều và Lưu Văn không nghi ngờ điểm số của Giản Nhất Lăng có vấn đề, mà họ muốn hỏi bí quyết tiến bộ của Giản Nhất Lăng.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 187: Độc môn bí pháp nào

Giản Nhất Lăng nghi ngờ nhìn hai người họ.

"Giản Nhất Lăng, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, chống cự là trừng phạt nghiêm khắc."

Lưu Văn "ép hỏi" Giản Nhất Lăng, "Thành tích gần đây của cậu đã tiến bộ rất nhanh, cậu đã sử dụng độc môn bí pháp nào?"

"Đúng đúng, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, chống cự là trừng phạt nghiêm khắc." Hồ Kiều Kiều hưởng ứng.

Đối mặt với hai người thẩm vấn "hung hãn", Giản Nhất Lăng suy tư trong hai giây, "Không có gì, đó là, nhớ kỹ, hiểu bài." Giản Nhất Lăng nói sự thật.

Câu trả lời này làm cho Hồ Kiều Kiều thật sự rất buồn, đối với những câu hỏi đơn giản nhất, cô nhìn thấy cũng không nhớ ra, làm sao có thể hiểu? "

" Vậy còn người gia sư mà cậu thỉnh lúc trước thì sao? Có phải hay không rất lợi hại? Có phải hay không đã dạy cậu rất nhiều? "

Lưu Văn hỏi lại.

" Lợi hại. "Giản Nhất Lăng rất nhận thức năng lực của Tần Xuyên.

Dù chưa nghe kỹ bài giảng của anh nhưng cô không thể phủ nhận trình độ của anh.

" Đó thực sự là công lao của việc học bổ túc! "Hồ Kiều Kiều chỉ có thể nghĩ như vậy.

Lưu Văn vội vàng hỏi Giản Nhất Lăng về thông tin của gia sư," Giản Nhất Lăng, gia sư của cậu tên là gì? Làm gì? Mình có thể tìm ở đâu? "

Giản Nhất Lăng thành thật nói với Lưu Văn về thông tin của Tần Xuyên," Tần Xuyên, sinh viên đại học, Đại học Hằng Viễn. "

Sau khi Giản Nhất Lăng nói xong, Lưu Văn và Hồ Kiều Kiều đồng loạt nhìn cô.

Đây không phải là anh chàng đẹp trai vừa đến trường của họ để diễn thuyết sao?

" Thảo nào cậu tiến bộ nhanh như vậy, cậu học bổ túc với gia sư lợi hại như vậy mà. "Lưu Văn thở dài.

Hồ Kiều Kiều trợn mắt," Nhất Lăng, gia sư của cậu thật sự là anh chàng đẹp trai Tần Xuyên, a, mình thật ghen tị! Thảo nào khi anh ấy đến trường chúng ta ngày hôm đó, cậu không có hứng thú một chút nào, nguyên lai là bình thường đã nhìn đủ rồi. "

Hồ Kiều Kiều và Lưu Văn đang hâm mộ gia sư của Giản Nhất Lăng.

Vương Hướng Trọng bước đến," Các cậu thực sự nghĩ rằng cậu ấy sẽ lợi hại sau khi học bổ túc? Vừa có người vừa phản đối nhà tổ chức và yêu cầu xem xét lại kết quả của Giản Nhất Lăng. "

Mặc dù Vương Hướng Trọng không tham gia cuộc thi hóa học này, nhưng cậu ấy đã nghe thấy rằng rất khó để vượt qua cuộc thi hóa học này.

Ngay cả những siêu cấp đại học bá của trường họ cũng chỉ chiếm vị trí thứ 10.

Tại sao Giản Nhất Lăng lại có thể là người ở vị trí đầu tiên?

" Vương Hướng Trọng, cậu nói vậy là không tốt lắm đâu? Giản Nhất Lăng là bạn học của lớp chúng ta, giải thưởng của cậu ấy cũng mang về vinh dự cho lớp của chúng ta. "

Lưu Văn trịnh trọng giải thích điều này với Vương Hướng Trọng.

" Danh dự có được bằng thủ đoạn không phải là danh dự, mà là sự sỉ nhục. "

Giọng Vương Hướng Trọng lớn và tự tin.

" Vương Hướng Trọng, cậu không có căn cứ, đừng nói nhảm.. "

Hoa Kiều Kiều một lần nữa bị Vương Hướng Trọng chọc giận.

" Có bằng chứng hay không thì đợi khi nào kết quả khảo sát được công bố là sẽ biết có phải không? Còn có hay không có vấn đề, thì trong lòng người đó không phải là rõ ràng nhất sao? Ồ, mình chỉ nói vậy thôi, các cậu cũng không cần dò sẵn chỗ ngồi. "

Vương Hướng Trọng nói xong rồi rời đi.

Nhìn thấy cậu ta như vậy, Hồ Kiều Kiều mặt đầy bất mãn nói nhỏ," Sao lại coi thường người ta như vậy, thành tích kém liền không tiến bộ được sao.. Chúng ta được gọi là tiềm lực tiềm tàng!"

###

Đại học Hằng Viễn, Văn phòng khoa Hóa học.

Trưởng ban tổ chức cuộc thi hóa học này đang ở trong văn phòng mà họ mượn.

Người phụ trách là một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi, mặc vest chỉnh tề.

Trước mặt người đàn ông trung niên là một tờ giấy thi môn hóa học, tên tờ giấy đó ghi: Giản Nhất Lăng.

Cuộc thi hóa học lần này bọn họ tổ chức là siêu khó, học sinh cao trung bình thường khó có điểm cao.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 188: Tôi muốn gặp Giản Nhất Lăng này

Nhưng điều không ngờ chính là bài thi trước mặt lại có điểm cao bất ngờ.

Với điểm tuyệt đối 100, bài kiểm tra này đạt 98 điểm.

Hai điểm bị trừ là do lỗi ký hiệu.

Và lỗi của ký hiệu này không phải do bất cẩn, cách viết này là cách viết trước đây, quy tắc quốc tế mới được thay đổi trong hai năm trở lại đây.

Nói cách khác, trên lý thuyết, người này có thể làm được toàn bộ bài thi này.

Điều này thật đáng ngạc nhiên.

"Tiên sinh, một số học sinh bây giờ lên tiếng phản đối, họ cho rằng điểm của học sinh này có thể sai trong kỳ thi này." Trợ lý bên cạnh hỏi.

Vì có người xin phúc khảo nên người trong ban tổ chức không thể bỏ qua, theo quy định vẫn phải kiểm tra.

"Còn gì để kiểm tra nữa không? Bài thi không phải ở chỗ này à. Tôi đã đọc đi đọc lại mấy lần từ tối qua đến giờ."

Người phụ trách luôn xem đi xem lại bài thi này trước khi công bố kết quả.

Bài thi được chuẩn bị bởi ông và một số học giả kỳ cựu, không ai có thể tiết lộ trước nội dung.

Bên ngoài không thể biết trước nội dung đề thi.

Phòng thi của họ được kiểm tra rất nghiêm ngặt, phòng thi có đầy đủ các thiết bị giám sát, cộng với thiết bị giám sát của cơ sở họ.

Không thể có gian lận trong kỳ thi.

Thí sinh chỉ có thể trả lời đúng nếu đó là khả năng của bản thân.

Cho nên hiện tại ông cũng muốn biết người đoạt giải nhất cuộc thi này là ai!

"Vậy tôi sẽ trả lời họ, nói rằng không có vấn đề gì với kết quả." Trợ lý hỏi.

"Chờ đã, tôi muốn đến trường gặp trực tiếp bạn học kia, tôi rất tò mò về cô bé."

Còn hai ngày nữa mới trao giải, nhưng lúc này người phụ trách nóng lòng muốn được gặp chính thí sinh.

Nói đi là đi, người phụ trách đã trực tiếp đưa một số nhân viên của mình đến trường cao trung Thịnh Hoa.

Trong phòng làm việc của chủ nhiệm giáo dục trường cao trung Thịnh Hoa, vị chủ nhiệm giáo dục đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính và xem liên tục.

Không có gì nhầm lẫn, tên đầu tiên thực sự là Giản Nhất Lăng.

Làm sao có thể là Giản Nhất Lăng?

Đáng lẽ không phải tên của Giản Nhất Lăng mới đúng.

Chủ nhiệm giáo dục không thể hiểu được.

Phải chăng ban tổ chức đã nhầm lẫn khi công bố kết quả?

Khả năng này không phải là không có.

Lúc này, ông nhận được điện thoại từ ban tổ chức, nói rằng họ sẽ đến trường của ông, không biết thuận tiện hay bất tiện cho ông không.

Chủ nhiệm giáo dục nhanh chóng nói rằng nó thuận tiện và chào đón họ bất cứ lúc nào.

Cúp điện thoại, sắc mặt chủ nhiệm giáo dục lập tức trở nên ảm đạm.

Tại sao người của ban tổ chức lại đột ngột đến trường cao trung Thịnh Hoa của họ?

Chẳng lẽ..

Phản ứng đầu tiên của chủ nhiệm giáo dục là nghĩ đến sự vô lý của Giản Nhất Lăng trong danh sách thi.

Không lẽ Giản Nhất Lăng gian lận?

Nghĩ đến khả năng như vậy, chủ nhiệm giáo dục trở nên rất tức giận.

Ông không mong đợi Giản Nhất Lăng sẽ giành danh dự cho trường của họ, nghĩ có điểm thi thì chỉ cần phớt lờ cô ấy là được.

Nếu gian lận trở thành một vụ bê bối lớn trong trường của họ, thì mặt mũi chủ nhiệm giáo dục của ông để ở đâu?

Chủ nhiệm giáo dục hít thở sâu.

Sau nửa giờ, mọi người đã đến nơi.

Chủ nhiệm giáo dục chào đón Tần Thế Hiên tiên sinh, là người phụ trách Viện nghiên cứu vật liệu hóa học Ước Lợi, bằng một nụ cười.

"Tần tiên sinh, thật vinh dự cho trường chúng tôi khi ông có thể trực tiếp đến thăm trường chúng tôi. Thay mặt cho toàn thể lãnh đạo và giáo viên của trường, tôi xin gửi lời chào nồng nhiệt tới ông."

"Chủ nhiệm không cần khách khí. Hôm nay tôi đến đây không phải cái gì quan trọng. Tôi chỉ muốn gặp bạn học Giản Nhất Lăng ở trường của ông, không biết chủ nhiệm giáo dục có tiện hay không tiện."

Nghe đến đây, sắc mặt chủ nhiệm giáo dục đột ngột thay đổi.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 189: Vả mặt chủ nhiệm giáo dục (1)

Thực sự đúng như dự đoán của ông sao?

Có phải hôm nay người của Viện nghiên cứu vật liệu hóa học Ước Lợi đến là do Giản Nhất Lăng gian lận?

Chủ nhiệm giáo dục trong lòng đột nhiên tức giận, đối với Giản Nhất Lăng nghiến răng nghiến lợi.

Trên mặt, chủ nhiệm giáo dục vẫn nở nụ cười với mọi người ở Viện nghiên cứu vật liệu hóa học Ước Lợi, "Tôi biết rằng chuyện lần này thực sự không tốt. Thay mặt cho bạn học này, tôi xin gửi lời xin lỗi chân thành nhất. Tôi mong các vị xem chuyện đã xảy ra lần này chỉ vì cô bé là một đứa trẻ chưa thành niên, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ xem như không có."

Người phụ trách Tần Thế Hiên bối rối không biết nói gì với chủ nhiệm giáo dục, khẽ nhíu mày, "Chủ nhiệm, ý của ông là gì? Chúng tôi đến đây để gặp bạn học Giản Nhất Lăng, ông không phải hiểu lầm cái gì chứ?"

"Không, Giản Nhất Lăng không phải.. không phải gian lận sao? Các vị tới không phải vì.."

Chủ nhiệm giáo dục vẻ mặt khó hiểu.

Nhìn ông ấy như vậy làm cho Tần Thế Hiên bật cười, "Lần đầu tiên tôi gặp phải tình huống như vậy, trường học của mình đạt được kết quả tốt, mà lãnh đạo trường học không vui, lại nghi ngờ học sinh của mình gian lận."

Chủ nhiệm giáo dục tỉnh táo nói, "Vậy thì lần này Tần tiên sinh đến tìm Giản Nhất Lăng là có chuyện gì không?"

Tần Thế Hiên ôn hòa nói, "Đương nhiên. Kết quả thi của Giản Nhất Lăng lần này rất tốt. Tôi xuất phát vì sự yêu thích và háo hức, muốn gặp bạn học này một lần, tôi hy vọng sẽ không làm bạn học này bị chậm trễ quá nhiều thời gian."

Chủ nhiệm giáo dục kinh ngạc đến sững sờ, "Vậy thì.. Vậy tôi sẽ gọi học sinh ấy qua."

Tần Thế Hiên cười nói, "Chủ nhiệm giáo dục nên hỏi trước ý kiến của bạn học này, nếu bạn học này không muốn gặp mặt, chúng tôi cũng không miễn cưỡng."

Viện nghiên cứu vật liệu hóa học Ước Lợi của họ không phải là tổ chức trực tiếp của trường, về mặt lý thuyết không có quyền đến trực tiếp trường để gặp học sinh.

Giản Nhất Lăng đang ở trong lớp, nếu cô ấy không muốn gặp họ, về lý thuyết cô ấy có thể không cần đến.

Chủ nhiệm giáo dục không có khái niệm như vậy, "Không có việc gì, bạn học này nhất định đến."

Chủ nhiệm giáo dục muốn gặp học sinh còn cần quan tâm xem có rãnh hay không sao?

Năm phút sau, Giản Nhất Lăng được gọi đến văn phòng chủ nhiệm giáo dục.

Tần Thế Hiên cuối cùng cũng nhìn thấy học sinh đã khiến ông mong chờ suốt đêm qua.

Bởi vì ông đã nhìn thấy Giản Nhất Lăng trong video giám sát phòng thi, nên không có gì ngạc nhiên khi gặp nhau.

Mặc dù lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ của cô, ông cảm thấy cô gái nhỏ này trông hơi nhỏ bé.

Giản Nhất Lăng nhìn người đàn ông trung niên ăn mặc khéo léo và khuôn mặt hiền từ trước mặt mình, cô không biết ông ta là ai, tìm mình có chuyện gì.

Khi gọi cô đến, chủ nhiệm giáo dục không giải thích, chỉ nói rằng cô phải lễ phép một chút.

"Học sinh Giản Nhất Lăng, bài thi em trả lời rất tốt, em có thể nói cho tôi biết em đã học được kiến thức này ở đâu được không?"

Tần Thế Hiên tràn đầy tò mò, nhẹ giọng nói, không hề giả tạo.

"Sách, tiểu luận, video, thí nghiệm."

Những kênh nào có thể học và tiếp thu kiến thức một cách độc lập, Giản Nhất Lăng đều cơ bản nói.

"Những lời này của em là thật." Tần Thế Hiên mỉm cười đánh giá.

Chủ nhiệm giáo dục lắng nghe, cau mày mặt nhăn lại, cắt ngang cuộc nói chuyện giữa Giản Nhất Lăng và Tần Thế Hiên, "Giản Nhất Lăng, em nên thành thật về những gì em đã làm. Đừng đợi kết quả điều tra được công bố sẽ quá muộn."

Chủ nhiệm giáo dục rất sợ sau này sự việc của Giản Nhất Lăng bị bại lộ, khiến mọi người đều xấu mặt.

Thay vì chờ đợi chuyện bị nháo nhào phát hiện, tốt hơn hết chính mình nên chủ động tự thú, dập tắt sự việc trước và giữ gìn thanh danh cho nhà trường.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 190: Vả mặt chủ nhiệm giáo dục (2)

Nhìn về phía chủ nhiệm giáo dục, nụ cười của Tần Thế Hiên chuyển từ dịu dàng tốt bụng sang châm chọc.

Giản Nhất Lăng nhìn chủ nhiệm giáo dục, giọng nói không lớn, bình tĩnh thong dong nhưng lại đặc biệt ngưng trọng, "Em không biết Lý lão sư đang nói cái gì."

"Giản Nhất Lăng, em đây là thái độ gì vậy? Em nhanh chóng thú nhận lỗi lầm của mình với tôi. Trình độ của em, sao đứng vị trí thứ nhất này được, em không thấy lương tâm cắn rứt sao?"

"Không cắn rứt. Lão sư nếu có chứng cứ thì nói tiếp, nếu không có chứng cứ thì tức là vu khống." Giản Nhất Lăng phản bác dứt khoát, lãnh đạm.

"Thầy vu khống em như thế nào? Thầy.."

Tần Thế Hiên nói với giọng điệu kiên quyết và chắc chắn, vì Giản Nhất Lăng mà chứng minh, "Chủ nhiệm, học sinh này nói không sai. Cô ấy không gian lận. Học viện của chúng tôi có thể làm chứng cho cô ấy. Nếu chủ nhiệm có bất kỳ nghi ngờ nào, ông có thể chất vấn học viện của chúng tôi. Rốt cuộc, nếu học sinh này đạt kết quả tốt bằng cách gian lận, thì học viện chủ quản của chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm, người phụ trách tôi lại càng đáng trách."

Chủ nhiệm giáo dục nhìn Tần Thế Hiên kinh ngạc.

Đôi mắt ông ta mở to, vẻ mặt đầy vẻ không thể tin được.

Tần Thế Hiên tiếp tục cười nói, "Tôi đã gặp qua không ít kỳ tài, ngày thường điểm kiểm tra không tốt, nhưng lại có năng lực đặc biệt nổi bật ở một số lĩnh vực, ví dụ, một số người, điểm kiểm tra ngữ văn không tốt lắm, nhưng sau này lại trở thành một nhà văn nổi tiếng."

Chủ nhiệm giáo dục bị Tần Thế Hiên nói đến im lặng không trả lời được.

Đồng thời, bởi vì bị phản bác tại chỗ, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Tần Thế Hiên tiếp tục cuộc trò chuyện với Giản Nhất Lăng, chọn cách phớt lờ chủ nhiệm giáo dục.

Giản Nhất Lăng cũng trả lời những câu hỏi của Tần Thế Hiên một cách hợp tác, tất cả đều là những câu hỏi chuyên môn, một câu hỏi và một câu trả lời, cùng với một loạt các thuật ngữ chuyên môn.

Chủ nhiệm giáo dục hoàn toàn không hiểu, nhưng nghĩ rằng hai người đang nói chuyện rất suy đoán.

Ông bị coi như không khí, bị bỏ lại một mình.

Một lúc lâu sau, Tần Thế Hiên lấy WeChat của Giản Nhất Lăng, mỉm cười và đưa Giản Nhất Lăng trở về.

Biểu hiện của chủ nhiệm giáo dục thập phần khó coi.

Đối mặt với việc Tần Thế Hiên vô pháp phát tác, ông chỉ có thể đưa Tần Thế Hiên và người của ông rời đi với một nụ cười.

###

Người của Viện Nghiên cứu Vật liệu Hóa học Ước Lợi đã rời trường cao trung Thịnh Hoa, đồng thời, họ cũng đưa ra một tuyên bố công khai trên mạng.

Họ khẳng định rằng cuộc thi hóa học này là công bằng và công chính, không có gian lận, nếu ai suy đoán chính là bôi nhọ tổ chức của họ, thì họ sẽ khởi kiện người tung tin nói xấu theo quy định của pháp luật.

Ngay sau khi tuyên bố được đưa ra, sự nghi ngờ của trường cao trung Thịnh Hoa về giải thưởng của Giản Nhất Lăng đã giảm xuống.

Mặc dù các học sinh bình thường có thành kiến với tính tình đại tiểu thư của Giản Nhất Lăng, nhưng họ sẽ không vì mắng cô hai câu mà chọc phải kiện tụng.

[Tất cả đã được tuyên bố, xem ra thứ hạng của cuộc thi này là thật, tình huống của Giản Nhất Lăng là như thế nào? Sau khi chịu kích thích đã xảy ra sự thay đổi về chất phải không? ]

[Cái này xem như chịu kích thích sao? Cô ta không phải đang kích thích người khác sao? ]

[Không cần biết là chính mình bị kích thích hay kích thích người khác, có thể coi đây là một sự thay đổi lớn trong cuộc đời của cô ấy? ]

[Tôi đã nói là không ra oai lâu được đâu, các cậu không tò mò về việc Giản Nhất Lăng bị kích thích như thế nào sao? ]

[Tôi không nghĩ điều đó kỳ lạ. Chẳng phải cậu đã nói rằng một vài người trong Giản gia khá tuyệt vời sao? Thành tích học tập của Giản Duẫn Náo luôn rất tốt, nghe nói cô ấy có một người anh trai là một nhà sinh vật học thiên tài, gen của cô ấy không có vấn đề gì, nhưng trước đây cô ấy không đặt tâm trí vào việc học nghiêm túc đúng không? ]

[Xem như Giản Nhất Lăng lần này cá mặn xoay mình rồi? Tôi nghe nói rằng cô ấy từng là cái đuôi của lớp họ.]
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 191: Hy vọng của Mạc Thi Vận tan vỡ

[Chúa ơi, Giản Nhất Lăng thực sự là vị trí số một? Không có lỗi trong quá trình công bố kết quả! Chúa ơi, thế giới này là làm sao vậy? Học tra nghịch tập!]

[Học tra ta nói rằng, bắt đầu từ hôm nay, Giản Nhất Lăng đã trở thành thần tượng của ta! Ta có động lực! Ta có mục tiêu! Ngao ô ngao ô!]

[Tôi chỉ muốn hỏi, những học sinh nói rằng Giản Nhất Lăng gian lận mà không có bằng chứng, mặt của họ có đau không? ]

Mặt chắc chắn là đau, đau nên lúc này không nói được cái gì.

Hầu hết các chủ đề thảo luận của sinh viên đều xoay quanh sự tiến bộ nhanh chóng của Giản Nhất Lăng.

Nhưng một số học sinh cảm thấy không thoải mái.

Hồ Kiều Kiều hiếm khi mạnh dạn, bước đến chỗ của Vương Hướng Trọng.

"Nhìn xem, ngay cả những người ở Viện nghiên cứu vật liệu hóa học Ước Lợi cũng đã đưa ra tuyên bố rằng kết quả kỳ thi không có vấn đề gì và kết quả của Nhất Lăng là hợp lý, cậu còn lời nào để nói nữa không?"

Hồ Kiều Kiều bị Vương Hướng Trọng chọc tức hai lần, rốt cuộc cũng nhướng mày được một lần.

Vương Hướng Trọng như cũ không phục, "Nói như vậy thì làm sao? Một số lời nói chính là dành cho những người không có khả năng suy nghĩ như cậu."

"Cậu nói ai không có khả năng suy nghĩ?" Hồ Kiều Kiều giậm chân nhăn mặt.

"Dù sao tôi cũng không chỉ tên nói ho, cậu tự hiểu."

"Cậu chính là sai rồi mà không chịu thừa nhận!" Hồ Kiều Kiều trừng mắt nói, nhưng giọng nói nhỏ và yếu ớt, không có chút lực uy hiếp.

"Có một số người dựa vào bối cảnh của bản thân để trấn áp những tin tức không phải sao?" Vương Hướng Trọng chỉ cây dâu mà mắng cây hòe.

"Cậu lại nói nhảm gì vậy?"

"Tại sao tôi lại nói nhảm, tôi không nói đó là ai hay là chuyện gì?" Vương Hướng Trọng một biểu tình hờ hững.

Hồ Kiều Kiều giận dữ mà bước trở về.

Mỗi lần Vương Hướng Trọng Tư nói một câu như vậy, cô đều tức đến mức không biết nói thế nào mở miệng.

Chán ghét đến chết.

#####

Sau khi Mạc Thi Vận nhìn thấy tuyên bố công khai của ban tổ chức, tia hy vọng cuối cùng đã bị dập tắt.

Ban tổ chức nói rằng Giản Nhất Lăng không gian lận, tức là danh sách người thắng cuộc sẽ không bị thay đổi, cô ấy vẫn là vị trí thứ mười một, chỉ còn cách vị trí thứ mười một bước là có thể nhận được giải thưởng.

Nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của Mạc Thi Vận, Chu Toa ở bên an ủi, "Đừng buồn, ai nghĩ được gia cảnh Giản Nhất Lăng quá mạnh? Thật sự là gian lận, nhà họ Giản cũng sẽ không để xảy ra chuyện này, cho nên chỉ có thể nhận mệnh thôi."

Chu Toa bất lực, cái này không cần phải nói, phía sau chắc chắn là do Giản gia giải quyết.

Giọng Mạc Thi Vận nghẹn ngào, "Đối với họ, 200, 000 nhân dân tệ không phải là vận đề lớn, nhưng với tôi và mẹ, số tiền thưởng 30.000 nhân dân tệ chính là tiền cứu mạng."

Bọn họ đã bảo vệ cho Giản Nhất Lăng vững vàng ở vị trí đầu tiên của cuộc thi, lại phá hỏng con đường duy nhất để cô cứu cô và mẹ cô.

"Tiền cứu mạng? Cậu bị sao vậy?" Chu Toa hỏi.

"Không sao đâu." Mạc Thi Vận kìm lại, cô không muốn tiết lộ quá nhiều chuyện cá nhân của mình trước mặt Chu Toa.

Sau khi Mạc Thi Vận về nhà vào ngày hôm đó, cô ấy vẫn rất chán nản.

Thấy con như vậy, Mạc tẩu lòng như dao cắt.

Đây là cô con gái kiêu hãnh và tự tin, con bé đã từng rất tự tin và tỏa nắng.

Nhưng vì những sai lầm của mình, con bé đã rất buồn.

Đó là sự thất trách của bà với nghĩa vụ làm mẹ.

Càng nghĩ càng khổ sở, Mạc tẩu do dự mãi, sau đó gọi một cuộc điện thoại cho Hà Yến.

Hà Yến qua rất lâu mới trả lời điện thoại, "Có chuyện gì?"

"Tôi, tôi muốn mượn bà một ít tiền." Giọng Mạc tẩu có chút trống rỗng, không có chút tự tin.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 194: Muốn đón Tiểu Lăng về nhà (1)

Sau khi nghe câu trả lời của Giản Duẫn Náo, Giản Duẫn Thừa đã lấy điện thoại di động của Giản Duẫn Náo và nhắn lại cho Mạc Thi Vận.

[Cái gì sủng nịnh đến mức tốt xấu cũng không phân biệt nổi? Chuyện gì đã xảy ra? ]

Mạc Thi Vận không biết rằng người trả lời tin nhắn là Giản Duẫn Thừa, chỉ nghĩ rằng đó là Giản Duẫn Náo.

Mạc Thi Vận nhìn câu trả lời, bối rối trong một giây.

Đã nói như vậy, bình thường Giản Duẫn Náo sẽ hiểu ý nghĩa của tin nhắn này, nhưng hôm nay không biết tại sao cậu ấy lại truy vấn cô.

Mạc Thi Vận do dự một lúc rồi trả lời: [Không có gì đâu, gần đây cậu có khỏe hơn không? ]

Sau khi Giản Duẫn Thừa nhìn thấy tin nhắn, trên mặt biểu tình mỉa mai.

Lời nói chỉ dám nói một nửa, muốn hỏi rõ thì lại không nói lời nào.

Giản Duẫn Thừa đưa cho Giản Duẫn Náo xem tin nhắn trả lời này.

Khuôn mặt của Giản Duẫn Náo hơi chua xót, cậu tự cười nhạo bản thân.

Mặc kệ thế nào, người đang gửi tin nhắn cho cậu cũng là cô gái mà cậu ấy từng tin tưởng và ái mộ.

Giản Duẫn Náo gửi lại tin nhắn: [Tốt lắm.]

Hai từ đơn giản.

Nhìn thấy câu trả lời ngắn gọn của Giản Duẫn Náo, Mạc Thi Vận đột nhiên không biết làm thế nào để tiếp tục hỏi.

Nhìn vào tin nhắn của Giản Duẫn Náo, khuôn mặt xinh đẹp và sáng sủa vốn có của Mạc Thi Vận bất giác bị vấy bẩn bởi một làn khói mờ ảo.

###

Giản gia biết rằng Giản Nhất Lăng đã giành giải trong Cuộc thi Hóa học.

Giản gia không có nhiều bất ngờ.

Vì Giản Nhất Lăng luôn thông minh nên sự thông minh của cô đã được thể hiện từ khi cô còn nhỏ.

Cô thường thích ở trong phòng thí nghiệm của anh hai, xem anh hai làm thí nghiệm, và luôn theo đuổi anh hai để hỏi han.

Hai anh em có thể ở trong phòng thí nghiệm cả ngày.

Chỉ là sau này Giản Nhất Lăng không muốn học nữa.

Giản Nhất Lăng không chịu học hành chăm chỉ, Giản gia cũng không ép buộc, họ cũng không muốn cưỡng chế cô quá nhiều vì nghĩ rằng nếu cô không thích học thì không học cũng chẳng sao.

Họ không biết rằng vào thời điểm đó, Giản Nhất Lăng đã thực sự nghe lời thím hai của mình, Hà Yến, và bắt đầu không tập trung vào việc học.

Ở một đoạn thời gian rất dài, Giản Nhất Lăng đã rất tín nhiệm Hà Yến, đối với lời nói của Hà Yến cô tin tưởng không nghi ngờ.

Mấy ngày nay, ba Giản và mẹ Giản luôn muốn đến nhà cũ để gặp Giản Nhất Lăng, nhưng không biết lấy lý do gì để đi, cũng không biết mở miệng nói như thế nào.

Bây giờ họ có thể sử dụng việc đến ăn mừng cô ấy chiến thắng trong cuộc thi hóa học như một cái cớ.

Vì vậy, cả ba lái xe thẳng đến nhà cũ của Giản gia.

Đã bảy giờ tối, Giản Nhất Lăng ăn tối xong trở về phòng.

Giản Thư Hình ôn tồn mà nói chuyện với lão phu nhân, "Mẹ, Tiểu Lăng có trong phòng làm việc không?"

"Có chuyện gì vậy?" Giản lão phu nhân không ngạc nhiên khi thấy ba người đến, nhưng giả vờ như không biết gì.

"Nghe nói Tiểu Lăng đoạt giải trong cuộc thi hóa học. Chúng con mua ít đồ vật liền đến chúc mừng."

"Ờ, nhưng Tiểu Lăng rất bận không có thời gian." Lão phu nhân cố ý nói.

"Mẹ.." Giản Thư Hình kéo dài giọng, giọng điệu rõ ràng cầu xin sự tha thứ.

Biết được mẹ mình là cố ý làm khó xử, Giản Thư Hình cùng Ôn Noãn không còn cách nào khác, đành phải ngoan ngoãn nghe lời bà.

"Tự mình gõ cửa đi. Ta lão thái bà lớn tuổi, chân đi lại kém, không thể bước lên lầu, xuống lầu." Giản lão phu nhân vẻ mặt kiêu ngạo.

Giản Duẫn Thừa nghe lời, bước nhanh lên lầu, đến trước cửa phòng làm việc của Giản Nhất Lăng, gõ cửa.

"Mời vào." Giọng nói nhẹ nhàng tự nhiên và quen thuộc của Giản Nhất Lăng vọng ra từ bên trong.

Giản Duẫn Thừa chậm rãi mở cửa, nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn đang nghiêng người trên bàn sách, trong lòng khẽ động.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 195: Muốn đón Tiểu Lăng về nhà (2)

Giản Nhất Lăng thấy Giản Duẫn Thừa mở cửa, nghi hoặc nhìn anh.

Giản Duẫn Thừa ở cửa vẫn là bộ đồ tối màu thường ngày, sắc mặt của Giản Duẫn Thừa có chút ảm đạm, lông mày hơi nhíu lại, ánh mắt sâu thẳm.

Anh ấy trông rất lo lắng.

"Tiểu Lăng." Giản Duẫn Thừa nói, và giọng nói trầm thấp gọi tên Giản Nhất Lăng.

"Vâng." Sau khi trả lời, Giản Nhất Lăng cúi đầu tiếp tục làm việc.

"Chúc mừng em đã giành được vị trí đầu tiên trong cuộc thi hóa học." Giản Duẫn Thừa tiếp tục.

"Cảm ơn." Giản Nhất Lăng trả lời.

Lúc này, Giản Duẫn Thừa tại sao tới, Giản Nhất Lăng cũng không rõ ràng lắm, huống chi cô ấy cũng không biết phản ứng như thế nào nếu anh ấy nhắc đến đoạn video giám sát, cô ấy chỉ có thể dựa theo phương thức mà cô ấy ở chung với Giản Duẫn Thừa mà hành xử.

Giản Duẫn Thừa có thể cảm nhận rõ ràng khoảng cách giữa Giản Nhất Lăng và anh.

Không làm lơ, cũng không có để ý tới, chỉ đơn thuần là khách sáo và xa lạ.

"Ba và mẹ muốn chúc mừng em. Em muốn món quà gì không?"

"Không, cảm ơn." Giản Nhất Lăng nhẹ nhàng đáp.

Cô ấy chưa bao giờ cảm thấy rằng việc đạt điểm cao cần có thêm khen thưởng hoặc chúc mừng. Đối với cô, đây là cách cô sống.

Giản Duẫn Thừa thấy Giản Nhất Lăng không có không kiên nhẫn, nhưng cô ấy rất công thức.

Và đằng sau công thức này là sự xa lánh.

Giản Duẫn Thừa nói tiếp, "Ba mẹ đã ở dưới lâu rồi, mẹ có mang quà đến cho em."

Giản Nhất Lăng dừng động tác, ngồi một chút thì đứng dậy đi theo anh xuống lầu.

Trong phòng khách ở tầng dưới, Giản Thư Hình và Ôn Noãn đang nhìn lên cầu thang với ánh mắt như thiêu đốt.

Khi nhìn thấy bóng dáng của Giản Nhất Lăng, đôi mắt của hai vợ chồng trở nên mềm mại và áy náy.

Đây là người con gái quý giá nhất của họ, nhưng con bé đã phải chịu rất nhiều ủy khuất vì những sai lầm của mình.

Đối mặt với ánh mắt Giản Thư Hình và Ôn Noãn, Giản Nhất Lăng không thể không dừng lại bước chân.

Cái nhìn như vậy đối với cô thật xa lạ và xa cách.

Giản Nhất Lăng không biết phải làm gì nên cô ấy dừng lại và hơi sững sờ nhìn họ.

"Lại đây, bé ngoan, đến với bà." Giọng nói của lão phu nhân cắt ngang dòng suy nghĩ của Giản Nhất Lăng, khiến Giản Nhất Lăng nhẹ nhõm hơn.

Giản Nhất Lăng bước nhanh đến chỗ lão phu nhân, và ngồi xuống bên cạnh bà.

Đối với Giản Thư Hình, Ôn Noãn và Giản Duẫn Thừa, loạt hành động của Giản Nhất Lăng chắc chắn là xa lạ và xa cách.

Đó là một cú đánh nặng nề vào trái tim của họ.

"Tiểu Lăng, ba cùng mẹ và anh cả của con đến đây để nói với con rằng hai ngày nữa ca phẫu thuật của anh ba con đã có thể tiến hành. Sau khi anh con kết thúc ca phẫu thuật, chúng ta sẽ nói cho nó biết toàn bộ sự thật, chúng ta sẽ bắt nó phải xin lỗi con, nhất định sẽ đền bù xứng đáng cho con."

Giản Thư Hình nói điều này trong nước mắt.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn và dịu dàng của con gái, ông chạnh lòng.

Giản Nhất Lăng không biết phải trả lời như thế nào, sau khi cân nhắc một hồi, cô bình tĩnh trả lời, "Không cần bồi thường, tay tốt lên là được rồi."

Ôn Noãn nén khóc nhưng nước mắt vẫn lăn dài, "Tiểu Lăng, ba mẹ và anh cả đưa con về nhà nhé?"

Ôn Noãn nói xong câu liền nhìn chằm chằm vào Giản Nhất Lăng đầy mong đợi, chờ đợi câu trả lời của cô.

Giản Thư Hình và Giản Duẫn Thừa cũng rất mong chờ câu trả lời của Giản Nhất Lăng.

Tất nhiên lão phu nhân không muốn bé ngoan của mình rời đi, nhưng bà không nói vào lúc này.

Nếu cháu gái muốn về nhà, bà không thể ngăn cản.

Suy cho cùng, chính cháu gái thấy tốt là được.

Giản Nhất Lăng im lặng một lúc, rồi nói thật suy nghĩ của mình, "Con sống ở đây, có được không?"

Giản Nhất Lăng ngẩng đầu lên và nhìn Giản lão phu nhân, nhỏ giọng và thận trọng.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 196: Giản Duẫn Náo vào viện nghiên cứu

"Đương nhiên có thể, chỉ cần bé ngoan của bà vui vẻ, con ở nhà cũ bao lâu cũng không quan hệ. Tương lai, bà nội sẽ để lại nhà cũ cho con, con có thể sống ở đây cả đời." Giản lão phu nhân trong lòng tê rần, vội vàng trả lời.

Lão phu nhân không quên rằng Giản Nhất Lăng đã được ba mẹ cô bé đưa đến đây.

Cô bé đã bị bỏ rơi một lần, cô bé sợ rằng mình sẽ lại bị bỏ rơi lần nữa.

Bé ngoan của bà, cả đời đều có gia đình này, sẽ không phải không có nơi nào để đi.

Lão phu nhân đột nhiên sợ hãi và lo lắng, bà sẽ già đi, bà thực sự sợ một ngày mình sẽ ra đi đột ngột, để lại cháu gái nhỏ không ai che chở, không ai đồng hành.

###

Sáng sớm hôm sau, Giản Duẫn Náo chính thức chuyển đến viện nghiên cứu, Giản Duẫn Thừa và Ôn Noãn cùng đưa cậu đến phòng bệnh.

Người phụ trách tiếp đãi là Trình Dịch, vốn dĩ Trình Dịch không cần nhúng tay vào chuyện này, nhưng Trình Dịch lại tự yêu cầu đi qua.

Cậu bé 17 tuổi Giản Duẫn Náo cuối cùng đã có chút sáng sủa trên khuôn mặt sau một tháng im lặng và trầm cảm.

Nhưng trông vẫn kém hơn nhiều so với cậu nhóc cao ngạo trước đây.

Gương mặt không còn ánh nắng mặt trời cho thấy cậu thực sự rất khổ sở trong thời gian này.

"Xin chào, Giản Duẫn Náo tiên sinh, chúng ta đã gặp nhau lần trước, tôi tin rằng tôi không cần phải nói tôi là ai."

Trình Dịch giới thiệu ngắn gọn với Giản Duẫn Náo về quy trình và quy tắc nghiên cứu của họ.

"Bây giờ hãy làm một số kiểm tra cơ bản."

Trình Dịch gọi cho trợ lý của mình và nói rằng Giản Duẫn Náo sẽ được tiêm.

Sau đó để Giản Duẫn Náo cởi quần.

"Cởi quần ra?"

Giản Duẫn Náo bối rối hỏi, "Tại sao lại muốn cởi quần?"

"Bởi vì mũi tiêm này sẽ được tiêm vào mông của Giản Duẫn Náo tiên sinh, tiêm thịt."

Trình Dịch cầm ống tiêm trong tay, trên mặt nở một nụ cười tiêu chuẩn.

"Nhưng tôi đau tay." Giản Duẫn Náo cau mày.

"Dĩ nhiên là tôi biết rằng anh bị tổn thương ở bàn tay, nhưng không phải vì anh bị tổn thương ở bàn tay thì chúng tôi phải tiêm ở bàn tay, có đúng không? Thỉnh Giản Duẫn Náo tiên sinh tin tưởng vào tính chuyên nghiệp của chúng tôi."

Giản Duẫn Náo không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin vào Trình Dịch.

Vì vậy, Giản Duẫn Náo quay lại nhìn mẹ, với vẻ mặt xấu hổ, "Mẹ, mẹ.. mẹ đi ra ngoài trước đi."

Cậu nhóc mười bảy tuổi bị tiêm vào mông không muốn bị mẹ nhìn thấy.

Ôn Noãn tôn trọng sự riêng tư của con trai mình, bà rời khỏi phòng.

Giản Duẫn Náo nhìn theo sau đó nhìn anh trai mình một lần nữa..

"Anh là anh trai của em." Giản Duẫn Thừa mặt vô biểu tình mà nói.

Rõ ràng là Giản Duẫn Thừa không có ý định tránh đi.

Giản Duẫn Náo vô pháp, nhưng Trình Dịch đã cởi quần trước mặt anh trai của mình.

Trình Dịch lấy một ống tiêm lớn và tiêm cho Giản Duẫn Náo.

Sau mũi khâu này, toàn bộ khuôn mặt của Giản Duẫn Náo bị biến dạng vì đau đớn.

Trước đây cậu không phải chưa từng bị tiêm, nhưng không biết tại sao lần này lại đau như vậy, đặc biệt thời gian không phải là trong chốc lát.

Một lúc lâu sau, cơn đau vẫn không hề thuyên giảm.

Đau đến mức không thể trở mình nên chỉ có thể nằm sấp thế này.

Trình Dịch nhìn vẻ mặt méo mó vì đau của Giản Duẫn Náo một lúc, vẻ mặt đứng đắn và công đạo như các nhân viên khác kiểm tra một chút, sau đó mới rời khỏi phòng của Giản Duẫn Náo.

Không lâu sau khi bước ra khỏi phòng bệnh, Trình Dịch không giấu được nụ cười trên mặt.

La Tú Ân, vừa vặn tới đây để xem náo nhiệt, đã bắt gặp được vẻ mặt của anh ta.

"Cậu đang làm gì vậy? Cười với vẻ mặt YD như vậy?"

"Ân tỷ, em không có, em chỉ cười bình thường thôi."

"Còn nói không có? Thói quen của cậu tôi không biết sao, còn muốn lừa gạt tôi?"
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 197: Nội dung video được công khai (1)

Không thể không nói sự thật, Trình Dịch thì thầm với La Tú Ân về vết tiêm vào mông Giản Duẫn Náo vừa rồi.

"Mẹ kiếp! Sao cậu không nói cho tôi biết sớm! Một mũi tiêm làm sao đủ? Tiêm thêm vài mũi mới được!"

La Tú Ân vừa nói vừa đi đến phòng bệnh.

Trình Dịch nhanh chóng giữ chặt La Tú Ân, "Ân tỷ bớt giận, Ân tỷ bớt giận. Loại chuyện này làm giống nhau một hai lần, bất quá cũng không tốt. Người ta không ngốc, anh trai và mẹ của cậu ấy vẫn còn đó! Người này bây giờ rất có giá trị, để cho Nhất Lăng muội tử phẫu thuật, sau khi phẫu thuật thành công, Nhất Lăng muội tử sẽ trở nên nổi tiếng."

La Tú Ân nghĩ lại và thấy có lý.

"Được rồi, tạm thời buông tha cho cậu ta."

La Tú Ân nói, "Bất quá, nếu người khác tới đây, chỉ cần không làm thương bàn tay, chỉ cần không bị bắt lấy nhược điểm, ăn một chút đau khổ cũng được đúng không?"

"Ân tỷ, chị muốn làm gì?" Trình Dịch có dự cảm không tốt.

"Không có chuyện gì, chỉ nhớ là lão Lưu ở viện nghiên cứu của chúng ta trước đây đã từng nghiên cứu về trung y."

"Ân tỷ, chị sẽ không.." Trình Dịch dường như biết điều gì đó.

"Sự kết hợp giữa trung y và tây y rất tốt!" La Tú Ân đã có một ý tưởng.

Nghe vậy, đôi mắt của Trình Dịch ẩn dưới cặp kính gọng vàng hiện lên một tia ranh mãnh, "Nghe nói, đảng sâm, đương quy, hoàng kỳ.. có tác dụng bồi bổ cơ thể, thường ngày dùng nấu canh rất tốt."

Trình Dịch nhẹ nhàng và nghiêm túc nói.

"Thật sự không có kiến thức. Hoàng liên gì đó mới là hiệu quả nhất! Và còn nghe nói nó rất tốt cho cơ thể. Thuốc này được dùng phổ biến trong trung y."

Cái hiệu quả trị liệu Trình Dịch không nói tới, nhưng hoàng liên chi khổ, Trình Dịch là biết tới.

"Ân tỷ nói đúng, Ân tỷ nói đúng!" Trình Dịch dứt khoát vuốt mông ngựa La Tú Ân.

"Nhớ đừng nói với Nhất Lăng đại bảo bối!" La Tú Ân dặn dò.

"Đừng lo lắng."

Hai người đều ngầm hiểu về chuyện này.

"Còn chần chờ gì nữa? Tìm lão Lưu kê đơn!" La Tú Ân lôi kéo Trình Dịch rời đi.

"Ân tỷ, chậm lại, chậm lại." Trình Dịch bị La Tú Ân kéo, chỉ có thể thụ động đi theo cô.

###

Thủ tục nhập viện của Giản Duẫn Náo đã kết thúc.

"Anh sẽ cất điện thoại và máy tính của em trước." Giản Duẫn Thừa không hỏi ý kiến của Giản Duẫn Náo, mà chỉ như một lời thông báo.

Bởi vì khi nói điều này, Giản Duẫn Thừa đã lấy đi thiết bị điện tử bên cạnh Giản Duẫn Náo.

"Tại sao anh lại lấy đi điện thoại di động và máy tính của em?"

Mông của Giản Duẫn Náo vẫn còn đau, vì vậy cậu chỉ có thể nằm nói chuyện với anh của cậu trên giường. "

" Chuyên tâm tu dưỡng. Anh đã mua cho em mấy cuốn sách. Nếu em thấy nhàm chán, hãy đọc sách. "Giản Duẫn Thừa nói.

Đã có một chồng sách trên bàn cạnh giường của Giản Duẫn Náo.

" Được. "

Mặc dù Giản Duẫn Náo vẫn muốn có điện thoại di động và máy tính, nhưng cậu không dám làm trái ý của anh trai mình.

Ngoài ra, bây giờ ca mổ sắp diễn ra, trong lòng chỉ nghĩ đến việc này, có hay không có điện thoại di động hay máy tính cũng không quá quan trọng.

Sau khi Giản Duẫn Thừa nói chuyện xong với Giản Duẫn Náo, anh rời khỏi viện nghiên cứu, vừa lên xe đã gọi điện cho Hoắc Ngọc.

Giọng nói của Hoắc Ngọc nửa ngủ nửa tỉnh," Anh à, bên em là nửa đêm, được không? "

Bên Giản Duẫn Thừa là buổi trưa, nhưng Hoắc Ngọc ở nước ngoài là sau nửa đêm.

" Thông tin trước đây tôi đưa cho cậu, phát ra đi. "

" Đại ca, ông chủ, tổ tiên, chuyện đó không phải đã gác lại hai ngày rồi sao? Mấy tiếng đồng hồ cũng không tệ lắm. Anh không thể chờ tôi tỉnh ngủ rồi kêu tôi phát nó ra không được sao? "

Trong điện thoại là thanh âm bi thương kêu rên, kêu khổ thấu trời.

" Liền hiện tại làm."Giản Duẫn Thừa nói một không hai.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 198: Nội dung video được công khai (2)

"Trời ơi, Giản Duẫn Thừa, kiếp trước tôi có nợ anh không?" Giọng nói than thở của Hoắc Ngọc qua điện thoại.

Dong dong dài dài rồi cũng trôi qua bảy hoặc tám phút.

"Được rồi, làm cho anh xong rồi. Đều gửi theo yêu cầu trước đó của anh. Có thể lên mạng kiểm tra và nghiệm thu. Nếu không có chuyện gì, em đi ngủ tiếp. Đừng đánh thức em trước 12 giờ trưa ngày mai."

Hoắc Ngọc đánh cái ngáp lớn.

Sau đó anh lẩm bẩm, "Tôi ban ngày làm việc chăm chỉ cho công ty của anh, buổi tối còn phải làm việc riêng cho anh. Tôi làm việc quá sức sớm muộn gì cũng chết."

Nói xong Hoắc Ngọc dập máy.

Giản Duẫn Thừa lần đầu tiên mở diễn đàn trong khuôn viên trường cao trung Thịnh Hoa, xem các bài đãng của Hoắc Ngọc bằng tài khoản của anh ấy.

Tiêu đề của bài đăng là [Giản Nhất Lăng bị oan uổng, sự thật về chấn thương của Giản Duẫn Náo, video giám sát vụ việc được công khai.]

Phía sau nội dung bài đăng là video hoàn chỉnh cảnh Giản Duẫn Náo bị ngã cầu thang.

Khi Hoắc Ngọc đăng bài đăng này, bài đăng đã được xử lý đặc biệt, ngay cả khi không có ai theo dõi bài đăng, bài đăng vẫn sẽ được hiển thị ở đầu toàn bộ danh sách.

Đảm bảo rằng người đăng nhập vào liền có thể nhìn thấy bài đăng này trong nháy mắt.

Ngoài ra, Hoắc Ngọc đã chuẩn bị một bài đăng khác, nội dung bài đăng là vạch trần thông tin của người đã vu khống Giản Nhất Lăng.

Hoắc Ngọc đã tra ra cái người miêu tả như thật việc Giản Nhất Lăng đẩy Giản Duẫn Náo.

Mức độ bảo mật của diễn đàn trong khuôn viên trường cao trung Thịnh Hoa không cao lắm, anh ấy không mất nhiều thời gian để xâm nhập.

Điều kỳ lạ là người đăng đàn là một học sinh tốt nghiệp trường trung học Thịnh Hoa cách đây vài năm, bản thân anh ta đã đột ngột qua đời vào năm ngoái.

Tài khoản của một người đã qua đời vẫn có thể đăng bài, chuyện này không lạ sao?

Bài đăng thứ hai tiết lộ thông tin của người đăng, Hoắc Ngọc không gửi trực tiếp đi ngay.

Thay vào đó, anh ấy thiết lập thời gian gửi trên máy tính của mình.

Anh ấy sẽ chỉ gửi bài đăng này sau khi bài công khai video trở nên có nhiệt độ nhất định.

Ngay sau đó, bài đăng đầu tiên mà Hoắc Ngọc gửi lần lượt được các học sinh trường cao trung Thịnh Hoa nhìn thấy.

Dù bài trước đã bị xóa nhưng mọi người vẫn nhớ.

Hiện đoạn video được tung ra, khẳng định Giản Nhất Lăng không phải là người đã đẩy anh trai mình xuống cầu thang.

Tin tức về việc cô ấy đẩy người hoàn toàn là bịa đặt.

Đương nhiên, người bị tát vào mặt cũng không dám để lại bình luận bên dưới bài đăng.

Cũng có một học sinh không bình luận lần trước và bắt đầu nhắn lại: [Sự thật là đây, tôi không biết ai là người đã đăng bài lần trước. Nói hùng hồn như thể có mặt ở hiện trường. Bây giờ hãy so sánh sự thật của video, càng nghĩ càng ớn lạnh.]

[Những người đã mắng Giản Nhất Lăng trước đây ở đâu? Tại sao không còn âm thanh nữa? Hiện tại tới nói cho chúng tôi biết, tại sao lại ác độc như vậy? ]

[Hiện tại muốn biết là ai đã viết bài đăng trước kia, nói như lời thề son sắt.]

[Vậy bây giờ có thể chứng minh rằng Giản Nhất Lăng trước đó đã bị bôi đen không? Ai đó đã có hành động cố ý với Giản Nhất Lăng? ]

[Chậc chậc chậc chậc chậc chậc, cái người lòng dạ đen tối kia có bao nhiêu ác độc? Bịa đặt như vậy thực sự là xấu xa.]

[Hai ngày qua đã xảy ra chuyện gì? Hôm qua mới công bố giải nhất cuộc thi hóa học của Giản Nhất Lăng là thật, hôm nay việc Giản Nhất Lăng đẩy anh trai mình xuống cầu thang là tin đồn bịa đặt.]

[Trời ạ, ta cảm giác có điểm điên đảo.]

Giản Nhất Lăng đã bị mắng rất nặng nề ở trường trước đây, bây giờ xoay lại nói có chút chói tai.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 199: Nội dung video được công khai (3)

Bài đăng sự thật này giống như một quả bom.

Nó phát nổ trong diễn đàn khuôn viên của trường cao trung Thịnh Hoa, tất cả mọi người đều thất điên bát đảo, đầu váng mắt hoa.

Sau khi xem bài đăng, Hồ Kiều Kiều đã rất kích động đi tìm Giản Nhất Lăng.

"Nhất Lăng, mau nhìn đi, không biết vị đại thần nào đã gửi video của cậu! Bây giờ thì tốt rồi, những kẻ vu khống cậu không thể nói nhảm được nữa!"

"Ân." Phản ứng của Giản Nhất Lăng rất bình tĩnh.

Hồ Kiều Kiều tò mò, "Nhất Lăng, sao cậu không cao hứng?"

Hồ Kiều Kiều cảm thán trong lòng: Nhất Lăng quá mạnh mẽ, không căng thẳng khi gặp chuyện xấu, cũng không hưng phấn khi gặp chuyện tốt.

"Mình đã xem qua nó." Giản Nhất Lăng không ngạc nhiên khi đoạn video được đưa lên diễn đàn của trường.

Đây là vấn đề thời gian.

Ngay cả khi người khác không đăng nó lên, cô cũng sẽ đăng nó lên sau khi ca phẫu thuật của Giản Duẫn Náo hoàn thành.

"A? Cậu đã xem qua?" Hồ Kiều Kiều nghĩ nghĩ, "Đúng vậy, cậu nhất định phải biết, chính là những người khác mới không biết chân tướng."

Hồ Kiều Kiều đi theo lẩm bẩm nói, "Không được, mình phải lên để lại lời nhắn."

Hồ Kiều Kiều nhấp vào ô nhập liệu, yên lặng viết: [Tôi nghĩ người đã mắng Giản Nhất Lăng khi không biết sự thật trước đây nên xin lỗi Giản Nhất Lăng bây giờ. Những gì bạn đã làm trước đây rất đả thương người, không thể bởi vì tên thật của bạn không được hiển thị trên diễn đàn, thì xem như không tính.]

Hồ Kiều Kiều nhắn xong liền nhanh chóng đóng diễn đàn.

Tuy viết thế này nhưng cô vẫn sợ bị người khác mắng.

Cô ấy không có gan để chiến đấu với những người khác, ngay cả trên Internet, ngay cả khi không biết tên thật của cô.

###

Lớp bình thường năm ba, lớp học của Khâu Di Trân.

Khâu Di Trân nhìn thấy nội dung của diễn đàn và biểu hiện của cô ấy có chút khó coi.

Sự thật đã được công bố?

Giản Nhất Lăng thực sự không đẩy Giản Duẫn Náo?

Điều đó có nghĩa là trước đây cô luôn đuổi theo Giản Nhất Lăng, là cô đã nhầm người rồi sao? "

" Khâu tỷ, có vẻ như Giản Nhất Lăng thực sự không có đẩy Giản Duẫn Náo? Chúng ta trước đây gây phiền toái cho cô ấy là tìm nhầm người sao? "

Một trong những người tùy tùng của Khâu Di Trân thận trọng nói với Khâu Di Trân.

" Cho dù không phải Giản Nhất Lăng, trong video có thể thấy rõ ràng Giản Nhất Lăng lôi kéo Giản Duẫn Náo và cãi nhau ở đầu cầu thang! Còn lôi lôi kéo kéo! Nếu cô ấy không lôi kéo Giản Duẫn Náo cãi nhau thì sẽ không có chuyện như thế này. Vậy là Giản Nhất Lăng vẫn có lỗi, phải chịu trách nhiệm về vết thương của Giản Duẫn Náo! "

Biết rằng mình đã mắc sai lầm, nhưng Khâu Di Trân không muốn thừa nhận sai lầm của mình.

" Đúng, đúng, Khâu tỷ nói đúng! Đó là lỗi của Giản Nhất Lăng!"Hai người tùy tùng nhanh chóng phụ họa theo.

Mặc dù đối với hai người tùy tùng của mình nói như vậy, Khâu Di Trân vẫn cảm thấy có chút khó xử trong lòng.

Giản Nhất Lăng liền như vậy được tẩy trắng, kia cô không phải sẽ bị coi như trò cười sao?

Thật là không thoải mái.

###

Trong lớp trọng điểm năm ba của trường cao trung Thịnh Hoa, Mạc Thi Vận và Chu Toa cũng đã xem bài đăng này về Giản Nhất Lăng.

Hôm qua, Giản Nhất Lăng đã được Viên nghiên cứu Vật lý Hóa học Ước Lợi chứng nhận rằng cô ấy không gian lận và kết quả của cô ấy là hợp lệ.

Mọi người đang bàn tán về học tra nghịch tập của Giản Nhất Lăng.

Vấn đề duy nhất nghi ngờ còn lại là nhân phẩm của cô.

Hôm nay, việc cô đẩy Giản Duẫn Náo xuống cầu thang hoàn toàn được tẩy trắng.

Cô ấy không đẩy Giản Duẫn Náo, thậm chí còn muốn cứu Giản Duẫn Náo.

Vấn đề duy nhất không phải là vấn đề nữa.

Mặc dù một số người đã vu khống Giản Nhất Lăng vẫn là vịt chết mỏ còn cứng, nhưng người bảo vệ Giản Nhất Lăng là lớn hơn.

Trong một thời gian, cái tên Giản Nhất Lăng không còn là một đại từ ác ý nữa.

Một số người thậm chí còn bắt đầu khen ngợi cô, cho rằng cô là học tra nghịch tập, nói rằng cô trước đây không phản bác lại là bình tĩnh và trí tuệ.
 
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back