An Lạc đáp lại bằng một nụ cười vui vẻ và lắc đầu. Gió thổi qua khiến tóc An Lạc có chút rối. Hắn vươn tay ra vén lại tóc cho nàng, hai người nhìn nhau một hồi, hắn từ từ chủ động tiến đến môi chạm môi, An Lạc cũng nhiệt tình đáp lại. Không phải nụ hôn nhẹ nhàng như đêm Thất Tịch, nụ hôn lần này mang theo tình cảm mãnh liệt, mang theo sự chiếm hữu mạnh mẽ của hắn.
Sau khi trở lại trại nghỉ trưa, An Lạc hào hứng muốn được cưỡi ngựa của mình, con ngựa mà Dương Tử Kỳ chuẩn bị cho nàng có màu trắng, vì đã được thuần phục nên rất hiền, lần này Dương Tử Kỳ không giúp nàng nữa, nàng tự mình leo lên yên ngựa bắt đầu giật dây cương, bỗng nhiên chú ngựa này hí lên một tiếng rồi nhảy lên điên loạn, chú bắt đầu không nghe theo sự kiểm soát của nàng phi một mạch đi. Dương Tử Kỳ hốt hoảng cũng leo lên ngựa mình đuổi theo nàng, con ngựa kia không ngừng nhảy lên khiến nàng không ngồi vững mà rơi xuống đất, con ngựa tiếp tục chạy đi, cũng may là nó không quay lại tấn công nàng nhưng cảm giác lục phũ ngũ tạng đều đảo lộn lên hết rồi, nàng đau đớn nằm co ro dưới đất. Cuối cùng Dương Tử Kỳ và cận về của hắn cũng đuổi kịp nàng. Hắn vội nhảy từ trên ngựa xuống bế ngang nàng lên ngựa mình phi thẳng về trại, đồng thời không quên ra lệnh cho Khổng Nam đi tìm con ngựa, Đắc Kiến liền lên tiếng:
- Một mình Khổng Nam có lẽ không quản nổi con ngựa, hay để thuộc hạ đi giúp y một tay.
Dương Tử Kỳ lạnh lùng đáp:
- Không cần, ngươi xem một người còn không xử lý nổi con ngựa thì có đáng làm cận vệ của ta không?
Đắc Kiến không còn cách nào khác đành gật đầu theo Dương Tử Kỳ về trại. Dương Tử Kỳ càng thấy lo lắng hơn khi mặt nàng vẫn nhăn nhó, mồ hôi hột bắt đầu ứa ra chân tóc, hắn thúc ngựa nhanh nhất có thể mau chóng về đến trại. May thay lần này Dương Tử Kỳ dẫn theo đại phu, sau khi xem xét tình hình thì An Lạc bị thương nội tạng nhưng tình trạng chưa đến mức nghiêm trọng, tuy nhiên ở một nơi gió nhiều thời tiết có chút lạnh không thích hợp cho An Lạc nghỉ ngơi nên Dương Tử Kỳ đã mau chóng quay về. Cảnh Uyên chứng kiến một cảnh như vậy thì không ngừng mừng thầm trong bụng. Nhưng nàng ta chỉ vui cho đến khi về đến biệt phủ, Dương Tử Kỳ liền buông lời trách móc. Bối Cảnh Uyên bị chỉ trích trước mặt nhân gia nên nàng ta không thể kiềm chế được oan ức kêu lớn:
- Ca dựa vào cái gì mà đổ tội cho ta?
Dương Tử Kỳ giận giữ to tiếng, đây là lần đầu tiên An Lạc thấy hắn giận dữ đến vậy:
- Ta đã cảnh cáo muội đừng nghịch ngợm, muội xem hôm nay muội gây họa lớn như vậy còn ngang
ngược?
- Tại sao? Tại sao tất cả mọi hành động gây bất lợi cho nàng ta đều đổ lên đầu muội? Hôm nay muội không hề, dù một cọng tóc cũng không động đến.
Nói rồi Bối Cảnh Uyên tức tối đi về phía nàng định động thủ với nàng nhưng Dương Tử Kỳ đã nhanh hơn một bước tới cản, nàng ta chỉ tay về phía An Lạc với cặp mắt đầy oán hận:
- Con ả này đã làm ca ca của ta hoa mắt đến độ không phân biệt được đâu là phải trái đúng sai.
Dương Tử Kỳ hết cách, đến mực này mà Cảnh Uyên vẫn ngang ngược cố chấp, lại còn quay sang chửi ngược An Lạc, hắn cho người đưa nàng ta trở về Tàng Họa Các. Bối Cảnh Uyên vừa đi vừa gào thét khiến hắn cảm thấy vô cùng phiền não. Hắn đưa An Lạc về đến phòng mới cất lời tiếp:
- Xin lỗi nàng, là do bổn gia không bảo vệ nàng tốt. Bổn gia không ngờ con ngựa đó lại hung ác đến vậy, mặc dù nó đã được thuần hóa.
An Lạc đáp nhẹ:
- Không sao, gia đừng trách mình. Còn nữa, gia đừng trách Cảnh tiểu thư, ta nghĩ nàng ta không có gan lớn mà bày ra một màn như vậy.
Dương Tử Kỳ:
- Ân, là do ta không kiềm chế được bản thân mình.
Khổng Nam tiến vào có chuyện cần báo với Dương Gia gấp, Dương Tử Kỳ bèn kêu Không Nam đến thư phòng nói để tránh gầy ồn ào đến An Lạc. Vừa bước chân vào thư phòng Khổng Nam liền lên tiếng:
- Ngựa đã được thuộc hạ xử lý xong xuôi, nhưng khi kiểm tra yên thì phát hiện một cây kim gắn ở dưới. Phu nhân bị ngã không phải do con ngựa có vấn đề mà là do cây kim đã chọc đau ngựa nên nó mới hung dữ như vậy. Thuộc hạ nghĩ những trò này đều là do Cảnh Uyên bày ra, nàng ta ngày càng quá đáng rồi.
Dương Tử Kỳ yên lặng một hồi mới tiếp lời:
- Điều tra rõ chuyện này cho ta. Còn nữa không được cho ai biết chuyện này trừ ta và ngươi.
Khổng Nam cúi người đáp:
- Thuộc hạ tuân lệnh.
Bối Cảnh Uyên tức giận ứa nước mắt, nha hoàn khẽ lau qua vết thương cho ả khi ngã xuống đất và nỏi:
- Dương Gia là bị nàng ta mê hoặc đến mụ mị rồi. Rõ ràng tiểu thư không làm gì nàng ta nhưng lại bị oan.
Bối Cảnh Uyên cắn chặt môi đến rỉ máu, khớp tay hiện rõ trên mu bàn tay đang nắm chặt, móng tay nàng ta ghim vào da thịt đến độ ứa máu. Nhưng nàng không còn cảm thấy đau đớn nữa, nỗi đau ấy có đáng là bao so với nỗi đau trong lòng nàng, nàng đã bên y một khoảng thời gian hơn An Lạc, hy sinh một đời vì hắn, nàng nỗ lực biết bao mới dành được sự tín nhiệm của hắn. Vậy mà giờ đây chỉ vì một cái tên An Lạc mà Dương Tử Kỳ bỏ bê nàng, hiểu nhầm nàng, lạnh nhạt với nàng. Tất cả đều tại An Lạc, nàng ta đã cướp đi Dương Tử Kỳ của nàng, cướp đi sự yêu quý mà Dương Tử Kỳ dành cho nàng. Càng nghĩ bao nhiêu thì Bối Cảnh Uyên càng hận An Lạc bấy nhiêu. Nàng ta nghiễm nhiên đưa mọi thay đổi của Dương Tử Kỳ quy tội hết lên đầu An Lạc, nàng phải lấy lại tất cả, nàng sẽ trả thù nàng ta, nàng hận nàng ta đến chết, rồi Dương Tử Kỳ nhất định sẽ thuộc về nàng, là của riêng nàng. Sớm thôi..
Trời đã tầm độ canh hai, Bối Cảnh Uyên đang ngủ thì có một bóng đen đến lay nàng dậy.. Bối Cảnh Uyên giật mình tỉnh dậy định hét lên thành tiếng thì cái bóng đó mau chóng bịt miệng nàng lại và cất lên giọng khiến Cảnh Uyên có cảm giác quen thuộc:
- Ngươi im miệng nếu không muốn bị giết ngay bây giờ.
Cảnh Uyên sợ hãi vội lùi vào góc tường ôm chăn run cầm cập:
- Ngươi là ai? Tại sao lại vào chỗ của bản tiểu thư vào lúc này
Tên mặc áo đen ấy từ từ cởi khăn choàng mặt xuống, Cảnh Uyên lúc này còn sợ hãi hơn miệng há hốc nói không nên lời, một lúc sau thấy hắn vẫn kiên nhẫn chờ nàng nói, Cảnh Uyên mới lắp bắp được vài tiếng:
- Ngươi Ngươi sao lại là ngươi?
Tên áo đen mới từ tốn nói:
- Nghe nói Cảnh tiểu thư bị Dương Gia hiểu nhầm hãm hại phu nhân. Cũng tội nghiệp ngươi, bị sỉ nhục trước toàn bộ nhân gia, nếu trước đây bọn họ nghĩ vị Cảnh tiểu thư này thân phận cao quý được Dương Gia hết mực yêu chiều dung tung thì nay thảm hại biết bao.
Cảnh Uyên không phải người ngốc nghếch gì nên nàng ta lập tức đáp lại:
- Đủ rồi, ngươi muốn gì?
- Muốn giúp Cảnh tiểu thư phục thù.
Cảnh Uyên bất ngờ:
- Đắc Kiến, tại sao?
Hắn nhếch miệng:
- Nàng không cần biết lí do, giờ nàng có muốn hợp tác?
Nỗi uất hận sớm đã chiếm mất mọi lý trí của Cảnh Uyên, lúc này tên Đắc Kiến lại kích thêm ngòi nổ, khi không lại có người giúp mình, đương nhiên Bối Cảnh Uyên sẽ không từ chối mà mất đi cơ hội quý:
- Được, ta hợp tác nhưng bằng cách nào?
Đắc Kiến tiến đến thì thầm với Cảnh Uyên chuyện gì đó, chỉ thấy chu thần nàng ta cong lên, ánh mặt nhìn vào màn đêm tựa như con rắn độc bắt đầu săn mồi. Vậy là hai kẻ điên được vẹn toàn đôi đường.
Bên này Dương Tử Kỳ vẫn trằn trọc chưa ngủ, trong lòng ôm mỹ nhân nhưng tâm không thể an ổn, hắn vẫn nghi ngờ việc Cảnh Uyên không có khả năng làm hại An Lạc, không phải là do tình thân nên hắn nghĩ vậy mà xét về mọi mặt vấn đề, ắt hẳn chuyện này không đơn giản đến thế. Vì vậy nên Dương Tử Kỳ cảm thấy có lỗi khi đã vội lớn tiếng với muội muội. An Lạc vì bị dọa bởi chuyện sáng nay đến độ nằm mơ ác mộng, nàng một mực ôm lấy Dương Tử Kỳ khiến hắn cứng ngắc như khúc gỗ không thể động đậy, càng không dễ dàng trở mình vì sợ đánh thức nàng. An Lạc mơ thấy mình bị rơi xuống vực sâu, nàng sợ hãi vô cùng, sau đó thì Dương Tử Kỳ đã nhảy xuống cùng nàng, cả hai cùng rơi xuống nhưng Dương Tử Kỳ trở thành tấm nệm đỡ nàng tiếp đất, cuối cùng hắn chết bỏ lại nàng một mình, nàng gào khóc ôm lấy thân xác lạnh lẽo của hắn nhưng không có một ai ở đó. Nước mặt nàng đã rơi thật rồi, nàng khóc nức nở khiến Dương Kỳ phải tỉnh dậy lo lắng hỏi:
- Nàng sao vậy?
An Lạc không nói không rằng chỉ ôm chặt lấy hắn mà khóc. Dương Tử Kỳ khá bất ngờ đối với hành động này của nàng bởi An Lạc luôn tỏ ra xa cách với hắn. Hắn vỗ vỗ vai nàng chỉ mong nàng ngừng khóc, tiếng khóc của nàng khiến hắn cảm thấy bối rối vô cùng, hắn chưa bao giờ dỗ dành phụ nữ nên chỉ biết lặp đi lặp lại câu nói:
- Đừng khóc, mau nín đi.
Sau khi dùng bữa sáng, Dương Tử Kỳ trực tiếp xin lỗi Bối Cảnh Uyên:
- Cảnh Uyên, thật xin lỗi muội vì hôm qua ta đã nóng vội..