Gió xuân nhè nhẹ thổi qua một vùng không gian rộng lớn cuốn theo ngàn cánh hoa mơ bàng bạc trắng vô ý bay lượn trên nền trời xanh thẳm. Tia nắng ban tỏa từ mặt trời ấm cháy cũng từ tốn hơn, lười biếng trốn sau vài đám mây trắng đang chầm chậm trôi để khi chạm đến nền đất chỉ còn là những sợi chỉ mỏng nhàn nhạt vàng.
Và ở đâu đó trong công viên Joinen, là những cảm xúc bối rối, băn khoăn, chớm rạo rực được nhen nhóm trong 2 trái tim đang dần bị màu đỏ của etilen nhuốm chín. Đó, là cảm xúc của mối tình đầu. Mối tình sâu đậm nhất mà thanh xuân gửi đến cho họ. Họ, giờ đây, là những kẻ tình si.
Thiếu nữ vén nhẹ một bên tóc tơ đang bay loạn trong gió, đối diện với người trước mặt, sự lo lắng của cô bị giấu nhẹm đi, đôi môi khẽ cong lên một đường parapol tuyệt hảo, khắc họa một nụ cười. Mùa hoa mơ nở, mùa trắng bạc, và chiếc váy trắng tinh khôi vận trên người cô càng tôn lên sự thanh khiết trong tâm hồn người thiếu nữ. Cả màu đỏ, màu của tình yêu cũng nhẹ nhàng phẩy qua đôi má mịn màng của cô, hình như, cô đang ngập ngừng muốn nói điều gì đó nhưng đôi mắt xa xăm vô định lại không cho phép cô làm như vậy. Trong lòng cô hiện tại, là một mối tơ vò.
Trước hành động vô thức của thiếu nữ, chàng thiếu niên đành cảm thán đưa tay xoa gáy gắng gượng trên môi một nụ cười. Những cảm xúc hàng ngày vẫn luôn chỉ nhàm chán trong một chữ 'bình thường' nay đã nâng lên thành 'thích', thành 'nhớ', thành 'cồn cào'. Chiếc áo phông màu vàng trơn tru chỉ đơn sơ vài nét vẽ nhưng ánh sáng của một vị học thần vẫn không hề vơi bớt xung quanh cậu. Và hình như trong đôi mắt đen như mực kia có điều gì đó day dứt bất lực không thể hiện qua thành lời. Những cảm xúc đó chỉ khi đứng trước mặt thiếu nữ kia, cậu mới biểu lộ ra. Đó là một điều đặc biệt.
"Họ.. đi lâu quá nhỉ?"
Phá tan bầu không khí ngượng ngùng đang ngày càng lan tỏa, Mạn Yên Chi giọng hơi run run hỏi, lòng bàn tay còn toát mồ hôi lạnh. Cô đã cố gắng lấy hết can đảm để nói.
Đáp lại câu hỏi ấy, Lục Duệ Hàn từ tốn, giọng không nhanh không chậm nói
"Ừm. Nếu vậy chúng ta đi chơi trước đi, có thể ở đâu đó sẽ gặp được họ."
"Cứ như vậy đi.."
Sau cuộc đối thoại ngắn gọn giữa hai người là một cuộc hành trình dài, kẻ đằng trước bước một bước, người đằng sau bước nửa bước, cứ vậy không ai nói với ai câu gì, có lẽ họ đều chìm trong những suy nghĩ riêng của mình. Đến gần hết buổi sáng, họ quyết định leo lên vòng đu quay khổng lồ đặt ở trung tâm công viên để kết thúc chuyến đi chơi. Cứ vậy, tầm nhìn của họ ngày càng cao hơn và mở rộng hơn.
Mạn Yên Chi, hai tay đan nhau nắm chặt, môi hơi mím lại, đầu hơi ngẩng nhìn lén thiếu niên đang ngồi ở phía đối diện. Đây là cơ hội tỏ tình của cô, cô không muốn bỏ lỡ, nhưng.. có gì đó làm nghẹn cổ họng của cô, khiến cô không thể phát ra bất cứ âm thanh gì nên cứ vậy nín bặt.
Lục Duệ Hàn, tay chống cằm nhìn ra phía ngoài ô cửa kính, cậu nhận ra, hiện tại, đã đi được gần nửa vòng.
"Lần đầu cậu gặp tớ, tớ đã khóc bởi vì bố mẹ không cho tớ ở kí túc xá."
"Ah.. thì ra là vậy à?"
"Sau đó, tớ bắt đầu để ý đến cậu."
Nghe đến đây, Mạn Yên Chi vẻ mặt kiên quyết đính chính
"Ah, cái đó.. tớ không nói cho ai biết đâu."
Trước phản ứng có phần khẩn trương của cô gái ngồi đối diện, Lục Duệ Hàn chỉ biết mỉm cười nói tiếp.
"Tớ không quan tâm đến chuyện ấy, chỉ vì không muốn dời mắt khỏi cậu thôi, cậu hiểu chứ?"
Câu hỏi của thiếu niên kia làm Mạn Yên Chi thực sự lúng túng không biết trả lời ra sao. Cô không hiểu, phải làm sao đây.. liếc nhìn Lục Duệ Hàn vẻ mặt từng lúc lộ rõ vẻ thất vọng, cô lại càng lúng túng hơn. Làm thế nào đây? Vòng đu quay sắp kết thúc. Vậy có nghĩa là cơ hội tỏ tình của cô cũng sắp hết. Cô phải tranh thủ thời gian, không thể để cơ hội này vụt mất.
"Tớ không hiểu, thực sự không hiểu ý của cậu là thế nào, nhưng mà có một điều chắc chắn là, tớ thích cậu. Rất thích cậu. Thích cậu từ lâu lắm rồi. Lục Duệ Hàn, tớ thích cậu."
Câu nói cuối cùng ấy vang lên khiến trong lòng ai đó cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường. Nhưng cùng với đó lại là những cảm xúc mới len lỏi vào trái tim. Đó là sự sợ hãi. Sợ bị từ chối.
Sau đó vài giây, vòng du quay chạm đất, và họ lại bước xuống. Nhưng lần này, tâm trạng của cả hai đã khác đi vạn phần.
Đó là nhịp đập của trái tim, loạn xạ như những phân tử electron gặp điều kiện nóng.
Đó là cái bủn rủn của tay chân, khắp cơ thể toát mồ hồi lạnh.
Và, đó còn là sự hồi hộp đến nghẹt thở, một cảm xúc có khả năng nuốt trọn tâm hồn.
"Ah, tớ.."
"Mạn Yên Chi, đừng nói gì, giờ đến lượt tớ nói với cậu."
Hơi hụt hẫng trước lời nói của bạn học Lục, Mạn Yên Chi nhẹ gật đầu trả lời.
".. tớ hiểu rồi."
Hít một hơi thật sâu rồi thở ra, Lục Duệ Hàn tiến lại gần cô gái mình thích, dõng dạc nói
"Tôi học giỏi hóa, nhưng không thể hiểu được tại sao mỗi lần gặp cậu trái tim lại cứ vậy loạn nhịp. Tôi học giỏi lí, nhưng không thể giải thích tại sao cơ thể lại nóng lên mỗi lần nhìn thấy cậu. Tôi học giỏi toán, nhưng thể tính toán được hệ thức của nỗi nhớ mỗi khi xa cậu. Tôi học giỏi sinh, nhưng không thể biết cách chữa bệnh đau đầu mỗi khi nghĩ về cậu. Tôi học giỏi sử, nhưng không thể nhớ hết những lần quay sang nhìn trộm cậu. Tôi học giỏi địa, nhưng không thể định vị được tọa độ của cảm xúc khi ở bên cậu. Tất cả những thứ tôi không thể biết đều là vì cậu. Mạn Yên chi, cậu hiểu chưa?"
Sau một tràng trả lời dài dằng dặc của Lục Duệ Hàn, Mạn Yên chi lại càng cảm thấy loạn trong đầu.
"Xin lỗi cậu.. tớ không hiểu được.. xin lỗi."
Hai chữ 'xin lỗi' của cô gái ấy làm Lục Duệ Hàn tối sầm mặt mũi. Nói đến vậy rồi mà cậu ta vẫn không hiểu sao chậc.
"Cậu là đồ ngốc à? Biểu hiện rõ như vậy còn không nhận ra, ngày nào đi ra đường cũng quên lắp não sao? Tôi chính là thích cậu đấy được chưa? Còn dày vò trái tim của tôi thêm nữa, tôi liền tính phí hao tổn tinh thần rồi đợi mai này bắt cậu trả bằng hết thì thôi."
"Ah..'
Như ngộ ra điều đó, Mạn Yên Chi reo lên sung sướng.
" Lục Duệ Hàn, cậu nói thích tớ sao? Có thật không vậy? "
".. thật.. "
" Cậu đang ngại sao? Quay mặt lại đây tớ xem nào! Đừng ngại."
Sáng chủ nhật, khi chiếc đu quay kết thúc cuộc hành trình kết nối trái tim, đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của Mạn Yên chi và Lục Duệ Hàn.
Thì ra,
cậu ấy, cái người mà tôi thích, cũng thích tôi.