Việc Hoàng đế không lâm triều sáng nay đã khiến toàn thể triều đình trên dưới bàng hoàng, lo lắng. Bởi từ khi đăng cơ đến nay, Mộ Tu Viễn nổi tiếng cần chính yêu dân, miệt mài với tấu sớ, thượng triều lại càng đều đặn dù cho có bệnh đi chăng nữa, chưa từng có vụ hạ ý chỉ nghỉ buổi thiết triều đột ngột như hôm nay..
Đoan Mộc Vân ở trong long tẩm điện lúc này đã bình tĩnh đang suy nghĩ đối sách. Vừa nãy khi Toàn Hỷ rời đi hạ chỉ thông báo, nàng trong cơn rối loạn định chuồn đi lại Dưỡng Hàm điện xem thử người kia có phải là người mà nàng đang nghĩ không.
Thế nhưng lý trí đã ngăn nàng lại không cho phép làm chuyện theo cảm tính. Bởi hiện tại nàng chỉ là tần phi không được sủng, vào cung đã lâu lại chưa được thị tẩm. Với lại sáng nay, nàng đã nói thân thể không khỏe. Nếu đột nhiên nàng xuất hiện với thân xác này tại Dưỡng Hàm điện sẽ khiến hậu cung nảy sinh nghi ngờ, và người đang ở trong thân xác của nàng sẽ đứng nơi đầu sóng ngọn gió.
Thế nhưng mai này phải như thế nào không thể lại giả bệnh trốn tránh không thiết triều, không phê tấu chương, như vậy sẽ khiến triều đình, dân chúng bất an, những kẻ có ý xấu đang chờ thời cơ cướp lấy ngôi, nội loạn xảy ra bốn phía.. Nàng sẽ bị vạn dân thóa mạ, trở thành tội nhân thiên cổ.
- Không, không được!
Chỉ nghĩ thôi đã khiến toàn thân toát mồ hôi, nàng cần diện kiến chính nàng để bàn đối sách.
Nàng nghỉ ngơi đến buổi trưa cũng thư thả buông cảm xúc loạn thất bát tao trong lòng theo thói quen thường ngày của Hoàng Thượng đi đến ngự thư phòng, xem tấu chương.
Thư phòng chỉ độc nàng bên trong, cảm giác lạ lẫm, cả hưng phấn xâm chiếm, bắt đầu quan sát tất cả ngốc ngách.
Không phải ai cũng được phép vào ngự thư phòng. Nơi này chỉ có quan viên được Hoàng Thượng tuyên, hoặc hậu phi nhận đặc ân mới được phép bước chân vào.
Thế mà nay nàng không những tự do đi vào còn được ngồi lên long tọa, có quyền cầm tấu sớ quan lại phê chuẩn. Dù biết là khi quân phạm thượng, có thể bị tịch thu gia sản, tru đi tam tộc.. nhưng ai biểu hiện giờ nàng đang là Hoàng Thượng, tận hưởng một xíu chắc không vấn đề.
Suy nghĩ của Đoan Mộc Vân đúng là khác người, đáng ra thân xác bị tráo đổi phải thập phần sợ hãi, rụt rè.. đằng này còn có thời gian, tâm tình hưởng thụ.
Dù chỉ đọc lướt thôi, chứ không dám phê gì hết, nhưng nàng cũng đặc biệt dụng tâm đọc. Lúc này nàng đang cầm tấu sớ của hữu tướng cũng chính là cha nàng.
Quả thật nàng đang tiếp xúc với một thứ hoàn toàn mới lạ. Dù sao đây là thời phong kiến, nàng dù có học thức uyên thâm thì cũng chỉ là nữ lưu, gia tộc dù sủng cũng có giới hạn, cũng cấm đoán không cho tiếp xúc quá cặn kẽ đến thương trường, thế giới của nam nhi.
Chăm chú đọc sách cả buổi, thời gian từng chút trôi qua mới đó đã giờ Dậu.
Nàng đang đau đầu suy tư không biết làm sao để truyền chỉ tối nay bãi giá Dưỡng Hàm điện.
Toàn Hỷ cầm một cái khay, từ bên ngoài đi vào. Hành lễ rồi từng bước tiến về phía nàng.
- Hoàng Thượng, lục đầu bài đêm nay.
Đoan Mộc Vân cũng ngờ ngợ đoán ra được đó là gì. Hai mắt sáng trưng, nhưng rồi nghĩ tới gì đó tâm trạng ỉu xìu, cung may Toàn Hỷ vẫn quy cũ cúi đầu dâng vật nên không nhận thấy sự khác thường kia.
Dù nàng nóng lòng muốn lập tức diện thánh nhưng không thể biểu lộ quá mức, dễ khiến người khác suy đoán lung tung.
Nàng đã nghĩ lục đầu bài của mình chắc chưa được treo vì bản thân đang còn dưỡng bệnh mà. Giả bộ lướt qua, thực chất đang nghĩ ngợi tìm cách thì lại nhìn thấy cái đầu bài kia không phải tên của mình thì là ai vào đây.
- Cái này?
- Dạ bẩm Hoàng Thượng, sáng nay là thời gian nữa tháng bắt mạch một lần của các phi tần, Đoan Tiệp dư sức khỏe đã hoàn toàn hồi phục có thể thị.. tẩm..
Toàn Hỷ còn đang định nói tiếp thì âm thanh thong dong, trầm tĩnh đã vang lên.
- Vậy thì nàng đi. Đêm nay bãi giá Dưỡng Hàm điện.
* * * Ơ, như này không đúng quy cũ, Đoan tiệp dư là lần đầu thị tẩm phải đến Khánh Tâm điện..
- Toàn Hỷ!
Âm thanh không nóng không lạnh, nhưng hàm ý cảnh cáo rõ ràng, hắn quả thật bị dọa không nhẹ, từ sáng đến giờ cái đầu trên cổ hắn luôn không ổn.
- Vâng bệ hạ. Nô tài xin phép lui chuẩn bị.
Nàng vẫy tay cho hắn lui xuống. Một tay chống cằm suy nghĩ, chắc là bệ hạ đã biết việc nàng bệnh là do có người động tay động chân mà người đó là chính bản thân nàng. Dù đã cố không để thân xác mình vào tranh đấu chốn hậu cung. Thế nhưng
linh hồn người đó hiện tại là Hoàng Thượng.
Tối nay không biết phải đối mặt với tình huống như thế nào. Nàng không thể đắc tội, càng nghĩ đến, càng thấy rối loạn.
* * *
Ngay khi Toàn Hỷ dẫn cung nhân đến truyền chỉ ý tại Dưỡng Hàm điện xong rời đi. Hàng loạt tiếng chức mừng vang lên
- Chúc mừng nương nương..
Người nào đó mặt mài xám xịt, tâm phiền ý loạn. Đám người Thư Hạ thấy bộ dáng không ổn của chủ tử liếc nhìn nhau vội đẩy lui đám người hầu khác. Cũng đi xuống chuẩn bị cho đêm nay.
Bọn họ cảm thấy chủ tử hôm nay cư xử rất lạ, khí thế trên người cũng đặc biệt tận hiển. Sắc mặc càng âm trầm dọa người hơn khi nghe Hạ Kì nghi vấn việc không uống thuốc giả bệnh, sau đó bày tỏ chủ tử cuối cùng cũng nghĩ thông suốt trước khi thái y bắt mạch.
Tối nay càng sửng sốt hơn, các nàng không nghĩ đến chủ tử nàng nhận được đặc ân, thị tẩm lần đầu lại tại chính tẩm điện của bản thân. Không biết phúc hay họa?
* * *
Đoan Mộc Vân chần chờ, rồi lại không muốn đợi quá lâu bèn ngưng việc đọc sách lại bãi giá Dưỡng Hàm điện.
- Hoàng Thượng giá lâm!
Một thân hoàng phục cố ngụy trang sải nhưng bước chân dài chắc nịch.
Khi thấy một thân ảnh nhỏ nhắn xuất hiện trước cửa điện. Người đó khí chất cao quý, chỉ đứng bất động, tư thái cao ngạo, ngước mắt quan sát người đang tiến vào.
Toàn thể cung tì, thái giám thấy nương nương nhà mình như vậy, tim nhảy loạn xạ, muốn thoát khỏi lòng ngực, thần kinh căng như dây đàn, toát mồ hôi lạnh.
Thư Hạ lần đầu tiên không giữ nổi bình tĩnh muốn khuyên Đoan Mộc Vân quỳ xuống. Bởi vì rõ ràng nương nương nhà bọn họ không có nửa điểm muốn hành lễ.
Toàn Hỷ theo đuôi phía sau Hoàng Thượng thấy tình huống vậy cũng khiếp sợ với vị nương nương lớn gan này, dám nhìn thẳng long nhan, định tiến lên nhắc nhở, để tránh Hoàng Thượng mất hứng trách phạt.
Mà hắn càng khiếp đảm hơn khi Hoàng đế không chút tức giận, chỉ nhẹ sờ mũi bộ dạng lúng túng dừng bước xíu, rồi bước qua đỡ vị Đoan tiệp dư vào điện thất, nhẹ bẫng tuyên cáo một câu.
- Trời lạnh, không cần phải ra tiếp trẫm. Từ nay cho phép nàng không cần quỳ trước trẫm.
Toàn thể mọi người hóa đá, không thể tin điều đang diễn ra trước mắt.
- Tình huống này.. có nghĩa là Đoan tiệp dư sắp sủng quan lục cung?
* * *
Sau khi tiễn lui đám cung tì ra ngoài tẩm thất, trong phòng yên tĩnh đáng sợ.
Đoan Mộc Vân biểu tinh đặc sắc cúi gầm mặt, chân khép lại vuông góc với mặt đất, hai tay xoắn vào nhau. Cử chỉ này sẽ vô cùng đáng yêu nếu nó xảy ra trên thân thể của nàng. Thế nhưng hiện tại không giống nàng nhưng không phải phải nàng, thân xác của nam nhi bảy thước, mạnh mẽ oai vệ lại làm hành động đó quả thật.. kì dị.
Gần như quá im ắng, nàng gần như muốn bộc phát nói chuyện thì âm thanh lành lạnh, trong trẻo, mượt mà vang lên.
- Rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra? Tại sao trẫm lại thành ngươi?
- Tần thiếp cũng không biết. Thật sự rất uất ức, buổi sáng ta thức dậy đã thành cái bộ dạng này rồi.
- Bộ dạng này.. Ý ngươi là sao? Bộ dạng này là bộ dạng gì? Ngươi dám dùng lời lẽ phản nghịch chê bai thân xác trẫm hả?
Nàng giật mình, không nghĩ tới nàng ép giọng, nói thầm vậy mà hắn lại nghe được, là lỗ tai chó sao? Á bậy bạ, đó là mình mà sao lại tự chửi mình rồi?
- Tần thiếp không có ý gì hết. Là tần thiếp ăn nói hàm hồ.
- Hừ! Dù sao chuyện cũng xảy ra, trẫm sẽ tìm phương pháp để hai ta trở về thân xác cũ.
- Lỡ như không thể..
- Không có lỡ như.. Hiện tại, ngươi trước đóng vai trẫm cho đàng hoàng, tử tế vào. Việc sáng nay ngươi không lâm triều trẫm có thể hiểu, nhưng ngày mai vẫn đúng giờ thượng triều đi.
- Hoàng Thượng nhưng ta không biết..
- Một lát ta sẽ ghi lại những việc cần làm, cần nói, trong buổi thiết triều. Ngươi động não xíu, cứ tạm thời ứng phó.
Nàng nghe hắn nói vậy, trong lòng hậm hực không vui, nhưng biết thế nào được. Người ta dù sao cũng là Hoàng đế cao cao tại thượng.
* * * Nhưng còn tấu chương, ta không bắt chước được chữ của bệ hạ.
- Đoan Mộc Vân ngày mai sau khi ngươi rời khỏi đây, hạ thánh chỉ sắc phong ta thành Chiêu nghi ban tự Uyển.
- Bệ hạ..
- Không cần lo, trẫm biết ngươi không muốn đứng nơi đầu sóng ngọn gió, yên tâm trẫm sẽ bảo vệ thân xác ngươi lành lặn.
Hắn làm sau biết? Thật là đúng với câu, đứng nói chuyện thắt lưng không đau. Dù có bị gì thì cũg là thân xác nàng đâu có dính líu với hắn.
- Những phi tần khác của ngài thì sau đây? Ta.. đâu thể hành phòng với họ được.
- Lại đây!
Nàng nghi hoặc nhưng cũng đứng lên đi về phía Mộ Tu Viễn. Hắn ghé vào bên tai nàng thầm thì một lúc. Nàng hai mắt trợn trừng, khó có thể tin nhìn hắn như muốn xác nhận thông tin nàng vừa nghe là thật.
- Ngươi cứ làm theo như lời ta nói.
- Vâng.
Sau khi bàn bạc xong xuôi chính sự, thì trời cũng tối muộn. Hai người lại đối mắt. Nhưng lần này nàng lại là người phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này bằng cái ngáp dài.
- Hoàng Thượng thứ lỗi tần thiếp thất lễ.
- Nên ngủ thôi.
Nàng nghe được đi ngủ bèn thân thủ cởi bớt hoàng bào trên người, chỉ chừa trung y rồi nhanh chóng nằm xuống.
- Ngươi thấy thân thể trẫm như thế nào?
- Dạ?
- Thân thể ngươi cũng không tệ, rất mềm mại vừa tay.
* * *
- Dù sao cũng phải sống dưới hình dạng lẫn nhau một thời gian. Trẫm cho phép ngươi tìm hiểu thân hình của trẫm.
Đoan Mộc Vân đang thiêu thiêu ngủ, tiếng nói đặc biệt nhẹ nhàng, hàm xúc truyền thẳng vào tai, đánh bay cả cơn buồn ngủ của nàng luôn. Nàng thật quá chấn kinh rồi. Nếu đó là lời của bệ hạ khi dùng giọng thật thì không nói, đằng này dùng giọng nói của mình khen ngợi thân thể bản thân mình, thật cảm thấy biến thái, kì quái sao ấy! Người khác có thể hiểu cảm giác này sao? Đây có phải là bệ hạ đáng kính, toàn thân luôn phát ra bộ dạng cấm dục, lãnh đạm, khó gần?