Editor: Hieuha2910
Minh Quân đột nhiên ngồi dậy, trong giây phút xuất thần. Trước đây, bất kể thức dậy ở thành phố nào, cô luôn có thể tìm ra. Lần này cô sững sờ một lúc, trong đầu chỉ thoáng hiện ra một vài mảnh vỡ, Paris, buổi trình diễn quần áo mùa thu, say rượu, tình một đêm..
Quay đầu sang một bên, bên kia chiếc giường lớn là một người đàn ông xa lạ, có làn da trắng nõn và khuôn mặt tinh xảo đang say ngủ, trông như một mỹ nam châu Á. Chỉ quá trẻ, hai mươi ba hay hai mươi bốn tuổi? Hay nhỏ hơn?
A, Minh Quân khẽ rên lên vì đau. Lần đầu tiên gặp phải chuyện này và chọn cách trốn tránh, cô lặng lẽ ra khỏi giường, mặc lại quần áo vương vãi trên sàn, cuối cùng phủi giường rồi bỏ trốn mất dạng.
Việc biên tập Minh mất tích trong một đêm, đã khiến tài xế, trợ lý và một số biên tập viên đi cùng vô cùng hoảng loạn.
Ngay sau khi cô bật điện thoại lên, thông báo vừa nhận được đã khiến cơ thể cô nóng bừng. Có một bữa tiệc vào buổi tối, nhà tạo mẫu tóc và chuyên gia trang điểm đã sẵn sàng. Trợ lý liên tục nhắc nhở cô về lịch trình.
Minh Quân đau đầu dựa lưng vào ghế, trước tiên là xua tan sự hoảng sợ của mọi người và nói với họ rằng cô không sao! Hiện tại cô chỉ muốn trở về khách sạn tắm rửa, sau đó đi uống cà phê để thư giãn. Nếu không cô không thể đương đầu với bữa tiệc tối vì tình trạng cơ thể kém sắc.
Ban đêm ở thủ đô lãng mạn đến chói mắt, nhất là bữa tiệc thời trang này càng đẩy sự xa hoa lộng lẫy lên hàng đầu. Nhà thiết kế thời trang, người làm trong truyền thông và trang xã hội, nhà báo chuyên mục. Những bộ váy thời thượng quyến rũ, lối trang điểm đẹp không tì vết và vô số phụ kiện túi xách xa xỉ khiến họ giống như những chú mèo đi đầu trong làng thời trang, lười biếng, gợi cảm, quý phái.
Lương Tĩnh Xu mặc một chiếc áo choàng chữ V màu xanh đậm, cổ một chuỗi chói mắt lưu quang. Cô thông thạo tiếng Pháp, nói chuyện và cười đùa trong suốt bữa tiệc.
Minh quân thỉnh thoảng nhớ quá khứ, cô là một nữ nhân bao dung và biết kiềm chế. Minh quân biết cô có bao nhiêu không cam lòng, 《 khinh mới 》 ra đời khi Lương Tĩnh Xu chỉ có hai mươi hai tuổi. Hiện tại nàng đã bước qua sinh nhật lần thứ bốn mươi, theo cách nói của Lương Tĩnh Xu, cả đời của cô đều hiến cho 《 khinh mới 》, không có 《 khinh mới》, cô danh phù kỳ thực chính là người cô đơn.
Mà người đã sắp xếp cho cô, ai lại biết được anh ấy là ai. Không ai trong 《 khinh mới》nhìn thấy cậu con trai thứ hai của gia tộc Lương gia là người không bao giờ xuất hiện, mọi thứ chỉ là nghe nói cùng tin vịt.
Làm sao có một vị chủ tịch khiêm tổng biên tập vừa không có trình độ và kinh nghiệm như vậy có thể thuyết phục được cấp dưới của mình?
Minh Quân còn nhớ rõ khi say, Lương Tĩnh Xu có nhắc đến người anh trai cùng cha khác mẹ của cô, hung quang trong đáy mắt chợt lướt qua. Đối với sự thay đổi nhân sự đột ngột này, cô thực sự rất tức giận và bất bình.
Nhưng bây giờ cô chỉ có thể yên lặng.
Trong lúc cô đang thất thần, thì chợt nghe thấy có người gọi mình: "Minh Quân, lại đây một chút, giới thiệu với ngươi một người." Cô ngẩng đầu nhìn sang, nụ cười trên mặt tuy không có cứng ngắc nhưng đầu óc lại một mảng choáng váng, cả thân thể trở nên mềm nhũng dường như có thể ngất đi bất cứ lúc nào. Cô nghi ngờ rằng cơn say vẫn chưa hết.
Đây không phải là người đàn ông tối hôm qua sao?
Không, không thể nào lại là anh ta. Người đàn ông tối qua là một người chơi nhạc, cách ăn mặc trông như là thành viên của nhóm nhạc Châu Á, với mái tóc nhộm màu sáng, đeo hoa tai chói lóa. Chỉ khác là anh ta không khoa trương như những thanh niên đam mê nghệ thuật khác có những hình xăm kì dị. Kể cả khi hôn nhau, cô cũng không cảm nhận được bất cứ điều gì bất thường ở anh.
Nhưng anh ta chắc chắn không phải là anh chàng đang ở trước mặt cô, một bộ đồ thủ công chỉnh chu, mái tóc đen bóng ngắn và hàng lông mày hẹp. Có một số người đàn ông sinh ra đã có vẻ đẹp khiến phụ nữ phải choáng ngợp, và rõ ràng Lương Thần chính là người như vậy!
Lúc này trong mắt cô là một mảnh sợ hãi.
Những người xung quanh không thể nhìn ra tâm tư của cô lúc này, sự lo sợ trên khuôn mặt như có như không. Chính sự ngơ ngác đó đã khiến cho người phụ nữ điềm đạm, sắc sảo nhưng ngược lại có thêm phần ngốc nghếch và đáng
yêu.
Nhiều người còn tưởng rằng cô đã uống quá nhiều, những tiền bối trước kia, không có ai là xinh đẹp nhất. Nhưng Minh Quân lại được trời ưu ái.
Lương Thần trầm ngâm nhìn cô.
Vòng eo nhỏ, đôi mắt to tròn lộng gió, như có thể khiến cho mặt hồ nước của mùa xuân gợn sóng. Cho dù ngươi là ai, không say không được.
Lương Tĩnh Xu giới thiệu: "Đây là Minh Quân". Sau đó cô ấy nói: "Đây là em trai tôi, Lương Thần, lãnh đạo mới của công ty chúng ta. Hãy làm quen với anh ấy một chút, quay về là có thể trực tiếp triển khai công tác."
Minh Quân nghĩ rằng mình đang nằm mơ, thực sự có ai đó giống hệt nhau không? Hay là em trai sinh đôi của Lương Tĩnh Xu?
Lương Thần vươn tay nở nụ cười: "Minh Quân? Biên tập Minh. Xin chào."
Không giống như những người đàn ông mặc quần bó, quần da rắn, Lương Thần là một trong số ít những người đàn ông trong giới thời trang ăn mặc đơn giản, khi đưa tay lên, cổ tay áo của bộ vest lộ ra một ống tay áo sơ mi màu trắng, thanh lịch và tinh tế.
Minh Quân nhìn anh chằm chằm, từ từ đưa tay ra.
Khoảng khắc tay chạm tay làm cô nhớ lại đêm hôm qua, tai cô bắt đầu nóng ran. "Em tên gì?" luồng hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô, đồng thời cơ thể cô như bắt đầu mềm nhũn.
"Xin chào, tổng biên tập."
Minh Quân khẽ nuốt nước bọt để giảm bớt sự khó chịu trong lòng và nhanh chóng đem tay thu về. Lương Tĩnh Xu hình như không nhận ra sự kì lạ của cô, tất nhiên, những người khác cũng không biết tới cái đêm liều lĩnh và cám dỗ đó.
Lương Tĩnh Xu cười và nói "Minh Quân là một biên tập viên giỏi. Em sẽ sớm thấy được khả năng đó của cô ấy thôi, và chắn chắn cô ấy sẽ không làm em thất vọng.". Sau đó Lương Tĩnh Xu đưa anh đến gặp các biên tập viên khác trong giới báo chí.
Dù cho miệng đang khô khốc, Minh Quân Vẫn không dám uống nữa. Cô đặt ly xuống và đi vào nhà vệ sinh. Cô đỏ mặt đứng trước tấm gương lớn, nhưng may mà ánh đèn trong bữa tiệc khá sáng nên nhìn không khõ ràng.
Cô hít một vài hơi và điều chỉnh nhịp tim hỗn loạn của mình. Nhưng trong lòng vẫn tràn ngập nghi vấn, liệu có phải là cùng một người?
Họ đều trông có vẻ trẻ như nhau, nét mặt quyến rũ và thân hình cao lớn giống nhau, nhưng phong cách ăn mặc lại một trời một vực. Hơn nữa, nhìn phản ứng vừa rồi của Lương Thần, dường như không nhận ra cô.
Có thể đó chỉ là sự trùng hợp mà thôi.
Khi cô gặp người đó vào đêm hôm qua, lúc đó cô đã say rồi. Não không nghe lời, làm sao có thể nhìn rõ dáng vẻ của một người? Còn sáng nay thì chỉ biết trốn tránh, không dám nhìn kĩ. Vả lại, không phải mẫu người cô thích, tình một đêm còn chưa đủ bình tĩnh để chiêm ngưỡng ngoại hình của nhau đâu.
Vì vậy, chắc chắn hắn không phải hắn.
Minh Quân rửa đi lòng bàn tay dính đầy mồ hôi, và chờ đến khi vết ửng hồng trên mặt vơi đi, cô lại mở cửa bước ra ngoài.
Nhà vệ sinh ở cuối dãy hành lang, trải một tấm thảm lông dài im lìm.
Minh Quân vừa bước ra ngoài liền nhìn thấy bóng dáng cao lớn đang dựa vào tường hành lang, gót giày bước trên thảm hoảng sợ suýt ngã. Động tác của cô quá lớn nên đã thu hút được sự chú ý của người nọ. Ánh mắt của anh ta nhìn nghiêng, đồng thời phun ra một làn khói hoàn mỹ, khuôn mặt của người đàn ông như ẩn như hiện trong làn khói, vẻ đẹp mờ ảo như mộng.
Cho đến khi Minh Quân đến gần, anh đứng thẳng dậy, vứt điếu thuốc trong tay và đứng trước mặt cô một cách hùng vĩ.
Mùi thuốc lá và nước hoa trên người nồng nặc xộc vào mũi, Minh Quân lúc này mới chợt nhận ra, mọi suy đoán trong lòng của cô là đúng.
Cô giả vờ bình tĩnh: "Tổng biên tập Lương, không biết có chuyện gì không?"
Lương Thần nheo đôi mắt đào hoa lại: "Cô lấy đồ của tôi, định khi nào mới trả lại?"
Minh Quân nghi ngờ ngẩng đầu lên.
"Cái gì? Tôi không hiểu anh đang nói tới cái gì?"
Lương Thần giơ cổ tay lên chỉ chỉ.
Minh Quân nhìn về hướng anh chỉ, thì một giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu: "Khi rời khách sạn, cô đã lấy đồng hồ của tôi đi."
Đầu cô ong lên một tiếng, như thể sắp nổ tung. Thực sự là hắn sao? Nhưng.. cô lấy đồng hồ của anh ta khi nào chứ? Trong lúc vội đóng gói đồ đạc sao?
Biểu hiện của cô rất kì lạ, ngại ngùng không dám phủ nhận.
Có tiếng bước chân lộn xộn vang lên sau lưng anh. Khi Lương Thần đi ngang qua cô, anh ta thản nhiên nhắc nhở: "Giả vờ ngốc không đáng yêu."