Điệu cười điên cuồng của tôi kinh động cả dãy hành lang bệnh viện. Chỉ tích tắc sau đó, tiếng bước chân dồn dập ngày càng nhiều. Dù đang cười nhưng tôi vẫn nghe ra được có ít nhất tầm ba, bốn người đang vội vã bước về phía căn phòng nơi tôi đang nằm.
Dần dần cũng có dấu hiệu bóng người xuất hiện ngay trước tầm mắt tôi. Sam tiến vào đầu tiên, hẳn vì ông ta mới rời đi không lâu. Sự khó chịu hiện ra khi ông ta cho tôi cái nhíu mày đầy bất mãn.
Tiếp đó, một cô y tá trẻ cũng vội bước vào phòng. Cô ta đẩy một chiếc xe chứa đầy thuốc và máy móc với đống dây nhợ lằng nhằng lại sát giường tôi. Đảo cặp mắt to tròn nhìn về phía cái xe đẩy, nụ cười trên môi tôi càng trở nên chói tai.
Con bé Juliet cũng bì bạch nối gót theo chân cô y tá. Làn váy hồng tung bay theo từng bước chân của cô bé. Rõ ràng, con bé bị nụ cười của tôi làm cho sợ. Cô bé cứ đứng khép nép sau lưng cô y tá, những ngón tay bé xíu bám chặt vào gấu quần của cô gái trẻ kia.
Cuối cùng, Rose cũng mệt mỏi ló dạng sau cánh cửa. Hai hốc mắt vẫn còn vương vấn vài giọt lệ, đôi gò má xinh đẹp nay đã hõm sâu vào bên trong. Tiều tụy tiến vào phòng, cô ta đứng từ xa nhưng không nhìn tôi lấy một lần, cặp mắt cứ chăm chú liếc xuống sàn nhà lạnh lẽo như thể có gì ở đó hấp dẫn người nhìn vậy. Có lẽ cô ta ngại phải đối diện với một người chồng đã gần như hóa điên là tôi.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô ta, một cảm giác chán ghét dâng lên trong lòng. Không hiểu sao, tôi không cách nào cảm nhận được tình nghĩa vợ chồng từ cô ta. Cô ta luôn miệng khẳng định với tôi cô ta là vợ tôi, nhưng từ lúc tôi ngã bệnh đến giờ, tôi chưa thật sự thấy được sự chân thành ánh lên trong mắt cô ta.
Càng chìm vào cái ý nghĩ mông lung này, khao khát tìm sự thật dâng lên trong tôi mãnh liệt. Tôi giơ ngón tay chỉ thẳng vào mặt cô ta, gằn giọng – "Cô! Mau đến đây! Tôi có chuyện muốn hỏi!"
Rose lập tức rơi vào trạng thái lưỡng lự. Một phần, cô ta muốn đến gần để trấn an tôi, để ân cần chuyện trò với tôi, nhưng một phần khác, cô ta lại sợ với tình trạng của tôi hiện giờ có thể sẽ khiến cô ta tổn thương về thể xác.
Sau một thoáng đấu tranh tư tưởng, cô ta cũng chậm rãi rụt rè tiến về phía tôi.
Đến sát đầu giường, dù trong lòng vẫn còn một nỗi sợ mơ hồ nhưng cô ta vẫn giả vờ tỏ ra ân cần với tôi. Nhặt lấy chiếc chăn rớt dưới đất, cô ta chu đáo gấp gọn lại, vừa gấp vừa âu yếm hỏi tôi – "Anh yêu có chuyện gì muốn hỏi em à? Anh thấy khó chịu chỗ nào à, hay.."
Cái giọng điệu hiện giờ của cô ta càng khiến tôi thấy sởn cả gai ốc. Nóng lòng muốn biết sự thật, tôi cắt ngang lời cô ta, đi thẳng vào chuyện chính – "Tôi với cô thật sự là vợ chồng với nhau à?"
"Anh nói gì lạ vậy?" - Rose cho tôi cái ánh mắt chế giễu – "Chả lẽ vợ còn phải đi nói dối chồng."
"Vậy cô có bằng chứng không."
"Anh tự xem đi."
Nói rồi, Rose giơ ngón áp út lên trước mặt tôi. Ánh mặt trời ban trưa chiếu thẳng vào chiếc nhẫn trên tay cô ta khiến cho nó càng lấp lánh ánh vàng. Tôi vô thức giơ bàn tay phải lên cao, tình cờ cũng bắt gặp một chiếc nhẫn tương tự như của cô.
Đặc biệt, có một dòng chữ nhỏ được khắc rất tinh xảo lên mặt trong của chiếc nhẫn. Tôi tháo phăng chiếc nhẫn đang đeo ra, dán chặt đôi mắt lên đó. "D&R" được chạm trổ tinh xảo bên trong chiếc nhẫn như một bằng chứng không thể chối cãi.
"Còn nữa." – Rose không nhanh không chậm rút chiếc điện thoại ra khỏi túi, sau khi lướt một hồi liền trao tận tay cho tôi.
Màn hình điện thoại lúc này đang phát một tấm ảnh lấy tông đỏ làm nền sáng chói. Tôi ngẩn ngơ nhìn tấm ảnh hồi lâu. Đó chính là hai cuốn sổ chứng nhận kết hôn, trong đó tên của tôi và tên của cô ta được viết rất to, đều và ngay ngắn ở giữa.
Tôi nhếch mép đầy khó hiểu - "Nếu tôi với cô là vợ chồng, sao tôi không cảm thấy sợi dây liên kết giữa chúng ta chứ?"
"Anh không nhớ bản thân mình đang ra cái dạng gì à?" – Rose nhảy ngược ngay tức khắc – "Một người có vấn đề về đầu óc sao có thể cảm nhận rõ ràng tình yêu chứ!"
"Tôi không cho là thế!" – Tôi cười gằn – "Nếu hai người đã yêu nhau sâu đậm, dù có chuyện gì xảy ra thì thứ
tình cảm ấy không thể dễ dàng bị chặt đứt, trừ khi.."
"Anh im đi" – Rose lớn lối hét lên – "Người không tinh táo như anh mà đòi hiểu thứ tình cảm này à! Thật lố bịch"
Nói rồi, cô ta quay sang Sam, cười lạnh – "Xin ông hãy cho chồng tôi một liều thuốc an thần để trấn an anh ấy. Anh ta hiện tại không biết mình đang nói cái gì đâu."
"Vùng não của anh ấy sẽ càng bị tổn thương nghiêm trọng nếu sử dụng nó." Sam lắc đầu trước đề nghị của Rose. – "Cách duy nhất là hãy để mọi thứ diễn ra tự nhiên."
"Ông không làm chứ gì!" – Nét mặt cô ta thoáng hiện vẻ âm trầm. Ngay sau đó, cô ta nhanh như cắt giật phăng cái ống kim tiêm trên tay ông bác sĩ, rồi đâm thẳng vào cánh tay tôi.
Tôi ra sức phản kháng, nhưng thuốc được bơm vào quá nhanh. Thứ chất lỏng trong ống nhanh chóng cạn kiệt, và trước khi tôi kịp nói gì, cơn buồn ngủ dồn dập kéo đến.
Tôi ngã xuống giường, thiếp đi trước ánh mắt ngỡ ngàng của những người còn lại trong phòng.