- Xu
- 754,071,097
1432
7
Có những nỗi buồn không ồn ào, không bật thành tiếng khóc, mà lặng lẽ trôi theo năm tháng, như chiếc lá cuối mùa rơi xuống mà chẳng ai kịp ngoái nhìn.
Kiếp Rong Buồn là một ca khúc trữ tình mang màu sắc rất riêng của Đan Trường, gắn với hình ảnh người đàn ông cô độc bước qua cuộc tình đã mất trong sự cam chịu và lặng im. Bài hát thuộc dòng nhạc trữ tình – ballad, có giai điệu chậm, buồn và trải dài như một dòng hồi tưởng không điểm dừng. Ca từ giàu chất thơ, sử dụng nhiều hình ảnh thiên nhiên như mùa thu, lá rơi, cơn gió, con đường xưa để khắc họa trạng thái chia ly đã trở thành định mệnh. Tình yêu trong tác phẩm không tan vỡ bởi oán hận, mà lặng lẽ rời xa nhau, để lại người ở lại với "kiếp rong buồn" – một đời trôi dạt không bến đỗ sau khi mất đi người mình thương.
Những hình ảnh lặp đi lặp lại của mùa thu, lá khô và gió cuốn tạo nên một không gian lạnh và vắng, nơi nỗi nhớ bám riết từng bước chân. Con đường cũ vẫn còn đó, nhưng người xưa thì không. Cảm giác giá băng không chỉ đến từ thời tiết, mà từ chính khoảnh trống trong lòng khi tình yêu đã bay đi lúc nào không hay. Nỗi buồn trong ca khúc không dữ dội, mà thấm dần, thấm rất sâu, như sự mỏi mệt của một người đã đi quá lâu trên hành trình không còn mục đích. "Kiếp rong" ở đây không chỉ là sự lang thang về thể xác, mà là sự lạc lõng của tâm hồn khi mất đi điểm tựa yêu thương.
Ca khúc chạm đến người nghe bởi cảm giác quen thuộc: có những cuộc chia tay không để lại vết cắt sắc bén, nhưng lại kéo dài nỗi đau đến suốt đời, không trách ai, cũng không tự hỏi vì sao, chỉ lặng lẽ mang theo ký ức mà sống tiếp những ngày sau đó. Đây là một bản nhạc dành cho những ai từng yêu hết lòng, từng tin rằng mình có thể đi cùng ai đó đến cuối con đường, để rồi nhận ra sau tất cả, chỉ còn lại chính mình với những mùa thu cũ không bao giờ quay lại.
Mùa thu qua từng chiếc lá bay
Về nơi chốn xa
Và cơn gió tìm lãng quên
Về nơi cuối trời
Người yêu hỡi
Giờ lối xưa còn đâu gót hồng
Kiếp rong buồn, tình hoang vu
Mãi trôi hoài về nơi xa
Còn trong anh
Từng nỗi nhớ theo anh trong bóng đêm
Đường xưa bước
Lòng giá băng từ nay mất người
Người yêu hỡi
Đời đã chia tay từ đây mất người
Còn đâu nữa
Từng đêm nhớ giờ xa xôi
Người dấu yêu..
Tình đã bay, người có hay
Ngồi đếm lá rớt qua tầm tay
Bóng em đâu rồi?
Tình như gió qua thềm
Thu tàn lá khô rơi mùa đã xa
Mình mất nhau
Lòng vẫn nhớ đấu chân người xưa
Vẫn đâu đây còn..
Nồng ấm những con đường
Đã qua mùa băng giá
Thân anh kiếp rong buồn..
Kiếp Rong Buồn là một ca khúc trữ tình mang màu sắc rất riêng của Đan Trường, gắn với hình ảnh người đàn ông cô độc bước qua cuộc tình đã mất trong sự cam chịu và lặng im. Bài hát thuộc dòng nhạc trữ tình – ballad, có giai điệu chậm, buồn và trải dài như một dòng hồi tưởng không điểm dừng. Ca từ giàu chất thơ, sử dụng nhiều hình ảnh thiên nhiên như mùa thu, lá rơi, cơn gió, con đường xưa để khắc họa trạng thái chia ly đã trở thành định mệnh. Tình yêu trong tác phẩm không tan vỡ bởi oán hận, mà lặng lẽ rời xa nhau, để lại người ở lại với "kiếp rong buồn" – một đời trôi dạt không bến đỗ sau khi mất đi người mình thương.
Những hình ảnh lặp đi lặp lại của mùa thu, lá khô và gió cuốn tạo nên một không gian lạnh và vắng, nơi nỗi nhớ bám riết từng bước chân. Con đường cũ vẫn còn đó, nhưng người xưa thì không. Cảm giác giá băng không chỉ đến từ thời tiết, mà từ chính khoảnh trống trong lòng khi tình yêu đã bay đi lúc nào không hay. Nỗi buồn trong ca khúc không dữ dội, mà thấm dần, thấm rất sâu, như sự mỏi mệt của một người đã đi quá lâu trên hành trình không còn mục đích. "Kiếp rong" ở đây không chỉ là sự lang thang về thể xác, mà là sự lạc lõng của tâm hồn khi mất đi điểm tựa yêu thương.
Ca khúc chạm đến người nghe bởi cảm giác quen thuộc: có những cuộc chia tay không để lại vết cắt sắc bén, nhưng lại kéo dài nỗi đau đến suốt đời, không trách ai, cũng không tự hỏi vì sao, chỉ lặng lẽ mang theo ký ức mà sống tiếp những ngày sau đó. Đây là một bản nhạc dành cho những ai từng yêu hết lòng, từng tin rằng mình có thể đi cùng ai đó đến cuối con đường, để rồi nhận ra sau tất cả, chỉ còn lại chính mình với những mùa thu cũ không bao giờ quay lại.
Lời bài hát
Mùa thu qua từng chiếc lá bay
Về nơi chốn xa
Và cơn gió tìm lãng quên
Về nơi cuối trời
Người yêu hỡi
Giờ lối xưa còn đâu gót hồng
Kiếp rong buồn, tình hoang vu
Mãi trôi hoài về nơi xa
Còn trong anh
Từng nỗi nhớ theo anh trong bóng đêm
Đường xưa bước
Lòng giá băng từ nay mất người
Người yêu hỡi
Đời đã chia tay từ đây mất người
Còn đâu nữa
Từng đêm nhớ giờ xa xôi
Người dấu yêu..
Tình đã bay, người có hay
Ngồi đếm lá rớt qua tầm tay
Bóng em đâu rồi?
Tình như gió qua thềm
Thu tàn lá khô rơi mùa đã xa
Mình mất nhau
Lòng vẫn nhớ đấu chân người xưa
Vẫn đâu đây còn..
Nồng ấm những con đường
Đã qua mùa băng giá
Thân anh kiếp rong buồn..
Chỉnh sửa cuối:

