

Gửi tới cậu!
Những người từng thân thiết, của tôi!
Nghe thật nực cười nhỉ?
Mãi mãi? Lâu dài? Thoáng qua?
Nghe thật dễ dàng
Lại khiến tôi điên loạn
Tôi đã làm cái quái gì thế?
Đã làm cái quái gì vậy?
Tin tưởng, hi vọng, kiên nhẫn, chờ đợi?
Ngu ngốc! Cuồng dại! Mất trí
Tôi là một kẻ bám theo, phiền phức và ấu trĩ
Nhơ bẩn, thấp hèn, chán ghét
Vì vậy mà, các người, đã làm như thế à?
Như một thứ đồ cũ dùng xong bị vứt bỏ
Chà đạp, giẫm nát!
Cần thì đến
Thích thì trả lời
Không thích thì im lặng
Vui vẻ thì ở lại
Mệt mỏi thì quay đi
Ban phát chút lòng thương hại?
Thật thảm thương!
Vốn dĩ là một thứ tồn tại chẳng đáng nhắc tới
Có cũng được, không có cũng thế
Còn đòi hỏi thêm được điều gì đây?
Điều nực cười nhất là
Vốn dĩ chẳng là ai, vốn dĩ chẳng quan trọng
Lại cứ ngỡ bản thân có giá trị
Ngu ngốc nhất là
Tôi vẫn cứ day dứt, cứ mãi nghĩ tới không quên
Chán ghét nhất là
Tổn thương chính mình vì những người, như cậu
Im lặng?
Cũng phải,
Cậu im lặng, tôi điên loạn
Tôi im lặng,
Cậu lặng im
Tôi tự hỏi là, dù một ngày tôi biến mất
Cậu, cũng sẽ chẳng biết được đâu
Mà cũng sẽ chẳng cần biết
Vì đâu để ý
Im lặng thì mặc
Người như tôi,
Sống chết thế nào
Cũng chẳng liên quan
Chỉ là bỏ lại một thứ
Từng dùng
Tôi thua!
Luôn thua!
Và giờ thì,
Chẳng còn gì nữa
Sẽ chẳng gì còn có thể trở lại
Tôi hận!
Nếu đã đi, xin hãy đi thật xa
Đừng bao giờ quay đầu
Đừng bao giờ xuất hiện
Đừng để tôi nhìn thấy cậu
Đi khuất mắt tôi
Biến đi!
Đừng nhớ lại!
Những người từng thân thiết, của tôi!
Nghe thật nực cười nhỉ?
Mãi mãi? Lâu dài? Thoáng qua?
Nghe thật dễ dàng
Lại khiến tôi điên loạn
Tôi đã làm cái quái gì thế?
Đã làm cái quái gì vậy?
Tin tưởng, hi vọng, kiên nhẫn, chờ đợi?
Ngu ngốc! Cuồng dại! Mất trí
Tôi là một kẻ bám theo, phiền phức và ấu trĩ
Nhơ bẩn, thấp hèn, chán ghét
Vì vậy mà, các người, đã làm như thế à?
Như một thứ đồ cũ dùng xong bị vứt bỏ
Chà đạp, giẫm nát!
Cần thì đến
Thích thì trả lời
Không thích thì im lặng
Vui vẻ thì ở lại
Mệt mỏi thì quay đi
Ban phát chút lòng thương hại?
Thật thảm thương!
Vốn dĩ là một thứ tồn tại chẳng đáng nhắc tới
Có cũng được, không có cũng thế
Còn đòi hỏi thêm được điều gì đây?
Điều nực cười nhất là
Vốn dĩ chẳng là ai, vốn dĩ chẳng quan trọng
Lại cứ ngỡ bản thân có giá trị
Ngu ngốc nhất là
Tôi vẫn cứ day dứt, cứ mãi nghĩ tới không quên
Chán ghét nhất là
Tổn thương chính mình vì những người, như cậu
Im lặng?
Cũng phải,
Cậu im lặng, tôi điên loạn
Tôi im lặng,
Cậu lặng im
Tôi tự hỏi là, dù một ngày tôi biến mất
Cậu, cũng sẽ chẳng biết được đâu
Mà cũng sẽ chẳng cần biết
Vì đâu để ý
Im lặng thì mặc
Người như tôi,
Sống chết thế nào
Cũng chẳng liên quan
Chỉ là bỏ lại một thứ
Từng dùng
Tôi thua!
Luôn thua!
Và giờ thì,
Chẳng còn gì nữa
Sẽ chẳng gì còn có thể trở lại
Tôi hận!
Nếu đã đi, xin hãy đi thật xa
Đừng bao giờ quay đầu
Đừng bao giờ xuất hiện
Đừng để tôi nhìn thấy cậu
Đi khuất mắt tôi
Biến đi!
Đừng nhớ lại!