- Xu
- 752,902,691
15903
76
Cha mẹ là những người yêu thương, hy sinh và dành cho con cái những điều tốt đẹp nhất mà không mong nhận lại điều gì. Từ bao đời nay, tình cảm thiêng liêng ấy đã được ông cha ta gửi gắm qua những câu ca dao, tục ngữ mộc mạc nhưng vô cùng sâu sắc, nhắc nhở mỗi người về công ơn sinh thành, dưỡng dục và đạo hiếu làm con. Dù thời gian có đổi thay, những lời dạy ấy vẫn luôn giữ nguyên giá trị, trở thành bài học quý báu cho nhiều thế hệ. Mình mở chủ đề này để cùng sưu tầm những câu ca dao, tục ngữ hay nhất về cha mẹ, giúp chúng ta thêm trân trọng tình thân và gìn giữ những giá trị truyền thống tốt đẹp. Nếu bạn biết những câu ca dao, tục ngữ ý nghĩa về công ơn cha mẹ hoặc lòng hiếu thảo, hãy cùng chia sẻ để mọi người cùng đọc, suy ngẫm và lan tỏa những giá trị nhân văn ấy.
Đi khắp thế gian, không ai sánh bằng mẹ;
Gian khổ cuộc đời, ai nặng gánh hơn cha.
Hoặc:
Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ;
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha.
Tảo tần sớm hôm, mẹ nuôi con khôn lớn;
Đưa tấm lưng gầy, cha che chở đời con.
Hiếu
Thành kính tổ tiên, ơn gia độ;
Báo ân phụ mẫu, nghĩa sinh thành.
Tử hiếu song thân lạc,
Gia hòa vạn sự thành.
Con hiếu thảo, cha mẹ vui;
Nhà hòa thuận, muôn việc thành.
Vời vợi non cao ơn dưỡng dục,
Mênh mông biển rộng đức sinh thành.
Ơn sinh thành như đại hải,
Nghĩa dưỡng dục tựa non cao.
Ơn cha dưỡng dục dường non Thái,
Nghĩa mẹ sinh thành tựa biển Đông.
Ân sâu nghĩa mẫu Đông Hải tựa,
Sinh thành công phụ Thái Sơn cao.
Có phải cha mẹ hứa nhau từ kiếp trước,
Tạc lại hình con nguyên vẹn trái tim người?
Cầu cho cha được thanh nhàn,
Chúc cho mẹ được an khang tuổi già.
Cha là khởi nguồn của lý tưởng và tương lai.
Mẹ là khởi nguồn của sự sống, tình yêu và hạnh phúc.
Cha có nghĩa là chỗ dựa,
Suốt đời con trọn vẹn yêu thương.
Mẹ có nghĩa là mãi mãi,
Là cho đi không đòi lại bao giờ.
Con có nghĩa là hơi ấm,
Sưởi lòng cha mẹ lúc quạnh hiu.
Cha là núi, mẹ là sông,
Các con hiếu thảo nhớ công sinh thành.
Ai về, tôi gửi buồng cau:
Buồng trước kính mẹ, buồng sau kính thầy.
Vạn cổ tình thâm ơn cúc dục,
Thiên thu nghĩa trọng đức sinh thành.
Con đi xa cách muôn nơi,
Công cha nghĩa mẹ đời đời không quên.
Công cha ngàn đời tâm tưởng mãi,
Nghĩa mẹ muôn thuở nhớ thương hoài.
Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy,
Ngày sau khôn lớn, ơn dày biển sâu.
Bàn tay nối tiếp bàn tay,
Vai cha, lưng mẹ cõng đầy ấm no.
Đêm đêm con thắp đèn trời,
Cầu cho cha mẹ sống đời với con.
Ân cha mẹ là đại dương vô tận,
Con chỉ là con sóng nhỏ lăn tăn.
Biển Đông có lúc vơi đầy,
Chứ lòng cha mẹ, biển trời nào bằng.
Mẹ cha gánh vác, hy sinh,
Mẹ cha quên cả thân mình vì con.
Cha một đời oằn vai gánh nặng,
Mẹ một đời đôi dép lạc bàn chân.
Khi con tát cạn Biển Đông,
Thì con mới hiểu tấm lòng mẹ cha.
Có tát cạn Biển Đông mới tỏ tường lòng mẹ,
Không trèo qua non Thái, sao thấu hiểu tình cha.
Tiết Vu Lan bâng khuâng nhớ cha, ơn dưỡng dục;
Mùa báo hiếu ngùi ngùi thương mẹ, đức cù lao.
Cha là hoa phấn giữa đời,
Thiên thu tình mẹ rạng ngời tâm con.
Ơn dưỡng dục, một đời con ghi tạc;
Nghĩa sinh thành, trọn kiếp mãi không quên.
Dù đi khắp bốn phương trời,
Công cha nghĩa mẹ không ai sánh bằng.
Cha là chỗ dựa, mẹ là gối êm;
Nụ cười của con là niềm hạnh phúc.
Trăng khuya, trăng rụng xuống cầu,
Vì con, cha mẹ dãi dầu nắng mưa.
Cha mẹ giàu, con thong thả;
Cha mẹ nghèo, con vất vả gian nan.
Cổ thụ là bóng mẹ cha,
Cây non là cả vườn hoa tuổi hồng.
Cha là núi, mẹ là sông,
Các con hiếu thảo nhớ ơn sinh thành.
Nghĩa mẹ như biển rộng,
Công cha tựa trời cao.
Ơn sinh thành dưỡng dục,
Vời vợi tựa trăng sao.
Cha mẹ ơn sâu tựa đất trời,
Nuôi con lao nhọc chẳng đầy vơi.
Mở vòng tay lớn ôm con trẻ,
Dẫn dắt con đi suốt cuộc đời.
Ơn cha bóng núi âm thầm,
Nghĩa mẹ lặng lẽ nước sông đầu nguồn.
Một đời dãi nắng dầm sương,
Nuôi con khôn lớn, tình thương dạt dào.
TÌNH MẸ BAO LA
Thêm một người, quả đất sẽ chật thêm;
Nhưng thiếu mẹ, thế giới đầy nước mắt.
Con dẫu lớn vẫn là con của mẹ,
Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con.
Dẫu con đi suốt cuộc đời,
Vẫn không đi hết những lời mẹ ru.
- Chế Lan Viên
Đưa kim qua nỗi ưu phiền,
Mẹ ngồi vá lại cho nguyên sự đời.
Mênh mông lòng mẹ thương ta,
Xin hòa thành bản tình ca dâng đời.
Hãy nói rằng con thương mẹ,
Chỉ thế thôi, mẹ mãn nguyện rồi.
Mẹ hiển nhiên như trời đất đã thành,
Như cuộc đời không thể thiếu trong con.
Trong tâm tưởng, con muộn màng viết
Lời cầu mong còn mẹ mãi trên đời.
Đôi vai mẹ một gánh đầy huyền thoại,
Tình yêu thương hào phóng đến khôn cùng.
Hình hài con khi còn là hạt bụi,
Lớn dần lên qua tim mẹ bao dung.
Ngôn ngữ trần gian khờ dại quá,
Đựng sao đầy hai tiếng: "Mẹ ơi!"
Nhìn lên vách, con bước cùng với bóng,
Mẹ bây giờ mới hiểu mẹ ngày xưa.
Người con yêu quý nhất đời,
Chính là mẹ đó, tuyệt vời tình sâu.
Ngày nào con đau khổ không biết ngỏ cùng ai,
Thì con ơi, hãy gọi mẹ đến bên con.
Mẹ là hoa cỏ mùa xuân,
Con như chim nhỏ hát mừng vang ca.
Mẹ đi gánh nước ban mai,
Gánh hai ngọn núi với hai mặt trời.
Con về nhặt ánh hoàng hôn,
Thắp lên nỗi nhớ bồn chồn: Mẹ ơi!
Còn mẹ, đời càng thêm tươi;
Con yêu mẹ quá, nụ cười bao dung.
Mẹ nằm chỗ ướt canh sương,
Chỗ khô lót tiếng ru, nhường con thơ.
Con về đây quỳ bên gối mẹ,
Chợt thấy mình nhỏ bé biết bao nhiêu.
Nuôi con, thân mẹ héo gầy;
Vì con mà mẹ lệ đầy viền mi.
Mẹ là ngọn gió đưa êm,
Mẹ là dòng suối mơ huyền bao la.
Con mang thơ đi gieo khắp nẻo,
Quên môi hồng, mắt biếc, mẹ thôi son.
Mênh mông bát ngát đại dương,
Cũng không sánh được tình thương mẹ hiền.
Ngàn năm tóc mẹ còn bay,
Ngàn năm tình mẹ sống đầy trong con.
Bao la bóng nước Biển Đông,
Không bằng một nửa tấm lòng mẹ tôi.
Nửa đời phiêu bạt tha hương,
Bóng quê, dáng mẹ trĩu vương tấm lòng.
Giờ đây trong cõi rộn ràng,
Lòng con vẫn nhớ lời vàng mẹ ru.
Dấu chân mẹ dãi dầm thân cát bụi,
Gánh tình thương rong ruổi giữa chợ đời.
Dù đi trăm suối nghìn sông,
Cũng không ra khỏi tấm lòng mẹ tôi.
Ngàn năm hồ dễ ai thương mẹ,
Như mẹ thương con giữa cuộc đời.
Kiếp sau xin được làm người,
Để nghe non nước vọng lời mẹ ru.
Mẹ:
Trọn một niềm thương,
Cả đời dầm sương,
Qua bao ngày vô thường.
- Chẩm Hồng Giang
Phải đâu mẹ của riêng anh,
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi!
Mẹ là nguồn suối yêu thương,
Mẹ là quê hương con đó.
Mẹ là biển cả bao la,
Mẹ là câu hát chan hòa mến thương.
Mẹ hiền mang nặng đẻ đau,
Chỉ mong con lớn, con mau nên người.
Mẹ hiền như thể trăng sao,
Một khi trăng lặn, đất trời lung lay.
VU LAN, BÁO HIẾU VÀ LỜI NHẮC YÊU THƯƠNG
Ai còn mẹ, xin đừng làm mẹ khóc;
Đừng để buồn lên mắt mẹ, nghe không?
Con về quỳ giữa quê hương,
Thầm hôn lên những bước đường mẹ qua.
Cánh cò cõng nắng, cõng mưa;
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió sương.
Đừng để một ngày kia mẹ mất
Mới giật mình khóc lóc.
Những dòng sông trôi đi,
Có trở lại bao giờ?
Nghĩ về mẹ, trời luôn tươi sắc nắng;
Hoa trong vườn không nắng cũng xôn xao.
Ai người chia sớt nỗi buồn,
Mẹ tôi gánh mãi hoàng hôn một mình.
Mẹ là đất, mẹ là hoa;
Mẹ là chân lý soi con sáng ngời.
Mẹ ơi, trời đất bao nhiêu,
Tâm con hướng mẹ bấy nhiêu đất trời.
Mẹ là sữa ngọt quê hương,
Rót vào thiên kỷ nguồn hương cho đời.
Xin ấp ủ trọn đời tình mẹ,
Bóng mẹ hiền giữa trái tim con.
Mẹ mang một nắng hai sương,
Đem ra chợ đổi làm đường con đi.
Trong vũ trụ có lắm kỳ quan,
Nhưng kỳ quan tuyệt vời nhất vẫn là trái tim người mẹ.
Hương thơm vạn đóa hoa hồng,
Đâu bằng tình mẹ mặn nồng trong con.
Hoa này tàn thì hoa khác nở,
Mất mẹ rồi, vạn thuở tìm đâu.
Tôi không khóc khi cài hoa trắng,
Vì trong hoa, tôi thấy mẹ cười.
Ngó lên, ngó xuống mà vui;
Ngó về quê mẹ, ngậm ngùi nhớ thương.
Con đi khắp vạn nẻo đường,
Giờ con mới hiểu tình thương mẹ hiền.
Ôm con, mẹ đếm sao trời;
Đếm hoài không hết một đời long đong.
Võng đưa, ai hát xa vời,
Tưởng như thấy lại từng lời mẹ ru.
Cuộc đời lắm nỗi đắng cay,
Nuôi con đâu kể tháng ngày gian nan.
Con suốt đời là dòng sông nhỏ bé,
Còn mẹ hiền là biển cả mênh mông.
Nhớ đến mẹ, một khung trời rộng mở,
Chan chứa đầy hơi ấm của yêu thương.
Mẹ là vầng trăng sáng thiên thu,
Soi đường con bước lãng du hải hà.
Mẹ là tất cả, mẹ ơi!
Trăm năm mẹ gánh đời con lưng còng.
Ôi, tình mẹ sao ngọt ngào đến thế,
Để tràn trề, sâu lắng, nặng tim con.
Xuân về cho nở cánh hoa,
Vu Lan về để nhớ ngày mẹ thương.
Cảm ơn mẹ đã cho con dòng sữa,
Cho niềm tin chan chứa giữa xuân đời.
Hy sinh tất cả, quên gian khổ;
Lòng mẹ là trời vạn nhớ thương.
Lời ru của mẹ thuở nào,
Đưa con qua những sóng đời bể dâu.
- Bảo Cường
Thời gian nước cuốn xuôi dòng,
Lòng con nhớ mẹ như sông chảy hoài.
Mẹ đừng quá nhiều thương nhớ,
Kẻo tóc bạc rồi nay lại bạc thêm.
Mẹ già một nắng hai sương,
Trải thân làm bóng mát đường con đi.
Cúi đầu mong mẹ thứ tha,
Chữ hiếu chưa trả, xót xa nỗi lòng.
- Kim Ngân
MẸ TẢO TẦN VÀ NỖI NHỚ QUÊ NHÀ
Đôi vai mẹ một gánh đầy huyền thoại,
Tình yêu thương rộng lớn đến khôn cùng.
Nuôi con mãn kiếp quên thân xác,
Ơn mẹ ngàn đời mãi vấn vương.
Mẹ già như chuối ba hương,
Dạt dào tình mẹ, niềm thương vô bờ.
Vì con sống, mẹ suốt đời lam lũ;
Vì con vui, mẹ gánh hết buồn đau.
Mong con cuộc sống bình yên,
Để bao nỗi mẹ ưu phiền lắng sâu.
Mẹ nghèo, nón lá tả tơi,
Mong sao con trẻ vào đời bình yên.
Mẹ nghèo, mưa dột mái tranh,
Trải bao bất hạnh, muôn phần gian truân.
Nếm đủ cao lương, muối vẫn hàng đầu;
Đi khắp gầm trời, không ai bằng mẹ.
Sông quê, con nước hiền hòa;
Con xa lòng mẹ, phong ba quê người.
Bao năm gian khổ héo hon,
Mẹ luôn cam chịu nuôi con nên người.
- Bảo Cường
Trải qua thập tử nhất sinh,
Mẹ già sống mãi yên bình bên con.
Nhớ con tựa cửa chờ mong,
Mắt mờ, khô lệ, mẹ trông con về.
Chặng đường bao nỗi đắng cay,
Nuôi con đâu kể tháng ngày gian nan.
Lặng nhìn sợi tóc như sương,
Vướng trên đầu lược mà thương mẹ già.
Lên non mới biết non cao,
Nuôi con mới biết công lao mẹ hiền.
Mẹ già như chuối chín cây,
Gió lay mẹ rụng, con phải mồ côi.
Cho dù xa cách Biển Đông,
Mênh mông tình mẹ, ngát lòng đại dương.
Đêm thu dưới ánh trăng vàng,
Ngóng về quê mẹ, lệ tràn bờ mi.
Khi con vun đất trồng hoa mới,
Thì mẹ nghiêng vai gánh Tết về.
Chiều chiều ra đứng ngõ sau,
Trông về quê mẹ, ruột đau chín chiều.
Chiều chiều chim vịt kêu chiều,
Bâng khuâng nhớ mẹ, chín chiều ruột đau.
Mẹ là dòng sữa ngọt ngào,
Là lời ru để con vào giấc mơ.
Mẹ là cả một bài thơ,
Là câu hát dịu ầu ơ ví dầu.
Học sói trán chưa viết tròn chữ mẹ,
Đi mòn chân chẳng kịp điệu ví dầu.
Nụ vô thường nở ra trời dâu bể,
Câu tình ca hát mãi chẳng nên lời.
Nỗi niềm
Lòng quặn lại khi nhìn con cực,
Người mẹ nào tránh khỏi xót xa.
Nước mắt người tuôn vào lồng ngực,
Nỗi niềm này ta trách chính ta.
Xem thêm:
Những câu ca dao nói về công cha nghĩa mẹ
Đi khắp thế gian, không ai sánh bằng mẹ;
Gian khổ cuộc đời, ai nặng gánh hơn cha.
Hoặc:
Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ;
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha.
Tảo tần sớm hôm, mẹ nuôi con khôn lớn;
Đưa tấm lưng gầy, cha che chở đời con.
Hiếu
Thành kính tổ tiên, ơn gia độ;
Báo ân phụ mẫu, nghĩa sinh thành.
Tử hiếu song thân lạc,
Gia hòa vạn sự thành.
Con hiếu thảo, cha mẹ vui;
Nhà hòa thuận, muôn việc thành.
Vời vợi non cao ơn dưỡng dục,
Mênh mông biển rộng đức sinh thành.
Ơn sinh thành như đại hải,
Nghĩa dưỡng dục tựa non cao.
Ơn cha dưỡng dục dường non Thái,
Nghĩa mẹ sinh thành tựa biển Đông.
Ân sâu nghĩa mẫu Đông Hải tựa,
Sinh thành công phụ Thái Sơn cao.
Có phải cha mẹ hứa nhau từ kiếp trước,
Tạc lại hình con nguyên vẹn trái tim người?
Cầu cho cha được thanh nhàn,
Chúc cho mẹ được an khang tuổi già.
Cha là khởi nguồn của lý tưởng và tương lai.
Mẹ là khởi nguồn của sự sống, tình yêu và hạnh phúc.
Cha có nghĩa là chỗ dựa,
Suốt đời con trọn vẹn yêu thương.
Mẹ có nghĩa là mãi mãi,
Là cho đi không đòi lại bao giờ.
Con có nghĩa là hơi ấm,
Sưởi lòng cha mẹ lúc quạnh hiu.
Cha là núi, mẹ là sông,
Các con hiếu thảo nhớ công sinh thành.
Ai về, tôi gửi buồng cau:
Buồng trước kính mẹ, buồng sau kính thầy.
Vạn cổ tình thâm ơn cúc dục,
Thiên thu nghĩa trọng đức sinh thành.
Con đi xa cách muôn nơi,
Công cha nghĩa mẹ đời đời không quên.
Công cha ngàn đời tâm tưởng mãi,
Nghĩa mẹ muôn thuở nhớ thương hoài.
Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy,
Ngày sau khôn lớn, ơn dày biển sâu.
Bàn tay nối tiếp bàn tay,
Vai cha, lưng mẹ cõng đầy ấm no.
Đêm đêm con thắp đèn trời,
Cầu cho cha mẹ sống đời với con.
Ân cha mẹ là đại dương vô tận,
Con chỉ là con sóng nhỏ lăn tăn.
Biển Đông có lúc vơi đầy,
Chứ lòng cha mẹ, biển trời nào bằng.
Mẹ cha gánh vác, hy sinh,
Mẹ cha quên cả thân mình vì con.
Cha một đời oằn vai gánh nặng,
Mẹ một đời đôi dép lạc bàn chân.
Khi con tát cạn Biển Đông,
Thì con mới hiểu tấm lòng mẹ cha.
Có tát cạn Biển Đông mới tỏ tường lòng mẹ,
Không trèo qua non Thái, sao thấu hiểu tình cha.
Tiết Vu Lan bâng khuâng nhớ cha, ơn dưỡng dục;
Mùa báo hiếu ngùi ngùi thương mẹ, đức cù lao.
Cha là hoa phấn giữa đời,
Thiên thu tình mẹ rạng ngời tâm con.
Ơn dưỡng dục, một đời con ghi tạc;
Nghĩa sinh thành, trọn kiếp mãi không quên.
Dù đi khắp bốn phương trời,
Công cha nghĩa mẹ không ai sánh bằng.
Cha là chỗ dựa, mẹ là gối êm;
Nụ cười của con là niềm hạnh phúc.
Trăng khuya, trăng rụng xuống cầu,
Vì con, cha mẹ dãi dầu nắng mưa.
Cha mẹ giàu, con thong thả;
Cha mẹ nghèo, con vất vả gian nan.
Cổ thụ là bóng mẹ cha,
Cây non là cả vườn hoa tuổi hồng.
Cha là núi, mẹ là sông,
Các con hiếu thảo nhớ ơn sinh thành.
Nghĩa mẹ như biển rộng,
Công cha tựa trời cao.
Ơn sinh thành dưỡng dục,
Vời vợi tựa trăng sao.
Cha mẹ ơn sâu tựa đất trời,
Nuôi con lao nhọc chẳng đầy vơi.
Mở vòng tay lớn ôm con trẻ,
Dẫn dắt con đi suốt cuộc đời.
Ơn cha bóng núi âm thầm,
Nghĩa mẹ lặng lẽ nước sông đầu nguồn.
Một đời dãi nắng dầm sương,
Nuôi con khôn lớn, tình thương dạt dào.
TÌNH MẸ BAO LA
Thêm một người, quả đất sẽ chật thêm;
Nhưng thiếu mẹ, thế giới đầy nước mắt.
Con dẫu lớn vẫn là con của mẹ,
Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con.
Dẫu con đi suốt cuộc đời,
Vẫn không đi hết những lời mẹ ru.
- Chế Lan Viên
Đưa kim qua nỗi ưu phiền,
Mẹ ngồi vá lại cho nguyên sự đời.
Mênh mông lòng mẹ thương ta,
Xin hòa thành bản tình ca dâng đời.
Hãy nói rằng con thương mẹ,
Chỉ thế thôi, mẹ mãn nguyện rồi.
Mẹ hiển nhiên như trời đất đã thành,
Như cuộc đời không thể thiếu trong con.
Trong tâm tưởng, con muộn màng viết
Lời cầu mong còn mẹ mãi trên đời.
Đôi vai mẹ một gánh đầy huyền thoại,
Tình yêu thương hào phóng đến khôn cùng.
Hình hài con khi còn là hạt bụi,
Lớn dần lên qua tim mẹ bao dung.
Ngôn ngữ trần gian khờ dại quá,
Đựng sao đầy hai tiếng: "Mẹ ơi!"
Nhìn lên vách, con bước cùng với bóng,
Mẹ bây giờ mới hiểu mẹ ngày xưa.
Người con yêu quý nhất đời,
Chính là mẹ đó, tuyệt vời tình sâu.
Ngày nào con đau khổ không biết ngỏ cùng ai,
Thì con ơi, hãy gọi mẹ đến bên con.
Mẹ là hoa cỏ mùa xuân,
Con như chim nhỏ hát mừng vang ca.
Mẹ đi gánh nước ban mai,
Gánh hai ngọn núi với hai mặt trời.
Con về nhặt ánh hoàng hôn,
Thắp lên nỗi nhớ bồn chồn: Mẹ ơi!
Còn mẹ, đời càng thêm tươi;
Con yêu mẹ quá, nụ cười bao dung.
Mẹ nằm chỗ ướt canh sương,
Chỗ khô lót tiếng ru, nhường con thơ.
Con về đây quỳ bên gối mẹ,
Chợt thấy mình nhỏ bé biết bao nhiêu.
Nuôi con, thân mẹ héo gầy;
Vì con mà mẹ lệ đầy viền mi.
Mẹ là ngọn gió đưa êm,
Mẹ là dòng suối mơ huyền bao la.
Con mang thơ đi gieo khắp nẻo,
Quên môi hồng, mắt biếc, mẹ thôi son.
Mênh mông bát ngát đại dương,
Cũng không sánh được tình thương mẹ hiền.
Ngàn năm tóc mẹ còn bay,
Ngàn năm tình mẹ sống đầy trong con.
Bao la bóng nước Biển Đông,
Không bằng một nửa tấm lòng mẹ tôi.
Nửa đời phiêu bạt tha hương,
Bóng quê, dáng mẹ trĩu vương tấm lòng.
Giờ đây trong cõi rộn ràng,
Lòng con vẫn nhớ lời vàng mẹ ru.
Dấu chân mẹ dãi dầm thân cát bụi,
Gánh tình thương rong ruổi giữa chợ đời.
Dù đi trăm suối nghìn sông,
Cũng không ra khỏi tấm lòng mẹ tôi.
Ngàn năm hồ dễ ai thương mẹ,
Như mẹ thương con giữa cuộc đời.
Kiếp sau xin được làm người,
Để nghe non nước vọng lời mẹ ru.
Mẹ:
Trọn một niềm thương,
Cả đời dầm sương,
Qua bao ngày vô thường.
- Chẩm Hồng Giang
Phải đâu mẹ của riêng anh,
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi!
Mẹ là nguồn suối yêu thương,
Mẹ là quê hương con đó.
Mẹ là biển cả bao la,
Mẹ là câu hát chan hòa mến thương.
Mẹ hiền mang nặng đẻ đau,
Chỉ mong con lớn, con mau nên người.
Mẹ hiền như thể trăng sao,
Một khi trăng lặn, đất trời lung lay.
VU LAN, BÁO HIẾU VÀ LỜI NHẮC YÊU THƯƠNG
Ai còn mẹ, xin đừng làm mẹ khóc;
Đừng để buồn lên mắt mẹ, nghe không?
Con về quỳ giữa quê hương,
Thầm hôn lên những bước đường mẹ qua.
Cánh cò cõng nắng, cõng mưa;
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió sương.
Đừng để một ngày kia mẹ mất
Mới giật mình khóc lóc.
Những dòng sông trôi đi,
Có trở lại bao giờ?
Nghĩ về mẹ, trời luôn tươi sắc nắng;
Hoa trong vườn không nắng cũng xôn xao.
Ai người chia sớt nỗi buồn,
Mẹ tôi gánh mãi hoàng hôn một mình.
Mẹ là đất, mẹ là hoa;
Mẹ là chân lý soi con sáng ngời.
Mẹ ơi, trời đất bao nhiêu,
Tâm con hướng mẹ bấy nhiêu đất trời.
Mẹ là sữa ngọt quê hương,
Rót vào thiên kỷ nguồn hương cho đời.
Xin ấp ủ trọn đời tình mẹ,
Bóng mẹ hiền giữa trái tim con.
Mẹ mang một nắng hai sương,
Đem ra chợ đổi làm đường con đi.
Trong vũ trụ có lắm kỳ quan,
Nhưng kỳ quan tuyệt vời nhất vẫn là trái tim người mẹ.
Hương thơm vạn đóa hoa hồng,
Đâu bằng tình mẹ mặn nồng trong con.
Hoa này tàn thì hoa khác nở,
Mất mẹ rồi, vạn thuở tìm đâu.
Tôi không khóc khi cài hoa trắng,
Vì trong hoa, tôi thấy mẹ cười.
Ngó lên, ngó xuống mà vui;
Ngó về quê mẹ, ngậm ngùi nhớ thương.
Con đi khắp vạn nẻo đường,
Giờ con mới hiểu tình thương mẹ hiền.
Ôm con, mẹ đếm sao trời;
Đếm hoài không hết một đời long đong.
Võng đưa, ai hát xa vời,
Tưởng như thấy lại từng lời mẹ ru.
Cuộc đời lắm nỗi đắng cay,
Nuôi con đâu kể tháng ngày gian nan.
Con suốt đời là dòng sông nhỏ bé,
Còn mẹ hiền là biển cả mênh mông.
Nhớ đến mẹ, một khung trời rộng mở,
Chan chứa đầy hơi ấm của yêu thương.
Mẹ là vầng trăng sáng thiên thu,
Soi đường con bước lãng du hải hà.
Mẹ là tất cả, mẹ ơi!
Trăm năm mẹ gánh đời con lưng còng.
Ôi, tình mẹ sao ngọt ngào đến thế,
Để tràn trề, sâu lắng, nặng tim con.
Xuân về cho nở cánh hoa,
Vu Lan về để nhớ ngày mẹ thương.
Cảm ơn mẹ đã cho con dòng sữa,
Cho niềm tin chan chứa giữa xuân đời.
Hy sinh tất cả, quên gian khổ;
Lòng mẹ là trời vạn nhớ thương.
Lời ru của mẹ thuở nào,
Đưa con qua những sóng đời bể dâu.
- Bảo Cường
Thời gian nước cuốn xuôi dòng,
Lòng con nhớ mẹ như sông chảy hoài.
Mẹ đừng quá nhiều thương nhớ,
Kẻo tóc bạc rồi nay lại bạc thêm.
Mẹ già một nắng hai sương,
Trải thân làm bóng mát đường con đi.
Cúi đầu mong mẹ thứ tha,
Chữ hiếu chưa trả, xót xa nỗi lòng.
- Kim Ngân
MẸ TẢO TẦN VÀ NỖI NHỚ QUÊ NHÀ
Đôi vai mẹ một gánh đầy huyền thoại,
Tình yêu thương rộng lớn đến khôn cùng.
Nuôi con mãn kiếp quên thân xác,
Ơn mẹ ngàn đời mãi vấn vương.
Mẹ già như chuối ba hương,
Dạt dào tình mẹ, niềm thương vô bờ.
Vì con sống, mẹ suốt đời lam lũ;
Vì con vui, mẹ gánh hết buồn đau.
Mong con cuộc sống bình yên,
Để bao nỗi mẹ ưu phiền lắng sâu.
Mẹ nghèo, nón lá tả tơi,
Mong sao con trẻ vào đời bình yên.
Mẹ nghèo, mưa dột mái tranh,
Trải bao bất hạnh, muôn phần gian truân.
Nếm đủ cao lương, muối vẫn hàng đầu;
Đi khắp gầm trời, không ai bằng mẹ.
Sông quê, con nước hiền hòa;
Con xa lòng mẹ, phong ba quê người.
Bao năm gian khổ héo hon,
Mẹ luôn cam chịu nuôi con nên người.
- Bảo Cường
Trải qua thập tử nhất sinh,
Mẹ già sống mãi yên bình bên con.
Nhớ con tựa cửa chờ mong,
Mắt mờ, khô lệ, mẹ trông con về.
Chặng đường bao nỗi đắng cay,
Nuôi con đâu kể tháng ngày gian nan.
Lặng nhìn sợi tóc như sương,
Vướng trên đầu lược mà thương mẹ già.
Lên non mới biết non cao,
Nuôi con mới biết công lao mẹ hiền.
Mẹ già như chuối chín cây,
Gió lay mẹ rụng, con phải mồ côi.
Cho dù xa cách Biển Đông,
Mênh mông tình mẹ, ngát lòng đại dương.
Đêm thu dưới ánh trăng vàng,
Ngóng về quê mẹ, lệ tràn bờ mi.
Khi con vun đất trồng hoa mới,
Thì mẹ nghiêng vai gánh Tết về.
Chiều chiều ra đứng ngõ sau,
Trông về quê mẹ, ruột đau chín chiều.
Chiều chiều chim vịt kêu chiều,
Bâng khuâng nhớ mẹ, chín chiều ruột đau.
Mẹ là dòng sữa ngọt ngào,
Là lời ru để con vào giấc mơ.
Mẹ là cả một bài thơ,
Là câu hát dịu ầu ơ ví dầu.
Học sói trán chưa viết tròn chữ mẹ,
Đi mòn chân chẳng kịp điệu ví dầu.
Nụ vô thường nở ra trời dâu bể,
Câu tình ca hát mãi chẳng nên lời.
Nỗi niềm
Lòng quặn lại khi nhìn con cực,
Người mẹ nào tránh khỏi xót xa.
Nước mắt người tuôn vào lồng ngực,
Nỗi niềm này ta trách chính ta.
Xem thêm:
Cha Mẹ
Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ.
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha.
Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn.
Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con.
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc.
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.
Khuyết Danh
Những Bài Thơ Hay Nhất Về Mẹ
Danh sách:
Bài Thơ Dâng Mẹ - Sương Mai
Công Ơn Cha Me - Hạo...
Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ.
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ.
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha.
Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn.
Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con.
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc.
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không.
Khuyết Danh
Những Bài Thơ Hay Nhất Về Mẹ
Danh sách:
Bài Thơ Dâng Mẹ - Sương Mai
Công Ơn Cha Me - Hạo...
Chỉnh sửa cuối:
