Bạn được Nhật Thiên Thanh mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
7441 147
Tên truyện: Thịnh Thế Điềm Hôn: Cô vợ nhỏ đừng hòng bỏ trốn

Tác giả: Hứa Tiệp Di

Thể loại: Ngôn tình, hiện đại

Số chương: Đang cập nhật

Tình trạng: Đang ra

Link thảo luận: [Thảo Luận - Góp Ý] - Những Tác Phẩm Sáng Tác Của My My

L7wEOxn.jpg


Văn án:

Thanh Y vốn là em gái của người yêu hắn. Trong một lần hai người đi đón cô, vì một chút hiếu động của mình, chị cô bị xe tông mà chết. Sau khị chị cô chết cô được đưa vào cô nhi viện. Ba năm sau, cô được Hoắc gia nhận nuôi. Hắn dùng hai thân phận để tiếp xúc với cô. Hắn luôn dùng sự lạnh lùng của mình đối xử với cô.

"Em là của tôi, mãi mãi là của tôi. Kẻ nào dám nhìn em, tôi lập tức móc mắt hắn. Kẻ nào dám chạm tay vào người em, tôi lập tức chặt tay hắn. Kẻ nào dám cướp em, tôi lập tức cho hắn cùng em xuống Hoàng Tuyên. Em.. đừng hòng trốn khỏi tôi. Bảo bối nhỏ"

Hoặc là: "Em không biết thứ tình yêu nhuốm máu mới là sống động sao"

Câu nói thương hiệu mỗi khi cùng cô lên giường là hắn cười nhu hoặc "Đến đây.. đánh dấu tôi là của em đi?"
 
Last edited by a moderator:
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 1

Một buổi sáng mùa thu man mát, cơn gió thu thoáng thổi qua, một đôi nam nữ đang đi bộ trên đường. Nam mặc âu phục, dáng cao, mang giày da, khuôn mặt anh tuấn, đôi mắt sâu đầy tình thâm. Cô gái có dung mạo như hoa, mặc chiếc váy xòe trông thật mê người.

"Vân Trì, em rủ anh cùng đi đón em gái. Em không làm phiền anh chứ" Cô gái nhẹ nhàng nói

"Anh không thấy phiền đâu, honey à." Vân Trì ôn nhu nói

Cô gái mỉm cười rồi kiễng chân lên thơm vào má hắn. Hắn nhẹ nhàng nắm tay cô, cùng cô đi đến trường, nơi em gái cô đang học, đón cô bé. Còn ba phút nữa thì em gái cô tan học. * Reeng.. reeng.. * Tiếng chuông trường vang lên, buổi học kết thúc. Thanh Y nhanh chóng cho sách vở vào sách và vội cầm trái bóng rổ đi. Vừa nhìn thấy chị, cô vội chạy đến cổng trường nhưng có một ai đó đã va vào cô khiến quả bóng cô đang cầm rơi xuống. Đó là quá bóng rổ mà cô yêu thích nhất. Thấy nó lằn ra ngoài đường, Thanh Y không mải chú ý xe cứ thế chạy theo. Cô bé chạy rất nhanh nên có thể bắt kịp quả bóng, vừa nhặt quả bóng lên.

"Cô bé mau chạy vào đây đi. Nhanh lên" Tiếng nói vang lên

"Có xe đang đi đến kìa, mau chạy nhanh lên." Một người nói

Chiếc xe lao nhanh, Thanh Y sợ hãi đứng im tại chỗ không dám động đậy. Chị gái cô thấy vậy liền chạy đến đẩy cô ra, Thanh Y ngã sang vệ đường nhưng còn chị cô. Cô ấy đã không kịp chạy liền bị chiếc xe đó tông. Chị Thanh Y bị văng xa vài mét, máu trên người chảy ra ngày một nhiều, cô sợ quá khóc òa lên. Mọi người nhanh chóng gọi xe cấp cứu còn Vân Trì thấy vậy liền chạy tới quì xuống nhẹ đỡ chị Thanh Y lên.

"Kiều Nhi, mau tỉnh lại đi em. Em sẽ không sao đâu. Cố gắng lên" Vân Trì nói

"Có lẽ.. ngày em ra đi cũng đến rồi.. Y Y.. Nhờ anh.. chăm sóc nó.. Giúp.. em nhé được không" Thanh Kiều nói rồi rơi nước mắt

Xe cấp cứu nhanh chóng đưa cô lên, Hoắc Vân Trì cũng leo lên cùng cô chị. Chiếc xe nhanh chóng đi đến bệnh viện rồi đưa cô vào phòng cấp cứu. Hoắc Vân Trì đứng ở ngoài ngồi chờ. Lúc này trong phòng cấp cứu, các bác sĩ chuẩn bị đồ cứu cô.

"Nhanh chóng lấy túi máu chuyền cho cô ấy." Bác sĩ nói

"Bác sĩ nhịp tim có vẻ rất yếu" Một y tá nói

Các bác sĩ dùng máy hộ trợ tim cho cô chị nhưng * píp.. píp.. * Một vạch ngang chạy trên màn hình. Các bác sĩ đã không thể cứu cô, bọn họ đứng lại gần xác cô cúi đầu xuống. Hoắc Vân Trì ở bên ngoài rất sốt ruột, các bác sĩ đi ra, hắn đứng dậy hỏi. Thấy bác sĩ trưởng khoa lắc đầu rồi đi, Hoắc Vân Trì sụp đổ, hắn tức giận đấm mạnh vào tường, tay của hắn chảy máu. Y tá đưa chiếc giường Thanh Kiều đến nhà hỏa táng để thiêu. An táng cô xong hắn liền rời khỏi bệnh viện, hắn tìm một nơi yên tĩnh để giải sầu. Sau khi biết chị mình đã mất Thanh Y không có ai chăm sóc nên được mọi người đưa đến cô nhi viện để sống.
 
Last edited by a moderator:
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 2

Ba năm sau,

Một chiếc xe đen đứng đỗ trước cổng cô nhiên viện. Bước xuống xe là một người đàn ông mặc bộ âu phục đen, đeo kính râm, tóc vuốt ngược ra sau nhìn trông rất soái.

"Hoắc tổng chính là nơi này" Trợ lí của hắn nói

"Đi vào." Hoắc Vân Tri lạnh lùng nói.

Vừa vào đến, thì Hoắc Vân Trì thấy một cảnh đánh nhau giữa đứa trẻ đang đánh nhau. Hắn định cản nhưng thôi, mặc kệ bọn trẻ trực tiếp đi vào phòng thủ tục nhận nuôi trẻ. Bên trong có một người phụ nữ trung niên đang làm việc. Thấy hai người đi vào bà liền đứng dậy

"Hai cậu đến đây là để nhận nuôi trẻ à hay là làm từ thiện vậy" Người phụ nữ trung niên hỏi

"Chúng tôi để nhận nuôi trẻ." Trợ lí nói

Nghe vậy người phụ nữ trung niên đi ra tủ sách lấy một đống tài liệu rồi ngồi xuống, bảo hai người đó cũng ngồi xuống. Người phụ nữ trung niên đưa tài liệu về những đứa trẻ, Hoắc Vân Trì cầm tài liệu lên. Bỗng có tiếng rầm cửa phòng mở ra. Một cậu bé kéo theo cô bé vào.

"Sơ ơi em ấy bị thương rồi" Cậu bé nói

"Y Y sao lại bị thương rồi. Nào lại đây ngồi con chảy máu rồi kìa" Sơ nói

Thanh Y lại gần bà rồi ngồi lên trên ghế. Sơ đi lấy thuốc sát trùng rồi lấy khăn cho vào chậu nước. Vết thương của cô bé khá to, khi sơ lau giúp cô mặc dù đau nhưng vẫn cắn môi chịu đựng. Sau khi băng bó xong, cô bé rời khỏi ghế ngồi, nhìn hai người đàn ông đang ngồi đằng kia cô nhận ra một trong số họ chính là người yêu của chị mình. Thanh Y tự hỏi sao hắn lại ở đây, định nhận nuôi đứa bé nào sao. Thanh Y đi đến cửa vừa cầm vào tay nắm.

"Sơ tôi nhận nuôi đứa bé tên Thanh Y" Hoắc Vân Trì nói

Nghe hắn nói vậy, Thanh Y quay đầu lại nhìn, bất giác lạnh sống lưng. Sơ gọi cô đến nhưng có vẻ cô còn chần chừ. Gọi lần thứ ba cô mới bước tới. Sơ kéo Thanh Y đến trước mặt Hoắc Vân Trì. Hắn nhìn cô, hắn có chút ngạc nhiên không ngờ khi cô lớn hơn một chút lại có thể xinh đẹp như vậy, lại có nét giống với Thanh Kiều. Sơ quay lại bàn làm việc lấy tờ giấy thủ tục xin nhận nuôi con rồi đưa cho hắn. Hoắc Vân Trì cầm bút rồi viết viết. Sơ khẽ cúi xuống xoa đầu Thanh Y.

"Y Y à. Con đã được nhận nuôi rồi. Sống chung với con ba năm ta cũng coi con như con ruột của mình. Bây giờ con đi rồi ta có chút buồn. Nhớ lời ta, nhất định phải sống tốt, nhớ nghe lời họ nhé. Đừng quậy phá khi còn ở đây." Nói đến đây sơ rơi nước mắt

"Sơ đừng khóc mà. Con thương sơ nhất. Con cũng không muốn xa người đâu. Sơ.." Thanh Y nói.

"Ngoan, họ nhận nuôi con chắc chắn sẽ cho con cuộc sống tốt." Sơ nói

"Vậy.. sau này con có thể quay về đây không" Thanh Y hỏi

"Chúng ta sẽ luôn chào đón con. Đi mạnh khỏe nhé. Con yêu" Sơ nói

Thanh Y ôm lấy bà. Hoắc Vân Trì không có nhiều thời gian liền ra hiệu cho trợ lí mình. Trợ lí nắm tay cô bé bảo với sơ là đến giờ phải đi rồi. Sơ liên buông cô bé ra, tiễn cô bé ra ngoài. Vừa ra khỏi phòng tất cả các bạn cô liền chạy đến. Duy nhất có một cậu bé nắm tay cô.

"Y Y em đi rồi. Anh sẽ nhớ em lắm. Thi thoảng gửi thư cho anh được không. Sau này khi lớn hơn rồi, chắc chắn ta sẽ còn gặp lại nhau nhé" Cậu bé nói

"Vâng. Nhất định sẽ gặp lại. Tạm biệt anh Lăng Duật Ngôn. Tạm biệt tất cả mọi người." Thanh Y nói

Trợ lí dắt tay cô lên xe. Hoắc Vân Trì đi sau nhìn chằm chằm vào Lăng Duật Ngôn. Ánh mắt sát khí của hắn khiến cậu rùng mình. Sau khi lên xe Thanh Y cho cửa kính xuống vẫy tay tạm biệt mọi người. Hoắc Vân Trì kéo cô về chỗ ngồi cho cửa kính lên, thắt dây an toàn cho cô và bảo trợ lí nhanh chóng đi.
 
Last edited by a moderator:
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 3

Bầu không khí trong xe thật khó chịu, Thanh Y ngồi im không dám nhúc nhích. Ánh mắt của Hoắc Vân Trì cứ nhìn cô, cô không quen với giác này chỉ nhìn ra ngoài. Bỗng nhiên hắn ngồi lại gần cô.

"Con sợ ta sao" Hoắc Vân Trì hỏi

"A.. không. Con.. con chỉ đang ngắm phong cảnh ngoài kia thôi, không có gì đâu chú" Thanh Y ngập ngừng nói.

"Chú.. Con nên gọi ta là cha nuôi" Hoắc Vân Trì cau mày nói.

"Vâng, cha nuôi" Thanh Y hơi cúi đầu nói.

Chiếc xe nhanh chóng đi đến Bleeding Heart thự. Đây như là một thiên đường vậy, khắp nơi đều trồng loài hoa Tigon trắng. Hoa tigon hay còn gọi là hoa trái tim rỉ máu giống như cái tên của tòa thành vậy, cái tên mang nỗi buồn man mác của một loài hoa đẹp. Người ta thường nói rằng những người yêu loài hoa tigon thường mang một tâm hồn đa cảm. Những bông hoa nhỏ như hình những trái tim đung đưa trước gió tạo nên một khung cảnh vô cùng lãng mạn nhưng cũng không kém buồn.

Cô bé vừa bước xuống từ chiếc xe cao cấp liền lạc vào tổng thể kiến trúc to lớn này, suốt dọc đường đi càng lúc càng thấy kinh ngạc. Đúng là một biệt thự! Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một biệt thự ở khoảng cách gần như vậy, nơi này cao sang, tuyệt đẹp như thiên đường vậy. Bỗng có một quản gia bước ra.

"Hoắc thiếu, hoắc tiểu thư chào mừng hai người trở về" Quản Gia nói

"Đây là quản gia Tư Phong. Cứ gọi là bác Tư, ông ấy làm việc ở đây nhiều năm rồi." Hoắc Vân Trì nói

"Chào, bác Tư. Con là Thanh Y. Cứ gọi con là Y Y ạ" Thanh Y mỉm cười nói

"Con đáng yêu quá. Nào tiểu thư đưa đồ đây. Tôi cầm giúp cô lên phòng" Tư Phong nói

Hoắc Vân Trì bảo cô đi theo quản gia lên phòng. Cô bé gật đầu rồi đi theo. Lên đến phòng, Thanh Y ngạc nhiên, không ngờ phòng mình lại đẹp như vậy. Căn phòng có màu trắng tinh khiết, được trang trí với những họa tiết cổ điển ken đậm dát vàng chạy quanh trần phòng. Chiếc giường ngủ thật là lớn, nó được thiết kế theo phong cách cổ điển kiểu quí tộc trông rất bắt mắt, ngay cả trên tấm rèm lụa cũng đều có hình những bông hoa Tigon đẹp mê người. Phòng thay quần áo riêng, phòng để đồ trang sức, nơi đó đều treo những bộ quần áo đẹp tuyệt khiến cô bé không khỏi mở to mắt. Tư Phong đứng lại gần cô, khẽ cúi người xuống.

"Tiểu thư thích chứ" Tư Phong hỏi

"Đẹp quá. Cháu rất thích" Thanh Y nói.

"Hoắc tiểu thư, tôi muốn nói với cô điều này." Tư Phong nói

"Vâng bác cứ nói đi" Thanh Y mỉm cười nói

"Cha nuôi của cô trước kia từng là một người rất ấm áp, từ khi người yêu mất, cậu ấy đã thay đổi trở nên lạnh lùng, đáng sợ hơn. Cậu ấy có IQ rất cao, tính phòng bị luôn là tuyệt đối, cho nên cho dù cô làm việc gì cậu ấy cũng sẽ để mắt đấy. Cậu ấy rất dễ nổi cáu vậy nên cho dù có chuyện gì cô tuyệt đối không được chọc tức cha nuôi. Nhưng.. ta nghĩ cậu ấy rất yêu thương tiểu thư Thanh Y. Nếu không sao cậu ấy lại nhận nuôi tiểu thư nhỉ." Tư Phong mỉm cười.

Thanh Y nghe vậy có chút sợ hãi, nhìn thấy dáng vẻ của dè dặt của Thanh Y, Tư Phong mỉm cười.

"Tiểu thư không cần sợ đâu, Hoắc thiếu rất ít khi về nhà. Có thể hai hay ba tháng mới về một lần. Có lúc thì một năm mới trở về" Tư Phong nói

Nghe vậy, Thanh Y mới bớt lo. Tư Phong dẫn cô bé vào phòng tắm hướng dẫn cô cách sử dụng công nghệ cao của nhà tắm rồi Tư Phong đi ra ngoài.
 
Last edited by a moderator:
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 4

Thanh Y loay hoay mãi, những lời hướng dẫn của Tư Phong cô không nhớ được nhiều. Hoắc Vân Trì lo lắng, hắn nhẹ nhàng vào phòng cô. Thấy cô loay hoay với cái vòi sen định ra giúp thì cô mở được, nhưng lại là bên nước nóng. Thấy vậy hắn liền đi tới, đứng che cho cô. Cả người Hoắc Vân Trì bị nước nóng tràn vào người, ướt sũng. Hắn nhanh chóng tắt nước đi, trên lưng hắn bỗng đỏ rực lên. Thanh Y thấy vậy sợ hãi, mặt cô tái đi.

"Cha nuôi, người không sao chứ. Lưng người bị bỏng mất rồi" Thanh Y nói

"Không sao. Bảo Tư Phong mang thuốc đến đây." Hoắc Vân Trì nói

Thanh Y nhanh chóng chạy ra khỏi phòng nhanh chóng tìm Tư Phong. Sau khi cô nói, Tư Phong vội lấy hộp cứu thường mang lên cho hắn, Thanh Y đi theo sau. Vừa vào phòng thì thấy hắn đang cởi áo ra, không ngờ thân hình hắn lại đẹp như vậy, nhưng lại có rất nhiều vết sẹo trên lưng. Tư Phong đưa cô hộp cứu thương rồi đẩy cô đến, vì bị đẩy bất ngờ nên Thanh Y suýt ngã, cũng may cô giữ lại được cân bằng. Cô ôm chiếc hộp đến, mở ra rồi lấy thuốc. Khi chuẩn bị bôi, cô chần chừ.

"Ta không có nhiều thời gian. Mau lên" Hoắc Vân Trì lạnh lùng nói.

"V.. Vâng" Thanh Y đáp

Cô nhẹ nhàng thoa nhẹ thuốc lên chỗ bị bỏng, khẽ xoa chúng. Sau khi bôi thuốc xong, hắn mặc áo vào và đi ra ngoài. Thanh Y đưa lại hộp thuốc cho Tư Phong rồi vào phòng tắm. Thanh Y ngâm mình trong bồn tắm cao cấp, cô nghĩ chắc tại cô khiến cho chị mình chết nên hắn mới lạnh lùng như vậy. Tắm xong Thanh Y thay quần áo đến chọn trang sức cho phù hợp, tất cả đều diễn ra theo trình tự tỉ mỉ. Rốt cục Thanh Y cũng sửa sang trở thành một người hoàn toàn khác.

Cô mặc bộ váy công chúa lịch sự, tao nhã, chất liệu thoải mái, kiểu dáng sang trọng, làm toát lên khí chất.

"Bác Tư, con mặc bộ này được chứ" Thanh Y hỏi

"Tiểu Y Y à con đẹp lắm" Tư Phong cười.

Cô bé nhận được lời khen nên vui lắm, Thanh Y chạy ra ngoài nhìn những bông hoa Tigon màu trắng tuyệt đẹp. Làn gió khẽ thổi qua khiến những bông hoa rung rinh rồi rơi xuống. Cô hòa mình vào vẻ đẹp tuyệt đỉnh của những nụ hoa mọc chùm đan chen. Những cánh hoa mỏng bay bay nhẹ nhàng như những con bướm, cô chạy theo những cánh hoa rồi múa dưới những cánh hoa đó. Sắc hoa màu trắng bay theo làn gió thoảng qua, tựa như những bông tuyết rơi và hiền hòa phủ xuống mặt đất một màu trắng đẹp đến nao lòng. Hoắc Vân Trì ở phòng đọc sách thấy tiếng cười của Thanh Y, hắn liền đứng dậy đứng ra cửa phòng nhìn cô. Thanh Y ở bên dưới ngước nhìn lên thì thấy hắn, bị cô nhìn thấy hắn liền quay đi.

"Cha nuôi vừa nhìn mình sao." Thanh Y tự hỏi

"Tiểu thư múa đẹp lắm đó. Tôi đã giúp cô quay lại rồi này." Tư Phong nói rồi giơ máy điện thoại ra

"A.. Sao bác lại quay lại chứ. Người ta ngại lắm đó" Thanh Y đỏ mặt

"Tiểu thư rất đẹp mà." Tư Phong cười

Cô bé cắn môi, mỉm cười rồi đi vào nhà. Tư Phong cũng theo cô vào.
 
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 5

Vừa vào đến nhà, Thanh Y đã ngửi thấy mùi của thức ăn. Cô bé nhanh chóng chạy vào phòng bếp. Đồ ăn trưa đã được chuẩn bị, các món ăn đều trông rất ngon. Tư Phong bảo cô lên lầu gọi Hoắc Vân Trì, cô chạy lên phòng hắn rồi gõ cửa.

"Cha nuôi, đến giờ ăn trưa rồi. Người mau xuống đi" Thanh Y gọi

"Biết rồi" Một giọng nói trầm phát ra từ bên trong.

Hoắc Vân Trì đặt sách xuống, bước tới cửa, mở ra. Thấy Thanh Y đang đứng chờ bên ngoài, hắn không quan tâm trực tiếp đi thẳng đến cầu thang. Thanh Y đi theo nhưng chẳng may cô vấp phải váy, đúng lúc hắn quay lại định bảo cô nhanh lên thì cả người cô đổ vào người hắn, chẳng may trượt chân ngã về phía sau. Hoắc Vân Trì vội ôm cô bé vào, cả người hắn cứ thế mà ngã xuống cả mấy bậc thang. Mọi người trong nhà thấy vậy, lo lắng liền chạy đến. Thanh Y được ôm chặt trong lòng nên cô không sao, nhưng hắn thì bị trầy xước da. Nữ hầu liền mang hộp thuốc cứu thương đến bôi cho hắn. Hoắc Vân Trì bảo không sao rồi đứng dậy, đi vào phòng bếp. Nữ hầu đến gần cô rồi khẽ lại gần

"Đúng là đồ sao chổi" Nữ hầu mỉm cười nói nhỏ

"Em.. em không phải.. không phải" Thanh Y mặt có vẻ buồn

"Còn chưa đứng dậy vào ăn sao. Bắt tôi mời tận miệng à" Hoắc Vân Trì càu nhàu nói

Thanh Y mặt ỉu xìu đứng dậy đi vào bếp. Cô bé ngồi vào bàn ăn mặt cúi xuống, không nói câu nào. Tư Phong nhẹ xoa đầu cô bé, bảo cô ăn đi không thức ăn nguội mất. Thanh Y gắp thức ăn nhưng cô ăn một cách từ tốn, thi thoảng cứ chọc chọc đũa vào bát cơm. Thấy Thanh Y tâm trạng không tốt biết cô vẫn để ý chuyện vừa nãy, hắn định nói gì đó nhưng lại thôi.

"Còn không ăn thì ta bảo người đem đổ đi đó" Hoắc Vân Trì lạnh lùng nói

"Con.. Con no rồi" Thanh Y ngập ngừng nói

"Dọn đi" Hoắc Vân Trì lạnh lùng ra lệnh

Hoắc Vân Tri lên phòng, Thanh Y vẫn còn ngồi đó. Tư Phong đến gần ngồi cạnh cô, hỏi tại sao tự nhiên tâm trạng của cô bé lại như vây, Thanh Y chỉ quay sang hỏi Tư Phong rằng cô có phải sao chổi, luôn đem vận xui đến cho người khác không. Tư Phong mỉm cười xoa đầu cô bé, bảo cô rằng cô không phải sao chổi mà chính là một thiên thần nhỏ bé. Nhận được lời an ủi của Tư Phong, tâm trạng Thanh Y tốt hắn lên. Không ngồi đó nữa, Thanh Y chạy vào phòng mình đọc sách. Tư Phong thở dài, ông đi lên phòng của Hoắc Vân Trì gõ cửa.

"Hoắc thiếu, tôi là quản gia" Tư Phong nói

"Vào đi" Hoắc Vân Trì trầm giọng nói

"Tôi muốn nói chuyện với cậu chút. Chỉ là.. về chuyện của Hoắc tiểu thư thôi." Tư Phong nhẹ nhàng nói

"Nếu là về con bé thì ông đi ra ngoài đi" Hoắc Vân Trì lạnh lùng nói

"Y Y giờ còn rất nhỏ cần một người chăm sóc, tâm hồn cô bé rất ngây thơ. Xin cậu đừng vì tâm trạng của mình mà làm cô bé buồn" Tư Phong nói

"Tôi cần ông chỉ bảo sao" Hoắc Vân Trì nói

Quản gia Tư Phong lắc đầu nói không dám, hắn bảo nếu không có chuyện gì nữa thì đi ra ngoài. Trước khi ra ngoài Tư Phong rút điện thoại của mình ra đưa cho Hoắc Vân Trì, quản gia nói trong đó có điệu múa của Thanh Y, ông đã thu lại. Hoắc Vân Trì vẫn không quan tâm ông nói gì, Tư Phong cúi mình xin phép ra ngoài. Sau khi quản gia đã đi, hắn đặt sách xuống nhìn vào chiếc điện thoại. Hắn cầm lên mở điệu múa của Thanh Y lên xem, không ngờ rằng một cô gái mười ba tuổi lại có thể tỏ ra thanh thoát như một thiếu nữ.
 
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 6

Xem xong video hắn để điện thoại xuống, đi đến phòng Thanh Y. Hắn khẽ mở cửa, thấy cô bé đang chơi với đống đồ chơi. Thấy có tiếng động, Thanh Y quay lại thấy Hoắc Vân Trì, cô đang cười nhìn thấy hắn nụ cười bị dập tắt đi. Hắn đi đến lại gần cô.

"Sao không chơi nữa" Ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô.

"Con.. con vẫn đang chơi mà" Thanh Y cố gắng cười gượng.

"Cha nuôi tìm con có việc gì ạ" Thanh Y hỏi.

"Không có gì. Tuần sau ta sẽ không có ở nhà. Tuyệt đối không được nghịch ngợm. Không được chạy vào các phòng, đặc biệt là phòng của ta. Con biết chưa" Hoắc Vân Trì lạnh lùng nói

Thanh Y gật đầu, cô mỉm cười với hắn. Hoắc Vân Trì nhìn cô rồi đóng cửa lại. Hắn đi rồi tự dưng cô có chút buồn ngủ, liền trèo lên chiếc giường to kia nằm xuống ngủ. Trong giấc mơ, cô lại nhìn thấy người chị của mình. Chị ấy vẫn xinh đẹp nhường nào. Thanh Y thấy chị liền chạy đến ôm lấy cô chị.

"Chị Kiều, em rất nhớ chị." Thanh Y nói mớ

"Ngoan ngoãn nghe lời anh ấy nhé. Chị sẽ luôn theo dõi em. Em gái yêu của chị" Thanh Kiều nói

Hình ảnh của Thanh Kiều ngày càng mờ đi, Thanh Y giật mình tỉnh dậy. Cô lau mồ hôi trên người đi, để tâm trạng thoái cô ra ngoài ngắm những bông hoa Tigon trắng tuyệt đẹp kia.

Thời gian trôi đi nhanh, hôm nay đã là cuối tuần. Thanh Y đang chơi trong phòng. * Cốc.. Cốc.. Tiếng gõ cửa vang lên. Cánh cửa mở ra, bước vào là bác quản gia.

"Tiểu thư, Hoắc thiếu gia bây giờ phải đi công tác mấy ngày cô có muốn tiễn cha nuôi không" Tư Phong nhẹ nhàng hỏi

"Vâng. Cháu chuẩn bị rồi xuống ngay" Thanh Y nói

Cô bé vội chải lại đầu tóc, mặc lại y phục ngay ngắn. Đóng cửa phòng lại cùng bác quản gia đi xuống nhà. Ra đến cửa cô thấy hắn đứng trước xe, có vẻ hắn đang đợi cô tiễn. Thấy cô ra rồi vẫy tay chào, Hoắc Vân Trì mới vào xe.

"Cha nuôi, người sớm về ạ" Thanh Y vẫy tay rồi nói to

Hoắc Vân Trì ngồi trên xe khẽ nhếch miệng cười. Hắn thò tay ra ngoài cửa rồi vẫy lại, nhanh chóng cho xe đi. Thanh Y nhìn theo chiếc xe của hắn, đang định đi vào nhà thì nữ hầu gọi cô. Nữ hầu đưa cho cô một bức thư. Thanh Y đi vào nhà rồi lên phòng đóng cửa lại, mở bức thư ra. Trong thư viết "Y Y là anh Duật Ngôn nè. Em chuyển đến nhà mới vui chứ. Có một tin vui muốn kể cho em nghe, sau khi em đi thì có một gia đình đã nhận nuôi anh. Họ đối xử với anh tốt lắm. Em sống vui ở đó thì đừng quên anh nha. Mong sớm có ngày gặp được em. Kí tên: Lăng Duật Ngôn". Đọc xong bức thư cô mỉm cười, nhớ lại thì hồi còn ở trong cô nhiên viện thì chỉ có Lăng Duật Ngôn là luôn chơi với cô.
 
Last edited by a moderator:
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 7

Thanh Y tìm một chiếc hộp rồi để ngay ngắn bức thư vào. Cô đi vào phòng tắm rồi xuống phòng bếp. Nữ hầu đã chuẩn bị đầy những món ăn, một mình cô trong nhà thật là buồn chán. Một mình trong chiếc biệt thự cô đơn biết bao. Thanh Y đi tìm quản gia Tư.

"Bác Tư, ở nhà chán quá à!" Thanh Y than vãn

"Cháu muốn gì nào. Muốn ra ngoài chơi không" Tư Phong hỏi

"Có. Bác đưa cháu ra ngoài nhé" Thanh Y mỉm cười

Tư Phong liền cho người chuẩn bị xe, cả hai bác cháu lên xe rồi đi ra phố chơi. Tiếng ồn ào huyên náo truyền đến từ mọi phía, khiến Thanh Y vô cùng thích thú với những món ăn ngon trên đường phố làm cô hít sâu một hơi, sau đó không kìm được hít thêm một cái nữa. Những món ăn không thơm kiểu hương hoa, cũng không có mùi thơm ngọt, mà là một thứ mùi thơm thoang thoảng như mộng ảo, khiến cô vừa ngửi liền có cảm giác lơ lửng, bồng bềnh.

"Bác Tư chúng ta đi ăn món mì đi" Thanh Y cười kéo tay Tư Phong

"Được. Cháu thích thì chúng ta cùng đi ăn" Tư Phong cười

Thanh Y rất vui vẻ háo hức, chạy trước Tư Phong rất nhanh, phần trán bên trái mồ hôi chảy thành dòng xuống tới cổ. Cô vươn tay lau khuôn mặt đỏ bừng nhưng chân vẫn không ngừng chạy.

"Y Y cận thận lạc đường đấy" Ngay lúc này, Tư Phong ở phía sau truyền đến một tiếng vô cùng ấm áp đầy sự quan tâm đến Thanh Y

Cô bé cứ chạy, đột nhiên va phải ai đó khiến cô ngã ra sau. Thanh Y ngước lên thì thấy một cô bé cũng chừng tuổi cô ngã xuống. Cô ta cau mày nhìn chằm chằm cô.

"Mắt mày bị mù à" Cô bé kia nói

"Xin lỗi, tôi không cố ý. Cậu không bị thương chứ" Thanh Y đứng dậy phủi phủi vết bẩn trên quần áo

"Chỉ xin lỗi là xong à. Làm váy tao bẩn hết rồi. Mày có biết nó đắt thế nào không" Cô bé kia đỏng đảnh nói.

"Tôi có thể mua giúp cô váy mới" Thanh Y thản nhiên nói

Cô bé kia đứng dậy, chỉ tay vào mặt Thanh Y nói rằng nhìn cô nhà quê như vậy mà cũng đòi đến váy mới sao. Thanh Y thở dài, đối lại rằng nếu cô bé đó không thích thì thôi, không có việc gì nữa thì cô sẽ đi ăn với Tư Phong. Thanh Y khẽ lướt Cô bé bị đụng kia thấy thái độ của Thanh Y như liền kéo Thanh Y lại.

"Buông ra" Thanh Y trừng mắt nói.

"Nếu tôi nói không buông, thì sao" Cô bé gái kia cười nói

Lúc này Thanh Y tức giận thực sự, cô dơ tay "Chát" tiếng đánh vang lên. Khuôn mặt trắng nõn của bé gái kia bỗng dưng đỏ lên, in hằn cả một bàn tay vào đó. Cô bé đó bỗng nhiên khóc, Tư Phong chạy đến.

"Y Y sao cháu đánh bạn" Tư Phong hỏi

"Cháu va vào cô ấy, đã xin lỗi rồi, định bồi thường cho cô ấy chiếc váy mới nhưng cô ấy không chịu. Cháu không quan tâm nữa thì cô ấy kéo cháu lại. Cho nên.. cháu mới đánh bạn ấy" Thanh Y cúi đầu xuống nói

"Cho dù vậy, cũng không nên đánh người ta. Cô bé kia cũng không phải cố ý đụng phải con khiến con ngã, con còn đánh lại cô ấy một phát. Y Y mau xin lỗi cô bé đi rồi ta sẽ đưa hai đứa đi ăn kem được không" Tư Phong mỉm cười

Thanh Y là người có phép tắc nên đã cúi người xin lỗi, cô bé kia nín khóc nhưng trông có vẻ vẫn còn dỗi. Thấy vậy, Thanh Y kéo cô bé đó đi ăn kem rồi rủ đi shopping mua những chiếc váy đẹp nhất. Cô bé kia tên là Bạch Tố Cửu, là con gái của chủ tịch tập đoàn Bạch gia. Tố Cửu đang đi dạo phố thì bị cô va vào, tuy không có ác ý nhưng từ nhỏ Tố Cửu đã được yêu chiều nên dễ nảy sinh tính đại tiểu thư. Trước đây cô không có nổi lấy một người bạn vì tính khí đại tiểu thư của mình. Tố Cửu trong lòng thấy Thanh Y là một cô gái rất thú vị, đây là lần đầu tiên có người rủ Tố Cửu đi chơi, xong sau đó còn được Thanh Y dẫn đi ăn, mua những đồ đẹp đẽ. Tố Cửu sau khi đã hết dỗi liền ngỏ lời kết bạn trước với Thanh Y. Cô bé vui vẻ nhận lời.
 
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 8

Bạch Tố Cửu đến gần Thanh Y.

"Y Y họ của cậu là gì vậy" Tố Cửu quay sang hỏi cô.

"Trước thì mình họ Thanh, nhưng sau này có vài chuyện xảy ra, mình được cha nuôi nhận làm con thì họ mình Hoắc" Thanh Y mỉm cười

"Họ.. họ Hoắc sao" Tố Cửu ngạc nhiên.

Thanh Y mỉm cười gật đầu. Bạch Tố Cửu ngạc nhiên, không ngờ mình lại được kết bạn với đứa con nuôi của nhân vật lớn. Ai cũng biết trong thành phố này chỉ có duy nhất một người tên Hoắc Vân Trì, hắn là tổng tài của một tập đoàn kinh tế lớn, cũng là một trong những người đứng đầu Huyết Hắc Quỷ. Người trong Huyết Hắc Quỷ chuyên buôn bán vũ khí ngầm, lạnh lùng như sói hoang, giết người không chớp mắt, cảnh sát cũng không thể nhúng tay vào những người này. Bạch Tố Cửu cũng chỉ nghe qua từ những người khác. Cô chảy mồ hôi hột.

"Cửu Cửu, cậu sao vậy." Thanh Y nhẹ nhàng hỏi

"Mình không sao.. Mà này.. Cậu có biết cha nuôi của cậu là người thế nào không" Tố Cửu hỏi

"Ừm.. Bác Tư bảo cha nuôi là một người lạnh lùng. Mình mới chuyển đến mới có một tuần thôi nên cũng chưa hiểu rõ về cha nuôi" Thanh Y nhìn Tố Cửu thản nhiên nói

"Mình cũng chỉ tò mò thôi. Haha" Bạch Tố Cửu cười gượng

Thanh Y nhìn Tố Cửu cười theo. Bạch Tố Cửu nghĩ người bạn của mình cũng có chút không hề đơn giản. Cũng đã đến lúc về, Tư Phong bảo cô chào Bạch Tố Nhi rồi hai bác cháu cùng đón xe về.

Từ lúc quen biết Bạch Tố Cửu, ngày nào cô ấy cũng rủ Thanh Y đi chơi hết chỗ này lại đến chỗ khác. Lúc thì tiệc trà, lúc thì tiệc ngủ. Quen biết Bạch Tố Cửu khiến cô có thêm nhiều bạn bè hơn. Một tuần cũng đã trôi qua, Thanh Y chơi với các bạn xong liền chạy về. Nữ hầu thấy cô về liền gọi cô lại.

"Y Y có thư nữa này" Nữ hầu nói

"Cảm ơn." Thanh Y đi lại gần rồi dang tay lấy bức thư.

Cô chạy vội lên phòng mở bức thư đó ra. Thì ra lại là thư của Lăng Duật Ngôn, trong thư viết "Y Y anh nhớ nhớ nhớ em nhiều lắm. Sắp kết thúc kì nghỉ rồi, em định đi học trường nào. Anh rất muốn nhanh chóng được gặp em. Lần trước có viết thư cho em, nhưng không thấy hồi đáp lại, anh có chút buồn đó. Em ở đó bận lắm sao. Lần này đọc thư xong nhớ phải gửi lại hồi đáp cho anh nhé. Kí tên: Lăng Duật Ngôn". Đọc xong cô giật mình mới nhớ ra mình quên không viết thư đáp lại lời Lăng Duật Ngôn, cô vội ngồi vào hí hoáy viết rồi cho vào bì thư cẩn thận. Viết xong cô vào phòng tắm ngâm mình trong bồn tắm, nước tắm đủ ấm khiến cho cô rất thoải mái, vừa tắm vừa ngân nga ca khúc mình thích. Tắm xong vừa mặc y phục vào thì có tiếng gõ cửa.

"Y Y con có trong đó không" Bác quản gia hỏi

"Bác vào đi. Con ở trong này" Thanh Y nói

Bác quản gia mở cửa đi vào, tay cầm một chiếc ipad nói: "Y Y con nghe điện thoại của cha nuôi này"

Thanh Y cầm vào ipad thì thấy hình ảnh của Hoắc Vân Trì hiện lên trên máy. Hắn đang ngồi vắt chân, ngồi cầm một ly rượi lắc lắc.

"Cha.. Cha nuôi gọi con ạ" Thanh Y lễ phép nói

Khuôn mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào màn hình, hắn khẽ nhếch miệng, trầm giọng nói: "Có nhớ ta không"

"Nhớ.. Rất nhớ cha nuôi" Thanh Y cười gượng

"Tốt. Mai ta sẽ về, chuẩn bị cho tốt" Hoắc Vân Trì lạnh lùng nói

Thanh Y khẽ gật đầu rồi mỉm cười nhìn vào màn hình. Không nói gì thêm hắn lập tức màn hình.
 
Last edited by a moderator:
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 9

Thanh Y cầm bức thư mà cô viết cho Lăng Duật Ngôn trên bàn đi xuống lầu đưa cho nữ hầu, bảo cô ta nhất đinh phải gửi đúng địa chỉ ghi ở trên. Nữ hầu đang dọn thức ăn trên bàn liền cầm lấy. Thanh Y ngồi vào bàn ăn. Ăn xong cô liền vào phòng mình nghịch đồ chơi một lúc rồi nhắm mắt ngủ. Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy rất sớm, mau chóng thay quần áo. Trước khi cô xuống lầu, cô đi qua căn phòng của cha nuôi. Căn phòng này có một hương rất lạ, Thanh Y rất tò mò nhưng nhớ lại lời dặn cha nuôi không được đi vào các phòng, cô phân vân đấu tranh tư tưởng của mình. Cuối cùng Thanh Y cũng quyết định đi vào, cô nghĩ dù sao thì chắc cha nuôi của mình cũng không về sớm, vào đó xem một chút. Vừa mở cửa, Thanh Y ngạc nhiên khi nhìn thấy khung cảnh bên trong. Phòng của cha nuôi rất đẹp, cô quay mặt nhìn đầu giường thì thấy khung ảnh của cha nuôi và chị Kiều. Cô nhóc đi đến cầm bức ảnh đó lên. Bỗng có tiếng bước chân đi vào.

"Con làm gì ở đây" Tiếng nói trầm vang lên

Thanh Y giật mình, làm rơi khung ảnh xuống, chiếc khung ảnh vỡ ra thành những mảnh thủy tinh, cô xoay người lại, run run nói: "Cha.. cha nuôi"

Nhìn thấy khung ảnh của mình bị vỡ, hắn tối sầm mặt lại: "Ta dặn con như nào."

Thanh Y sợ hãi, bỗng chốc lạnh sống lưng. Thanh Y nhảy rồi chạy qua những mảnh sành đó, cô luồn qua người Hoắc Vân Trì chạy ra ngoài. Thanh Y cứ cắm đầu chạy, cô nghĩ giờ cha nuôi có lẽ rất tức giận chạy đi là an toàn nhất. Cô chạy ra ngoài thự, đang chạy trên đường bỗng nhìn thấy một con búp bê. Thanh Y liền nhặt con búp bê lên rồi tìm một chỗ ngồi dừng chân. Cô vuốt vuốt con búp bê rồi lau đi những vết bẩn trên người búp bê. Đang ngồi chơi bỗng có tiếng bước chân đi đến.

"Bé gì ơi. Em tên gì. Sao em lại ngồi ở đây chơi một mình. Ba mẹ em đâu?" cô gái ngồi xuống hỏi cô bé

Hoắc Thanh Y dừng chơi con búp bê nhìn cô nói:" "Em tên Hoắc Thanh Y. Lạc mất bác Tư rồi. Em ở đây chờ bác"

Cô gái xin phép ngồi cùng Thanh Y, chờ người đến đón cô bé.

Thanh Y nhìn chị gái bên cạnh, hỏi: "Chị xinh đẹp tên gì vậy"

"Chị tên Hạ Mộc Phi. Cứ gọi chị là Phi nhé" Mộc Phi mỉm cười nói

Trò chuyện với Hạ Mộc Phi cô cảm thấy rất vui. Thanh Y còn kể chuyện cười cho Hạ Mộc Phi nghe. Nói chuyện được một lúc thì có tiếng bước chân đi đến.

"Tiểu tổ tông ơi, con đây rồi.. hộc.. hộc" Một người đàn ông trung niên gọi cô bé.

"Bác Tư Phong con ở đây" Hoắc Thanh Y đứng dậy

Đang định chạy đến bên Tư Phong thì Thanh Y nhìn thấy cha nuôi của mình bước đến. Cô bé liền trốn sau lưng Hạ Mộc Phi. Thấy con bé sợ hãi Mộc Phi liền đứng dậy. Hoắc Vân Trì thấy vậy liền nói vài lời Mộc Phi. Thấy cô nhất quyết bảo vệ đứa con gái đằng sau, hắn liền ra lệnh cho Tư Phong lên nói.

"Hạ tiểu thư, con bé làm hỏng đồ của Hoắc tổng mà chạy đi" Tư Phong ghé sát vào tai Mộc Phi nói

Mộc Phi xoay ngươi lại nhìn cô bé, ôn nhu nói: "Y Y nghe lời người nhà. Mau về nhà đi em. Ngoan ngoãn thì ba mới không trách em"

"Không, em không muốn trở về đâu." Hoắc Thanh Y rơm rớm nước mắt, tay vẫn ôm con búp bê

"Còn không mau đưa con bé về" Hoắc Vân Trì ra lệnh cho vệ sĩ của mình

"Hoắc tiểu thư, chúng ta về thôi" Một tên vệ sĩ nói rồi bế cô lên

Lúc bị bế lên Hoắc Thanh Y khóc rồi nhìn Hạ Mộc Phi, nhưng Thanh Y không thể chống đối với ba mình. Ông là người mà cô quí nhất, nhưng cũng là người đáng sợ nhất. Theo lời bác Tư nói đối với ông chống đối lại sẽ không có kết cục đẹp. Đó là điều mà Thanh Y luôn sợ. Hoắc Vân Trì không nói gì nữa liền xoay người đi.
 
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 10

Sau khi trở về, không khí cũng không khá hơn được bao nhiêu. Bầu không khí lạnh lẽo u uất đến rợn người. Hoắc Vân Trì lạnh lùng ngồi trên sofa vắt chéo chân, quan sát một lượt Thanh Y đang đứng. Bị nhìn Thanh Y cảm thấy không thoải mái, cô chí biết cúi đầu xuống.

"Giỏi lắm. Vậy mà lại dám không nghe lời, lại còn có gan chạy ra ngoài" Hoắc Vân Trì trầm giọng nói.

"Con.. con xin lỗi cha nuôi." Thanh Y nói.

"Hôm nay đừng ăn cơm nữa. Vào phòng mình kiểm điểm lại bản thân đi" Hoắc Vân Trì lạnh lùng nói

"Vâng.. thưa cha" Thanh Y khé cúi đầu, nói.

Hắn không nói gì thêm, nhìn cô rồi đứng dạy lên lầu rồi vào trong phòng. Thanh Y vẫn đứng ở đó, Tư Phong thấy vậy liền đến gần cô khẽ xoa đầu.

Thanh Y ngước lên nhìn bác Tư, nhẹ nhàng nói: "Con không sao đâu bác Tư." Ngập ngừng một lúc cô mỉm cười nói tiếp: "Là lỗi của con, chịu phạt là lẽ thường vậy nên bác Tư đừng lo lắng, chỉ là không ăn một ngày thôi, cũng không ảnh hưởng đến sức khỏe được đâu mà.. đúng không"

Nhìn thấy Thanh Y như vậy bác Tư có chút an tâm, nhưng cô đang trong thời kì phát triển làm sao có thể không ăn uống đầy đủ chứ. Thanh y đi vào phòng rồi khẽ đóng cửa. Cô ngoan ngoãn ở trong phòng kiểm điểm bản thân mình. Đang ngồi chơi trong phòng, bỗng nhiên Thanh Y thấy bụng dưới mình rất đau. Cô khẽ nhích người ra một chút, nhìn xuống bên dưới thì thấy một vết máu. Thanh Y nhận ra là ' bà dì cả ' đến, bụng cô một lúc một đau hơn, vì nó đến đột ngột nên cô biết ôm bụng mà nằm cuộn tròn. Hoắc Vân Trì ngồi trong phòng nghĩ lại lời vừa nãy, cảm thấy hình như mình có hơi quá đáng với một đứa trẻ. Hắn liền rời khỏi phòng, gõ cửa nhưng không thấy cô không trả, liền tự ý mở cửa vào. Vừa mở cửa ra thì Hoắc Vân Trì thấy Thanh Y đang nằm, hắn đi đến bên cạnh Thanh Y. Thấy sắc mặt cô xanh xao, lại chảy nhiều mồ hôi, ôm bụng.

"Không sao chứ." Hoắc Vân Trì hỏi

Thanh Y ngước lên, nước mắt đọng khóe mắt cô: "Cha nuôi.. con.. đau bụng quá.. đau quá"

Hoắc Vân Trì nhẹ đỡ cô dậy, bỗng thấy có một vệt máu trên ga giường. Hắn khẽ nhíu mày, khẽ bịt mũi và miệng lại vì thứ mùi tanh trên giường. Mùi máu này khác hẳn với những mùi máu khác. Hoắc Vân Trì quay sang trừng mắt với Thanh Y.

Hắn trầm giọng nói "Nó là gì vậy"

"Con.. con đau quá.. đau" Thanh Y vẫn ôm chặt bụng của mình

"TƯ PHONG.." Hoắc Vân Trì gọi lớn.

Nghe thấy tiếng gọi, quản gia Tư nhanh chóng đi lên trên phòng Thanh Y. Nhìn thấy sắc mặt không tốt, ông quay sang hỏi Hoắc Vân Trì: "Hoắc thiếu, tiểu thư làm sao vậy."

"Ông mau nhìn chỗ kia. Cái đó là gì vậy" Hoắc Vân Trì nói rồi chỉ tay lên chỗ ga giường có vết máu

Tư Phong mỉm cười, ông rút điện thoại ra gọi cho nữ bác sĩ tư nhân đến. Rất nhanh chóng nữ bác sĩ đã đến, cô bác sĩ bảo hai người ra ngoài. Hoắc Vân Trì quay sang hỏi Tư Phong, rốt cuộc con bé bị làm sao. Tư Phong mỉm cười nói đó chỉ là ' bà dì cả' chu kì của con bé thôi, không cần lo. Nghe vậy Hoắc Vân Trì gật gật đầu. Một lúc sau nữ bác sĩ đi ra ngoài, Hoắc Vân Trì đứng chắn cửa.

"Con bé sao rồi" Hoắc Vân Trì lạnh lùng nói

Nữ bác sĩ mỉm cười, lắc lắc đầu: "Hoắc tổng, ngài thực sự không biết con gái hàng tháng là có chu kì sao. Là lần đầu có, lại để con bé đau như vậy. Thiệt là.." Một lúc sau nữ bác sĩ nói tiếp: "Tôi đã cho con bé uống thuốc giảm đau rồi, cho con bé ăn uống đầy đủ, thường xuyên uống nước nóng giữ ấm bụng là không sao rồi. Nhớ nhắc con bé thường xuyên thay ' cái đó' nhé."

"Cái đó là cái gì" Hoắc Vân Trì lạnh lùng hỏi.

"Ôi trời.. cái đó mà ngài cũng không biết sao. Cái đó là băng vệ sinh đó" Nữ bác sĩ nhìn Hoắc Vân Trì mỉm cười: "Thôi không còn gì nữa thì tôi về đây."

Hoắc Vân Trì không nói gì chỉ hạ lệnh cho Tư Phong tiễn nữ bác sĩ về.
 
Last edited by a moderator:
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 11

Sau khi nữ bác sĩ về, Hoắc Vân Trì mở cửa phòng thì thấy Thanh Y đang ngồi trên giường. Hắn sai nữ hầu đem chiếc ga giường kia đi, còn không quên dặn nữ hầu đi mua những thứ con gái đến tháng hay dùng. Hắn đi vào phòng mình lên mạng tra xem con gái đến tháng nên ăn gì cho hết đau bụng. Hắn thấy nước gừng có hiệu quả với nhiều người nên quyết định xuống bếp tự mình làm. Đây là lần đầu hắn xuống bếp, trước đây toàn cầm súng chưa bao giờ cầm dao. Hắn chặt những miếng gừng lúc thì to lúc thì nhỏ, còn chẳng thèm gọt vỏ. Hắn bật bếp lên cho nước vào nồi, đợi nước sôi rồi thả những miếng gừng lại. Sau khi đợi sôi lần nữa, hắn tắt bếp rồi đổ ra bát. Bảo Tư Phong mang lên nhưng không được nói là hắn làm.

Tư Phong mang lên khẽ gõ cửa, từ ngoài nói vào: "Tiểu thư, tôi vào nhé"

"Vâng, bác vào đi" Thanh Y nói

Tư Phong mở cửa, lại gần cô: "Tiểu thư đây là trà gừng cô uống đi"

"Cảm ơn bác Tư" Thanh Y mỉm cười nhận lấy

Vừa uống một ngụm, Thanh Y ho sặc sụa. Tư Phong thấy vậy lấy nước lọc cho cô, khẽ vuốt lưng cô. Sau khi thấy ổn hơn, Thanh Y muốn nghỉ ngơi một chút, quản gia Tư liền khẽ đóng cửa lại. Ông cầm bát nước gừng mang sang cho Hoắc Vân Trì. Thấy ông cầm bát nước gừng vẫn còn nguyên hắn khẽ nhíu mày.

"Sao bát nước gừng còn nguyên. Con bé không chịu uống à" Hoắc Vân Trì hòi

Tư Phong mỉm cười, khẽ đặt bát nước gừng xuống bàn làm việc của hắn nói: "Hoắc thiếu, người uống thử đi"

Hắn nhìn bát nước gừng rồi cầm lên, vừa uống một ngụm hắn liền nhổ ra. Nhìn chằm chằm vào bát nước gừng.

"Khó uống vậy sao" Hoắc Vân Trì nói

"Vâng, tiểu thư cũng giống ngài đó" Tư Phong mỉm cười

Hoắc Vân Trì bảo quản gia Tư mang bát canh gừng đó đổ đi. Hắn ngồi tựa lưng vào ghế nghĩ, ngày kia cô đi học rồi không biết nên cho học ở đâu. Hắn lấy điện thoại ra gọi cho trợ lí của mình tìm một ngôi trường tốt cho Thanh Y. Chỉ vài phút sau, trợ lí của hắn đã báo cáo lại. Ngôi trường tốt cách thự của hắn khá xa nhưng lại cùng đường đến công ty hắn vậy nên hắn quyết định chọn trường đó. Bữa tối đã dọn xong, Thanh Y đi đến trước phòng hắn.

"Cha nuôi, thức ăn đã được dọn ra rồi. Người xuống ăn ạ" Thanh Y lễ phép nói

"Biết rồi" Hoắc Vân Trì lạnh lùng đáp.

Hắn mở cửa thấy cô đứng chờ, để không giống lần trước hắn liền nhẹ cầm tay cô kéo đi. Mỗi khi bước xuống một bậc hắn lại quay lại nhìn bước chân cô. Cuối cùng cũng xuống được lầu. Hai người ngồi vào bàn ăn. Cô ngồi đối diện hắn.

"Ngày kia con sẽ đi học trường Thanh Lăng. Đó là trường tốt nhất vậy nên học hành cho cẩn thận" Hoắc Vân Tri lạnh lùng nói

"Vâng.. Cha nuôi" Thanh Y khẽ đáp lại

Không nói gì nữa Thanh Y mời Hoắc Vân Trì ăn rồi mới bắt đầu ăn cơm.
 
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 12

Ăn cơm xong Hoắc Vân Trì ra phòng khách ngồi, Thanh Y cũng ra đó ngồi nhưng không dám ngồi gần. Hắn nhìn cô rồi mở tivi lên xem, đúng lúc tivi đang chiếu cảnh hôn của một diễn viên nổi tiếng. Thanh Y thấy vậy liền đỏ mặt lên, quay mặt đi. Cô nhận ra nhân vật nữ đóng trong cảnh hôn đó là Tô Chi Ngọc, nữ diễn viên nhận được nhiều Awards nhất trong năm nay với những vai diễn rất xuất sắc.

Bộ phim mà cô ấy đang đóng chính là "Tử Hoa Tuyết ngoại thành". Đây là tiểu thuyết mà Thanh Y thích nhất, câu chuyện xoay quay nhân vật Thụy Vân Vũ – một cô gái có làn da như hoa tuyết nhưng mắt không thể nhìn thấy, một cô gái khác đã hiến mạc giác cho cô trước khi cô ấy chết vì bệnh ung thư, sau khi đôi mắt sáng lại thì số phận của Vân Vũ phải làm kẻ thế thân cho cô gái hiến mạc giác, trải qua bao nhiêu chuyện Vân Vũ mới tìm được tình yêu của mình.

Thấy Thanh Y mặt đỏ mặt Hoắc Vân Trì lại gần ngồi cạnh cô, khẽ cúi gần xuống sát với khuôn mặt nhỏ bé của Thanh Y.

"Cô ấy có đẹp không? Muốn được nổi tiếng như vậy không?" Hoắc Vân Trì lạnh lùng hỏi

"Cô ấy rất đẹp. Con cũng muốn nổi tiếng nhưng.." Thanh Y ngập ngừng nói

Hắn sát lại gần hơn nữa, hơi thở phả vào tai của Thanh Y khiến cô đỏ mặt, hắn nhìn cô nhẹ giọng nói: "Nhưng sao.."

"Nhưng ở trong ngành giải trí có rất nhiều qui tắc ngầm. Để có thể nối tiếng thì phải có.. có.." Thanh Y nói

"Có cái gì.." Hoắc Vân Trì lạnh lùng hỏi

"Kim chủ ạ" Khuôn mặt của Thanh Y lúc này đỏ lên như trái cà chua

Hắn khẽ nhếch miệng cười, nói: "Điều đó thì yên tâm đi"

Thanh Y quay mặt sang, khẽ chạm đôi môi nhỏ vào má hắn. Cô giật mình khẽ đẩy hắn ra rồi ngồi xa một chút. Đúng lúc đó Tư Phong đi ra bảo với hắn là có nhân viên nam đến may quần cho Thanh Y đến, muốn Thanh Y lên phòng để đo. Cô vội vàng đứng dậy xin phép rồi lên phòng. Tư Phong dẫn người may đo kia lên phòng Thanh Y. Hắn thấy vậy cũng đi theo luôn. Lên đến phòng nhân viên nam bắt đầu lấy một dây thước đo ra. Người đó bắt đầu đo cho cô từ độ rộng của vai, chiều dài của tay, bắp tay, đến phần đo ngực nhân viên nam kia bắt cô dang hai tay ra. Thanh Y vừa dơ hai tay ra, Hoắc Vân Trì liền đến gần giật lấy sợ dây thước đo.

"Để tôi làm. Cậu ghi lại" Hoắc Vân Trì lạnh lùng nói

Nhân viên nam không nói gì liền đứng sang một bên cầm cuốn sổ ghi. Hoắc Vân Trì đứng trước mặt Thanh Y vòng dây từ đằng sau cô ra đằng trước ngực, sau khi đo xong ngực hắn cầm dây đo các chỗ khác. Sau khi có những số đo của Thanh Y nhân viên nam ngạc nhiên.

"Cô bé này quả thực có dáng người rất đẹp. Mặc bộ đồng phục ở trường chúng tôi chắc chắn sẽ rất đẹp đây" Nhân viên nam nói

"Đẹp là tốt" Hoắc Vân Trì lạnh lùng đáp lại

Thanh Y nghe vậy liền đỏ tai lên. Hoắc Vân Trì nhìn chằm chằm vào cô khẽ nhếch miệng cười. Nhân viên nam kia bảo ngày mai sẽ nhận được luôn quần áo. Hoắc Vân Trì bảo Tư Phong tiễn nhân viên nam về.
 
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 13

Nhân viên nam may đo về, Hoắc Vân Trì đến lại gần bế Thanh Y lên giường, đi đến chỗ tủ quần áo tìm cho cô một bộ đồ ngủ, tìm thấy một bộ vừa ý hắn liền ném đến chỗ Thanh Y. Bộ quần áo rơi trúng đầu cô khiến cô bị che mất tầm nhìn, Thanh Y liền cầm nó xuống. Hoắc Vân Trì quay mặt đi.

"Mặc nó vào" Hoắc Vân Trì lạnh lùng nói

"Vâng" Thanh Y nhẹ đáp lại

Một hồi sau khi cô mặc xong hắn quay mặt lại nhìn cô, thân hình đúng là rất đẹp. Một thân hình nhỏ nhắn với làn da trắng nõn, với mái tóc đen dài. Vẻ đẹp của cô thật sự rất cám dỗ. Hoắc Vân Tri đi lại gần cô, dơ tay ra khẽ vuốt lấy khuôn mặt nhỏ bé của Thanh Y.

"Đẹp. Rất thích hợp làm diễn viên" Hoắc Vân Trì lạnh lùng nói

Thanh Y không nói gì chỉ ngước lên nhìn hắn. Hắn vẫn giữ khuôn mặt của cô, ngước lên lâu quá khiến cho cổ của cô khó chịu. Thanh Y kêu mỏi cổ hắn mới bỏ tay ra. Bỗng dưng bên ngoài trời đổ mưa, sấm chớp kêu rất to. Thanh Y từ nhỏ đã rất sợ những cơn mưa to kèm theo những tiếng sấm. Cô thấy vậy liền lầy chăn chùm kín người. Hoắc Vân Trì khẽ nhếch miệng cười, nghĩ rằng cô rất giống một chú chuột nhỏ. Hắn đi lại gần ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ đặt tay lên chiếc chăn cô đang cuộn tròn.

"Sợ đến vậy à" Hoắc Vân Trì hỏi

Thanh Y thò đầu ra gật gật đầu, tiếng sấm bỗng vang lần nữa, cô lại rụt vào trong. Hắn khẽ vỗ vỗ chiếc chăn, ôn nhu nói: "Tối nay ngủ cùng con được không"

Thanh Y khẽ nằm gọn vào một chỗ nhưng vẫn không chịu chui ra khỏi chăn. Vân Trì tắt điện ở phòng cô đi khẽ nằm bên cạnh, hắn chọc chọc vào chiếc chăn.

"Không nóng à" Hoắc Vân Trì

"Không nóng đâu ạ" Thanh Y bình thản nói

Không quan tâm nữa Hoắc Vân Trì nhắm mắt lại ngủ. Nằm bên cạnh cha nuôi tim Thanh Y trở nên đập mạnh, trong không gian yên tĩnh trong chiếc chăn nhỏ cô nghe được nhịp tim của mình. Khi nghe thấy tiếng mưa ngớt, Thanh Y khẽ mở chăn ra. Vừa mở ra thì thấy cha nuôi đã ngủ, cô không dám động đậy mạnh vì sợ cha nuôi cô sẽ thức giấc. Cô nằm im thin thít cuối cùng thì cũng chợp mắt ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh dậy Thanh Y thấy mình nằm lên người Hoắc Vân Trì, cô giật mình định khẽ ngồi dậy thì Vân Trì mở mắt. Hắn khẽ đặt tay lên đầu cô, xoa xoa đầu.

"Người ta dễ chịu đến mức con trèo lên để ngủ hả" Hoắc Vân Trì khẽ cong môi nói

"Con.. con không có" Thanh Y đỏ mặt

Thanh Y nhanh chóng dậy rồi xuống khỏi giường, nhanh chóng vào phòng tắm. Hoắc Vân Trì khẽ cười, thật ra tối qua thấy cô ngủ ngon quá lại bám vào tay của hắn kêu mát mát, hắn thấy vậy liền khẽ nhấc cô liên người mình.
 
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 14

Thanh Y dậy rồi, hắn cũng ngồi dậy đi xuống giường rồi về phòng. Rửa mặt xong Thanh Y đi ra ngoài, thấy hắn đã đi rồi cô liền ra khỏi phòng đi xuống bếp. Nữ hầu lúc này chuẩn bị bữa sáng, một lúc sau thì hắn đi xuống. Hoắc Vân Trì mặc bộ vest đen, tóc vuốt ngược ra sau, tay cầm chiếc kính râm. Hắn xoay người về phía phòng bếp.

"Tôi đi làm trước, không cần dọn bữa sáng của tôi ra" Hoắc Vân Trì lạnh lùng nói.

"Vâng Hoắc thiếu" Nữ hầu nhẹ nhàng nói

Hoắc Vân Trì không nói gì nữa liền trực tiếp ra xe rồi phóng đi. Thanh Y tiếp với bữa sáng của mình. Đang ăn bỗng Tư Phong đi vào bảo với cô rằng có Tố Cửu đến chơi. Nghe vậy cô không ăn nữa vội bỏ đồ ăn xuống chạy lên phòng thay y phục. Thay xong cô đi xuống đã thấy Tố Cửu đang ngồi ở ghế, thấy Thanh Y ra Tố Cửu liền chạy đến.

"Y Y lâu rồi không gặp. Nhớ cậu lắm đó" Tố Cửu tươi cười nói

"Ừm. Lâu rồi không gặp" Thanh Y mỉm cười

"Đúng rồi. Ngày mai đi học rồi, cậu đã chuẩn bị gì chưa" Tố Cửu hỏi

Thanh Y lắc đầu nói chưa, thấy vậy Tố Cửu liền bảo cô đi cùng cô ấy đi mua đồ cho ngày mai đi học. Thanh Y đồng ý rồi xin phép đi cùng Tố Cửu. Khi đi đến hiệu đồ mua bán hai cô bé chọn đồ khá giống nhau. Chọn xong hai người đi xuống tiệm nước ngồi uống. Đang uống Thanh Y bỗng nhìn ra bên ngoài thì thấy Hoắc Vân Trì đi cùng với cô gái nào đó. Thanh Y tự hỏi cô gái đó là ai, cha nuôi mình có người yêu mới rồi sao, cha nuôi mình đã quên chị Kiều rồi sao. Bao nhiêu câu hỏi cứ hiện lên trong tâm Thanh Y. Thấy Thanh Y ngẩn người ra, Tố Cửu liền lay lay người cô.

"Y Y bên ngoài đó có gì mà cậu chăm chú thế" Tố Cửu nhẹ hỏi

"À.. ừm.. không có gì đâu" Thanh Y khẽ cười

Thanh Y nói vậy nhưng vẫn nhìn ra phía ngoài, một lúc sau thì không thấy cha nuôi và cô gái đó đâu. Cô đứng dậy rồi bảo Tố Cửu là cùng cô về nhà. Tâm trạng không thoải mái, cô liền rủ Tố Cửu ở lại nhà mình làm bánh. Tố Cửu nhận lời của cô liền bảo trở lí của mình đi mua đồ về làm. Tại nhà của Thanh Y, hai người cùng nhau đập trứng, trộn bánh rồi tạo ra những hình con thú trông rất đẹp mắt. Trong lúc chờ bánh đang nướng Thanh Y cùng Tố Cửu lên xem bộ phim "Tử Hoa Tuyết ngoại thành" của Tô Chi Ngọc. Bộ phim rất cảm động khiến hai người đều khóc. Xem xong bộ phim thì cũng đến giờ Tố Cửu phải về, Tố Cửu bảo cô cứ giữ những chiếc bánh đó lại. Sau khi Tố Cửu về Thanh Y lấy mấy chiếc bánh đã được nướng xong cất vào tủ.

Tối đến khi cô ngồi ăn cơm với Hoắc Vân Trì xong liền nhớ đến mấy chiêc bánh chạy đi lấy. Cô đưa ra trước mặt Hoắc Vân Trì.

"Cha nuôi, hôm nay con làm bánh, mời người ăn thử" Thanh Y mỉm cười

Hoắc Vân Trì cầm một chiếc bánh lên ăn thử, vừa cắn một miếng hắn tối sầm mặt lại. Thấy hắn không nói gì Thanh Y liền hỏi nó có ngon không, hắn quay sang nhìn cô rồi nói ăn thử. Vừa ăn một miếng Thanh Y liền đi lấy nước uống vì chiếc bánh quá mặn. Cô đỏ mặt lên bảo với hắn định đổ đi nhưng hắn lại bảo cứ để đó rồi hắn cầm hộp bánh đi lên phòng.
 
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 15

Hoắc Vân Trì mang hộp bánh lên phòng rồi bảo Tư Phong tìm thứ thuốc gì có thể đảm bảo giữ cho những chiếc bánh được nguyên vẹn. Tư Phong thấy vậy liền cười thầm trong lòng. Thanh Y lúc này cũng đã nhận được bộ đồng phục, cô liền chuẩn bị đồ cho buổi khai trường ngày mai. Tất cả đã được sắp xệp hoàn hảo, cô trèo lên giường ngủ rồi nghĩ đến ngôi trường mà mai mình sẽ học. Cứ nghĩ hết thứ này đến thứ khác, cô còn nghĩ rằng không biết mình có thể gặp Lăng Duật Ngôn hay không. Thanh Y cứ loanh quanh với những ý nghĩ cuối cùng thiếp đi lúc nào không biết.

Sáng hôm sau, Thanh Y dậy rất sớm. Cô rửa mặt rồi thay bộ đồng phục mới may của mình. Bộ đồng phục của cô rất đẹp, có vài phần nhìn rất giống với kiểu hoàng gia. Thanh Y cầm cặp sách của mình xuống lầu, đặt nó ở ghế phòng khách rồi vào bếp ăn bữa sáng. Hoắc Vân Trì cũng đã đợi ở đó, cô ngồi đối với hẵn.

Hoắc Vân Trì đang ăn chợt nhìn cô, lạnh lùng hỏi: "Tối qua ngủ ngon chứ"

Cô ngẩng đầu lên nhìn hắn khẽ trả lời: "Ngủ ngon lắm ạ"

Hoắc Vân Trì gật đầu rồi không ăn nữa, Thanh Y cũng đã ăn xong. Thấy vậy hắn bảo sẽ đưa cô đến trường. Vừa xuống xe ai cũng hướng mắt về chiếc xe sang trọng kia, càng ngạc nhiên hơn khi thấy một cô bé vô cùng đẹp bước xuống khỏi xe. Trước khi Hoắc Vân Tri rời đi, Thanh Y chào hắn, hắn không nói gì chỉ vẫy tay một cái rồi đi. Bỗng nhiên từ đâu đến có một bàn tay nắm lấy tay cô.

Thanh Y ngoảnh lại thì thấy Lăng Duật Ngôn, cô liền mỉm cười nói: "Duật Ngôn, lâu rồi không gặp anh"

Lăng Duật Ngôn kéo người cô lại ôm lấy cô: "Anh nhớ em lắm đó"

Thanh Y mỉm cười, đang định ôm lại hắn thì tự nhiên có ai đó lôi cô ra. Thì ra là Bạch Tố Cửu, cô ấy trừng mắt nhìn Lăng Duật Ngôn rồi nói không cho phép anh ấy động vào người Thanh Y. Lăng Duật Ngôn ngạc nhiên nhìn Tố Cửu mỉm cười, khẽ xoa đầu Tố Cửu. Bị xoa đầu Tố Cửu cảm thấy khó chịu liền gạt tay nhanh chóng kéo Thanh Y đi. Đến chỗ khác Tố Cửu mới buông tay cô ra.

"Y Y anh ta là ai thế" Tố Cửu hỏi

"Là bạn lúc còn ở cô nhi thôi" Thanh Y thản nhiên trả lời

Tố Cửu gật đầu. Bỗng tiếng vang trống trường vang lên, Tố Cửu kéo Thanh Y đi tập trung cùng mọi người. Sau khi tập trung hai người được xếp vào cùng một lớp, Tố Cửu xin làm bạn cùng bàn với Thanh Y.
 
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 16

Từ ngày đi học cô bận lắm, lúc nào cũng một đống bài tập. Có hôm thức đến một, hai giờ để làm bài tập, có lúc còn ngủ gật trên bàn. Mấy hôm nay Hoắc Vân Trì cũng bận xử lí tài liệu cũng không có thời gian hỏi han cô. Thanh Y mặc dù tuy có chút mệt nhưng lúc nào đến lớp cô cũng nhận được lời động viên. Ngày nào Lăng Duật Ngôn cũng qua nói chuyện rồi chơi với với cô. Hôm nay Hoắc Vân Trì nghỉ làm sớm liền đến trường đón cô. Tan học, Thanh Y cùng Lăng Duật Ngôn cùng ra khỏi cổng trường, cô vừa đi vừa cười với cậu. Hắn ở trong xe thấy cô vui vẻ khi ở bên người khác, khẽ nhíu mày bước xuống xe rồi tiến đến chỗ Thanh Y. Cô đang đi thì tự nhiên bị chặn lại, ngướng lên nhìn thì thấy cha nuôi. Thanh Y giật mình lùi về phía sau.

"Cha.. cha nuôi. Người đến đón con ạ" Thanh Y hỏi

Hoắc Vân Trì không để ý lời của Thanh Y, lạnh lùng trả lời: "Đi về"

Sắc mặt của hắn khiến cô bỗng chốc cảm giác lạnh sồng lưng. Cô vội vàng trèo lên xe, Hoắc Vân Trì nhìn chằm chằm vào Lăng Duật Ngôn rồi nói tránh xa con bé ra, Lăng Duật Ngôn trừng mắt nhưng không làm được gì. Thanh Y ngồi ở trong xe nên không nghe thấy bọn họ nói gì, một lúc sau Hoắc Vân Trì mới trở lại xe.

"Từ giờ không được chơi với thằng đó nữa" Hoắc Vân Trì nói

"Nhưng.. Anh ấy rất tốt với con." Thanh Y nhẹ nhàng đáp

"Ta cho phép con cãi lại sao" Hoắc Vân Trì trừng mắt nhìn cô

"Con.." Thanh Y không nói được gì thêm.

Cô cúi đầu xuống trong lòng có chút buồn, tự nhiên phải ngừng chơi với một người bạn cô không can tâm. Về đến nhà cô chạy vào phòng đóng cửa lại. Hoắc Vân Trì bực mình không kém mặc kệ cô liền vào phòng của mình, hắn gọi cho trợ lí của mình bảo hắn sắp xếp một trường học bên nước ngoài. Trợ lí của hắn lập tức gửi cho hắn mấy trường ở bên Mỹ. Sau khi chọn được trường phù hợp với Thanh Y hắn liền đăng ký cho cô. Đến giờ ăn tối cả hai người đều không nói gì. Hoắc Vân Trì nhìn cô

"Từ ngày mai nghỉ học ở trường." Hoắc Vân Trì lạnh lùng nói

"Vì sao con không thể đi học nữa ạ?" Dưới ánh đèn, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhỏ Thanh Y lộ ra vẻ thất vọng và tủi thân.

"Ta đã sắp xếp nơi học tốt nhất ở nơi khác." Hoắc Vân Trì lạnh lùng nói

"Con sẽ rời khỏi đây ạ" Thanh Y hỏi

"Tạm thời là như thế, nhưng sẽ sớm quay lại khi con mười tám tuổi" Hoắc Vân Trì trả lời

Cô nhóc Thanh Y nghịch nghịch bát cơm. Mười tám tuổi, bây giờ cô mới có mười ba tuổi, còn phải chờ tận năm năm nữa.

Nhìn dáng vẻ cô bé cúi đầu không nói, quản gia Tư Phong đau lòng vuốt tóc cô, "Đừng buồn, con sẽ sớm quay lại thôi"

Thanh Y ngẩng đầu, dâng lên đôi mắt đẹp đáng thương Khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ của Thanh Y lộ ra một tia hi vọng: "Con sẽ ngoan mà, cha nuôi con có thể ở lại không ạ?"

"Không được" Hoắc Vân Trì lạnh lùng nói

Cuối cùng thì Thanh Y không nói được gì phải chấp nhận và sang Mỹ học.
 
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 17

Năm năm sau, tại sân bay, một cô gái đeo kính dâm mặc một bộ váy trắng cùng với dáng người nhỏ bé xách vali bước ra khỏi máy bay. Cô vừa đi xuống liền nhìn thấy một ông già trung niên và một số vệ sĩ đầu cạo trọc cũng đang đeo kính mặc vest đen cầm biển. Trên biển có ghi "Hoắc Thanh Y, chào mừng trở về". Thấy vậy, cô liền đi đến chỗ bọn họ

Cô vừa tiếp lại gần, họ lập tức cúi người xuống, đồng thanh nói: "HOẮC TIỂU THƯ, MỪNG CÔ VỀ NƯỚC"

Thanh Y bị bọn họ làm cho giật mình, lùi lại mấy bước. Tất cả mọi người ở sân bay đều bị cô làm cho chú ý, tất cả đều hướng mặt về phía cô. Quản gia Tư đứng thẳng người rồi khẽ cười. Đã năm năm cô không gặp ông, trông ông có vẻ già đi rất nhiều. Thanh Y tiến đến ôm lấy.

"Bác Tư cháu nhớ bác lắm đó" Thanh Y mỉm cười nói

"Ta cũng rất nhớ con. Giờ con lớn thật đấy. Năm năm trước chỉ là một cô nhóc tinh nghịch giờ đã trở thành một thiếu nữ rồi" Tư Phong cười nói rồi vỗ vỗ nhẹ lưng cô

"Con đã không còn là một đứa trẻ nữa rồi" Thanh Y nói rồi cười ' hì hì'

Thanh Y không ôm Tư Phong nữa, cô đứng thẳng dậy rồi cùng bọn họ trở về thự. Ngày hôm nay cô trở về, cũng là ngày cô sinh nhật lần thứ mười tám. Sau khi về đến nhà, bác Tư Phong bảo cô nhanh chóng đi tắm rồi đi nhanh chóng đi chơi với Tố Cửu, vì cô bé Bạch gia này chờ cô rất lâu rồi, Tư Phong còn bảo cô là nhớ mời cô bé đó tối đến đây dự sinh nhật do Hoắc tổng tổ chức tiện chúc mừng cô trở về. Thanh Y nghe vậy liền nói vâng rồi lên phòng tắm rửa sạch sẽ. Tắm xong cô vội vàng xin phép bác Tư ra ngoài rồi đón xe đến tìm Bạch Tố Cửu. Lúc đến thự của Tố Cửu, Thanh Y thấy cô đang chăm sóc vườn hoa của mình, cô khẽ nhẹ nhàng đi đến.

"ÒA" Thanh Y nói to

Tố Cửu đang cắt lá cây bị giật mình liền rơi kéo xuống, cô quay người thì thấy Thanh Y. Tố Cửu vui lắm liền ôm chầm lấy cô.

"Y Y Cậu trở về rồi. Nhớ cậu lắm đó. Đi mà chả nói lời nào cả, có biết mình buồn lắm không hả" Tố Cửu nói

"Xin lỗi. Mình trở về rồi nên đừng buồn nữa" Thanh Y khẽ an ủi, cô khẽ đầy người Tố Cửu ra mỉm cười nói "Hôm nay cha nuôi mình tổ chức sinh nhật tiện chào mừng mình về nước, tối đến nhé"

"Sinh nhật cậu sao. Vậy đi chọn quà cùng mình đi" Tố Cửu vui vẻ nói

"Quà cáp gì, có phải trẻ con nữa đâu. Cửu Cửu" Thanh Y nhìn Tố Cửu rồi cười

Tố Cửu lắc lắc đầu bảo không được rồi cô bảo quản gia của mình chở hai người đi mua quà cho Thanh Y. Ở hiệu chọn quà, cô cùng Tố Cửu đang chọn thì có tiếng bước chân lại gần, Thanh Y bỗng bị một bàn tay bám vào vai, cô giật mình liền cầm bàn tay đó rồi vật người đó ra phía trước.
 
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 18

Người kia bị vật liền ngã xuống đất, mọi người trong cửa hàng liền xúm tới đỡ hắn ta dậy. Tố Cửu đứng bên cạnh Thanh Y cũng bị giật mình, cô lay lay người Thanh Y hỏi có chuyện gì, sao tự nhiên lại vật người tar a vậy. Thanh Y im bặt, không nói câu gì, một lúc sau mới bảo phản xạ tự nhiên. Người con trai kia ngồi dậy, mãi một lúc mới đứng dậy, phủi quần áo xoay người tiến đến chỗ Thanh Y.

"Tiểu Y, thật manh động" Người con trai mỉm cười nói

"Anh là ai, sao biết tên tôi" Thanh Y lạnh lùng nói

"Anh là Lăng Duật Ngôn đây, mới năm năm mà không nhận ra anh à" Lăng Duật Ngôn buồn rầu nói.

"Anh.. anh Ngôn." Thanh Y ngạc nhiên mở to mắt, một lúc sau nói tiếp: "Em.. em xin lỗi. Tại anh thay đổi nhiều quá, em không nhận ra"

"Anh vẫn thế, thay đổi chỗ nào" Lăng Duật Ngôn hỏi

"Anh.. Anh cao hơn, đẹp trai hơn còn.. trưởng thành hơn nữa" Thanh Y nói

Lăng Duật Ngôn xoa đầu cô rồi mỉm cười, hắn hỏi cô tại sao ở đây. Thanh Y chỉ bảo là hôm nay sinh nhật cô nên Cửu Cửu muốn đi đến đây mua quà. Lăng Duật Ngôn hôm nay đến đây cũng là để mua quà cho Thanh Y vào mỗi năm, nhưng những năm trước không tặng được hắn liền mang về cất đi và hy vọng một ngày sẽ tặng chúng cho Thanh Y. Trong lòng Lăng Duật Ngôn vui lắm, cậu chờ ngày này lâu lắm rồi, cuối cùng cũng có thể tặng chúng cho cô. Thanh Y mời hắn đến bữa tiệc tối nay rồi xin phép hắn cùng Tố Cửu đi về.

Bữa tiệc sinh nhật của Thanh Y được tổ chức rất hoành tráng, bánh sinh nhật của cô được đặt thành bánh có ba tầng nhưng không quá to mà rất gọn gàng, tinh tế. Mỗi tầng có sắc màu riêng xen lẫn giữa hồng, đen, trắng vô cùng đẹp mắt. Ở đỉnh hoa còn có những cánh hoa Tigon, được tạo hình vô cùng sắc nét, chân thật. Trang trí xa hoa, sáng lóa. Bữa tiệc này không đơn giản chỉ là sinh nhật mười tám tuổi của Thanh Y mà còn là một buổi lễ chào mừng cô trở về.

Sauk hi về thự cùng Thanh Y, đôi mắt Tố Cửu lộ vẻ tò mò, hỏi: "Thanh Y mình thực sự muốn tối đến ngay bây giờ."

Thanh Y bật cười: "Cửu Cửu, đêm nay là sinh nhật mình, sao còn vội vàng hơn cả mình thế."

"Người ta chỉ muốn hóng xem tối nay có anh chàng nào đẹp trai đến đó không thôi. Hì Hì. Nhưng mà yên tâm mình sẽ chuẩn bị một món quà thật đặc biệt cho cậu" Tố Cửu vui vẻ nói

Thanh Y cốc vào đầu cô một cái, rồi nói Tố Cửu thật là mê trai mà. Tố Cửu nhìn cô cười lớn. Thanh Y thấy trời cũng đã hơi tối rồi liền bảo Tố Cửu ở lại nhà mình luôn, rồi lấy y phục của mình cho Tố Cửu, bắt cô ấy đi tắm. Tư Phong gọi cho người trang điểm đến cho hai người.

Màn đêm buông xuống, cuối cùng buổi sinh nhật đã đến. Ánh đèn chiếu xuống một chiếc xe thể thao đang lao nhanh đến. Chiếc xe phóng nhanh khiến cho những cây cối bên cạnh tạo ra tiếng xào xạc. Ngay sau đó chiếc xe dừng lại, người bước xuống xe chính là Lăng Duật Ngôn, Ánh sáng vây quay hắn giống như vương tử vậy.
 
78 ❤︎ Bài viết: 58 Tìm chủ đề
Chương 19

Lăng Duật Ngôn bước vào thì quản gia Tư tiếp khác mời hắn ngồi ở phía bàn đã chuẩn bị sẵn đồ ăn và rượi, một lúc sau tất cả các bạn của Thanh Y, còn có cả khách của Hoắc Vân Trì. Khách của Hoắc Vân Trì đều là những người có khả năng hợp tác trong thương nghiệp với hắn, trong đó có cả nhưng người Huyết Hắc Quỷ cũng đến. Thanh Y cùng Tố Cửu chuẩn bị xong liền đi xuống lầu. Mọi người ai cũng hướng mắt đến Thanh Y bởi hôm nay cô rất đẹp. Lăng Duật Ngôn cầm quà với bó hoa đứng dậy, đi đến chỗ cô.

"Tiểu Y, sinh nhật vui vẻ" Lăng Duật Ngôn giọng trầm thấp, rất dễ nghe

Hắn đưa quà và bó hoa đến trước mặt Thanh Y, khuôn mặt tỏ vẻ dịu dàng. Thanh Y mỉm cười nhận lấy quà rồi nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn anh, Duật Ngôn"

Lăng Duật Ngôn đang định tiến đến ôm cô thì Tố Cửu tự nhiên đến cầm lấy tay Thanh Y kéo đi đến chỗ nơi chứa những món ăn đã được chuẩn bị. Lăng Duật Ngôn mất đi cả hứng. Cả biệt thự sáng như cung điện hoàng gia, khắp nơi thoang thoảng mùi thức ăn và rượi vang thơm dịu lan tỏa. Những món đều là những món có mùi vị khác nhau, thực thể hiện trắm loại mỹ thực nước Mỹ lừng danh, ngoài ra trên bàn đặt rất nhiều chai rượi vang sang và rất nổi danh.

Buổi tiệc sinh nhật bắt bầu, khi ánh đèn trong phòng sáng lên những người đầu bếp kéo chiếc xe chứa bánh sinh nhật vào chính giữa, từ không trung những cánh hoa Tigon bắt đầu rơi xuống. Gió nhẹ lướt qua, cởi ra sự xa hoa, từng cánh hoa bay quanh quẩn bên Thanh Y. Màu hồng nhàn nhạt của những cánh hoa bay trong không khí tạo nên một khung cảnh mộng ảo. Hôm nay Thanh Y mười tám tuổi đã thoát khỏi sự ngây thơ, lộ ra sự quyến rũ của một người trưởng thành. Quản gia Tư đứng lên chỗ cao nhất.

"Các vị, cảm ơn mọi người đã đến tham dự tiệc sinh nhật của tiểu thư Thanh Y. Hôm nay là sinh nhật của tiểu thư, cũng đồng thời là buổi lễ chào mừng cô về nước, hi vọng hôm nay mọi người hãy vui vẻ" Tư Phong vui vẻ nói.

Thanh Y đi đến chỗ chiếc bánh sinh nhật, trên tay cầm một con dao nhỏ, cắt một miếng bánh ngọt, cầm một ly rượu vang dơ lên. Mọi người ở phía dưới cũng cầm ly rượu dơ lên đồng thanh nói "Hoắc Thanh Y, sinh nhật vui vẻ"

Nói rồi mọi người cùng cô uống cạn ly rượu. Một nữ hầu mang món quà của Lăng Duật Ngôn vừa nãy lên, Thanh Y mở chiếc hộp quà được bọc rất tinh xảo ra, cô ngạc nhiên mở to mắt bên trong là một chiếc váy màu lam nhạt, đẹp đến mức khó có thể cưỡng lại. Mọi người bên dưới vỗ tay, rồi lần lượt lên tặng. Tố Cửu tặng cho cô chiếc vòng cổ vô cùng đẹp, nó rất hợp với bộ váy tối nay mà Thanh Y mặc. Người trong Huyết Hắc Quỷ cũng đại diện một người lên tặng quà cho Thanh Y, khi cô vừa mở quà của bọn họ liền giật mình lùi ra đằng sau ngã xuống, sắc mặt bỗng chốc tái nhợt đi. Thấy cô như vậy, Tố Cửu liền nhanh chóng đến ngồi xuống bên cạnh.

"Y Y.. cậu làm sao vậy" Tố Cửu lo lắng hỏi

"Bên.. bên trong đó.. có ngón tay của một người phụ nữ" Thanh Y sợ hãi nói

Tố Cửu đứng dậy xem hộp quà, sợ cũng không kém, nhìn xuống phía chỗ những người Huyết Hắc Quỷ hét lên: "Đây là tiệc sinh nhật, tại sao lại tặng đồ như vậy"

"Hahahaha xin lỗi đã làm Hoắc tiểu thư sợ. Chúng tôi chỉ mang đến món quà cho cô, cũng như là thành ý. Hoắc tiểu thư cô nhìn kỹ ngón tay đó xem nó là của Hoắc tổng chặt về đó, trên ngón tay đó có chiếc nhẫn Graff Pink mắc tiền lắm đó nha" Một trong số người Huyết Hắc Quỷ lên tiếng

Thanh Y nghe xong cô chỉ bị kích động nhất từ 'ngón tay đó nó là của Hoắc tổng chặt về' sắc mặt cô vẫn giữ nguyên. Cô chưa từng biết gì về Hoắc Vân Trì cả, chỉ biết hắn chính là cha nuôi của cô. Bỗng có tiếng bước chân từ phía cửa đi vào.

"Các người dọa con bé hơi quá rồi đó" Một tiếng người đàn ông vang lên

Mọi người đều hướng mặt về phía có tiếng nói, thì ra là Hoắc Vân Trì. Hắn mặc bộ vest màu đen tiến đến chỗ Thanh Y.

"Đứng dậy đi. Người của Hoắc gia không bao giờ được yếu đuối trước những thứ như vậy" Hoắc Vân Trì lạnh lùng nói.

Thanh Y bị tê chân, không thể đứng lên được. Lăng Duật Ngôn thấy vậy liền tiến tới bế cô lên trước mặt Hoắc Vân Trì, mọi người ở đó ai cũng mồm chữ O mắt chữ A ngạc nhiên nhìn. Lăng Duật Ngôn đặt cô ngồi ở trên ghế, khẽ tháo chiếc giày ra rồi nắn bóp chân cho cô. Hoắc Vân Trì tối sầm mặt lại, hàn khí bỗng trở nên lạnh lẽo.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back