Bạn được Tiểu Nha Đầu mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Nguyễn Nguyễn

Nothingspecialaboutme
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
7339 23
Bơ Đi Mà Sống

Tác giả: Mèo Xù

Thể loại: Tản văn​

Tác phẩm thứ ba của Mèo Xù, có tựa đề Bơ đi mà sống. Sách kể lại hành trình tác giả sinh năm 1987 đi qua những buồn vui, đứng dậy từ bão táp dư luận, hoàn thiện bản thân và tận hưởng trọn vẹn cuộc sống của mình. Trong cuốn sách của mình, Mèo Xù gửi gắm những châm ngôn sống tích cực: "Hãy trân trọng mỗi sáng thức dậy. Bởi chỉ cần được thức dậy, thì bất cứ sự gì trên đời vẫn còn có cơ hội để thay đổi" hay "Chúng ta lạc quan không phải là khi luôn nghĩ mọi việc ở trên đời đều tốt đẹp, mà là khi biết chấp nhận một thực tại là không phải mọi chuyện trên đời đều tốt đẹp".

Bơ đi mà sống của nữ tác giả Mèo Xù là cuốn tản văn tràn đầy năng lượng sống khi truyền những cảm hứng chân thật nhất về cuộc đời, tình yêu, tình bạn, tình thân. Mèo Xù đã từng rất chán ghét chính bản thân mình, nhưng rồi cô nhận ra cuộc đời này đã ban tặng cho cô quá nhiều thứ tốt đẹp khác, và "Bơ đi mà sống" ra đời tự nhiên như cách cô luôn nhìn thấy lạc quan trong những bi quan nhất. Cuốn sách như một món quà động viên cho những ai đang gặp phải những "búa rìu khó khăn" đang đổ dồn vào phía mình, những miệng đời khó nghe, những tổn thương trong cuộc sống.. thôi thì cứ "bơ đi mà sống" một cách tích cực nhất, để mình vẫn tiếp tục đứng vững và mỉm cười.

Quyển sách Bơ đi mà sống sẽ kéo bạn ra khỏi những bế tắc đang bủa vây xung quanh, nếu không thể là một bông hoa đẹp thì phải là một bông hoa thơm! Biết chấp nhận và đón nhận những gì cuộc đời đem đến dẫu vui, dẫu buồn thì đó mới là cách "bơ đi mà sống" tích cực nhất.
 
Chỉnh sửa cuối:
407 ❤︎ Bài viết: 66 Tìm chủ đề
Bí kíp để bơ đi mà sống

1. Đừng bận tâm tới những người luôn vô tâm với mình..

Vì điều đó sẽ khiến bản thân mình bị tổn thương.. nhiều nhất!

2. Đừng suy diễn..

Vì cuộc đời ngoài kia vốn đã đủ bao khó khăn bão gió, thế nên hãy để tâm can mình được thảnh thơi..

3. Đừng tự trách..

Vì trách móc không thay đổi được sự gì trên đời, có chăng chỉ khiến thời gian bị mất đi một cách hoài phí..

4. Đừng mất niềm tin ở bản thân mình..

Vì niềm tin là điều bao dung nhất, cho dù có thất bại bao nhiêu lần thì niềm tin vẫn sẽ mỉm cười, cho ta thêm cơ hội để thay đổi.

5. Đừng, đừng bao giờ mất niềm tin ở bản thân mình..

Vì niềm tin là điều thủy chung nhất không bao giờ bội phản, sẽ luôn kiên nhẫn ở bên cạnh ngay khi mình chẳng còn gì cả.

6. Đừng, nhất định đừng bao giờ mất niềm tin ở bản thân mình.

7. Mãi mãi đừng bao giờ mất niềm tin ở bản thân mình

8.. 9.. 10.. 1000.. Vạn lần cũng:

ĐỪNG MẤT NIỀM TIN Ở BẢN THÂN MÌNH!
 
Last edited by a moderator:
407 ❤︎ Bài viết: 66 Tìm chủ đề
Phần 1: Nếu không đẹp thì hãy thơm

Hãy trân trọng mỗi sáng thức dậy.

Bởi chỉ cần được thức dậy, thì bất cứ sự gì ở trên đời vẫn còn có cơ hội để thay đổi.


Gái xấu đừng khóc!

Tôi là một cô gái xấu, rất xấu, điều này là hiển nhiên, là sự thật không cần phải chối cãi.

Tôi từng hằn học với cuộc đời, tôi cho rằng nó quá đỗi bất công với bản thân mình.

Tôi từng hằn học với mẹ, tôi từng ghét mẹ, day dứt tại sao mẹ lại đẻ tôi ra trong cái bộ dạng xấu xí như thế này.

Tôi không nhớ, tôi bắt đầu ý thức được sự xấu xí của mình từ khi nào. Nhưng tôi lớn lên trong sự chế giễu không ngừng nghỉ của đám con trai đồng trang lứa.

Chúng nó gọi tôi là "chó bốn mắt" vì tôi bị cận thị, lúc nào cũng phải mang cặp kính dày như hai cái đít chai.

Chúng nó luôn phỉ báng tôi là loại ăn đu đủ không cần thìa vì răng tôi bị hô. Cứ thấy tôi đi qua, chúng nó lại hét to: "Đồ ăn đu đủ không cần thìa chúng mày ơi!"

Có lúc chúng nó gọi tôi là "Hoa hậu Ăng-gô-la" vì không những răng vẩu, da tôi còn đen nhẻm đen nhẹm.

Ngày đó, tôi đối chọi lại những lời chế giễu, chọc ghẹo bằng cách cố làm ra cái vẻ tỉnh bơ lạnh lùng. Nhưng sau đó tôi về nhà ôm mặt khóc một mình. Tôi không hề bơ đi, phớt lờ tất cả như cái vẻ bề ngoài mà tôi cố ngụy tạo. Tôi viết nhật kí từ khi còn rất bé, những buồn tủi, tổn thương, chẳng biết nói với ai, tôi gửi gắm hết vào đó.

Tôi nhớ có lần được cô giáo giao cho đóng một vai trong vở kịch của lớp. Người đóng cặp cùng tôi là một đứa con trai, vậy nhưng nó nhất quyết không chịu đóng cùng tôi.

Cô giáo hỏi tại sao, nó bảo cô phân bạn khác đi, nó không thích phải đóng chung với một đứa xấu xí như tôi.

Trái tim của một đứa trẻ là tôi lúc đó như có ai bóp nghẹt, mọi tổn thương vỡ òa. Tôi cố gắng kìm chế không khóc trước mặt cả lớp, nhưng bữa đó tôi bỏ học, tôi chạy về nhà khóc và khóc, vừa khóc tôi vừa viết rất nhiều thứ vào cuốn nhật kí nhỏ của mình. Tôi hận thằng con trai đó, thậm chí đến bây giờ tôi vẫn hận.

Khi trưởng thành, tôi thấy sự tổn thương trong lòng người lớn không đáng sợ bằng sự tổn thương trong lòng một đứa trẻ. Đừng nói trẻ con thì mau quên, trẻ con một khi bị tổn thương, sẽ bị ám ảnh rất lâu, có khi là suốt đời.

Tôi cũng vậy, trong quá khứ có rất nhiều vết dao đã cứa vào tuổi thơ của tôi. Kí ức tuổi thơ của tôi, hầu hết là những mảng màu xám xịt, buồn và rất buồn. Ngày đó tôi ít khi cười, tôi cũng không có nhiều bạn bè. Mặc dù còn bé nhưng lúc nào tôi cũng sống trong nỗi tự ti vì mặc cảm xấu xí.

Hai năm trước trong một cuộc phỏng vấn, tôi đã đưa ra một vài quan điểm của bản thân về chuyện trinh tiết đàn bà, ngay lập tức tôi nhận được một cơn mưa gạch đá của truyền thông và cư dân mạng.

Người ta ném đá về quan điểm của tôi thì ít, mà người ta miệt thị nhan sắc của tôi thì nhiều.

Họ dùng mọi lời lẽ hiểm ác nhất, chua cay nhất để bới móc miệt thị nhan sắc của tôi.

Họ giễu cợt, họ chê bai, họ lấy những khiếm khuyết trên cơ thể của tôi ra để công kích, để tấn công, để hả hê, để câu "like", câu "share" để mua vui.

Người ta cho rằng một cô gái xấu như tôi, lấy tư cách gì mà phát ngôn điều đó.

Người ta cho rằng một cô gái xấu xí như tôi đang cố tình làm lố để thu hút sự chú ý.

Họ chế ảnh của tôi ở khắp nơi, họ đem sự xấu xí của một cô gái ra để cười cợt, để hả hê, mà không hề biết rằng, trong trái tim của cô gái ấy, vốn dĩ lúc nào cũng có đầy rẫy sự thương tổn, chỉ một vết cào rất nhẹ cũng có thể rách nát. Nhưng đằng này chẳng những cào nhẹ mà họ còn cứa rất sâu.

Tôi gánh trong mình mọi nỗi tổn thương, những lời chế giễu, miệt thị, và cứ thế tôi lầm lũi đi qua những năm tháng dài. Từ khi tôi chỉ là một đứa con nít cho tới khi tôi dậy thì, rồi biết yêu, những vết thương ấy cứ đeo đẳng bám víu lấy tôi.

Từ những lời trêu đùa vô tình, không cố ý của mọi người xung quanh, cho đến những lời chế giễu ác độc mà người ta cố tình mang ra để miệt thị, để tấn công một cô gái xấu, tôi cũng đã gánh nhận đầy đủ cả.

Những lúc như vậy tôi vừa thấy thương hại vừa thấy căm ghét chính bản thân mình. Hàng nghìn hàng vạn lần tôi muốn phủ nhận bản thân mình, tôi ước gì tôi không phải sinh ra thế này.

* * *

Nhưng dần dần tôi nhận ra, khóc lóc không giải quyết được vấn đề gì cả. Giả sử nếu tôi xinh đẹp như công chúa trong các truyện cổ tích, thì khi tôi khóc sẽ có bà tiên hay ông bụt tới giúp. Nhưng gái xấu như tôi mà cứ ngồi khóc thì cho dù có khóc thế chứ khó nữa cũng sẽ chẳng có ai tới đâu. Vậy chẳng lẽ cứ ngồi đó mà khóc hoài khóc mãi? Cuộc đời mình vốn đã có đủ thứ bất lợi chẳng vui, không lẽ mình lại còn khóc để cho nó thê lương hơn? Thế nên tôi bảo mình nín đi, đừng khóc nữa..
 
Last edited by a moderator:
407 ❤︎ Bài viết: 66 Tìm chủ đề
Nếu không thể phủ nhận thì hãy học cách để chấp nhận

Phụ nữ xấu như tôi, luôn nhìn nhận mình như một kẻ đáng thương, một kẻ bất hạnh nhất trên đời. Vậy nhưng nếu bảo phụ nữ xấu hãy mạnh mẽ, hãy tự tin, thì cũng chẳng biết níu vào đâu để lấy sức mạnh, chẳng biết bám vào cái gì để mà tự tin?

Tôi từng cảm thấy bế tắc như vậy, tôi từng muốn thoát ra khỏi mặc cảm tự ti ấy nhiều lần nhưng không làm được.

Tôi từng ám ảnh đến mức đi lướt qua một người xa lạ, họ bất giác cười, tôi cũng cho rằng họ đang cười mỉa mai sự xấu xí của mình. Tôi muốn bơ đi mọi thứ xung quanh, nhưng tôi không làm được.

Thực ra, người đời làm tổn thương tôi một, thì những mặc cảm ám ảnh của chính tôi làm tôi tổn thương gấp nhiều lần.

Cứ sống giày vò bản thân mãi như thế, rồi dần dần tôi ngộ ra một trong những vấn đề mấu chốt của phụ nữ xấu như tôi, đó là luôn tìm cách lẩn tránh, và không dám đối diện với sự thật.

Tôi tự lừa dối bản thân mình và mọi người bằng cách, tôi luôn tỏ ra chẳng màng gì đến chuyện nhan sắc, xấu đẹp.

Thế nhưng khi một mình, tôi lại lén lút soi gương rồi khóc, oán giận cuộc đời, oán giận bản thân mình.

Trong rất nhiều năm tôi cứ luôn sống với nỗi tự ti vì vẻ ngoài xấu xí của mình. Đó là khi tôi thật ngốc và chẳng có được thành công gì ra hồn.

Bây giờ thì khác rồi. Tôi vẫn xấu, nhưng tôi chẳng bao giờ phải xấu hổ vì điều đó nữa. Tôi bơ đi những lời gièm pha xung quanh, tôi mặc nhiên thừa nhận bản thân mình.

Tôi nhận mình là gái xấu ở bất cứ đâu, trong cuộc gặp gỡ đối tác, trên mạng xã hội, trên báo chí, trên sóng truyền hình.. tôi thừa nhận vì đó là sự thật.

Nhưng cũng thật kì lạ, khi tôi thẳng thắn thừa nhận mình là gái xấu, tôi lại cảm thấy nó rất bình thường, rất nhẹ nhàng. Dường như chúng lại chẳng phải là vấn đề quá to lớn nữa. Bây giờ tôi bình thản với cuộc sống của mình, tôi học cho mình cách suy nghĩ mọi vấn đề thật tích cực.

Tôi nghĩ tôi cũng bình đẳng như tất cả mọi người. Vì tôi cũng được mẹ mang nặng 9 tháng 10 ngày rồi chịu bao đau đớn mà sinh ra, nâng niu nuôi dưỡng khôn lớn trưởng thành. Trong mắt cha mẹ, tôi luôn rất quý giá, vậy thì có lí do gì mà tôi phải tự hạ thấp giá trị của bản thân, chỉ bởi vì hình hài của tôi không giống như đa số mọi người.

Một tờ tiền có giá trị 100 nghìn, cho dù chỉ có một người hay là một vạn người quý giá tờ tiền đó, thì nó cũng không hề thay đổi giá trị, giá trị của nó vẫn vậy, vẫn là tờ tiền 100 nghìn.

Vậy nên bản thân tôi cũng thế, cho dù là một người hay bao nhiêu người trân trọng tôi, thì giá trị của tôi vẫn y như vậy.

Tôi tuyệt nhiên không bao giờ tự ý hạ thấp giá trị của bản thân mình xuống chỉ vì nhan sắc.

Bây giờ tôi đã có thể nhìn thẳng người đối diện, mỉm cười mỗi khi nói chuyện với họ, thậm chí là tôi còn cười rất tươi, vì tôi có lợi thế hơn người là có hai cái răng thỏ, khi nào mà nó chẳng cười.

Suy cho cùng chúng ta không thể nào tìm thấy sự tự tin khi chúng ta luôn chối bỏ, ghét bỏ và chẳng dám thừa nhận chính bản thân mình.

Còn việc ai đó chê bai mình làm sao thì mặc kệ họ, đó là việc của họ, không phải là việc của chúng ta.

* * *
 
Last edited by a moderator:
407 ❤︎ Bài viết: 66 Tìm chủ đề
Tôi hành động để bù đắp những khuyết điểm của bản thân

Tôi nghĩ chúng ta không ai được quyền lựa chọn hình hài khi sinh ra, nhưng chúng ta có quyền lựa chọn cách chúng ta sẽ sống.

Chúng ta muốn làm một bông hoa hướng dương hay là một con ốc sên, đó là lựa chọn của chính chúng ta.

Sau nhiều năm mệt mỏi vì luôn phải sống một cuộc đời rụt rè, tự ti như một con ốc sên, tôi thấy mình thật tẻ nhạt, tôi tự hỏi, mình sống thế này thì có ý nghĩa gì? Thế nên tôi quyết định thay đổi, tôi muốn mình là một bông hoa, cho dù không đẹp, thì cũng nhất định phải tự tin mà nở bung cánh, để tỏa hương thật rực rỡ. Vì một bông hoa không đẹp, nhưng nếu nó tỏa hương thơm, thì nó vẫn có giá trị, nó vẫn sẽ được yêu thích.

Trước kia, tôi từng bỏ mặc bản thân mình, thậm chí rất ngại ăn diện làm đẹp, vì tôi mặc cảm mình xấu rồi, có ai ngắm đâu, mặc đẹp cũng chẳng để làm gì, thậm chí còn tự thấy thật lố bịch. Thế nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại. Phụ nữ xấu giống như cái cây héo úa cằn cỗi, nếu ta quyết định bỏ mặc nhưng cái cây ấy, chẳng chăm sóc vun tưới thì nó sẽ tiếp tục héo úa cằn cỗi cho đến chết. Thế nên muốn nó tươi xanh thì phải chăm sóc, thậm chí chăm sóc nhiều hơn các cây bình thường khác. Cũng như những cái cây đang héo úa, phụ nữ càng xấu càng cần được chăm sóc nhiều hơn.

Phụ nữ xấu nếu biết chăm sóc bản thân, cho dù không thể trở thành công chúa, thì ít nhất cũng sẽ không già nua xấu xí như mụ phù thủy.

Tôi thấy nhiều cô gái xấu như tôi thường tự biện hộ cho bản thân mình rằng, mình không cần đẹp ở ngoại hình, mình đẹp ở tâm hồn là được rồi. Với tôi thì khác, tôi cho rằng ngoại hình của mình dù không đẹp nhưng cũng đừng bao giờ đề nó quá nhếch nhác đến nỗi chẳng ai muốn lại gần.

Cho dù mình không đẹp thì cũng phải mặc một bộ quần áo cho thơm tho gọn gàng.

Cho dù mình không đẹp thì vẫn phải bôi kem dưỡng da mỗi tối trước khi đi ngủ.

Cho dù mình không đẹp thì mĩnh vẫn phải chăm chỉ tập thể dục mỗi ngày để có một cơ thể thật khỏe mạnh.

Cho dù không đẹp thì trước khi ra ngoài đưỡng cũng nhớ tô một chút son, bởi một nụ cười thật rạng rỡ luôn tạo được ấn tượng tốt với người đối diện.

Đừng để mình lôi thôi nhếch nhác trong mắt người khác, vì không thể bắt họ đề cao mình, trong khi chính bản thân mình hoàn toàn chẳng chú trọng gì tới nó.

Và sau cùng, tôi khẳng định chắc chắn một điều, phụ nữ xấu muốn tự tin thì phải có trí tuệ. Một cô gái đẹp, cho dù họ không có kiến thức, ít nhiều họ cũng sẽ được chiếu cố, và ít nhất họ cũng có tác dụng trở thành bình hoa di động, "sắc đẹp của họ chính là một tài năng". Thế còn phụ nữ xấu như tôi, nhan sắc đã chẳng có, trí tuệ lại cũng không có nốt thì thử hỏi dùng để làm gì? Và làm sao có thể chứng tỏ được bản thân mình, trong khi bản thân mình chẳng có gì để chứng tỏ? Vậy nên phụ nữ đã xấu thì nhất định phải đầu tư cho kiến thức, bồi đắp cho trí tuệ, dù không đạt đến tầm uyên bác, thì cũng không được phép để đầu óc rỗng tuếch.

Tôi tin một người phụ nữ thông minh, sẽ luôn biết cách làm cho mình đẹp, không bằng cách này thì cũng bằng cách khác.

Phụ nữ xấu dễ tổn thương, tôi biết thế!

Phụ nữ đẹp có nhiều người sẵn sàng bảo vệ, phụ nữ xấu phải biết cách bảo vệ mình, vậy nên tôi luôn dặn mình phải mạnh mẽ.

Bảo vệ mình không có nghĩa là xù lông lên mỗi khi bị người khác chê cười là xấu xí, cũng không cần phải cố gắng tỏ ra gai góc, xây thành đắp lũy, bỏ ngoài tai tất cả những lời nói chế giễu ngoài kia, mà bảo vệ mình bằng cách dành thời gian để chăm sóc bản thân, dành thời gian để khẳng định giá trị của mình bằng những thành quả công việc. Và cứ bơ đi, phớt lờ miệng đời.

Trách móc oán thán không giúp cho người phụ nữ xấu đẹp lên, chỉ có tự mình hành động, thì mới cứu vãn được tình thế.

Cứ chăm sóc cuộc đời, chăm sóc trí tuệ của mình đi, rồi chúng mình cũng sẽ được yêu thương, được trân trọng như bao nhiêu cô gái khác.

* * *
 
Last edited by a moderator:
407 ❤︎ Bài viết: 66 Tìm chủ đề
Chúng ta có thể xinh đẹp theo cách của riêng mình

Ngoài kia người ta vẫn cứ đang tranh cãi với nhau xem, phụ nữ xấu rút cuộc có nên đi phẫu thuật thẩm mỹ không? Tôi nghĩ đâu nhất thiết phải tranh luận, bản thân mỗi người sẽ tự biết mình thích gì, và mong muốn điều gì.

Nếu bạn cảm thấy thật sự không thể chịu đựng được cái ngoại hình xấu xí nhiều khiếm khuyết của bản thân, thì bạn cứ việc ôm tiền đến thẩm mỹ viện, để chỉnh sửa bất cứ thứ gì bạn muốn. Cho dù là đẹp tự nhiên hay đẹp nhân tạo thì kết quả cuối cùng vẫn là đẹp cơ mà.

Còn ví như tôi, tôi chưa bao giờ cố gắng để trở thành một CÔ GÁI XINH ĐẸP THEO MỘT CHUẨN MỰC HOÀN HẢO.

Nhiều người nói, xinh đẹp rồi thì sẽ được mọi người yêu quý, mới được để ý, được thế này, được thế kia.

Tôi nỗ lực để có được mọi thứ mà tôi cần theo cách của tôi, theo kiểu vì đó là tôi. Tôi có nhiều bạn bè, chủ yếu trong giới showbiz, từ diễn viên, MC, người mẫu, tất cả họ đều rất đẹp. Nhưng khi chúng tôi đi với nhau, tôi chưa bao giờ thấy mình kém cỏi hoặc tự ti so với họ.

Tôi có thể tự tin ra ngoài giao tiếp, gặp bất cứ ai, tôi tự tin diễn thuyết trước đám đông, để nói về chủ đề mà tôi muốn, và khiến mọi người hứng thú lắng nghe điều tôi nói, hơn là để tâm tới ngoại hình của tôi.

Tôi hạnh phúc khi được sống một cuộc đời an yên, khỏe mạnh. Tôi học cách yêu thương những khuyết điểm trên cơ thể mình, không hắt hủi hay ghét bỏ nó.

Tôi làm cho cuộc sống của mình có ý nghĩa bằng chính những thành quả công việc mà tôi đạt được.

Tôi ở mỗi thời điểm sẽ tự làm cho mình những điều mà bản thân mình thấy cần. Và tôi luôn nghĩ tôi sẽ xinh đẹp theo cách của riêng mình!

Tôi nghĩ bất cứ cô gái nào cũng được trân trọng, khi cô ấy biết sống tử tế và nhân văn.
 
Last edited by a moderator:
407 ❤︎ Bài viết: 66 Tìm chủ đề
Gái xấu đừng khóc, đừng tự bi kịch hóa cuộc đời mình

Ở thời nào thì tôi không biết, nhưng ở thời mà chúng ta đang sống, người ta khẳng định chắc nịch: "Cứ đẹp là có quyền", vậy xấu thì có quyền không? Tôi cũng sẽ khẳng định chắc nịch là: "Có"!

Gái xấu có quyền gì?

Chỉ cần gái xấu không buông bỏ bản thân mình, thì bất kể là quyền gì gái xấu muốn cũng đều có thể tự phong tặng cho mình.

Có ai đó đã nói: "Không phải người phụ nữ đẹp là người phụ nữ hạnh phúc, mà người phụ nữ hạnh phức mới là người phụ nữ đẹp".

Trên đời này không phải không có phụ nữ xấu, chắc chắn là có, có tôi, cũng có thể là bạn - người đang đọc cuốn sách này, và còn rất nhiều người khác nữa.

Chúng mình được xếp vào danh sách "gái xấu" vì chúng mình có vài khiếm khuyết nào đó trên cơ thể. Ví dụ như chúng mình bị thừa cân, chúng mình có đôi chân vòng kiềng, một vòng eo bánh mì, chiếc mũi tẹt, đôi mắt híp, hay như tôi, tôi xấu vì tôi có cái răng hô, có cái mũi tẹt, và đôi mắt bị sụp mí..

Chắc chắn hơn một lần chúng mình đã khóc vì nghĩ bản thân mình thật đáng thương, thật bất hạnh có phải không?

Thế nhưng bây giờ, tôi muốn chúng mình bắt đầu thay đổi suy nghĩ ấy có được không? "Xấu xí không đồng nghĩa với sự bất hạnh" - Chúng mình hãy tin vào điều đó.

Chúng mình được sinh ra và có cả một cuộc đời để hoàn thiện chính mình theo từng ngày.

Chúng mình đừng bao giờ bỏ cuộc trong hành trình hoàn thiện bản thân, cho dù hành trình ấy không hề dễ dàng thì chúng mình cũng cứ miệt mài cố gắng, được không?

Chúng mình có quyền được hạnh phúc khi biết yêu quý bản thân, biết mỉm cười với mọi người, với cuộc đời.

Khi tôi nói "Phụ nữ xấu mà tự tin là một nghị lực phi thường", nhiều người đã cười mỉa mai về điều này. Người thì bảo, tôi nói thế tức là tôi đang cảm thấy tự ti với bản thân mình, người khác lại cho rằng tôi đang cố gồng lên, làm cố làm quá lên. Nhưng bản thân tôi đã phải trải qua một thời gian rất dài để đúc kết được điều đó, và nó thật sự đúng với tôi.
 
Last edited by a moderator:
407 ❤︎ Bài viết: 66 Tìm chủ đề
Muốn sống cuộc đời hạnh phúc thì đừng hoài nghi

Vấn đề lớn nhất mà những cô gái không đẹp như chúng mình gặp phải, đó là thiếu niềm tin. Chúng mình thiếu niềm tin với tất cả mọi thứ trên đời, hơn hết là thiếu niềm tin ở ngay trong chính bản thân mình. Phụ nữ xấu ít được người khác yêu thương để ý, nhưng tới khi được ai đó yêu thương để ý thì lại hoài nghi vào điều đó. Hoài nghi vì sao họ yêu thương mình, hoài nghi xem họ đến với mình vì lẽ gì. Và sau cùng, phụ nữ xấu luôn dằn vặt tự hỏi, với nhan sắc xấu xí của mình thế này, làm sao giữ nổi những yêu thương kia.

Hay khi ai đó đến rồi bỏ chúng mình đi, chúng mình hẳn nhiên sẽ không thể nghĩ ra được lí do nào khác ngoài đổ tất cả mọi đau thương ấy cho cái nhan sắc xấu xí của mình.

Chúng mình tự ăn vạ, tự chì chiết bản thân mình rằng tại vì mày quá xấu xí nên người ta mới bỏ mày mà đi. Kì thực cứ làm vậy hoài, chúng mình khổ sở và mệt mỏi lắm phải không?

Nhưng các bạn biết không?

Trước khi muốn tin được người khác, yêu được người khác, thì chúng mình phải tin vào chính mình trước đã.

Vậy làm thế nào để có niềm tin ở chính mình?

Đương nhiên không ai giúp mình hết, cũng chính chúng mình, những cô gái xấu xí, sẽ phải học cách để xây dựng niềm tin về mình, cho chính mình.

Đứng trước người đàn ông mình thích, cho dù anh ta có thích mình hay không thì cũng đừng cúi gằm mặt xuống bởi nỗi tự ti. Chúng mình cứ mỉm cưởi thật tươi đi, bởi tôi tin rằng nụ cười có thể làm lấp liếm đi được nhiều thứ, ngay cả những nhược điểm cũng dễ dàng được bỏ qua.

Hoặc khi một người đàn ông nói chẳng thích mình vì mình quá xấu thì cũng kệ anh ta đi, bởi anh ra chẳng là lựa chọn của cuộc đời mình đâu. Đàn ông như thế vốn dĩ không dành cho chúng mình. Cứ cho là mình chẳng xứng với anh ra thì cũng không làm sao hết, chẳng có gì phải xấu hổ. Bởi lẽ yêu đương mà mặc cả ngã giá, cân đong xem có xứng hay không xứng thì đã là một tình yêu thất bại rồi.

Chúng mình cũng đừng cố gắng thay đổi nhan sắc của mình chỉ để quyến rũ một người đàn ông. Nếu có thay đổi thì hãy chắc chắn rằng đó là vì mình trước tiên, vì mình đẹp thì chính mình sẽ thấy hạnh phúc. Còn đem chuyện nhan sắc để giữ chân một người đàn ông, chẳng khác nào mang cát đổ xuống biển, không biết bao nhiêu cho đủ, bao nhiêu cho vừa.

Suy cho cùng chúng mình không cần phải cố gắng làm công chúa ở trong lòng ai hết, mà hãy trở thành nữ hoàng trong chính cuộc đời của mình.

Tôi đã trải qua một thời gian dài đầy hoang mang, đầy dằn vặt về ngoại hình của mình. Trải qua vài lần cảm nắng cảm gió một chằng trai, cũng trải qua một vài mối tình chóng vánh. Rồi dần dần cùng với công việc, cùng với sự trải nghiệm của tôi với cuộc đời, cùng với những người mà tôi tiếp xúc hàng ngày, tôi bắt đầu học cách để tạo dựng niềm tin cho chính mình.

Cho đến một ngày tôi thấy mừng, khi tôi bắt đầu tự cho phép bản thân được tin rằng mình cũng có những thứ thuộc về riêng mình, mà không phải người nào cũng có được.

Tôi bắt đầu tin mình có vài đặc điểm đặc biệt hấp dẫn. Sau cùng, khi tôi thấy rằng bản thân mình là thật sự trân quý, thì tôi tin mình sẽ được yêu thương, được hạnh phúc như bao nhiêu người con gái khác.

Cho đến bây giờ tôi cũng có đôi ba lần đổ vỡ trong tình yêu, nhưng tôi không bao giờ lấy chuyện nhan sắc ra để đổ lỗi cho những đổ vỡ đó.

Tôi cũng không còn ghen tuông lo sợ người đàn ông của mình một ngày nào đó sẽ bỏ đi yêu một cô gái khác, chỉ vì cô ấy đẹp hơn tôi. Vì tôi tin rằng, tình yêu nếu chỉ phụ thuộc vào nhan sắc để duy trì, thì nó cũng sẽ dần hư hao đi mỗi ngày mà thôi, bởi làm gì có ai đẹp mãi được đâu.
 
Last edited by a moderator:
407 ❤︎ Bài viết: 66 Tìm chủ đề
Nếu không thể là một bông hoa đẹp thì hãy là một bông hoa thơm

Nhiều người nói, phụ nữ xấu như tôi có ít cơ hội để được đàn ông yêu. Tôi không phủ nhận, nhưng trong cái rủi cũng có cái may, nhờ thế mà đàn ông tới với tôi đã được qua nhiều lần chọn lọc. Đàn ông xem nhan sắc là tất cả sẽ không bao giờ thèm thích tôi, (ờ, chắc chắn không rồi vì tôi không hề đẹp). Đàn ông hám tiền lại càng không bao giờ thèm đếm xỉa đến tôi (ờ, vì tôi rất nghèo).

Người đàn ông của tôi từng thiệt thòi hơn nhiều người khác, vì lúc nắm tay tôi đi ngoài đường họ không có cái hãnh tiến là đang được sở hữu một bông hoa đẹp. Vậy nhưng họ tuyệt đối chưa bao giờ phải mất mặt vì tôi.

Còn nhớ lần tôi cùng bạn trai đi ăn ở một nhà hàng sang trọng, cùng đối tác của anh ấy. Đối tác của anh ấy là một doanh nhân trung tuổi, sống ở nước ngoài nhiều năm. Doanh nhân kia, có vẻ rất ngạc nhiên khi bạn tôi giới thiệu tôi là bạn gái của anh ấy. Lúc phục vụ bê món lên, tôi thấy ánh mắt của doanh nhân kia như đang tìm kiếm thêm đồ, tôi ngoắc phụ vụ lại, gọi đúng thứ anh ấy đang cần, anh ấy rất ngạc nhiên hỏi: "Sao em biết hay vậy?"

Tôi chỉ cười.

Anh ấy liền quay ra nói với bạn tôi, rằng tôi là một cô gái rất tinh tế khác hẳn với vẻ bề ngoài.

Người yêu tôi lúc đó nghe nói vậy thì cũng chỉ cười xòa, có lẽ vì anh ấy hiểu ý của người bạn mình.

Tôi là người hay nói, tôi vụng về trong nhiều chuyện, nhưng tôi biết lúc nào mình nên im lặng, chuyện gì mình cần phải để tâm.

Và nghe tới đây, có lẽ bạn cũng không còn thắc mắc, vì sao một cô gái xấu xí nhưng tôi lại vẫn có thể được yêu thương, được trân trọng.

Tôi nghĩ nếu mình không thể là một bông hoa đẹp thì hãy làm một bông hoa thơm. Và tôi luôn cho phép mình cái quyền được hãnh tiến vì bản thân, bởi tôi biết thứ mà tôi đang thực sự sở hữu là gì.

"Trong cuốn sách" Sống như người Paris ", các cô gái Paris được dạy rằng hãy tôn trọng những gì mẹ thiên nhiên ban tặng cho chúng ta.

Rằng không phải ngón tay nào của nàng cũng đeo nhẫn, không phải chiếc nhẫn nào của nàng cũng gắn kim cương.

Rằng nàng không dùng chiếc túi hàng hiệu trứ danh nào.

Nhưng nàng vẫn thật nổi bật chỉ đơn giản bằng lời nói và phong thái của nàng mà thôi!"
 
Last edited by a moderator:
407 ❤︎ Bài viết: 66 Tìm chủ đề
Chuyện cô bé mù may mắn

Tôi đang ngồi uống cafe với bạn thì một cô bé mù bước vào mời chúng tôi mua kẹo cao su. Bình thường chúng tôi sẽ từ chối, bởi lẽ ngồi đây một lúc thì có biết bao nhiêu đứa chạy lại mời mua, nhìn đứa nào cũng lấm lem đáng thương cả. Thế nhưng với cô bé này thì khác, nhìn kĩ gương mặt cô bé, mũi miệng rất xinh, nhưng toàn bộ phần da ở mắt bị kéo tịt vào, che hết toàn bộ đôi mắt của cô bé. Tôi quyết định mua cho co bé hai vỉ kẹo cao su, cô bé cảm ơn tôi rối rít. Tôi thực sự động lòng trước gương mặt của cô bé.

Tôi hỏi:

- Quê em ở đâu?

- Em ở Thái Bình.

- Em có bố mẹ không, sao lại phải đi bán kẹo cao su thế này?

- Em và bố em lên Hà Nội đi làm kiếm tiền nuôi mẹ với hai đứa nhỏ ở quê.

- Hai em của em năm nay mấy tuổi rồi?

- Một đứa năm tuổi một đứa bảy tuổi, mà đứa nào cũng què chân, chúng nó không biết đi.

- Sao lại thế? - Tôi hỏi cô bé.

- Lúc mẹ em đẻ ra chúng nó đã bị thế rồi, nhà em có mỗi em may hơn là vẫn còn đi được. - Cô bé cúi xuống lần lần sờ sờ, vừa xếp lại những vỉ kẹo trong cái rổ nhựa, vừa hồn nhiên trả lời tôi.

Nhìn đôi mắt bị phần da kéo che lấp hết con ngươi không thể nhìn thấy gì của cô bé, rồi nghe cô bé nói: "Em may hơn vì em vẫn còn đi được", tôi sững người thầm nghĩ: "May mắn ư?" Cô bé có hiểu thế nào là may mắn không? Cô bé bị mù không nhìn thấy gì, lại còn phải bỏ học để đi mưu sinh như thế này, mà cô bé vẫn cho rằng mình may mắn sao? Phải rồi! Nếu so sánh cô bé với hai đứa em đang nằm liệt một chỗ ở nhà thì cô bé đúng là may mắn thật.

Sau này tôi kể câu chuyện với bạn bè tôi, mọi người bảo có thể cô bé cố tình nói như thế để lấy được sự thương hại của người khác, đây là chiêu bán hàng của bọn trẻ đầu đường xó chợ. Thế nhưng tôi vẫn cứ cho phép mình tin vào câu chuyện đó, và ít nhất tôi cũng luôn biết ơn câu chuyện mà cô bé nói, bởi cô bé giúp tôi nhận ra một điều hiện hữu rõ ràng mà tôi và rất nhiều người đều không ý thức được. Đó là thực ra chúng ta đang may mắn như thế nào. Tôi từng oán trách cuộc đời là tôi thật kém may mắn vì sinh ra đã xấu xí, rất nhiều cô gái khác có lẽ cũng giống như tôi, luôn oán trách cuộc đời bất công. Vậy nhưng chúng mình không tự nhìn ra xung quanh để thấy, thậm chí có rất nhiều người luôn ước được khỏe mạnh như mình mà còn không được. Thế mà họ vẫn không hề chán nản với cuộc đời, họ vẫn vui vẻ sống.

Còn chúng mình, chúng mình có sức khỏe, chúng mình được lành lặn, mặt mũi chân tay đủ cả, chúng mình còn mong ước gì hơn nữa? Chỉ vì chúng mình không đẹp mà chúng mình bất mãn, oán hận cuộc đời ư? Chúng mình có tham lam và ích kỉ quá không?
 
Last edited by a moderator:
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Chúng ta thất bại vì chúng ta chưa cố gắng, chứ không phải vì chúng ta xấu xí

Có nhiều cô gái gửi thư, tâm sự với tôi. Rằng họ cảm thấy tự ti, mặc cảm bất hạnh vì bản thân quá xấu xí, cũng bởi vì ngoại hình quá xấu xí nên để thành công thật chẳng dễ dàng. Có người ra trường lâu rồi mà chẳng thể nào xin được việc làm, mặc dù cũng có trình độ. Họ cho rằng sự thất bại của mình là do nhan sắc quá xấu xí.

Dù hơi nhẫn tâm, nhưng tôi vẫn phải nói. Nhiều cô gái xấu ngày nay, đang bị mắc phải chứng bệnh tự ti thái quá, đồng thời cũng lại bị ảo tưởng và huyễn hoặc bản thân mình quá mức.

Khi không được trọng dụng yêu thương, thay vì nghĩ cách làm sao để thay đổi, thì các bạn ngồi đổ lỗi ngay cho chuyện nhan sắc, vì tôi xấu nên tôi bị người ta đối xử như vậy. Các bạn cho rằng các bạn giỏi hơn phụ nữ đẹp nhưng chỉ vì các bạn xấu nên các bạn mới không được công nhận.

Các bạn đâu biết rằng:

Chính vì các bạn chỉ ngồi một chỗ đổ thừa cho hoàn cảnh như vậy nên các bạn mới thất bại.

Chính vì các bạn như vậy mới càng khiến người ta ghét và coi thường các bạn.

Chính vì các bạn như vậy nên cả đời này các bạn sẽ luôn hậm hực, luôn thấy cuộc đời bất công với mình.

Hơn ai hết, tôi hiểu rõ những thiệt thòi của gái xấu, nhưng tôi không thích các bạn bày nó ra để cầu cứu sự thương hại từ những người khác.

Có lẽ chúng mình đang nhầm lẫn giữa sự đồng cảm và sự thương hại. Đồng cảm xuất phát từ tâm, thương hại giống như sự ban ơn bố thí vậy.

Không thể phủ nhận một điều, phụ nữ xấu luôn khó khăn trong việc khẳng định mình hơn. Có thể xuất phát điểm về trình độ của những cô gái đẹp và cô gái xấu là như nhau, nhưng những cô gái đẹp vẫn sẽ có những lợi thế nhất định. Dù vậy tôi vẫn muốn nói với những cô gái có ngoại hình vốn dĩ không đẹp rằng: "Chúng mình đừng bao giờ than vãn và oán trách cuộc đời, bởi nếu chúng mình mải miết đau khổ với điều đó thì chúng mình không bao giờ có cơ hội thay đổi bản thân để chui ra khỏi vỏ ốc của chính mình. Đừng đổ lỗi, đừng quy trách nhiệm mọi sự thất bại của bản thân cho sự xấu xí. Xấu xí không có tôi, cũng không phải là nguyên nhân của thất bại. Chúng mình thất bại vì chúng mình chưa nỗ lực hết mình, chỉ đơn giản vậy thôi. Thay vì ngồi oán trách, thì mình hãy đi tìm cách, để bù lấp cho những khuyết điểm của mình".

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Thay vì chờ đợi, hãy tự tìm may mắn cho mình

Nếu thẳng thắn nhìn nhận thì xuất phát điểm của tôi rất thấp. "Xấu - Nghèo" vốn dĩ không phải là lợi thế của bất kì ai. Thế nhưng tôi lại cho rằng đó là lợi thế của bản thân mình. Bởi chúng chính là động lực để thúc đẩy tôi cố gắng, không có thói quen ỷ lại, dựa dẫm vào người khác.

Tôi nghĩ một cô gái đẹp khi gặp khó khăn sẽ có nhiều người sẵn lòng giúp đỡ, ngược lại gái xấu khi gặp khó khăn thì thật khó trông mong vào sự giúp đỡ của người khác. Bởi vậy mang thân là gái xấu, chúng mình nên học thói quen tự thân vận động, luôn tự nghĩ cách cứu lấy mình.

Còn nhớ kì cuối đại học, tôi cùng các bạn trong lớp được nhà trường phân đi thực tập trong các cơ quan hành chính nhà nước. Gọi là thực tập, nhưng họ không chochúng tôi được làm gì, bạn bè tôi ngày nào cũng mon men tới chỗ thực tập hi vọng học hỏi được thêm gì ở đó, để bổ sung vào báo cáo thực tập, mong sao có bảng điểm tốt nghiệp cao nhất, Tôi thì nghĩ khác, tôi nghĩ một tấm bằng tốt nghiệp với số điểm cao chót vót, nhưng kinh nghiệm làm việc thực tế chỉ là con số 0 thì cũng chẳng có nhiều giá trị cho lắm. Hơn nữa bản thân tôi lại không có nhan sắc, nên sẽ rất khó để kiếm việc làm khi ra trường. Thế nên tôi bắt đầu kiếm việc đi làm thêm ở bên ngoài, vì dù sao ba tháng thực tập chúng tôi cũng không phải đi học.

Tôi xin vào làm nhân viên tạp vụ văn phòng cho một công ty tư nhân quy mô nhỏ với mức lương rất bèo bọt, nhưng công việc thì rất nhiều, chủ yếu là mấy việc tay chân. Dù vậy tôi vẫn vui vẻ đồng ý, coi đây là một cơ hội may mắn của mình. Thời gian đầu, tôi làm tất tần tật những công việc của một tạp vụ như pha trà, quét dọn phòng, phô tô tài liệu, đi giao hàng, trực điện thoại. Một thời gian sau, giám đốc thấy tôi nhanh nhẹn, có tài ăn nói, lễ phép khéo léo, nên cho tôi phụ trách mảng chăm sóc khách hàng, cũng nhờ đó mà tôi tích lũy được cho mình rất nhiều kinh nghiệm làm việc, đặc biệt là các kĩ năng trong giao tiếp, đàm phán.

Tôi làm việc tại đó ba tháng thì xin nghỉ vì cũng đã hết thời gian thực tập, tôi phải quay lại trường để tập trung ôn luyện cho kì thi tốt nghiệp. Lúc thi xong, cầm bằng tốt nghiệp trên tay, cộng với kinh nghiệm làm việc mà tôi có, tôi dễ dàng kiếm đượccho mình một công việc vừa phải, mức lương đủ sống, tôi không mất một ngày nào phải nằm ở nhà chờ việc.

Tuy nhiên mục tiêu của tôi không dừng lại ở đó, bởi tôi tự ý thức bản thân còn cả một gia định phải gánh vác, bố mẹ tôi đã già không thể cứ đi làm thuê mãi được, đã đến lúc tôi cần phải chăm sóc, báo đáp cha mẹ. Nên tôi xác định công việc hiện tại chỉ là tạm thời để lấp chỗ trống trong thời gian tôi chờ kiếm được công việc ưng ý, với mức thu nhập tốt hơn. Ngày ngày tôi vẫn kiên trì đăng tuyển hồ sơ của mình lênmạng, đồng thời đi học thêm tiếng Anh vào buổi tối. Nhờ sự nhẫn nại không thỏa hiệp cũng không bỏ cuộc như vậy, mà tôi đã tìm được cho mình một cơ hội thực sự lớn.

Buổi chiều hôm ấy, khi chuẩn bị hết giờ làm việc, tôi nhận được điện thoại từ một số lạ, anh giới thiệu, anh làm ở bên kênh truyền hình thực tế, anh đang cần tuyển vị trí trợ lý nhân sự. Anh đọc được hồ sơ của tôi trên mạng, thấy khá thú vị, nên anh muốn mời tôi tới phỏng vấn. Lúc đó với tôi khái niệm truyền hình còn cực kì xa vời, hơn nữa trong đầu tôi mặc định ai làm truyền hình cũng phải rất xinh đẹp, thế nên tôi đã thẳng thắn trả lời:

- Anh ơi, em cảm ơn anh, thực sự thì em cũng thích công việc đó, nhưng em nghĩ làm truyền hình thì cần phải có ngoại hình đẹp, mà em thì không đẹp, thậm chí là xấu, vậy nên để đỡ mất thời gian của em và của anh thì em xinh phép không đến phỏng vấn ạ.

Người đàn ông tỏ vẻ khá ngạc nhiên, anh hỏi lại tôi:

- Sao em lại nghĩ mình xấu?

- Không phải em nghĩ mà là em xấu thật anh ạ.

- Em cứ qua đi, anh thích người thật thà như em.

Lúc người đàn ông đó nói, tôi còn nghe thấy cả tiếng cười. Có lẽ đúng là sự thật thà đã giúp tôi ghi điểm.

Tôi tới phỏng vấn theo lịch hẹn, lần đầu tiên tôi đặt chân vào một tòa nhà rất to, rất sang trọng. Mọi người ăn vận đẹp đẽ, nước hoa rất thơm, ai cũng tự tin năng động. Tôi nhìn họ, rồi bất giác tự hỏi trong lòng: "Một lúc nào đó mình cũng sẽ được như thế này phải không?" - Câu hỏi năm đó, giờ tôi đã có câu trả lời, tôi đã có thể trở thành đúng con người mà năm xưa tôi mong ước.

Cuộc phỏng vấn với vị giám đốc diễn ra trong khoảng một tiếng. Tôi không cố gắng thể hiện bất cứ điều gì, tôi chỉ nghĩ đơn giản, hãy để cho họ thấy con người thực sự của mình. Anh ấy lắng nghe tôi nói bằng sự chân thành, sau cùng anh ấy nói với tôi những lời mà tôi không bao giờ quên được, anh ấy đã khích lệ tôi rằng tôi là một người thông minh, có năng lực. Hơn hết tôi có sự chân thành, thế nên anh ấy sẽ nhận tôi vào làm việc, cho tôi một cơ hội để tìm được con người thực sự của mình.

Sau này tôi mới biết, tôi đã vượt qua rất nhiều ứng viên xinh đẹp khác để được ngồi vào vị trí công việc ấy. Bạn thấy đây, không phải lúc nào sắc đẹp cũng là thứ đượclựa chọn, được ưu tiên hàng đầu. Một cô gái xấu nhưng có trí tuệ sẽ không bao giờ lo bị trở thành vô dụng.

Tôi gắn bó với công việc truyền hình từ đó cho tới nay, thời gian làm công việc này cũng là thời gian tôi dần dần tìm thấy sự tự tin, tìm thấy con người, bản lĩnh thật sự của mình như anh giám đốc nói.

Tôi làm việc bằng sự say mê, làm việc nhưng cũng là được học hỏi, được thử thách để trưởng thành.

Tôi luôn thẳng thắn nhìn nhận vào những thiếu sót của bản thân để tìm cách khắc phục nó, tôi biết đâu là điểm yếu, đâu là điểm mạnh của mình.

Tôi cứ kiên trì như vậy trong rất nhiều năm tháng, hành trình tôi đi có thể không nhanh như bạn bè bằng trang lứa, nhưng từng bước đi của tôi đều rất chắc chắn. Vì tôi luôn tự biết, tự hiểu bản thân mình đang đứng ở đâu, và tôi cần phải tiếp tục đi tới đâu.

"Làm điều mình thích là tự do, thích điều mình làm là hạnh phúc", tôi đã có cả hai điều đó.

Bạn sẽ nói, tôi may mắn khi tôi kiếm được một công việc tốt như vậy. Đúng, tôi may mắn, nhưng tôi nghĩ may mắn chẳng tự nhiên tìm đến, muốn có may mắn, mình sẽ phải là người đi tìm kiếm nó.

Một người anh, cũng là một người thầy của tôi từng nói: "May mắn chỉ đến với những người xứng đáng được may mắn. Nếu như khi bế tắc, chúng ta vẫn không ngừng đau đáu suy nghĩ về cách giải quyết sự bế tắc thì tự nhiên trong một khoảnh khắc cuộc sống nào đó, may mắn sẽ cho ta lời giải".

Tôi luôn đau đáu để tìm kiếm lời giải cho những bế tắc của mình, làm thế nào để gái xấu vẫn kiếm được một việc làm tử tế, gái xấu vẫn có thể thành công như bất kì ai, và sau cùng sự cố gắng đã cho tôi lời giải.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Ngưng miệt thị một cô gái chỉ vì nhan sắc

Là đàn ông, anh có quyền chỉ chọn gái đẹp để yêu, nhưng không có nghĩ là anh có quyền lấy nhan sắc của một cô gái ra để tấn công và làm tổn thương cô ấy.

Là phụ nữ, bạn có quyền làm đẹp cho mình nhưng điều đó không có nghĩa là bạn có quyền miệt thị những cô gài mà bạn tự cho rằng không đẹp bằng bạn.

Không phải ai sinh ra cũng đều có may mắn được xinh đẹp. Nếu bạn nghĩ bạn là một cô gái đẹp, thì bạn phải cảm ơn chúng tôi - những cô gái không xinh đẹp, vì nhờ những người không xinh đẹp như chúng tôi, người khác mới nhìn ra bạn đẹp. Nếu trên thế giới này tất cả mọi người sinh ra đều được xinh đẹp mĩ miều như nhau, thì hẳn là cái đẹp cũng chẳng còn giá trị gì hết.

Giữa con người với con người, cần nhất là sự tôn trọng lẫn nhau, dù xấu hay đẹp. Hãy ngưng miệt thị lẫn nhau chỉ vì vẻ bề ngoài. Bởi chúng ta là loài Người, bởi đã là loài Người thì ai cũng có lòng tự trọng và cảm xúc.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Những cô gái xấu thân mến! Chúng mình cứ bơ đi mà sống

Đừng giận khi tôi cứ liên tục dùng từ "gái xấu" giống như một danh từ để chỉ về chúng mình. Các bạn cứ tin tôi, khi cứ nói nhiều, cứ nghe nhiều về điều ấy mãi rồi chúng mình sẽ thành quen, sẽ coi nó như một lẽ tự nhiên.

Tôi nghĩ phụ nữ xấu chẳng có gì đáng phải xấu hổ cả, cũng không có gì phải đau khổ. Mặc dù tôi không phủ nhận phụ nữ xấu có nhiều thiệt thòi, thiệt thòi như thế nào chắc hẳn mỗi người trong số chúng mình đều đã trải qua.

Ngày nay nhiều người hoài nghi và đặt câu hỏi: "Liệu rằng tốt gỗ có còn thật sự tốt hơn, quan trọng hơn nước sơn". Nếu bảo "có" thì sách vở quá, rõ ràng ở xã hội này "nước sơn" vẫn là thứ dễ bắt mắt nhất, còn "gỗ" ư, mấy ai bỏ thời gian để tìm hiểu một miếng gỗ xấu xí xù xì tốt như thế nào. Nhưng nếu trả lời là "không" thì có lẽ phũ phàng quá, người ta vẫn nói nhan sắc rồi sẽ tàn phai nhưng trí tuệ và cốt cách thì vẫn còn mãi.

Bởi vậy, tôi chẳng nghĩ cái nào quan trọng hơn cái nào, nhưng tôi quan niệm, "Người phụ nữ thông minh thì dù có xấu cô ta cũng biết cách làm cho mình đỡ xấu, hoặc bằng cách này hay cách khác, vậy nên đừng lo mình xấu, cứ lo trùng tu não trước là được. Phụ nữ kém cỏi về nhan sắc, hãy miệt mài cố gắng nhiều hơn".

Nhiều người sẽ hỏi tôi bí quyết nào có thể giúp phụ nữ xấu tự tin lên được?

Bí quyết ư? Chẳng có bí quyết nào cả, chỉ đơn giản là bơ nó đi.

Bơ đi không có nghĩ là sợ sệt, hay né tránh hay tiêu cực. Mà bơ đi bằng cách thản nhiên chấp nhận nó, mình cứ coi nó là thứ hiển nhiên đi.

Tuyệt đối đừng có những suy nghĩ tiêu cực kiểu như tại sao mình lại xấu xí đáng thương như thế này? Xấu không có gì đáng thương cả, xấu chỉ là một khuyết điểm, đã là khuyết điểm thì chắc chắn sẽ có cách che đậy và khắc phục. Nếu cứ ngồi đó than vãn, mặc cảm thì chính là chúng ta tự biến mình trở thành kẻ đáng thương.

Trên đời này không chỉ có một mình tôi xấu, hay bạn xấu, mà có rất nhiều người cũng không hề xinh đẹp. Nhưng rõ ràng không phải cứ xấu là bất hạnh. Hạnh phúc vẫn tới, chúng ta vẫn có thể tìm cho mình một vị trí xứng đáng trong xã hội.

Chỉ có điều không bà tiên hay ông bụt nào hiện lên cứu giúp chúng ta hết. Mà chính chúng ta sẽ tự tạo ra điều kì diệu cho riêng mình.

Chúng ta có nhiều cách để bản thân trở nên xinh đẹp.

Tôi nghĩ không nhất thiết cứ phải có một body hoàn hảo, một gương mặt đúng chuẩn mới là xinh đẹp.

Có khi chúng mình trở nên xinh đẹp vì chúng mình biết dắt tay giúp đỡ một cụ bà sang đường.

Có khi chúng mình trở nên xinh đẹp vì chúng mình vừa giúp công ty kí được một hợp đồng nào đó.

Có khi chúng mình trở nên xinh đẹp khi chúng mình mua tặng mẹ một cái áo mới, chúng mình xinh đẹp khi chúng mình biết nói lời chào, lời cảm ơn, lời xin lỗi.

Chúng mình không thể xinh đẹp theo một cách chung chung như bao nhiêu cô gái khác, nhưng chúng mình vẫn có thể xinh đẹp theo cách riêng của mình, có phải không?

Đến đây tôi sẽ dừng nói về chuyện nhan sắc xấu đẹp. Vì đó đã không còn là thứ khiến tôi phải bận lòng nữa. Tôi đã bình thản chấp nhận nó như một phần cuộc đời của mình. Tôi bơ đi và phớt lờ những tổn thương mà người đời cố tạo ra để chọc ghẹo tôi. Tôi chứng minh bản thân mình bằng sự nỗ lực trong cuộc sống.

Những gì tôi đạt được, là câu trả lời rõ nhất cho việc phụ nữ xấu có phải là bất hạnh hay không.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Đừng vội, đường tuy dài cứ đi là sẽ tới

Thời gian này, rất nhiều bạn trẻ tìm đến tôi để chia sẻ, họ kém tôi dăm sáu tuổi. Hầu hết họ là những người mới rời khỏi cánh cửa trường đại học bước chân vào đời. Chính thức bắt đầu ra đời, và đang loay hoay với một cuộc sống mới, tất cả những người trẻ ấy đều ước mơ tìm kiếm cho mình một chỗ đứng trong xã hội. Nhưng họ lại vấp phải rất nhiều khó khăn, thậm chí cả thất bại, và họ cảm thấy mất phương hướng với cuộc sống. Họ nói, so với tôi họ cảm thấy bản thân mình thật kém cỏi, thật "bất tài", họ nói họ "ao ước có được cuộc đời như tôi bây giờ".

Thực ra tôi cũng đã từng có khoảng thời gian y như họ vậy. Khi đó tôi mới đôi mươi, tôi cũng nhìn vào một số người lớn tuổi hơn tôi, họ có những thành công nhất định trong cuộc sống, và tôi cũng ao ước được như họ, tôi cũng từng cảm thấy bản thân mình thật thảm hại nếu như so sánh với họ. Tôi từng rất chán ghét bản thân mình, vì cho rằng mình thật kém cỏi. Thế nhưng tôi lúc đó, và cả những bạn trẻ hơn tôi bây giờ, chúng ta đã làm một phép so sánh thật khập khiễng. Chúng ta chỉ biết nhìn vào hiện tại, nhưng quên mất điểm xuất phát vốn dĩ đã là khác nhau. Những người mà tôi ngưỡng mộ khi đó, vốn dĩ họ hơn tôi cũng dăm sáu tuổi, có lẽ họ cũng đã phải trải qua những khoảng thời gian khó khăn, chống chếnh y như tôi lúc đó, để có được vị trí hiện tại khi mà tôi nhìn thấy.

Cũng giống như các bạn trẻ bây giờ, nhìn thấy hình ảnh của tôi lúc này, có thể họ ngưỡng mộ tôi ở một vài điểm mà họ chưa có. Nhưng họ cũng đâu biết khi bằng tuổi họ tôi cũng như họ vậy, trẻ con và non nớt. Cũng từng thất bại, cũng từng hoang mang, cũng từng chống chếnh với con đường mình đang đi.

Tôi tin rằng bất cứ ai trong đời cũng có những thời điểm khó khăn. Nhưng nếu chúng mình muốn có được vị trí mà bản thân kì vọng, thì chúng mình phải tự nỗ lực để bước tới, đừng vì những khó khăn mà nản lòng. Đường dài hay ngắn, cứ đi là sẽ tới, đừng vội, cứ bình tĩnh mà đi.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Đừng bao giờ bỏ cuộc

Trong một buổi cafe nói chuyện với một cô bé tự nhận là fan hâm mộ của tôi, cô bé 22 tuổi, cô bé hỏi tôi: "Chị là người rất biết quý trọng và yêu thương bản thân mình, vậy đã bao giờ chị từng từ bỏ một công việc giữa chừng vì chị cảm thấy đã quá căng thẳng, quá áp lực, quá mệt mỏi với nó".

Câu trả lời của tôi là tôi chưa từng, chưa bao giờ làm như thế, tôi chưa từng buông bỏ bất cứ một công việc nào chỉ vì nó quá khó hay quá áp lực.

Tôi đã từng hơn một lần khóc như một đứa trẻ vì cảm thấy quá mệt mỏi, quá kiệt sức với nhiều thứ. Nhưng qua cơn khóc, bao giờ tôi cũng tự lau nước mắt, tự đứngdậy và tiếp tục theo đuổi công việc đang dở dang, cho đến khi có kết quả thì thôi. Cho dù là thành công hay thất bại thì tôi vẫn muốn đi tới điểm cuối cùng. Tôi là một người ngoan cố và bảo thủ. Vì tôi cảm thấy nếu bỏ cuộc, khi chưa làm tới tận cùng chẳng phải là cách chúng ta nuông chiều bản thân, mà đó là cách chúng ta đang làm mất đi sức đề kháng của chính bản thân mình, tự làm hư mình, tự khiến chomình yếu ớt đi.

Trải qua vài lần vấp ngã trong công việc, tôi tự rút ra cho mình một bài học, làm bất cứ việc gì cũng phải luôn có kế hoạch cụ thể cho nó. Không phải một mà phải là hai hoặc ba kế hoạch, để không bao giờ trở nên bị động trong mọi tình huống. Tôi thường tự hỏi nếu phương án một không được, phương án hai thì sao, có phương án ba không?

Ví như hiện tại tôi đang phụ trách một chương trình phát sóng hàng tuần trên VTV1, việc kiểm duyệt đề tài rất khó khăn, nhiều lần gửi đề tài đi duyệt, kết quả là chẳng được duyệt đề tài nào cả. Vậy nên mỗi khi gửi đề tài đi duyệt, tôi không giống mọi người là sẽ ngồi chờ để xem đề tài có được duyệt không, sau đó nếu không đượcduyệt mới tính tiếp. Tôi thường ngồi làm thêm vài phương án khác nữa để nếu đề tài không được duyệt thì tôi có đề tài khác gửi đi duyệt tiếp ngay. Bởi vậy chương trình tôi làm không bao giờ bị chậm trễ.

Đối với tôi, yêu bản thân không có nghĩa là bỏ cuộc khi quá mệt mỏi. Mà yêu bản thân bằng cách khi quá mệt mỏi thì sẽ sắp xếp lại nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục chiến đấu. Tuyệt đối không bao giờ được bỏ cuộc.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Đừng mặc cả với những nỗ lực của mình

Tôi có một nguyên tắc mà tôi cho rằng nó là nguyên tắc tốt nhất trong tất cả các loại nguyên tắc mà tôi có, đó là nguyên tắc cầu toàn. Trong công việc tôi không có khái niệm "tiền nào của nấy", không nhận thì thôi, đã nhận rồi, dù là miễn phí tôi cũng đều đặt 100% tâm sức để hoàn thiện nó.

Lần đầu tiên tôi được mời cộng tác viết bài cho một tạp chí, với mức nhuận bút rất thấp nhưng tôi vẫn sẵn sàng viết, bài đầu tiên tôi gửi bị trả về, dấu mực sửa lỗi bài của tôi đỏ chót cả một trang giấy, tôi vẫn cặm cụi tỉ mẩn sửa lại từng từ.

Cuốn sách đầu tiên tôi viết, được phát hành dưới dạng ebook. Tôi gần như không được trả một đồng nào cho cả cuốn sách dày 250 trang ấy, tôi vẫn vui vẻ làm, vì tôi nghĩ đây chính là bước khởi đầu cho những cơ hội lớn hơn. Nhiều khi cơ hội tới với mình, chưa chắc đã cho một kết quả tốt đẹp ngay, mà cơ hội này lại đẻ ra một cơ hội khác, tôi luôn nghĩ như vậy, và cuộc sống của tôi cũng đã chứng minh điều đó.

Có nhiều người trước khi bắt tay vào làm, cứ hay băn khoăn không biết mình có làm được không? Công việc ấy có thực sự phù hợp với mình hay không? Nhưng với tôi, nếu không bắt đầu thì không thể nào biết là có được hay không. Vậy nên tôi nghĩ chúng mình đừng băn khoăn điều gì cả, nếu muốn thì cứ mạnh dạn mà làm, chỉ cần việc làm đó không gây tổn hại đến ai là được.

Khi làm việc, thay vì hỏi sẽ nhận được gì cho công việc này, thì chúng mình cứ nỗ lực hết mình trước đã, vì tôi tin rằng, sự nỗ lực ấy sẽ cho chúng mình câu trả lời đúng nhất, thỏa mãn nhất.

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Tôi không có ước mơ, tôi chỉ có những mục tiêu phải hoàn thành, và những cái đích phải đi tới

Người ta hay hỏi nhau, ước mơ của bạn là gì? Nếu tôi nói tôi không có ước mơ, chắc hẳn nhiều người sẽ cười. Nhưng quả thật tôi không có ước mơ. Cuộc đời tôi chỉ có những mục tiêu phải hoàn thành, những cái đích phải tới. Ở mỗi giai đoạn, những mục tiêu của tôi lại khác nhau.

Tôi thường không có thói quen đặt ra cho mình những mục tiêu quá to lớn, tôi quan niệm làm gì cũng lượng sức mình để đạt mục tiêu. Bởi mục tiêu lớn, nhưng mình lại chẳng bao giờ đạt được, chẳng bao giờ chạm tay tới được, thì đặt ra cũng có ích gì đâu.

Cách để tôi đạt mục tiêu có vẻ như cũng không giống mọi người, tôi tự thấy mình không có năng lực đi quá nhanh. Hoặc có thể dễ dàng ngay lập tức đạt được những thứ mình muốn, bởi vậy tôi luôn dặn bản thân phải học tính kiên trì và nhẫn nại. Tôi quan niệm, người ta có năng lực chạy, thì người ta chạy vèo cái là tới đích, làm một chốc một loáng là hoàn thành mục tiêu. Còn tôi chẳng có năng lực đó, nên tôi cứ bước từng bước ngắn, thay vì vài bước là tới đích thì tôi chịu khó bước nhiều bước, rồi tôi cũng sẽ tới đích của mình. Thay vì một chốc một loáng là xong việc như người ta, thì tôi mất thời gian nhiều hơn, nhưng thôi thì chậm mà chắc, cũng xem như là chấp nhận được.

Cũng giống như việc kiếm tiền, đối với tôi, tôi không thể kiếm được nhiều tiền ngay lập tức, vậy thì tôi cứ túc tắc kiếm tiền lẻ, nhiều tiền lẻ góp lại sẽ thành tiền chẵn, tôi nghĩ thế.

Cho đến bây giờ, mỗi khi gặp lại bạn cũ, mọi người hỏi: "Mày dạo này thế nào?", câu trả lời luôn luôn là: "Ừ tao ổn, mọi thứ rất tốt". Ổn với tôi là bởi tôi không phải băn khoăn so đo cuộc sống của mình với bất kì ai, ổn là bởi tôi luôn thấy vui và hạnh phúc với những gì mình đang có. Ổn là bởi tôi đang rất bình tĩnh để sống một cuộc đời rất chủ động.

* * *

Đối đãi thật tốt với bản thân

Bí quyết sống cuộc sống thoải mái của tôi, đó là tôi không bao giờ để bản thân phải chịu khổ cực, trong bất cứ trường hợp nào.

Có thể bạn sẽ nói, muốn thế thì phải có tiền mới làm được, tôi đồng ý, nhưng chính xác là muốn thế thì bản thân hãy tự mình kiếm ra tiền. Tiền không tự đến, mà hãy nghĩ cách đi tìm nó.

Năm 22 tuổi tôi ra trường, một cô sinh viên rất nghèo, gia đình cũng rất nghèo, bố mẹ lúc đó còn rất nhiều nợ nần vì làm ăn thua lỗ, vì mẹ bị bệnh, rồi vì nuôi anh trai bị bệnh, nuôi tôi đi học.

Hai mươi hai tuổi, tôi quyết định nhận gánh vác mọi công to việc lớn của gia đình lên vai của mình. Tôi nói bố mẹ nghỉ đi, hãy trao gánh nặng này lên vai con nhé.

Thay vì cảm thấy áp lực, mệt mỏi vì nợ nần, tôi bình tĩnh làm việc, bình tĩnh sống, chắt bóp trả nợ cho bố mẹ. Ngày đó mới ra trường, lương thấp. Thay vì kêu than, tôi nghĩ cách kiếm thêm thu nhập. Tôi nhận làm thủ tục đăng kí bảo hiểm lần đầu cho các công ty có quy mô nhỏ. Tôi tự lên mạng giới thiệu về dịch vụ của mình. Chẳng ai dạy tôi làm điều đó cả, tôi tự thử, và lúc đó tôi được nhiều công ty thuê, vì tôi tự làm nên chi phí rất rẻ. Rồi dần tôi được nhiều công ty nhờ xây dựng cho họ bộ quy chế, form mẫu, xây dựng một quy chuẩn về văn hóa doanh nghiệp.. tôi kiếm được kha khá với cái sáng kiến của mình, trong khoảng vài năm.

Hàng tháng tôi tiết kiệm để chi trả cuộc sống, và gửi về trả nợ dần cho bố mẹ. Mặc dù nợ nần là thế, nhưng tôi hình thành thói quen mỗi năm vẫn tự thưởng cho mình được đi du lịch chừng 1-2 chuyến. Tôi săn vé máy bay giá rẻ, đặt khách sạn, rồi đi ăn chơi mấy ngày. Với tôi, đó là cách để lấy lại năng lượng cho bản thân, vì tôi nghĩ bản thân mình phải tốt, mình mới làm mọi thứ thật tốt được.

Nếu là người khác có thể sẽ vì tiếc tiền, vì còn phải trả nơ, vì còn khó khắn nên sẽ không dám đi đâu cả, nhưng tôi thì không nghĩ thế. Tôi cứ đi, đi để cho bản thân mình hiểu rằng khi mình kiếm ra tiền, khi mình có tiền, mình sẽ được trải nghiệm một cuộc sống thật tốt.

Năm 25 tuổi, tôi hoàn thanh xong việc trả nợ cho bố mẹ, toàn bộ bằng công sức của bản thân, và cũng đi du lịch được nhiều nơi, có nhiều trải nghiệm rất tuyệt.

Năm tôi 25 tuổi, bố tôi nhập viện, ranh giới giữa sự sống và cái chết cực kì mong manh, bố phải thở bằng bình oxy, tôi lại cảm giác như ông trời thử thách mình thêm lần nữa. Tôi nhớ như in cảm giác nắm tay mẹ nhìn vào phòng cách ly của bố, tôi bảo mẹ cố gắng lên, chúng ta không bỏ cuộc. Một tháng điều trị tích cực, bố cũng ổn và hồi phục trở lại. Chú tôi vì sợ tôi tiếc tiền, cứ luôn nhắc tôi, phải hết sức chạy chữa cho bố. Tôi nói, chỉ cần bố mẹ được khỏe mạnh thì bất kể là giá nào tôi cũng trả. Bố ốm, tôi lại lâm vào cảnh nợ nần, tuy không quá nhiều, nhưng cũng có. Tôi lại cày kiếm tiền để trả nợ, làm chân trong làm chân ngoài, chẳng nhàn hạ tí nào. Nhưng thời gian đó người ta vẫn thấy tôi xách túi đi du lịch thường xuyên, vẫn thấy tôi đi bar chơi, vẫn thấy tôi mua sắm và ăn diện. Tôi tự cho phép mình được như thế, vì đó là tiền mình làm ra, mình phải biết cân bằng, đừng ép bản thân vào cái gì đó quá, khi mệt mỏi nó sẽ chống cự.

Năm 30 tuổi, tôi quyết định mua cho mình một căn hộ riêng đẹp xinh, tất nhiên cũng bằng tiền của tôi, thiếu một ít thì vay, rồi làm thì trả. Nhiều người bảo, lấy chồng đi, chồng mua cho. Nhưng có lẽ tôi là con lừa, một con lừa ưa nặng, thế nên tôi chỉ thích tự làm rồi tự thưởng. Tôi cảm thấy rất vui. Cái gì tự làm ra cũng thấy thật sự hạnh phúc.

Tôi sẽ vẫn đi chơi, vẫn làm những gì mình thích, vì tôi tin rằng khi bản thân tôi đủ hạnh phúc thì điều gì tôi cũng làm được hết.
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Phần 2 - Nơi Bình Yên Nhất Là Nhà

Tôi sẽ kể cho mọi người nghe về gia đình của tôi, về một gia đình chẳng hề hoàn hảo của tôi. Nhưng gia đình là điều duy nhất khiến tôi có đủ động lực để bước tiếp, để nỗ lực.

Tôi nghĩ ai cũng như tôi cả thôi, chúng ta phiêu du cả cuộc đời, nhưng nơi sau cùng muốn trở về nhất vẫn là Nhà.

* * *

Đừng than nghèo, những điều tuyệt vời nhất đều miễn phí

Bữa nọ, tôi đang ngồi làm việc, thì cháu gái bảy tuổi của tôi, gọi điện khoe với tôi, giọng hớn hở:

- Dì ơi con mới sáng tác được bài thơ hay lắm, con đọc cho dì nghe nhé:

"Gia đình hơn hết,

Em mến ông em

Thương bà biết mấy

Bố công như núi

Mẹ sinh chúng em

Gia đình hơn hết

Không mất tiền mua

Ai ai cũng có

Cả một gia đình"

Đọc xong mấy câu thơ con cóc chẳng đầu chẳng đuôi ấy, cháu gái tôi hỏi:

- Dì có hiểu ý nghĩa của bài thơ con làm là gì không?

Tôi trả lời qua loa đại khái:

- Thì ý con là gia đình quan trọng nhất, không gì đánh đổi được.

Cháu tôi nghe tôi trả lời như thế liền bảo:

- Vẫn còn thiếu một ý nữa dì ạ, ý con là không cần phải mất tiền ai cũng có một gia đình, nhưng gia đình lại quan trọng nhất không tiền nào mua được.

Nghe con bé lên bảy nói xong bằng đấy câu, tôi lặng người đi.

Ừ nhỉ, ai sinh ra cũng đều có sẵn một gia đình, chẳng ai phải mất tiền để mua chomình một gia đình cả, thế nhưng gia đình lại quý giá đến mức chẳn tiền bạc nào có thể mua nổi. Đơn giản thế này, nhưng người lớn chúng ta, mấy ai hiểu được ra. Nhiều khi chúng ta cứ than thở chúng ta chẳng sở hữu được thứ gì quý giá, thế nhưng, những gì quý giá nhất thực ra đều miễn phí. Và hầu như ai trong số chúng ta, cũng đều đang được sở hữu những thứ quý giá nhất, tuyệt vời nhất của cuộc đời - đó là GIA ĐÌNH.

"Khi nào ta cảm thấy mỏi mệt, khi nào ta cảm thấy chán ghét cuộc đời này vì ta nghĩ rằng ta chẳng sở hữu được thứ gì đáng giá, lúc đó ta hãy nhìn lại phía sau để thấy rằng gia đình vẫn đang ở đây, bên cạnh ta, điều đó đáng giá hơn bất cứ điều gì. Nếu không có gia đình, vinh hoa phú quý ngoài kia, thực ra ta cũng chẳng biết đểlàm gì.."

* * *
 
-8 ❤︎ Bài viết: 279 Tìm chủ đề
Tình yêu của bố mẹ tôi

Bố tôi học hết lớp 9, mẹ tôi văn hóa hết lớp 6.

Thế nhưng bố mẹ luôn khiến tôi thấy rất tự hào mỗi khi kể với mọi người về bố mẹcủa mình, về tình yêu của bố mẹ dành cho nhau, về cách bố nắm tay mẹ vượt qua chặng đường khó khăn nhất trong cuộc đời của họ.

Nếu hỏi thứ quý giá nhất tôi đang có là gì? Tôi sẽ trả lời ngay đó là một gia đình có tình yêu của bố mẹ.

Tôi tin rằng: "Điều mỗi đứa con cần nhất trên đời, chính là một gia đình hạnh phúc".

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình thuần nông ở vùng quê Bắc bộ. Gia đình tôi có năm người, bố mẹ, anh chị và tôi, tôi là con út trong nhà.

Khi tôi còn bé, gia đình tôi cũng như bao gia đình khác không giàu nhưng vẫn đủ ngày ba bữa cơm. Tôi lúc đó cũng chẳng có ý niệm gì về giàu nghèo, chỉ biết ngày ngày xách cặp đi học, tối về tụm lại chơi với đám trẻ trong xóm. Tai họa thật sự ập đến khi một sáng ngủ dậy, người mẹ tôi bỗng dưng cứng đờ, không cử động được, mẹ tôi giàn giụa nước mắt gọi anh em tôi đỡ mẹ ngồi lên, chúng tôi ra sức nâng mẹ, nhưng mẹ khóc bảo mẹ đau lắm đừng nâng nữa, các cơ các khớp không cử động được.

Chị em tôi khóc, chia nhau chạy đi gọi nhà bên nội bên ngoại, người lớn đi đánh điện cho bố tôi về, bố tôi khi ấy là công nhân, đang đi làm xa nhà.

Đến trưa, dân làng anh em chòm xóm tụ tập đông kín cả nhà tôi, họ gọi bác sĩ đến, bác sĩ bảo mẹ tôi bị liệt dây thần kinh toại, bệnh này có thể chết, có thể liệt mãi mãi, hiếm có ca nào điều trị khỏi. Ai cũng lắc đầu vì thấy hi vọng sao mong manh thế. Ba anh em tôi đứng ở góc nhà, nước mắt cũng giàn giụa.

Bố gạt nước mắt nói với bác sĩ:

- Cho dù phải bán nhà đi để chạy chữa cho vợ tôi, tôi cũng cam lòng.

Thế là bố xin nghỉ hẳn ở nhà lo chạy chữa cho mẹ. Mẹ nằm đấy không cử động được, mọi sinh hoạt cá nhân phải có bố giúp.

Mẹ bị liệt 400 ngày. Suốt 400 ngày đó vẫn một mình bố chăm mẹ, người bố tôi vốn dĩ bé nhỏ, thời kì đó bố chắc chỉ còn 40 kí, chân tay đi liêu xiêu, mắt trũng thâm quầng vì thiếu ngủ, có lúc các dì tôi bảo, bố nghỉ ngơi vài hôm đi để các dì chăm mẹgiúp, nhưng bố tôi nói:

- Anh không yên tâm để ai chăm sóc chị ấy lúc này cả, các dì đến chơi thì đến, còn chăm chị phải tự tay anh làm.

Mẹ tôi điều trị khánh sinh nhiều, đi tiêu không nổi vì bị táo, mẹ đau lắm, mẹ khóc, bố cho tay vào cạy móc từng cục phân ra cho mẹ. Da thịt mẹ tôi vì nằm liệt nên cũng bị thối rữa rồi mưng mủ, mỗi ngày bố đều tỉ mẩn cặm cụi lau rửa những phần thịt thối rữa cho mẹ. Đó là hình ảnh mà suốt đời này tôi không bao giờ quên được.

Tôi là con út trong nhà, khi ấy chưa biết làm gì cả, ngày ngày trừ lúc đi học tôi chỉ biết ngồi cạnh mẹ, không rời đi nửa bước, có lần dì tôi mắng:

- Mẹ đã ốm thế còn không biết làm việc nhà giúp bố, cứ ngồi đó làm gì?

Tôi vừa quệt nước mắt vừa nói:

- Cháu phải ngồi đây với mẹ, vì cháu sợ mẹ chết lúc nào cháu không biết thì sao.

Mẹ nghe thấy nước mắt cũng lăn dài. Rồi bác sĩ điều trị dạy tôi cách xoa bóp chomẹ, đó là cách điều trị rất tốt cho người bị liệt, thế là tôi có việc để làm, ngày nào tôi cũng ngồi bóp chân bóp tay cho mẹ rồi cầu trời cho mẹ khỏi bệnh, tôi thức đến 12h đêm để xoa bóp, có lúc bố phải quát mắng tôi mới chịu đi ngủ.

Thế rồi hơn một năm, đông tây y kết hợp đủ kiểu, tay chân mẹ tôi bắt đầu cử động trở lại, dần dần mẹ tôi ngồi dậy được, khoảng nửa năm tiếp theo mẹ tôi tập đi lại từng bước, bố dìu một bên, chị gái tôi dìu một bên, cứ như thế ba tháng sau mẹ tôi có thể đi lại được bình thường.

Dân làng, ngay cả bác sĩ đều nói đó là kì tích.

Sau này lớn lên, nghĩ lại, tôi cho rằng chẳng có kì tích nào cả, tất cả đều nhờ vào tình yêu lớn lao của bố con tôi dành cho mẹ, nhất là của bố.

Tôi nghĩ bố mẹ tôi lấy nhau ở cái thời điểm chẳng biết tình yêu là gì, chắc cả đời này bố chưa nói với mẹ được một câu "Anh yêu em", nhưng những gì bố đã làm cho mẹ, vĩ đại và giá trị hơn hàng nghìn hàng vạn lời hứa hẹn thề non chỉ biển!

Tình yêu ư? Đừng nói, mà hãy hành động..

Tôi nghĩ thứ đẹp đẽ nhất trên đời này không phải là kim cương mà là gia đình. Một gia đình hạnh phúc là một gia đình có tình yêu của bố mẹ.

* * *
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back