Cố Minh đi thì Tri Thư cũng không còn tâm tình gì để ăn uống nữa, cậu dọn dẹp bát đũa rồi về phòng tắm rửa thay một bộ quần áo khác ra khỏi nhà đến bệnh viện.
Đến trước cửa phòng làm việc của bác sĩ Khải cậu gõ cửa, bên trong truyền đến giọng nói của bác sĩ Lâm: "Mời vào!"
Cậu đẩy cửa đi vào thì thấy bác sĩ Lâm đang ngồi chéo chân trên ghế sofa, lộ ra vẻ mặt lười biếng.
Ánh thấy cậu đi vào thì liền khôi phục lại dáng vẻ của mình, cười bắt chuyện với cậu: "Là cậu à? Đến lấy thuốc sao? Cậu ngồi đi"
Cậu chỉ "Ừm" một tiếng rồi đến ngồi xuống ghế sofa đối diện với anh, nở nụ cười vì đau đớn mà có phần khó khăn: "Dạo này tôi thường xuyên cảm thấy đau bụng hơn, có khi còn ho ra cả máu, bác sĩ cho tôi ít thuốc để giảm đau nhé"
Lâm Anh nghe cậu nói vậy thì sắc mặt đen lại, mở miệng khuyên bảo: "Tôi khuyên cậu nên sớm nhập viện điều trị thì tốt hơn, cứ mãi uống thuốc giảm đau như vậy cũng không phải là biện pháp tốt!"
- Tôi sẽ suy nghĩ thêm, bây giờ anh kể cho tôi ít thuốc nhé
- Cậu đã suy nghĩ từ hai tháng trước, cứ kéo dài như vậy cơ thể của cậu chắc chắn sẽ không chịu nổi, cậu còn trẻ phải suy nghĩ cho cuộc sống sau này chứ.
Khi thấy cậu lộ ra vẻ mặt không có gì, không chút sợ hãi đó không hiểu sao làm cho anh cảm thấy vô cùng tức giận và đau đớn, anh muốn cậu sống được lâu hơn và cũng không muốn thấy cậu phải chịu đau đớn từng ngày như vậy. Lúc đầu anh không biết cảm giác của mình với cậu là gì anh chỉ nghĩ chắc đó là cảm giác của mình dành cho bệnh nhân của mình mà thôi, nhưng dần dần anh cảm giác được chính mình có một cảm giác vô cùng đặc biệt dành cho cậu nó hoàn toàn khác với cảm giác của anh dành cho những bệnh nhân khác. Lúc đó anh biết anh đã
yêu cậu rồi.
- Tôi sẽ suy nghĩ thêm.
Cậu không muốn nói về đề tài này nữa nên đã chấm dứt nợ bằng cách ngu ngốc như mọi khi. Lâm Anh thấy cậu như vậy thì cũng không nói thêm gì nữa thức thời đi kê đơn thuốc cho cậu.
- Không còn chuyện gì nữa thì tôi xin phép về trước nhé
Bên ngoài trời lạnh lắm, thân thể của cậu yếu ớt không nên chịu lạnh quá tôi cũng hết ca trực rồi để tôi đưa cậu về. Giọng nói mang theo sự ra lệnh không cho phép kháng cự làm cậu không cách nào từ chối được đành phải để anh đưa về nhà.
Đến trước tiểu khu nhà cậu cậu kêu anh dừng xe chở cậu xuống anh không còn cách nào khác đành phải để cậu xuống xe.
Cậu bước xuống định lên lầu thì đã bị anh nắm tay lại anh lấy khăn quàng cổ của mình quàng lên cổ cho cậu, cậu nhất thời bị hành động của anh làm ngây người.
- Trời lạnh lắm cậu ra ngoài nên mặc nhiều quần áo một chút, mặc ít quá không tốt cho thân thể.
Nói rồi anh mới lên khởĩ động xe ra về. Chiếc xe đã chạy ra khỏi tiểu khu, mất hut vào ngã rẽ lúc này cậu mới hoàn hồn lại, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn chiếc khăn quấn trên cổ, cảm giác ấm áp từ chiếc khăn truyền đến làm cậu cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Lên đến phòng cậu mở cửa vào, căn phòng tối ôm như mực cậu biết là Cố Minh vẫn chưa về. Cậu gấp lại khăn quàng cổ để ở một góc cậu nghĩ đợi đến khi nào có cơ hội thì trả lại cho bác sĩ Lâm vậy. Cậu cũng không còn cảm giác đói bụng nữa nên đi thẳng vào phòng tắm tắm rửa. Nhìn gương mặt người trong gương gầy gò, tái xanh cậu nở nụ cười bỡn cợt: "Có phải đây là quả báo của cậu khi cậu từ bỏ gia đình của mình lựa chọn từ bỏ tất cả để theo Cố Minh không?". Năm đó ba mẹ cậu khóc lóc cầu xin cậu nhưng cậu vẫn bỏ đi theo Cố Minh, mẹ cậu vì đau lòng quá độ mà ra đi, ba cậu vì sự ra đi của mẹ cậu mà cũng mất luôn nhưng cậu lại không hề hay biết. Đến một năm sau cậu về thăm thì mới biết họ đã không còn. Cậu thực sự hối hận vì sự bất hiếu của mình. Đang suy nghĩ miên man thì cơn đau âm ỉ ở bụng làm cậu bừng tỉnh, cậu nhanh chóng tắm rửa sơ qua rồi lên giường ngủ. Lại là một đêm Cố Minh không về nhà.
Cậu ngủ chưa được hai tiếng đồng hồ thì vì đau đớn màtỉnh lại. Đã hơn một tháng nay không có hôm nào cậu ngủ ngon giấc cả, đang ngủ thì bị cơn đau làm thức giấc cậu không ngủ lại được nữa, thân thể cậu đã vô cùng gầy yếu cộng thêm việc mất ngủ và đau đớn mà nhìn càng thêm tiều tụy.
Cậu lấy một quyển tiểu thuyết rồi ngồi đọc để quên bớt đi cơn đau bụng và buồn nôn.
Tia nắng đầu tiên chiếu qua khung cửa sổ, cậu khép lại quyển sách đặt lên bàn, về mệ sinh cá nhân xong thì vào phòng bếp rót một ly nước ấm để uống thuốc, nhữn viên thuốc đủ màu sắc khác nhau nhìn vô cùng chói mắt.
Cậu vừa uống thuốc xong thì nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa cậu nghĩ chắc là Cố Minh đã về nên cũng không làm gì. Cố Minh thấy cậu thì tiến đến ôm lấy cậu vào lòng: "Bảo bối đã ăn gì chưa, anh có mua cháu và sữa đậu nành cho bảo bối nè".
Cố Mình tuy rằng bên ngoài có chơi bời đến đâu thì anh vẫn không bao giờ hết yêu thương Hạ Tri. Lúc đầu khi mới nếm thử hoa thơm cỏ dại bên ngoài anh còn cảm thấy chột dạ khi đối mặt với Hạ Tri nhưng dần dần anh thấy Hạ Tri không quan tâm lắm thì cảm giác đó cũng không còn nữa, mặc dù vậy nhưng anh vẫn luôn cưng chiều, yêu thương Hạ Tri. Thấy cậu càng ngày càng gầy gò anh cũng vô cùng đau lòng. Anh cảm thấy Hạ Tri đã thấy đổi rất nhiều, đôi mắt cậu nhìn anh đã không còn sự yêu thương như lúc trước nữa mà chỉ còn sự lạnh nhạt, xa cách, cảm thấy cậu như một con người khác vậy. Có nhiều lúc anh cảm thấy chán nản với cuộc sống vô vị như vậy với Hạ Tri nhưng anh cũng không bao giờ nói ra lời chia tay với cậu cả, điều đó là điều không thể và cũng không bao giờ xảy ra anh luôn nghĩ như vậy. Nhưng khi nhìn đến ánh mắt, thái độ không lạnh không nhạt của cậu thì anh cảm thấy vô cùng căng thẳng, lộ lắng và bất an. Anh cũng không biết vì cái gì mà mình cảm thấy như thế nhưng rồi cậu lại lộ ra vẻ mặt như bình thường thì anh cũng bỏ qua sự bất an trong lòng quá một bên anh thầm tự nhủ "không có gì đâu, chắc là mình nghĩ nhiều thôi".
- Cảm ơn anh
Nói rồi cậu lấy tô đựng cháu ngồi vào bàn ăn, Cố Minh không làm gì mà chỉ ngồi nhìn cậu ăn xong thì mới đứng lên vui vẻ về phòng tắm rửa.
Anh tắm xong đi ra thì cậu cũng đã rửa xong bát đũa, đang ngồi xem tivi thì anh đến bên cạnh ngồi xuống:
- Anh hôm nay không đi làm à?
Anh chột dạ vẻ mặt lúng túng trả lời: "Không, hôm nay anh ở nhà với bảo bối".
Nói là ở nhà chứ thật ra anh cũng vô cùng bận rộn, không đến trưa anh đã tiếp hơn gần chục cuộc gọi. Thư ký gọi đến nói có việc quan trọng cần những xử lý gấp nên anh đã phải đi xử lý.
- Bảo bối ngoan xin lỗi em, công ty có việc quan trọng cần anh xử lý nên anh phải đến em ở nhà một mình nhớ chiếu cố tốt bản thân, anh sẽ tranh thủ về nhà sớm với em
- Anh cứ chuyên tâm xử lý công việc đi, công việc rất quan trọng mà em không sao anh xong việc nhớ về sớm.
Cậu nhất chân đặt một nụ hôn lên đôi môi của anh, anh ngẩn người một lát rồi đáp trả lại cậu, hai người hôn nhau đến khi cậu thở không nổi thì anh mới buông cậu ra rồi đi làm.
Cậu nhìn theo bóng lưng thẳng tắp, dài rộng của anh mà lòng đau đớn, em sẽ luôn chờ đợi anh, anh khi nào chơi đùa chán rồi hãy trở về với em, em sẽ luôn đợi anh mặc dù anh chưa từng quay đầu lại nhìn em một lần.. [ Còn tiếp]