Trong khi còn đang bỡ ngỡ vì không biết chuyện gì đang xảy ra, Laurence đột nhiên biến mất trong màn đêm của
trường học. Tôi suy nghĩ một lúc rồi mới nhận ra tất cả những điều tôi nhìn thấy về ngôi làng kì lạ và con quái thú kia chắc chỉ là ảo giác mà thôi. Nhưng thật kì lạ, tại sao tôi vẫn cảm thấy một vài vết xước còn nhỏ máu trên cánh tay và luồng sức mạnh mới khi đánh bại tên SEED EATER.
Một giọng cười quái đản bắt đầu vang lên, tôi từ từ đứng dậy để tìm xem giọng cười đó phát ra từ đâu nhưng có vẻ như nó phát ra từ tứ phía xung quanh tôi. Tôi cảm thấy có chút hoang mang nhưng không tôi giữ được bình tĩnh cho mình và đó cũng là lúc tiếng cười biến mất.
Trong bóng đêm tôi nghe thấy tiếng vỗ tay và kèm theo đó là một lời khen ngợi
"Ngươi làm tốt lắm David"
"Cậu nói gì thế Laurence, tớ không hiểu" - tôi đáp lại câu nói của Laurence.
"Tớ tớ cậu cậu nghe thật ngây thơ làm sao"
"Ta thật không ngờ ngươi có thể vượt qua tất cả ảo giác mà ta tạo ra. Cả tên thuộc hạ của ta mà ngươi cũng ăn mất. Thật khiến ta muốn xé xác ngươi ra" - cậu ta tiếp lời.
"Vậy chẳng lẽ tất cả những gì tớ thấy điều chỉ là ảo giác" - tôi hỏi cậu ấy.
"Không hoàn toàn là như thế vì chúng thật sự có thật đây" - cậu ta trả lời.
"Đáng lẽ ra ngươi đã có một cái chết toàn thây nếu không chống cự nhưng thật đáng tiếc. Ngươi có biết mạng ngươi đáng giá bao nhiêu trong thế giới ngầm không" - ánh mắt của Laurence ánh lên sự thèm muốn sức mạnh.
Nhưng tôi chẳng hiểu được mấy phần trong câu nói của cậu ta.
"Trên thực tế, tất cả những gì ngươi thấy là do một phần sức mạnh của ta tạo ra" - cậu ta nói tiếp.
"Ngươi đã từng hỏi tại sao ta và ngươi quen biết nhau chưa? Ngươi có biết ta là ai, từ đâu đến không? Ngươi chẳng biết gì về ta cả.. hahaha" - cậu ta cười khoái trí.
Đúng vậy, tôi chẳng biết bất cứ điều gì về cậu ta. Nhưng tại sao tôi lại tin tưởng, có cảm giác thân quen. Đầu óc tôi lúc này giống như có một khoảng trống rất lớn. Hàng ngàn câu hỏi cứ lập đi lập lại trong đầu mà không có lời giải đáp.
"Ta phải đi một quãng đường rất xa, gieo rắc bao nhiêu ảo mộng vào tâm trí ngươi. Bây giờ đến lúc thu hoạch rồi. Đừng quên lời hứa của chúng ta đấy, ngài JACKY" - cậu ta la lớn như đang nói chuyện với ai đó.
Laurence bắt đầu lộ ra khỏi bóng tối. Khắp người cậu ta mọc đầy lông lá giống như tôi có điều là chúng có màu trắng ngà không phải là màu xám. Những móng vuốt ở bàn tay rất mỏng nhưng khá nhọn, có thể đâm xuyên qua cơ thể. Những cơ bắp xuất hiện, kèm theo đó là một chiếc mõm dài với hàm răng nhọn hoắt và một gương mặt đầy sự gian xảo, mưu mô.
"Để KITSUNE ta đây tiễn ngươi một đoạn"
(Dành cho các bạn muốn biết thêm về KITSUNE: KITSUNE là một loài vật đến từ NHẬT BẢN. Trong tiếng NHẬT, KITSUNE nghĩa là cáo. Loài động vật này rất thông minh và đầy mưu mẹo, hơn hết tuổi thọ và pháp lực của chúng cũng rất cao. Vào thời xưa, người ta thường nhìn thấy một con
quái vật nửa người nửa cáo có khả năng tạo ảo giác và thường lừa gạc người dân trong làng. Ngoài ra bọn chúng cũng có một mối liên hệ mật thiết với thần INARI - thần của gạo và rượu sakê vì thế nên chúng cũng được nhiều người tôn thờ là thần)
Hắn ta mỉm cười gian xảo rồi lao nhanh về phía tôi, nhưng dù cố gắng đến mấy thì tôi vẫn không hóa sói được. Cảm giác rất kì lạ, tôi cảm thấy bản thân như bị tước đi hết sức mạnh. Chẳng còn cách nào khác, tôi cố gắng chạy thục mạng bằng toàn bộ sức lực còn lại.
Tôi biết, hắn ta đang muốn trêu đùa tôi vì với khả năng của hắn thì chẳng mất mấy giây là đã có thể xé nát tôi. Nhưng tôi vẫn sẽ không từ bỏ, tôi sẽ tự bảo vệ lấy sinh mạng của chính mình. Cứ mỗi lần một cơn gió thổi qua thì lại có thêm 1 vết cào trên cơ thể tôi.
Những vết cào của hắn rất kì lạ, chúng không hề đau đớn một chút nào nhưng mỗi khi chạm vào cơ thể thì luôn đâm vào những mạch máu làm cho chúng vỡ ra và mất máu rất nhiều. Tuy ở dạng người nhưng tôi vẫn có được chút ít khả năng hồi phục nên lượng máu mất đi cũng được giảm bớt.
Nhưng đây không phải là một kế sách lâu dài, tôi cần phải tìm được cách để thoát khỏi tên này. Tôi quyết định chạy thẳng đến vườn cây của trường để tìm chỗ trú ẩn. Nhìn thấy KITSUNNE rẻ hướng về phía cổng chính, tôi mừng thầm trong bụng. Thấy hắn ta chạy ra khỏi trường được một lúc, tôi liền đứng dậy rồi chạy về phía cổng phụ.
Nhưng rồi tôi cảm nhận được những giọt máu nhỏ giọt rơi xuống đất. Lần theo vết máu, tôi thấy một cánh tay dài đang nằm ngay giữa bụng tôi. Cái mùi tanh hôi của con cáo gian xảo ấy thật nồng nặc.
Điều này có người, thứ rời khỏi trường khi nãy chỉ là ảo giác mà hắn tạo ra. Ngay từ đầu, tôi chỉ là một con rối cho hắn tiêu khiển. Chẳng có điều gì có thể qua mắt được con cáo gian xảo này.
Hết cách, vết thương quá lớn, khả năng hồi phục khi ở dạng người là không đủ. Tôi ngã quỵ xuống mặt đất nhuộm đỏ kia. Trăng đêm nay đẹp quá, những đám mây đen đã không còn che khuất nó nữa rồi.
Tôi buồn ngủ quá, đôi mắt tôi như muốn đóng sầm lại. Kết thúc rồi sao, cuộc sống của tôi phải dừng lại ở đây sao. Bỗng cái cảm giác nhớ nhung cha mẹ như ùa về trong tôi. Trước lúc nhắm mắt, tôi nhìn thấy KITSUNE gầm gừ, nhe đôi hàm răng của hắn, ánh mắt rất cảnh giác.