- Ôn công tử? Ngươi tới đây làm gì?
Nghe thấy thanh âm xa lạ, Ôn Ngọc xoay lưng nhìn nam nhân nọ. Hắn mặc một bộ cẩm bào màu đen, dáng vẻ bình thường. Cảm giác quen thuộc trỗi dậy trong lòng, Ôn Ngọc chợt nhớ ra đó chẳng phải là ám vệ của Cẩm Vân sao?
- Ta muốn gặp
Nữ vương.
- Ha! Ngươi còn chưa biết gì sao? - Hắn chỉ đèn lồng được treo trên cao, giọng nói càng thêm lạnh nhạt.
Khuôn mặt Ôn Ngọc tái nhợt.
Hắn run run lấy Tĩnh Thành đan trong vạt áo ra để trước mặt:
- Thứ này.. Ta muốn.. trả lại nàng.
Ánh mắt Thập Nhất có chút kinh ngạc:
- Thứ này không phải nàng cho ngươi sao? Không cần trả lại. Ngươi chẳng phải vì nó mà không tiếc tính mạng lừa Nữ vương sao? Trả nó lại, lẽ nào ngươi không tiếc? Còn nữa, ngươi đã quên nữ nhân kia của mình?
Hắn khinh miệt trả lời, trong mắt ẩn ẩn tức giận.
Ôn Ngọc cúi đầu:
- Thực.. Thực xin lỗi!
- Không cần! - Hắn phất tay - Nàng chết rồi, không nhận nổi đại lễ này của ngươi. Ngươi mau đi đi kẻo lát nữa lại chẳng đi được.
Đám hỗn thần trong cung hiện giờ chỉ hận mau mau qua đại tang ba ngày để tìm người kế vị. Cả lũ đều giống như sói đói nhìn chăm chăm ngôi vị, canh giờ vừa điểm chắc chắn sẽ cùng lao ra để tranh giành nhau.
Thập Nhất nhíu mày, có chút đau đầu nhìn kẻ nọ tỏ vẻ không kiên nhẫn.
- Ta biết bản thân rất đáng hận. Ta chỉ muốn gặp nàng, một chút thôi cũng được.
Thập Nhất nhìn sâu vào ánh mắt kiên định của hắn. Im lặng một hồi thì xoay lưng bước đi.
Ôn Ngọc tự giác đi theo.
- Ôn công tử ngươi có biết nàng thay đổi rất nhiều khi có ngươi bên cạnh không?
- Ta biết! - Hắn ảo não đáp.
- Nàng không thay đổi, chỉ là trở về với bản chất vốn có của mình. - Thập Nhất chậm rãi nói như đang hồi tưởng những kí ức xa xôi - Nàng cũng từng rất thiện lương. Nếu không phải sống trong cung, biết đâu nàng đã có một mái ấm hạnh phúc. Trong cái nơi lạnh lẽo tàn khốc này không có chỗ cho hai chữ thiện lương. Nếu nàng không độc ác, người ta sẽ cười nhạo nàng ngu xuẩn. Nếu nàng không kiên cường, không ai có thể che chở nàng.
Thập Nhất thở dài. Âm thanh rơi vào không gian yên tĩnh.
- Nếu ngươi đã đem nàng ra ánh sáng vậy tại sao lại đâm nàng một nhát? Ngươi có biết nhát dao đó của ngươi đã khiến nàng suy sụp hoàn toàn hay không? Thà rằng trước đó nàng không gặp được ngươi. Ít nhất nàng còn có thể bình tĩnh, an tường sống không vướng bận.
- Ta.. Xin lỗi!
Hắn ngoài nói câu xin lỗi còn có thể nói thêm gì nữa?
Ôn Ngọc ủ rũ một đường đi theo Thập Nhất. Một hồi mới phát hiện nơi này là chỗ ở cũ của Thái tử Cẩm Vận Long.
Tại sao lại tới đây?
Thập Nhất mở cánh cửa đi vào. Có vẻ được quét dọn thường xuyên nên chỗ này khá sạch sẽ.
Dường như rất quen thuộc, Thập Nhất dễ dàng mở một thông đạo sau đó tiếp tục dẫn đầu đi vào.
Cả quãng đường đi ngoại trừ lúc ban đầu hắn có nói vài câu, còn lại không hề mở miệng, thậm chí còn không quay lại nhìn Ôn Ngọc cũng chẳng quan tâm hắn theo kịp bước chân hay không.
Cả hai cứ im lặng đi hết nửa canh giờ, rốt cuộc cũng thấy lối ra ở ngay trước mắt.
Ôn Ngọc vừa đi vừa thở hồng hộc. Hai mắt bị mồ hôi làm đau rát, hắn mím môi cố gắng lần theo từng bước. Hắn biết Thập Nhất cố ý làm khó hắn, nếu hắn dám dừng, kẻ nọ nhất định sẽ không đứng đợi mà rời sai luôn. Chỉ cần dừng lại chút hắn sẽ không còn cơ hội nhìn thấy nàng cũng có thể là nhìn lần cuối.
Bên tai thoáng chốc nghe tiếng xào xạc của cành lá bị gió thổi cùng tiếng chim hót.
Đây là nơi nào?
- Là cấm địa của Cẩm quốc. - Thấy vẻ mờ mịt của Ôn Ngọc, Thập Nhất lên tiếng trả lời nhưng không giải thích gì thêm.
Cấm địa?
Ôn Ngọc càng thêm khó hiểu.
Hắn nghe nói phía sau hoàng cung có một ngọn núi nhỏ. Nơi này chính là cấm địa mà Thập Nhất nói.
Nghe đồn núi này vô cùng tà môn. Hằng năm không ít người bị chết vì chẳng may lạc chân vào.
Sống trong cung ít lâu, Ôn Ngọc biết được hằng năm Cẩm Vân sẽ tới núi ở một ngày. Không ai biết nàng tới đó làm gì, người đi theo cũng chỉ có Thập Nhất. Mà người này chính là một cái hũ kín miệng, không hề chịu để lọt bất kì tiếng gió nào.
Ôn Ngọc cũng thực tò mò nhưng lúc đấy trong lòng hắn chỉ có Nhu Nhu nên không tìm hiểu thêm.
Nửa khắc sau, hai người đứng trước một ngôi mộ nhỏ sơ sài.
Ôn Ngọc thoáng nhìn bia mộ có chữ Cẩm.
Hắn trợn to mắt như không muốn tin vào sự thực trước mắt.
Không thể nào!
Ôn Ngọc điên cuồng tự nói với chính mình.
Hoàng cung mới truyền tin Nữ vương qua đời tối qua, không thể nào nhanh như vậy đã hạ táng. Không thể. Hơn nữa nếu xét thân phận của nàng không thể hạ táng ở một nơi không ai biết đến như chỗ này.
- Triều đình dán thông báo nàng băng hà tối hôm qua nhưng sự thực đã đi từ mấy ngày trước. - Thập Nhất vuốt nhẹ bia mộ, thanh âm bình thản nói.
Ôn Ngọc khẽ xiết chặt Tĩnh Thành đan trong tay:
- Lẽ nào.. Lẽ nào..
- Đúng vậy! Tĩnh Thành đan chính là tính mạng của nàng. Nàng hạ lệnh bắt ta đem Tĩnh Thành đan cho ngươi, ngay lúc ta rời đi không chịu nổi đau đớn trong người mà gục xuống. Khi ta ngày đêm trở về, nàng đã sớm không còn trên thế gian này nữa. Lúc đó ta mới biết thứ ta đưa cho ngươi chính là mạng sống của nàng.
Thập Nhất tự thuật. Hắn khẽ cười như tự giễu chính mình.
Hắn nên sớm đoán ra hộp nhỏ đó chứa Tĩnh Thành đan.
Nàng còn lấy cớ trả lại hắn đồ để quên. Đó rõ ràng là Tĩnh Thành đan, là sự sống của nàng.
Ôn Ngọc im lặng nghe, từng câu từng chữ như càng khắc sâu vào thâm tâm hắn.
Đời này hắn nợ Cẩm Vân quá nhiều.
Hắn khụy gối trước bia mộ, khuôn mặt sớm đã thấm đẫm nước mắt.
- Cẩm Vân, thực xin lỗi vì đã lừa nàng, xin lỗi vì đã tổn thương nàng, xin lỗi vì đã lấy đi cuộc sống của nàng. Cẩm Vân, đời này ta nợ nàng quá nhiều! Nếu có kiếp sau, Ôn Ngọc này thề sẽ trả nợ cho nàng.
Thanh âm Ôn Ngọc run rẩy, có những đoạn vì nghẹn ngào mà ngắt ngứ không rõ.
- Cẩm Vân, kiếp này nàng vì mọi người hy sinh quá nhiều rồi. Kiếp sau hãy sống thật yên bình, vui vẻ. Đừng đầu thai làm vương công, quý tộc gì nữa. Có lẽ nàng sẽ rất hạnh phúc.
Ôn Ngọc đem Tĩnh Thành đan bị hắn nắm chặt trong tay để lên bia mộ của nàng, thanh âm khàn khàn nói:
- Thứ này trả lại nàng. Nó vốn thuộc về nàng. Là ta ngu ngốc muốn trộm đi. Cẩm Vân, xin lỗi. Thực xin lỗi.
- Nếu có kiếp sau, ngươi sẽ yêu ta chứ?
- Nàng thiện lương như vậy trong lòng ta sớm có nàng.. - Giữa chừng, Ôn Ngọc ngẩng đầu mờ mịt nhìn xung quanh.
Giọng nói vừa nãy là của nàng? Hắn vì ám ảnh tâm lý nên nghe nhầm sao?
- Thực vậy? - Cẩm Vân khẽ cười từ sau bia mộ bước ra.
- Cẩm Vân!
Hắn kinh ngạc hét to.
Là nàng?
Hắn không mơ đó chứ? Thực sự là Cẩm Vân?
- Ngươi kinh ngạc như vậy lẽ nào nghĩ ta là hồn ma? - Cẩm Vân hướng hắn cười trêu chọc.
- Nàng.. Nàng còn sống? - Hắn lắp bắp hỏi nhưng gương mặt sớm đã tràn ngập vui mừng.
Thấy biểu hiện ngoài ý muốn của hắn, Cẩm Vân cười đến vui vẻ bất quá gương mặt lại tái nhợt vô cùng.
Cẩm Vân một bên trống tay trên bia đá, cánh tay có chút run run nhưng gương mặt tươi cười sáng lán.
- Chủ nhân! - Thập Nhất vội muốn đỡ nàng nhưng Ôn Ngọc đã hành động trước.
- Nàng làm sao vậy?
- Không có gì! Chỉ hơi mệt chút thôi.
- Chủ nhân. - Thập Nhất bất đắc dĩ nhìn nàng.
- Được rồi! - Cẩm Vân khẽ cười gượng gạo - Ta không mang Tĩnh Thành đan nên sức khỏe có hơi suy yếu.
- Tĩnh Thành đan? - Ôn Ngọc chợt tỉnh vội vã lấy Tĩnh Thành đan đưa cho nàng - Mau đeo vào.
Cẩm Vân cười cười đang định nói gì đó nhưng nhìn gương mặt lo lắng của Ôn Ngọc, lời định nói ra chỉ đành thu lại. Sau đó đem ngọc cầm lấy, ngón tay cầm ngọc hơi trắng, cánh tay cũng run nhẹ.
- Cẩm Vân? - Ôn Ngọc nhíu mày nhìn nàng, hắn phát hiện Cẩm Vân có chút kì lạ.
- Không sao! - Nàng khẽ đáp. Thanh âm cực nhẹ.
Thập Nhất đưa tay bắt mạch cho nàng, vẻ mặt càng thêm khó coi.
- Chủ nhân!
- Không có gì đâu! - Nàng gạt tay hắn ra.
Ánh mắt đầy ẩn ý nhìn hắn như nhắc nhở không được hắn nói chuyện kia ra.
- Chủ nhân! Người không thể giấu hắn mãi chuyện này. - Thập Nhất nhíu mày, vẻ mặt càng thêm đau lòng.
Dấu được một lúc không thể dấu cả đời. Nếu đã lựa chọn gặp hắn thì cũng nên cho hắn biết tất cả.
- Cẩm Vân, có chuyện gì sao? Thập Nhất, mau nói ta biết. - Ôn Ngọc càng thêm lo lắng nhìn hai người.
Hắn đã nhìn ra Cẩm Vân nhất định có vấn đề nên sắc mặt Thập Nhất mới kém như vậy.
- Thập Nhất!
- Chủ nhân vì muốn đưa Tĩnh Thành đan cho ngươi nên đã cưỡng chế nó tháo ra. Có lẽ ngươi không biết, Tĩnh Thành đan có một đặc tính nhận chủ, chính là lấy máu bản thân nhỏ vào nó. Nếu cưỡng chế sẽ bị phản tác dụng..
- Thập Nhất! - Cẩm Vân trầm mặc nói, dứt lời không ngừng được ho một hồi, ho đến mức cả mặt muốn nghẹn đỏ.
- Cẩm Vân! Cẩm Vân!
- Chủ nhân, mọi chuyện sớm muộn hắn phải biết. Hắn có trách nhiệm trong chuyện này.
- Hắn không có trách nhiệm! Là do ta muốn. - Nàng khẽ cười đáp lại. Có lẽ vì mất máu nhiều nên tầm mắt có hơi mơ hồ.
Nàng không muốn hắn biết, nguyện ý cả đời này lừa gạt hắn cũng không muốn nói ra tất cả. Nàng biết Ôn Ngọc nhất định sẽ vì thế mà khổ sở, canh cánh tội lội trong lòng. Mà nàng thà chịu đau một chút cũng không muốn hắn khó chịu.
- Cẩm Vân!
Nàng mỉm cười nhìn hắn, nét mặt bất đắc dĩ giải thích:
- Là ta muốn vậy. Không liên quan tới ngươi. Ta không bắt ngươi trách nhiệm chuyện này. Cứ coi như lúc đó ta bị ngốc đi.
- Vậy.. Vậy! - Sắc mặt Ôn Ngọc tái nhợt - Cẩm Vân, nàng là tên ngốc sao? Tại sao lại không suy nghĩ kĩ trước khi làm. Nàng làm vậy rõ ràng là đùa giỡn với tính mạng của mình. Nàng.. Nàng..
Càng nói Ôn Ngọc càng cảm thấy cổ họng nghẹn cứng.
Hắn còn gì để nói nữa đây?
Mắng nàng ngu ngốc những rõ ràng đó là vì hắn.
- Không có gì! Chỉ là ta cảm thấy nếu nàng ta xảy ra vấn đề gì, ngươi sẽ rất buồn. Ta không muốn thấy ngươi buồn.
- Nhu Nhu nếu xảy ra chuyện gì ta cũng sẽ rất buồn. Nhưng đó không phải tất cả. Cha nàng là ân nhân cứu mạng ta. Tuy ta nói nàng là người quan trọng với ta nhưng là do ta đối với nàng như huynh muội. Hoàn toàn không có tình cảm nam nữ. Cho nên, Cẩm Vân, ngươi thực là đồ ngốc!
Cẩm Vân kinh ngạc, trong nháy mắt cảm thấy nhịp tim đập thật mạnh.
Tại sao nàng cảm thấy ánh mắt Ôn Ngọc nhìn nàng đặc biệt ôn nhu?
- Đồ ngốc! Ta thích nàng. Nếu nàng xảy ra chuyện gì ta sẽ sống sao?
- Ôn Ngọc!
Cẩm Vân từ bất ngờ đến hạnh phúc cười tới phát khóc.
Ôn Ngọc ôm nàng vào lòng, đưa tay khẽ xoa đầu nàng.
- Ôn công tử, chủ nhân không có nhiều thời gian, ngươi có bằng lòng ở với nàng dù thời hạn chủ 2 năm không.
- Thập Nhất!
- Ta bằng lòng. Nàng vì ta làm nhiều chuyện như vậy, ta lẽ nào chút chuyện nhỏ cũng làm không được?
Hạnh phúc cho dù chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi hắn cũng cảm thấy thỏa mãn. Vì đó là nàng.
- Ngươi mới là tên ngốc, Ôn Ngọc!
Nàng tuy có bị ảnh hưởng nhưng không đến mức giảm thọ như vậy.
Rõ ràng trong tình yêu chẳng có mấy ai giữ nổi lý trí.
Đều là những tên ngốc như nhau.