Mấy tuần kế tới, Thương vẫn cứ vay mượn hơi ấm từ tôi như thế. Cũng đang mùa rảnh việc, tôi thường xuyên dẫn nó đi coi phim. Nó cứ tranh thủ dụi đầu vào ngực tôi giữa những thước phim hay.
Tôi không dễ chịu, nhưng cứ để yên cho nó làm thế vì thực ra tôi cũng không có cách nào khác. Không biết bao nhiêu lần tôi định nói với nó việc làm friend with benefit.
Thực ra, nó là một người hoàn toàn phù hợp để làm người thay thế cho khoảng trống Hân để lại. Nó cần, tôi thiếu. Tôi với nó cũng thân thiết đủ lâu.
Nhưng tôi cứ sợ. Tôi không chắc liệu đó là một lựa chọn đúng. Mới đó mà đã 5 năm kể từ lần cuối tôi có một mối tình đàng hoàng. Những tháng ngày rong ruổi với cuộc chơi tình một
đêm dạy tôi nhiều thứ, nhưng cũng lấy đi nhiều thứ, nhận ra nhiều thứ. Tôi không muốn nó phải trải qua cả một quá trình như thế để rồi cũng lại như tôi, chán ngán kiểu tình tạm bợ này. Tôi cũng không thể lợi dụng nó, như tôi đã từng không muốn lợi dụng nỗi đau của Duyên.
Mặt khác, nó làm tôi nghĩ nhiều về Duyên. Câu chuyện của Duyên dù không giống nó, nhưng cũng tạo ra một cơn đau đủ lớn để chạy khỏi khái niệm yêu thương thực sự. Chỉ khác là cô gái ấy đã thực sự đặt chân vào thế giới tình một đêm sau những giọt nước mắt đó. Tôi vào lại nick Facebook đã từng dùng để đi tìm tình một đêm, nhắn tin cho Duyên.
"Anh mong là em ổn. Chữa lành những vết thương của mình và bước tiếp. Em cần một mối tình nghiêm túc, một cuộc sống nghiêm túc."
Tôi thoát nick dù không biết Duyên có đọc được hay không. Tôi sợ phải đối mặt với cô gái ấy, dù chỉ là "đối mặt" với nút seen. Tôi không xứng đáng.
Thương không nói gì với tôi về chuyện tình cảm cả, cũng không làm gì quá lố. Nó hiểu những gì giữa tôi với nó chỉ là vay mượn cảm xúc. Còn lại, nó vẫn đối xử với tôi hệt như một người bạn, như ngày xưa. May mắn cho tôi, bởi nếu nó bước thêm một bước nữa, tôi cũng không chắc mình có thể cản nó lại hay không.
Tôi không yêu nó, nhưng cũng không muốn làm nó buồn hay cảm thấy tuyệt vọng với một thế giới mà cả yêu thương vay mượn cũng không có.
Thời gian nhanh đến khủng khiếp, đặc biệt là khi người ta lao đầu vào công việc. Một năm kế tiếp trôi qua mà tôi già đi hẳn. Vừa để quên những ngày cũ, vừa để Thương không quá nương tựa vào tôi. Cô ấy trở lại với cuộc sống đời thường của mình, không có người yêu mới nhưng ít ra vẫn ổn.
"Đời người cần ba mối tình để đủ đầy. Một mối tình thật đau, một mối tình thật điên và một mối tình thật đúng". Tôi đọc được những dòng này trên một trang blog vừa like cách đây ít hôm.
Mối tình thật đau là câu chuyện năm xưa đã khiến tôi mất lòng tin vào những mối quan hệ nghiêm túc. Mối tình thật điên có lẽ là câu chuyện của tôi với Hân – nếu như coi fwb cũng là một "mối tình". Tôi thiếu một mối tình thật đúng. Duyên cũng thiếu, Thương cũng thiếu.
Nhưng chẳng ai bù đắp được cho ai những điều còn thiếu cả.
Tôi nhắn tin cho Mùa Gió, blogger tôi đã đọc và thấy yêu mến từ những dòng chữ đầu tiên. Chúng tôi nói chuyện rất nhiều về những điều đã trải qua. Dẫu vậy, tôi dùng Facebook thật của mình nên không hề nhắc đến chuyện trải qua tình một đêm.
Chúng tôi nhanh chóng thành bạn bè, dẫu không biết mặt nhau và cũng chẳng biết nhiều về đời tư cá nhân. Facebook của tôi cũng chỉ dùng để share mấy thứ vớ vẩn về kiến trúc và xây dựng, còn trên trang của Mùa Gió lại đầy những dòng suy niệm. Thứ duy nhất tôi biết về Mùa Gió đó là một cô gái hay viết, ít cười.
Một hai tuần sau, tôi hẹn Mùa Gió đi café khi biết cả hai sống cùng một thành phố. Cô ấy đồng ý. Giật mình, tôi nhận ra cũng rất lâu rồi tôi mới hẹn một cô gái đi cà phê mà không phải vì tình một đêm hay công việc. Lần đầu Mùa Gió để tôi đợi gần nửa tiếng rồi mới nhắn tin báo bận, hẹn lần sau "đền bù". Tôi đùa "đền bù không nổi đâu".
Lần thứ hai, tôi đến sớm như thói quen xưa. Quán cà phê ấy vắng đến lạ lùng với một góc nhìn thoáng đãng xuống đường phố Sài Gòn.
Hơn hai mươi phút kể từ giờ hẹn, Mùa Gió vẫn không đến. Tôi lật điện thoại lên định nhắn hỏi thì bỗng quán tắt hết đèn. Một bóng người bước lại, kéo ghế ngồi trước mặt tôi.
- Mùa Gió đấy à?
- Vâng anh.
Tôi hơi chột dạ. Giọng nói này quen, quen đến khủng khiếp dù tôi không thể cố cạy não nhớ ra đó là ai. Tôi ấp úng kiếm mấy câu chuyện bâng quơ:
- Quán này sao vắng thế nhỉ?
- Hôm nay em bảo tụi nhỏ nghỉ bán.
À, thảo nào lúc tôi đến, bọn nhóc dưới quầy nhìn tôi mãi một lúc rồi mới cho lên lầu. Hóa ra là có dặn trước.
- Quán của em đẹp đấy. Thế anh đoán nhé, em tắt đèn đúng không?
- Ừ. Em không muốn anh thấy em khóc.
- Ơ, sao lại..
- Em yêu anh. Hai lần. Kể cả khi anh đã dùng Facebook khác, kể cả khi nói một câu chuyện khác, anh vẫn ân cần như vậy. Em đã yêu chàng trai mà em nói chuyện trên blog. Anh ta biết quan tâm, biết những dòng blog úp úp mở mở của em có những câu chuyện buồn đằng sau đó. Em chỉ không ngờ chàng trai em yêu đó, lại cũng chính là chàng trai đầu tiên em yêu sau đổ vỡ. Lần đầu hẹn, thực ra em có đến nhưng anh không thấy. Em không dám đến gần anh.
- Duyên? Là em?
Duyên òa khóc và lớn tiếng:
- Tại sao? Tại sao anh không trả lời tin nhắn của em. Suốt những ngày tháng đó, em suy sụp khủng khiếp. Em chỉ có thể cố làm theo tin nhắn cuối cùng anh gửi, cố gắng làm mọi thứ. Em viết blog, em dựng nên quán café này, tất cả chỉ để nhắn khoe với anh rằng em đã ổn. Em đã trở lại làm một cô gái bình thường, có thể quên đi chuyện cũ. Ngày nào em cũng nhắn tin cho anh, nhưng anh không bao giờ đọc được.
- Nick FB đó anh đã bỏ hẳn sau khi nhắn tin cho em.
- Em không quên anh được. Em quên được chuyện cũ nhưng không quên được anh.
- Tại sao?
- Vì anh đã không lợi dụng em. Anh có thể làm vậy mà? Sau đổ vỡ, em không còn tin bất cứ người đàn ông nào. Sau anh, em không còn tin được ai ngoài anh.
Tôi đứng dậy, chỉ kịp nói một câu ngớ ngẩn trước khi bỏ về.
"Anh không xứng đáng đâu".
Cả tuần sau đó, tôi mở tài khoản Facebook cũ lên đọc những gì Duyên gửi. Hơn một năm, cô ấy gửi nhiều tới mức tôi mất gần hai đêm thức trắng mới đọc hết. Từng ngày một, từng thứ một, Duyên kể về những gì cô ấy đã làm trong thời gian tự chữa lành cuộc đời mình – không một lời nhắc đến chuyện cũ.
Tôi dừng lại rất lâu ở những tấm hình cô ấy selfie với từng chiếc ly, từng món đồ trang trí quán café lúc cô ấy mua về sửa soạn mở quán. Nụ cười ấy đẹp khủng khiếp. Lại nhớ ngày xưa, khi nằm cạnh nhau tôi cũng đã nghĩ cô gái này – ngày cô ấy có thể mỉm cười trở lại sẽ đẹp đến nhường nào.
Và, tôi nhận ra tôi vừa làm cô ấy tổn thương lần nữa khi bỏ đi. Một năm trời, Duyên làm tất cả những điều này chỉ để khoe với tôi rằng cô ấy đã làm được điều tôi muốn.
"Anh xin lỗi. Anh không cố ý muốn làm em tổn thương. Anh trân trọng tình cảm của em. Nhưng anh không sẵn lòng yêu thương ai cả".
Những lời này, tôi đã định nhắn cho Duyên nhưng cuối cùng quyết định phải tự nói. Duyên ngồi đó, đôi mắt ngân ngấn nước nhìn tôi.
- Anh đã chữa lành em, một phần. Đêm ấy em không vội vã đâu, em đã suy nghĩ rất nhiều mới nhắn tin cho anh.
- Anh không phải thầy thuốc. Anh chỉ làm điều anh cảm thấy nên làm, khuyên điều anh muốn khuyên thôi.
- Từ trước đến nay, anh đã chữa lành bao nhiêu người rồi?
Câu hỏi của Duyên làm tôi suy nghĩ nhiều khủng khiếp. Tôi không coi đó là chữa lành, chỉ là cố chân thành khi ở cạnh người khác, chân thành hết mức có thể. Thế là, tôi kể mọi thứ về Hân và Thương cho Duyên.
Duyên lắng nghe từng thứ, chăm chú. Chẳng hiểu sao tôi yêu sự chăm chú đó vô cùng. Người duy nhất tôi có thể những chuyện này là anh Thành, người đã kéo tôi vào thế giới tình một đêm. Nhưng gã trai làng chơi đó không thể nào hiểu được những gì tôi nhận ra.
- Người tốt như anh có thể yêu nghiêm túc mà? Tại sao anh lại tìm tình một đêm?
Tôi im lặng. Nỗi đau quá khứ bỗng ùa về.
- Xin lỗi nhưng anh không thể kể. Ít ra không phải bây giờ. Thực ra, anh không khác em lúc đó là mấy đâu. Anh không tin vào yêu thương.
- Em cũng không tin, nhưng anh làm em tin trở lại. Này. Em đã sai. Em đã sai khi đòi anh tiếp tục làm người tình một đêm. Nhưng thời gian cho em biết em sai chỗ nào. Em yêu anh và muốn yêu anh, nghiêm túc.
- Anh không thể.
- Anh quan tâm đến nỗi đau của mọi người, ai quan tâm nỗi đau của anh? Anh định lừa dối bản thân đến bao giờ, rằng chính anh là người cần được yêu thương.
Tôi điếng người nhìn vào đôi mắt ấy. Duyên đã bản lĩnh hơn rất nhiều cái ngày cô ấy dụi đầu vào lòng tôi mà khóc.
- Không phải em chữa lành bản thân mình đâu. Là anh làm. Những tháng năm vừa qua, nghĩ đến anh là động lực duy nhất khiến em gượng được. Em tưởng mình đã tuyệt vọng thực sự khi không thể tìm được anh. Có lúc em muốn thôi nhắn tin cho anh nhưng không làm được. Cái nick Facebook đó có thể sẽ không bao giờ online trở lại và đọc được những gì em nhắn. Nhưng trời thương em. Em không ngờ chính anh tự tìm đến Mùa Gió.
Duyên dừng ở đó, không nói gì thêm cả. Chúng tôi đều im lặng nhìn nhau, rất lâu.
* * * Một năm sau ***
Thương đẹp lạ lùng trong bộ váy cưới. Tôi trút hẳn một tháng lương mua quà cưới cho vợ chồng Thương. Đây mới là nụ cười rạng rỡ mà cô bạn thân của tôi xứng đáng có được.
Duyên quay sang kéo tay tôi:
- Anh thấy chưa, em có số làm bà mai ghê đi chứ!
Tôi chỉ cười. Những lúc thế này, tôi thường không nói gì cả. Có những khoảnh khắc trong đời, nói gì cũng thành dở. Chúng ta chỉ nên đứng đó, mỉm cười và ngắm nhìn nét đẹp của khoảnh khắc đó.
Duyên bắt đầu bằng tình yêu sét đánh còn tôi thì không thể. Nhưng, cô gái ấy đã bắt bài đúng những gì lộn xộn và vỡ vụn nhất trong lòng tôi. Chúng tôi yêu nhau, thật chậm. Từ từng buổi hẹn hò café, từ những món quà nhỏ cho nhau, từ những lúc Duyên bóp vai tôi mỗi tối khi tôi phải làm cho xong bản thiết kế phải giao gấp. Tôi không yêu sét đánh, nhưng Duyên thì cực giỏi trong phần khiến tôi yêu Duyên nhiều hơn mỗi ngày. Cô ấy ngày càng đẹp hơn, tinh quái và vui vẻ hơn.
Tôi học lại cách yêu thương, yêu Duyên, yêu thực sự.
Thương thì không chậm như tôi, cô bạn thân ngày nào của tôi giờ lại đem đến một rắc rối to hơn khi chính thức thành vợ của anh trai Duyên. Phải, tôi và Duyên đã mất cả tiếng đồng hồ để tranh luận rằng tôi phải Thương là chị dâu hay không.
Nhưng chuyện đó không quan trọng bằng lễ cưới hôm nay.
Và lễ cưới – một ngày nào đó chưa biết – của riêng tôi và Duyên, của riêng hai con người nợ nhau một tổn thương, một sự chữa lành và một tình yêu thật đúng. Vâng, sau một mối tình thật đau đẩy tôi vào điên loạn, một mối tình thật điên đã hoài phí thanh xuân vào những đêm hờ hững, Duyên là mối tình thật đúng mà đời tôi tìm kiếm.