Ngôn Tình [Convert] Yêu Anh Là Nỗi Đau Khó Nói Thành Lời Của Em - Cửu Khanh Du Nguyệt

Thảo luận trong 'Convert' bắt đầu bởi guoguo132, 18 Tháng mười một 2020.

  1. guoguo132

    Bài viết:
    13
    Yêu Anh Là Nỗi Đau Khó Nói Thành Lời Của Em

    Tác giả: Cửu Khanh Du Nguyệt

    Converter: Quả Quả

    Thể loại: Tình yêu, hiện đại.

    Link thảo luận- góp ý:

    [Thảo luận - Góp ý] - Các tác phẩm convert của Quả Quả

    I. GIỚI THIỆU

    Tự nghĩ rằng hạnh phúc là một cuộc hôn nhân mỹ mãn hóa ra chỉ là một trò chơi.

    Lâm Liêm đã kết hôn với một người vô cùng giàu có Trạm Liêm Thời, với tư cách là một công dân, mọi người đều nói kiếp trước của cô đốt cháy Cao Hương mới có thể gả cho một người ưu tú như vậy, cô cũng cho rằng như vậy. Sau đó, một năm chung sống, anh yêu cô, chiều chuộng cô và trân trọng cô. Cô đã yêu anh. Nhưng mọi thứ đến quá nhanh, ly hôn, sảy thai, cô từ Trạm phu nhân người người ngưỡng mộ thành một con rùa ai cũng chê cười. Cuối cùng cô tỉnh dậy, tất cả chỉ là mộng. Mộng tan rồi, kết thúc rồi. Nhưng tại sao, có một ngày anh xuất hiện, níu chặt lấy tay cô, nói một cách đầy bá đạo: "Anh cho phép em kết hôn với người khác rồi sao?"
     
    Last edited by a moderator: 19 Tháng mười một 2020
  2. guoguo132

    Bài viết:
    13
    Chương 1: Một khắc trước là thiên đường, một giây sau là địa ngục

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trong phòng tắm vọng ra tiếng nước chảy, mùi hương trong phòng ngủ vẫn chưa biến mất. Lâm Liên bóng dáng cao lớn phản chiếu qua tấm kính phòng tắm, cầm bộ váy ngủ trên sàn nhà mặc vào, mở cửa sổ để bay mùi, sau đó thay ga trải giường, dọn dẹp những thứ trên sàn. Khi cúi xuống, thắt lưng cô rất đau, đùi cũng vô cùng khó chịu. Anh vừa dùng lực mạnh như vậy, cô nhất thời chịu không nổi. Chỉ chẳng qua tối nay anh thật sự có gì đó hơi khác, không biết có phải là chuyện ở công ty không. Anh chưa bao giờ nói với cô chuyện ở công ty, cô cũng không thích hỏi.

    Trạm Liêm Thời mặc áo choàng tắm bước ra.

    Lâm Liên ấm áp nói: "Em dọn dẹp giường rồi, ngủ thôi."

    Trạm Liêm Thời là ông chủ lớn có tiếng ở Lâm Thành, thậm chid là trên toàn quốc, công ty của anh- Thịnh Thời- là công ty đầu tư nổi tiếng trong nước, anh chỉ cần dậm chân tại chỗ ở Lâm Thành thì cả nước sẽ chấn động.

    Còn cô là con nhà bình thường không thể bình thường hơn, cô có thể gả cho anh, kiếp trước không biết đã đốt bao nhiêu gao hương

    Về công việc, cô không cách nào giúp được anh, cô chỉ có thể giúp anh trong cuộc sống, để anh không có gì phải lo lắng.

    Trạm Liêm Thời bước đến, mở ngăn kéo, lấy một tập tài liệu đưa cho cô, "Ký rồi"

    Lâm Liên nhận lấy, có chút hoài nghi, "Đây là cái gì?"

    Anh trước nay chưa từng đưa cho cô những thứ thế này.

    Trạm Liêm Thời không trả lời, châm một điếu thuốc rồi ngồi trên ghế sô pha hút thuốc. Lâm Liên mở tài liệu ra, bốn chữ "Thỏa thuận ly hôn" lớn, in đậm rơi thẳng vào mắt cô, sắc máu trên mặt cô dần nhạt đi, khuôn mặt trắng bệch.

    Ly hôn..

    Anh muốn ly hôn..

    Tài liệu rơi trên mặt đất, Lâm Liên nhìn Trạm Liêm Thời, giọng nói không kìm được khẽ run lên, "Anh muốn.. ly hôn?"

    Người mà một khắc trước vẫn tiếp xúc thân mật với cô, người ra vào thân thể cô, một khắc sau đã đưa ra thỏa thuận ly hôn, cô cảm thấy chuyện này không đúng, cô đang nằm mơ.

    "Ừ"

    Trạm Liêm Thời thở ra một làn khói, làn khói trắng che đi nét đẹp của anh, cô không nhìn thấu anh được.

    "Tại sao?"

    Cô biết bản thân không xứng với anh nhưng một năm nay, anh đối xử với cô rất tốt, rất chiều chuộng, trước đây cô chưa từng được hạnh phúc như thế.

    Cô đã yêu anh, rất nhiều, rất nhiều.

    Trạm Liêm Thành cau mày, có vẻ không vui trước câu hỏi này. Nhưng anh vẫn nói, "Tôi yêu người khác rồi."

    Lâm Liên lùi lại vài bước, va phải cạnh giường

    Một năm trước, anh là Trạm tổng Thịnh Thời cao cao tại thượng, cô là nhân viên thực tập còn đang chật vạt với vấn đề cơm ăn áo mặc. Anh tìm đén cô và nói kết hôn với anh, cô hỏi tại sao, anh nói cô là người hiểu chuyện. Anh cần một người hiểu chuyện.

    Cô đồng ý.

    Sau này cô cảm thấy mình đang nằm mơ, anh đưa cô về gặp gia đình anh, mặc dù gia đình không ưa cô những anh đã cố gắng cưới cô và tổ chức một đám cưới hoành tráng để mọi người biết rằng Trạm Liêm Thời anh đã kết hôn, đã cưới một người phụ nữ không môn đăng hộ đối. Mỗi ngày anh trở về, không quan tâm là bận, anh vẫn dành thời gian đưa cô đi chơi, đi mua sắm, giải quyết mọi rắc rối trong đình cùng cô, anh giống như một người chồng tốt, khiến cô cảm nhận được sự ấm áp của gia đình và của người mình yêu.

    Vậy mà bây giờ, anh nói anh đang yêu người khác.

    Lâm Liên không tin.

    Nhưng khi bắt gặp ánh mắt của anh, cô biết rằng có nói cùng cũng vô ích.

    Bàn tay nắm chặt lấy cạnh giường, run lên, cô gật đầu.

    "Được."
     
    Last edited by a moderator: 21 Tháng mười một 2020
  3. guoguo132

    Bài viết:
    13
    Chương 2: Người con gái Trạm Liêm Thời thích.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Lâm Liên ký vào thỏa thuận ly hôn, sáng sớm vào ngày thứ hai, luật sư đã đến nhà và đưa cho cô một tập tài liệu dày cộp, "Đây là tiền cấp dưỡng mà Trạm tổng đưa cho phu nhân, trong đó có bất động sản, tiền tũy, cổ phiếu, xe hơi nổi tiếng, phu nhân mời xem."

    Lâm Liên nhìn tập tài liệu hồi lâu mới đẩy ra, "Không."

    Khi kết hôn, cô không giúp anh được gì. Khi ly hôn, cô cũng không giúp anh được gì.

    Cô không có tư cách lấy những thứ này.

    Luật sư nói: "Phu nhân, đây là Tạm tổng căn dặn."

    Lâm Liên dừng lại nhìn luật sư, "Anh ấy đâu?"

    Tạm tổng đang đi công tác, phải tuần sau mới về. Trạm tổng nói rằng những thứ này sẽ chuyển cho ngài ấy trong tuần này và khi về sẽ đến Cục

    Nội vụ. "

    Lâm Liên gật đầu, lại nhìn tập tài liệu, vài giây sau, mở ra..

    Luật sư nhìn cô ký xong, cẩn thận đọc từng thứ một," Có một căn hộ ở ngoại ô phía Bắc mang tên phu nhân với giá thị trường là 100 triệu nhân dân tệ. Có một căn hộ ở trung tâm Lâm Thành, Royal City Plaza, với giá thị trường là 50 triệu nhân dân tệ. Có vài cửa hàng ở phía Đông, Tây, Nam, Bắc, mỗi phía 3 cửa hàng với giá thị trường là 600 triệu nhân dân tệ, còn.. "

    Lâm Liên ngắt lời luật sư," Luật sư Lâm. "

    Luật sư Lâm nhìn cô," Phu nhân mời nói. "

    " Những thứ này tôi đều không cần, tôi chỉ cần căn biệt thự tôi đang sống bây giời thôi, có được không? "

    Luật sư Lâm gọi cho Trạm Liêm Thời, lúc này Trạm Liêm Thời đang ở trên độ cao 2000 feed, ngồi bên cạnh là Lưu Vũ, người cùng anh ra nước ngoài.

    Sau khi nghe xong lời của luật sư Lâm, anh nhướn mắt, đôi mắt đen, sâu thẳm vô tận, đôi môi mỏng khép hờ, lời nói lãnh đạm cảu anh truyền đến đầu bên kia," Tùy cô ấy. "

    " Vâng, Trạm tổng. "

    Lưu Vũ thấy Trạm Liêm Thời cúp máy, khéo miệng nở một nụ cười, nắm lấy tay Trạm Liêm Thời," Hình như em đã gây thêm phiền phức cho anh rồi. "

    " Không phiền. "Trạm Liêm Thời đặt điện thoại sang một bên, tiếp tục đọc tạp chí.

    Lưu Vũ thấy anh không vui không giận, nhưng biết rằng tâm trạng anh không tốt, cầm lấy quyển tạp chí trên tay anh, độc đoán nói," Trạm Liêm Thời, nhìn em. "

    Trạm Liêm Thời nghiêng người nhìn cô, ánh mắt sâu khiến người ta không khỏi lạnh người.

    Nhưng Lưu Vũ không sợ, cô bên anh 5 năm, sớm đã hiểu thấu tâm can người đàn ông này.

    Nếu không phải cô nhất thời phạm sai lầm, sao có thể để anh kết hôn với người con gái khác!

    " Em đã trở về rồ, nếu anh không trân trọng, sau này bất kể anh có làm gì, em đều không trở về nữa, biết không? "

    Luôn luôn bá đạo độc đoán, đây chính là Lưu Vũ cô.

    Lưu Vũ mà Trạm Liêm Thời thích.

    Trạm Liêm Thời nâng cằm cô lên, ngón tay cọ xát vào cằm cô, đôi mắt đen di chuyển chậm dãi," Ồ, đây cũng là cơ hội duy nhất của em đấy. "

    Các thủ tục nhanh chóng được hoàn thành, luật sư Lâm rời đi, Lâm Liên gọi anh ta," Luật sư Lâm. "

    Luật sư Lâm quay lại," Phu nhân. "

    Lâm Liên trong tiềm thức siết chặt hợp đồng mua biệt thự, nhìn luật sư Lâm, dáng vẻ thận trọng mong đợi," Ngày đến Cục Nội vụ, anh ấy sẽ về, cùng tôi đến Cục Nội vụ, đúng không? "

    Cô muốn thấy anh một lát, nhìn anh thêm một lần, để anh vĩnh viễn trong tim của cô.

    " Đúng."

    Buổi chiều hôm đó, Lâm Liên thuê một căn hộ ở trung tâm thành phố và bắt đầu tìm kiếm việc trên mạng.

    Suốt một năm nay, cô nghỉ việc, ở nhà làm một ngườ vợ chu toàn.

    Bây giờ cô phải ra ngoài làm việc

    Chỉ là cô không phải sinh viên đại học, không thể làm một công việc tử tế.

    Nhưng cô không quan tâm, làm bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, cô tự biết cân nhắc.

    Chẳng mấy chốc đã tìm được công ty bán mỹ phẩm, bảo cô ngày mai đến phỏng vấn.

    Một nụ cười hiện ra trên khuôn mặt cô, đôi mắt dịu dàng. Trên thế giới này, không phải không có ai là không thể sống tiếp.

    Thanh xuân của cô, không có nhiều thời gian như vậy để thương tổn xuân thu.
     
    Chỉnh sửa cuối: 20 Tháng mười một 2020
  4. guoguo132

    Bài viết:
    13
    Chương 3: Mẹ chồng đến rồi.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Buổi phỏng vấn rất thành công, Lâm Liên ngoại hình tốt, làn da đẹp, tính cách hiền lành dịu dàng, rất thích hợp với công việc này, hôm đó liền bắt đầu làm việc.

    Nơi cô ấy làm việc là tòa nhà Thịnh Thời. Thịnh Thời là trung tâm mua sắm lớn nhất ở Lâm Thành, mức độ tiêu dùng thuộc loại cao cấp, mỗi ngày số lượng khách rất đông.

    Lâm Liên rất nỗ lực, mỗi ngày đều đến sớm nhất và về nhà muộn nhất.

    Cô đang trong thời gian tìm hiểu về mỹ phẩm, ghi chép, quan sát cách bán hàng của các nhân viên khác. Cô vừa học vừa bán, vài ngày nữa chắc sẽ quen. Tiệm trưởng rất coi trọng sự nỗ lực của cô, thực sự rất hài lòng.

    Hôm nay, cô quản bá thành công sản phẩm với một vị khách, tiễn vị khách đi xa, điện thoại reo chuông.

    Lâm Liên nói với tiệm trưởng, "Tiệm trưởng, tôi nghe điện thoại một chút."

    Tiệm trưởng đều rất thích những nhân viên chẳm chỉ và năng động, tự nhiên đối với kiểu nhân viên đó trong một số chuyện đều vô cùng chấp nhận.

    "Đi đi."

    Lâm Liên cầm điện thoại vào kho chứa đồ bên trong, khi nhìn thấy chữ Mẹ chồng hiển thị trên màn hình, nụ cười trên khuôn mặt cô trở nên đông cứng lại, theo đó là sự căng thẳng.

    Một năm trước, Trạm Liêm Thành muốn cưới cô, hai vị trưởng lão nhà hộ Trạm kiên quyết không đồng ý, nhưng hai vị trưởng lão ấy dù kiên quyết đến đâu cũng không kiên quyết bằng Trạm Liêm Thành. Không cách nào khác đành phải thỏa hiệp, nhưng trong mắt hai vị trưởng lão ấy chưa bao giờ xem cô là con dâu. Trạm Liêm Thời cũng đặc biệt bảo vệ cô, chưa bao giờ nói cô phải hiếu kính bố mẹ chồng. Một năm trở lại đây, ngoài lần đầu tiên gặp họ, cô chưa từng gặp lại họ thêm lần nào nữa. Bây giờ mẹ chồng gọi điện thoại cho cô, cô không không căng thẳng là điều không thể.

    "Mẹ."

    Giọng nói của Lâm Liên dịu dàng khiến người ta muốn ghét cũng không ghét được.

    "Tôi đang ở nhà hàng Tây Nha bên cạnh đợi cô, bây giờ cô qua đây đi."

    Mẹ chồng ngữ khí không tốt, nhưng rất có trình độ, không tức giận với cô trên điện thoại.

    Chỉ là bà đã cúp máy luôn khi nói với cô một câu đó xong.

    Lâm Liên nhìn điện thoại, muốn nói với anh chuyện mẹ chồng đến gặp cô. Nhưng nghĩ đến quan hệ hiện tại của hai người liền cất điện thoại vào túi, ra ngoài xin phép tiệm trưởng cho nghỉ.

    10 phút sau, cô đến nhà hàng bên cạnh, phục vụ dẫn cô đến một tầng khác.

    Trên tầng này không có người, chỉ có mẹ chồng cô -Hàn Lâm-

    Lâm Liên bước đến, giọng nói nhỏ nhẹ "Mẹ."

    Hàn Lâm nhìn cô, ánh mắt quét từ đầu đến chân, lại quét từ chân lên đầu, lông mày nhíu chặt lại, "Cô quen mất thân phận của mình rồi sao?"

    Bà có việc đến đây, nhân tiện đến thăm con trai, nhưng vẫn chưa thấy con trai đã nhìn thấy con dâu đang bán mỹ phẩm ở quầy hàng. Trạm gia bọn họ có khi nào thiếu tiền để con dâu ra ngoài làm công việc cấp thấp như vậy không? Nghĩ đến, sắc mặt Hàn Lâm vô cùng khó coi. Nhưng Lâm Liên không trả lời bà, ngược lại còn ngạc nhiên nhìn bà. Bà hình như vẫn chưa biết chuyện cô và Trạm Liêm Thời ly hôn. Hàn Lâm thấy cô không trả lời, sắc mặt nặng nề hơn, "Cô rốt cuộc có nghe tôi nói không?"

    Thật là gia đình thượng không được mặt bàn (gia đình thấp kém, không có gì tự hào), đứa con sinh ra cũng không có quy có tắc gì cả!

    Lâm Liên phản ứng lại, vội xua tay "Mẹ, không phải, con.."

    Cô chưa nói xong liền bị Hàn Lâm ngắt lời, "Cái gì không phải? Tôi tận mắt nhìn thấy! Chẳng lẽ cô muốn tôi tận tay bắt cô hiện hình cô mới thừa nhận. Lâm Liên, tôi nói cho cô biết, Trạm gia chúng tôi không thể mất người này."

    Hàn Lâm đã tức giận cực điểm.

    Bản thân đã không vừa lòng cô con dau này, hơn nữa cô con dâu này còn không hiểu chuyện, Liêm Thời sao có thể nhìn trúng cô gái nhày chứ! Hàn Lâm càng nghĩ càng tức, đứng dậy, "Cô lập tức về nhà cho tôi, sau này không cho phép cô làm những công việc như vậy, ngoan ngoãn ở nhà làm phu nhân đi. Nếu không, đừng trách tôi là mẹ chồng lại làm khó cô."

    Lâm Liên nhíu mày, trong lòng có chút lo lắng vội vàng, "Mẹ, mẹ nghe con nói, chuyện không phải như mẹ nghĩ đâu."

    Bây giờ cô đã chắc chắn mẹ chồng không biết chuyện của cô và Trạm Liêm Thời, nhưng cô đã ký vào bản thỏa thuận ly hôn, bây giờ mẹ chồng cũng ở đây, cô cũng không có gì phải che giấu.

    Tuy nhiên, Hàn Lâm cho rằng cô ngụy biện, không thèm nghe lời cô nói, xách túi rời đi.

    Lâm Liên đuổi theo bà, lúc ra khỏi phòng ăn, không may đụng trúng một phục vụ, phục vụ đang bê đồ ăn bị cô đụng trúng, đồ ăn trên tay rơi vãi trên mặt đất, cũng rơi lên người cô. Một mùi tanh nồng xộc vào mũi, bụng của Lâm Liên lập tức cuộn trào, cô không kìm được che miệng nôn mửa ngay tại chỗ.

    Hàn Lâm nghe thấy tiếng động, quay đầu lại nhìn cô, nhìn thấy cô đang nôn mửa bà liền nghĩ gì đó, sắc mặt thay đổi, lập tức bước đến, "Lâm Liên."
     
  5. guoguo132

    Bài viết:
    13
    Chương 4: Mang thai!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Lâm Liên được đưa đến bệnh viện phụ sản, rất nhanh đã có kết quả xét nghiệm, cô hoài thai rồi, 1 tháng rưỡi 6 tuần.

    Mẹ chồng cô cầm bảng kiểm tra, mặt nở một nụ cười tươi như hoa. Nhưng Lâm Liên lại trống rỗng.

    Hoài thai..

    Sao cô có thể hoài thai được..

    Mỗi lần bọn họ làm, Trạm Liêm Thời đều mang bao cao su, những tình huống như vậy làm sao cô có thể hoài thai được. Trái tim cô run lên, không dám tin nhưng cũng khó tránh được kích động.

    Con của cô và anh..

    Hàn Lam nhanh chóng gọi điện báo cho bố chồng, không thể không kích động.

    Lâm Liên nhìn vẻ kích động của bà, trong lòng thấy lo. Mang thai khi ly hôn, đứa trẻ này thuộc về ai? Cô, anh, hay.. phá thai?

    Bàn tay cô lập tức nắm chặt lại.

    Không, cô không thể thừa nhận việc cô mang thai. Lâm Liên lập tức nói, "Mẹ, con không mang thai."

    Hàn Lâm đột nhiên nhìn cô như một con ngốc, bây giờ không có gì để nói với cô con dâu này, cầm điện thoại ra ngoài.

    Cô muốn gọi điện cho Liêm Thời, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, gọi mãi anh cũng không bắt máy. Lâm Liên nhìn mẹ chồng ra ngoài, cô biết sẽ rất rắc rối nếu bà không biết chuyện cô và Liêm Thời ly hôn. "Mẹ, con và Thời Thời ly hôn rồi, con không thể mang thai."

    Hàn Lâm dừng lại, "Cô nói cái gì?"

    * * *

    Khách sạn Gran Hyatt, Hoa Kỳ

    Phó Thành sau khi nghe điện thoại của Hàn Lâm liền đến khách sạn tìm Liêm Thời. Anh là thư ký chính của Trạm Liêm Thời.

    Cánh cửa mở ra, Lưu Vũ mặc một chiếc váy gợi cảm xuất hiện ở cửa. Phó Thành cúi đầu, "cô Lưu."

    Lưu Vũ nhìn thần sắc của anh, nói, "Vào đi, Trạm tổng đang ở phòng thay đồ."

    Một người phụ nữ thông minh sẽ không vô lý gây rắc rối.

    "Vâng."

    Phó Thành trực tiếp đi vào phòng thay đồ, Trạm Liêm Thời đang đứng trước gương cài cúc áo sơ mi

    Ngũ quan tinh xảo của người đàn ông này có thể được coi là một kiệt tác đẹp nhất, tỉ lệ vàng khiến anh trông như một viên ngọc bích hoàn hảo, đôi mắt sâu thẳm như dải ngân hà rộng lớn, rất khó đoán, rất thất thường. Anh tham gia thương trường đã lâu, toàn thân toát lên khí chất của một người đàn ông trưởng thành, mang hơi thở của sự thành đạt, anh đầy sức quyến rũ và là một báu vật.

    "Chuyện gì?"

    Phó Thành "Phu nhân mang thai rồi."

    Bàn tay khuy áo dừng lại, bầu không khí cũng thay đổi. Ngay cả Lưu Vũ tay cầm ly rượu dựa vào cửa cũng sững sờ. Một phút sau Phó Thành rời đi, miệng Lưu Vũ cong lên nét cười nhìn anh, "Mang thai? Trạm Liêm Thời, anh như vậy là có ý gì?"

    Trạm Liêm Thời cầm lấy áo khoác mặc vào, giọng lãnh đạm như trước "Tai nan."

    Lưu Vũ ném ly rượu xuống đất, "Tai nạn? Lúc tôi hôn Triệu Kỳ Vĩ anh liền chia tay với tôi, tùy tiện tìm một người phụ nữ khác kết hôn, khiến cô ấy mang thai, anh coi Lưu Vũ tôi là gì?"

    Sự kiêu ngạo của cô không thể bị chà đạp như vậy.

    Trạm Liêm Thời cuối cùng cũng nhìn cô, ánh mắt có chút dao động, có một tia ấm áp hiếm thấy "Ồ, anh đã cho em một cơ hội."

    Lưu Vũ cười, "Cho nên, anh báo thù em như vậy?"

    Trạm Liêm Thời quay người bước về phía cô, tia ấm áp trong nháy mắt liền trở nên lạnh lùng, "Anh nói rồi, là tai nạn."

    Lưu Vũ quay đầu đi, hai giây sau, lửa giận trên mặt cô đã hết, thay vào đó là nụ cười tự tin, "Được, em vì lỗi lầm của em mà trả giá, anh xử lí thế nào, em không can thiệp, nhưng anh hãy nhớ một điều, Lưu Vũ em không có anh, vẫn sống rất tốt."
     
  6. guoguo132

    Bài viết:
    13
    Chương 5: Phá thai

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Lâm Liên bị theo dõi, bất luận cô làm gì cũng có người đi theo cô. Cô biết, mẹ chồng sợ cô mang đứa con này bỏ trốn. Bởi vì cô luôn phủ nhận sự tồn tại của đứa trẻ này. Cô rơi vào trạng thái hoảng loạn. Cô biết rõ ràng, bản thân không có cách nào có được đứa trẻ này, bất luận cô nói gì, đều không có quyền lên tiếng. Nhưng mặc kệ cô có sợ hãi đến đâu, Trạm Liêm Thời cũng đã trở về rồi.

    Buổi sáng ngày thứ 2, Trạm Liêm Thời đã đến phòng bệnh.

    Anh mặc một bộ vest, tay treo một chiếc áo khoác, đẹp trai ngời ngời, khí chất ngời ngời. Anh cứ như vậy xuất hiện trước mặt cô.

    Lâm Liên nhìn anh, cảm thấy ngàn vạn xa cách.

    Người bảo vệ rời đi, cửa phòng bệnh đóng lại, Trạm Liêm Thời kéo ghế ngồi trước giường cô, hai chân vắt chéo, khí chất điềm tĩnh của một ông chủ lớn bộc lộ.

    Lâm Liên vô thức ngồi dậy, vươn tay định lấy áo khoác treo lên, đây là thói quen đã ăn vào xương tủy của cô suốt 1 năm qua. Nhưng bàn tay lại dừng lại trên không trung, Trạm Liêm Thời đã đặt áo xuống giường.

    Người đàn ông hỏi cô, "Mang thai rồi?"

    Nhẹ nhàng nhẹ nhàng, giống như một cuộc trò chuyện bình thường.

    Ngón tay co lại, cô thu bàn tay về, cúi đầu "Không, kết quả kiểm tra sai thôi."

    Đến lúc này, cô vẫn một mực nói là không.

    Ánh mắt Trạm Liêm Thời rơi xuống khuôn mặt cô, nhìn một phút, nói "Phá thai."

    Phá thai..

    Mắt Lâm Liên mở lớn, không tin nhìn Trạm Liêm Thời.

    Đây là con anh, sao anh có thể nhẹ nhàng nói phá là phá.

    Không, cô không mang thai.

    Lâm Liên lắc đầu, "Em.. em không mang thai.."

    Cô nắm chặt chăn bông, móng tay biến dạng, các khớp xương lộ rõ trắng bệch. Tuy như vậy, hơi thở của cô vẫn nặng nề, cơ thể run lên. Cô hít sâu, kìm nén cảm xúc hoảng loạn, ổn định trái tim đang đập điên loạn, nhả ra từng chữ, vô cùng kiên định, "Thời Thời, em không mang thai."

    "Em tin tôi?"

    Trạm Liêm Thời nhìn cô, rất lâu, đứng dậy, "Tôi sẽ sắp xếp bác sĩ tốt, em ngoan ngoãn nằm nghỉ đi."

    Người đàn ông ấy rời đi, bóng lưng thẳng tắp, đáng tin cậy như vậy mà có thể nói ra những lời vô tình như thế. Mắt Lâm Liên đỏ au, móng tay cô gãy rồi.

    "Em muốn đứa bé này, sau này nó họ Lâm, không phải Trạm, nó không có chút quan hệ gì với Trạm gia. Thời Thời, có được không?"

    Cô biết yêu cầu mà cô đưa ra với anh mà nói vô lý biết bao, không hiểu chuyện biết bao. Nhưng cô không làm được, thật sự không bỏ đứa trẻ này đi được.

    Đây là con của họ.

    Đứa trẻ mang trong mình dòng máu của anh..

    Trạm Liêm Thời hơi ngẩn đầu, tấm lưng đối diện với cô trở nên lạnh lẽo trong phút chốc.

    "Lâm Liên, em không hiểu chuyện rồi."

    Hơi thở trong phòng bệnh trở nên im ắng.

    Lâm Liên nhìn anh, mắt trở nên đỏ au. Cô nói, như dùng hết sức lực cuối cùng nói với anh, "Thời Thời, em chỉ duy nhất một lần này không hiểu chuyện, được không?"

    "Không được."

    Lâm Liên ngã xuống giường, nước mắt rơi lã chã. Trong một năm nay, anh đối với cô tốt đến nỗi khiến người ngoài phát ghen tị, họ nói không biết kiếp trước cô đã đốt bao nhiêu hương cao mới có được tình yêu của người đàn ông ấy, cô cũng cảm thấy bản thân quả thực may mắn. Nhưng ai có thể nghĩ rằng, người đã từng vô cùng sủng ái cô một khắc này lại có thể vô tình với cô như vậy.

    Mộng quả thực chỉ là mộng.

    Không thể là sự thực.

    Bạn tin, là bạn thua rồi.
     
  7. guoguo132

    Bài viết:
    13
    Chương 6: Đừng hòng.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bác sĩ rất nhanh kiểm tra cho cô, sắp xếp phẫu thuật cho cô.

    Lâm Liên không khóc không loạn, chỉ nhắm mắt, chờ đợi tất cả kết thúc.

    Nếu Trạm Liêm Thời có lỗi với cô, có thể cô sẽ tìm mọi cách giữ đứa trẻ này lại. Nhưng không, anh đối xửa với cô rất tốt, dù anh vô tình với cô, cô cũng sẵn sàng chấp nhận sự vô tình ấy. Nhưng không ngờ, khi cô được đẩy vào phòng mổ, mẹ chồng đến.

    "Các người đứng lại hết cho tôi."

    Lâm Liên mở mắt.

    Bà hùng hùng hổ hổ xông tới, chỉ vào bác sĩ, "Lão Mao, ông làm như vậy, không được."

    Bác sĩ Mao rất không biết phải làm sao, "Bà Hàn, Tiểu Trạm nhà bà không cần, tôi cũng không có cách nào khác."

    "Nó không cần, tôi cần. Cháu tôi, tôi nuôi."

    "Nhưng.."

    "Nhưng cái gì mà nhưng, mau đẩy người về cho tôi, nếu không chúng ta sẽ kết thúc tình bạn mấy chục năm nay."

    Mẹ chồng rất quyết tâm, bác sĩ Mao hết cách đành cho người đẩy Lâm Liên về phòng.

    "Tôi phải nói thẳng trước, Tiểu Trạm tìm tôi, tôi chỉ có thể nói là bà thôi."

    "Nói, dũng cảm mà nói. Để nó có gì cứ đến tìm tôi."

    "Được, bà nói như vậy thì tôi yên tâm rồi."

    Lâm Liên trở về phòng bệnh, đầu óc vẫn nghĩ về những gì mẹ chồng và bác sĩ Mao vừa nói. Cô đặt tay lên cái bụng phẳng lì của mình, thấp giọng nói, "Bảo bối, con vẫn đó, đúng không?"

    Không phải nằm mơ, là thật.

    Mẹ chồng rất nhanh bước đến, nói với cô, "Nếu các cô cậu đã không cần đứa trẻ này, tôi cần, từ ngày hôm nay trở đi, sẽ có bác sĩ chuyên môn đến chăm sóc cô, đảm bảo cô bình an sinh đứa trẻ này ra."

    Nói xong, quay người bỏ đi.

    Lâm Liên gọi bà, "Mẹ."

    Hàn Lâm dừng bước, không vui vẻ nhìn cô. Lâm Liên đặt tay chặt lên bụng, nhìn bà chằm chằm, "Đứa trẻ này sinh ra.."

    Cô vẫn chưa nói xong, Hàn Lâm lền cắt ngang, "Đứa trẻ này sinh ra không có bất cứ quan hệ gì với cô, cô và Trạm Liêm Thời như thế nào thì vẫn như thế."

    Lâm Liên lập tức nắm chặt lấy áo mình.

    Không có bất kỳ quan hệ nào với cô? Nhưng đây là con của cô..

    Không biết Lâm Liên lấy dũng khí ở đâu ra, ngồi dậy, "Mẹ, đứa trẻ này có thể để con mang đi?"

    Hàn Lâm trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn cô, "Cô nói cái gì?"

    Đứa cháu của Trạm gia sao có thể để một người phụ nữ đã ly hôn mang đi. Cô ta có biết mình đang nói cái gì không?

    "Đây là con của con, con muốn nuôi nó lớn, con.."

    "Im mồm, đứa trẻ này mang trong mình máu của Trạm gia, sao có thể để cô mang đi? Lâm Liên, cô đừng ở đây đưa yêu cầu với tôi, tôi nó cho cô biết, cô muốn tiền, tôi có thể đưa, nhưng cô muốn mang đứa trẻ này đi? Đừng hòng."

    Mẹ chồng tức giận bỏ đi, Lâm Liên cười khổ.

    Cô biết suy nghĩ của cô ngây thơ biết bao, nhưng đến sau này đứa trẻ này và mình không có quan hệ gì cô liền đau lòng.

    Tập đoàn Thịnh Thời, tòa nhà cao chót vói như muốn chạm tới đỉnh trời, tầm nhìn bao quát ở tầng 56 đủ để nhìn rõ mọi thứ. Đây là tòa nhà cao nhất ở Lâm Thành, cũng là biểu tượng của địa vị, quyền lực.

    Trạm Liêm Thời đứng trước ô của sổ to kiểu Pháp, nhìn những dãy nhà cao tầng phía dưới, ánh mắt đen sâu thẳm.

    Cốc Cốc Cốc.

    Tiếng gõ cửa truyền đến, một người bước vào.

    Trạm Tổng, bệnh viện đưa tin đến, bà Hàn đã đưa phu nhân đi rồi. "

    Đôi mắt đen lay động, một màu lạnh lùng bao phủ," Khi nào? "

    " Một tiếng trước."
     
  8. guoguo132

    Bài viết:
    13
    Chương 7: Bỏ trốn.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Lâm Liên ngày hôm ấy bị Hàn Lâm đưa đến đế đô, bệnh viện tư nhân nghiêm ngặt nhất. Bốn vị y tá vây quanh cô, thăm khám kỹ lưỡng cho cô. Cô giống như một cái máy bị chúng điều khiển.

    Màn đêm buông xuống.

    Lâm Liên dựa vào giường bệnh, tay xoa bụng, nhìn màn đêm ngoài cửa sổ.

    Mười tháng, không, hơn 8 tháng nữa đứa trẻ này sẽ chào đời. Cô sau này sẽ không được gặp nó nữa, đây.. là bản thân cô muốn hay sao?

    Đêm xuống, Lâm Liên nằm mơ thấy ác mộng, cô mơ thấy Trạm Liêm Thời đứng trước mặt cô, anh nói, "Lâm Liên, em có biết kết cục của việc không hiểu chuyện không?" Thế là, cô bị cưỡng ép đưa vào phòng mổ, bác sĩ đeo găng tay, cầm dao và đâm vào bụng cô.

    "Đừng.."

    Lâm Liên sợ hãi hét lớn, ngồi dậy.

    Y tá trực đêm lập tức chạy đến, "Phu nhân."

    Lâm Liên vẫn trong cơn ác mộng, đẩy cô y tá ra, "Đừng đụng vào tôi."

    Cô lùi lại phía sau, nhìn y tá với vẻ sợ hãi và cảnh giác, "Các người đừng đụng vào con của tôi."

    Nhìn bộ dạng của cô, y tá vội vàng bấm chuông giường. Nhưng Lâm Liên vội vàng xuống giường chạy ra ngoài. Cô muốn thoát khỏi nơi đáng sợ này. Nhưng chạy ra đến cửa, vừa mở cửa ra, nhìn thấy mọi thứ bên ngoài, cô liền dừng lại.

    Bình tĩnh.

    Vừa rồi là mơ, không phải thật.

    Bây giờ mới là thật.

    Nhưng mà, nếu cô vẫn ở đây, vậy giấc mơ đó sẽ thành hiện thực.

    Cô không thể ở lại đây.

    Cô bắt buộc phải rời đi. Mang con của cô đi.

    Bác sĩ đến kiểm tra cho cô, khẳng định cô không có vấn đề gì mới rời đi, trong phòng bệnh có một ý tá trông nom cô.

    Lâm Liên nhìn y tá nói, "Cô có thể đưa tôi ra ngoài đi dạo không?"

    Y tá nhìn cô cảnh giác.

    Lâm Liên nói, "Tôi mơ thấy ác mộng, rất không thoải mái, tôi muốn ra ngoài đi dạo, ở ngay dưới lầu thôi, không ra ngoài."

    Y tá nghĩ đến bộ dạng cô vừa rồi, nói "Thôi được, nhưng không thể đi lâu quá, bây giờ cô cần nghỉ ngơi nhiều."

    "Được, cảm ơn cô."

    Rất nhanh y tá đưa cô xuống dưới lầu, Lâm Liên nắm chặt góc ác, bình tĩnh nhìn xung quanh. Hai người đi vào con đường phía trước, dưới gốc cây lớn, Lâm Liên đột nhiên ôm lấy bụng. Y tá lập tức đỡ cô dậy, "Phu nhân, cô sao vậy?"

    "Bụng tôi đau.. A.. rất đau."

    "Sao có thể? Đây.."

    Y tá cũng hoảng sợ nhìn xung quanh.

    Lâm Liên nhanh chóng nói, "Cô mau đi gọi bác sĩ, mau.."

    "Được, tôi lập tức đi, cô đứng đây đợi, đừng động đậy."

    "Umm, con.. con tôi.."

    Cô đau đớn cúi xuống, y tá không dám chậm trễ, lập tức chạy vào bệnh viện. Lâm Liên nhìn thấy cô y tá chạy vào bệnh viện lập tức cởi áo ngoài, lộn chiếc áo len đang mặc, búi tóc, bước nhanh ra ngoài.

    Gần với lúc cô bước ra ngoài, y tá đưa bác sĩ tới. Nhưng họ nhìn dưới gốc cây to ấy, làm gì có Lâm Liên.

    Lâm Liên chạy nhanh ra khỏi bệnh viện. Cô vừa chạy vừa nhìn bốn phía xung quanh, rất nhanh rẽ vào một con đường khác. Cô bắt buộc phải đi những chỗ không có sự giám sát, như vậy mới không bị bắt.

    Lúc này bệnh viện rất lộn xộn, mọi người đều đang tìm kiếm Lâm Liên.

    Đến Hàn Lâm cũng tới rồi.

    "Một người phụ nữ cũng không trông nổi, các người đều là phế vật sao?"

    Các bác sĩ và y tá bị mắng đều không nói lên lời.

    Hàn Lâm tức giận chỉ vào họ, "Còn đứng đây làm gì, tìm cho tôi! Dù là phải lật tung bệnh viện cũng phải tìm thấy người cho tôi."

    "Vâng, phu nhân."

    Rất nhanh các bác sĩ và y tá đều giải tán, Hàn Lâm đứng đo, ánh mắt tức giận.

    Lâm Liên, có bản lĩnh cô đừng để tôi tìm thấy!

    Đúng lúc này, một chiếc ô tô hạng sang đỗ bên ngoài.

    Trạm Liêm Thời từ trong xe bước xuống.
     
  9. guoguo132

    Bài viết:
    13
    Chương 8: Ba tháng sau vụt qua.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Người đứng đó, anh mặc một bô đồ màu đen hiện rõ sự lạnh lùng và vô tình. Anh đưa mắt lên, ánh mắt rơi vào trong viện, ánh mắt tối sầm lại. Anh bước vào, hai vệ sĩ cũng đi theo sau. Hàn Lâm đang giám sát mọi người trogn phòng, nhưng dù nhìn kiểu gì, người ấy cũng như đã biến mất trong không khí mỏng manh. Ngay khi bà định nổi giận thêm một lần nữa, một giọng nói lãnh đạm từ phía sau truyền lại "Mất rồi?"

    Hàn Lâm sững sờ, nhìn người lạnh lùng đứng ở cửa. Đã rất nhiều lần bà hoài nghi chính mình không biết đứa con này có phải do bà sinh ra không. Lạnh lừng thờ ơ, không biết giống ai.

    "Con ít ở đó nói lời lạnh nhạt đi, nhanh chóng tìm, mẹ thật sự không thể để con cháu Trạm gia bị lưu lạc bên ngoài."

    "Sẽ không bị lưu lạc bên ngoài."

    Giọng nói hờ hững, không chút cảm xúc nhưng lại khiến người ta đông cứng.

    "Con nói vậy là ý gì?"

    * * *..

    Lâm Liên trốn vào một khu dân cư cũ.

    Có lẽ ông trời thấy cô đáng thương, nên giúp cô, cô trốn ở góc cầu thang không lâu sau thì cô gặp một bà già tốt bụng. Cô cầu xin bà đưa cô vào nhà, bà đồng ý. Khi chuyển đến nhà bà lão, cô phát hiện ra rằng bà không có con và ở một mình.

    Kể từ đó, Lâm Liên sống cùng bà

    Trong ba tháng, mọi thứ dường như rất yên ổn. Lâm Liên bắt đầu tìm một số công việc bán thời gian để kiếm tiền, chỉ là những nơi nhỏ.

    Thời gian trôi qua, cô vẫn không dám thả lỏng cảnh giác. Hôm ấy, cô giao đồ ăn đến một biệt thự riêng. Trong biệt thự có rất nhiều người, dường như đang tổ chức một bữa tiệc, rất náo nhiệt.
    Lâm Liên giaođồ vào và rời đi.

    Nhưng cô vừa đi được hai bước, một người đàn ông đã ngăn cô lại, "Cô gái kia, lại đây."


    Lâm Liên dừng lại và nhìn sang.

    Một người đàn ông mặc áo sơ mi hoa, quần đùi với điếu thuốc trên tay đang gọi cô.

    Lâm Liên bước tới, "Thưa ngài, có chuyện gì vậy?"

    "Cô có thể mua cho tôi một ít bánh ngọt từ Western Love Cakes, và cô sẽ được nhận thêm tiền." Người đàn ông nói và lấy một xấp tiền đưa cho cô.

    Nhìn thấy nhiều tiền như vậy, hai mắt Lâm Liên sáng lên, lập tức cầm lấy, "Được rồi, tôi sẽ mua ngay cho cậu!"
    Con cô đã được hơn bốn tháng, càng về sau càng lớn, cô phải dành dụm tiền trước để chuẩn bị sinh con. Lâm Liên cầm tiền và chạy đi mua

    Và ngay sau khi cô ấy rời đi, cô ấy đã đến một mình.

    "Tôi nhìn cô gái ngày nhìn kiểu gì cũng có chút quen mắt."

    Nghe thấy lời nói của người đàn ông này, người đàn ông ngậm một ngụm thuốc lá, kẹp điếu thuốc vào giữa các ngón tay, thổi ra một vòng khói tròn, nhìn người bên cạnh giễu cợt, "Tần Hán, nhìn anh không giống là quen biết, mà là có hứng thú."

    Tần Hán lắc đầu, "Không, nghĩ đi nghĩ lại, hẳn là đã từng nhìn thấy người phụ nữ này, gặp ở đâu?"

    Người đàn ông thấy hắn thật sự nghĩ ngợi, vỗ vỗ vai, đầy ẩn ý nói: "Suy nghĩ đi, lát nữa cô ấy lại quay về đây, tôi sẽ mang cô ta cho cậu, cậu từ từ suy nghĩ."

    Tần Hán mặc kệ anh ta, tiếp tục tìm kiếm Lâm Liên trong đầu.

    Cảm giác có ai nói với anh ấy rằng người phụ nữ này rất quan trọng.

    Lâm Liên đến Western Love Cakes.

    Xiqing Pastry là một cửa hàng tráng miệng cao cấp.

    Không phải đề cập đến sự tinh tế, hương vị cũng tuyệt vời.

    Lâm Liên đếm tiền trong tay, giữ lại mấy trăm tệ, còn lại mua bánh ngọt.

    Bánh Xiqing được freeship nhưng cô vẫn đi theo, giao bánh đến tận biệt thự.
     
  10. guoguo132

    Bài viết:
    13
    Chương 9: Chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi phải không?

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Mang bánh ngọt đến, cô tìm người đàn ông vừa nhờ cô đi mua bánh, "Tiên sinh, bánh ngọt của anh đây."

    Người đàn ông cầm ly rượu trong tay, cẩn thận nhìn cô, mái tóc dài được búi sau đầu gọn gàng, nhưng vì bận rộn nên bây giờ có vẻ lỏng, rất nhiều tóc con rủ xuống mặt.

    Không trang điểm, khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da ửng hồng vì nắng nhưng đôi mắt to và sáng. Người mặc một chiếc áo phông freestyle, quần bò ống rộng và đôi giày converse, thực sự không nhìn ra được chỗ nào đẹp cả.

    Để nói chỗ nào khác biệt, có lẽ là tươi mới.

    Tươi mới ở đâu?

    Đương nhiên là người phụ nữ đáng thương.

    "Được, tôi rất vừa ý, cô đợi chút."

    Bèn đi gọi Tần Hán.

    Một phụ nữ, bạn mình thích, thì tặng cho cậu ấy.

    Lâm Liên không biết người đàn ông yêu cầu cô đợi gì nhưng cô nghĩ có phải anh ta thấy cô phục vụ tốt, muốn bo thêm liền đứng đó đợi.

    Người đàn ông đến trước mặt Tần Hán, chỉ về phía Lâm Liên, người đang đứng lạc lõng giữa bữa tiệc.

    "Này, cô gái mà cậu thích."

    Tần Hán vừa nãy nghĩ mãi không ra cũng không nghĩ nữa, bây giờ đang ôm hôn một cô người mẫu nhỏ trong tay.

    Tần Hán nghe thấy lời của cậu ta, lập tức buông cô người mẫu nhỏ ra, nhìn về phía đó.

    Nhưng Lâm Liên không nhìn qua phía bên này, anh chỉ có thể nheo mắt lại nhìn.

    Tần Hán lập tức qua đó.

    Cô người mẫu nhỏ bất mãn hét lên, "Tần thiếu." Cô liền đuổi theo thì bị người đàn ông kia chặn lại, "Này, tiểu yêu tinh, Tần Hán nhà cô bay giờ để ý cô gái kia rồi, cô đi theo tôi được không?"

    Cô người mẫu nhỏ quay người sang, "Nguyệt Nguyệt đương nhiên đồng ý."

    Hai người tán tỉnh nhau, Tần Hán bước qua chỗ Lâm Liên, cẩn thận nhìn.

    Trước mặt Lâm Liên bỗng nhiên xuất hiện một người, cô giật mình, "Anh.."

    "Chúng ta gặp nhau ở đâu rồi phải không?"

    Tần Hán ngắt lời cô, nhìn Lâm Liên dò hỏi. Lâm Liên lập tức lắc đầu, "Tiên sinh, chúng ta chưa hề gặp nhau."

    Người trước mặt có dán người cao gầy, ngoại hinf không quá nổi bặt nhưng lại ra dáng người giàu có, người giàu có mà cô quen ngoài Trạm Liêm Thời ra chẳng còn ai. Lâm Liên nói xong liền cúi đầu xuống, "Tiên sinh, tôi vẫn còn bận, phỉa đi trước."

    Cô nhìn thấy trong góc của bữa tiệc có các đôi nam nữ đang hôn nhau táo bạo, có người còn như khiêu dâm trực tiếp. Đây không phỉa là một chỗ tốt, cô phải nhanh chóng rời đi.

    Lâm Liên nói xong liều xoay người bỏ đi.

    Tần Hán nhìn cô rời đi. Khi cô bước đến chỗ ánh nắng, có một dòng lửa điện chạy trong não anh, anh vỗ tay một cái, "A, tôi nhớ ra rồi."

    Tiếng động lớn đột ngột khiến mọi người xung quanh quay ra nhìn anh nhưng Tần Hán không quan tâm, lập tức lôi điện thoại ra, chạy ra ngoài.

    Trong phòng trang điểm của studio.

    Lưu Vũ đang ngồi trên một chiếc ghế, trong tay cầm một ly nước chanh.

    Bên cạnh còn có một người đàn ông đang dựa vào bàn trang điểm, anh ta mặc chiếc áo sơ mi màu đen khuy từ cúc áo thứ tư. Khóe miệng anh ta nhếch lên, đôi chân đứng trùng xuống, toàn thân toát ra tà khí.

    "Vũ Vũ, lấy tư cách là bạn tốt, anh bây giờ rất lo cho em."

    Lưu Vũ trang điểm một cách tinh tế, mặc một chiếc váy mẫu mới nhất, sang trọng nhất của Odell.

    Cô là người mẫu, cũng là nhà thiết kế, là con rồng của ngành thời trang.

    Mười phút nữa cô sẽ có một buổi biểu diễn.

    Đôi môi căng mọng của cô khẽ cong lên, lạnh lùng nhìn anh ta chằm chằm, "Anh ở đây, ngược lại mới khiến tôi lo lắng."

    "Vì Trạm Liêm Thời?" Người đàn ông lạnh lùng cười khẩy một tiếng.

    Lưu Vũ cười lạnh lùng, "Triệu Kỳ Vĩ, những gì nên nói tôi đã nói rõ hết rồi, nếu anh còn lượn lờ trước mặt tôi một lần nữa, thì cho dù là bạn bè bình thường cũng không làm được."

    Nói xong, quay người rời đi.

    Triệu Kỳ Vĩ nhìn theo bóng lưng thướt tha yểu điệu của cô, khóe miệng cong lên ý cười rõ nét, "Vũ Vũ, anh lấy tư cách là một người bạn đến nhắc nhở em, người phụ nữ mang thai với người đàn ông mà em yêu nhất bỏ trốn rồi. Em cũng đừng quên, người phụ nữ đó ở cùng với Trạm Liên Thời một năm, bọn họ đã làm rất nhiều việc mà em với Trạm Liên Thời chưa từng làm. Hơn nữa nói không chừng, Trạm Liêm Thời là có ý bỏ qua cho cô ấy, nếu không, dựa vào thủ đoạn của Trạm Liêm Thời, quan hệ xã hội, sao có thể đến một người phụ nữ cũng tìm không ra chứ."

    Lưu Vũ nắm chặt hai tay. Triệu Kỳ Vĩ bước đến, dừng lại bên cạnh cô, cúi người, ghé sát vào bên tai cô, "Vũ Vũ, nam nhân ở bên nữ nhân, việc gì đến cũng đến, em tự cân nhắc."

    Triệu Kỳ Vĩ rời đi, đôi mắt của Lưu Vũ mở to đầy giận dữ.

    Khi biết người phụ nữ kia có thai, tim cô như mọc lên gai nhọn, dù thế nào cũng không rút ra được.

    Triệu Kỳ Vĩ lên xe, nổ máy, điện thoại liền vang lên, ấn tai bluetooth, xoay vô lăng, "A lô."

    "Đại ca, em là Tần Hán, hôm nay em đã thấy người phụ nữ đó rồi."

    "Ai?"

    "Vợ của Trạm Liêm Thời."
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...