Qua bốn năm đó Huyền Dương đã trở thành một giáo sư bác sĩ danh tiếng dù còn rất trẻ. Nguyệt Linh cũng đã thấy đổi hoàn toàn cô luôn vui vẻ với mọi người nhưng lại vô cùng nghiêm túc khi kinh doanh hoặc quyền lực. Vì không ai được phép nhắc tới Cường Minh nên cũng không ai biết ký ức cô quên chính là anh ấy. Mọi người ai cũng nghĩ tiểu thư của họ đã buôn bỏ nỗi đau đó từ lâu. Hôm nay là ngày giáo sư Kim cùng gia đình về nước. Bước vào cánh cửa biệt thự đã có rất nhiều người đón tiếp.
- Đây là con trai ông sao giáo sư Kim.
- Bà Giang đây đâu phải lần đầu bà gặp nó chứ.
Rồi ông quay sang Nguyệt Linh.
- Tiểu thư đã tốt hơn rồi. Chiếc vòng đó cũng đưa lại cho tôi được chứ.
Mọi người ngạc nhiên vô cùng. Chiếc vòng đó không phải là để tiểu thư đeo đến lúc có chuyện cần dùng đến nó. Sao giờ lại lấy lại.
- Đây là vòng cổ của nhà ta giúp người đeo nó luôn dễ chịu hơn. Bây giờ tiểu thư đã tốt không cần dùng đến nó nữa.
Nguyệt Linh tháo chiếc vòng ra đưa cho ông. Ông Kim cầm thêm một chiếc vòng trong túi đưa cho Huyền Dương.
- Con trai ta đã già hai chiếc vòng gia truyền này cho con giữ. Giang phu nhân mộng bà giúp đỡ thằng bé.
Cô nhìn anh không hiểu sao lại có một cảm giác quen đến lạ thường. Anh cầm hai chiếc vòng nó giống nhau đến vậy mẹ anh thỏ thẻ "con trai hai cái này một của ta một của mẹ con. Còn hãy giữ cho cẩn thận". Giang gia sắp xếp phòng cho họ. Tối đến cả ba người ngồi ở bàn sách trong phòng. Anh hỏi cha:
- Hai chiếc vòng giống nhau sao năm đó cha vẫn đổi nó.
Ông thở một hơi khói thuốc.
- Chiếc vòng còn đeo từ nhỏ có mùi của Trịnh gia. Con cái Trịnh gia đình ra đều tắm bằng loại nước này. Năm đó con vẫn đang bị nghi ngờ ta đã tiêm vào người con loại hoocmôn ức chế mùi này. Đó cũng là lý do tại sao con phải tắm thuốc bảo lâu nay và chúng ta lại về đây sau bốn năm dù còn học rất nhanh chỉ có ba năm.
- Cha con hiểu rồi.
Bà Kim nhìn ngoài bầu trời
đêm thăm thẳm nói con.
- Con trai ta nhìn sắc mặt của Giang phu nhân bà ấy sẽ sống không quá hai năm. Ta mong con đừng đi lại con đường cũ mà hãy tìm hạnh phúc còn đã làm mất trước kia.
Anh đến bên bà, đưa ánh mắt vào khoảng không vô tận.
- Mẹ à con sẽ không làm cho cô ấy đau lòng thêm lần nào nữa đâu.
Anh đi ra ngoài dạo trên những thảm cỏ xanh rờn. Cảm nhận những cơn gió mát của mùa hè. Anh đến bên chiếc xích đu, ngồi xuống cạnh Nguyệt Linh.
- Tiểu thư rất khác lúc sáng. Có tâm sự gì sao.
Cô cười vui vẻ nói:
- Một người như ta làm sao có thể có tâm sự.
Hai người ngồi đó. Từng cơn gió khẽ thổi qua mái tóc cô.
- Tiểu thư từng yêu ai chưa?
Anh vô tình nên tiếng hỏi.
- Ta chưa từng yêu ai. Từ khi còn nhỏ ở với mẹ nuôi ta đã rất hạnh phúc. Năm 18 ta nhận lại mẹ của mình và đến giờ.
Anh không ngạc nhiên với câu trả lời của cô. Khi cha nói anh cô quên một vài người nhưng mọi người lại nói cô hoàn toàn bình thường anh đã biết rồi. Anh chỉ muốn xác nhận lại thôi. Thì ra anh là người có muốn quên nhất.
- Tôi kể cho cô nghe một câu chuyện được chứ.
- Anh kể đi ta xem một giáo sư tâm lý kể chuyện thế nào.
- Có một cô bé và một cậu. Hai người đều thích nhau. Cô bé lúc nào cũng luôn muốn ở bên cậu, còn cậu vì muốn bảo vệ cô mà lại đẩy cô ra xa. Qua rất nhiều đau khổ cô bé không còn hi vọng sống. Mẹ cô bé vì con đã đem cậu bé đi một nơi rất xa. Khi lớn lên hai người gặp lại những cô không còn nhận ra cậu. Cậu cũng không thể lại gần cô.
- Nếu ta gặp họ ta sẽ đem họ lại gần nhau.
Anh nhìn cô. Cô vẫn còn nét ngây thơ lúc đó, vẫn vô tư như vậy nhưng lại phải chịu bao nhiêu điều.
- Giờ tiểu thư cho tôi biết vì sao cô buồn được chứ.
Cô đứng dậy, đến lấy ly trà đưa cho anh.
- Ta cũng không biết. Ta luôn có cảm giác đã quên một người rất quan trọng. Đôi lúc ta còn cảm thấy đau trong lồng ngực.
Anh nghe câu nói ấy của cô không hiểu sao lại rất vui.
- Tôi sẽ giúp cô tìm được điều thiếu đó.
Cô đi vào trong nhà.
- Anh có thể gọi tôi là Nguyệt Linh không cần lúc nào cũng gọi tiểu thư đâu. Cũng muộn rồi nghỉ sớm đi.
Trời đêm nay thật đẹp. Mà có lẽ nó đã đẹp từ trong lòng anh đẹp ra. Điều anh luôn mong chờ, điều mà sẽ mở ra một cuộc sống đẹp cho cả anh và cô.