Bạn được Phutrenmay mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
130520 311
5dca15d554b80855091f9961


Tên truyện: Xuyên nhanh: Đại lão lại sắp sụp đổ rồi

Tác giả: Tần Nguyên

Editor: Nhất Nguyệt Vi Sinh

Thể loại: Xuyên nhanh, hệ thống

Số chương: 853 chương

Văn án:

Hệ thống [Ký chủ, ta sẽ nổ lực giúp ngươi đổi mới chính mình, không làm tù nhân nữa!]

Ký chủ Nam Nhiễm:

"À"

Thiếu niên lạnh băng bước tới: Cậu là ai?

Nam Nhiễm, đánh ngất khiêng đi.

Nhiếp Chính Vương quyền khuynh thiên hạ, ánh mắt bề nghễ: Nữ tử từ đâu xuất hiện?

Nam Nhiễm, đánh ngất khiêng đi.

Thiếu gia bệnh kiều tràn đầy buồn bực: Còn dựa lại gần nữa, tôi giết chết cô.

Nam Nhiễm, đánh ngất khiêng đi.

Ảnh đế hắc hóa ý cười nghiền ngẫm: Người chế tác, cô?

Lời còn chưa nói xong.

Nam Nhiễm đã đánh ngất người, đang chuẩn bị khiêng đi.

Hệ thống càng ngày càng hoảng sợ.

[Ký chủ, cô cô cô, làm gì vậy? ]

Nam Nhiễm thản nhiên: Nhốt vào phòng tối, giấu đi.

Hệ thống bị dọa,

[Không phải chúng ta đã nói, sẽ một lần nữa làm người sao? ]

Sau khi Nam Nhiễm nghe xong, ngữ khí lười nhác:

[Hệ thống tốt, có phải nên tìm cho ta một cái lồng sắt lớn hơn chút không? ]

Hệ thống, ờ.

Link thảo luận góp ý: [Thảo luận - Góp ý] - Các tác phẩm dịch edit của nhất nguyệt vi sinh
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 1: Xin chào, ta là hệ thống của ngươi

【 khụ khụ 】

【 Xin chào, ta là hệ thống của ngươi, ta tên Bá Vương Long, hoặc là Đại Khủng Long cũng được. 】

Thanh âm truyền ra từ trong đầu Nam Nhiễm.

Giống như một cái máy khuếch đại thanh âm đặt ở trong đầu.

Ồn ào cực kỳ, cũng lảm nhảm cực kỳ.

Dưới một cây đại thụ mát mẻ, Nam Nhiễm mở to mắt.

Cô vẫn không nhúc nhích, vừa nhìn có vẻ rất thành thật.

Chỉ là cảm xúc trong mắt thực tối tăm.

Thực mau, thanh âm kia lại vang lên lần nữa.

【 Tích tích tích, chúc mừng tù phạm Nam Nhiễm đạt được hệ thống cải tạo. Ta ở trong đầu ngươi 】

Một thanh âm trẻ con nghiêm trang vang lên.

Nam Nhiễm hạ mí mắt xuống, che khuất tối tăm trong mắt.

"Ngươi là ai?"

【 Hệ thống trợ giúp ngươi một lần nữa đạt được tự do. 】

Nam Nhiễm vừa nghe, vừa cúi đầu nhìn chính mình.

"À"

Cô lên tiếng.

Liền nghe thanh âm trong đầu lại nói:

【 Ký chủ, bởi vì cô phạm sai lầm quá nhiều, nên bị thả xuống 3000 tiểu thế giới để rèn luyện cải tạo.

Chỉ cần cô có thể hoàn thành nhiệm vụ thật tốt, liền có thể đạt được tự do, có được cuộc sống mới. 】

Hệ thống nói xong, đợi trong chốc lát.

Thấy ký chủ không nói gì.

Liền cho rằng cô đã đồng ý.

Nói:

【 Leng keng, nếu không có vấn đề gì, hệ thống sắp trói định.

Tù phạm Nam Nhiễm có tiếp nhận trói định hay không? 】

Vừa nói xong, liền nghe cô phun ra ba chữ:

"Không đồng ý"

Thiếu nữ mơ màng muốn ngủ, đôi mắt khép lại, tựa hồ sắp ngủ mất rồi.

Hệ thống có hơi sốt ruột:

【 Ký chủ, ký chủ, cô chỉ cần trói định ta cùng hoàn thành nhiệm vụ, là có thể đạt được tự do!

Cô không muốn? 】

Nam Nhiễm lười biếng:

"Không muốn"

【 Tại sao 】

"Lười trói"

Hệ thống lại lần nữa trầm mặc.

Ngay lúc Nam Nhiễm dựa vào đại thụ sắp ngủ, lại lần nữa nghe được hệ thống trong đầu mở miệng:

【 Ký chủ, chỉ cần cô thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, là có thể đạt được một trái tim thuộc về chính cô. 】

Mí mắt Nam Nhiễm giật giật.

Hệ thống lại lần nữa tung ra lời nói.

【 Ký chủ, cô sờ sờ vị trí ngực, xem thử có phải hay không có một trái tim đang đập? 】

Nam Nhiễm nghe theo, tay đặt ở ngực.

Ừm, đúng là có tim đập.

Cảm giác này, có chút mới lạ.

Cũng càng xác định, cái này không phải thân thể của cô.

Bởi vì thân thể của cô, không có tim.

Hệ thống thấy đã nói tạm được rồi, liền hỏi lại một lần nữa.

【 Xin hỏi tù phạm ······】

"Hai chữ tù phạm này, là đang nói ta?"

Thanh âm của Nam Nhiễm vẫn lười biếng như cũ.

Hệ thống hơi khựng lại, nó là một hệ thống thông minh.

Mặc kệ nói cái gì, trói định trước là quan trọng nhất.

Nếu không, nó sẽ bị kéo về đem đi tiêu hủy.

【 Xin hỏi Nam Nhiễm, có nguyện ý trói định với hệ thống cải tạo, hoàn thành nhiệm vụ, đạt được tự do cùng trái tim? 】

Giọng nói vừa ngừng, yên tĩnh không một tiếng động.

Hệ thống đợi đã lâu, cuối cùng mới nghe được một tiếng trả lời:

"Ừ."

Lúc thanh âm kia dừng lại, hệ thống lập tức nói:

【 Leng keng, chúc mừng ký chủ, trói định thành công. 】

Lúc giọng nói hệ thống vừa dừng, đang định bố trí nhiệm vụ.

Thuận tiện cẩn thận nói một chút nó rốt cuộc là kiểu hệ thống gì.

Thì ······

Ký chủ của nó đã thờ ơ ngủ rồi.

Đối với việc nó xuất hiện, nó tồn tại, cứ như không có chút tò mò nào cả.

Hệ thống chờ rồi lại chờ.

Thật vất vả chờ đến lúc ký chủ tỉnh lại.

Câu đầu tiên ký chủ mở miệng lại là:

"Đại Khủng Long?"

Hệ thống:

【 Ở đây. 】

"Đổi tên"

Hệ thống không vui.

【 Đại Khủng Long rất dễ nghe mà. 】

Đối với kháng nghị của hệ thống, Nam Nhiễm ngoảnh mặt làm ngơ.

"Gọi là Tiểu Hắc đi."

Hệ thống trầm mặc.

Một giây sau, bộc phát ra mãnh liệt kháng nghị.

Rốt cuộc, sau khi một người một hệ thống thương lượng xong.

Hệ thống có tên, 【 Hắc Long 】.

*

Tên xong rồi, thì nhiệm vụ cũng nên bắt đầu.

"Ký chủ, xin tiếp thu ký ức của nguyên thân."
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 2: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 1

Nam Nhiễm nhắm mắt lại.

Vô số ký ức xẹt qua đầu cô.

Nguyên thân cũng tên Nam Nhiễm, thiên kim nhà giàu, người đẹp tính cách tốt.

Có một chị gái cùng cha khác mẹ, tên Nam Đồng.

Nam Đồng thích một giáo thảo trong trường học, sợ chính mình mất mặt, nên nhờ em gái đi đưa thư tình.

Không biết là do đoàn hậu cung của vị này giáo thảo này quá cường thịnh hay là do lòng ghen ghét của nữ sinh quá mạnh.

Sau đó cũng không biết thế nào, trong trường học dần dần hình thành một bầu không khí nhục mạ nguyên thân.

Từ bắt đầu châm chọc mỉa mai sau lưng, đến giáp mặt nhục mạ, rồi động tay đấu võ.

Nguyên thân ở trường học cố nén giận sống cho xong cuộc sống vườn trường.

Từ đó, cuộc sống cấp 3 trở thành bóng ma cả đời của nguyên thân.

Sau khi Nam Nhiễm hiểu biết xong.

Liền mở to mắt, mở miệng

"Sao? Để ta tới báo thù rửa hận?

Đại Khủng Long ······ à, không đúng, bây giờ nên gọi là Tiểu Hắc Long.

Hệ thống Tiểu Hắc Long mang giọng trẻ em nói:

【 Ký chủ, cô phải thay thế nguyên chủ hoàn thành cuộc sống vườn trường của cô ấy.

Thời điểm hiện tại, ký chủ, cô phải đi học. 】

Nam Nhiễm nghe được hai chữ đi học, cuối cùng cũng có chút hứng thú.

Đi học nha.

Sống lâu như vậy, cô chưa bao giờ đi học trơn.

Cô đứng dậy từ dưới bóng cây.

Tóm lấy cặp sách màu trắng trên mặt đất lên, một tay nắm quai đeo cặp sách, đi về phía trước.

Theo chỉ huy của hệ thống, hướng đi về hướng trường cấp 3 Đế Đô.

【 Ký chủ, quẹo đầu, đi ra ngõ nhỏ, là có thể nhìn thấy cổng trường Đế Đô. 】

Nam Nhiễm không nói chuyện, đi về phía trước.

Lúc này, phía trước bỗng nhiên có thanh âm truyền đến.

" Các anh em, lên cho tao! "

Theo đó, hai nhóm lưu manh đánh thành một chùm, đánh đến khí thế ngất trời.

Trực tiếp đem ngõ nhỏ chặn lại.

Lúc này, ai sẽ không có mắt mà dám đi về phía trước?

Đều ước gì mau chóng trớ xa chút, coi chừng chọc họa vào thân.

Tiểu Hắc Long:

【 Ký chủ, hay là chúng ta ······】

Lời còn chưa nói xong, liền thấy Ký chủ của nó kéo cái cặp sách, mí mắt còn không chớp một cái, đi thẳng về phía trước.

Thanh âm lười nhác:

" Này, chặn đường. "

Bên này còn đang đánh đến người chết ta sống, ai thèm quan tâm lời nói của một cô gái?

Cho đến khi có một tên đầu vàng không kiên nhẫn mở miệng:

" Cút cút cút, cút qua một bên đi! "

Tuy rằng là một tiểu mỹ nữ, nhưng lại không có chút mắt nhìn nào.

Nam Nhiễm nhìn, mí mắt cũng không thèm động.

Cô nâng cặp sách lên ném về hướng tên đầu vàng kia.

Rầm!

Tên đầu vàng trực tiếp đâm vào tường, đập đến đầu đều là máu.

Một đám người đang đánh nhau đều sửng sốt.

Nam Nhiễm thấy những người này dừng lại rồi, liền đi về phía trước, duỗi tay đẩy đám người đang chụm lại thành một đoàn này ra.

Trực tiếp đi ngang qua.

Hai bên người nhìn lẫn nhau.

Một cái nữ sinh, trước giờ chưa thấy qua dám ngang ngược như vậy.

Một bên trong đó cắn răng:

" Các anh em! Lên cho tao, báo thù cho anh em, cho con này nếm thử chút dạy dỗ! "

Nam Nhiễm cầm quai đeo cặp sách, dừng bước chân lại.

Cô quay đầu, nhìn về phía đám người này.

Mười phút sau.

Ngõ nhỏ, nằm đầy đất tứ tung ngang dọc.

Một đám mặt mũi bầm dập, ngã trên mặt đất lăn lộn kêu rên.

Bên cạnh, có một thiếu nữ mặc đồng phục cấp 3 Đế Đô đang đứng.

Cô nâng tay mình lên, nhìn trên mu bàn tay, tí tách, máu nhỏ xuống, có một miệng vết thương.

Nam Nhiễm nhìn, im lặng một lúc lâu.

" Thân thể này, yếu như vậy?"

Cô dựa vào trên vách tường.

Nhìn máu đỏ tươi này, giống như rất thú vị.

Đổ máu.

Thân thể đúng là có chút yếu, nhưng so với chính bản thân cô, đã tốt hơn nhiều.

Cô chưa từng bị người nào làm cho bị thương.

Cho dù là chính mình cắt rách, chảy ra, cũng là loại máu ghê tởm khó coi còn có mùi thúi.

Tiểu Hắc Long có chút mơ màng.

【 Ký, ký chủ, đánh người là không đúng. 】
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 3: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 2

Ngữ khí trẻ con, trộn lẫn một chút khóc nức nở.

Nam Nhiễm khom lưng, Xé một chút quần áo trên người xuống, lau máu trên tay, dùng quần áo qua loa băng bó lại.

Tiếp tục đi về phía trước.

Vừa đi cô vừa mở miệng:

"Tôi trước giờ đều không đánh người. Vừa rồi, là do cậu nhìn lầm rồi."

Thanh âm lười nhác, vẫn dễ nghe như lúc đầu.

Không biết là do Nam Nhiễm nói lời này quá chắc chắn hay sao.

Mà có thể khiến cho Tiểu Hắc Long sinh ra mờ mịt.

【 Phải không? 】

Nam Nhiễm:

"Tôi sẽ lừa cậu sao?"

Tiểu Hắc Long yên tĩnh lại.

Nửa ngày sau, rống lên một tiếng:

【 Cô đã đánh người, trên tay cô còn dính DNA của người khác】

Nam Nhiễm hạ mí mắt xuống,

"Suỵt, yên lặng một chút."

Tiểu Hắc Long không tự giác liền nhỏ giọng lại.

【 Ký chủ, tôi đây là vì tốt cho cô 】

Chỉ là những lời này của hệ thống, không có được bất luận trả lời gì từ ký chủ.

Cổng trường cấp 3 Đế Đô.

Một chiếc xe Lincoln màu đen ngừng ở cổng.

Một nam sinh mặc đồng phục trường cấp 3 Đế Đô.

Dáng người đĩnh bạt, đồng phục cắt may khéo léo, cậu đứng ở đó, thần sắc lạnh nhạt như một bức tượng điêu khắc.

Con ngươi đen nhánh hờ hững, thấy rành mạch tất cả mọi chuyện xảy ra ở ngõ nhỏ.

Ánh mắt không có bất cứ dao động gì, sau đó thu tầm mắt lại.

Hờ hững nhìn những ánh mắt hoặc sùng bái hoặc chứa đầy tình yêu của các nữ sinh xung quanh đang nhìn qua đây.

"A, là Bạc Phong học trưởng"

"Không được, đẹp trai quá, đẹp trai quá!"

Dời bước chân, cứ như không có chuyện gì xảy ra, đi về hướng trong trường.

Sau khi Bạc Phong rời đi, nữ sinh ở phía sau đều run thân mình.

Nhỏ giọng nói:

"Đẹp trai thì đúng là đẹp trai, chỉ là thật sự quá cao lãnh rồi.

Cũng không biết là loại con gái nào mới có thể được anh ấy để vào mắt."

Nữ sinh bên cạnh trong mắt tràn đầy sùng bái mà nhìn theo Bạc Phong đi vào trường học.

"Con trai độc nhất của Bạc gia ở Kinh Đô, người thừa kế tương lai của Bạc gia, tôi cảm thấy, ngoại trừ tôi, trên thế giới này không còn ai có thể xứng với anh ấy nữa."

Haizzz, hiển nhiên là đã mê trai đến tẩu hỏa nhập ma.

Bên này vừa mới đi vào không lâu, Nam Nhiễm liền đi tới cổng trường.

Cô đang chuẩn bị đi vào, liền nhìn thấy một chiếc xe chạy băng băng mà đến.

Có một người từ trên xe đi xuống.

Người nọ lười biếng dựa vào trên xe, mang theo một loại hơi thở thanh xuân tiêu sái không kềm chế.

Nam Nhiễm dừng chân lại.

Cô nhìn nam sinh cũng mặc đồng phục giống mình kia.

Lại một lần, trong đám người bộc phát ra thanh âm mê trai.

"A a a, là Trình giáo thảo!"

"Đẹp trai quá."

"Hôm nay là vận khí gì vậy hả?

Sáng sớm liền có thể thấy được hai người Trình giáo thảo cùng Bạc Phong học trưởng!"

Tiếp theo liền nghe được có người phát ra thanh âm do dự rối rắm.

"Nếu Trình giáo thảo cùng Bạc Phong học trưởng đồng thời tỏ tình với tôi, tôi nên đồng ý ai mới tốt đây?"

"Đúng vậy, đúng vậy, rối rắm quá."

Xem ra nằm mơ cũng không chỉ một người.

Rốt cuộc cũng có nam sinh đi ngang qua, nhìn không nổi, châm chọc.

"Trong bọn họ nếu có một người có thể coi trọng nhóm các cô, kia mới là đầu óc bị cửa kẹp."

······

Tiểu Hắc Long thấy ký chủ nhìn chằm chằm vào người ta, âm thanh trẻ con nói:

【 Ký chủ, người ta là hoa đã có chủ. 】

Nam Nhiễm vẫn đứng đó nhìn, không nhúc nhích.

Nam Nhiễm nhìn nam sinh này, toàn thân tản ra một loại quang mang mỏng manh khác với người khác.

Giống như ······ hạt châu biết phát sáng mà cô cất chứa vậy.

Có thể tự mình sáng lên.

Nếu nhất định phải có gì đó khác biệt với dạ minh châu trong tầng hầm của cô, thì đó chính là, cái trước mắt này là người, là sống.

Những thứ ở trong tầng hầm kia của cô, là một đám vật chết phát sáng.

Hơn nửa ngày cô mới mở miệng:

"Dạ minh châu sống?"

Tiểu Hắc Long mờ mịt

【 Hả? Ký chủ? 】

Tiểu Hắc Long vừa mới cùng ký chủ trói định, thế cho nên vẫn chưa hiểu biết hoàn toàn về Nam Nhiễm.

Nam Nhiễm đồng chí đối loại đồ vật sáng lấp lánh này, có một loại yêu thích không dời nổi bước chân.
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 4: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 3

Tiểu Hắc Long

【 Ký chủ có thể nhìn thấy quang mang trên người cậu ta là bởi vì Trình giáo thảo này là Thiên Đạo chi tử của thế giới này.

Cũng chính là nam chính, được Thiên Đạo phù hộ, cho nên bất đồng. 】

Ánh mắt Nam Nhiễm vẫn luôn dừng ở trên người thiếu niên kia, ngó trái ngó phải.

Nửa ngày sau,

"À"

Lười nhác lên tiếng, cũng không biết có nghe vào hay chưa.

Tiếp theo, liền đi vào bên trong.

Tìm được lớp của mình, lớp 11-8, đẩy cửa ra đi vào.

Ngồi vào chỗ ngồi của mình.

Vừa ngồi xuống không bao lâu, liền mơ mơ màng màng muốn ngủ.

Cho đến khi bên cạnh truyền đến thanh âm:

"Tiểu Nhiễm? Tiểu Nhiễm?"

Nam Nhiễm mở to mắt, đôi mắt hạ xuống, ngữ điệu lười nhác:

"Có việc?"

Nam Đồng đứng bên cạnh sửng sốt một chút.

Nam Nhiễm này bị sao vậy?

Trước kia rất nhiệt tình với cô mà.

Sao lần này lại lạnh nhạt như vậy?

Nhưng mà thực mau, Nam Đồng liền cười mở miệng

"Tiểu Nhiễm, không biết em đã giúp chị đưa thư chưa?"

Nam Nhiễm nghe.

Thư?

Cô móc từ cặp sách ra một phong thư màu hồng phấn, giơ lên

"Cái này?"

Nam Đồng gật đầu

"Đúng vậy, mau đưa đi giúp chị đi.

Chị đáp ứng, buổi tối sẽ mời em ăn ngon."

Nam Nhiễm nghiêng đầu, nhìn về phía Nam Đồng.

Lặp lại một lần

"Đồ ăn ngon?"

Nam Đồng cười ôn nhu

"Đúng vậy, em muốn ăn cái gì, chị đều mua cho em."

Hai ngón tay của Nam Nhiễm kẹp lấy lá thư kia, đi ra ngoài.

Chờ Nam Nhiễm đi ra lớp.

Tiểu Hắc Long nhịn không được phỉ nhổ một tiếng

【 Ký chủ, thật không ngờ cô sẽ bị thu mua bởi một chút đồ ăn vặt. 】

Nam Nhiễm thanh âm nhàn nhạt

"Tôi cũng không ngờ Tiểu Hắc giống hệt đàn bà, dong dong dài dài không dứt."

Tiểu Hắc Long có bao giờ cãi nhau với ai đâu?

Nghẹn nửa ngày mới nghẹn một câu

【 Tôi không phải Tiểu Hắc, tôi là Tiểu Hắc Long, tôi, tôi không đàn bà. 】

Càng nói thanh âm càng nhỏ lại.

Đàn bà dong dài là có ý gì?

Mới lên làm hệ thống, có chút từ ngữ thâm ảo vẫn chưa hiểu lắm.

Nam Nhiễm cứ đi cứ đi, liền dừng chân.

Nhìn quanh khắp nơi.

Nơi này là chỗ nào?

Còn có.

Thư này đưa cho ai?

Cô nhắm mắt suy nghĩ trong chốc lát.

À, là đưa cho vật tỏa sáng cô thấy ở cổng trường kia?

Nghĩ như vậy, cô liền đi tiếp.

Trong trường học có tiếng chuông vang lên, sau đó người trong vườn trường liền ít dần đi.

Dạo qua một vòng, lại về tới khu dạy học.

Đang muốn đi lên trên.

Liền nghe được trên cầu thang có tiếng bước chân truyền đến.

Cô không chút để ý mà ngẩng đầu đầu lên.

Giây tiếp theo, tầm mắt dừng lại.

Nam sinh đứng trên cầu thang này, toàn thân đều đang sáng lên.

Sáng hơn tất cả ánh sáng dạ minh châu trong tầng hầm của cô cộng lại.

Một viên dạ minh châu lớn như vậy, còn là vật sống.

Bạc Phong đang đi xuống lầu, liền cảm nhận được bản thân bị một đôi mắt nóng bỏng nhìn chăm chú vào.

Ánh mắt lạnh nhạt nhìn qua.

Hai người đối diện.

Thiếu nữ mặc đồng phục trường Đế Đô.

Dáng người cao gầy.

Thân hình hiện ra nét phập phồng quyến rũ.

Hai nút thắt trên cổ áo bị mở ra, lộ rõ xương quai xanh.

Mang theo nét lười biếng khó nén.

Trong tay thiếu nữ cầm một phong thư màu hồng phấn.

Cậu dời tầm mắt đi.

Thần sắc lạnh nhạt không chút thay đổi.

Tiếp tục đi dọc theo thang lầu xuống dưới.

Sau đó, liền phát hiện phía sau mình có thêm một cái đuôi nhỏ.

Cậu đi đến chỗ nào, thiếu nữ phía sau liền đi theo tới đó.

Dùng một đôi mắt như nhìn thấy bảo bối mà nhìn cậu.

Cho đến khi đi đến cửa phòng Hội học sinh.

Cậu đi vào, đóng cửa.

Rầm.

Một bàn tay chặn lại.

Môn bị đẩy ra.

Bạc Phong mặt vô biểu tình nhìn nữ sinh đứng trước mặt cậu.

Nam Nhiễm hiếm có mà lộ ra thần sắc vui vẻ.

"Dạ minh châu, về sau cậu đi theo tôi đi.

Tôi bảo đảm, sẽ tìm một cái lồng sắt lớn đem cậu an bài thỏa đáng."
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 5: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 4

Vừa nói xong.

Rầm.

Cửa Hội học sinh hoàn toàn bị đóng lại.

Nam Nhiễm bị ngăn cách ở ngoài cửa.

Tiểu Hắc Long nhìn ký của nhà mình giống như đang nhìn bệnh nhân tâm thần.

【 Ký chủ, cô đang lầm bầm lầu bầu sao? 】

Nam Nhiễm nhắm mắt lại, dựa vào trên cửa, nghĩ đến cảnh tượng kinh diễm chính mình vừa nhìn đến kia.

Ừm, nhất định phải tìm một nơi lớn một chút, sắp xếp cho hắn ở bên trong.

Tiểu Hắc Long ở trong đầu cô luôn không ngừng nói chuyện.

Chỉ là nói nửa ngày, ký chủ một câu cũng không trả lời.

Giống như nghe không được nó đang nói chuyện vậy.

Tiểu Hắc Long nghi hoặc

【 Ký chủ, ký chủ? 】

Ký chủ không động tĩnh.

Tiểu Hắc Long bỗng nhiên mở miệng

【 Ủa? Dạ minh châu ai làm rớt nè? 】

Tiếng nói vừa dứt, Nam Nhiễm giật giật, tầm mắt quét một vòng.

Trên đất tất nhiên không có dạ minh châu.

Thanh âm của cô chậm rãi

"Lừa ta?"

Tiểu Hắc Long thấy ký chủ của mình như vậy, run run một chút

【 Ờ, ờ, người ta cũng chỉ là thử xem cô có nghe thấy hay không thôi mà. 】

Nói xong Tiểu Hắc Long lại lập tức nói

【 Ký chủ, cô đang suy nghĩ gì vậy? 】

Nam Nhiễm:

"Suy nghĩ xem nên đem dạ minh châu đặt ở nơi nào là thích hợp."

Tiểu Hắc Long sửng sốt

【 Hả? 】

Chỉ một chút thời gian nó ngẩn ngơ như vậy.

Nam Nhiễm đã dùng chân, ầm một tiếng

Đá văng cửa Hội học sinh ra.

Bên trong, Bạc Phong đang chuẩn bị thay quần áo.

Đột nhiên nghe được thanh âm xâm nhập.

Cậu mặt vô biểu tình ngẩng đầu, vừa nhìn về phía Nam Nhiễm, vừa giữ chặt những nút áo đã cởi ra.

Nam Nhiễm dùng một bàn tay chống bàn, nhảy lên, rơi xuống, tóc dài ở giữa không trung vẽ ra một độ cong duyên dáng.

Chớp mắt, cô đã xuất hiện trước mặt Bạc Phong.

Bước chân vừa mới đứng vững.

Rầm! Một tiếng.

Trên tay cô có cái ly không biết lấy từ chỗ nào, trực tiếp nện lên đầu Bạc Phong.

Ba giây đồng hồ sau.

Nam Nhiễm khiêng nam sinh đã ngất đi ra ngoài.

Sau một đoạn thời gian yên tĩnh lâu dài, thanh âm run rẩy hoảng sợ của Tiểu Hắc Long vang lên:

【 Ký chủ, cô cô cô, cô định làm gì? 】

Nam Nhiễm đương nhiên:

"Đem hắn giấu đi"

Tiểu Hắc Long

【 Tôi tôi tôi tôi ······】

Tiểu Hắc Long mới lần đầu làm hệ thống, chưa từng gặp qua chuyện thế này,

Liền nghe Nam Nhiễm tiếp tục mở miệng

"Cậu thân là một hệ thống, có phải hay không nên phát huy chút tác dụng, phát cho ta một cái lồng sắt lớn chút?"

Rốt cuộc vẫn là lần đầu tiên cô nhìn thấy một viên dạ minh châu hoàn mỹ như vậy, sáng chói như vậy.

Đem vào trong phòng tối nhỏ, có phải hay không có hơi khó coi?

Thanh âm trẻ con của Tiểu Hắc Long lập tức thay đổi, không biết là bị dọa hay là cảm thấy khủng bố.

【 Ký chủ, cô đem người nhốt lại, đây là cưỡng chế người khác tự do thân thể, là trái pháp luật đó ký chủ! 】

Mí mắt Nam Nhiễm còn không thèm chớp một cái, khiêng người liền đi.

Trái pháp luật?

Đó là thứ gì?

Có thể ăn được sao?

Còn hấp dẫn cô hơn cả dạ minh châu sao?

Thật vất vả tóm được dạ minh châu.

Trả trở về?

Không thể nào.

Nam Nhiễm mù luật căn bản nghe không hiểu rốt cuộc nó đang nói cái gì.

Cho đến, thanh âm của Tiểu Hắc Long thay đổi ngữ điệu:

【 Leng keng, hệ thống cảnh báo, giá trị hắc ám trong nội tâm của ký chủ Nam Nhiễm vượt qua 50%.

Xin ký chủ đình chỉ tất cả hành động gây nguy hại đến người khác, nếu không sẽ phải chịu trừng phạt. 】

Giọng nói của Tiểu Hắc Long vừa ngừng lại.

Chân Nam Nhiễm liền tạm dừng một chút.

Sau đó cúi đầu, nhìn về phía mắt cá chân phải của mình.

Chỗ đó đang có một chuỗi hình xăm vòng quanh mắt cá chân của cô.

Cảm giác nóng rát đau đớn thoáng truyền đến.

Nam Nhiễm cũng không cho rằng hình xăm này đặt ra là để cho đẹp.

Hiển nhiên, chỉ cần cô tiếp tục hành động, thì cái hình xăm mới xuất hiện này sẽ trừng phạt cô.

Nam Nhiễm hạ mí mắt xuống, không biết đang suy nghĩ gì.

Liền ở giờ phút cô im lặng này.

Bỗng nhiên cô cảm nhận được nam sinh bị cô khiêng trên vai có động tĩnh.

Vừa định ra tay.

Thì nam sinh này ra tay càng nhanh, lực lượng càng mạnh.

Chớp mắt, Nam Nhiễm đã bị người ta nắm bả vai quăng ra ngoài.

Mũi chân của cô dẫm vào vách tường, dừng ở cách nam sinh một khoảng cách.
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 6: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 5

Tiếp theo, cổ áo cô đã bị một người túm trong tay.

Cả người đều bị kéo qua.

Nam Nhiễm nhìn Bạc Phong ở khoảng cách gần.

Một khuôn mặt đột nhiên bị phóng đại, xuất hiện ngay trước mắt cô.

Bộ dáng giống như được bị tỉ mỉ điêu khắc.

Không tìm ra được một chút khuyết điểm nào, nhưng cũng lạnh lùng tới mức khiến người ta giận sôi.

Mày Bạc Phong nhướng lên, ánh mắt có chút cảm xúc không kiên nhẫn.

"Không muốn tồn tại nữa, thì có thể tùy thời mở miệng.

Tôi không ngại ném cô từ nơi này xuống."

Thanh âm cũng giống như con người cậu ta vậy, lạnh tới mức dọa người.

Nam Nhiễm nghe lời uy hiếp này của cậu.

Cảm xúc hưng phấn trong mắt càng đậm.

Dạ minh châu mở miệng nói chuyện.

Cho dù nghĩ như thế nào cũng vẫn cảm thấy thực thần kỳ.

Chậc chậc chậc, một tầng hầm ngầm dạ minh châu kia của cô cũng không bằng một cái này.

Nhưng mà,

Cô dời tầm mắt xuống, nhìn về phía cổ áo đang bị túm của mình.

Đang suy nghĩ, Bạc Phong bỗng nhiên buông lỏng tay ra.

Cậu ta gài xong nút áo trên cùng, cũng không thèm nhìn Nam Nhiễm một cái, đi lướt qua.

Lại lại lần nữa khôi phục bộ dáng lạnh băng không có cảm xúc của ngày thường.

*

Bởi vì khúc nhạc đệm này, Nam Nhiễm đã sớm đem chuyện đưa thư tình quăng ra sau đầu.

Chỉ nghe hệ thống Tiểu Hắc Long cứ oán niệm trong đầu Nam Nhiễm:

【 Ký chủ, cô vô duyên vô cớ đả thương người ta,

Còn tự tiện xông vào phòng của người ta,

Thấy được thân thể của người ta.

Cái này là phải chịu trách nhiệm. 】

Nam Nhiễm nhắm mắt lại, chậm rãi:

"Chịu trách nhiệm?

Tôi?"

Thanh âm của cô nghe thật lười biếng.

Nam Nhiễm không có về phòng học, mà là tìm một cây đại thụ mát mẻ ngồi xuống.

Tiểu Hắc Long còn đang oán niệm

【 Ký chủ, đi vào tiểu thế giới là phải tuân thủ quy củ của người khác.

Nếu ký chủ làm chuyện trái pháp luật, sẽ phải chịu pháp luật chế tài. 】

Tiểu Hắc Long chủ động phổ cập tri thức khoa học cho ký chủ của mình.

Sau khi nói xong, nhìn thấy ký chủ hiếm khi còn đang tỉnh táo.

Lập tức ban bố nhiệm vụ cải tạo của Nam Nhiễm,

【 Ký chủ, bởi vì cô làm bậy quá nhiều.

Căn cứ hệ thống đánh giá, cô cần phải làm chuyện tốt trên thế giới này.

Chỉ cần là chuyện tốt đủ tiêu chuẩn, làm đủ ba việc, nhiệm vụ sẽ hoàn thành nha ký chủ. 】

Đối với việc Tiểu Hắc Long hưng phấn, Nam Nhiễm có vẻ thờ ơ.

Làm chuyện tốt?

Đó là thứ gì?

Có thể ăn được sao?

Âm thanh trẻ con của Tiểu Hắc Long lại vang lên:

【 Ký chủ, chỉ cần cô làm xong ba chuyện tốt, là có thể đạt được một viên dạ minh châu nha. 】

Tiểu Hắc Long cũng hết cách.

Đối ký chủ của mình, chỉ có thể dùng cách này, phương pháp lợi dụ.

Ký chủ của nó không thích gì cả, chỉ thích tiểu viên cầu tỏa sáng.

Cuối cùng, khi nghe đến có thể đạt được một viên dạ minh châu, liền nghe Nam Nhiễm thốt ra một tiếng

"Ừm."

Nghe thấy ký chủ đáp ứng rồi, lại lập tức nhắc nhở:

【 Ký chủ, khi giá trị hắc ám trong cơ thể cô vượt qua 50%, cô sẽ phải chịu trừng phạt. 】

Sau khi nói xong, Tiểu Hắc Long tò mò:

【 Ký chủ, hình xăm trên mắt cá chân kia của cô là dùng để trừng phạt cô sao? 】

Về trừng phạt, Tiểu Hắc Long cũng không thể khống chế.

Nó chỉ có thể kiểm tra đo lường xem thử giá trị hắc ám trong cơ thể của ký chủ có vượt qua 50% hay không, sau đó nhắc nhở ký chủ.

Nam Nhiễm mở mắt ra, liếc nhìn chuỗi hình xăm trên mắt cá chân mình.

Sau đó, có chút không kiên nhẫn mà nhắm mắt lại.

Nam Nhiễm đứng dậy từ dưới đại thụ.

Nhìn bầu trời nóng bức này.

Mở miệng nói một câu:

"Có phải nên trở về đi học hay không?"

Tiểu Hắc Long nhỏ giọng phun tào.

【 Ký chủ, tiết học đầu tiên đã sớm kết thúc rồi. 】

Nhưng mà sau khi phun tào, Tiểu Hắc Long thực mau liền khôi phục tinh thần

【 Ký chủ, đi học đi! 】

Nó là hệ thống cải tạo, mục đích chính là muốn dẫn đường cho ký chủ trở về quỹ đạo.

*

Chỉ là có đôi khi, ngoài ý muốn luôn xuất hiện trong lúc lơ đãng.

Ví dụ như hiện tại.
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 7: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 6

Nam Nhiễm đang trên đường quay lại phòng học.

Đi dưới bóng cây.

Sau đó liền nghe được tiếng xô đẩy cùng châm chọc mỉa mai.

"Tả Hàm, tao khuyên mày thành thật một chút.

Đừng có ngày nào cũng câu tam đáp tứ.

Một bên mập mờ với Trình đại giáo thảo, một bên lại dây dưa không rõ với Bạc Phong hội trưởng của chúng ta.

Trong nhà có tiền sao chứ?

Có tiền là có thể không biết xấu hổ như vậy?"

Tiểu Hắc Long:

【 Ký chủ, Tả Hàm chính là nữ chủ của thế giới này. 】

Nam Nhiễm

"À"

Cô lên tiếng.

Đã nhìn ra.

Trên người nữ sinh này, cũng có quang mang mỏng manh đang phát sáng.

Chỉ là sau khi gặp được Bạc Phong.

Lại nhìn đến cái này, đã không thể khiến nội tâm của cô nhấc lên được chút gợn sóng nào.

Nam Nhiễm tiếp tục đi dọc theo con đường mà tiến về phía trước.

Giống như không nhìn thấy gì cả.

Cho đến khi thanh âm của Tiểu Hắc Long vang lên:

【 Ký chủ, ký chủ, làm chuyện tốt. 】

Nam Nhiễm không phản ứng.

Tiểu Hắc Long:

【 Ký chủ, ký chủ, dạ minh châu. 】

Nhắc tới dạ minh châu, cuối cùng Nam Nhiễm cũng dừng lại.

Vừa vặn, liền đứng ở bên ngoài vòng vây này.

Đại khái là cảm giác tồn tại của Nam Nhiễm quá mạnh.

Cho dù cô chả nói gì, chỉ đứng ở đó.

Thì ánh mắt của chị đại dẫn đầu bao vây kia liền lập tức liếc qua đây.

Nhíu mày.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Không cần xen vào việc người khác!"

Chị đại cảnh cáo.

Nam Nhiễm ngẩng đầu, nhìn mặt trời trên trời một chút.

Hôm nay thời tiết sáng sủa, mặt trời chói chang.

Chậc.

Này thời tiết chết tiệt này.

Đi qua, vươn tay.

Tùy tay hất đồng lõa của chị đại đang đứng trước mặt cô ra.

Sau đó nhìn về phía Tả Hàm hai mắt đỏ bừng đang kiên cường nhẫn nại.

Nam Nhiễm mở miệng.

"Đi theo tôi."

Chị đại kia nghe thấy, trừng lớn đôi mắt.

Phảng phất như thấy được chuyện gì đó buồn cười.

Đánh giá Nam Nhiễm từ trên xuống dưới.

Lúc này, bên cạnh có một nữ sinh đi tới, ghé vào tai chị đại nói hai câu.

Tiếng cười của chị đại lại càng lớn hơn nữa.

Ý vị cười nhạo nồng đậm.

"Mày chính là Nam Nhiễm à, vốn đang định đi tìm mày.

Không ngờ lại ở chỗ này gặp được mày."

Vừa nói xong, sắc mặt chị đại liền trở nên hung ác.

"Đừng mẹ nó không có việc gì liền đi đưa thư tình cho Trình giáo thảo.

Thật đúng là tưởng mình lợi hại lắm."

Tiếng nói vừa dứt.

Phịch một tiếng, chị đại đã bị đạp bay ra ngoài.

Toàn trường yên tĩnh.

Nam Nhiễm nhìn Tả Hàm, ngữ điệu lười nhác:

"Không đi?"

Tả Hàm:

"Tôi ······"

Mới nói một chữ, chớp mắt đã bị Nam Nhiễm túm đi rồi.

Nam Nhiễm chậm rì rì nói:

"Dong dài."

Cả ngày, đâu ra lắm lời như vậy.

Tả Hàm chạy chậm theo phía sau Nam Nhiễm.

Cho đến khi Tả Hàm bị Nam Nhiễm lôi tới chỗ khu dạy học.

Lúc này Nam Nhiễm mới buông ra.

Hai mắt Tả Hàm mang cảm kích.

"Cảm ơn"

Nam Nhiễm không hé răng, chỉ đi lên lầu.

Vừa đi vừa hỏi Tiểu Hắc Long

"Một chuyện tốt?"

Tiểu Hắc Long

【 Ký chủ, căn cứ hệ thống bình định, vừa rồi cô, là đang thi hành bạo lực. 】

Nam Nhiễm bước chân hơi ngừng lại.

Tả Hàm đi theo phía sau Nam Nhiễm, đang bước bước chân nhỏ ngoan ngoãn đi theo lên lầu.

Nam Nhiễm dừng lại, Tả Hàm trực tiếp đập vào phía sau lưng cô.

Nam Nhiễm bị cái va đập này, tâm tình càng kém.

Tả Hàm nhìn ra ân nhân cứu mạng hình như không được vui cho lắm.

Nhẹ nhàng mở miệng:

"Cảm ơn cậu đã cứu tớ, tớ mời cậu ăn gì đó nhé?"

Nam Nhiễm nghe, mí mắt giật giật.

Quay đầu nhìn về phía Tả Hàm.

"Mời tôi ăn đồ ăn?"

Tả Hàm gật gật đầu.

"Đúng."

Nam Nhiễm:

"Được."

Tả Hàm mở miệng:

"Vậy chờ hết tiết tư, tớ đi tìm cậu được không?

Cậu học lớp mấy?"

Nam Nhiễm muốn ăn ngay bây giờ.

Kết quả, vẫn lại phải chờ.

Ánh mắt cô nhìn về phía Tả Hàm, thực hung.

Tả Hàm nắm chặt ví tiền của mình, ân nhân cứu mạng của mình hình như rất đói bụng, dáng vẻ như bây giờ liền phải ăn cái gì đó.

Tả Hàm:

"Vậy, giờ tớ sẽ đi mua cho cậu, cậu ở chỗ này chờ tớ được không?"

Nam Nhiễm vừa nghe, liền ngồi xuống chỗ bậc thang.
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 8: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 7

Dựa vào trên vách tường,

"Đi nhanh về nhanh."

Tức khắc nhìn lại, tâm tình tốt hơn rất nhiều.

Tả Hàm lập tức gật đầu.

"Ừm ừm."

Sau khi lên tiếng, liền nâng chân nhỏ nhanh chóng chạy ra khỏi khu dạy học.

Nam Nhiễm dựa vào vách tường bên cạnh.

Tóc tán xuống dưới, che đậy gương mặt của cô.

Tư thái lười nhác, nhắm hai mắt lại.

Giống như sắp ngủ.

Tiểu Hắc Long lên tiếng:

【 Ký chủ? Cô còn tỉnh không? 】

Nam Nhiễm không lên tiếng.

Tựa hồ thật sự đã ngủ.

Tiểu Hắc Long bắt đầu cân nhắc.

Ký chủ đầu tiên là ngủ dưới đại thụ, vào lớp ngủ.

Sau lại đi đến dưới gốc cây, tiếp tục nhắm hai mắt.

Bây giờ dựa vào tường, chờ Tả Hàm người ta mua đồ ăn tới, vẫn đang ngủ.

Ký chủ có vẻ rất buồn ngủ.

Ước chừng mười lăm phút sau.

Tả Hàm chạy chậm trở về.

Thở hồng hộc, lau mồ hôi trên đầu.

"Ân nhân, cậu ăn đi."

Xách hai túi đồ ăn vặt lớn, tất cả đều đặt ở trước mặt Nam Nhiễm.

Mí mắt Nam Nhiễm động động, mở to mắt.

Vốn dĩ có chút không kiên nhẫn, nhưng nhìn thấy một đống đồ ăn trước mặt này.

Cô duỗi tay, cầm lấy một bao khoai tây chiên trong đó, đùa nghịch trong chốc lát.

Bỗng nhiên há mồm, cắn lên.

Túi đồ ăn đóng gói liền bị xé rách ra thành một cái miệng to.

Nam Nhiễm cũng không nhổ mảnh bao bị cắn rách trong miệng ra.

Mà là nhai hai cái.

Tả Hàm đứng bên cạnh nhìn, thực vui vẻ, cũng cầm lấy một bịch mở ra.

Cầm lấy một miếng khoai tây chiên, bỏ vào miệng ăn, lại nói với Nam Nhiễm.

"Đây là khoai tây chiên ngon nhất trong trường."

Nam Nhiễm thấy dáng vẻ ăn đồ ăn của cô ấy, hơi ngừng lại.

Sau đó hạ mí mắt xuống, nhả nửa mảnh bao bì trong miệng ra.

Tại sao lại là nửa mảnh?

Ờ, nửa mảnh còn lại đã bị cô nuốt xuống rồi.

Cô cầm một miếng khoai lát lên.

Bỏ vào miệng ăn.

Bởi vì bị quấy rầy ngủ, cảm xúc không kiên nhẫn trên mặt cũng dần dần tiêu tán.

Từng miếng từng miếng rồi lại thêm một miếng.

Khi Nam Nhiễm ăn xong một túi đồ ăn vặt.

Tả Hàm ngồi chếch bên cạnh, trong tay còn cầm bao khoai tây chiên kia, nhìn tới mức ngơ ngác.

Nam Nhiễm cong ngón tay, đem túi đồ ăn vặt bên cạnh Tả Hàm câu tới trước mặt mình.

Sau đó, tiếp tục ăn.

Đợi khi ăn xong tất cả rồi.

Tâm tình của cô thoạt nhìn không tệ.

Đứng dậy.

Dọc theo thang lầu mà đi lên trên.

Chỉ để lại một mình bạn học Tả Hàm đã nhìn tới mức choáng váng ở đàng kia.

Lúc Nam Nhiễm quay trở lại lớp mình, tiết thứ hai cũng đã tan từ sớm.

Cô ngồi lại trên chỗ ngồi của mình.

Bạn học bên cạnh mở miệng hỏi:

"Tiểu Nhiễm, cậu đi đâu vậy?

Thầy còn hỏi tớ đó."

Nam Nhiễm thuận miệng đáp một tiếng liền nhắm hai mắt lại.

Lúc này, bạn học ngồi phía sau Nam Nhiễm vỗ vỗ cánh tay bạn học ngồi bên kia.

Nhỏ giọng nói:

"Haizzz, cậu hỏi nhiều như vậy làm gì?

Người ta chắc chắn là lại đi dụ dỗ đàn ông thôi."

Bạn học cùng bàn kia nhìn ngó xung quanh.

"Không phải chứ?"

Bạn học ngồi sau cười nhạo một tiếng.

"Sao lại không phải?

Cả ngày chỉ biết đưa thư tình cho Trình giáo thảo.

Ngày nào cũng dính vào người ta, cũng không ngại bản thân ghê tởm."

Lời này, đã rất khó nghe rồi.

Tiểu Hắc Long căm giận

【 Ký chủ cố lên! 】

Chỉ là đợi nửa ngày, cũng không thấy ký chủ có phản ứng gì.

Tiểu Hắc Long nghi hoặc

【 Ký chủ? 】

Cả nửa ngày, mới nghe được một câu của Nam Nhiễm.

"Nóng chết mất"

Tiểu Hắc Long nhìn sắc trời bên ngoài.

Bây giờ là mùa hè.

Điều hòa trong lớp lại vừa vặn hỏng mất rồi.

Chỗ ngồi của Nam Nhiễm lại là gần sát cửa sổ.

Mặt trời vừa chiếu, ánh mặt trời lấp lánh liền vừa vặn chiếu vào trên người cô.

Tiểu Hắc Long cẩn thận kiểm tra đo lường ký chủ.

Cảm xúc cũng không có dấu hiệu bực bội tối tăm.

Ờ······

Tiểu Hắc Long:

【 Ký chủ, cô sẽ không bị phơi hư đấy chứ? 】
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 9: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 8

Nam Nhiễm không nói một lời, chỉ nằm trên bàn.

Tóc rối tung, nhìn qua giống như một nữ quỷ.

Ký chủ của mình vừa phơi liền suy yếu, phải làm sao giờ?

Tiểu Hắc Long yên tĩnh nửa ngày.

Sau đó thanh âm trẻ con vang lên:

【 Ký chủ, hay là cô ra cửa hàng mua kem ăn đi? 】

Nam Nhiễm nghe thấy ăn, giật giật thân thể.

Nhưng mà sau khi vừa động, cô liền nằm tại chỗ đó không động đậy nữa.

"Không muốn ăn"

Tiểu Hắc Long định giải thích

【 Ký chủ, kem là ······】

Lời còn chưa nói xong, liền nghe Nam Nhiễm nói một câu:

"Đừng ồn."

Tiểu Hắc Long yên lặng.

Cuối cùng, trong đầu Nam Nhiễm cũng yên tĩnh.

Nam Nhiễm nằm trên bàn ngủ qua hai tiết học.

Nguyên thân học tập rất ưu tú, lại rất ngoan, rất được thầy cô thích.

Thầy giáo thấy Nam Nhiễm vẫn luôn nằm trên bàn, cho rằng là do cô không thoải mái.

Liền không có ồn đến cô.

Nam Nhiễm vẫn luôn ngủ đến giữa trưa.

Mặt trời lặn về tây, một khối bóng râm bao phủ cô lại.

Nam Nhiễm vẫn luôn ngủ say đột nhiên mí mắt giật giật, mở mắt.

Chờ đến lúc cô mở to mắt, trong lớp đã không còn một bóng người.

Cô ngửa đầu, hất tóc.

Dựa vào trên ghế.

Thuận theo cửa sổ nhìn ra bên ngoài, vừa vặn nhìn thấy Bạc Phong đi ngang qua trước cửa sổ trước mặt cô.

Nam Nhiễm hơi khựng lại.

Con ngươi vốn đang híp lại, mở to hơn chút.

Đây là lần thứ hai gặp nhau.

Nhưng quang mang trên người hắn vẫn như cũ không suy giảm.

Vẫn đang tỏa sáng lấp lánh.

Nam Nhiễm nhìn Bạc Phong.

Không biết là do ánh mắt của cô quá mức nóng bỏng hay là thế nào.

Tầm mắt của Bạc Phong lướt qua trên người cô.

Hiển nhiên, trong chớp mắt đối diện đó, Bạc Phong nhớ ra cô gái này là ai.

Bước chân của cậu ngừng lại.

Trên mặt không cảm xúc, rốt cuộc xuất hiện biến động.

Khẽ cau mày một chút.

Bất quá thực mau, trên mặt lại lần nữa khôi phục thành mặt không cảm xúc.

Xoay người, tiếp tục đi về phía trước.

Cậu vừa rời khỏi trước cửa sổ, liền nghe được cửa sổ đằng sau truyền đến thanh âm bị kéo ra.

Sau đó là, tiếng bước chân dẫm trên mặt đất.

Tầm mắt sáng quắc kia, lại một lần nữa dính lên người cậu.

Bạc Phong tiếp tục đi về phía trước, đi ra rất xa.

Cái đuôi nhỏ phía sau, vẫn luôn không cắt đuôi được.

Cho đến khi, cậu dừng bước chân lại.

Quay đầu nhìn về phía cô.

Nam Nhiễm đem tay đút vào túi quần tây, từng bước một đi qua.

"Này, cậu đi theo tôi đi."

Nam Nhiễm đồng chí chưa dứt tà tâm.

Vẫn muốn khiêng Bạc Phong về.

Bạc Phong mặc một thân đồng phục, cắt may tinh xảo, thẳng tắp đứng ở đó.

Một khuôn mặt có đường cong phác họa tinh xảo giống như dùng đao rìu điêu khắc ra, tầm mắt lạnh băng mà nhìn cô gái lười biếng ở đối diện.

"Sao?"

Thanh âm không hề phập phồng, phun ra hai chữ.

Tiểu Hắc Long nhìn bộ dạng nóng lòng muốn thử kia của ký chủ mình.

Này rõ ràng là lại muốn cướp người ta trở về.

Lập tức mở miệng:

【Ký chủ, ký chủ, lỡ như cô đem dạ minh châu đánh hỏng rồi thì phải làm sao?

Hay là, cô nghĩ cách nào đó văn nhã khác đi? 】

Nam Nhiễm nghe, hình như cũng có chút đạo lý nha.

Cô lục lọi trong túi một lát.

Ờ, bên trái có một bức thư màu hồng nhạt, bên phải có một thẻ cơm.

Cô nhìn nhìn, tiếp theo liền giơ thẻ cơm bên phải lên.

"Tôi mời cậu ăn cơm, cậu đi theo tôi?"

Bạc Phong dời tầm mắt,

"Nhàm chán."

Nói xong, liền tiếp tục đi về phía trước.

Cậu đi về phía trước, Nam Nhiễm liền tiếp tục đi theo.

Cho đến lúc cậu đi tới cửa Hội học sinh.

Nhìn thấy hai người mặc tây trang giày da đứng ở cửa.

Trong tay còn cầm theo một cái hộp cơm làm bằng sứ trắng.

Người nọ mở miệng:

"Thiếu gia."

Nói xong, liền đẩy hộp cơm đến trước mặt Bạc Phong.

Bạc Phong tùy tay cầm hộp cơm qua, đi vào phòng Hội học sinh.

Cậu tùy tay đặt hộp cơm lên bàn.

Lấy tài liệu trên kệ sách xuống, đang tìm kiếm cái gì đó.
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 10: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 9

Nam Nhiễm đứng ở cửa.

Đầu tiên là nhìn Bạc Phong trong chốc lát, sau đó, tất cả lực chú ý cả đều đặt lên hộp đồ ăn kia.

Vừa nhìn liền biết đồ ăn trong đó chắc chắn rất ngon.

Bạc Phong nhìn Nam Nhiễm đứng ở cửa, mặt vô biểu tình nửa ngày sau, mở miệng:

"Nếu nước miếng của cậu chảy xuống sàn nhà, tôi sẽ bắt cậu đi lau sàn."

Nam Nhiễm tùy tiện đi vào, ngồi xuống.

Tầm mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm đảo quanh hộp đồ ăn kia.

"Nhìn nó, có vẻ ăn rất ngon."

Vừa nói xong.

Tiếp theo, không cố kỵ chút nào, quang minh chính đại vươn đầu ngón tay ra, đem hộp đồ ăn kia kéo đến trước mắt mình.

Cô đã có thể ngửi được rõ ràng mùi hương bay đến.

Chỉ là ······.

Cô nhìn quanh trái phải.

Há mồm, cắn một ngụm trên hộp đồ ăn kia.

Tức khắc, không khí yên tĩnh.

Nam Nhiễm nhìn ra chỗ khác.

Ui, răng đau.

Tiểu Hắc Long yên tĩnh ba giây đồng hồ, sau đó âm thanh trẻ con vang lên:

【 Ký chủ, cô giữ chặt mặt dưới của hộp đồ ăn, một bàn tay khác đặt trên hộp đồ ăn, xoay xoay xem thử. 】

Nam Nhiễm vươn tay, nghe theo chỉ dẫn của Tiểu Hắc Long, trên xoay xoay, dưới xoay xoay.

Ừm, hộp đồ ăn không sứt mẻ chút nào.

Một chủ một hệ thống, lại lần nữa yên tĩnh.

Tất cả lực chú ý của Nam Nhiễm đều đặt trên hộp cơm.

Nhưng mà mở không ra.

Cô đem hộp cơm đẩy qua phía bên cạnh.

Sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Bạc Phong.

"Dùng hộp đồ ăn này để đánh cuộc, đánh một trận.

Tôi thắng, nó chính của tôi."

Con mẹ nó, chủ yếu là mở không ra.

Mở ra ai còn cần đánh nhau với cậu ta chứ?

Thân là hệ thống cải tạo, đương nhiên không có thể nhìn ký chủ đánh nhau.

Âm thanh trẻ con của Tiểu Hắc Long vang lên:

【 Ký chủ, cậu ta chính là dạ minh châu mà cô thích nhất, lỡ như cô đánh hư cậu ta rồi, cậu ta không sáng nữa thì phải làm sao? 】

Nam Nhiễm không thèm để ý

"Vừa lúc, xem thử cậu ta hư rồi còn có thể tiếp tục sáng hay không."

Tiểu Hắc Long im lặng.

Vừa nghe đến hai chữ đánh nhau này, sau ót Bạc Phong liền đau.

Chỗ đó còn có một cục sưng do cô cầm ly đập vào đang âm ỉ đau.

Cậu cởi áo ngoài, hiển nhiên đối với lời này của Nam Nhiễm, cậu đồng ý.

Năm phút sau.

Trong phòng Hội học sinh truyền đến tiếng đánh nhau thật lớn.

Rầm, kệ sách đổ, giá sách lật.

Mười phút sau,

Rầm! Cái bàn văng đi.

Mười lăm phút sau, liền tại thời khắc chiến đấu mấu chốt này.

Tiểu Hắc Long:

【 Cảnh báo, giá trị hắc ám của cô sắp đạt tới 50%, xin ký chủ dừng tay, nếu không sẽ phải chịu trừng phạt. 】

Ba phút sau.

Tiểu Hắc Long:

【 Cảnh báo, giá trị hắc ám của cô đã vượt qua 50%, ký chủ! Trừng phạt đã bắt đầu! 】

Tiểu Hắc Long có hơi lo lắng cho ký chủ.

Bởi vì trong hành vi trừng phạt ký chủ này.

Nó không thể làm được gì cả, chỉ có thể thông báo, cũng không biết trừng phạt này rốt cuộc có mùi vị như thế nào.

Chỗ mắt cá chân hiện lên một vòng ánh sáng đen.

Nháy mắt, Nam Nhiễm tạm dừng động tác.

Rầm!

Chỉ dừng lại một chút này, chớp mắt đã bị người ta ép lên mặt tường phía sau.

Bạc Phong nhíu mày.

Cậu không ngờ cô sẽ dừng lại.

Cho nên không có giảm sức lực.

Mặt Nam Nhiễm bị ép lên tường.

Chờ đến khi Bạc Phong buông tay.

Nam Nhiễm bụm mặt, dựa vào trên vách tường.

Chờ đến khi cô thả tay ra, nơi đó đang có một khối xanh bầm.

Bạc Phong nhíu mày.

Nhìn nhiều thêm vài cái.

Sau đó, ở trong một mảnh phế tích này tìm được hộp cơm chưa bị hư hỏng một chút nào.

Kéo bàn, ghế lên.

Cậu ngồi xuống.

Ngón tay ấn vào một chỗ trên hộp, lạch cạch, hộp đồ ăn mở ra.

Nam Nhiễm nhìn hình ảnh này, đôi mắt hơi hơi trợn to.

Sau đó, liền thấy nam sinh kia ngồi giữa đống phế tích bao vây chung quanh, mặt vô biểu tình ăn chiến lợi phẩm của cậu ta.

Phút chốc khi hộp đồ ăn mở ra, mùi thơm càng nồng đậm.

Nam Nhiễm nhìn.

Nam sinh bỗng nhiên nhìn về phía cô, lãnh đạm:

"Lau nước miếng đi."

Nam Nhiễm yên lặng duỗi tay, sờ sờ miệng mình.
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 11: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 10

Bạc Phong mặt vô biểu tình mà tiếp tục ăn.

Thật ra, đối với đồ ăn, cậu cũng không có ham thích bao nhiêu.

Nhưng bữa cơm trưa này, không biết là do vừa ăn hay thế nào, cậu ăn nhiều hơn rất nhiều hơn so với trước kia.

Trong phòng Hội học sinh không một bóng người.

Người vừa mới đánh nhau cùng cậu kia.

Đã rời đi từ sớm.

Nam Nhiễm đang trên đường đến nhà ăn.

Hắc Long chủ động mở miệng:

【 Ký chủ, Hắc Long không thể điều tra rõ được lai lịch của Bạc Phong này. 】

Theo thường lệ, trong thế giới này không thể xuất hiện người có khí vận còn mạnh hơn cả nam nữ chính được.

Nếu xuất hiện, thì đó là một số người xuyên việt hoặc là người trọng sinh.

Nhưng Bạc Phong này.

Cậu không có dấu vết xuyên việt hay trọng sinh.

Cậu chính là nhân vật trưởng thành lên trong tiểu thế giới này.

Nhưng là khí vận của người này còn mạnh hơn cả khí vận của nam nữ chính cộng lại, điều này quả thực không thể tưởng tượng nổi.

Nam Nhiễm không chút để ý lên tiếng

"Ừ."

Cậu có lai lịch gì.

Tại sao lại xuất hiện.

Có mục đích gì.

Mấy thứ này cô đều không quan tâm.

Đem cậu về nhà, đây mới là mục đích.

Một tầng hầm dạ minh châu kia của cô, cũng đều không rõ lai lịch.

Chẳng phải cũng cứ sáng lên đó sao?

Tính theo bản chất, thì ý nghĩ của Nam Nhiễm, gần như giống hệt một tên thổ phỉ.

Lúc tới nhà ăn.

Lại đụng phải Tả Hàm.

Tả Hàm nhìn thấy Nam Nhiễm, cực kỳ vui vẻ.

Chủ động chạy chậm tới bên người cô.

"Nam Nhiễm, cậu tới ăn cơm sao?"

Nam Nhiễm liếc mắt một cái,

"Không thì sao?"

Tả Hàm mở miệng

"Tớ đi mua giúp cậu."

Bạn học này rất là nhiệt tình.

Không bao lâu liền bưng hai phần cơm xuất hiện trước mặt Nam Nhiễm.

Nam Nhiễm ngửi được mùi thơm của thức ăn.

Không có lập tức động thủ.

Mà là nhìn Tả Hàm đang ngồi ở đối diện.

Tả Hàm bị Nam Nhiễm nhìn chằm chằm làm cho sửng sốt, có chút hồi hộp hỏi:

"Sao lại không ăn?

Không thích hả?"

Nam Nhiễm chậm rì rì

"Cậu ăn trước."

Tả Hàm thành thành thật thật gật đầu.

Trong mắt có vui vẻ không giấu được.

Ân nhân thực có lễ phép, thực có giáo dưỡng nha.

Cô vừa nghĩ, vừa bắt đầu ăn.

Tầm mắt Nam Nhiễm dừng trên đôi đũa cô đang cầm.

Nhìn trong chốc lát.

Tiếp theo, dùng tư thế giống như thế.

Cầm lấy chiếc đũa, gắp đồ ăn, bỏ vào miệng ăn.

Động tác rất chậm, có hơi trúc trắc.

Nhưng, không sai sót chút nào, thành công đem đồ ăn chuyển tới được trong miệng.

Tiếp theo, Nam Nhiễm cúi đầu, không nhìn Tả Hàm nữa.

Sau khi Tiểu Hắc Long xem một loạt phản ứng của ký chủ khi ăn đồ ăn.

Dường như hiểu ra được gì đó.

Nó dùng thanh âm trẻ con hỏi.

【 Ký chủ, có phải cô chưa từng ăn đồ ăn của nhân loại không? 】

Bởi vì chưa từng ăn, cho nên mới cho rằng bao bì đóng gói của khoai lát có thể ăn.

Bởi vì chưa từng ăn, cho nên mới sẽ há miệng cắn vào cơm hộp kia.

Nam Nhiễm cũng không trả lời vấn đề ngu xuẩn này.

Chỉ tiếp tục cúi đầu ăn đồ ăn của mình.

Tiểu Hắc Long thấy ký chủ trầm mặc, có hơi đau lòng.

Ký chủ vậy mà chưa từng được ăn thứ gì, thật không dễ dàng.

Nó đang chuẩn bị nói lời an ủi.

Liền nghe ký chủ nhà mình gõ bàn.

Tả Hàm đang ăn cơm liền ngẩng đầu lên.

Nhìn qua tâm tình của Nam Nhiễm có vẻ rất tốt.

"Đi mua thêm."

Cô không khách khí chút nào mà sai sử người ta.

Thấy được một phần cơm trước mặt Nam Nhiễm, đã bị ăn sạch sẽ.

Đũa dùng một lần kia không biết tại sao, hình như ······ có vẻ ngắn đi mất một đoạn.

Mà đồ ăn trước mặt Tả Hàm, một nửa còn chưa ăn xong.

Cô lập tức đứng dậy.

"À à, được."

Tả Hàm có lòng nhẫn nại và lòng cảm ơn rất lớn đối với Nam Nhiễm.

Ở trong mắt Tả Hàm, Nam Nhiễm là một cô gái giàu lòng lương thiện và rất có lễ phép.

Cho nên, ân nhân nói cái gì đều đúng.
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 12: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 11

Lúc Tả Hàm gọi đồ ăn quay lại.

Thở hồng hộc

"Ân nhân, cậu ăn đi."

Nam Nhiễm nâng ngón tay lên, kéo phần cơm kia tới trước mặt mình.

Tả Hàm ngồi xuống.

Vừa cúi đầu mới phát hiện.

Đồ ăn của mình cũng đã bị ân nhân ăn sạch.

Mười lăm phút sau.

Nam Nhiễm ăn no.

Đứng lên, đôi tay đút vào túi liền đi.

Tả Hàm nhanh chóng đuổi kịp, theo sau Nam Nhiễm ra khỏi nhà ăn, xuống bậc thang.

Tả Hàm nắm chặt một góc quần áo.

Nện bước nhanh hơn, đi ngang hàng với Nam Nhiễm.

Sau đó mở miệng

"Ân nhân, cảm ơn cậu."

Nam Nhiễm liếc cô một cái.

"Cô là ai?"

Bạn học Nam Nhiễm ăn no liền trở mặt không nhận người.

Hoàn toàn không cảm thấy cách làm của mình không phúc hậu tới mức nào.

Tả Hàm sửng sốt một chút, sau đó có vẻ co quắp.

Cứ đi cứ đi, đang lúc đi ngang qua một sân bóng rổ.

Một quả bóng rổ vượt qua tường rào, nhanh chóng đập về hướng các cô.

Tả Hàm sợ tới mức nhắm mắt lại.

"..."

Kêu một tiếng.

Chỉ là, không có đau đớn như trong dự đoán.

Mở to mắt.

Liền nhìn đến một bàn tay, cản lại trước mặt cô.

Một bàn tay Nam Nhiễm khống chế quả bóng kia.

Nâng mắt lên, nhìn về phía sân bóng rổ.

Dáng người cao gầy, tóc đen bị gió thổi bay, một bàn tay còn đang cắm trong túi quần tây.

Bởi vì hành động một tay chắn bóng của cô, lập tức đưa tới tiếng hoan hô trong sân bóng rổ.

Tiếng huýt sáo, còn kèm theo một ít khích lệ.

Tả Hàm được cứu, lại một lần nữa dùng ánh mắt lấp lánh nhìn Nam Nhiễm.

Tức khắc liền quên đichuyện Nam Nhiễm vừa ăn no liền không nhận người.

Tiểu Hắc Long có hơi cảm động.

Xem ra ký chủ còn không có xấu xa như trong tư liệu hình dung.

Vẫn có lòng lương thiện đây mà.

Tiểu Hắc Long đồng chí cảm động nhưng đồng thời cũng quên mất một việc.

Ký chủ của nó, đừng nói là lòng lương thiện, cô ngay cả trái tim cũng không có, đâu ra thiện với không thiện?

Nam Nhiễm cúi đầu thưởng thức trái bóng kia.

Vừa hỏi Tiểu Hắc Long:

"Có được xem là chuyện tốt không?"

Tiểu Hắc Long lập tức nói

【 Ký chủ, là chuyện tốt! 】

Vừa nói xong, Nam Nhiễm chuẩn bị ứng một tiếng.

Nào ngờ lại nghe Tiểu Hắc Long ngây ngô mở miệng nói lần nữa

【 Nhưng, cấp bậc chuyện tốt này của cô không đạt tiêu chuẩn, không thể ghi vào hiệu quả của hệ thống. 】

Vừa nói xong, động tác thưởng thức trái bóng của Nam Nhiễm hơi khựng lại.

"Có ý gì?"

Tiểu Hắc Long

【 Cô muốn làm việc thiện, là không chỉ là đối với người này làm ra cứu trợ trước mắt, mà còn muốn xem thử có thể ảnh hưởng khiến cho người này có sâu sắc lòng tích cực hướng về phía trước hay không. 】

Nó sợ ký chủ của mình không hiểu, lập tức nêu ra ví dụ,

【 Ví dụ, cô ấy tâm như tro tàn muốn tự sát.

Dưới tác động của cô, lại sinh ra hi vọng với cuộc sống tương lai.

Tích cực nỗ lực sống sót.

Đây là một chuyện tốt. 】

Tiếp theo, Tiểu Hắc Long lại nói

【 Hoặc là, cô phát hiện một quả bom có thể nổ chết mấy trăm người.

Vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, cô ra tay, không oán không hối, đây cũng là một chuyện tốt. 】

Tiểu Hắc Long blah blah nói rất nhiều.

Sau khi nói xong, quan tâm mà dò hỏi:

【 Ký chủ, cô nghe có hiểu không? 】

Nam Nhiễm ném trái bóng trong tay cho Tả Hàm, nhìn mặt trời trên đỉnh đầu.

Mặt trời lớn như vậy, vẫn là tìm một nơi mát mẻ mà ngủ thôi.

Nam Nhiễm tiếp tục đi.

Tiểu Hắc Long:

【 Ký chủ, cô đã hiểu sao? 】

"Ừ."

【 Thật tốt quá, ký chủ quyết định muốn làm gì? 】

Nam Nhiễm biếng nhác,

"Làm gì?"

【 Chuyện tốt đó! 】

"Chuyện tốt gì?"

Tiểu Hắc Long trong chớp mắt có chút mê mang

【 Ba chuyện tốt, hoàn thành nhiệm vụ. 】

"Ta từng đáp ứng sao?"

Không nhìn ra được chút giả vờ nào trên mặt bạn học Nam Nhiễm.

Tiểu Hắc Long.

【 Cô đáp ứng rồi ······ đúng không? 】

Bị cô hỏi như vậy, hệ thống sinh ra nghi hoặc với chính mình.
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 13: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 12

Nam Nhiễm không chút để ý.

"Hỏi lại lần nữa."

Tiểu Hắc Long lập tức nói:

【 Ký chủ, nguyện ý làm ba chuyện tốt, hoàn thành nhiệm vụ không? 】

Nam Nhiễm:

"Không nguyện ý."

Tiểu Hắc Long

【······】

Hở?

Sao không quá giống trong tưởng tượng vậy?

Tiểu Hắc Long muốn nói chuyện với ký chủ mình lần nữa.

【 Ký chủ, cô --】

Mới nói phân nửa đã bị ký chủ của nó chặn lại.

"Suỵt."

【 Nhưng mà 】

"Ừm."

Tiểu Hắc Long nghe ký chủ nói, mờ mịt, ký chủ ừm cái gì chứ?

【 Ký chủ, tôi --】

"Tôi sẽ suy xét."

Lời nói không mặn không nhạt bay ra từ miệng Nam Nhiễm.

Tiểu Hắc Long còn đang cân nhắc phải làm sao thuyết phục ký chủ.

Đã chuẩn bị rất nhiều lời nói, không ngờ ký chủ lại tự mình nghĩ thông suốt rồi.

Hệ thống lập tức gật đầu

【 Ký chủ suy xét cho kỹ nhé! 】

Nói xong, Tiểu Hắc Long không dám quấy rầy suy nghĩ của ký chủ nữa.

Nếu lỡ như nói nhiều, ký chủ đổi ý thì phải làm sao?

Một ngày trôi qua.

Hai ngày trôi qua.

Ba ngày trôi qua.

Thời gian suy xét của ký chủ có phải hơi dài quá rồi không?

Ngày thứ tư, Nam Nhiễm mang cặp sách tiếp tục đi học.

Tiểu Hắc Long lên tiếng.

【 Ký chủ, cô suy xét thế nào rồi? 】

Nam Nhiễm không chút để ý

"Cái gì thế nào?"

【 Thì là, làm chuyện tốt, hoàn thành nhiệm vụ đó. 】

Nam Nhiễm

"Nhiệm vụ gì? Liên quan gì tới tôi?"

Tiểu Hắc Long không thể tin tưởng

【 Ký chủ, cô nói cô sẽ suy xét! 】

"À."

Nam Nhiễm không nhanh không chậm lên tiếng.

Tiểu Hắc Long cảm thấy chính mình nghẹn một búng máu không lên không xuống được.

Cứ đi cứ đi, lúc sắp đến cổng trường.

Một đám nữ sinh mặc đồng phục trường cấp ba Đế Đô, ngăn lại trước mặt cô.

Người cầm đầu đánh giá Nam Nhiễm từ trên xuống dưới.

"Há, mày chính là Nam Nhiễm à."

Người nói chuyện hai tay vòng ngực, đầu tóc đen dài thẳng, một khuôn mặt xinh đẹp.

Nếu không phải cô ta lấy thân phận chị đại ngăn chặn ở đầu ngõ.

Thì sẽ chỉ khiến người khác cảm thấy cô ta là một học sinh tốt thanh xuân tươi đẹp.

Nam Nhiễm dừng lại trước mặt cô gái đó.

"Tìm tôi?"

Chị đại cười lạnh một tiếng, loại người giả vờ cứng rắn trước mặt cô ta, cô ta đã gặp nhiểu rồi.

Chị đại cúi đầu nhìn móng tay được sơn đỏ chót của mình.

Em gái côn đồ bên cạnh liền lập tức cầm một lọ sơn móng tay tiến lên.

Chị đại kia vừa mở bình sơn móng tay ra sơn, vừa mở miệng

"Trình Văn Hoắc là người của tao, có biết không?"

Tiểu Hắc Long lập tức phát huy công năng của mình,

【 Ký chủ, Trình Văn Hoắc chính là Trình giáo thảo, chính là Thiên Đạo chi tử. 】

Nam Nhiễm có lệ lên tiếng

"Ừ."

Lực chú ý của cô nhằm vào bình sơn móng tay kia.

Chị đại vừa nói chuyện, vừa giơ móng tay vừa sơn xong lên, lộ ra dưới ánh mặt trời.

Móng tay đỏ chót cực kỳ nổi bật.

Cô ta khinh thường một tiếng,

"Biết là người của tao, còn dám nhiều lần đưa thư tình, Nam Nhiễm, tao thấy mày là sống đủ rồi."

Vừa nói xong, một cô em côn đồ phía sau chị đài liền tiến lên.

Giơ tay lên muốn dạy dỗ.

"Đồ đê tiện!"

Trong miệng phun lời nói ác độc.

Lực chú ý của Nam Nhiễm từ trên bình sơn móng tay kia, dời đến trên người em gái côn đồ.

Em gái côn đồ còn chưa lại gần, đã bị cô dùng một chân đá lên tường.

Cô vừa thu động tác này lại, xung quanh yên tĩnh.

Nam Nhiễm nâng tay mình lên.

Nhìn móng tay của mình.

Chưa từng gia công thêm bất cứ thứ gì, mang màu sắc khỏe mạnh.

Ừm, hình như, màu đỏ của cô ả kia đẹp hơn một chút.

Cô kéo cặp sách đi về phía trước.

Tiểu Hắc Long nuốt nuốt nước miếng, mở miệng

【 Ký chủ, cô, cô, cô muốn làm gì? 】

Cũng thật kỳ quái, rõ ràng đám người kia mới là người bạo lực học đường, là xấu xa, nhưng tại sao nó lại cảm thấy lo lắng cho đám người kia chứ?
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 14: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 13

Năm phút sau.

Nam Nhiễm một chân dẫm lên đầu chị đại kia, đem đầu ả ta nghiền qua nghiền lại dưới đất.

Trên tay thì lại cầm bình sơn móng tay màu đỏ kia.

Dưới mặt trời, bên trong sơn móng tay màu đỏ có chút đồ vật có màu bạc sáng lấp lánh, nhìn qua cực kỳ đẹp.

Nam Nhiễm đem sơn móng tay cất túi mình.

Tiểu Hắc Long lại sắp khóc.

Nó là hệ thống cải tạo.

Cứ để ký chủ tiếp tục thế này, nó sớm muộn gì sẽ bị kéo về đem đi tiêu hủy mất.

Đầu chị đại kia mà còn bị dẫm nữa liền sẽ vùi vào đất luôn rồi.

Nhưng, nói rõ ra thì, ký chủ thuộc về phòng vệ chính đáng.

Không có sai.

Nửa ngày sau,

Nó dùng thanh âm trẻ con nói,

【 Ký chủ, không thể chưa được người khác cho phép, đã lấy đồ của người khác, làm như vậy là không đúng. 】

Tiểu Hắc Long muốn câu thông với ký chủ.

Nam Nhiễm ra vẻ đáng tiếc, móc bình sơn móng tay từ trong túi ra.

Tiểu Hắc Long đang vui vẻ, hở? Ký chủ nghe vào rồi?

Tiếp theo, Nam Nhiễm ngồi xổm xuống, quơ qua quơ lại trước mặt chị đại kia,

"Cái này, tao cầm đi, mày đồng ý không?"

Nửa ngày sau.

Chị đại chậm rì rì gian nan mà gật đầu.

Nam Nhiễm thực vừa lòng.

Lại một lần nữa đem đồ vật cất vào túi, rút chân từ trên đầu chị đại kia ra.

Tiếp tục mang cặp sách đi vào trường học.

Trong lúc Tiểu Hắc Long khiếp sợ cộng thêm tam quan sụp đổ, nó nỗ lực không cho chính mình lên án ký chủ.

Vả lại còn khuyên bảo chính mình.

Muốn ký chủ cải tà quy chính là phải từ từ.

Cứ đi cứ đi.

Tiểu Hắc Long nhỏ giọng nói

【 Ký chủ, cô bị thương. 】

Nam Nhiễm nhìn tay phải của mình.

Cái tay bị thương kết vảy mấy hôm trước lại nứt ra lần nữa rồi.

Tí tách, máu theo ngón tay chảy tới trên mặt đất.

Cô không để ý cho lắm.

"Thân thể này yếu như vậy, tôi còn cách nào đâu chứ."

Tiểu Hắc Long nhịn không được phun tào

【 Do cô dùng tay không đánh vào côn sắt nên mới chảy máu. 】

Liên quan gì đến chuyện thân thể này yếu hay không?

Lúc đang đi về phía khu dạy học.

Một thanh âm kinh hoảng vang lên.

"Ân nhân, cậu bị thương? Là ai bắt nạt cậu?"

Tả Hàm xuất hiện ở bên người Nam Nhiễm.

Vội vàng móc khăn tay ra che lại vết thương trên tay cho Nam Nhiễm.

Tả Hàm nhìn Nam Nhiễm, đau lòng không ngớt, lôi kéo Nam Nhiễm đi về hướng phòng y tế.

Nam Nhiễm đứng tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.

Nhìn người trước mặt này,

Ừm, có hơi quen mắt.

"Cậu ······"

Cô vừa mở miệng nói một chữ.

Tiểu Hắc Long lập tức nói:

"Ký chủ, cô ấy là Tả Hàm, hai ngày trước cô còn ăn đồ ăn của người ta."

Vừa nói như vậy, Nam Nhiễm liền có chút ấn tượng.

"À, là cậu à."

Tả Hàm gắt gao nắm lấy tay Nam Nhiễm, có hơi kích động

"Ân nhân, là ai bắt nạt cậu?"

"Quên rồi."

Tả Hàm nghe, càng đau lòng.

Ân nhân của cô tốt như vậy, thiện lương như vậy.

Bị người bắt nạt, cũng nguyện ý lấy đức báo oán.

Hai người đang ở đó lôi kéo.

Bên cạnh liền có một thanh âm vang lên.

"A a a a, Bạc Phong học trưởng kìa."

"Gần đây số lần học trưởng tới trường thật nhiều nha. Cuối tuần này hình như vẫn luôn tới trường."

"A, ông trời thật bất công, tại sao lại đắp nặn ra một người hoàn mĩ như vậy chứ?"

Thanh âm nghị luận xung quanh càng ngày càng lớn.

Bạc Phong mặt vô biểu tình tiếp tục đi về phía trước, cứ như trụ điêu khắc đông lạnh vậy, cảm xúc trên mặt không có chút thay đổi nào.

Cho đến khi đi đến trước mặt Nam Nhiễm, cậu hơi dừng lại một chút.

Tầm mắt đảo qua, liếc mắt một cái.

Tiếp theo, liền tiếp tục đi về phía trước.

Phảng phất cái tạm dừng vừa rồi, là chỉ là ảo giác vậy.

Nam Nhiễm rút tay ra khỏi tay Tả Hàm.

Dùng khăn tay lau khô máu trên tay.

Tả Hàm sửng sốt.

"Ân nhân?"

Nam Nhiễm ném khăn tay lại cho Tả Hàm, đi về hướng Bạc Phong vừa đi.

Tiểu Hắc Long nhỏ giọng nói:

【 Ký chủ, mấy ngày nay cô ăn vụng nhiều bữa cơm hộp của cậu ấy như vậy, lần này bị thương, có khi nào đánh không lại cậu ấy, bị cậu ấy đánh chết không? 】
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 15: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 14

Nam Nhiễm nghe Tiểu Hắc Long nói, mí mắt giật giật.

Nhưng bước chân vẫn chưa dừng lại.

"Ăn cơm hộp của cậu ta cùng đánh nhau với cậu ta, là hai chuyện khác nhau."

Tiểu Hắc Long nghi hoặc

【 Phải không? 】

Nói nói, Nam Nhiễm đã đi theo tới cửa Hội học sinh.

Chỉ là, cô vừa đứng lại ở cửa, lạch cạch một tiếng.

Cửa Hội học sinh mở ra.

Khuôn mặt lạnh lẽo như tượng điêu khắc kia liền xuất hiện trong tầm nhìn của Nam Nhiễm.

Ánh mắt Bạc Phong không chút dao động.

"Trộm cơm hộp?"

Thanh âm lạnh băng, không hề phập phồng.

Căn bản không nghe ra được rốt cuộc cậu đang suy nghĩ gì.

Nam Nhiễm dựa vào tường.

Đang định nói gì đó.

Chớp mắt đã bị người kéo cánh tay lôi vào trong phòng Hội học sinh.

Lạch cạch.

Cửa đóng lại.

Mày Nam Nhiễm phút chốc hơi chau lại.

Trên khuôn mặt xinh đẹp kia, tươi cười chợt lóe rồi biến mất.

Ngữ điệu lười nhác,

"Sao? Nghĩ thông rồi?"

Bạc Phong banh cằm.

"Cái gì?"

Nam Nhiễm vươn tay, muốn túm áo cậu.

Kết quả bị ngăn lại.

Lại túm.

Lại lần nữa bị cậu ngăn lại.

Cô mở miệng,

"Cậu dự định tự nguyện đi theo tôi rồi?"

Vừa nói, vừa cúi đầu xem móng tay của mình.

Ừm, vẫn là màu đỏ kia đẹp hơn.

Lát nữa liền đem móng tay sơn thành màu đỏ.

Biểu cảm của Bạc Phong biến hóa trong chớp mắt.

Tiểu Hắc Long nhìn kỹ.

Hở?

Thứ này đang cười nhạo ký chủ của nó sao?

Hừ, dạ minh châu này vừa thấy đã biết không phải thứ gì tốt.

Tiếp theo, liền nghe cậu mở miệng,

"Cậu có tiền hơn tôi?"

Nam Nhiễm vốn đang xem móng tay, vừa nghe lời này liền ngẩng đầu lên.

Tiểu Hắc Long lập tức hội báo tình huống cho ký chủ.

"Ký chủ, căn cứ trên tư liệu có được, tài sản trên danh nghĩa của Bạc Phong, có thể thu mua công ty của cha cô······N lần."

Nam Nhiễm đút hay tay vào túi, trả lời một cách thản nhiên.

"Không có."

Thanh âm hờ hững của Bạc Phong lại vang lên lần nữa.

"Định dựa vào trộm cơm hộp để nuôi tôi?"

Nam Nhiễm cười.

Mặt không đổi sắc tim không đập loạn.

"Trộm đồ, là hành vi bại hoại đạo đức, tôi sẽ không làm, cậu tốt nhất cũng đừng làm."

Tiểu Hắc Long nhìn bộ dáng thản nhiên tự tin kia của ký chủ nhà nó.

Hở?

Vậy người trộm cơm hộp ba ngày nay là ai?

Môi Bạc Phong giật giật,

"Hửm?"

Lúc này đây, rốt cuộc lời nói của cậu cũng có được một chút cảm xúc.

Nhưng mà, thanh âm vẫn thực lạnh.

Lúc này, vừa vặn nghe tiếng đập cửa vang lên.

Cửa phòng mở ra.

Liền nghe người mặc áo đen mở miệng,

"Thiếu gia, cơm hộp của cậu."

Lúc nói, người mặc áo đen kia nhịn không được mà nhìn xem thiếu gia.

Trước kia, cho dù là cơm trưa, thiếu gia cũng rất ít ở lại đây ăn cơm hộp.

Mấy ngày nay không biết tại sao.

Một ngày ba bữa tất cả đều ăn ở nơi này.

Bạc Phong duỗi tay, lấy hộp đồ ăn qua.

Lạch cạch một tiếng.

Cửa phòng lại một lần nữa đóng lại.

Lúc Nam Nhiễm nghe được hai chữ cơm hộp, đôi mắt đều sáng lên.

Bạc Phong đặt hộp đồ ăn lên bàn.

Tiếp theo, liền đi về hướng kệ sách.

Nam Nhiễm vừa động bước chân.

Liền nghe thanh âm của Bạc Phong vang lên.

"Trộm cơm hộp là hành vi bại hoại đạo đức, tốt nhất đừng làm."

Cậu vừa nói, vừa cuối đầu đọc sách trong tay.

Cái gì kêu vác đá đập vào chân mình?

Đây chính là.

Nhưng mà, lời nói của Bạc Phong chỉ làm Nam Nhiễm hơi dừng lại.

Bại hoại đạo đức?

Đó là gì?

Có liên quan gì tới cô sao?

Ừm, không liên quan.

Ba giây đồng hồ sau, hộp đồ ăn đã bị Nam Nhiễm ôm lấy.

Tiểu Hắc Long muốn che đôi mắt lại, nó thật sự không muốn xem.

Nhỏ giọng nói:

"Ký chủ ······, cô phải nhịn xuống!"

Thiết lập của Tiểu Hắc Long, là tiêu chuẩn đạo đức của một người bình thường.

Đi theo một ký chủ không có giới hạn cuối, Tiểu Hắc Long nhịn không được đỏ mặt.

Nhưng mà, lúc Nam Nhiễm cầm hộp đồ ăn định rời đi.
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 16: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 15

Vừa mở cửa ra.

Xoạt xoạt.

Một đám vệ sĩ áo đen trực tiếp ccậu ở cửa.

Tiểu Hắc Long yên lặng.

Ký chủ quang minh chính đại cướp hộp đồ ăn, bị người ta bắt ngay tại trận, là ý này sao?

Nam Nhiễm nhìn vệ sĩ áo đen này, lại quay đầu nhìn Bạc Phong.

Bạc Phong kít một tiếng, kéo ghế dựa ra, ngồi xuống, vẫn lạnh băng như cũ.

Từng tờ từng tờ mà lật sách trong tay.

Vẫn chưa ngẩng đầu nhìn một cái.

Phảng phất những điều trước mắt, đều không liên quan gì tới cậu vậy.

Tiểu Hắc Long nhanh chóng thấy được chiếc vòng cổ được đeo trên cổ tên vệ sĩ cầm đầu.

Ớ, đây hình như là cái biểu tượng gì đó.

30 giây sau,

【 Ký chủ, mười lăm người trước mặt này là bộ đội đặc chủng đã xuất ngũ.

Người đứng ở đằng trước kia, đã từng đạt được danh hiệu vương bộ đội đặc chủng. 】

Cho nên, trận thế lớn như vậy, là vì muốn bắt một tên trộm cơm sao?

Nam Nhiễm không biết bộ đội đặc chủng là cái gì.

Nhưng nghe Tiểu Hắc Long giới thiệu, hình như có vẻ rất lợi hại.

Cô nhìn cơm hộp, lại quay đầu nhìn Bạc Phong.

Muốn động thủ với người lợi hại như vậy.

Thì phải đạt đến được đồ vật tương ứng.

Nếu không, thật quá lỗ rồi?

Nam Nhiễm đặt hộp cơm qua một bên.

Nhìn về phía Bạc Phong.

"Tôi đánh thắng anh ta, cậu theo ta tôi?"

Bạc Phong nghe vậy ngẩng đầu lên.

Mặt vô biểu tình

"Cậu cảm thấy tôi sẽ đi theo một tên trộm cơm hộp?"

Đang nói, cậu hơi ngừng lại.

Tầm mắt rơi xuống mu bàn tay bị thương của Nam Nhiễm.

"Còn là một tên trộm cơm hộp đã bị đánh rồi."

Nam Nhiễm nhìn cậu mặt không cảm xúc, từng ngụm từng cái trộm cơm hộp.

Nghe thật khó chịu.

Cô nhìn cậu, sửa đúng

"Tôi lấy đi trước mặt cậu."

Tiểu Hắc Long nghe ký chủ nói, lại muốn che mặt.

Hu hu hu.

Nó biết ký chủ từ mười một tuổi đã bị nhốt vào địa lao, cũng không biết đã trôi qua bao nhiêu vạn năm.

Cũng biết đạo đức quan, giá trị quan, nhân sinh quan của ký chủ đều không có.

Nhưng, nhưng vì cái lông gì mà nó vẫn cảm thấy thật mất mặt?

Khuôn mặt Bạc Phong lạnh như băng, rất là có lệ mà gật đầu một cái.

Tiếp theo cậu lấy di động ra, gọi một cuộc điện thoại.

Năm phút sau.

Mãn Hán toàn tịch đã xếp đầy một cái bàn dài.

Soạt, vệ sĩ áo đen rút hết ra ngoài.

Cửa không còn bị ai ngăn lại nữa.

Cô muốn chạy.

Nhưng khi nhìn hộp cơm nhỏ trong tay.

Lại nhìn một bàn đồ ăn kia.

Ừm.

Cô không muốn cơm hộp nữa.

Cô muốn cái bàn kia.

Ý nghĩ này chỉ tồn tại ba giây đồng hồ.

Tiếp theo, Nhiễm nào đó liền thực hiện.

Cơm hộp đã sớm không biết bị cô đã vứt vào cái thùng rác nào rồi.

Trên bàn này, còn vừa vặn bày ra hai bộ chén đũa.

Cô cầm lấy chiếc đũa, kéo ghế dựa qua, ngồi xuống đối diện Bạc Phong.

Không thèm nhìn Bạc Phong một cái.

Chỉ cúi đầu ăn đồ của mình.

Tiểu Hắc Long bộ dáng này của ký chủ mình.

Lại nhìn lại vị bạn học' dạ minh châu ' ở đối diện kia.

Từ khi ký chủ bắt đầu ăn.

Tầm mắt Bạc Phong liền từ trên sách chuyển đến trên người Nam Nhiễm.

Khuôn mặt cậu lạnh băng, không nói một lời, chỉ nhìn cô ăn đồ ăn.

Tiểu Hắc Long cẩn thận nhìn nhìn.

Ơ?

Úi, này này, bạn học Bạc Phong này có phải có ý đồ gì đó với ký chủ nhà nó không vậy?

Bạn học Bạc Phong này ······, nhân phẩm tốt, gia thế tốt, tam quan thẳng.

Nghĩ lại ký chủ, ờ······ ngoại trừ có thể ăn, không lãng phí ra thì hình như không tìm ra được bất cứ ưu điểm gì.

Để ký chủ ở bên cạnh bạn học Bạc Phong này, hun đúc hun đúc.

Có khi nào hiệu quả của việc cải tạo biến thành người tốt sẽ càng tốt hơn không?

Dù sao nhân tính của ký chủ nhà nó cũng đã đứng bên bờ giáp ranh rồi.

Cho dù có tiếp tục hạ giới hạn cuối nữa, thì cũng không còn chỗ để tệ hơn.

Nói không chừng đi theo bạn học Bạc Phong sẽ có thể kéo giới hạn cuối lên đó.

Tức khắc, ánh mắt Tiểu Hắc Long nhìn Bạc Phong liền khác biệt.

Đây trợ công tốt nhất có thể giúp nó cải tạo ký chủ đó.
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 17: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 16

Ngay lúc bạn học Tiểu Hắc Long đang lâm vào vô hạn mơ màn.

Bỗng nhiên nghe được thanh âm hờ hững của Bạc Phong.

"Nói cảm ơn."

Nam Nhiễm đang ăn cơm, mí mắt cũng không nâng một chút.

Cảm ơn?

Đó là thứ gì?

Cô kéo cái đĩa trước mắt qua, lại ăn hai miếng.

Bỗng nhiên nghe được Bạc Phong một lần nữa ra tiếng.

"Đem những đồ ăn này, dọn xuống."

Tiếng nói vừa dứt, soạt, mười mấy người áo đen kia lại xông vào.

Chắc chắn là bọn họ căn bản chưa từng rời đi.

Đôi mắt Nam Nhiễm hơi hơi trợn to.

Ngẩng đầu nhìn về phía Bạc Phong ở đối diện.

Thần sắc người nào đó không chút thay đổi, lực chú ý lại lần nữa quay về cuốn sách trên tay.

Nam Nhiễm mở miệng

"Cảm ơn."

Bạc Phong mặt vô biểu cảm ngẩng đầu, không hề cảm xúc lên tiếng.

"Ừ."

Vệ sĩ áo đen rút đi.

Nam Nhiễm lại tiếp tục ăn đồ ăn trước mặt của mình.

Trước giờ cô chưa từng được ăn đồ ăn ngon như vậy.

Đồ ăn này cùng mùi hương nó tỏa ra hoàn toàn có quan hệ trực tiếp với nhau.

Sức ăn của một mình Nam Nhiễm, có thể so với hai người bình thường.

Một bàn ăn, đồ ăn đã bị ăn hơn phân nửa.

Cô dựa vào ghế, tư thái có chút lười nhác.

Lúc này, Bạc Phong lại lần nữa mở miệng.

"Lau tay."

Nam Nhiễm một tay chống trán, nhìn lướt qua khăn tay màu trắng trên bàn.

Đây là việc nhỏ.

Nhưng cô không thích cảm giác bị người khác ra lệnh điều khiển.

Cô vẫn không nhúc nhích, cúi đầu nhìn móng tay của mình.

Mí mắt Bạc Phong cũng không nâng lên, vẫn luôn nhìn sách.

Ngón tay đẹp đẽ, lật mở trang tiếp theo.

Tiện đà thanh âm cũng chậm rãi vang lên

"Ngày mai vẫn sẽ có."

Tiểu Hắc Long nghe thanh âm lạnh như băng kia, trong khoảng thời gian ngắn không kịp phản ứng.

Hửm?

Có cái gì?

Âm thanh ngây thơ hỏi ký chủ:

【 Ký chủ, cậu ta nói là ngày mai vẫn sẽ có 24 món ăn sao? 】

Tiếng nói vừa dứt.

Nam Nhiễm vốn đang xem móng tay, tạm dừng một giây.

Duỗi tay, cầm lấy cái khăn màu trắng trên bàn.

Từng chút từng chút mà xoa mỗi đầu ngón tay của mình.

Tiểu Hắc Long yên lặng.

Ký chủ của mình có phải thay đổi quá nhanh rồi không?

Nghĩ vậy, lại nhìn Bạc Phong.

Quả nhiên.

Dạ minh châu chính là dạ minh châu.

Lợi hại lợi hại.

Bạc Phong đặt sách lên bàn.

Cậu ngồi ở đó.

Nhìn cô gái ở đối diện.

Sau khi nhìn chằm chằm cô nửa ngày.

Môi mỏng khẽ mở.

"Lễ nghi gia giáo của Nam gia, cũng thật nghiêm khắc."

Nam Nhiễm dùng khẩu khí tương đối tự tin.

"Đương nhiên."

Chờ cô lau tay xong, ném khăn tay lên bàn.

Không chút để ý mở miệng

"Bữa trưa ăn gì?"

Bạc Phong:

"Xem tâm tình của tôi."

Nam Nhiễm nghe xong lời này, ngẩng đầu lên.

Tâm tình?

Cậu ta còn có thứ đồ vật như tâm tình sao?

Tiểu Hắc Long thử mở miệng,

【 Ký chủ, hay là cô nói mấy lời dễ nghe xem thử đi?

Có khi cậu ta vui vẻ, bữa trưa sẽ có 48 món ăn đó. 】

Nam Nhiễm chỉ chú ý nửa câu nói sau.

Cô nói với hệ thống nhà mình.

"Cậu nói hai câu nghe thử xem."

Tiểu Hắc Long:

【 Hả? Tôi chỉ là một cái hệ thống, tôi không ······】

Nam Nhiễm uy hiếp.

"Không nói được, liền đập cậu."

Tiểu Hắc Long yên lặng.

Vài giây sau.

Nam Nhiễm ngẩng đầu, nhìn ngồi Bạc Phong ở đối diện.

Ánh mặt trời bao phủ trên người cô.

Tư thái không chút để ý, mang theo khí thế của riêng cô, làm người khác không rời mắt được.

Liền nghe cô chậm rãi mở miệng.

"Em vẫn thích anh,

Giống gió thổi qua tám ngàn dặm, không hỏi ngày về.

Tháng hai hoa nở, ba thu lá rụng.

Nó nhìn thấy cá đang khóc nức nở.

Em vẫn thích anh.

Giống cá thấy mưa đêm, nước mắt giấu trong biển rộng.

Không có dấu vết, không cần nhắc tới.

Nó nghe nói hoa mai đã quên.

Em vẫn thích anh.

Giống như hoa mai hôn lên một trận tuyết, máu tươi đầm đìa."

Cứ nói cứ nói, Nam Nhiễm dừng lại.

Quá dài, lười nói nữa.

"Đây là bài thơ quỷ gì, dài dữ vậy."

Tiểu Hắc Long cũng tủi thân,

【 Ký chủ, cô chỉ cần đọc thôi là được mà. 】
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 18: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 17

Cứ nói cứ nói, Nam Nhiễm dừng lại.

Bởi vì bạn học Nhiễm vẫn luôn đắm chìm trên móng tay của mình.

Nên không chú ý tới cảm xúc chợt lóe rồi biến mất của Bạc Phong ở đối diện.

Bàn tay đặt trên bàn của cậu, thoáng dùng chút lực.

Nhưng rất nhanh liền khôi phục bình thường.

Ngữ điệu của cậu vẫn lạnh nhạt như cũ.

"Đi học."

Nam Nhiễm cầm cặp sách của mình lên, vất lên vai.

Đi ra ngoài.

Ừm.

Chỉ cần ăn ngon, tâm tình liền rất tốt.

Khi quay lại trong lớp.

Nam Nhiễm ngồi vào vị trí, không bao lâu lại mơ màng sắp ngủ.

Lúc này cô giáo dạy toán không thể nhịn được nữa,

"Nam Nhiễm!"

Dạy toán là một người phụ nữ.

Đeo mắt kính, toàn thân mang theo một loại khí chất nghiêm cẩn không chút cẩu thả.

Nam Nhiễm ngẩng đầu lên

"Hửm?"

Cô giáo dạy toán đem bài thi đập cái rầm lên bàn Nam Nhiễm.

"Em xem xem mình đã làm những thứ gì vậy hả?"

Thình lình, bài thi toán học của Nam Nhiễm đạt được thành tích tám điểm.

Nhìn ra được, cô giáo dạy toán thật sự tức giận.

Nam Nhiễm vươn ngón tay ra, cầm bài thi kia qua.

Cô giáo cố gắng hít sâu, làm chính mình bình tĩnh lại chút.

"Nam Nhiễm, em nghĩ lại tình hình học tập gần đây của mình đi.

Từ trước đến nay em luôn là một học sinh tốt không khiến thầy cô phải nhọc lòng.

Tuy rằng chỉ là một cuộc thi thử, nhưng cô hi vọng em có thể nghiêm túc làm bài."

Hiện tại cô giáo dạy toán còn có thể bình tĩnh như vậy.

Hoàn toàn là vì có sự chống đỡ của tình cảm trước kia đối với nguyên thân.

Nguyên thân học tập tốt, yên tĩnh, tương đối được thầy cô yêu thích.

Từ khi ký chủ bám vào người, đi đến nơi này.

Thời gian đi học không làm gì khác, ngủ, ăn đồ ăn vặt, ngủ, ăn vụng đồ ăn vặt, còn có ······ trốn học đi ngủ.

Sau khi cô dạy toán nói xong, thấy Nam Nhiễm cúi đầu một câu cũng không nói.

Sợi tóc che khuất biểu cảm trên mặt cô.

Cô giáo cho rằng là do bản thân nói nặng lợi quá.

Ngẫm lại tính cách của Nam Nhiễm rụt rè như vậy.

Bản thân giáp mặt nói mấy câu trách phạt thế này đúng là hơi nặng.

Thanh âm của cô giáo nhịn không được giảm nhẹ.

"Cô biết gần đây là do em không khỏe nên mới thi tệ như vậy, điều chỉnh trạng thái cho tốt, cô cũng hi vọng em có thể có được tương lai tốt."

Vừa nói xong, thấy Nam Nhiễm cúi đầu, thân mình lung lay.

Dường như đang sợ hãi.

Cô giáo thở dài

"Em là một đứa bé ngoan ······"

Vừa nói xong ba chữ đứa bé ngoan.

Liền nghe thấy rầm một tiếng.

Đầu Nam Nhiễm đập vào trên bàn học.

Tiểu Hắc Long nghĩ.

Nếu về sau nó có thể thăng cấp.

Trước hết hy vọng có được một đôi tay.

Có thể ở lúc xấu hổ, dùng đôi tay kia che hai mắt lại.

Ví dụ như hiện tại.

Nam Nhiễm ngẩng đầu, cứ như chưa có chuyện gì xảy ra vậy.

Ánh mắt kia một chút cũng không giống như đang ngủ, lỡ gục vào trên bàn.

Đối mắt với cô giáo.

Cô giáo tức giận,

"Em!"

Nam Nhiễm gật đầu.

"Em đã biết, em là một đứa bé ngoan, em sẽ làm thật tốt."

Cô nói những lời này rất thản nhiên.

Tiểu Hắc Long nghe thấy, lại càng nghe càng thẹn thùng.

Hận không thể tìm một cái lỗ chui vào.

Rốt cuộc, ký chủ của nó làm sao có thể đúng lý hợp tình mà nói ra những lời này cơ chứ?

Đại khái là do ngữ khí của cô quá bình thường.

Khiến cô giáo cũng sinh ra ảo giác.

Có lẽ, vừa nãy cô không có ngủ, chỉ là quá khổ sở, nên gục vào trên bàn?

Cô giáo nhăn mày, nhìn Nam Nhiêm thêm vài lần.

Xoay người, rời đi.

Chờ tan học.

Nam Nhiễm nhìn bài thi tám điểm này.

Vo thành cục, nhét vào túi mình.

Tiểu Hắc Long nghi hoặc

【 Ký chủ? Sao vậy? 】

Nam Nhiễm

"Thành tích này, không xứng với tôi."

Tiểu Hắc Long

【········】

Nó nhỏ giọng nói:

"Ký chủ, cô trước hết vẫn là học được cách viết tên đi. Đừng dùng phiên âm nữa."

Ký chủ có nghiên cứu rất sâu với đồ ăn vặt.

Mới có mấy ngày, đồ ăn vặt trong quầy bán đều đã bị cô ăn thử hết.

Nhưng tại sao khi đụng vào chuyện học tập, lại trì độn như vậy chứ?

Chẳng lẽ là do ăn quá nhiều đồ ăn vặt, nghẹn mất đầu óc rồi?
 
Chỉnh sửa cuối:
3,048 ❤︎ Bài viết: 252 Tìm chủ đề
Chương 19: Bạn học, cậu đừng quá cao lãnh 18

Sau khi học xong cả chương trình học buổi sáng.

Vốn dĩ, Tiểu Hắc Long cho rằng ký chủ sẽ lập tức chạy về hướng phòng Hội học sinh.

Dù sao ký chủ nhà mình cũng thèm ······ thích ăn như vậy.

Tan học năm phút.

Bạn học trong lớp đều rời khỏi.

Nam Nhiễm nằm trên bàn, vẫn không nhúc nhích.

Lại qua năm phút.

Trong phòng học vẫn yên tĩnh không tiếng động.

Tiểu Hắc Long nhịn không được nhắc nhở

【Ký chủ, cô không đói bụng hả? 】

Lời dò hỏi của nó không có được bất cứ hồi âm nào.

Hệ thống lâm vào suy nghĩ.

Điều này không khoa học.

Cho đến khi, Tiểu Hắc Long thấy được mặt trời nắng gắt chói chang bên ngoài.

Ở trước đó một tiết, ký chủ đã sớm quyết đoán đem chỗ ngồi của mình kéo đến hàng cuối cùng.

Gió táp mưa sa chiếu không đến.

Chỉ là, ngày hè sắp đến.

Còn là lúc giữa trưa.

Mỗi một góc trong phòng học đều bị ánh nắng chiếu rọi.

Điều hòa trong lớp vẫn chưa sửa xong.

Cho dù bật quạt, nhiệt độ hiện tại vẫn là ······30 độ.

Thấy ký chủ nằm yên ở đó không nhúc nhích.

Cuối cùng, suy đoán trước đó được xác minh.

Ký chủ rất sợ thời tiết có mặt trời chói chang.

Vừa phơi liền sẽ trở nên suy yếu.

Suy yếu đến mức ngay cả việc hấp dẫn như đi ăn gì đó, cũng không có sức làm.

Thời gian cứ vậy trôi qua.

Cũng không biết đã qua bao lâu.

Cửa sau lớp bị mở ra.

Một tầm mắt dừng trên người Nam Nhiễm.

Bóng dáng bao trùm lên người Nam Nhiễm.

Người nọ dừng một chút, đi đến trước mặt Nam Nhiễm.

Vươn tay, đặt lên trán Nam Nhiễm.

Đôi mắt vốn đang nhắm của Nam Nhiễm phút chốc liền mở ra.

Cô giơ tay lên, cầm lấy cái tay kia.

Cứ như được tiêm máu mới vậy.

Cả người cô đều dán về phía chủ nhân của cái tay.

Sau đó, duỗi tay, cho đến khi ôm lấy cả thân thể người ta.

Tiểu Hắc Long lại muốn che mắt.

Ký chủ của nó, đang làm gì vậy?

Người nọ mặt vô biểu tình, đối với hành vi quá mức thân mật này của Nam Nhiễm cũng chỉ tạm dừng ba giây.

Ba giây sau, duỗi tay, kéo người đang dính trên người xuống.

Nam Nhiễm bị kéo ra, hơi có chút tinh thần lại.

Cô thấy rõ người tới.

À, là dạ minh châu.

Bạc Phong mặt không cảm xúc, sắc mặt không chút biến hóa nào bởi hành động dị thường của cô.

Nam Nhiễm lầm bầm lầu bầu.

"Thì ra còn là một viên dạ minh châu đông lạnh nha.

Thật thần kỳ."

Trước kia vẫn luôn không phát hiện ra, trời nóng như vậy, trên người nam sinh này vẫn luôn lạnh băng.

Lạnh lạnh mát mát, giống như một khối băng vậy.

Khối băng này còn sẽ không bị tan chảy.

Ánh mắt Nam Nhiễm nhìn Bạc Phong liền càng phát sáng.

Thật đúng là tìm không ra lý do không đem cậu ta nhốt vào lồng sắt.

Bạc Phong rõ ràng nhận thấy được ánh mắt biến hóa của Nam Nhiễm.

Ánh mắt cậu vừa động,

Thanh âm lạnh nhạt,

"Cậu lại đang nghĩ đến việc xấu xa gì?"

Tiểu Hắc Long trực tiếp tán thưởng.

Quả thực quá hiểu biết ký chủ rồi.

Nam Nhiễm bĩu môi,

"Trên người cậu thực lạnh."

"Rồi sao?"

"Muốn đem cậu bỏ lên giường, làm lạnh giường."

Tiểu Hắc Long bị lời nói không chút cố kỵ của ký chủ làm cho thẹn đến mức sắp khóc.

【 Hu hu hu, ký chủ, rụt rè, rụt rè. 】

Nam Nhiễm nghe Tiểu Hắc Long nhắc nhở, tạm dừng ba giây đồng hồ,

"Được rồi, tôi cho phép cậu mặc quần áo nằm trên giường của tôi."

Tiểu Hắc Long đang định nói chuyện

【 Ký chủ, cô ······】

Còn chưa nói xong, đã bị Nam Nhiễm đánh gãy.

"Đây là giới hạn cuối."

*底线: Giới hạn cuối

Những lời này đương nhiên là do Nam Nhiễm nói ra, Bạc Phong cũng nghe được rồi.

Tiểu Hắc Long bị hai chữ giới hạn cuối đó làm cho cứng đờ.

Nửa ngày sau.

Ký chủ, cô biết hai chữ này có nghĩa là gì không?

Ký chủ có thứ này sao?

Vẻ mặt van năm bất biến của Bạc Phong, cuối cùng cũng xuất hiện biến hóa.

Phác họa ra một vẻ ······ trào phúng?
 
Chỉnh sửa cuối:
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back