Ngôn Tình Đường Giao Nhau - Tiểu Tinh Linh

Thảo luận trong 'Đã Hoàn Thành' bắt đầu bởi Ánh Mai, 11/8/2018.

  1. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Xem: 848
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    [​IMG]

    Đường giao nhau

    Tác giả: Tiểu Tinh Linh (me)

    Thể loại: Truyện teen, ngôn tình..

    Link góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] Các Tác Phẩm Của Mai


    Văn án: là một câu chuyện siêu bình thường nói về tình cảm của 2 đứa học sinh tuổi mới lớn với những bỡ ngỡ bâng khuâng đầu đới.. vân vân và mây mây​
     
    Chiracat, Hoa Long, sky chistoppert1 người nữa thích điều này.
    Last edited by a moderator: 9/10/2019
  2. Đang tải...
  3. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ ĐƯỜNG GIAO NHAU ~

    Chap 1:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    [​IMG]

    Trời se lạnh, ngoài hiên mưa rơi nhiều, nhưng trong phòng tối lại khá ấm. Vừa mở nhạc vừa mở điện thoại online facebook, cô ngồi thu mình tựa vào tấm cửa kính tận hưởng tuần cuối cùng trước khi chính thức nhập học. Cô là một thiếu nữ siêu nhàm chán đang tuổi lớn. Bề ngoài cô khá bình thường, không gì đặc biệt. Cô như một linh hồn nhẹ nhàng thừa thãi bởi nếu ko để ý kỹ sẽ nghĩ rằng cô ko hề tồn tại trên cõi đời này và đang ngồi trong căn phòng đầy sặc mùi thuốc ở bệnh viện này.

    Cô phải lùi lại việc nhập học tới gần hai tháng vì phải nằm viện do tai nạn. Người cô gầy đi nhiều, làn da xanh xao, mái tóc rối bù thay cho mái tóc dài mềm mại ngày trước. Cô gần như cảm thấy chán nản vô cùng, tất cả như biến mất trước mắt cô. Cô ko hứng thú với gì hết hay nói cách khác là không có gì làmc ô có thể hứng thú trở lại. Bây giờ cô mệt mỏi thật sự, thật sự rồi.

    [​IMG]

    Ngày cô xuất viện, bạn bè của cô không đến thăm cô nhiều. Cũng phải thôi, vì cô ít giao lưu, trên lớp hay bên ngoài cô đều không thân thiết với ai. Mọi người coi cô như một cái bóng, có thiếu hay đủ cũng không quan trọng. Cô đã quen với việc đó rồi nên cho dù có trường mới cô cũng ko mấy quan tâm. Cô cười một mình, thầm nghĩ:" Người như mình thì có ai quan tâm chứ". Cũng đúng thôi cô đã tránh giao tiếp khá nhiều. Những người con gái đó làm cô cảm thấy dường như chướng mắt, cô không nghĩ rằng việc quỷ quái gì trên đời cũng bị bọn họ lôi ra để bàn tán như một trò đùa của bản thân. Những cô thiếu nữ phiền phức luon ns xấu người khác, luôn muốn ai cx phải làm theo điều điều họ muốn. Vậy thì làm sao cô hoà nhập được cơ chứ buồn thật mà.

    [​IMG]

    Rồi đột nhiên tiếng chuông đồng hồ vang điểm 12h đêm. Cô vẫn chưa muốn ngủ cho dù mẹ cô nói cô phải nghỉ ngơi nhiều để lấy lại sức. Nhưng chỉ đc vài ngày đầu tiên, và sau đó cô lại quay lại cuộc sống cú đêm của mình. Lướt qua lướt lại cái điện thoại cũng chẳng có gì hay, Tiểu Mai vòng qua mục những người đang online tìm người chat cho qua đêm dài. Cô chọn nick đầu tiên hiện ra, gửi một chữ "Hi" và vài giây sau, một chữ "Chào" khác được gửi lại. Qua trò chuyện, cô biết được đó là một cậu con trai bằng tuổi, tên Katori, và cũng có cùng thần tượng với cô nên hai người nói chuyện khá hợp.

    Cô và Katori nói chuyện gần 2h đồng hồ. Nhìn đồng hồ đã quá muộn, lo cho cô gái bé nhỏ bên màn hình đối diện, Vũ Ninh nói:

    - Đến lúc đi ngủ rồi đấy,con gái thức khuya nhiều ko tốt đâu.

    - Ukm. Vậy cậu cũng ngủ sớm đi

    Katori ko trả lời lại,mà gửi một icon hình chú thỏ Tuzki với hai hàng nước mắt chảy dài đang cầm cây quạt. Tắt máy điện thoại, cô chưa ngủ ngay mà ngồi tựa vào cửa sổ bằng kính trong suốt nhìn ra ngoài, hình ảnh chú thỏ đơn giản nhưng sao nó lạo làm cho cô thấy vui vui và nhớ mãi. Rồi cô chìm dần vào giấc ngủ với hình ảnh chú thỏ trắng còn nhảy nhót trong đầu.

    [​IMG]



    - Này,tớ nhờ cậu một việc được ko?- Cô hỏi Katori

    - Nói đi

    - Cho tớ xin một đoạn voice chat của cậu,hát bài gì cũng được. - Cô nài nỉ kèm ảnh anime chắp tay cầu xin vô cùng dễ thương

    - Để làm gì?

    - Tớ có việc cần,sẽ giải thích cho cậu sau. Làm ơn đi >.< !

    Cô cần gấp một giọng hát nam,để gửi cho nhóm bạn qua mạng của cô. Ai bảo cô ham vui,dám cá phải hát một bài nếu chơi game bị thua. Và dĩ nhiên là cô ko thắng. Và thật trớ trêu thay cô lại nói mình là con trai với nhóm bạn chat nên phải hát giọng nam. Tất nhiên xin được giọng hát của Katori ko phải dễ,mà do cô lỡ nói với Katoti cô là nữ nên bây giờ Katori là người duy nhất biết giới tính thật của cô. Ko thấy hồi âm,cô nhắn tiếp:

    [​IMG]

    - Đi mà,rồi cậu bảo tớ làm gì cũng được.

    - Vậy cho tớ xem ảnh cậu đi,rồi tớ gửi voice chat cho. [​IMG]=))

    - ...

    Cô ko thể đồng ý ngay,vì từ trước tới giờ chụp ảnh với cô là một cực hình. Cô ghét chụp ảnh,kể cả ảnh kỉ niệm như ngày 8/3, lễ Noel,...cho dù bạn cô năn nỉ đến đâu cũng ko được cô đồng ý chụp ảnh. Nhưng vì "đại sự",cô trả lời:

    - Được.

    - Vậy lúc nào cậu gửi ảnh cho tớ thì tớ sẽ gửi voice chat cho cậu. Mà lúc chụp ảnh cậu phải viết tên cậu vào tờ giấy rồi chụp cùng, đề phòng trường hợp cậu gửi ảnh mạng cho tớ.

    Cô đứng hình. Katori biết được ý đồ "đen tối" của cô. Vậy là sau hơn 30´, sau khi đi đi lại lại trong phòng tìm cảnh nền;tìm giấy viết thật to tên mình; tạo lại kiểu tóc; chỉnh trang quần áo;...một tấm ảnh selfie của cô đầu tiên ra đời sau mười mấy năm xuất hiện trên đời.

    Mở điện thoại. Katori vẫn đang online. Cô hít một hơi sâu rồi mới dám bấm gửi ảnh cho cậu. Vài giây sau,biểu tượng đã xem hiện lên. Vì đây là lần đầu tiên tự chụp ảnh nên cô cảm thấy mình thật xấu xí. Và vài phút sau,quả thật một đoạn voice chat được gửi lại. Cô mừng rơn,vội mở lên nghe thử. Trời ạ! Đúng là giọng con trai nhưng sao nó lại ồm ồm và khó nghe quá. Té ra là bịt mũi hát. Cô tặc lưỡi: "Miễn có bài hát là được rồi".


    [​IMG]
    ***

    - Tớ biết cậu. - Katori gửi tin sau khi cô gửi hai chữ "Cảm ơn"

    - Ủa,vậy hả? Vậy cho tớ xem ảnh cậu.

    - Ko cần đâu. Sáng mai giờ ra chơi ca 2 cậu ra hành lang lớp cậu đợi. Tớ sẽ gặp cậu ở đó.

    - Đồng ý. Nhưng làm sao tớ nhận ra cậu?

    - Đến lúc đó cậu sẽ biết. Tớ off đây,bye.

    - Sayo [tạm biệt]

    Dù còn nhiều điều thắc mắc,nhưng thôi,bỏ đi. Ngày mai mọi thắc mắc của cô sẽ được giải đáp thôi. Cô quyết định hôm nay đi ngủ sớm,để ngày mai thật tươi tỉnh gặp người bạn chat qua mạng đầu tiên được gặp ngoài đời.
     
    Hoa Long thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 16/8/2018
  4. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ ĐƯỜNG GIAO NHAU ~

    Chap 2:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tiếng chuông reo báo hiệu giờ ra chơi ca 2 đã đổ. Thu vội sách vở trên bàn, cô bước nhanh ra hành lang, nơi Katori đã hẹn trước. Trong đầu cô tự nhiên hiện lên rất nhiều câu hỏi: " Katori trông thế nào? Cao hay thấp? Gầy hay béo? Lúc nói chuyện có lạnh lùng như trên mạng ko?... Mải ngước nhìn trời, cô ko để ý một cậu con trai cao ngang cô, tóc để đầu nấm, da trắng và hơi gầy tiến tới:

    - Ohayo [ xin chào ]

    [​IMG]

    Cô giật mình quay lại, ngơ ngác chưa biết thế nào bèn ấp úng hỏi:

    - Cậu là...?

    - Katori. - Vẫn cách nói lạnh ko đầu ko cuối, nhưng bù lại đã có một cái nhếch mép khẽ.

    - Là cậu à. Ko ngờ cậu cũng học trường này. Cậu học lớp nào vậy?

    - Kia. - Katori đưa tay chỉ ra sau lưng, nhắm tới lớp học bên kia cầu thang. - Đó là lớp tớ.

    - Ồ,vậy à...

    Sự im lặng bắt đầu kéo dài. Cô cảm thấy nói chuyện bên ngoài khó khăn hơn nói chuyện trên mạng rất nhiều. Cảm thấy ko khí im lặng kèm gương mặt "băng vĩnh cửu" của Katori, cô mở lời phá bầu ko khí:

    - Cảm ơn về đoạn voice chat hôm qua.

    - Ko có gì.

    [​IMG]

    Katori đáp gọn lỏn, làm cô thấy Katori ngày càng có nhiều điểm giống cô-khó gần.

    Chưa biết nói gì tiếp thì chuông reo, hai người tạm biệt nhạ rồi ai về lớp nấy. Nhưng cô cảm thấy có gì đó ko đúng, về giọng nói của Katori. Giọng nói hồi nãy và trong đoạn voice chat là hai giọng khác nhau. Giọng Katori trầm, ấm; còn giọng nói trong voice chat tuy hơi khó nghe nhưng vẫn nhận ra chất giọng trẻ con,hơi khàn. Cô phải hỏi cho rõ.

    ***

    Vừa về đến nhà, cô đi luôn lên phòng, vồ lấy cái điện thoại và nhắn ngay một tin cho Katori:

    - Đoạn voice chat ko phải của cậu đúng ko?

    - Ừm. Đoạn voice chat đó là của em họ tớ.

    [​IMG]
    Cô tức sôi máu. Để xin đoạn voice chat dài vỏn vẹn 20s đó cô đã phải làm việc mà cô ghét nhất từ trước đến giờ. Cô xả một tràng bức xúc của mình vào Katori, và doạ ko chat vs Katori nữa.

    - Tớ xin lỗi /_\. - Katori gửi.

    Cô ko đáp, chỉ gửi lại những tấm ảnh có gương mặt tức giận, buồn, lạnh lùng,... Katori có nói thế nào, đáp lại vẫn là những tấm ảnh. Sau 10' giằng co, Katori buộc phải dùng cách cuối: gửi đoạn voice chat của mình:

    - Xin lỗi mà!

    Giọng nói thật ấm, ngân dài trong đầu cô. Nghe đi nghe lại vài ba lần, tim cô dần mềm ra, định thứ lỗi cho Katori. Nhưng cô nghĩ lại : "Như vậy là chưa đủ, phải có thêm điều kiện gì đó":

    - Cậu dậy lúc mấy giờ? - Cô hỏi.

    - 5h. Có gì ko?

    - Tốt. Vậy từ mai giao cho cậu nhiệm vụ đánh thức tớ dậy.

    -Hả?!

    - Có hay ko? Hay tớ ngưng nói chuyện tiếp?

    - Được rồi. Tớ đồng ý. Vậy là hết giận nha.

    - Ừm ^^.

    Cô mỉm cười,một nụ cười mãn nguyện. Trong cô bỗng dâng lên một niềm vui khó tả.

    [​IMG]
     
    Hoa Long thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 16/8/2018
  5. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ ĐƯỜNG SONG SONG~

    Chap 3

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đã gần một tháng từ khi Katori thành cái chuông báo thức biết đi của cô. Cứ mỗi 5h sáng, nhạc chuông báo cuộc gọi đến của cô lại vang lên. Dù có hôm cuộc gọi bị chậm 15 -> 20 phút, nhưng ko hôm nào Katori quên đánh thức cô dậy. Giữa họ nảy lên một mầm tình cảm đặc biệt, nhưng cô nghĩ đó là tình bạn thân. Và cô phát hiện ra điểm đó ở Katori.

    Lần đầu tiên, trong tin nhắn của Katori có dấu "~~" . Thấy lạ, cô hỏi đùa:

    - Điều vi diệu gì khiến cậu thay đổi vậy?

    - Có muốn biết vì ai ko? - Katori ko trả lời ngay mà hỏi ngược lại.

    - Có.

    - Người đó...là cậu đấy.

    [​IMG]

    Tiếp đó là một icon cười thật to. Lúc đó cô chỉ nghĩ Katori đang đùa với cô thôi, ko nghĩ lời nói đó là sự thật. Cũng phải thôi, trước giờ đâu có ai nói với cô như vậy. Mọi người ko để cô vào trong mắt, nên giờ thấy Katori với mình như vậy cô cảm thấy rất vui. Qua trò chuyện và tiếp xúc, cô nhận thấy những đặc tính khá thú vị ở Katori; cậu cũng nó i nhiều hơn, cởi mở hơn với cô. Cô ko phát hiện ra rằng, mình cũng đã có một thứ tình cảm với Katori. Và cô sẽ ko phát hiện ra, nếu như ko có ngày hôm ấy...

    [​IMG] [​IMG]
     
    Hoa Long thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 16/8/2018
  6. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ĐƯỜNG GIAO NHAU~

    Chap 4:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chuông reo là mẹ cô gọi.Nói chx vs mẹ chừng vài phút cô cúp máy.Cô cầm điện thoại lên đi đi lại lại trong phòng,sau cùng cô quyết định nhắn cho katori:

    -Cuối tuần rảnh k?

    -Có,có vc gì à?-katori đáp lai nhanh chóng

    -Tớ phải về quê thay mẹ vì mẹ tớ có vc bận k về đc,mà tớ cần ng đi cùng,cậu đi cùng tớ đc k?

    -Đợi tớ 1 lát

    [​IMG]

    Cô nghĩ katori sẽ từ chối,vì chẳng ai rảnh mà đi cùng bạn đến 1 vùng quê hẻo lánh,tẻ nhạt mà chẳng đc lợi lộc gì.Trc đây cô đã từng rủ bạn cô đi cùng ,nhưng đến phút cuối họ từ chối lm cô phải cuống cuồng gọi bác cô đến đón.May sao ít phút sau katori trả lời:

    -Tớ đc đi rồi,vậy cậu sắp xếp lịch cho tớ đi

    -Cảm ơn cậu nhiều lắm

    [​IMG]
    8h sáng chủ nhật mệt rã rời sau chuyến đi dài hơn 2 tếng,cô và katori lại phải cuốc bộ 1 đoạn đường dài để đi vào làng.

    Ngôi làng nhỏ đc bao bọc bởi rừng cây tươi tốt.Mấy ngôi nhà nhỏ nằm xen kẽ nhau.Thỉnh thoảng đâu đó lại vang lên tiếng chim hót êm tai.Nhưng cô và katori đều chẳng còn tâm trạng để thư giãn nghe tiếng chim nữa,vì giờ họ đang quá mệt.Thật may các các bác của cô cũng khá chu đáo.Lo vc nhà xong,cô và katori đã có 1 chỗ nghỉ ngơi dễ chịu.Và cô ngủ li bì tới 2 tiếng,lúc đó đã là 1h chiều.Nắng mỏng dải trên nền đất xua tạm cái giá lạnh mùa đông làm cô thấy dễ chịu.

    [​IMG]

    Nhưng rồi cô sớm phát hiện ra,katori đã biến đâu mất.Đi 1 vòng quanh nhà k thấy,thì e họ cô ns là katori đã đi vào rừng trc lúc cô tỉnh lại k lâu.Cô thở phào nhẹ nhõm nghĩ chắc katori sẽ trở lại sớm thôi.Nửa tiếng,1 tiếng,2 tiếng đồng hồ trôi qua mà k thấy katori quay trở lại,cô bắt đầu thấy lo lắng;hay katori đã đi lạc rồi.Cũng phải xung quanh toàn rừng rậm dễ đi lạc lắm .Mà thời tiết này trời tối rất nhanh,để 1 ng k quen thuộc địa phận đi 1 mk trong rừng rất nguy hiểm,mà các bác của cô sau khi xong vc đã về hết rồi.K còn nhiều thời gian ,cô bỏ vài vật dụng cần thiết vào ba lô rồi nhằm hướng e cô chỉ mà chạy vào rừng.Lòng cô thầm mong katori k có vc gì.Chỉ còn 2 tiếng nữa là trời tối hẳn,cô mong mk sẽ gặp đc katori trc lúc đó.Đầu cô thầm nghĩ cái điện thoại thật vô dụng,trong tình thế cấp bách này lại hết pin,điện thoại katori cũng vậy và để ở nhà cô.Cô tặc lưỡi:'' lần sau k cho katori đi cùng nữa'',rồi lại cắm đầu chạy vào rừng.

    [​IMG]

    Cô mải miết chạy và dừng lại trước con đường đc chia làm hai. Cô thở hồng hộc, lấy tay lau vội mồ hôi và nghĩ xem mình nên đi theo hướng nào. Cô bắt đầu cảm thấy căng thẳng vì bây giờ trời tối rất nhanh, nếu cô ko nhanh tìm ra Katori thì... Bình tĩnh, cô phải bình tĩnh lại. Cô phải nghĩ xem nếu là Katori thì sẽ đi lối nào. Một bên là lối đi có rừng cây rậm rạp, tán cây phủ xanh che khuất ánh mặt trời, nhìn có vẻ hoang sơ và u tối; lối đi còn lại thì lại trái ngược, có khá nhiều đá hai bên lối đi, ngẩng đầu lên là thấy bầu trời đang nhuốm màu đỏ máu. Chợt cô nhớ tới một lần, cô thấy Katori online muộn hơn mọi ngày một chút. Hỏi ra cô mới biết là do Katori đi đường vòng có đèn sáng hơi xa nên về muộn, còn con đường Katori đi học về hằng ngày đang có công trình thi công nên đèn đóm mất hết. Từ đó cô suy ra: Katori ko thích bóng tối. Vậy là cô theo con đường nhiều đá chạy tiếp.

    [​IMG]

    Chạy đc một đoạn, bỗng cô dừng lại trước một đống...phân. Có lẽ ai đó đã dẫn trâu bò đi qua đây và để lại vết tích này. Và trên đos vẫn còn in dấu giày thể thao của Katori. Trời ạ! Cô cảm thấy vừa may mắn vừa xui xẻo cho Katori. May mắn là cô đã đi đúng đường, xui xẻo đây là đôi giày Katori mới mua trước chuyến đi. Và cô chợt nhớ có một lần cô thấy một mình Katori ở lại lớp quét dọn đống đồ sau buổi party mừng sinh nhật cô giáo chủ nhiệm. Cô hỏi Katori sao ko đợi bạn về lớp rồi cùng dọn thì Katori nói thấy lớp bẩn với có mùi quá ko chịu đc. Nghĩ đến đây cô cười thầm : " Con trai mà sạch sẽ qúa thể". Rồi đầu cô chợt sáng lên, Katori thích sạch sẽ, vậy chắn chắn sẽ tìm chỗ có nước để rửa.

    [​IMG]

    Cô liếc nhìn đồng hồ, đã 30' trôi qua rồi, nhanh thật. Cô nhớ gần đây nhất chỉ có chỗ mấy mỏm đá xanh là có dòng suối nhỏ chảy qua, có thể Katori sẽ đến đó. Bầu trời đang cố dấu hiệu muốn đổi sang màu đen lạnh lẽo. Cô thấy lo rồi ba chân bốn cẳng tiếp tục chạy đi tìm. Vừa đi cô ko quên gọi thật to tên Katori. Ko hiểu sao trong đầu cô hiện lên những tình huống ko hay xảy ra với Katori. Rồi bao câu hỏi cứ tuôn trào khi đáp lại cô là tiếng xào xạc của cây lá: " Mình có đi nhầm đường ko? Tại sao ko có ai trả trả lời mình? Hay cậu bị làm sao rồi?" Nghĩ đến đây, cô thấy mắt mình nhòe đi. Cô lo rằng mình sẽ ko gặp lại Katori nữa. Nếu thật sự có chuyện gì xảy ra thì cô biết phải làm sao chứ :

    " Làm ơn xuất hiện đi mà Katori!" Cùng lúc đó hai hàng nước mắt ko ngừng trào ra khóe mắt cô, chảy dài hai bên gò má...

    [​IMG]
     
    Hoa Long thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 16/8/2018
  7. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ ĐƯỜNG GIAO NHAU ~

    Chap5:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Qua khỏi con đường mòn trong rừng, hiện lên trước mắt cô là một vùng những hòn non bộ phủ rêu xanh trải dài, xen kẽ các cây bụi lá mềm đã chuyển sang màu vàng hoe vì lạnh. Cô ko nhớ đã bao lâu cô ko quay lại nơi này, nhưng cô vẫn nhớ rõ những ngóc ngách của vùng đài nguyên này. Ngày còn nhỏ, cô hay cùng lũ bạn trong xóm rủ nhau ra bãi đá này chơi, và cô chính là người phát hiện ra dòng suối nhỏ khi chơi trốn tìm lúc đó.

    [​IMG]

    Định thần lại, " Phải tìm Katori chứ ", cô lấy hết sức, hét gọi thật to tên Katori. Cô thuộc dạng thấp cổ bé họng, bình thường nói chỉ đủ để người đối diện nghe nên việc hét to với cô vô cùng khó khăn. Cổ họng cô trở nên khô rát, nhưng cô ko quan tâm, cô phải tìm ra Katori. Gọi ba lần mà ko có ai trả lời, cô hoảng hốt, " Katori ko có ở đây sao? Vậy cậu ấy ở đâu?..." Cô lại khóc. Cô cảm giác lúc này mình thật yếu đuối. Trước giờ cô luôn cho rằng mình rất mạnh mẽ, ko sợ chuột, ko sợ gián, ko sợ sâu, ko sợ tối,...vân vân và mây mây. Vậy mà giờ đây, cô lại sợ hãi và rơi nước mắt, cố hét thật to dù đã sắp lạc giọng. Bởi cô sợ mình sẽ mất Katori. Cô cảm thấy Katori quan trọng với cô đến thế nào.

    Sắp chìm vào vô vọng, bỗng một giọng nam trầm, ấm vang lên:

    - Làm gì mà hét to quá vậy?

    [​IMG]

    Là Katori. Đúng là Katori rồi. Cái đầu nấm nhô lên sau một mỏm đá, cách cô khoảng 100m. Cô mừng rơn, vội vã chạy lại. Katori chưa kịp nói gì đã bị cô đấm một đấm vào vai, nói là đấm nhưng nó còn nhẹ hơn gối đập. Cô nói như mếu:

    - Cậu làm cái quái gì vậy hả?! Sao tự nhiên lại bỏ đi mất như vậy? Cậu có biết cậu đã làm tớ lo đến thế nào ko? Tại sao lại im lặng đi một mình như thế? Nhỡ có việc gì...!

    Cô chưa kịp nói hết câu đã bị Katori một tay ôm vào lòng, thì thầm nói:

    - Xin lỗi đã làm cậu lo.

    [​IMG]

    Cô lại khóc, nhưng bây giờ là những giọt nước mắt hạnh phúc. Ở bên Katori cô cảm thấy thật bình yên, thật ấm áp, bao nhiêu muộn phiền bay đâu mất. Cô thấy mình thật nhỏ bé trong vòng tay Katori. Rồi Katori buông lỏng tay, chậm rãi nói:

    - Tớ định ra ngoài ngắm cảnh thư giãn một lát. Mải đi ko để ý dưới chân nên dẫm phải...thứ " bẩn bẩn ". Có một bác đi qua và chỉ cho tớ chỗ này có con suối chảy qua. Kì rửa xong xuôi, định về nhưng đôi giày lại ướt nên tớ phải phơi cho khô.- Katori chỉ sang tảng đá bên cạnh, trên đó có đặ đôi giày thể thao đen trắng đã được giặt rửa sạch sẽ. Rồi cậu nói tiếp - Rồi tớ nằm xuống tảng đá này đợi giày khô ai ngờ ngủ gật lúc nào ko biết. Ha, dạo này tớ hơi thiếu ngủ ấy mà.

    Rồi cậu nở một nụ cười. Nụ cười đó đã làm tan đu bao nỗi lo âu trong cô, làm cô cảm thấy thật thanh bình.

    - Hoàng hôn đẹp nhỉ! - Katori quay mặt về phía mặt trời nói.

    [​IMG]

    Rồi như chợt tỉnh giấc mộng, cô nhảy dựng lên:

    - Chết rồi, phải mau về thôi, ko là nguy to đấy!

    Dù chẳng hiểu gì cả nhưng Katori vẫn nghe lời cô, nhảy sang tảng đá bên cạnh lấy đôi giày xỏ vào và theo cô quay về. Cậu bỗng cảm thấy mình như con thú cưng đang đi theo chủ của mình!
    ( Chap7: hết)
     
    Hoa Long thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 16/8/2018
  8. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ ĐƯỜNG GIAO NHAU~

    Chap6:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Họ bước thật nhanh quay trở lại con đường mòn trong rừng. Nhiwng thật ko may, chưa kịp ra khỏi đó thì trời đã tối. Katori lo sợ nhìn cô:

    - Chúng ta vẫn chưa ra khỏi rừng sao? Thật sự tớ...ko thích ở đây vào giờ này cho lắm. N...nếu ngày mai chúng ta ko về kịp thì phải nghỉ thêm một buổi học đấy. Cô cảm nhận đc sự lo sợ của Katori, bởi trong giọng nói trầm ấm hằng ngày giờ đã có chút run run. Cũng phải thôi, Katori ghét bóng tối mà. Cô hỏi nửa đùa nửa thật:

    - Đàn ông con trai mà sợ tối à?

    [​IMG]

    - A...ai nói tớ sợ. Tớ chẳng sợ gì cả! - Cậu ưỡn ngực, ngẩng mặt lên cao ra vẻ khí phách. Cô phì cười, Katori vẫn thật trẻ con. Rồi cô rút trong ba lô ra hai cây đèn pin, ném cho Katori một cây rồi nói:

    - Cầm lấy. Rồi cô quay lưng bước tiếp, phó mặc Katori lật đật chạy theo sau, nhưng lòng cũng ko khỏi buồn cười. - Bạn bè gì mà độc ác dữ. - Cậu buông lời thán. Họ cố bước đi thật nhanh, nhưng ko kịp ra khỏi khu rừng trước khi trời tối hẳn, trên bầu trời đã hiện ra vô vàn vì sao lấp lánh. Buổi tối trong rừng khá lạnh, nhưng cô biết đó ko phải vấn đề chính.

    - Ko xong rồi, có lẽ chúng ta phải ngủ trong rừng qua đêm thôi. - Cô nói.

    - Hả?! Ko đc đâu. Cậu cố đưa chúng ta ra khỏi đây đi.

    - Phải chịu thôi, ai bảo cậu tự nhiên đi vào rừng một mình làm gì. Dù hồi bé tớ hay đến đây chơi nhưng buổi tối trong rừng rất nguy hiểm. Hơn nữa chỉ có cậu và tớ, nhỡ một trong hai đứa gặp nguy hiểm thì biết làm sao?

    - Ko còn cách nào khác à? Cô lắc đầu. Katori thở dài não lòng. Họ tới bên một tảng đá dưới gốc cây phong lớn ngồi nghỉ. Tính đến thời điểm này họ đã đi bộ gần 1 giờ đồng hồ rồi. Ko ngờ ngày đầu tiên Katori đc về thăm quê cô lại thành ra như thế này. Thật sự cô ko mong chuyện này xảy ra, nhưng sao trong đầu cô lại có suy nghĩ giá như giây phút này kéo dài mãi, vì ở bên Katori thật tuyệt. Mà dù gì cũng ko đc, bởi vì Katori sợ tối!

    [​IMG]

    - Trời sao đẹp nhỉ. - Dòng suy nghĩ của cô bị đứt quãng bởi giọng nói của Katori.

    - Giờ này mà cậu còn ngắm trời sao đc ak?!

    - Tại sao ko? Kiểu gì chẳng phải ngắm trời sao này thêm vài tiếng nữa thì sao ko ngắm luôn từ bây giờ?

    - Thua cậu luôn. - Cô ngán ngẩm. Im lặng một lát cho tiếng lá cây xào xạc nhẹ đàn một bài ca rùng rợn, chợt Katori tiếp lời:

    [​IMG]

    - Này, tớ hỏi cậu một câu đc ko?

    - Hỏi đi. Cậu định nói gì đó, nhưng lại im lặng ko nói nữa. Điều này làm cô thấy sốt ruột:

    - Hỏi gì hỏi đi chứ.

    - Cậu...có người yêu chưa? Hoặc có yêu hoặc để ý ai ko?

    - Sao tự nhiên hỏi vậy?

    - Cậu cứ trả lời đi.

    - Chẳng yêu hay để ý ai cả. Và như vậy tất nhiên là ko có người yêu.

    - Vậy à... - Còn cậu thì sao?

    - Tớ á? - Ko cậu chẳng lẽ ma.

    - Thực ra thì...tớ có thích một người.

    - Ai vậy? -

    - Có nhất thiết phải nói ko?

    - Có. Vì tớ đã nói cho cậu biết rồi.

    - Người tớ thích... Là...

    [​IMG]

    - Người tớ thích... Là...

    - Người cậu thích là? - Cô dồn dập hỏi, mắt ko rời khỏi Katori.

    [​IMG]

    - Là... - Katori trái lại lại có vẻ rất ngập ngừng. Rồi như định nói gì đó thì sau lưng Katori bỗng có ánh đèn chiếu vào và tiếng hô to:

    - Họ đây rồi! Và từ xa một đám người lục đục kéo đến cắt ngang câu chuyện của họ. Cô có vẻ khó chịu, nhưng cũng mừng ra mặt vì tối nay cô và Katori ko phải ngủ ngoài trời. Những người vừa đến đều là hàng xóm và có bác trai và bác gái của cô.

    [​IMG]

    Cô quay sang phía Katori đang ngồi lặng lẽ đôi mắt đắm chiêu nhìn cô ...... Cô hơi hụt hẫng nhưng chính lúc đó trái tim cô tự hỏi một điều rằng: " Tại sao cô lại tò mò đến thế ????" Cô vốn không hề thíc h chuyện tình cảm càng ko thích sân si sang chuyện người khác, vậy mà giờ đây cô đang bối rối và lồng ngực như muốn phát điên lên vì không nghe được câu trả lời từ cậu. Katori à, cậu thật sự thích ai cơ chứ, nói đi, nói đi mà, mình thật sự tò mò chết mất, nếu ko có tiếng nói của bác cô thì chàng trai bên cạnh sẽ bị ánh mắt sắc nhọn dồn vào đương cùng đến mức ngột thở của cô thiếu nữ này mất :

    - Cháu có sao ko v?

    [​IMG]

    Họ lo lắng cô và Katori đi vào rừng tối chưa về nên đã kéo nhau đi tìm khắp khu rừng. May sao họ gặp người đã chỉ đường cho Katori nên họ nhanh chóng tìm được hai người và cắt ngang phần hay của câu chuyệ! Bao giờ cũng thế. Bác cô luôn đến vào những lúc bất ngờ nhất ! Đã yên vị trên xe trở về thành phố, nhưng đầu cô vẫn thắc mắc câu hỏi người Katori thích là ai? Thực ra cô đã lờ mờ đoán ra từ lâu, nhưng để cho chắc chắn, cô cần Katori khẳng định lại. Cô định quay sang Katori ngồi bên cạnh thì phát hiện Katori đã ngủ khò từ lúc nào. Thật mất hứng. Nhưng... Cô chăm chú quan sát Katori. Cô cảm nhận Katori ngủ thật đánh yêu! Trông như một đứa bé nghịch ngợm đã chán nên bây giờ ngủ khò. Cô bỗng liên tưởng đến nhân vật anime mà cô thích, gương mặt lúc ngủ cũng đáng yêu và hồn nhiên như thế này. Rồi cô gục đầu lên băng ghế, say sưa ngủ mất lúc nào ko hay. Trong cơn mơ màng, cô cảm nhận được một bàn tay cứng cỏi mà ấm áp khẽ đưa đầu cô lên một bờ vai gần đó. Cô mỉm cười.

    [​IMG]

    Thật hạnh phúc !
    (Chap6: hết)
     
    Hoa Long thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 16/8/2018
  9. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ ĐƯỜNG GIAO NHAU ~

    Chap 7:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngay trưa ngày hôm sau, vừa về đến nhà, cô đã vội chồm lấy cái điện thoại và lên mạng. Cô tò mò muốn biết về người con gái mà Katori thích.

    [​IMG]

    - Này, nói điều hôm qua cậu đanh nói dở đi. - Cô hỏi ngay khi thấy biểu tượng đang online của Katori bật sáng.

    - Chuyện về Kento ấy á? [ chú thích: kento- bạn chung của hai người ]

    - Ko, về điều hôm qua cậu nói trong rừng ấy.

    - À, cái đó hả? Cậu muốn biết thật à?

    - Tất nhiên!

    - Được, vậy tớ nói. Người-đó-là-cậu!

    [​IMG]

    Cô cảm thấy trống ngực đập thình thịch, như muốn nhảy ra ngoài. Một niềm vui khó tả chảy vào tâm trí cô. Dù đã biết trước câu trả lời nhưng tim cô vui rộn ràng. Cô gửi lại cho Katori một icon " :v " kèm câu " Eh ". Cô thích giả ngơ khi nói chuyện với Katori làm cậu ta phát điên nhưng lại chẳng thể làm gì được cô. Cô cũng ko ngờ khi nhắn tin thế này Katori lại mạnh bạo hơn hẳn khi nói chuyện trực tiếp. Rồi đột nhiên, Katori báo cho cô một tin khiến cô sững người:

    - Cậu có nhớ Toriki, người yêu cũ của tớ mà tớ đã kể với cậu trước đây ko? Hôm nay, cô ấy ngỏ ý quay lại với tớ và tớ...đã đồng ý.

    Chỉ một câu nói, nhưng nó khiến tim cô đang muốn nhảy ra ngoài sau ba nốt nhạc đã vỡ vụn. Chỉ vài giây sau, giọt nước trong suốt từ khoé mắt cô bắt đầu chảy xuống, rơi trên màn hình điện thoại. Cô thích Katori. Giờ phút cô biết Katori đã có người khác như khoảnh khắc trời sập. Đầu óc cô trống rỗng.

    - Cậu còn on ko vậy? - Katori nhắn.

    - Còn.

    - Sao ko trả lời?

    - Biết nói gì bây giờ.

    - Vậy tớ hỏi cậu một điều được ko?

    - Điều gì?

    - Cậu có tình cảm với tớ hay ko?

    - Có, thì sao? Vô nghĩa rồi.

    - Xin lỗi cậu.

    [​IMG]

    Cô bắt đầu suy nghĩ. Cô đã nhận ra một điều mà lâu nay cô ko hề biết- cô đã thích Katori. Cô nghĩ Katori đồng ý quay lại với Toriki là vì vương vấn tình cũ. Những giọt nước mắt vì tình đầu tiên của cô đã rơi. Bởi vì tuy Katori nói cậu thích cô hơn Toriki nhưng người đường đường chính chính với Katori trước mặt mọi người lại ko phải là cô. Lúc quyết định từ bỏ mối tình đầu của cô, cô còn ko rơi giọt nước mắt nào như thế này.

    - Tớ ko biết phải làm sao nữa... - Cậu nhắn tiếp.

    - Cho tớ biết nick facebook của Toriki.

    - Cậu vào nick tớ tìm cho nhanh.

    - Vậy đưa nick cậu đây.

    Katori ngoan ngoãn đưa tài khoản facebook cho cô, cả nick zingme nữa.

    [​IMG]

    Ngay lập tức cô vào trang cá nhân của Toriki. Chẳng đâu vào đâu. "Hoàng hôn kết thúc ánh sáng". Nghe như vừa bị thất tình. Rồi cô quay lại tài khoản của mình, tiếp tục cuộc trò chuyện:

    - Cậu thích ai hơn.

    - Cậu...

    - Hiểu rồi.

    - Tớ nên làm gì bây giờ?! @@

    - Cứ làm theo những gì cậu nghĩ.

    - Tớ ko thể thích hai người cùng lúc được.

    - Cứ từ từ đi.

    [​IMG]

    Sau khi nói những lời đó, ánh mắt cô sầm lại. Cô thật chỉ muốn gào lên với Katori :" Sao cậu ko bỏ quách cô ta đi?! Sao còn phải dây dưa nhiều?! Cậu bị gì vậy hả?!!!" Nhưng cô đã trấn tĩnh được. Tình hình phải đợi xem phản ứng của cả đôi bên.
    (Chap10: hết)
     
    Hoa Long thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 16/8/2018
  10. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ ĐƯỜNG GIAO NHAU ~

    Chap 8:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Toriki học cùng lớp với cô, thật trớ trêu. Toriki thấp hơn cô nửa cái đầu, có tính cách trái ngược hẳn với cô. Cô rất kiệm lời, còn Toriki lại nói vô cùng nhiều, và một điểm vi diệu là Toriki chẳng bao giờ bị nhắc tên. Cô ghét chụp ảnh; còn Toriki nếu có một cái smart phone cài đặt phần mềm photoshop, Toriki sẽ chụp tới cả trăm bức với đủ biểu cảm và tư thế. Toriki học tốt tiếng Anh, kém hoá học; còn cô thì ngược lại. Nói chung, giữa cô và Toriki chỉ có điểm chung duy nhất là cùng chung giới tính và cùng một lớp.

    [​IMG]

    Hằng ngày cô phải im lặng đứng từ xa nhìn Katori và Toriki cùng nhau dắt xe ra khỏi trường cùng đi về nhà. Điềug này làm cô thật khó chịu và khổ tâm. Bởi vì cô biết, cách nói chuyện giữa hai người họ chẳng có gì đặc biệt, ko thể "tình củm" bằng cô và Katori hiện tại; nhưng quan hệ của cô và Katori lại nằm trong vòng bí mật, hay nói đúng hơn là chỉ có người bạn thâm của cô biết. Katori biết điều này, cô nghĩ vậy, nhưng bây giờ cậu ko thể từ bỏ ai đc. Cậu nói:

    - Tớ đã làm cho cô ấy (tức là Toriki) đau khổ một lần rồi, giờ nếu tớ làm vậy một lần nữa, ko biết cô ấy sẽ lạnh lùng tới mức nào nữa.

    [​IMG]

    - Vậy cậu đi mà lo cho Toriki!

    - Thôi mà. Giờ tớ ko biết phải làm sao nữa.

    - Việc đó phải tuỳ cậu lựa chọn thôi.

    Từng dòng chữ cô nhắn cho Katori như từng đợt mưa nước đá đổ vào tim cô. Mặc dù cô rất muốn Katori hoàn toàn ở bên cô, chứ ko phảii san sẻ cho ai kia. Tần suất trò chuyện của cô và Katori cao gấp mười lần giữa cậu và Tỏiki. Cô biết mình có ưu thế hơn Toriki rất nhiều nhưng cô muốn để yên như thế, một phần vì cô chẳng biết phải nói với Toriki thế nào; một phần cô muốn xem phản ứng của Katori với hai cô gái như thế nào. Nhưng cô ko ngờ, Katori lại đưa ra một quyết định đau longg cho cả ba người.

    [​IMG]

    Ngày hôm đó đột nhiên Katori lại trở về cách nói chuyện nhạt nhoà lúc trước. Ba phần tư, à ko, bốn phần năm những tin nhắn Katori nhắn cho cô là từ "ừ" và "ừm". Cậu ko nói thẳng, nhưng cô biết, cậu đang có ý từ bỏ cô. Và nếu điều đó xảy ra thật sự, câj cũng sẽ bỏ luôn Toriki, vì cậu ko thể chọn một trong hai, nên cậu nghĩ đây là lựa chọn tốt nhất cho cả ba người. Cậu muốn quay về cuộc sống cô đơn ngày trước. Tim cô nhói đau khi biết điều này, bởi đây là lần đầu, có một người thực sự hiểu cô, quan tâm và cho cô sự tin tưởng tuyệt đối. Và cô quyết tâm giữ Katori lại. Nhưng điều này cũng chẳng dễ dàng gì...

    [​IMG]
    (Chap11: hết)
    P/s: xl và đăng quá chậm, sẽ cố gắng khắc phục!
     
    Hoa Long thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 16/8/2018
  11. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ ĐƯỜNG GIAO NHAU ~

    Chap 9:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Vì chuyện tay ba này cô đã phải khóc rất nhiều, lần quyết liệt nhất là lần thứ hai. Cô ko ăn cơm tối, ngồi một mình trong phòng riêng, khoá trái cửa và online để chat vs Katori. Cô trùm chăn kín đầu dù trong phòng khá ấm, vì cô sợ mẹ sẽ nghe thấy tiếng cô khóc.

    [​IMG]

    Suốt hai tiếng đồng hồ, chính xác là từ 7h đến 9h đúng, cô chỉ làm một việc duy nhất, đó là níu kéo Katori.

    - Tớ thật sự mệt mỏi lắm rồi. - Cậu nhắn, kèm theo icon :(

    - Vậy tớ sẽ là chỗ cho cậu dựa vào.

    - Tớ học ko giỏi, cũng chẳng phải hot boy. Có lẽ tớ ko xứng với cậu đâu.

    - Mấy cái đó đâu quá quan trọng, chỉ cần cậu cố gắng thì sẽ thay đổi được. Tớ...thích,à ko, bây giờ phải nói là YÊU cậu, đâu phải vì bề ngoài.

    - Tớ là một thằng tồi, xin lỗi.

    - Cậu xin lỗi vì cái gì chứ?! Cậu chán tớ rồi sao?

    - Ko.

    - Cậu ko còn thích tớ nữa phải ko?

    - Ko phải.

    - Nếu thật vậy thì tốt. Nhưng cho dù thế nào, tớ cũng ko thể phủ nhận với cậu một điều rằng, tớ-yêu-cậu.

    [​IMG]

    Cô cũng ko ngờ rằng mình có thể mạnh bạo tới vậy, dám nói hết những lời mà trước kia cô ko dám nói. Katori đã cho cô một sự mạnh dạn đến bất ngờ. Và chính lúc này cô cũng nhận ra rằng cô lại có thật nhiều nước mắt như vậy. Nước ướt đầm gối, vì hiện tại cô đang ôm chặt cái gối ôm, ngăn tiếng nấc nghẹn phát ra ngoài. Cô biết Katori ko thể chủ động nói lời chia tay với cô được, nên cậu đã cố lạnh lùng để cô tự động rút lui trước. Nhưng có vẻ nó chẳng hiệu quả.


    Đến đúng 9h, cuộc "nội chiến" đã ngã ngũ, phần thắng thuộc về cô. Katori đã từ bỏ ý định chia tay cô, nhưng cậu vẫn ko thể nói lời dứt bỏ với Toriki, và cô quyết định phải tự mình làm lấy.

    [​IMG]

    - Cậu làm mắt tớ sưng húp lên rồi đây này.-Cô nói, ko khỏi một nụ cười nhẹ dù nước mắt vẫn chưa khô hẳn.

    - Đừng khóc nữa mà. Cậu chụp ảnh cậu cho tớ xem đi.

    - Làm gì?

    - Để tớ nhìn ảnh cậu khóc để sau này ko dám làm vậy nữa. :))

    - Đáng ghét.

    - ^^

    - Cậu ơi...

    - Gì vậy?

    - Tớ đói.

    - Mới ăn mà đã đói rồi à?

    - Tớ đã ăn gì đâu. Nhắn tin với câj suốt đấy chứ.

    - Tớ xin lỗi. Vậy đi kiếm gì đó ăn đi.

    - Vậy cậu còn muốn bỏ tớ ko?

    - Ai muốn bỏ cậu đâu.

    [​IMG]

    Cô phì cười, cười câu nói ngây thơ của Katori phủ nhận điều cậu vừa là với cô thật trẻ con và dễ thương hết sức, đối với cô là vậy. Mọi việc tạm đi vào ổn thoả.


    Sau khoảng một tuần đôi với Katori, cuối cùng cô đã quyết định thay cậu chấm dứt mọi chuyện với Toriki. Sở dĩ cô chịu để yên một tuần như vậy là vì Tojika, cô em họ của Toriki. Lần chia tay trước, Tojika đã "khủng bố" tinh thần Katori rất nhiều. Cô bé đó tuy nhỏ tuổi hơn nhưng thật ko đơn giản. Lần này tuy chưa chia tay với Toriki, nhưng cô bé đã "đánh hơi" đc mọi chuyện. Cô bé nói với Katori:

    [​IMG]

    - Anh có người khác rồi hả?

    - Ừm...

    - Anh là đồ tồi, anh có biết chị ấy đối với anh tốt thế nào ko hả?! Lần trước còn chưa đủ hay sao?! Bla...bla...

    - Ừ.

    - &@%*...

    Những lúc như vậy Katori chỉ biết im lặng lắng nghe. Cô biết Katori đã khổ tâm rất nhiều. Cho nên lần này cô buộc phải ra tay.

    [​IMG]

    - Toriki, tớ có chuyện cần nói với cậu. Tớ sẽ đi thẳng vào vấn đề nhé. - Cô ib cho Toriki. Cô cảm thấy nói chuyện gián tiếp thế này cô sẽ can đảm và mạnh mẽ hơn.

    - Cậu nói đi. - Toriki trả lời.

    [​IMG]

    Và cô kêt hết mọi chuyện từ lúc bắt đầu quay lại với Toriki cho cô nghe. Sau một hồi nhắn tin mỏi cả tay, cô chốt một câu:

    - Vậy nên, tớ muốn cậu hãy kết thúc cới Katori.

    - Tớ biết rồi, Tojika đã kể cho tớ nghe rồi. Và tớ cũng nói với câj và Katori rằng ko cần thấy ăn năn, tớ chấp nhận cho cậu với cậu ấy.

    [​IMG]

    Vài ngày sau, cô biết tin Toriki đã có người yêu mới, và thật trùng hợp là tên của anh ta với Katori lại giống nhau. Cô ko hề ngạc nhiên với thông tin này, bởi cô nghĩ sớm muộn gì chuyện này cũng xảy ra. Và cô cũng ko quan tâm. Cô chỉ biết cô ấy sẽ buông tay Katori, vậy là đủ rồi.

    [​IMG]

    - Xin lỗi cậu. - Cô nhắn lại cho Toriki, nhưng cảm xúc thực của cô lại khá hờ hững.

    - Ko có gì.

    Và từ đó cô ko bao giờ nói chuyện với Toriki nữa. Cô và Katori tưởng chừng như sẽ được hạnh phúc êm ấm. Nhưng sóng gió lại xảy ra...
     
    Chỉnh sửa cuối: 16/8/2018
  12. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ ĐƯỜNG GIAO NHAU ~

    Chap 10:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Từ hôm đó, cô như lột xác trở thành người khác. Cô trò chuyện nhiều hơn, chăm chỉ kết bạn hơn, hay tham gia các hoạt động ngoại khoá,... Nhờ vậy mọi người đã nhìn cô với ánh mắt khác. Nếu ko phải vì hằng ngày Katori sẽ đi cùng cô về nhà, thường xuyên mua đồ ăn sáng và thi thoảng tặng quà cho cô thì ko biết sẽ có bao nhiêu người tới làm quen với cô. Và cô trở nên vui vẻ hơn, thi thoảng còn pha trò nữa.

    [​IMG]

    Nhưng rồi bão gió bắt đầu ập đến.

    ********************************************

    Một buổi chiều thứ 7, sau khi đi học về, như thường lệ, cô sẽ dọn qua nhà cửa và phụ mẹ dọn bữa tối, sau đó sẽ là giờ học và online. Nhưng hôm nay thật lạ, mẹ cô ko ở trong bếp như mọi khi, mà hôm nay, bà lại ngồi thật nghiêm túc ở phòng khách đợi cô về. Cô cảm nhận được điều gì đó ko bình thường, cô đi thật khẽ tới trước mặt bà.

    - Con về rồi ạ...

    - Con ngồi xuống đây.-Mẹ cô lạnh lùng đáp lại.

    [​IMG]

    Cô ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện với mẹ cô. Bà dùng đôi mắt dò xét cô từ đầu tới cuối. Ngồi thật lâu như vậy, cô cảm thấy thật khó chịu bèn nhẹ nhàng nói:

    - Nếu ko có việc gì con xin phép vào trong thay quần áo.

    - Con ngồi yên đấy. - Mẹ cô trừng mắt nói.

    [​IMG]

    Cô run người. Cảm giác như con nai nhỏ nằm yên dưới ánh nhìn dã thú của một con sói giận dữ. Chợt có tiếng mở cửa, là ba cô đi làm về. Chợt mẹ cô đứng bật dậy, tiến lại gần ba cô, chìa cái điện thoại của cô ra trước mặt ông rồi nói:

    - Mình xem đi.

    [​IMG]

    Cô sững người. Lẽ nào... Mẹ đã biết truyện của cô và Katori. Người cô cứng đờ lại, tay nắm chặt vạt áo, cứng họng ko nói lên lời. Sau khoảng 5' đứng hình, ba cô ra lệnh vào thay quần áo rồi ngay lập tức quay trở lại đây ngồi nói chuyện. Cô lập tức đứng phắt dậy và phi như bay về phòng. Phen này xong rồi. Ko biết cô và Katori sẽ ra sao đây...

    Cô bước từng bước nhỏ ra phòng khách, nơi ba mẹ cô đang ngồi chờ. Cô chỉ mong sao cho thời gian trôi thật nhanh, để trốn khỏi cuộc trò chuyện ko mong đơi này. Cô biết một cơn cuồng phong đã bất ngờ đổ bộ, có thể phá vỡ hình tượng "con gái ngoan hiền" của cô của cô trong mắt ba mẹ, tệ hơn là những người xung quanh.
     
    Hoa Long thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 16/8/2018
  13. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ ĐƯỜNG GIAO NHAU ~

    Chap 11:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngồi thật nhẹ nhàng trên chiếc ghế bành gỗ trước mặt ba mẹ, cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, làm cho cô dù trời khá lạnh nhưng vẫn có giọt mồ hôi chảy trên trán. Mẹ cô bắt đầu trước:

    - Đây là thằng nào?!

    [​IMG]

    Cô hơi giật mình. Len lén nhìn chiếc điện thoại mẹ cô vừa đưa ra. Chiếc điện thoại đang mở mục tin nhắn đã nhận trên điện thoại. Trời ơi! Cô quên mất chưa xoá tin nhắn như mọi ngày, tại hôm nay cô đi học vội quá. Những tin nhắn của cô và Katori đang hiện lên trước mắt ba người, sặc mùi tình cảm, có phần sến súa. Cô ko trả lời, mà chỉ cúi gằm mặt xuống. Mẹ cô tức giận quát:

    - Sao ko nói hả?!!

    - Bình tĩnh nào. - Ba cô nói - Con vừa mới nhập học được vài tháng, vừa mới đến tuổi trưởng thành, nhưng ba cấm tuyệt đối chuyện này. Con bây giờ phải lo học hành, chưa đến tuổi để có mấy truyện này đâu.


    Ông hơi ngập ngừng, nhắm đôi mắt lại tồi lại từ tốn nói tiếp:

    - Bâu giờ thời gian chưa quá lâu, con hãy chấm dứt đi.

    - Vâng ạ... - Cô chỉ nói gọn lỏn hai từ rồi lặng lẽ đứng dậy.

    Vừa khuất sau bức tường tầng hai, cô bắt đầu biểu lộ cảm xúc của mình. Cô ngồi khuỵu xuống, dựa vài bức tường, tay đè mạnh lên ngực, gương mặt nhăn lại đau đớn. Cô ko khóc, mà cảm thấy tim mình đau, rất đau, nhói lên từng hồi và ngày càng mạnh. Cô cảm thấy tim mình như sắp ngừng đập, y hệt như người mắc bệnh tim. Cô cố gắng đứng dậy, dựa người sang lan can chiếc cầu thanh đối diện, và lê từng bước về phòng. Đầu cô ko ngừng văng vẳng câu nói của ba: "Hãy chấm dứt đi".

    ************************************​

    Từ buổi tối hôm đó cô chính thức bị thu điện thoại, vậy là ko thể nói lên tình trạng hiện tại của cô cho Katori. Buổi tối hôm đó, sau khi bước vào trong phòng, cô khoá chặt cửa lại. Tim cô đã trở lại bình thường, đập đều từng nhịp, nhưng ngay lúc đó, đầu môi cô cảm nhận được một vị mặn với chút nước thấm dần vào đôi môi khô nhợt nhạt. Cô khuỵu dần, dựa vào cánh cửa phòng nhồi phịch xuống, tay che chặt miệng để ngăn ko cho tiếng khóc nghẹn ngào phát ra, nhưng người cô run lên bần bật. Trong phòng tối và lạnh, nhưng sao cô cảm thấy lòng mình còn tối tăm và lạnh lẽo hơn nhiều.

    [​IMG]

    Qua ngày hôm sau, cô cố tình đi học thật sớm, để tránh gặp mặt ba mẹ cô như mọi ngày. Chuông báo hết tiết một, cô đã vội vã chạy sang lớp kế bên kéo Katori ra cuối hành lang. Thấy lạ, cậu cất tiếng hỏi trước:

    - Có chuyện gì với cậu vậy? Sáng nay sao tớ ko gọi cho cậu được?

    - Có lẽ từ giờ cậu ko cần gọi tớ dậy nữa đâu. - Cô trả lời, cố tránh ánh mắt dò xét của Katori.

    - Sao vậy?

    - Hôm qua... Ba mẹ tớ đã phát hiện ra chuyện tớ và cậu...

    - Cậu có sao ko?

    - Ko sao. Nhưng ba tớ...

    - Ba cậu sao?

    [​IMG]

    Cô ngừng lạ. Cô ko muốn nói ra điều này. Hoàn toàn ko muốn. Cô phải kìm nén lắm giọt nước mắt sắp lăn ra đến nơi.

    - Cậu nói đi. - Katori nói, giọng ko khỏi có chút bồn chồn.

    - Ba tớ bắt tớ chia tay với cậu. - Cô nói mà ko dám ngẩng mặt lên nhìn Katori. Bởi cô sợ nếu ngẩng mặt lên, Katori sẽ nhìn thấy cô sắp khóc.

    Katori lặng thinh, mãi sau mới nói được một câu:

    - Vậy bây giờ cậu tính sao?

    - Cậu có muốn bỏ tớ ko? - Cô nín lại hơi, ngẩng lên nói khẽ.

    - Tất nhiên là ko.

    - Vậy tớ cũng sẽ ko bỏ cậu đâu. Yên tâm đi.

    [​IMG]

    Vừa nói xong thì chuông báo vào lớp. Từng bước chân của cô như nặng trĩu đến vài cân khi nghĩ về chuyện này. "Phải làm sao đây?!!!"

    Buổi chiều hôm nay cô được nghỉ học, bao nhiêu dự định ban đầu đã bị gác lại, thay vào đó cô chỉ làm một việc duy nhất: trở về nhà và nhốt mình trong phòng. Mặc cho mẹ cô ra sức gọi, nhưng cô ko nghe, dùng hai tay bịt chặt tai lại, hét to:

    - Mẹ hãy để cho con đc yên!

    - Em ko sao chứ?

    Một giọng nói quen thuộc vang lên, là người chị họ hơn cô một tuổi - Himea. Cô lập tức đứng phắt dậy, phi ghật nhanh ra mở cửa. Cánh cửa vừa mở, hình bóng thân thuộc của người chị thân thiết hiện ra, làm cô oà khóc nức nở. May sao lúc đó mẹ cô dsax xuống nhà nên ko để ý. Cô và Himea học cùng một trường, lại khá gần nhà nên rất thân thiết với nhau, có thể coi như chị em ruột. Himea ôm lấy cô, vỗ nhẹ vào lưng an ủi:

    - Có chuyện gì vậy? Nói chị nghe xem nào.

    [​IMG]

    Cô ngừng khóc, kéo Himea vào phòng và khoá chặt cửa lại. Kéo Himea ngồi xuống giường, giờ phút này cô mới thấy bình tĩnh một chút. Và cô bắt đầu tóm tắt lại mọi chuyện cho Himea. Câu chuyện kết thúc, giờ phút này Himea mới bắt đầu nói tiếp:

    - Em thích cậu ta đến vậy à?

    - Ngoài chị với cậu ấy ra rhif đâu có ai quan tâm và hiểu em như vậy. Bố mẹ em thì suốt ngày chúi vào công việc, họ chỉ biết đến làm việc và làm việc, nếu ko có việc này xảy ra thì có lẽ họ đã quên có đứa con này rồi. Hằng ngày lúc em bị ốm, chỉ có chị và Katori là ân cần quan tâm chăm sóc; còn ba mẹ em đâu hề hay biết. Họ có biết em muốn đc nghe những lời yêu thương, hỏi han tới em biết nhường nào ko? Họ có biết là nhờ Katori, em mới thoát ra đc cái vỏ bọc lạnh lùng trước kia ko? Họ muốn con gái của họ ngoan ngoãn, bằng cách cho con của họ chúi mũi vào sách vở, cô lập với thế giới bên ngoài thì chị nghĩ như thế nào?

    Nói xong cả một tràng dài bất tận, nước mắt cô lại tiếp tục trào ra. Himea lấy tay quệt nước mắt cho cô rồi nói:

    - Chị hiểu mà. Em đừng khóc nữa.

    [​IMG]

    Rồi cả hai lại im lặng, căn phòng chìm trong tiếng nấc khe khẽ của cô. Cả cô và Himea đều ko để ya rằng, phía sau cánh cửa, ba cô đã đứng đó từ lúc nào,
     
    Hoa Long thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 16/8/2018
  14. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ ĐƯỜNG GIAO NHAU ~

    Chap 12:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tối hôm đó, sau bữa cơm tối tĩnh lặng đến phát sợ, ba của cô đột nhiên nói:

    - Con ở lại nói chuyện với ba.

    Cô ngạc nhiên, mở to đôi mắt nhìn ba của cô. Ông ấy vẫn đang im lặng nhìn vào chương trình thời sự đang chiếu trên tivi một cách xa xăm. Cô chỉ còn biết nín câu thở dài, đè nén vào trong lòng, ngồi xuống đối diện với ông.

    Đột nhiên, ông tắt tivi, quay sang đối diện với con gái, hai đôi mắt nhìn nhau, cô giật mình cúi mặt xuống. Cô đoán ông thể nào cũng quở trách cô nữa.

    - Ba cho phép chuyện của con và Katori. - Ông nói.

    Cô như bừng tỉnh giấc mộng, ngẩng mặt lên nhìn ông, đôi mắt phản chiếu sự khó hiểu.

    [​IMG]

    - Tại sao ạ?

    - Ba thấy con cũng lớn rồi, có thể giải quyết chuyện của mình. Nhưng ba nói trước, quan hệ làm sao cho cẩn thận, chểnh mảng học hành là liệu hồn.

    Rồi ông chìa bàn tay ra, trai trả lại chiếc điện thoại cho cô. Nhận lấy nó, cô khẽ cười nói:

    - Con biết rồi ạ!

    Cô vui quá, vậy là ba mẹ đã cho phép cô, điều này thật ko thể tin được.

    Cô cứ ngỡ rằng, ba mẹ cô sẽ làm mọi cách ngăn cấm, làm sao cho cô và Katori cách nhau càng xa càng tốt. Nhưng ai ngờ ba cô lại cho phép chứ. Chạy thật nhanh về phòng, cô ko để ý ba mẹ cô đang tiếp tục trò chuyện với nhau.

    - Mình làm vậy là có nên ko? - Mẹ cô nói.

    [​IMG]

    - Tôi ko biết, nhưng tôi nghĩ điều này sẽ tốt cho con bé. Mong là nó sẽ ko như bao đứa khác.

    Bao đứa khác mà ông đang nói ở đây chính là những cặp đôi cùng lứa với cô đã chia tay. Ông đâu ngờ miệng của ông lại linh đến vậy.

    Vừa vào trong phòng, đóng cánh cửa phòng lại, cô vội mở mạng lên và vào mạng xã hội quen thuộc: facebook. Katori đang hoạt động, thật là tốt. Cô vội vàng khoe với Katori:

    - Yo, tớ lấy lại điện thoại rồi này!

    - Ừm.

    - Ba mẹ tớ cũng cho phép tớ với cậu rồi đấy, vui ko? ^^

    - Ừm.

    - Vậy cậu học bài chưa?

    - Đang học.

    - Lớp cậu kiểm tra xong rồi nhỉ?

    - Ừ.

    - Học mệt lắm nhỉ?

    - Ừ.

    - Sáng nay cậu phải ở lại trang trí lớp à?

    - Ừm.

    [​IMG]

    Cô cảm nhận có gì đó ko đúng, về cách nói chuyện của Katori.

    - Có chuyện gì à? - Cô hỏi.

    - Ko.

    - Vậy sao hôm nay lại lạng lùng quá vậy?

    - Xin lỗi. Tớ cũng ko biết tại sao nữa.

    "Ko biết tại sao", dòng tin nhắn xoáy quanh tâm trí cô. Vừa mới kết thúc chuyện này thì chuyện khác lại ập tới. Chuyện tình của cô đúng là gian truân quá mà.

    [​IMG]

    Cô biết tính cách lạnh lùng và ít nói của Katori nên từ trước tới giờ cô luôn cố nhắn tin thật dài, nói thật nhiều để cậu có thể đáp lại cô. Mỗi khi nhắn một chữ "ừ", cô lại sợ ko có hồi âm nên phải tìm chuyện để nói tiếp. Vậy mà bây giờ đáp lại cô, lại là một sự thờ ơ vô tận. Cô cảm nhận rằng, con người của Katori bây giờ lại quay lại như trước, vô tâm, hờ hững.

    Ngày hôm sau đến lớp, cô sang lớp bên cạnh tìm Katori, nhưng Katori luôn tìm cách tránh mặt cô. Khi ra về, cô cố thu dọn đồ thật nhanh để kịp đuổi theo Katori. Nhưng ko được, cậu đã ra ngoài cổng trường khi cô còn đang lúi húi lấy xe. Cô cảm thấy thật thất vọng và hụt hẫng.

    [​IMG]

    Về nhà, trước mặt ba mẹ cô phải niềm nở như ko có chuyện gì. Nhưng vừa mới khuất bóng họ, khuôn mặt cô đã sa sầm lại, cô lại chìm vào biết bao suy nghĩ của mình. "Cậu là người cả thèm chóng chán sao? Cậu coi tôi như một món đồ chơi chơi chán thì vứt bỏ sao?" Cô mong muốn được nghe một lời giải thích rõ ràng, chân thật. Ngay lúc này đây, cô cảm thấy rất mệt mỏi, cô chỉ muốn nói với Katori rằng: "Tôi mệt. Nếu cậu ko thể nói chuyện đàng hoàng với tôi thì tốt nhất, đừng gặp tôi nữa". Nhưng cô ko thể nói như vậy, vì cô dợ Katori bị tổn thương, sẽ quay trở lại là một con người trầm mặc mà cô gặp trước kia.
     
  15. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ ĐƯỜNG GIAO NHAU ~

    Chap 13:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Cậu còn thích tôi hay ko?

    - Còn.

    - Cậu ko muốn nói chuyện nữa hả?

    - Ko phải.

    - Cậu chán tôi rồi à?

    - Ko.

    - Hay cậu có người khác rồi?

    - Đâu có.

    - Vậy tại sao cậu lại đối xử với tôi như vậy?

    - Xin lỗi.

    [​IMG]

    Nói xong câu đó Katori off luôn. Nhắn tin ko có hồi âm, cô thoát facebook, vội vàng lao vào nhà tắm lấy khăn lau mặt, bởi cô sợ nếu mẹ cô đột nhiên xuất hiện mà thấy cô đang khóc thế này thì thật ko hay. Vậy đây là lần thứ tư cô rơi nước mắt vì việc này. Cho dù cô đã nói rõ với Katori, nhưng ko ngờ nó ko còn hiệu quả như mọi lần. "Ko còn coi trọng món đồ chơi yêu thích nữa thì sẽ vậy ư? Cậu muốn bỏ tôi? Cậu muốn lạnh lùng với tôi? Hay đơn giản, giờ cậu ko cần tôi nữa?" Dù ko muốn nghĩ như vậy, nhưng thật lòng cô ko thể. Lần này cô đã sợ, thật sự sợ những người nói yêu cô, thích cô; nhưng rồi sau đó, rời bỏ cô. Cô đã hiểu cái cảm giác khi bị bỏ rơi nó lạnh thế nào, nó đơn độc thế nào.

    Càng ngày Katori càng tránh mặt cô. Trên lớp câuu hạn chế ra ngoài, cũng ko cùng cô đi lấy xe như mọi ngày. Về nhà cậu cũng ko online nhiều như mọi khi, có khi mấy ngày liền ko online. Cô đã rất mệt mỏi vì níu kéo Katori quay lại, nhưng cô ko thể dừng được. Cô muốn Katori quay lại như trước, vui vẻ, nhiều chuyện, đôi lúc trẻ con. Nhưng dường như giữa cô và Katori ngày càng xa cách.

    [​IMG]

    Ngày hôm nay, cô được biết Katori đã xin nghỉ học. Tan học về, cô chạy xe tới nhà Katori. Đến nơi, cô thấy cửa nẻo khoá chặt, bên trong ko có một ai. Cô thấy bất an, vội quay xe về nhà gọi điện thoại cho Katori.

    - Cậu ở đâu vậy?

    - Nhà trọ.

    - Sao cậu phải đến đó?!

    - Ko có gì đâu.

    [​IMG]

    Chợt cô nhớ tới lời của người bạn cùng bàn tên Peinto nói: "Cậu thử vờ nói chia tay với cậu ta xem. Nếu cậu ta giữ cậu lại, thì cậu thành công. Còn nếu ko, thì bỏ đi". Cô cũng muốn thử xem sao.

    - Online được ko, tớ có chuyện cần nói.

    - Ừ.

    Cô hít một hơi sâu, cuối cùng mới dám nhắn:

    - Nếu ko còn gì níu kéo nữa, tôi và cậu chia tay đi.

    - Xin lỗi đã làm cậu tổn thương. Tớ ko xứng với cậu đâu. Cậu sẽ tìm được một người tốt hơn sớm thôi. Tạm biệt.

    Cô choáng váng. "Nhanh đến vậy sao?" Cô chỉ vừa mới nhắn vậy, mà Katori ko hề lưỡng lự đáp lại cô luôn. Cô bủn rủn chân tay. Định nhắn lại cho Katori thì phát hiện Katori đã block cô.

    [​IMG]
    Vậy là hôm đó, cô tức tốc chạy sang lớp của Katori tra hỏi những người hay chơi với Katori địa chỉ mới. May sao có một người biết và đã viết cho cô. Vậy là học hết ca một, ca hai được nghỉ nên cô tức tốc chạy xe đến địa chỉ đó.

    Đến nơi, cô thấy Katori đang dắt mấy cái vali đựng hành lí vào xe taxi, chỉ có một mình cậu. Cô đến gần. Katori đã phát hiện ra, cậu nói với bác tài xế:

    - Bác đợi cháu một lát. Nhanh thôi. - Rồi cậu quay về phía cô. - Sao cậu lại tới đây?

    - Cậu chuẩn bị đi đâu vậy?

    - Ba tớ ở bên Mĩ đã về đón mẹ con tớ sang đó định cư. Mẹ tớ đã đi rồi, còn tớ phải giải quyết vấn đề sổ học bạ để chuyển sang trường mới ở bên ấy. Còn căn nhà thì ba tớ ko...

    - Vậy cậu đồng ý chia tay là vì chuyện này à? - Cô ngắt lời.

    - Ừ. - Lưỡng lự một chút, cậu nói tiếp. - Tớ hỏi cậu một câu cuối nhé?

    - Hỏi đi.

    - Cậu có hối hận khi quen tớ ko?

    - Tớ chưa bao giờ hối hận.

    - Còn tớ thì mong cậu đừng gặp tớ thì hơn.

    [​IMG]

    Rồi cậu xoay người định bước vào trong xe, thì ở đằng sau, cô bất ngờ chạy tới, nắm cổ tay cậu. Cô nén sự kích động, cố lấy giọng bình thường, nói:

    - Chúc cậu luôn vui vẻ và khoẻ mạnh, đừng trở lại như ngày trước. Tôi mong sẽ có người con gái khác, ko phải tôi, sẽ đem lại nụ cười cho cậu mãi mãi. Cho cậu những điều mà tôi chưa cho, nói với cậu những điều mà tôi chưa kịp nói hết, chăm sóc cho cậu, thay phần tôi. Tôi chỉ muốn rằng, cậu-hãy-thật-hạnh-phúc-khi-ko-còn-tôi. Tạm biệt.

    Rồi cô từ từ buông tay. Katori nói hai tiếng "Cảm ơn" rồi chui vào trong xe. Chiếc xe vô tình lao đi, để lại cô gái với hai hàng nước mắt chảy dài. Cô cúi gằm mặt xuống, chợt nhìn thấy hai giọt nước rơi dưới đất chỗ Katori vừa đứng.

    Katori đã khóc.

    [​IMG]

    Rồi cô leo lên xe, đi về nhà theo hướng ngược lại.

    Cô và Katori như hai đường thẳng, giao nhau tại một điểm và ko bao giờ gặp lại nhau nữa.

    Trong đầu cô vẫn vang lên câu chúc dành tạm biệt Katori cô ko dám nói:
    - Chỉ cần cậu hạnh phúc, thì nơi đây, nước mắt tôi rơi bao lần cũng ko quan trọng. Tạm biệt!

    [​IMG]

    P/s: đã hiểu vì sao là "Đường giao nhau" chưa Không Phải Kyoshi. Đây là câu chuyện xảy ra cách đây 3 tháng 12 ngày, được viết lại dưới bản gốc là cuốn nhật kí của một cô gái nên khoảng 60% câu chuyện là sự thật. Vì cái kết của cô gái ngoài đời cũng như vậy nên khi dựng thành truyện t vẫn giữ y kết cục. Toàn bộ diễn biến sự việc xảy ra trong vòng chưa đầy 2 tháng. Qua đó t nhắc nhở các cặp đôi nên trân trọng tình yêu của mình, khi còn có thể ^^
     
  16. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ ĐƯỜNG GIAO NHAU ~

    Chap 14:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đã hai năm trôi qua, hiện tại cô đang sống trong khoảng thời gian dậy sóng nhất của tuổi xuân con người. Cũng không hẳn do tuổi tác, mà một phần do cuộc sống xung quanh mang lại.

    Ba mẹ cô li dị khi cô vừa học xong lớp 11, và vì thương mẹ, cô đã chọn sống với bà. Việc này đồng nghĩa với việc cô phải nghỉ công việc làm thêm, làm đơn xin chuyển trường để chuyển đến sống với mẹ. Cuộc di dời đột ngột khiến cô phải mất chút thời gian để làm quen. Nhanh chóng, cô tìm được một công việc bán thời gian tại nơi ở mới, vì cô cần thêm thu nhập ngoài tiền tiêu vặt mẹ cô cho mỗi tháng. Công việc ổn thoả, cô mới bắt đầu bước chân vào trường mới của mình.

    * * *

    [​IMG]
    - Chào buổi sáng, Inoko.

    - À, chào.

    Cô nhổm dậy khỏi bàn học, mắt lim dim nhìn cô gái đang ở trước mắt mình, không khí thoáng mát và bóng cây xanh len vào khung cửa sổ tầng hai nơi cô bắt đầu năm ba cao trung của mình, khiến cô dễ ngủ.

    - Mới tiết hai thôi mà cậu đã mệt rồi sao? - Cô gái vẫn tiếp tục trò chuyện.

    - Ừm, hôm qua mình thức khuya.

    - Không sao chứ, cậu mới nhập học thôi mà.

    Vừa nói cô gái vừa kéo chiếc ghế phía trước lại bàn của cô, khiến cô chú ý. Cô gái với làn da trắng hồng, mái tóc đen dài được cột đuôi ngựa gọn gàng phía sau, thân người mảnh dẻ, nhưng dáng đúng chuẩn người mẫu, một cô gái dễ thương. Cô nhớ ra rồi, đây chính là Tổ trưởng của cô - Shirayuki Himea - ngồi đối diện bên tay phải của cô. Một nhân vật quan trọng như vậy sao cô lại quên được nhỉ?!

    - Cậu đã quen với lớp mới chưa?

    - Có vẻ chưa đâu...

    - Vậy để tớ giúp nhé!

    - Bằng cách nào?

    - Hừm... Tớ sẽ...

    [​IMG]
    Himea đang định nói gì đó, thì "Ruỳnh", tiếng cánh cửa lớp va chạm mạnh vào tường, một cậu con trai đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch hớt hải chạy vào.

    - Hime, giúp tôi!!!

    - Cái tên này, lại gây sự rồi!

    Nói dứt câu, Himea đứng bật dậy đi về phía chàng trai có dáng vẻ khổ sở đó, lôi xềnh xệch cậu ta vào góc lớp nơi cô đang ngồi. Cô vẫn đang tròn mắt chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra thì đột nhiên cậu ta lên tiếng:

    - Giúp tôi trốn với, Inoko!

    - À...ừ...

    - Cảm ơn.

    Vừa nói xong, một nữ binh đoàn kéo đến, ai nhìn cũng có vẻ rất giận dữ. Họ kéo đến cửa lớp cô, kêu lớn:

    - YAMAYAKI KENTO, MAU RA ĐÂY!!!

    [​IMG]

    - Ủa, các cậu tìm Kento hả? - Himea nhanh chân chạy ra cản đám nữ sinh đang hừng hực khí thế, chặn lối ra vào duy nhất.

    - Phải, cậu ta đâu rồi, mau kêu ra đây cho tôi.

    - Nếu các cậu tìm hắn thì tôi vừa thấy hắn chạy xuống cầu thang sang khu B rồi, có gì nhắn lại không?

    - Ko, cậu ta quay lại thì kêu bọn tôi. - Rồi người đó quay sang những bạn nữ còn lại - Chúng ta đuổi theo!

    Đợi bọn họ đi rồi, cậu ta mới lầm lũi nhô lên khỏi mặt bàn:

    - Đi rồi, cảm ơn bà Hime...

    "Cốp", một cái cốc đầu cực mạnh như muốn đập vỡ nó ra giáng xuống đầu chàng trai khốn khổ.

    - Ông lại gây chuyện gì vậy hả?!

    - Tôi chỉ đổ ít bột màu đỏ vào bồn rửa tay thôi mà làm gì dữ vậy...

    - Cái tên ngốc này, bộ ông muốn bị lưu ban hay sao mà phá suốt vậy?

    - Tại tôi chán thôi mà.

    [​IMG]

    Nhìn cảnh dạy dỗ của cặp đôi vừa rồi diễn ra trước mắt, cô không nhịn được cười thốt lên:

    - Hai người giống người yêu nhỉ!

    Bất chợt, cả hai người đồng loạt quay ra nhìn cô, vội vã phản bác:

    - Kh...không phải đâu Inoko, chúng tôi chỉ là bạn thôi!

    - Tôi với Hime chơi với nhau từ nhỏ nên bả mới dám làm vậy, chứ nếu không thì...

    - Thì sao? - Himea quay sang lườm nguýt một cái.

    - C...có sao đâu. Ý tôi là nếu không có bà chắc tôi không qua khỏi.

    - Ông cẩn thận đấy.

    Cô lại được một trận cười nữa, đã lâu rồi cô không vui vẻ với bạn bè như vậy.

    - Nè, nói đi Hime.

    - Tôi...tôi nói á?!

    - Bà nói dễ hơn mà.

    - Được rồi. Inoko này...-Cô gái quay người lại phía cô- Cậu...làm bạn với tụi tớ được không?

    Cô ngạc nhiên, có người muốn cô làm bạn ư, thật khó tin. Nhưng cô cảm thấy hai người này thật thú vị, nên gật đầu:

    - Ừa. Đồng ý.

    - Hay quá, cảm ơn cậu nha.

    [​IMG]
    Một cánh cửa với những câu chuyện khác của cô bắt đầu từ đây...

    Kể từ khi bắt đầu làm bạn với Himea và Kento, cô cảm thấy đã bớt trống trải nhiều, dù gì ở lớp chơi với họ còn đỡ hơn ở nhà nhìn mẹ cô bên ba dượng với đứa em gái mới được vài ba tháng. Cô ra ngoài làm thêm tối ngày cũng một phần vì lí do này.

    Tối nay mưa thật lớn, dù đang là mùa thu nhưng mưa xối xả không kém gì những cơn dông mùa hè. Những ngày mưa như vậy, cô chỉ muốn làm một con mèo lười nằm nhà coi phim. Nhưng cô đã có việc làm, vậy nên cô phải hoàn thành nó mới mong có được đồng lương ăn tiêu cuối tháng. Lại một ca làm thêm khiến cô phải về muộn. Chào tạm biệt chủ quán, cô bật chiếc ô màu xanh lá và xoè rộng nó trước mặt. Điều này có thể làm tầm nhìn của cô bị thu hẹp, nhưng ít ra cô sẽ ít bị ngấm mưa hơn. Cô cứ như vậy vội vàng bước đi, trời mưa ngày càng lớn, kèm theo cơn gió như muốn thổi bay tất cả. Cố lên, sắp về đến nhà rồi!

    [​IMG]

    Thật không may cho cô, vừa quặt vào con ngõ nhỏ, cô va phải một chàng trai đi hướng ngược lại khiến cả hai đâm sầm vào nhau thật mạnh. Cú va chạm khiến ô của cô bay ngược lại, nhưng ô của người con trai phía trước vẫn được nắm chặt trong tay cậu ta, cô ngã huỵch xuống vũng nước.

    - Cô không sao chứ? - Vừa nói cậu con trai vừa đưa ô ra che cho cô, tay còn lại đưa ra định kéo cô dậy.

    - Cảm ơn, không sao.

    Vừa nói cô vừa quay lại phía sau rồi cầm chiếc ô lên đi tiếp. Rồi cô cứ vậy đi thẳng tới trước mặt. "Eh, quên xin lỗi cậu ta rồi!" Vừa định quay lại xin lỗi, thì người con trai đó đã biến mất. "Không sao, cậu ta mặc đồng phục trường mình nên chắc không sao, xin lỗi sau vậy. Nhưng mà...giọng nói ấy, mình đã nghe ở đâu rồi ta...?" Đang miên man suy nghĩ thì "vù" một cái, một cơn gió mạnh thổi đến làm cô nhớ ra bộ quần áo đang ướt sũng do bị ngã hồi nãy nên lại vội vàng đi tiếp, và rồi giọng nói quen thuộc ấy cũng dần chìm đi...

    * * *

    [​IMG]

    - Inoko này, sang khu B với mình đi. - Mới hết tiết hai, Himea đã chạy tọt sang bàn cô lôi kéo.

    - Phải đó, cậu cũng phải đi cho quen trường chứ. - Kento bỗng từ đâu nhảy vọt vào cuộc trò chuyện.

    - Này, ai mời ông đâu.

    - Kệ tui, tui thích đi đấy.

    - Được rồi mà, nhưng sang đó làm gì vậy?

    - À, thầy chủ nhiệm nhờ mình lấy giùm giấy kiểm tra sắp tới ấy mà. Đi nhanh không hết giờ.

    Không đợi cô trả lời, Himea đã kéo mạnh cô ra ngoài, Kento thấy vậy cũng lót tót chạy theo.

    Khu B là của một trường lân cận mới nhập vào trường cô đang học vào năm ngoái, học sinh bên khu này hiện tại đã mặc chung đồng phục với khu của cô nên cũng coi như là chung trường rồi, nhưng cô vẫn cảm thấy một sự xa lạ bất định.

    - Không ngờ lại nhiều như vậy nha. - Tiếng Himea than thở. Dù cô ấy có than thở bao nhiêu thì cũng luôn hoàn thành những việc được giao rấ tốt.

    - Đó, thấy tôi đi theo là đúng đắn chưa! Bà nên cảm ơn tôi đi.

    - Còn lâu nhá.

    [​IMG]

    - Thôi mà hai cậu, đi đâu cũng cãi nhau được vậy.

    Đi bên cạnh họ khiến cô thấy thoải mái rất nhiều, cho dù họ luôn gây sự với nhau. Chìm trong tư tưởng, cô bước nhẹ qua cánh cửa lớp 11B3 vừa xoẹt mở, một hình bóng với gương mặt quen thuộc bước ra ngoài khiến cô bất ngờ quay đầu lại nhìn chăm chú. "Katori, đúng là cậu thật rồi...!"

    P/s: mới là phần mở nên chưa có j đặc sắc. Ak, nếu ai muốn biết Yamayaki Kento cứ lên hỏi gg, đừng nhầm với Yuki Kento :v
     
  17. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ ĐƯỜNG GIAO NHAU ~

    Chap 15:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Katori... - Cô khẽ khàng gọi tên cậu.

    Đáp lại lời gọi của cô, bóng lưng dài quen thuộc ấy từ từ quay lại... Đến khi hai người giáp mặt nhau, cô mới dám chắc rằng mình không nhìn nhầm. "Katori... Đúng là cậu rồi". Một niềm xúc động mạnh mẽ dâng lên trong cô. Trước mắt cô, chính là người đã cùng cô thức khuya online với nhau. Trước mặt cô, chính là người tình nguyện mua đồ ăn sáng cho cô hằng ngày. Và cũng trước mặt cô, là người khi xưa đã để lại trong cô một khoảng trống lớn trong lòng tồn tại đến tận bây giờ. Bây giờ, hình bóng ấy đã lại xuất hiện trước mắt cô, khiến cô rưng rưng xúc động.

    - Là cậu à... Không khác xưa nhỉ? - Cậu cười với cô, vẫn nụ cười ngày đầu gặp nhau khiến cô nhớ mãi.

    - Ừm, thì ra cậu chuyển đến đây.

    [​IMG]

    - Phải, giờ không ngờ lại gặp cậu ở đây ha. Lâu rồi không liên lạc được với cậu, vẫn khoẻ chứ?

    - Ừm, tớ vẫn khoẻ. - Vẫn là giọng nói ấm áp ấy len lỏi vào lòng cô.

    - Ino, người quen của cậu à? - Bây giờ Kento mới hiện ra cắt ngang câu chuyện.

    - À...ừ... Trước đây tớ với cậu ấy học chung trường.

    - Katori Shinjou. - Himea đocj dòng chữ trên áo. - Ồ, ra là chủ tịch hội học sinh bên khu B đây mà, không ngờ lại được gặp ở đây nha. - Rồi Himea quay sang kéo mạnh Kento. - Tụi tớ đi trước, cậu với cậu ấy từ từ nói chuyện nha. Đưa tập giấy tụi tớ cầm cho. Kento, đi!

    Cậu nhóc đáng thương chưa kịp nói gì đã lại bị Hime lôi đi trông thật thảm thương.

    - Bạn mới của cậu đấy à?

    - Ừm, cũng mới quen thôi. Cậu thì sao, nhiều bạn không?

    - Haiz, cái chức như tớ thì bạn bè chỉ là xã giao thôi.

    - Ha, cậu đúng là...

    - Là gì? - Cậu cười nham hiểm.

    - Chẳng bao giờ thay đổi được...


    [​IMG]

    Cảm giác khi xưa của cô đang dần quay về. Đứng trước cậu ấy, cô cảm thấy mình như đang trở lại con người trước đây. Nhưng sao cô lại cảm thấy bối rối thật kì lạ, một cảm giác cách xa trước đây. Chợt cô nhớ trước lúc chia ly, cô đã nhìn thấy hai giọt nước rơi trên đất. "Liệu đó có thật sự là nước mắt của cậu ấy?"

    - Katori, tớ muốn hỏi...

    - ANH! Sao hôm nay không đến chơi với em vậy?!

    Cô chưa kịp nói hết câu, thì một cô gái từ đâu chạy tới, nhảy xồ lên ôm chặt cổ Katori. "Cô gái ấy là ai? Sao lại thân mật quá vậy?"

    - Sugou, anh đã bảo là đừng có lên đây rồi mà.

    [​IMG]

    - Nhưng mà...hôm nay không thấy anh xuống chơi với em nên em lo rồi mới chạy lên đây thôi mà...

    Rồi với biểu cảm làm nũng, cô bé lắc qua lắc lại cánh tay của Katori. Cử chỉ thân mật ấy khiến cô không chút nhói lòng.

    - Katori, cô gái này là...?

    - À, em ấy là Sugou Kyuna, lính mới của khu B, lớp trưởng 10B2.

    - Are, em xin lỗi, em không để ý chị. Rất vui được gặp chị ạ!

    Cử chỉ cúi đầu đáp lễ của cô bé xinh xắn này không những không làm cô giảm bớt khó chịu mà trái lại, một thứ cảm xúc kì lạ đang bao vây lấy cô. "Cô bé này, là người yêu mới của Katori ư?" Vậy là sau hơn một năm vắng bóng, cậu ấy cũng thay đổi. Con người là vậy mà, ai chẳng phải thay đổi chứ! Nhưng cô không muốn hiểu lầm về cậu, cho nên lấy lại bình tĩnh buông một câu nhẹ nhàng mà như muón xé nát cõi lòng:

    - Em là người yêu của cậu ấy à?

    - Ưm, cũng có thể coi là như vậy ạ!

    - I...Inoko, cậu đừng hiểu lầm...

    Cậu chưa nói hết câu thì cô đã bị nhỏ em kéo ra xa một góc thì thầm:

    - Thực ra em đang theo đuổi anh ấy, tuyệt lắm đúng không! Em sắp thành công rồi đó chị, ngày nào anh ấy cũng tới chơi với em luôn!

    [​IMG]

    - Sugou, đừng nói nữa... - Lúc này cậu mới chạy lại cắt ngang câu chuyện.

    - Ơ, em đã nói gì đâu chứ... A,em quên mất, chị tên gì vậy? Chị... chị ơi...

    Tai cô đã ù đi sau câu nói của Sugou nhận mình là người yêu của cậu, thoáng chốc mọi thứ xung quanh cô như mờ đi, hoà vào câu nói đó, mọi thứ như sụp đổ. Cô trả lời trong vô thức:

    - Tớ nhớ ra mình có việc nên phải đi trước, hai người cứ nói chuyện đi.

    - A, đợi đã. Tớ có thể liên lạc với cậu bằng cách nào đó không? Inoko...?

    Giọng nói của cậu khuất sau tấm lưng dài mảnh khảnh của cô. Giọng nói trầm ấm ngày nào bây giờ trở nên thật nặng nề, đè chặt tâm can cô. Cô đã nhớ ra giọng nói hôm mưa gió ấy là của ai, chính là Katori, nhưng bây giờ cô không thể quay lại bình tĩnh nói câu xin lỗi được nữa rồi...

    [​IMG]

    Cô chạy một mạch về lớp mình, vô tình chạy ngang qua cả hai người bạn mà không biết. Cho dù họ đã cố gắng gọi to để gây sự chú ý, nhưng đôi tai của cô hiện giờ chỉ còn lại những câu từ với giọng nói trẻ con ngọt xớt của Sugou: " Em đang theo đuổi anh ấy! Em sắp thành công rồi!", "Ngày nào anh ấy cũng xuống chơi với em",... Đến cuối cùng, sau hai năm với hy vọng tìm được cậu ấy, niềm hy vọng có thể nối tiếp câu chuyện tình dở dang của cô dường như đã bị dập tắt. Cô thật không thể hiểu được, rốt cuộc hai năm qua cô chờ đợi điều gì sẽ đến, và bây giờ, khi gặp lại được người mà cô luôn mong nhớ, cô sẽ làm gì tiếp theo? Cô sẽ hồ hởi chào đón cậu một lần nữa; hay hai người bây giờ chỉ đơn giản là mối quan hệ của "người-yêu-cũ". Mà bây giờ, nghĩ ngợi về chuyện đó đúng là xa vời rồi, bên cạnh cậu ta bây giờ đã có người con gái khác, một cô gái xinh xắn dễ thương với má lúm đồng tiền duyên dáng, làn da trắng, tóc cắt ngang vai dễ thương và vóc người nhỏ nhắn rất phù hợp với tiêu chuẩn của rất nhiều chàng trai, một người con gái như vậy thì ai chẳng muốn có chứ...

    [​IMG]

    - Inoko...Inoko!

    - Hả?! Dạ?

    - Em đang làm gì vậy hả? Tại sao không làm theo yêu cầu của cô?

    - Dạ...em...

    - Ino...Trang 45, bài 2, dịch! - Tiếng Himea bên cạnh nhắc nhẹ.

    - Cảm ơn! - Rồi cô vội vàng lật trang sách mà Himea nhắc.
    ~~~
    [​IMG]

    - Ino, ngày hôm nay cậu bị sao vậy? - Vừa đưa lon nước mát cho cô, Hime vừa ân cần hỏi.

    - Phải đấy! Từ sau khi gặp cái tên Katori Shinjou ấy, cậu cứ thất thần kiểu gì ấy.

    Chuyện này ngay cả Kento cũng nhìn ra thì đúng thật là không hay. Đây cũng chỉ là những suy nghĩ của cô về quá khứ nên cũng không cần nhiều người biết làm gì.

    - Không có gì, tớ xin lỗi...Hôm nay tớ hơi mệt nên cậu xin phép cô cho tớ nghỉ tiết còn lại nhé.

    Rồi không đợi hai người họ đồng ý, cô đã vội thu vén cặp sách khoác lên vai chuồn thẳng.

    - Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó rồi, sáng nay vẫn còn bình thường cơ mà.

    - Thôi bỏ đi, lát về nhắn hỏi thăm là được rồi.

    Thấy Kento hôm nay nghiêm túc lạ thường, Himea không khỏi nheo mắt nhìn một cái.

    - Gì?

    - Đâu có gì đâu.

    [​IMG]

    - Đúng là cô ngốc luôn làm những hành động bất bình thường.

    - Gr...ông đứng đó!!!

    Giữa lúc hai người họ lại rượt nhau quanh lớp, thì cô đã chuẩn bị ra khỏi sân trường. Cô cứ vậy bước đi, mà không để ý có người đang bước theo từng bước sau lưng. Trong đầu cô bây giờ chỉ toàn một mớ bòng bong.

    Vừa mới khuất bóng trường học, một cách tay dài vươn tới vỗ vào vai cô. Cô giật mình quay lại... Người này là...
     
  18. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ ĐƯỜNG GIAO NHAU ~

    Chap 16: "Biến mất"

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Một bàn tay vỗ nhẹ vào vai cô. Cô giật mình quay lại nhìn thẳng vào người vừa vỗ vai cô, giật mình thốt lên:

    - Ka...Katori! Sao cậu lại ở đây? Vẫn còn một tiết học nữa cơ mà.

    - Có một tiết thôi mà. Tớ thấy cậu đeo cặp sách ra khỏi trường nên cũng đi theo luôn. Tớ muốn giải thích...

    - Cậu muốn giải thích điều gì chứ? Giữa tớ và cậu đâu còn gì mà giải thích.

    - Nhưng... Cậu đang hiểu lầm đấy.

    - Tớ chẳng hiểu lầm gì cả. Vốn dĩ tớ và cậu cũng chỉ mới gặp lại nên cũng chẳng có gì để nói với nhau đâu.

    - Cậu thật sự không muốn nghe sao?

    - Ừm... Nên cậu hãy để tớ về đi.

    [​IMG]

    Rồi cô quay ngoắt đi, bỏ mặc anh chàng tội nghiệp giữa bầu không khí u buồn. Cô cố lảng tránh cậu, vì cô sợ, nếu đứng lâu hơn chút nữa, có thể cô sẽ lại yếu đuối, cô sẽ không kìm nén được cảm xúc của mình mà để những giọt nước mắt được giải phóng. Và quả nhiên, đúng như cô nghĩ, hai giọt nước mắt nhanh chóng lăn dài trên gò má cao của cô. "Mình lại yếu đuối nữa rồi. Sao lại phải như vậy chứ..?"

    Và cứ thế bóng cô khuất sau những dãy phố. Cậu vẫn đứng đó thêm một lúc rồi mới lẳng lặng quay đi. Vừa mới quay lưng đi về trường, có một vật mỏng dẹt đập vào mắt cậu - một thẻ học sinh. Cậu tới gần và nhặt nó lên, Inoko Fumi, lớp A3, quả nhiên là của cô ấy. Cậu nhìn nó một lúc, ngẫm nghĩ: "Có nên chạy theo trả lại không đây? Hay mang đưa cho hai người đi cùng cô ấy hôm trước, có vẻ họ học chung lớp mà. Nhưng mà...làm vậy liệu có được không? Được rồi, cô ấy vẫn chưa đi xa được, chạy theo chắc là vẫn kịp".

    [​IMG]

    "Chân nhanh hơn não", chưa kịp nghĩ xong thì tự khắc hai chân cậu đang chạy theo hướng đi của cô. Cậu tự hỏi mình: "Tại sao mình lại như vậy chứ? Cô ấy đâu có muốn gặp mình... Không được, phải giải thích rõ ràng, nếu không chắc tốt nghiệp xong cô ấy vẫn không chịu nhìn mặt mình. A, kia rồi".

    Cô vừa quặt vào ngã rẽ hôm trước thì tầm vài phút sau, cậu chạy tới. "Đi gì mà nhanh quá vậy" - cậu thầm nghĩ. Nhưng vừa quẹo vào ngõ, trước mắt cậu hiện lên một cảnh không ngờ tới.

    Một người đàn ông lạ mặt, tay cầm một chiếc khăn mùi xoa đang che chặt nửa khuôn mặt của cô ấy, mặc dù nhìn gã đã có tuổi nhưng sức chống cự của cô ấy vẫn không là gì. Và rồi cô lịm dần, lịm dần và cuối cùng là gục hẳn. Nhìn thấy cảnh tượng đó, cậu vội vàng lao thẳng đến, hét to:

    - INOKO!

    [​IMG]

    Phát hiện ra sự tồn tại của cậu, hắn ta tóm lấy một thanh gỗ bên đường, xông đến chỗ cậu. Hai người đồng loạt chạy về phía nhau với tốc độ lớn. "Inoko, đợi tớ!"

    Thật không may, trong vòng 3 giây, người đàn ông đã vòng ra phía sau cậu và đập mạnh vào gáy. Cú đập mạnh khiến cậu chịu cảnh không khác Inoko. Trước khi ngất hẳn, cậu vẫn nghe thấy ông ta nói một câu:

    - Xin lỗi, tôi sẽ sớm trả lại, những con cá vẫn luôn giống nhau!

    Và rồi từ từ, mắt cậu chỉ còn lại một màu đen vô tận...

    - Này, tên kia! Tỉnh lại đi, tên kia!!!

    [​IMG]

    Một giọng nam thét lên ngay bên tai khiến cậu choàng tỉnh. "Aiz, gáy vẫn còn đau". Trước mắt cậu, là hai người bạn của cô, và cậu con trai đang dùng hết sức bấu vào vai cậu hét to hồi nãy là Kento. Cậu suy nghĩ và sắp xếp lại mọi chuyện xảy ra sau chấn động hồi trưa. Xem nào, khi cậu nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang đi ra khỏi sân trường, cậu đã vội vã chạy theo, và sau đó người đó đánh rơi vật gì đó, và cậu đã chạy đi tìm để trả lại. Và người đó...người đó là...Inoko!!!

    - Ino...Inoko sao rồi?!! - Như choàng tỉnh cơn mộng, cậu bám chặt lại vào người đi diện, Kento, và hỏi một cách mất bình tĩnh.

    - Trời, cậu còn hỏi được vậy sao? Ino bị bắt cóc rồi! - Tiếng Himea vọng lên lấn mất tiếng của cậu.

    Đến bây giờ cậu mới trấn tĩnh và tua lại lần nữa mọi chuyện. Đúng rồi...trong lúc Inoko bị chụp thuốc mê, cậu đã lao tới cứu một cách vô dụng. Cậu nhìn xung quanh, có lẽ cậu đang ở bệnh viện, và ngồi ở hàng ghế đối diện giường bệnh, một người phụ nữ đang rầu rĩ đan chặt đôi bàn tay vào nhau và nhìn xuống đất một cách vô hồn, và một người đàn ông đang ngồi bên an ủi bà ấy. Cậu đoán đó là ba mẹ của cô. Nhìn họ, cậu cảm thấy mình thật vô dụng, đôi bàn tay cậu bấu chặt lấy tấm ga giường và siết mạnh.

    [​IMG]

    - Xin lỗi...

    - Bây giờ xin lỗi có ý nghĩa gì. Cậu cũng thật là, tại sao lúc cô ấy bị bắt cậu không làm gì được vậy! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ít ra có cậu ở đấy cũng giúp ích một chút. - Kento vẫn cái giọng đó, nhưng câu từ đã có vẻ nghiêm túc hơn.

    - Chờ đã, sao cậu biết tôi ở đó lúc cô ấy bị bắt, và tại sao cậu đã nói tôi vô dụng mà còn nói là may mắn?

    - À, cũng dễ hiểu thôi. Lúc Inoko rời khỏi trường, tôi có thấy cậu đuổi theo cô ấy không lâu sau, và khoảng thời gian cô ấy bị bắt theo tôi dự tính cậu không có quay lại trường. Còn tôi nói may là vì có thể cậu sẽ là nhân chứng để tìm ra kẻ đã bắt cô ấy, vì cậu là người duy nhất chứng kiến vụ việc và đã ẩu đả với hắn. Ngay khi phát hiện ra cậu nằm ngã ở con hẻm dẫn tới nhà Ino, cộng với việc chiếc móc khoá trên cặp cô ấy, tôi đã nghi ngờ có chuyện không hay nên đã kêu Hime tới nhà cô ấy, còn tôi gọi cứu thương cho cậu. Và quả nhiên cô ấy vẫn chưa về nhà, nên tôi chắc rằng cô ấy đã bị bắt cóc.

    [​IMG]

    - Suy luận tốt lắm, vậy cậu có tính tới nghi phạm chưa?

    - Hừm...cái này phải đợi nghe cậu tường thuật chính xác sự việc đã.

    - Ừm, vậy nghe cho kĩ...

    Và cậu bắ đầu kể lại quá trình chóng vánh của vụ bắt cóc. Trong đầu cậu không thể nào quên ánh mắt cầu cứu của Inoko khi đó...
    ***
    [​IMG]

    "Đây...là đâu?" Cô dần lấy lại ý thức, nhưng đầu cô vẫn thấy hơi choáng váng. Cô mở mắt nhìn xung quanh, một màu đen của sự tăm tối. Và rồi cô cũng nhanh chóng nhận ra được tình thế của mình: miệng cô đang bị quấn chặt bởi băng keo, hai tay cô đang bị trói vào một cây cột nào đó, chặt đến mức khiến cổ tay cô cảm thấy rã rời, không còn chút sức lực, chân cô cũng bị trói lại với nhau và cũng cảm giác không kém gì nhau. Cô hít thở sâu và lấy dần sự bình tĩnh: "Phải xem xét tình hình hiện tại đã." Cô nghe thấy âm thanh gì đó khá lớn, tiếng sóng vỗ, cô bị đưa ra biển sao? Và cô quan sát xung quanh, trên đầu cô, chếch về phía sau tầm nửa mét có một chiếc bóng đèn le lói, ngoài ra chỉ còn chút ánh sáng xuyên qua khe tường. Và cô quan sát hai bên mình và kinh hoàng khi thấy hai tấm rèm bị xé tan tác, những con dao treo lủng lẳng trên tường và những vết gì đó màu đỏ chảy dài trên tường, giống thứ dính vào con dao nhọn treo trước mắt cô. "Rốt cuộc đây là đâu chứ?!" Đúng lúc đó, tiếng cửa bật mở, và phản chiếu lên tường, là bóng dáng của một người đàn ông đang dần bước vào...
     
  19. Ánh Mai

    Ánh Mai Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    262
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    ~ĐƯỜNG GIAO NHAU~

    Chap cuối :

    Ủng hộ tác giả:
    Bạn cần đăng nhập & nhấn Thích để xem
    _END_
     
    Last edited by a moderator: 3/11/2018
Trạng thái chủ đề:
Đã bị khóa
Trả lời qua Facebook
Đang tải...