7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 161: Phòng bệnh ấm áp (1)

Tay cô có chút lạnh, anh đặt ở giữa lòng bàn tay của mình, dùng nhiệt độ lòng bàn tay sưởi ấm bàn tay nhỏ bé này.

Giản Nhất Lăng lại gặp ác mộng trong cơn mê.

Trong giấc mơ, cô ấy đang đứng trong nhà xác với một cái xác lạnh lẽo trong quan tài phía trước.

Khuôn mặt của xác chết là của Giản Vũ Tiệp.

Cô sững sở đứng cách đó mấy mét, thân ảnh không dám tiến lên một bước.

Hình ảnh rất thật và rõ ràng, thật đến nỗi dường như là những gì bạn thân cô đã trải qua.

###

Vu Hi nhận được cuộc gọi của Giản Vũ Tiệp sau khi gọi cho quản gia.

"Vu Hi, bây giờ anh có rảnh không? Nhất Lăng hiện tại không thấy đâu, tôi gọi điện thoại cho cô ấy mà không thể liên lạc được."

Giản Vũ Tiệp hiện đang ở bên ngoài, anh đang tìm Giản Nhất Lăng.

Điện thoại di động của Giản Nhất Lăng đã tắt.

Anh lái ô tô và lang thang khắp thành phố như một con ruồi không đầu.

Khi bất lực, anh nghĩ đến hai người có thể cầu cứu: Anh cả Giản Vũ Mân và Vu Hi.

Anh ấy gọi cho Giản Vũ Mân, nhưng trợ lý của Giản Vũ Mân trả lời cuộc gọi.

Người trợ lý cho biết Giản Vũ Mân đang ghi hình chương trình.

Giản Vũ Tiệp đành phải gọi cho Vu Hi.

"Cô ấy không sao, tôi đang ở với cô ấy." Vu Hi đáp.

Nghe câu trả lời của Vu Hi, cả thế giới của Giản Vũ Tiệp đều sang lên.

"Thật sao? Địch Quân Thịnh có đi cùng anh không? Em ấy ổn chứ?", Giản Vũ Tiệp đưa ra một loạt câu hỏi.

"Cô ấy không sao, đừng lo lắng." Vu Hi vội vàng trả lời, anh sợ rằng Giản Vũ Tiệp sẽ phát hỏa nếu trả lời không kịp.

"Mọi người đang ở đâu? Tôi sẽ đến ngay!"

"Ở bệnh viện tư nhân Cùng Đức."

"Bệnh viện? Nhất Lăng bị sao vậy? Em ấy bị sao?"

"Cô ấy không sao, cậu đến đây rồi nói chuyện." Vu Hi nghĩ dù sao thì Giản Vũ Tiệp cũng sẽ đến và tình trạng cụ thể sẽ được nói sau. Nếu bây giờ nghe tin Giản Nhất Lăng bị ngất đi, anh lo lắng cậu ta sẽ lo lắng mà sinh hỏa.

"Được." Giản Vũ Tiệp nhanh chóng yêu cầu tài xế đưa mình đến bệnh viện.

Khi cậu đến bệnh viện, đi đến cửa phòng bệnh, trước khi mở cửa, cậu thấy Giản Nhất Lăng nằm trên giường qua cửa sổ kính của cửa phòng.

"Nhất Lăng muội muội bị sao vậy? Em ấy bị sao vậy?" Giản Vũ Tiệp nhanh chóng lao về phía Giản Nhất Lăng, nhưng bị Vu Hi ngăn lại.

"Đừng kích động, em gái cậu vừa mới ngủ, cô ấy không sao, cậu sẽ đánh thức người nếu kích động như vậy, cô ấy cần phải được nghỉ ngơi!"

Nghe được lời nói của Vu Hi, Giản Vũ Tiệp lập tức im lặng.

"Em gái tôi thực sự ổn chứ?"

"Viêm dạ dày còn chưa thuyên giảm mà cô ấy đã chạy ra khỏi bệnh viện, một hồi lăn lộn, còn bị nhiễm gió lạnh, nên cô ấy tái phát."

Giản Vũ Tiệp ngay lập tức nhớ ra rằng Giản Nhất Lăng đứng đợi cậu ở bên ngoài lớp học.

Mấy ngày nay nhiệt độ xuống dưới 0 độ.

Cô bị ốm nhưng đã hết mình vì cậu.

Giản Vũ Tiệp không muốn khóc, thật là xấu hổ, nhưng nước mắt đã tự chảy ra.

Hiếm khi Vu Hi không cười Giản Vũ Tiệp, và đưa cho cậu ta một gói khăn giấy.

"Thôi, Nhất Lăng muội muội không sao đâu, cậu đừng buồn nữa." Vu Hi vỗ vai Giản Vũ Tiệp tỏ ý an ủi.

Vu Hi không rõ lắm về những gì đã xảy ra với giữa anh em họ.

Nhưng nhìn một người thì nằm một người thì khóc, anh cũng biết rằng sự tình cũng không hề dễ dàng.

Giản Vũ Tiệp sắp xếp lại cảm xúc của mình và bước vào phòng.

Địch Quân Thịnh ở trong phòng đã đặt tay của Giản Nhất Lăng xuống dưới chăn bông.

Không biết từ khi nào cái nắm tay siết chặt đã được buông ra.

Sau khi đợi khoảng mười phút, Giản Nhất Lăng tỉnh dậy.

Ngay khi vừa mở mắt ra, cô ấy đã thấy ba người ngồi bên giường là Địch Quân Thịnh, Giản Vũ Tiệp và Vu Hi.

Giản Nhất Lăng biết rằng chính mình lại gây thêm rắc rối cho họ.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 162: Phòng bệnh ấm áp (2)

Nhìn thấy Giản Nhất Lăng cuối cùng cũng tỉnh lại, Giản Vũ Tiệp vội vàng tiến lên, "Em không sao chứ? Còn đau không?"

Giản Nhất Lăng lắc đầu.

"Em gạt anh, rõ ràng viêm dạ dày rất đau."

"Em không đau, anh không cần khổ sở."

"Ừm, anh không buồn, nhưng em phải điều trị bệnh cho tốt và đừng chạy lung tung nữa."

Giản Vũ Tiệp trịnh trọng thú nhận.

"Ừ." Giản Nhất Lăng sốt sắng nói, "Anh về nhà trước đi."

Không biết tại sao, Vu Hi ở bên cạnh Giản Nhất Lăng lại cho rằng Giản Nhất Lăng kêu Giản Vũ Tiệp về nhà giống như "mẹ già", đây chính là bộ dạng của "mẹ già".

"Không, anh cũng đã xin nghỉ học."

Giản Vũ Tiệp không muốn rời đi lúc này, anh muốn đi cùng ở lại với em gái đang bị bệnh.

Giản Vũ Tiệp đã gọi điện cho giáo viên của trường trong khi đợi Giản Nhất Lăng tỉnh dậy.

Sau khi Giản Vũ Tiệp trả lời, cậu ta liếc nhìn Địch Quân Thịnh bên cạnh, trong mắt hiện rõ sự thù địch và cảnh giác.

Nam nhân này ở đây, cậu ta không thể rời đi được.

Vu Hi bước về phía trước, đập lên bả vai Giản Vũ Tiệp, "Nghe lời em gái cậu nói đi, trước về nhà, tôi đã gọi cho Giản lão phu nhân, bà ấy sẽ có mặt ở đây sớm, do đó, cậu không cần lo lắng."

Giản Nhất Lăng lại vào nằm bệnh viện, Vu Hi tất nhiên không dám biết mà không báo, vì vậy sau khi nói chuyện với Giản Vũ Tiệp, anh vội vàng gọi điện đến nhà cũ của Giản gia và báo tình hình cho Giản lão phu nhân.

"Nhưng tôi vẫn muốn ở cùng em gái một thời gian." Giản Vũ Tiệp vẫn không muốn rời đi.

"Đôi mắt xấu xí, về nhà ngủ đi." Giản Nhất Lăng nói với Giản Vũ Tiệp.

Giản Vũ Tiệp cả đêm qua không ngủ, hai quầng thâm to trên mắt lộ rõ.

Vu Hi cười, "Nhìn đi, Nhất Lăng muội muội ghét bỏ cậu rồi! Mau quay về nhà đi? Đừng để em gái lo lắng cho cậu!"

Giản Vũ Tiệp cái này không có cách.

Cậu không thể để Nhất Lăng muội muội lo lắng cho cậu nữa.

"Được rồi, vậy anh về trước, em dưỡng bệnh cho tốt đi."

Giản Vũ Tiệp chỉ có thể thỏa hiệp, trước khi rời đi, cậu dặn dò Vu Hi rằng anh phải chăm sóc Giản Nhất Lăng thật tốt và đừng để Địch Quân Thịnh lại gần Giản Nhất Lăng.

Vu Hi miệng đám ứng tốt, thật ra Địch Quân Thịnh rất muốn đến gần Giản Nhất Lăng, anh cũng không thể ngăn cản.

###

Vu Hi yêu cầu quản gia mang đồ ăn đến.

Cháo trắng, và một đĩa rau dưa.

Địch Quân Thịnh tự tay đút cháo cho Giản Nhất Lăng.

"Không.. không cần.." Giản Nhất Lăng nhỏ giọng kháng cự, cô không ghét Địch Quân Thịnh, nhưng cô xấu hổ.

"Ngoan." Địch Quân Thịnh nói to.

Anh đưa thìa cháo trắng đến miệng Giản Nhất Lăng.

Giản Nhất Lăng không ăn, Địch Quân Thịnh cứ giữ nó như vậy.

Điều này khiến Giản Nhất Lăng càng thêm xấu hổ, cô không có thói quen làm phiền người khác.

Vì vậy, Giản Nhất Lăng há miệng nuốt vào trong miệng nhỏ.

Đôi môi có chút trắng bệch giờ bắt đầu đỏ lên sau khi thấm nước cháo.

Vu Hi giải thích với Giản Nhất Lăng bên cạnh, "Nhất Lăng muội muội, đừng trách anh trai không cho em ăn ngon. Em chỉ có thể ăn một ít cháo trắng và ăn một ít rau dưa, nhưng đầu bếp của anh đã nấu thêm các món ăn khác nhau nhiều nhất có thể."

Vu Hi giới thiệu các loại rau xanh trên đĩa đó, "Măng tây có ngọn mềm nhất, chiên trong nước, không dầu và muối; còn có bông cải xanh chiên và lá khoai lang, cả hai đều được chọn lọc. Phần mềm nhất, ít dầu và muối."

Một đĩa rau xanh, không có một chút thịt, vẫn không có vị.

Vu Hi hứa với Giản Nhất Lăng, "Khi nào khỏi bệnh, anh trai sẽ dẫn em đi ăn đủ món ngon, sơn trân hải vị tùy tiện em nói, anh mời hết."
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 163: Lão phu nhân giáo huấn người (1)

"Tôi muốn ăn thịt." Giản Nhất Lăng nghiêm túc trả lời.

Cô đã không cao, lại chỉ ăn cháo trắng và rau sẽ khiến càng không thể cao thêm.

Vu Hi nghe vậy liền bật cười, "Thôi, thịt bò, thịt cừu, thịt cá anh sẽ an bài cho em! Đến lúc đó, anh sẽ mang cho em một bữa Mãn Hán toàn tịch!"

Vu Hi nói xong, vừa quay đầu liền gặp được ánh mắt lạnh lùng của Địch Quân Thịnh.

Ách.. quên rằng ở đây còn có một người khác không thể ăn thịt cá.

Giản Nhất Lăng cũng quay lại nhìn Địch Quân Thịnh, "Anh ăn nấm đi."

Địch Quân Thịnh cũng không tức giận, "Gia sẽ ăn những gì em làm."

"Được. Hết bệnh rồi, tôi sẽ làm cho anh." Giản Nhất Lăng nói.

Hôm nay lại gây thêm rắc rối cho họ.

Cần phải cảm ơn họ thật tốt.

"Vậy thì em nhanh khỏi bệnh đi."

Địch Quân Thịnh nhìn dáng vẻ gầy gò của Giản Nhất Lăng, bộ dạng này khó chịu làm sao.

###

Giản lão phu nhân định đến bệnh viện sau khi nhận được cuộc gọi từ Vu Hi, nhưng khi bà ấy chuẩn bị ra ngoài, bà ấy gặp gia đình của Giản Thư Hình, cả nhà đã đến nhà cũ để tìm Giản Nhất Lăng.

Nhìn thấy biểu hiện của ba người, Giản lão phu nhân biết có chuyện nghiêm trọng đã xảy ra.

"Có chuyện gì vậy?"

"Mẹ, Tiểu Lăng đã về chưa?" Giản Thư Hình gấp gáp hỏi bà.

"Con muốn tìm Tiểu Lăng?"

"Đúng vậy, chúng con nghĩ Tiểu Lăng sẽ trở về nhà cũ, cho nên.."

"Ta biết nơi ở của Tiểu Lăng, con bé không có việc gì." Lão phu nhân nói.

"Thật sao? Con bé đang ở đâu vậy?" Giản Thư Hình vội vàng hỏi.

"Trước nói xem đã xảy ra chuyện gì."

Giản lão phu nhân mắt minh tâm lượng, bà biết rằng sự tình hôm nay có điểm kỳ lạ.

Đang êm đang đẹp bé ngoan lại chạy ra khỏi bệnh viện, còn Giản Thư Hình, Giản Duẫn Thừa, hai cha con vẻ mặt lo lắng và ưu sầu lại chạy về ngôi nhà cũ tìm bà.

"Mẹ.. chuyện đó.. chúng con mới biết.. không phải Tiểu Lăng làm.." Giản Thư Hình nói với giọng chua chát.

"Chuyện nào?"

Nói không rõ rang nên lão phu nhân không hiểu đang nói về cái gì.

Vừa lúc Giản lão gia tử cũng đi tới, nhìn thấy đám vãn bối đều có vẻ mặt ưu sầu, ông cau mày, "Con ngồi xuống nói rõ ràng đi."

"Ba.." Giản Thư Hình tỏ vẻ chua xót.

"Để con nói." Giọng Giản Duẫn Thừa cũng khó khăn không kém.

Anh mô tả lại những gì đã xảy ra hôm nay với Giản lão gia và Giản lão phu nhân.

Sau khi nghe Giản Duẫn Thừa nói, Giản lão phu nhân không ngừng trách móc Giản Thư Hình, "Ta đã nói cái gì? Bé ngoan liền không phải là một đứa trẻ hư như vậy! Lúc trước các người đều không tin ta!"

"Mẹ, con biết sai rồi, lúc đó.. Tiểu Lăng chính mình.."

"Con bé nói là con bé sai! Con bé không nói là con bé chính mình đẩy!" Giản lão phu nhân có một trí nhớ tốt.

Tại nhà của Giản gia ngày hôm đó, trước mặt lão gia và lão phu nhân, Giản Nhất Lăng thẳng thắn nói, "Con có lỗi."

Quả thực, Giản Nhất Lăng thực sự đã nói điều đó vào thời điểm đó, nhưng Giản Thư Hình không đi sâu vào ý nghĩa của câu này.

"Mẹ, con biết mình đã sai, con.."

Giản lão phu nhân cảm thấy khó chịu, tiếp tục la mắng ba người họ, "Sai, sai rồi, sai rồi! Nếu nhận sai một câu thì mọi chuyện sẽ kết thúc sao? Cũng không muốn nghĩ đến việc vì sự thiếu tín nhiệm của các ngươi sẽ khiến đứa trẻ bị tổn thương đến mức nào! Ở trong long bé ngoan đau đớn đến mức nào! Lão thái bà ta rõ rang cho các người hiểu, Tiểu Náo bị thương, các ngươi chăm sóc nó ta không có ý kiến, Duẫn Thừa nói phải quản giáo Tiểu Lăng ta không có ý kiến! Nhưng các ngươi không tín nhiệm con bé mới là sự đau đớn nhất!"

Giản lão phu nhân mặc kệ, bà chính là yêu thương bé ngoan nhất.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 164: Lão phu nhân giáo huấn người (2)

Giản lão phu nhân nghẹn một cổ khí, trực tiếp bộc phát ra ngoài.

Ba người bị mắng không có gì để phản bác lại.

Giản lão phu nhân lại tức giận nói, "Các ngươi khó xử ta có thể hiểu, Tiểu Náo với Tiểu Lăng, lòng bàn tay là thịt mu bàn tay cũng là thịt, lúc đó Tiểu Náo bị thương rất nặng, thêm nữa Tiểu Náo thường ngày đều thông minh và nhạy bén hơn Tiểu Lăng nhiều, các ngươi tin Tiểu Náo cũng đúng, nhưng các ngươi có nghĩ đến khả năng thứ ba không? Có lẽ cả hai đứa trẻ đều không sai! Nhìn xem, bây giờ không phải vậy sao? Tại sao sớm không phát hiện ra? Ba người các người đều là ngu ngốc, hỗn đản!"

Khả năng thứ ba là rất thấp, rất thấp, rất thấp, nhưng thấp cũng có khả năng tồn tại!

Hiện tại, sự thật chứng minh, khả năng cực kỳ nhỏ này đã xảy ra!

Giản lão phu nhân không trách Giản Thư Hình đã chọn đặt niềm tin vào Giản Duẫn Náo, vì đó là con trai của họ, là cháu của bà, và là một đứa trẻ đáng để tin tưởng.

Giản lão phu nhân tức giận là vì Giản Nhất Lăng không nhận được sự tin tưởng tương ứng.

Đồng thời, lão phu nhân cũng tức giận chính mình thời điểm đó không kiên trì được.

Nghĩ đến đây, Giản lão phu nhân không khỏi la mắng tiếp, "Nếu lão thái bà ta trẻ hơn hai mươi tuổi, ta sẽ loại bỏ tất cả các người khỏi vị trí tại công ty! Các ngươi bộ dáng ngu xuẩn như vậy, có thể đảm đương công việc kinh doanh của Giản gia không, hay đợi tới một ngày lão bà này nhắm mắt xuôi tay, công ty liền đóng cửa!"

Ngay khi lão phu nhân mất bình tĩnh, không ai dám nói gì.

Cuối cùng, lão gia tử mở miệng giảng hòa, "Được rồi, được rồi, lão thái bà bà trước tiên chậm rãi đã, tuổi đã không còn trẻ, đừng đại phát tính tình như vậy. Chuyện này tôi cũng sai, không cho người đi điều tra cẩn thận."

Hôm đó, Giản lão gia tử cho gọi người đến nhà cũ Giản gia để hỏi sự tình. Sau khi Giản Nhất Lăng nói rằng mình đã sai, Giản lão gia tử muốn gia hòa vạn sự hung, muốn cho sự tình cứ như vậy nhạt dần đi.

Khi về già, con người ta mất đi sự nhiệt tình như xưa, luôn cho rằng gia đình được êm ấm, chuyện gì cũng có thể làm nên chuyện.

Nhưng không ngờ mọi chuyện không thể giải quyết tốt, làm cháu gái út trong gia đình lại phải gánh chịu hậu quả.

Lão gia tử trong lòng cảm thấy khó chịu, tuy rằng ngoài mặt không rõ ràng, nhưng trong lòng ông cũng cảm thấy có lỗi với cháu gái.

Nói đến cùng, cưng chiều là cưng chiều, cưng chiều đến lúc con bé tính tình ngày thường không được tốt lắm, cũng không thể tin tưởng con bé không có xấu xa như lão bà tử.

Nghĩ lại một số trước đây, cho dù có nháo đến đâu, cũng không bao giờ đụng đến giới hạn này.

"Ba, mẹ, là lỗi của con. Con đã xử lý không tốt. Con đã không điều tra kỹ lưỡng sự việc." Giản Thư Hình hối hận, nhưng hối hận đã không còn ích lợi gì nữa.

Một số chuyện đã thực sự xảy ra.

Giản Thư Hình, Ôn Noãn và Giản Duẫn Thừa giờ thực sự rất buồn và tiếc nuối.

Giản lão phu nhân thở dài, giọng điệu của bà dịu đi rất nhiều, "Được rồi, loại tình huống này các ngươi cũng không lường trước được. Ta biết rằng các ngươi cũng không dễ dàng, lão thái bà ta dù có đánh mắng các ngươi, thì sự tình cũng không thể vãn hồi được. Bây giờ, việc cần phải làm là xử lý chuyện phía sau cho tốt, có tha thứ hay không tha thứ cho các ngươi lão thái bà ta cũng không nói được, tất cả tuỳ thuộc vào bé ngoan."

Chuyện cũng đã xảy ra, đều là người trong một nhà, lão phu nhân cũng không thể chịu đựng được khi nhìn thấy con trai, con dâu và cháu trai của mình tiếp tục đau buồn.

"Mẹ, con biết." Giản Thư Hình cúi đầu, tự đáy lòng tiếp nhận lời chỉ trích của lão phu nhân.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 166: Đoàn nam thần tượng đến thăm (1)

Sau khi Giản Vũ Mân ghi hình xong chương trình, anh ấy thấy Giản Vũ Tiệp đã gọi điện trong lúc ghi hình cho chương trình, vì vậy anh ấy lập tức gọi điện thoại lại.

Giản Vũ Tiệp đem sự tình Giản Nhất Lăng sốt lại lần nữa và phải nhập viện nói cho Giản Vũ Mân nghe.

Giản Vũ Mân nhanh chóng nhờ trợ lý chở anh đến bệnh viện.

"Vũ ca, tình hình của anh thế nào? Không phải nói xong chương trình muốn cùng nhau ăn thịt nướng sao?"

Những người khác trong nhóm nhạc Jupiter không biết tình huống đều muốn kéo anh lại.

"Tôi có chuyện!" Giản Vũ Mân vội vàng ra khỏi bệnh viện.

"Có chuyện gì vậy?" Nhìn thấy anh ấy trong trạng thái lo lắng như vậy, các thành viên khác cũng quan tâm hỏi thăm.

"Em gái tôi bị bệnh phải nằm viện, tôi đi gặp con bé!" Giản Vũ Mân không còn cách nào khác, đành phải nói rõ nguyên do, miễn cho những người này không buông tha anh.

Nói xong Giản Vũ Mân cùng trợ lý chạy như bay để lại ba thành viên còn lại của Jupiter.

Jupiter có tổng cộng bốn thành viên, ngoài Giản Vũ Mân, còn có ba người khác.

Cả ba cùng nhau thảo luận về em gái của Giản Vũ Mân.

"Anh nghĩ Vũ ca là đi gặp em gái hay em yêu?"

"Thấy vẻ mặt lo lắng như vậy, tôi nghi là anh ấy đang yêu."

"Tôi đi, loại cô gái nào có thể khuất phục được Vũ ca, một người đàn ông thẳng thắn sắt thép như vậy? Tôi rất tò mò."

Giản Vũ Mân đối với phụ nữ vô tình là điều các huynh đệ của anh thấy rõ ràng.

"Nếu không lần sau chúng ta kiếm cớ đi gặp mặt thử một lần đi? Không cần quản là em gái hay em yêu, gặp một lần là biết liền đúng không?"

"Có lý.. Vậy thì chúng ta cùng nhau đi nhìn xem? Em gái của Vũ ca đang ở trong bệnh viện. Chúng ta là huynh đệ không đi nhìn xem cũng không được đúng không?"

"Đúng, đúng, đúng, tôi để trợ lý đi mua sắm, lát nữa chúng ta sẽ gọi điện cho trợ lý của Vũ ca thì sẽ biết em gái của Vũ ca đang ở bệnh viện nào!"

Họ thực sự rất cơ trí!

Vũ ca muốn giấu em gái sao? Không tồn tại!

Giản Vũ Mân không biết rằng những người anh em tốt của mình đang nghĩ đến việc gặp em gái mình, khi anh vội vã đến bệnh viện, Giản Nhất Lăng đã chuyển đến một phòng bệnh mới, nên anh ấy đã đi sai phòng.

Giản Vũ Mân không biết rằng Giản Nhất Lăng đã từng xuất viện một lần, bây giờ mới là lần thứ hai anh trở lại bệnh viện.

Sau khi tìm được phòng bệnh mới của Giản Nhất Lăng, Giản Vũ Mân hấp tấp lao vào.

Nhìn thấy Địch Quân Thịnh đang ở bên giường, Giản Vũ Mân cau mày.

Giản Vũ Mân bước đến giường và lặng lẽ cố gắng kéo ra vị trí của Địch Quân Thịnh.

"Sao em lại biến xấu nữa?" Giọng điệu của Giản Vũ Mân khá là ghét bỏ.

Thật vất vả hai ngày mới nâng lên một chút sắc mặt hồng hào, cuối cùng cũng trắng bệch trở lại.

Giản Nhất Lăng liền như vậy nhìn Giản Vũ Mân, lời này cô ấy không tiếp, nhưng là cũng không có tức giận.

Lần đầu tiên cô nghe Giản Vũ Mân nói chuyện, xác thật cô đã hiểu lầm rằng anh ấy cố tình trêu chọc mình.

Nhưng bây giờ cô biết rằng anh không có ác ý với cô.

Đối diện với cái nhìn của Giản Nhất Lăng, Giản Vũ Mân chợt nhận ra rằng có lẽ mình đã nói sai một lần nữa, "Chỉ là xấu hơn bình thường một chút thôi. Nếu em ăn nhiều hơn, bạn sẽ lại xinh đẹp."

Giản Vũ Mân trong lòng nghĩ, em gái nhỏ của mình nên béo hơn một chút, khuôn mặt nhỏ nên có da thịt hơn một chút, mềm mại, trắng trẻo, mập mạp, khỏe mạnh.

"Được, ăn thịt."

"Chà, thật ngoan." Giản Vũ Mân hài lòng gật đầu, "Mà này, lúc nãy khi gọi cho Vũ Tiệp, thằng bé nói rằng nó khiến em phát sốt, rốt cuộc nó đã làm chuyện ngu ngốc gì vậy?"

"Không phải anh ấy, mà là em." Giản Nhất Lăng không định nói với Giản Vũ Mân về chuyện vừa xảy ra.

Giản Vũ Tiệp không nói với anh ấy, Giản Nhất Lăng cũng không muốn nói cho anh ấy biết.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 167: Đoàn nam thần tượng đến thăm (2)

Sự việc đó khiến Giản Vũ Tiệp đau đớn, đối với Giản Vũ Mân chưa chắc không phải?

Cho dù tính cách khác nhau, Hà Yến cũng là mẹ của Giản Vũ Mân.

Vì vậy, Giản Vũ Tiệp ngay từ đầu đã không định nói với anh trai mình mà cậu ấy thà tự mình gánh vác toàn bộ.

"Em làm sao vậy, anh thấy em khá tốt, ngoại trừ hay khóc một chút, nhưng tất cả đều khá tốt."

Tiếng khóc của Giản Nhất Lăng là bóng ma tâm lý của Giản Vũ Mân.

Giản Vũ Mân lại nói, "Em không cần phải bảo vệ cho nó. Lần sau nó đến, anh trai em sẽ giúp em đánh cho đến khi mông thằng bé nở hoa."

Sau khi cười nói với Giản Nhất Lăng, Giản Vũ Mân quay đầu lại, không hề thân thiết nhìn Địch Quân Thịnh, dùng một giọng khá lịch sự nói chuyện với anh, "Cảm ơn Địch tiên sinh đã đến thăm em gái tôi. Anh cũng đã vất vả, vậy anh hãy về trước đi. Tôi sẽ chăm sóc em gái của mình."

Địch Quân Thịnh lại không định bỏ đi, anh đút hai tay vào túi quần, vẻ mặt bình thản, không chút ngượng ngùng vì bị đuổi khéo.

Nhìn bộ dạng của Địch Quân Thịnh, Giản Vũ Mân trong lòng càng cảm thấy nguy hiểm.

Nhìn thấy khẩu khí giữa Giản Vũ Mân và Địch Quân Thịnh không ổn, Vu Hi vội vàng giúp hòa giải, "Anh Vũ Mân, bác sĩ sẽ tới kiểm tra sức khỏe cho Nhất Lăng muội muội sớm. Có nhiều hơn một người cũng không sao. Chúng ta cùng chờ bà nội Giản tới đây đi."

"Cũng đúng, nhưng hai người không cần làm những việc khác sao?"

Mặc dù trong lòng Giản Vũ Mân không hài lòng, nhưng Địch Quân Thịnh thật sự chưa làm chuyện gì xấu nên anh không thể đuổi người một cách quá rõ rang được.

"Không có việc gì, hiện tại chúng ta khá rảnh rỗi." Vu Hi sờ sờ mũi, đáng lẽ bọn họ giờ đang trong tiết học ở trường đại học đó, nhưng lại trốn tiết đi chơi mất rồi.

Nhưng nếu nói trốn tiết đi chơi cũng không đúng, Thịnh gia tới Hằng Viễn là có những việc đứng đắn phải làm.

Chỉ là hiện tại chuyện đứng đắn này đã bị Thịnh gia gác lại.

Ngay lúc đó, Giản Vũ Mân nhận được một cuộc gọi từ các huynh đệ của mình, "Vũ ca, em gái anh nằm phòng nào vậy? Chúng em đang ở trước cửa bệnh viên."

"Các cậu tới làm gì?" Phản ứng đầu tiên của Giản Vũ Mân là tìm lý do để đuổi người đi.

"Em gái anh bị bệnh, nên tất nhiên chúng em, với tư cách là anh em tốt, phải đến thăm chứ."

"Các cậu.." Giản Vũ Mân không tìm được lý do để từ chối mấy huynh đệ này.

Lần trước anh còn có thể nói nhà mình không đủ lớn, hiện tại không thể nói bệnh viện không đủ lớn, đúng không?

Giản Vũ Mân chỉ có thể cho họ biết số phòng.

Năm phút sau, ba thành viên khác của Jupiter xuất hiện trong phòng bệnh của Giản Nhất Lăng.

Ba ngôi sao thần tượng điển trai, nổi tiếng đều đeo khẩu trang và đội mũ lưỡi trai trước khi vào phòng để tránh bị nhận ra.

Sau khi vào phòng, nhìn thấy Giản Vũ Mân, ba người họ nở nụ cười rạng rỡ.

Ba thành viên còn lại của Jupiter là Lạc Huân, Thi Bách Dương và Nhạc Nghiêu.

Cả ba đều có tính cách và diện mạo đặc sắc, nhưng giá trị nhan sắc đều là hạng nhất.

Giản Vũ Mân dửng dưng giới thiệu ba người anh em tốt của mình với Giản Nhất Lăng, "Tiểu Lăng, ba người này là bạn của anh, Lạc Huân, Thi Bách Dương và Nhạc Nghiêu. Em không cần phải nhớ tên của họ, cũng không cần nhớ rõ diện mạo của họ."

Lạc Huân, tính cách hoạt bát nhất trong ba người, ngay lập tức mỉm cười tiến về phía trước, tự giới thiệu mình với Giản Nhất Lăng trên giường bệnh, "Em có phải là em gái của Vũ ca không? Em lớn lên trông thật xinh đẹp, nếu được thì khi chúng ta làm bài hát mới mời em làm nữ chính trong MV của chúng ta đi."

Nhìn bộ dáng giống như hài tử của cô gái trên giường thì họ biết rằng đó không thể là bạn gái của Vũ ca được.

Nếu là bạn gái của Vũ ca, họ phải tính đến cuộc chiến chống lại Vũ ca.

Điều đó thật quá xấu hổ!
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 169: Cũng không chán ghét ôm

Căn phòng ồn ào náo nhiệt một hồi mới dừng lại, cuối cùng Giản Vũ Mân cũng đuổi được ba anh em phiền phức này đi.

Giản Vũ Mân mừng thầm, nhưng may mắn là anh chưa nói cho họ biết địa chỉ nhà mình.

Giản Nhất Lăng nhìn thấy Địch Quân Thịnh đang nằm ngủ trên ghế sô pha.

Chiều dài của sô pha không đủ dài để ôm lấy anh, hai chân buông thõng bên ngoài, khoác áo choàng qua đầu để cản ánh sáng.

Tư thế ngủ là tùy ý, nhưng phải nói rằng khi người có dáng đẹp, thì bất kể tư thế ngủ nào cũng có thể trở nên gợi cảm và quyến rũ.

Giống như lần đầu tiên Giản Nhất Lăng nhìn thấy anh, anh đang nằm thản nhiên trên băng ghế ở hành lang bệnh viện.

Điều đáng ngạc nhiên là anh ấy thực sự đã ngủ quên trong hoàn cảnh ồn ào như vậy..

Nhìn thấy sự nghi ngờ trong mắt Giản Nhất Lăng, Vu Hi nhỏ giọng giải thích, "Thịnh gia trong một môi trường quá yên tĩnh ngược lại ngủ không được."

Địch Quân Thịnh không thể ngủ trong một môi trường quá yên tĩnh.

Quá yên tĩnh sẽ khiến anh ấy nhớ lại khi cha mình qua đời.

Chung quanh không một tiếng động, người cha lạnh băng mà ngã xuống trước mặt anh, cả người cha anh máu tươi nhiễm hồng cả mặt đất.

Mới bảy tuổi, đã nhìn thấy cha mình biến thành một cái xác lạnh lẽo.

Xung quanh vắng lặng đến nỗi anh dường như có thể nghe thấy tiếng máu chảy.

Địch gia không tìm thấy anh cho đến nửa giờ sau đó.

Khoảng thời gian đó đã trở thành một bóng ma vô hình đối với Địch Quân Thịnh, nó cũng khiến anh không thích một môi trường hoàn toàn yên tĩnh.

Khi anh ngủ trong phòng thường mở vài bản nhạc.

Ngay khi Vu Hi nói xong, Địch Quân Thịnh mở mắt ra.

Anh đang ngủ, chứ không phải chết rồi, làm sao lại không nghe thấy những lời Vu Hi nói chứ?

Chưa kể vừa rồi giấc ngủ của anh rất nông.

Vu Hi bị dọa làm cho giật mình.

Liền vội vàng quay đầu đi, làm một dáng mình cái gì cũng không biết.

Lúc này, Giản lão gia và Giản lão phu nhân cũng đã đến phòng bệnh.

Nhìn thấy Giản Nhất Lăng trên giường bệnh, Giản lão phu nhân lại mắng.

Giản Nhất Lăng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời giáo huấn.

Giản lão phu nhân nhìn dáng vẻ của đứa cháu gái bé bỏng của mình hiện tại, liền cũng không thể nói them nữa.

Càng nói nhiều, bà càng đau khổ.

Giản lão gia cảm ơn Vu Hi bọn họ, khi nhìn thấy Địch Quân Thịnh, ông không quên cảm ơn anh.

Địch Quân Thịnh khá lịch sự với Giản lão gia, sau khi hai người trao đổi vài câu, Địch Quân Thịnh và Vu Hi rời đi.

Giản Vũ Mân cũng bị Giản lão phu nhân thuyết phục rời đi.

Những ngày này, anh ấy đang chuẩn bị tổ chức một buổi biểu diễn ở thành phố Hằng Viễn, các buổi diễn tập và hoạt động khác nhau đều đã được lên kế hoạch.

Sau khi mọi người đi hết, lão phu nhân ôm Giản Nhất Lăng vào lòng và vỗ nhẹ vào lưng cô.

Lão phu nhân không nói gì, nhưng Giản Nhất Lăng dường như hiểu ý bà.

Có một số thứ không cần phải diễn đạt bằng lời.

Bị lão phu nhân ôm, thân thể Giản Nhất Lăng không cảm thấy có quá nhiều mâu thuẫn, ngược lại cảm thấy vòng ôm thật ấm áp, có một cảm giác vô cùng thoải mái và thư thái.

Cảm giác này thật xa lạ với Giản Nhất Lăng.

Nhưng cô ấy có vẻ.. không khó chịu..

Giản lão phu nhân chua xót trong lòng.

Mặc dù video đã được đưa cho Giản gia, nhưng Giản Nhất Lăng biểu hiện như không có sự tình gì diễn ra.

Cô ấy thậm chí còn không chủ động nhắc chuyện này với lão phu nhân..

Bởi vì đây là lần thứ hai cô nhập viện vì bệnh viêm dạ dày, lão phu nhân bắt Giản Nhất Lăng phải ở lại bệnh viện ba ngày rồi mới cho cô xuất viện.

May mắn thay, lão phu nhân không ngăn Giản Nhất Lăng nghịch điện thoại di động và máy tính, cho nên Giản Nhất Lăng có thể làm việc ở phòng bệnh.

Bất quá lão phu nhân cho rằng Giản Nhất Lăng nằm trên giường xem phim truyền hình hoặc chơi game, nhưng Giản Nhất Lăng lại đang làm việc.

Nếu lão phu nhân biết rằng Giản Nhất Lăng thực sự đang làm việc, có lẽ bà sẽ rất tức giận.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 170: Xác định thời gian phẫu thuật

Điện thoại di động của Giản Nhất Lăng cuối cùng cũng được bật lên, trên màn hình báo màu đỏ, có hơn 99 cuộc gọi nhỡ, hơn 99 tin nhắn văn bản chưa đọc và hơn 99 tin nhắn WeChat chưa đọc.

Thậm chí có hàng tá tin nhắn chưa đọc trên ứng dụng chuyên dụng của viện nghiên cứu của họ.

Giản Nhất Lăng chọn tắt máy vì cô không biết mình sẽ trả lời họ như thế nào nếu cuộc gọi được kết nối.

Cô ấy chỉ muốn công khai video, đem chân tướng sự việc đưa ra trước mặt.

Giản Nhất Lăng không biết bây giờ cô có thể thay đổi vận mệnh của mình hay không.

Cảnh một mình đối mặt với cái chết trong giấc mơ là quá chân thật, chân thật đến nỗi, khi Giản Nhất Lăng nhớ tới cảnh đó cảm giác sẽ theo sau mà đến.

Giản Nhất Lăng gạt bỏ những suy nghĩ lung tung không nên có trong đầu và tập trung làm những việc trước mắt.

Muốn sống tốt thì trước hết cần sự nghiệp và tiền bạc.

Giản Nhất Lăng lần đầu tiên mở tin tức từ viện nghiên cứu.

Người liên lạc đã gửi cho cô một loạt tin nhắn.

Đó là về hai bệnh án mà cô ấy đã nhận.

Người liên hệ đã liệt kê nhiều cách sắp xếp khác nhau cho Giản Nhất Lăng và sử dụng hợp lý quỹ thời gian có hạn của Giản Nhất Lăng.

Nhưng dù có dung hòa thế nào thì thời gian của Giản Nhất Lăng vẫn là không đủ.

[Phẫu thuật, dự kiến vào ngày 5 tháng sau, liên hệ với bệnh nhân để kiểm tra nhập viện.]

Giản Nhất Lăng đã gửi một tin nhắn đến số liên lạc một cách đơn giản và rõ ràng.

[Ngày 5? Có vội vàng quá không? Bạn có những việc khác cần giải quyết bây giờ.]

Mặc dù thời gian dành cho một ca phẫu thuật ngắn hơn nhiều so với một dự án nghiên cứu thuốc.

Phẫu thuật chỉ cần chuẩn bị trước khi mổ, thời gian mổ thực tế rất ngắn.

Còn việc nghiên cứu thuốc mất ít nhất vài tháng, hay vài năm là chuyện bình thường.

[Ngày 5.] Giản Nhất Lăng lặp lại nó.

Giản Nhất Lăng đã phải nhập viện trong hai ngày này, vừa vặn giúp cô có đủ thời gian để làm việc.

Mẹ của Tần Xuyên là ca bệnh mãn tính, cô và Trình Dịch ban đầu đã vạch ra kế hoạch, đầu tiên cần ổn định tình trạng bệnh.

Tốt lắm, người liên hệ nhìn thấy tin tức này đều biết họ có thuyết phục cũng vô dụng, tiểu tổ tông này khi quyết định thì luôn nói một không nói hai.

[Được rồi, tôi sẽ thông báo để bệnh nhân sắp xếp thủ tục nhập viện ngay lập tức.]

Người liên hệ chỉ có thể liên hệ với nhân viên liên quan để sắp xếp. Tuy nhiên, nếu ca mổ này thành công, nó sẽ giúp ích rất nhiều cho Giản Nhất Lăng.

Loại phẫu thuật này là bài kiểm tra khả năng của bác sĩ phẫu thuật, sau khi thành công, Dr. FS chắc chắn sẽ trở nên nổi tiếng trong ngành.

Điều này rất có lợi cho sự phát triển sự nghiệp cá nhân của cô ấy.

###

Khi Giản Nhất Lăng xác nhận thời gian phẫu thuật cho Giản Duẫn Náo, các câu hỏi liên quan trong ngành cũng dấy lên.

Một số người mong chờ nó, những người khác thắc mắc về nó.

[Dr. FS này thực sự muốn phẫu thuật cho trường hợp này? Là thực sự có bản lĩnh hay là nghé con mới sinh không sợ hổ? ]

[Ai mà biết được, tôi chưa từng nghe nói người này đã trải qua phẫu thuật liên quan trước đây, trước đây không có ca nào thành công, không ai có thể đoán được tỷ lệ thành công của cô ta trong ca phẫu thuật này.]

[Viện nghiên cứu Tuệ Linh luôn luôn làm việc quái đản, không đánh bài theo thói quen, điều này đã nổi tiếng trong ngành, xem ra lần này cũng không ngoại lệ, để một người mới chưa có kinh nghiệm phẫu thuật công khai, thực sự.. một lời khó nói hết.]

[Không phải nói như vậy, hãy nhìn vào quan điểm bài báo được xuất bản trước đây của Dr. FS, thực sự là rất tuyệt vời.]

[Có một câu thành ngữ tên là "lý luận suông", cho dù nói hay như thế nào, dù kiến thức lý thuyết phong phú đến đâu, điều này vẫn khác với thao tác thực tế.]
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 171: Siêu tưởng muốn xem phẫu thuật

Hồng Bách Chương cũng ở trước máy tính và xem cuộc thảo luận về phẫu thuật sửa chữa vi mạch thần kinh.

Phải nói rằng cuộc phẫu thuật này đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

Và là một người đã tham gia vào nó ngay từ đầu, ông càng chú ý chặt chẽ.

Loại phẫu thuật này rất khó, sau khi thành công, chắc chắn danh tiếng của Dr. FS sẽ được nâng lên một tầm cao khác.

Thành thật mà nói, Hồng Bách Chương ước ao mình có thể đến xem trực tiếp ca phẫu thuật.

Nghĩ vậy, Hồng Bách Chương liền dày mặt gửi một tin nhắn cho Trình Dịch, hy vọng rằng Trình Dịch đồng ý để ông có thể đến hiện trường xem cuộc phẫu thuật vào ngày đó.

Phải một lúc sau, Trình Dịch mới trả lời ông: [Tôi không có quyền hạn, tự ông nghĩa ra cách.]

Hồng Bách Chương trong lòng nói, không phải không nghĩ ra cách mới tìm hắn nói sao?

Ngoài việc liên lạc với bọn họ, Hồng Bách Chương không thể nghĩ ra cách nào khác.

Hồng Bách Chương đang tiếp tục xem tin tức, y tá đến gặp ông và nói ông đến phòng VIP1 để kiểm tra tình trạng của bệnh nhân.

"Còn không phải là bị viêm dạ dày sao? Tại sao phải đích thân tôi đi?" Hồng Bách Chương có chút không kiên nhẫn.

Giản lão thái thái cũng thật là, phải một hai bắt ông đến khám trực tiếp mới yên tâm, rõ ràng là các bác sĩ khác ở bệnh viện của họ cũng đủ dùng rồi.

Hồng Bách Chương miễn cưỡng đi bộ đến phòng VIP1.

Nhìn thấy cô gái nhỏ trên giường bệnh, trước mặt đặt một đống sản phẩm điện tử, nhìn thoáng qua có thể thấy đủ loại màn hình máy tính.

Hồng Bách Chương thở dài trong lòng: Bây giờ bố mẹ nuông chiều con thật, ốm nằm viện cũng phải chuyển một đống máy tính lên phòng.

"Thế nào, bụng còn đau không?" Hồng Bách Chương bước đến bên giường hỏi Giản Nhất Lăng.

"Không đau." Giản Nhất Lăng chuyển màn hình máy tính sang trạng thái bảo vệ màn hình trước khi Hồng Bách Chương đến gần.

Hồng Bách Chương hỏi Giản Nhất Lăng một vài câu hỏi nữa như thường lệ và nhắc lại mấy yêu cầu, mấy điểm chú ý.

Viêm dạ dày thực sự không phải vấn đề gì to tát, chỉ cần cô bé không còn chạy nhảy ăn uống nữa thì sẽ không thành vấn đề lớn.

Hồng Bách Chương muốn đi xem phẫu thuật hơn là đi xem cho bệnh nhân viêm dạ dày!

Nhìn vào thiết bị điện tử trước mặt Giản Nhất Lăng, Hồng Bách Chương đột nhiên nhớ đến cuộc nói chuyện mà ông ấy đã nói với Trình Dịch và La Tú Ân, "Nhân tiện, Giản tiểu thư, mạo muội hỏi một câu, cháu đang chơi trò gì với tiến sĩ Trình và tiến sĩ La vậy?"

Hồng Bách Chương đối trò chơi này còn có chút chấp niệm.

Đó là Trình Dịch nói, Giản Nhất Lăng nhưng không có nói qua.

Nhìn Hồng Bách Chương, Giản Nhất Lăng hồi lâu mới đưa ra câu trả lời, "Cuộc xâm lược của trùng tộc."

Gần đây cô chỉ chơi trò này.

Mặc dù cô ấy chưa bao giờ chơi với Trình Dịch và La Tú Ân.

Cô ấy chơi với Trình Dịch và La Tú Ân.. tất cả đều là các loại dữ liệu và nhiều thí nghiệm khác nhau..

"Trò chơi này dường như ta có nghe qua. Hóa ra những người có chỉ số IQ cao đều thích chơi những trò chơi bạo lực như vậy sao?", Hồng Bách Chương trầm ngâm.

Nếu chơi trò chơi này và quen biết với đại thần phẫu thuật, liệu ông có cơ hội đến địa điểm phẫu thuật của đại thần để xem không?

Có lẽ nó thực sự là có thể.

"Giản tiểu thư, khi nào cháu rảnh có thể dạy ta chơi trò chơi đó được không?"

Hồng Bách Chương nghĩ, Giản Nhất Lăng có thể làm quen với Trình Dịch và những người khác thông qua trò chơi đó, cô ấy chắc hẳn là chơi khá tốt.

Hồng Bách Chương tin rằng, không có bạn khi chơi game, chỉ khi chơi tốt mới có thể kết bạn trong game.

"Không dạy được." Giản Nhất Lăng thành thật trả lời.

"Không dạy được? Vậy cháu chính mình như thế nào chơi?" Hồng Bách Chương hỏi.

"Cảm giác." Giản Nhất Lăng nghiêm túc trả lời.

Hồng Bách Chương tham khảo ý kiến không có kết quả, nghĩ rằng, có vẻ như ông quay về phải chơi trò chơi để tìm "cảm giác".
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 172: Lăng thần, anh bị Thịnh gia khi dễ

Bởi vì Giản Nhất Lăng sinh bệnh cần tịnh dưỡng, Vu Hi đã mất Lăng thần dẫn anh cùng nâng cấp, tâm tư anh rất ưu thương.

Anh rơi vào tình cảnh chán nản quỳ gối buồn bực.

Bây giờ anh đã ở cấp độ cao hơn, gặp những đối thủ mạnh hơn, nhưng lại trải nghiệm trò chơi rất kém.

Lúc này, anh phát hiện ra rằng Địch Quân Thịnh bắt đầu chơi game.

Vì vậy Vu Hi chân chó đưa trà cho lão đại, "Thịnh gia, cậu có thể đưa tôi cùng nâng cấp không?"

"Có thể."

Vu Hi ngạc nhiên, hôm nay Địch Quân Thịnh phi thường dễ nói chuyện, trực tiếp đồng ý với yêu cầu của Vu Hi, đã khiến Vu Hi xúc động đến mức suýt rơi nước mắt.

Vu Hi nhanh chóng vào trò chơi và tổ đội với Địch Quân Thịnh.

Sau đó..

Địch Quân Thịnh, người luôn hung mãnh, đã chết ngay từ đầu.

Vu Hi sửng sốt.

Bản thân anh ta không trụ được hai phút và chết một cách tê liệt, kết thúc ván đầu tiên.

Vu Hi nghĩ, đây chắc là một tai nạn, Thịnh gia mới bắt đầu chơi, ngượng tay! Nhất định là như vậy!

Chuyện như vậy xảy ra với Thịnh gia một lần là đủ rồi, và chắc chắn sẽ không xảy ra nữa.

Vì vậy, Vu Hi nhanh chóng mở trận đấu thứ hai với Địch Quân Thịnh.

Sau đó..

Lại quỳ.

Vu Hi trợn to mắt.

Trong lòng rất nhiều hoang mang.

Chuyện gì đã xảy ra với Thịnh gia hôm nay?

Đây không giống trình độ bình thường của cậu ấy chút nào!

Vu Hi đánh trống trong lòng, nhưng anh không dám nói chuyện trực tiếp với Địch Quân Thịnh.

Chỉ có thể căng da đầu và tiếp tục tổ đội với Địch Quân Thịnh.

Kết quả vẫn là quỳ.

Trong đó có vài ván, Địch Quân Thịnh đã chết trước cả anh ta.

Vu Hi đã rối tung lên.

Vu Hi rất đau lòng khi chứng kiến số điểm ngày càng giảm sút.

"Cái đó, Thịnh gia, hôm nay tôi sẽ không chơi nữa." Vu Hi rốt cuộc không chịu được nữa.

"Vừa lúc, tôi sắp xong rồi." Địch Quân Thịnh nói.

Sắp xong rồi?

Cái gì sắp xong rồi?

Vu Hi đầy nghi ngờ, khi anh ta bỏ trò chơi và quay trở lại sảnh trò chơi, anh ta đột nhiên thấy rằng bảng xếp hạng, vị trí thứ nhất đã thay đổi từ ZYS thành J10.

J10 thường chơi ít hơn, thường là chơi với Vu Hi.

Nhưng bằng cách nào đó, cô ấy đã leo lên vị trí thứ hai trong danh sách trước đó.

Đứng đầu là Địch Quân Thịnh, không thể lay chuyển.

Hôm nay, vị trí thứ nhất và thứ hai đã có một chút thay đổi.

Vu Hi nhìn bảng xếp hạng này và sững sờ hồi lâu, sau đó rống lên một tiếng buồn bã, "Thịnh gia, đừng nói với tôi cậu cố tình giảm điểm!"

"Ừm." Địch Quân Thịnh đáp lại.

Vu Hi sụp đổ, "ahihi you! Tại sao không nói cho tôi biết!"

Cậu ấy muốn giảm điểm, muốn giảm! Tại sao lại mang anh theo! Anh đã làm gì sai cái gì? Anh vẫn chưa đạt được cấp thượng tông sư đâu!

"Cậu cũng không hỏi tôi." Địch Quân Thịnh đáp.

Vu Hi, "..."

Nội tâm anh có một câu MMP, nhưng không nói ra được.

Vu Hi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong, lặng lẽ gửi một tin nhắn cho Giản Nhất Lăng: [Lăng thần, anh bị Thịnh gia khi dễ..]

Giản Nhất Lăng đang ngồi trước máy tính, và nhanh chóng trả lời, [Ừm..]

Một từ "ừm" có nghĩa là cô ấy biết.

[Không phải chứ là Lăng thần, em không thể an ủi anh sao? ]

Hèn mọn Vu Hi, lại đi cầu sự an ủi.

[An ủi.]

Vu Hi nhìn chữ "an ủi" trên màn hình, trong lòng thổn thức.

Vu Hi tiếp tục gửi Giản Nhất Lăng: [Lăng thần, em còn không hỏi anh rằng Thịnh gia đã khi dễ anh như thế nào? ]

[? ]

[Cậu ta đem anh theo làm rớt điểm.. Lăng thần, anh lại xa tông sư thêm chút nữa rồi..]

[Lần sau đưa anh đi.] Giản Nhất Lăng trả lời.

Nhìn thấy vậy, Vu Hi lập tức cao hứng:
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 173: Anh Vũ Tiệp

Trong thời gian Giản Nhất Lăng nằm viện, bất kể cha Giản và mẹ Giản hỏi như thế nào, Giản lão phu nhân cũng không nói cho họ biết Giản Nhất Lăng ở đâu.

Cho đến ngày thứ ba, khi Giản Nhất Lăng xuất viện, Giản lão phu nhân mới thông báo với Giản Duẫn Thừa, để anh làm lao động miễn phí, có trách nhiệm đón Giản Nhất Lăng trở về nhà cũ.

Sau khi nhận được thông báo từ lão phu nhân, Giản Duẫn Thừa mới biết rằng Giản Nhất Lăng lại phải nhập viện, chỉ là thay đổi khu phòng bệnh thôi.

Giản Duẫn Thừa nhìn Giản Nhất Lăng leo lên xe với đôi chân nhỏ, rồi lặng lẽ ngồi ghế sau, cầm điện thoại di động trong tay, chọc những ngón tay trắng nõn non nớt trên màn hình với vẻ mặt tập trung.

Giản Nhất Lăng nghĩ đến những vấn đề trong công việc mà cô phải làm gần đây, cô không để ý tài xế là ai, là tài xế ở nhà hay ai khác.

Nhìn thấy vẻ ngoài ngoan ngoãn của Giản Nhất Lăng, Giản Duẫn Thừa không biết tại sao lại có một cảm giác đau đớn trong tim mình.

Đã có lúc, anh hài lòng về điều này, hài lòng về cách cư xử tốt của cô bé, hài lòng về sự thay đổi của cô bé.

Nhưng bây giờ sự thật đã được phơi bày, cái ngoan ngoãn này cũng thay đổi hương vị.

"Tiểu Lăng." Giản Duẫn Thừa mở miệng, hô một tiếng.

Giản Nhất Lăng ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của Giản Duẫn Thừa, đôi mắt trong veo, không buồn cũng không vui.

Giản Nhất Lăng nhìn Giản Duẫn Thừa, chờ đợi những lời tiếp theo của Giản Duẫn Thừa.

Giản Duẫn Thừa im lặng nhìn Giản Nhất Lăng, trong lòng có rất nhiều điều muốn nói với cô bé, nhưng khi đối mặt với cô bé, đặc biệt là khi nhìn vào mắt cô bé, Giản Duẫn Thừa không biết phải bắt đầu từ đầu.

Bất luận cái ngôn ngữ gì đều có vẻ tái nhợt vô lực.

"Bệnh viêm dạ dày của em, đã tốt lên chưa?"

"Tốt rồi." Giản Nhất Lăng thành thật trả lời.

Cùng lúc đó, lão phu nhân lên xe cũng có chút không nói nên lời, đứa cháu mình hỏi ngu ngốc cái gì vậy, bé ngoan hẳn phải tốt lên rồi mới xuất viện không phải sao, nếu không sao có thể cho cô bé xuất viện?

Lão phu nhân cũng nhận ra rằng Giản Duẫn Thừa đang mặc chiếc áo len mà Giản Nhất Lăng đã đan cho anh hôm trước, trên cổ cũng đeo chiếc khăn mà Giản Nhất Lăng đã tặng.

Áo len là áo len cổ lọ nên sẽ không hợp với khăn quàng cổ.

Thái độ trả lời các câu hỏi của Giản Nhất Lăng không thay đổi nhiều so với trước đây, giống như trước khi lấy được bằng chứng.

Đúng vậy, đối với cô bé, không có gì thay đổi, cô luôn biết mình không đẩy.

Thay đổi chính là họ.

Khi đến nhà cũ của Giản gia, Giản Vũ Tiệp bước ra chào đón Giản Nhất Lăng, cậu ấy cũng mặc chiếc áo len mà Giản Nhất Lăng tặng.

Hôm nay là cuối tuần, Giản Vũ Tiệp không phải đi học, cậu nói với mẹ rằng cậu sẽ về nhà cũ, mẹ cậu đồng ý mà không nói một lời.

"Nhất Lăng muội muội, chúc mừng em đã bình phục, cuối cùng em cũng có thể ăn những món ngon rồi!"

"Vâng." Giản Nhất Lăng gật đầu với Giản Vũ Tiệp.

"Nhất Lăng muội muội, anh vừa mới giám sát phòng bếp để làm các loại đồ ăn ngon cho em nha!"

Giản Vũ Tiệp ở trong bếp đợi Giản Nhất Lăng về nhà, nhìn chằm chằm tiến độ trong bếp.

"Cảm ơn anh." Giản Nhất Lăng vẫn chưa quen gọi "anh", nhưng cô đang cố gắng làm quen.

"Không cần nói cám ơn, em thích là tốt rồi."

Giản Vũ Tiệp cười ngọt ngào và mãn nguyện, "Đi thôi, phòng bếp có món bò kho, em ăn thử đi."

Giản Vũ Tiệp dẫn Giản Nhất Lăng đi ăn.

Giản Duẫn Thừa bị gạt sang một bên.

Vừa rồi khi Giản Nhất Lăng gọi Giản Vũ Tiệp là "anh", Giản Duẫn Thừa đã nghe rõ.

Giọng nói nhẹ nhàng ngọt ngào, trạng thái thân mật.

Còn Giản Nhất Lăng thì đã lâu rồi không gọi anh là anh cả.

Khoảng cách này khiến khuôn mặt của Giản Duẫn Thừa đầy thất vọng chán nản.

Sau đó, Giản Duẫn Thừa ở lại nhà cũ để ăn trưa.

Tại bàn ăn, không khí giữa Giản Vũ Tiệp và Giản Nhất Lăng rất tốt, Giản Vũ Tiệp sẽ giúp Giản Nhất Lăng lấy đồ ăn, tuy hai người không nói nhiều nhưng cảm thấy rất thân mật.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 174: Mẹ con họ Mạc lâm vào nguy cơ (1)

Giản lão gia và lão phu nhân thật yên tĩnh mà lập thành một nhóm.

Giản Duẫn Thừa bị gạt sang một bên, với một đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị thường vô thức nhắm vào em gái và em họ của mình.

Nếu như Hoắc Ngọc nhìn thấy anh như vậy, cô liền có thể lén lút hưởng thụ mấy ngày.

Sau khi dùng cơm xong, Giản Nhất Lăng vẫn không để ý đến Giản Duẫn Thừa, Giản Nhất Lăng đang tập trung làm việc và đi thẳng vào phòng làm việc của mình.

Giản Nhất Lăng cũng không cảm thấy cái gì, trước đây bọn họ như vậy, cơm nước xong liền ai làm việc nấy.

Giản Vũ Tiệp cũng đi cùng, cậu ấy mang theo tất cả bài tập về nhà.

Hai anh em cùng nhau đi đến phòng làm việc rồi mỗi người đều làm việc của chính mình.

Giản Duẫn Thừa, người đáng lẽ phải có cảm giác tồn tại mạnh mẽ, lại bị hai người họ hoàn toàn phớt lờ.

Lão phu nhân cũng không nhìn đến cháu nội đầu của mình, mà sang một bên nói chuyện điện thoại với các bà bạn.

Cũng còn may, cuối cùng Giản lão gia tử đã gọi Giản Duẫn Thừa đến phòng làm việc của mình để thảo luận về các vấn đề kinh doanh.

###

Mạc Thi Vận trở về nhà sau giờ học và nhìn thấy mẹ cô đang run rẩy với những giọt nước mắt trên khuôn mặt.

"Mẹ, mẹ bị sao vậy?" Mạc Thi Vận bỏ cặp chạy đến, ôm mẹ mình.

Trong ký ức của cô, lần cuối cùng mẹ cô làm điều này là khi cô còn nhỏ, khi cái người xấu kia vẫn chưa biến mất khỏi thế giới của họ.

"Thi Vận, phải làm sao đây? Ông ta đã trở lại, ông ta đã trở lại.."

Giọng Mạc tẩu run lên, đầy sợ hãi.

Sự sợ hãi của bà đối với Hà Kiến Quân đến từ tận đáy lòng.

Nỗi đau năm ấy đã khắc sâu trong tâm trí bà.

Quả nhiên! Mạc Thi Vận biết rằng người đàn ông đó sẽ đến tìm mẹ cô, náo loạn ở trường còn chưa đủ mà còn muốn làm xáo trộn cuộc sống yên bình của cô và mẹ cô!

"Mẹ, đừng sợ ông ta, ông ta không liên quan gì đến chúng ta, chúng ta cũng không phải sợ ông ta!" Mạc Thi Vận an ủi mẹ mình.

"Không, con không biết đâu, Thi Vận, mẹ và ông ta.. chưa ly hôn.."

"Mẹ đang nói cái gì vậy?" Mạc Thi Vận cũng choáng váng.

"Lúc đó ông ta trực tiếp theo tiểu tam chạy đi, mẹ liền coi như không từng có người này, không nghĩ tới ông ta sẽ quay lại."

Mạc tẩu không đọc nhiều sách nên không biết tình huống này.

Lúc đó, bà ấy chỉ quan tâm đến việc làm sao để kiếm tiền nuôi bản thân và con gái chứ không hề nghĩ ngợi nhiều.

Khi Mạc Thi Vận nghe thấy điều này, cô ấy cảm thấy lạnh thấu xương.

"Mẹ, bây giờ đi kiện, đi ngay đi! Ông ta biến mất bao nhiêu năm không quản nửa điểm của mẹ con chúng ta. Ông ta không đủ tư cách làm cha con, làm chồng của mẹ. Chúng ta khởi kiện rồi tòa sẽ tuyên án cho mẹ ly hôn!"

"Nhưng mẹ nghe nói một vụ kiện tốn rất nhiều tiền, mẹ.."

"Mẹ, mẹ không tiết kiệm được ít tiền sao? Trước hết hãy lấy ra đi, học phí của con từ từ tích góp lại cũng được! Không có gì cùng với việc phủi sạch quan hệ với ông ta là quan trọng hơn!"

"Không, Thi Vận, mẹ.. tiền của mẹ hết rồi.."

"Có chuyện gì vậy? Số tiền mẹ tiết kiệm được ở đâu?"

"Mẹ.. mẹ làm mất nó.. hiện tại cổ phiếu đều rớt giá hết rồi.."

"Rớt giá? Cổ phiếu?" Mạc Thi Vận nhìn mẹ mình kinh ngạc.

"Mẹ.. mẹ cũng không muốn.. mẹ nghĩ mẹ có thể kiếm thêm nhiều tiền.."

"Mẹ mất bao nhiêu?"

Mạc tẩu cúi đầu, vẻ mặt buồn bã.

Trong hai năm qua, Mạc tẩu đã tiết kiệm được tổng cộng tám chín vạn, vì tiền cho con gái bà đến trường cao trung tư thục Thịnh Hoa là do Hà Yến đưa cho.

Tiền lương hậu hĩnh mà bà có được khi làm việc tại nhà của Giản gia trừ đi chi phí hàng ngày của hai mẹ con còn có thể dư thừa.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 176: Giản Nhất Lăng cũng đã đăng ký tham gia

"Cuộc thi hóa học cao trung? Em có thể có bao nhiêu tiền?"

Mạc Thi Vận đã từng tham gia cuộc thi hóa học cao trung và giành được giải thưởng của thành phố.

"Tiền thưởng của cuộc thi này đặc biệt cao. Nghe nói là do một tổ chức rất tốt tài trợ, cao hơn tiền thưởng bình thường một chút! Nghe nói giải nhất 200.000 tệ, giải nhì 100.000 tệ, vị trí thứ ba là 60.000, và vị trí thứ tư đến mười có 30.000."

Phần thưởng này thực sự hấp dẫn.

Số tiền thưởng của các cuộc thi mà Mạc Thi Vận tham gia trước đây thấp hơn mức này.

Cô ấy không mong đợi đạt được ba giải đầu tiên, chỉ cần đứng vị trí thứ tư đến thứ 10, 30.000 nhân dân tệ cũng sẽ giảm bớt việc cấp bách của gia đình họ.

"Khâu tỷ, gửi cho em địa chỉ trang web, em sẽ đăng ký."

Mạc Thi Vận nghĩ đây quả thực là một cách hay, dù sao mượn tiền của người khác cũng phải trả lại, tiền thưởng thì là của chính mình.

Sau khi nói chuyện điện thoại với Mạc Thi Vận, Khâu Di Trân đột nhiên nghĩ ra điều gì đó.

Tại sao không báo danh cho Giản Nhất Lăng?

Cũng không cần gì, chỉ đăng ký một cái tên.

Nghe nói kết quả sẽ được công bố trực tuyến, cho dù Giản Nhất Lăng có đi thi hay không, kết quả của cô ta sẽ được đăng trên đó.

Lúc đó, tên của Mạc Thi Vận ở vị trí phía trước, Giản Nhất Lăng ở vị trí cuối cùng, nhìn xem cũng thấy sảng khoái.

Khâu Di Trân bây giờ không dám tìm Giản Nhất Lăng gây phiền toái, nhưng chỉ cần có thể tìm thấy cơ hội làm cho Giản Nhất Lăng không thấy thoải mái, cô sẽ không bỏ lỡ nó.

Vì vậy, Khâu Di Trân mở trang web và điền thông tin của Giản Nhất Lăng vào trang đăng ký.

Cô có thể tìm thấy thông tin cá nhân của Giản Nhất Lăng trên máy tính của ba mình, và điền vào mẫu đăng ký cho cuộc thi hóa học này.

Sau khi đăng ký, Khâu Di Trân nhìn trang máy tính khá hài lòng.

Không biết khi Giản Nhất Lăng thấy tên mình trong danh sách, cô ta sẽ có biểu tình gì.

###

Hơn một tuần sau, Giản Nhất Lăng trở lại trường học.

Vừa bước vào lớp, mọi người đều ngước nhìn cô với vẻ mặt kỳ lạ.

Giản Nhất Lăng không hiểu lắm, cô ấy bước về chỗ ngồi như thường lệ.

Hồ Kiều Kiều nghiêng người và ngay lập tức nói nhỏ với Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng, tại sao cậu lại đăng ký tham gia cuộc thi hóa học?"

"Cuộc thi?"

"Đúng vậy, các giáo viên trong trường chúng ta cũng coi trọng cuộc thi, danh sách các học sinh đã đăng ký cùng các tài liệu liên quan đã được phát cho từng học sinh đăng ký?"

Bởi vì giành được giải thưởng trong cuộc thi hóa học cấp độ này cũng là một vinh dự của trường, và trường đương nhiên sẽ nghiêm túc hỗ trợ.

Nói xong, Hồ Kiều Kiều chỉ vào tập tài liệu in dày cộp trên bàn của Giản Nhất Lăng, "Đây, đây là tài liệu của cậu."

Giản Nhất Lăng nhìn xuống và thấy tài liệu câu hỏi thi hóa học được đặt trên bàn của cô.

Hồ Kiều Kiều thấp giọng nói thêm, "Bộ đề do đích thân tổ trưởng tổ hóa học năm ba của trường chúng ta gửi tới. Khi cô ấy đi qua, cô ấy nói rằng năm nhất có hai người đã báo danh.."

Trường cao trung Thịnh Hoa đăng ký cuộc thi hóa học lần này không ít người.

Nhưng hầu hết họ đều là năm ba.

Vì nhiều điểm kiến thức, năm nhất và năm hai chưa được học, tham gia cũng không làm được.

Đặc biệt năm nhất, đây là năm đầu tiên họ vào trường, chương trình hóa học ba năm họ chưa được học, cho dù một nửa cũng chưa học qua.

Có một số học sinh năm hai cũng nộp đơn, đều là học sinh đứng đầu trong lớp.

Chỉ có hai người năm nhất báo danh.

Một người là siêu cấp học bá của năm nhất được mọi người công nhận.

Còn người kia.. là Giản Nhất Lăng.

Điểm hóa học hàng tháng lần đầu của Giản Nhất Lăng là 43 điểm.

Lần 2 là 60 điểm.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 177: Trà trộn vào một học tra

Vì vậy, trường học không biết tại sao Giản Nhất Lăng lại báo danh cuộc thi này.

Mặc dù không có sự hạn chế về đăng ký, nhưng đối với hình thức thi công khai này, tên cô sẽ kèm theo tên Trường cao trung Tư thục Thịnh Hoa, điểm số cũng được công khai.

Chính vì vậy mà khi tổ trưởng tổ hóa học năm ba đem đưa cho Giản Nhất Lăng bộ tài liệu câu hỏi có biểu cảm khó tả.

Các học sinh nhìn biểu hiện của Giản Nhất Lăng cũng rất lạ, có vẻ tò mò về hành động của Giản Nhất Lăng.

Sau khi nghe những lời của Hồ Kiều Kiều, Giản Nhất Lăng đã mở trang web đăng ký trực tuyến lên xem.

Quả nhiên, cô ấy đã tìm thấy tên mình trong danh sách dự thi được công bố trên trang web chính thức.

Hồ Kiều Kiều nhìn Giản Nhất Lăng đang nhìn chằm chằm vào tên của mình, "Cậu không tự mình đăng ký sao?"

Phản ứng của Giản Nhất Lăng không giống như là cô ấy tự mình đăng ký, giống như lần đầu tiên cô ấy nghe nói về nó.

"Không phải tôi."

"Quái, ai xấu xa như vậy đăng ký cho cậu?"

Hồ Kiều Kiều cảm thấy người đăng ký thực sự không tốt, nếu có ai đăng ký cho cô, cô sẽ điên mất.

Hồ Kiều Kiều suy nghĩ một chút, lại thấy lạ, "Không phải, cần số ID và mã số học sinh để đăng ký. Ai có thể nhớ cả hai số của cậu?"

Số ID thì không nói, nhưng mã số học sinh của trường quá dài.

Người bình thường nhớ được của mình thì đã tốt, ai lại nhàn rỗi nhớ mã số của người khác?

Hồ Kiều Kiều thấy rằng kinh nghiệm xem "Thám tử lừng danh Conan" của cô là không đủ.

Hồ Kiều Kiều từ bỏ suy nghĩ về vấn đề này, thay vào đó là an ủi Giản Nhất Lăng, "Nhất Lăng, đừng buồn. Đăng ký thì cứ đăng ký đi. Khi đi thi thì điền các câu hỏi trắc nghiệm tùy ý, nếu may mắn thì có thể được điểm. Mình nghe nói rằng việc ghi điểm trong loại bài kiểm tra này là rất khó. Một số người không đạt được điểm cao như họ đạt được. Có lẽ cậu chọn đại câu trả lời lại có thể đạt điểm cao đó."

"Ừ." Vẻ mặt của Giản Nhất Lăng vẫn bình thường, không có chút nào lo lắng như Hồ Kiều Kiều.

Hồ Kiều Kiều không biết làm thế nào để an ủi cô ấy, vì vậy cô chỉ có thể nói với cô ấy, "Vậy cậu nghĩ thoáng chút nha."

"Ừ."

Sau đó Giản Nhất Lăng mở bộ câu hỏi của cuộc thi hóa học trên bàn, cô ấy muốn xem cuộc thi muốn kiểm tra những gì.

Hồ Kiều Kiều cũng tới, nhìn lướt qua nội dung, Hồ Kiều Kiều chỉ hét lên, "Mình mỗi chữ trong đề này để riêng mình đều biết, nhưng sau khi chúng kết hợp với nhau, mình không biết nó có nghĩa là gì!"

"Còn có, những phương trình hóa học này sao lại kỳ dị như vậy? Có rất nhiều C và rất nhiều H. Có cần phải phức tạp như vậy làm gì không? Đề thi này có thực sự dành cho người không? A Di Đà Phật, ông trời phù hộ, mình trong cuộc sống này không phải làm loại đề thi này, thật là khủng khiếp!"

Hồ Kiều Kiều, người mới bắt đầu học hóa vô cơ, nhìn thấy các phương trình hóa học hữu cơ trên đề thi, mắt thấy toàn sao xẹt, chứ đừng nói đến các mối quan hệ phức tạp trong đó.

###

Hồ Kiều Kiều đã an ủi Giản Nhất Lăng, nhưng một số người đã cười nhạo vấn đề này trên diễn đàn của trường.

Bài đăng ban đầu là đăng danh sách của cuộc thi hóa học này, sau đó cầu chúc trường cao trung Thịnh Hoa sẽ đạt được kết quả tốt trong cuộc thi này và giành vinh quang về cho trường.

Sau đó, khi ai đó nhìn thấy tên của Giản Nhất Lăng lẫn vào danh sách, liền bùng.

[Tôi dường như thấy một cái gì đó kỳ quái trà trộn vào. [Khiếp sợ] ]

[Ở trên lầu không có sai, tôi cũng thấy rồi.]
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 178: Chủ nhiệm giáo dục bất mãn

[Đây không phải chính là Giản Nhất Lăng đã đẩy người anh của mình xuống lầu chứ? Chuyện gì đã xảy ra? Muốn sửa chữa lại chuyện đã làm sao? Sau khi cô ta biến mất vài ngày, cô ta bắt đầu lại tìm sự hiện diện của mình sao? ]

[Lầu trên đừng nói như vậy, đừng quên rằng bạn đã bị vả mặt trong lần tỏ tình lần trước.]

[Lầu trên nghĩ cái gì? Thông tin tỏ tình bị vả mặt không giả, nhưng sự tình cô ta đẩy anh trai của mình là không thể tẩy trắng, chỉ tìm người xóa bài thôi, nghĩ xóa liền không có việc gì sao? Thật sự nghĩ trí nhớ của cư dân mạng thực sự chỉ có ba ngày sao? "

Đã một thời gian kể từ vụ việc của Giản Nhất Lăng, các bài đăng gốc cũng đã bị xóa, nhưng một số người vẫn còn nhớ vụ việc đó.

Bây giờ cái tên Giản Nhất Lăng lại xuất hiện trong mắt mọi người, sự việc trong quá khứ lại bị đào xới lại.

[Tôi không muốn nói, nhưng đây là bài nói về cuộc thi hóa học, chúng ta chỉ thảo luận về nội dung của cuộc thi hóa học có được hay không, nếu muốn trao đổi những thứ khác, hãy mở bài khác ra để thảo luận.]

Câu này được nhiều học sinh tán thành, nên chủ đề liền quay lại nội dung cuộc thi hóa học.

[Vậy thì hãy nói về cuộc thi hóa học. Tất cả chúng ta đều biết kết quả thi của Giản Nhất Lăng là gì. Chúng ta sẽ xem lần này cô ta tự lừa mình như thế nào.]

[Cùng với trên lầu, nhìn cô ta làm xấu hổ trường cao trung Thịnh Hoa.]

[Không đoán ra được, Giản Nhất Lăng bị làm sao, tìm cảm giác tồn tại sao? Có cần thiết không? Làm gì có chuyện tìm ra cảm giác tồn tại này? Muốn tham gia cuộc thi hóa học kia thì thập phần muốn ngược.]

###

Văn phòng chủ nhiệm giáo dục, Lý lão sư, chủ nhiệm giáo dục, chán nản nhìn danh sách.

Giản Nhất Lăng đây là như thế nào?

Cô bé đăng ký loại cuộc thi này để làm gì?

Đây không phải là cố tình làm xấu mặt trường học của họ sao?

Lý lão sư quan tâm nhất đến thanh danh, mặc dù Giản Nhất Lăng tham gia cuộc thi không phải là vấn đề lớn, nhưng ông luôn cảm thấy khó chịu như có một cái gai trong lòng.

Sau khi suy nghĩ, vị chủ nhiệm vẫn cảm thấy không thoải mái, vì vậy ông ta đã đến lớp tám nam nhất để tìm Giản Nhất Lăng.

Vẫn còn sớm, buổi đọc sách buổi sáng còn chưa bắt đầu, ngay khi chủ nhiệm giáo dục xuất hiện, cả lớp đều im lặng.

Chủ nhiệm giáo dục đi thẳng đến bàn của Giản Nhất Lăng," Học sinh Giản Nhất Lăng, tôi nghe nói em đăng ký cuộc thi hóa học này? "

Giọng điệu của chủ nhiệm giáo dục không được thân thiện.

" Vâng. "Giản Nhất Lăng bình tĩnh trả lời.

Cô không giải thích với chủ nhiệm giáo dục việc người khác đăng ký cho cô.

" Em nghĩ như thế nào? Em đã bao giờ nghe nói đến việc xây nhà một tầng rồi một tầng, nền móng không xây tốt thì mái nhà cũng không có khả năng xây được không. Em có biết rằng con người phải học cách đi trước khi bắt đầu chạy, mới có thể bắt đầu thực hiện các động tác cấp độ cao? "

" Vâng. "

Chủ nhiệm giáo dục đã nói rất nhiều, nhưng Giản Nhất Lăng chỉ không mặn không nhạt trả lời một từ" vâng ".

Có một cảm giác vô lực khi một quyền đấm vào nắm bông.

Chủ nhiệm giáo dục giữ một nguyên một khuôn mặt và tiếp tục chất vấn Giản Nhất Lăng bằng một giọng lạnh lùng," Vậy thì bạn học Giản hãy chuẩn bị mọi thứ cho tốt? Lão sư tin rằng em sẽ không đăng ký tham gia một cuộc thi khó như vậy mà không có lý do. "

" Vì tiền thưởng cao. "Giản Nhất Lăng đáp.

Cô ấy vừa nhìn thấy nó khi đang duyệt web.

Giải nhất rất hào phóng.

" Bạn đăng ký là vì tiền thưởng? "

" Vâng. "

" Bạn học Giản thật là có chí hướng cao. Không biết điểm kỳ thi hóa học hàng tháng em có đạt tiểu chuẩn không? "

" Đạt tiêu chuẩn."Giản Nhất Lăng trả lời rất tự tin, không có chút chột dạ nào.

Những người không biết có thể nghĩ rằng cô ấy đã đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi hóa học hàng tháng lần trước.
 
7,127 ❤︎ Bài viết: 720 Tìm chủ đề
Chương 179: Đưa thức ăn khuya

"Được rồi, được rồi."

Chủ nhiệm giáo dục không còn gì để nói với Giản Nhất Lăng, "Vậy thì em cố lên!"

Nhiều lời hơn nữa, cũng không còn tiện nói ra.

Chủ nhiệm giáo dục không muốn mất thời gian cho Giản Nhất Lăng nữa.

Khi kết quả được công bố, ông có thể tự động bỏ qua người này, thời gian này, ông vẫn nên là chú ý nhiều hơn đến những tuyển thủ hạt giống trong trường của họ, những học sinh đứng đầu các lớp trọng điểm của năm ba.

Họ là những người có triển vọng đoạt giải thưởng nhất trong cuộc thi hóa học này.

Chủ nhiệm giáo dục đến rồi đi, mặc dù nói chỉ có vài câu, nhưng ông ấy đã cho thấy rõ rằng không thích cách làm của Giản Nhất Lăng.

###

Kể từ khi Mạc Thi Vận đăng ký tham gia cuộc thi hóa học, cô ấy đã rất chăm chỉ làm các câu hỏi.

Bộ câu hỏi do nhóm trưởng lớp này gửi đến để giúp đỡ những học sinh đăng ký dự thi, Mạc Thi Vận dự định sẽ hoàn thành trước khi thi.

Điều này càng thêm gánh nặng cho Mạc Thi Vận, người đang học năm thứ ba cao trung.

Cô phải học đến một giờ sáng, trông cô phờ phạc.

Mạc Thi Vận vất vả, Mạc tẩu nhìn thấy ở trong mắt, lòng đau nhói.

Nhưng bà ấy không thể giúp bất cứ điều gì ngoại trừ nấu bữa tối cho con gái mình.

Sau khi Mạc tẩu mang cho Mạc Thi Vận một bữa ăn khuya, bà ấy lại lấy thêm một phần nữa.

"Thi Vận, con đưa cái này cho tam thiếu gia ăn đi?"

Gần đây, đại thiếu gia thường đích thân dẫn tam thiếu gia đi theo, hơn nữa cuộc phẫu thuật của tam thiếu gia cũng đã được xếp lịch, dẫn đến tam thiếu gia ít có thời gian tiếp xúc với con gái bà.

Mạc tẩu sợ rằng tình cảm giữa hai đứa trẻ sẽ phai nhạt sau một thời gian dài, vì vậy bà đã nấu một bữa ăn khuya đặc biệt và nói Mạc Thi Vận tự mình mang đến cho Giản Duẫn Náo.

Mạc Thi Vận nhìn bữa khuya đã chuẩn bị sẵn của mẹ mình, do dự.

Gần đây, mối quan hệ của cô và Giản Duẫn Náo thực sự phai nhạt, cậu đã không trả lời tin nhắn cô gửi cho cậu.

Lúc đầu, Mạc Thi Vận nghi ngờ rằng đó có thể sự kiện tặng quà lần trước bị phát hiện.

Nhưng tiên sinh, phu nhân và cả đại thiếu gia cũng không làm gì đối với mẹ, Mạc Thi Vận dần dần an tâm.

Nếu bị phát hiện, tiên sinh, phu nhân, đại thiếu gia không có khả năng không tỏ thái độ.

Vì vậy Mạc Thi Vận chỉ có thể hiểu là Giản Duẫn Náo gần đây rất bận rộn.

Mạc Thi Vận do dự một lúc, bưng trên tay tô hoành thành súp gà do mẹ cô chuẩn bị, bước đến nhà chính của biệt thự.

Mạc Thi Vận và mẹ cô sống trong ngôi nhà nhỏ cạnh biệt thự của Giản gia, tuy là một ngôi nhà nhỏ nhưng nó tốt hơn nhiều so với ngôi nhà hai mẹ con ở trước kia.

Khi cô đến nhà chính, Mạc Thi Vận cố gắng mở cửa.

Cửa chính là khóa vân tay.

Vân tay của Mạc Thi Vận trước đây đã được ghi lại, nhưng hôm nay khóa cửa lại báo rằng dấu vân tay của cô không chính xác.

Mạc Thi Vận sửng sốt.

Có thể là dấu vân tay đã được ghi lại khi hệ thống an ninh ở nhà được cập nhật gần đây?

Mạc Thi Vận để bữa khuya sang một bên và gửi một tin nhắn cho Giản Duẫn Náo.

[Trong phòng cậu còn sáng đèn, cậu còn chưa ngủ sao? Mẹ tôi đã làm món ăn khuya. Đó là món hoành thánh súp gà yêu thích của cậu. Tôi mang nó lên cho cậu nhé? ]

Sau khi tin nhắn được gửi đi, thời gian trôi qua.

Khoảng năm phút sau, Mạc Thi Vận nhận được câu trả lời của Giản Duẫn Náo: [Không cần đâu.]

Một câu nói đơn giản gồm ba chữ, rõ ràng là từ chối đề nghị của Mạc Thi Vận.

Khi Mạc Thi Vận nhìn thấy ba chữ này, cô không biết tại sao lại cảm thấy không thoải mái.

Sau khi đứng ở cửa một lúc, Mạc Thi Vận trở về căn nhà nhỏ của cô và mẹ cô với bữa khuya.

Mạc tẩu thấy Mạc Thi Vận bưng bữa khuya nguyên vẹn trở lại, "Thi Vận có chuyện gì vậy? Tam thiếu gia ngủ rồi à?"

"Không, cậu ấy ăn rồi, An tẩu đã làm bữa tối cho cậu ấy."

Mạc Thi Vận nói dối, cô ấy không muốn mẹ cô ấy nghĩ nhiều về điều đó.

"Vậy à, vậy để lần sau di." Mạc tẩu có chút tiếc nuối.
 
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back