Buổi sáng bình yên và buổi tối nặng nề và tràn đầy lo âu, tâm trạng nặng trĩu. Mới bắt đầu công việc thì cảm thấy thích thú, hào hứng, cảm thấy bản thân cũng có giá trị. Nhưng càng làm càng thấy chán nản, bây gờ thì chỉ muốn nghỉ luôn. Đến tột cùng, chẳng biết bản thân thích gì, muốn làm gì nữa. Tâm trạng cứ như một vòng lẩn quẩn, hào hứng rồi thì chán nản rồi lại tự động viên bản thân cố lên, tâm trạng đi lên được tí xong rồi lại tụt xuống không phanh, nhận được một tin vui, tâm trạng hồ hởi phấn khởi như con điên được mấy ngày. Cuối cùng đâu lại vào đó, không biết bản thân còn có thể trụ lại bao lâu. Cứ tự nhủ thôi kệ đi, làm được đến đâu thì làm, không được nữa thì nghỉ, nghĩ thế thì thấy nhẹ lòng hơn nhưng thấy bản thân cứ bị vô trách nhiệm. Nhưng nếu không nghĩ như thế thì chắc cũng chẳng làm được đến bây giờ. Tự nhận thấy bản thân là người chịu áp lực kém, chỉ có chút chuyện thôi cũng suy nghĩ, cũng lo lắng rồi lại muốn nghỉ. Đôi lúc suy nghĩ muốn nghỉ việc thôi thúc bản thân phải tìm công việc mới, công việc vừa tự do vừa có thu nhập khá? Ở đời đâu có viêc gì dễ dàng đâu. Và rồi lại miên man, nghỉ việc ở đây rồi thì làm gì, việc đó có thu nhập cao như thế này không, có khi công việc thì áp lực hơn, lương thì thấp hơn, môi trường làm việc kém hơn.. Đến bao giờ mới thoát được vòng lẩn quẩn này đây. Tính cách thì cả thèm chóng chán, đứng núi này trông núi nọ.
Thật sự hâm mộ những người có thể tự thân lập nghiệp, họ vất vả áp lực hơn mình hàng tỉ lần, thế mà họ vẫn đang bước tiếp, còn bản thân mới gặp chút chuyện đã chán nản. Tự nhủ, được về làm gần nhà là may mắn lăm rồi, không còn nay đây mai đó, ăn ngủ tại cửa hàng. Những ngày ở miền đất lạ, chỉ thèm được một ngày để ngủ. Về nhà, bao nỗi lo lắng cũng được xoa dịu phần nào.
Chuyện hôm qua thì hãy để ở ngày hôm qua, sống cho ngày hôm nay và không lo chuyện của ngày mai nữa. Hãy cứ sống như hôm nay là ngày cuối cùng được sống và tận hưởng nó thôi.
Cố lên tôi ơi!