~ ĐƯỜNG GIAO NHAU ~
Chap 10:
Chap 10:
Từ hôm đó, cô như lột xác trở thành người khác. Cô trò chuyện nhiều hơn, chăm chỉ kết bạn hơn, hay tham gia các hoạt động ngoại khoá,... Nhờ vậy mọi người đã nhìn cô với ánh mắt khác. Nếu ko phải vì hằng ngày Katori sẽ đi cùng cô về nhà, thường xuyên mua đồ ăn sáng và thi thoảng tặng quà cho cô thì ko biết sẽ có bao nhiêu người tới làm quen với cô. Và cô trở nên vui vẻ hơn, thi thoảng còn pha trò nữa.
Nhưng rồi bão gió bắt đầu ập đến.
********************************************
Một buổi chiều thứ 7, sau khi đi học về, như thường lệ, cô sẽ dọn qua nhà cửa và phụ mẹ dọn bữa tối, sau đó sẽ là giờ học và online. Nhưng hôm nay thật lạ, mẹ cô ko ở trong bếp như mọi khi, mà hôm nay, bà lại ngồi thật nghiêm túc ở phòng khách đợi cô về. Cô cảm nhận được điều gì đó ko bình thường, cô đi thật khẽ tới trước mặt bà.
- Con về rồi ạ...
- Con ngồi xuống đây.-Mẹ cô lạnh lùng đáp lại.
Cô ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện với mẹ cô. Bà dùng đôi mắt dò xét cô từ đầu tới cuối. Ngồi thật lâu như vậy, cô cảm thấy thật khó chịu bèn nhẹ nhàng nói:
- Nếu ko có việc gì con xin phép vào trong thay quần áo.
- Con ngồi yên đấy. - Mẹ cô trừng mắt nói.
Cô run người. Cảm giác như con nai nhỏ nằm yên dưới ánh nhìn dã thú của một con sói giận dữ. Chợt có tiếng mở cửa, là ba cô đi làm về. Chợt mẹ cô đứng bật dậy, tiến lại gần ba cô, chìa cái điện thoại của cô ra trước mặt ông rồi nói:
- Mình xem đi.
Cô sững người. Lẽ nào... Mẹ đã biết truyện của cô và Katori. Người cô cứng đờ lại, tay nắm chặt vạt áo, cứng họng ko nói lên lời. Sau khoảng 5' đứng hình, ba cô ra lệnh vào thay quần áo rồi ngay lập tức quay trở lại đây ngồi nói chuyện. Cô lập tức đứng phắt dậy và phi như bay về phòng. Phen này xong rồi. Ko biết cô và Katori sẽ ra sao đây...
Cô bước từng bước nhỏ ra phòng khách, nơi ba mẹ cô đang ngồi chờ. Cô chỉ mong sao cho thời gian trôi thật nhanh, để trốn khỏi cuộc trò chuyện ko mong đơi này. Cô biết một cơn cuồng phong đã bất ngờ đổ bộ, có thể phá vỡ hình tượng "con gái ngoan hiền" của cô của cô trong mắt ba mẹ, tệ hơn là những người xung quanh.

Nhưng rồi bão gió bắt đầu ập đến.
********************************************
Một buổi chiều thứ 7, sau khi đi học về, như thường lệ, cô sẽ dọn qua nhà cửa và phụ mẹ dọn bữa tối, sau đó sẽ là giờ học và online. Nhưng hôm nay thật lạ, mẹ cô ko ở trong bếp như mọi khi, mà hôm nay, bà lại ngồi thật nghiêm túc ở phòng khách đợi cô về. Cô cảm nhận được điều gì đó ko bình thường, cô đi thật khẽ tới trước mặt bà.
- Con về rồi ạ...
- Con ngồi xuống đây.-Mẹ cô lạnh lùng đáp lại.

Cô ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện với mẹ cô. Bà dùng đôi mắt dò xét cô từ đầu tới cuối. Ngồi thật lâu như vậy, cô cảm thấy thật khó chịu bèn nhẹ nhàng nói:
- Nếu ko có việc gì con xin phép vào trong thay quần áo.
- Con ngồi yên đấy. - Mẹ cô trừng mắt nói.

Cô run người. Cảm giác như con nai nhỏ nằm yên dưới ánh nhìn dã thú của một con sói giận dữ. Chợt có tiếng mở cửa, là ba cô đi làm về. Chợt mẹ cô đứng bật dậy, tiến lại gần ba cô, chìa cái điện thoại của cô ra trước mặt ông rồi nói:
- Mình xem đi.
Cô sững người. Lẽ nào... Mẹ đã biết truyện của cô và Katori. Người cô cứng đờ lại, tay nắm chặt vạt áo, cứng họng ko nói lên lời. Sau khoảng 5' đứng hình, ba cô ra lệnh vào thay quần áo rồi ngay lập tức quay trở lại đây ngồi nói chuyện. Cô lập tức đứng phắt dậy và phi như bay về phòng. Phen này xong rồi. Ko biết cô và Katori sẽ ra sao đây...
Cô bước từng bước nhỏ ra phòng khách, nơi ba mẹ cô đang ngồi chờ. Cô chỉ mong sao cho thời gian trôi thật nhanh, để trốn khỏi cuộc trò chuyện ko mong đơi này. Cô biết một cơn cuồng phong đã bất ngờ đổ bộ, có thể phá vỡ hình tượng "con gái ngoan hiền" của cô của cô trong mắt ba mẹ, tệ hơn là những người xung quanh.
Chỉnh sửa cuối: