Hai ngày ở Minh Giới đối với Mỹ Kim thật an bình. Dù Mỹ Kim không được đi lại thoải mái, chỉ được quanh quẩn trong căn nhà rộng lớn ấy. Hằng ngày, cô được dùng ba bữa cùng Ma vương xong rồi cô đến vườn chăm sóc cho cây cảnh ở đó. Cô cũng không trò chuyện nhiều cùng Ma Vương dù được bắt chuyện rất nhiều lần. Cô cũng không quan tâm đến việc ngày cưới đang đến gần, cả tên của Ma vương thật sự là gì cô còn không biết, cô chỉ quan tâm đến cây cỏ xanh tươi kia. Không biết lý do gì khiến cô ở lại đây và chấp nhận số phận như thế, chỉ biết cô đang sống những ngày tháng thật an bình.
- Nàng có muốn chọn người chuẩn bị y phục cưới không?
Mỹ Kim đang ở vườn hoa, bỗng có tiếng nói từ phía sau..
- Thỏ.. Mỹ Kim trả lời lắp bắp.
- Thỏ sao? Ý nàng nói người có khuôn mặt thỏ?
- Đúng!
- Là Tuyết Tuyết, Nàng gặp cô ấy rồi sao? Cô ấy là tạp vụ, tuy hậu đậu nhưng lại rất chăm chỉ. Cô ấy cũng từng rất thân với con người.
"Thân với con người" Mỹ Kim cũng đã từng nghe qua chuyện này, cô tò mò hỏi:
- Tại sao?
- À. Cô ấy từng là thú cưng được con người nuôi dưỡng nhưng do chút tai nạn nên cô ấy chết. Lúc mới đến đây con ấy rất nhút nhát nên Ta đã thu nhận cô ấy. Nàng muốn cô ấy trở thành thân cận của mình sao?
- Đúng!
- Lão Bà Bà có đến thăm nàng không?
- Lão Bà Bà.. Ta không biết!
- Là bà Cáo đã chăm sóc cho Nàng lúc Nàng hôn mê đấy.
- Không!
- Vậy à. Chắc bà ấy bận..
Cuộc trò chuyện giữa hai người là như thế, Chàng nói rất nhiều nhưng Nàng chỉ nói vài từ rồi thôi. Thế nhưng, Chàng rất hiểu ý Nàng, mọi điều Chàng nói ra đều trúng ngay ý Nàng ta muốn hỏi như đang đi guốc trong bụng Nàng ấy vậy. Dù bận thế nào Ma vương cũng dành thời gian buổi sáng để dùng bữa cùng Nàng, cùng Nàng chăm sóc hoa, cùng Nàng trò chuyện..
- Ma vương!
Có tùy tùng vội vã chạy vào cấp báo.
- Có chuyện gì?
- Dạ. Do thiệp mời nhiều nhưng thời gian quá gấp rút nên cần điều thêm người ạ, với lại.. công việc chuẩn bị có một số thứ cần Đại vương thông qua.
- Được Ta sẽ đi xem ngay. Vừa nói Chàng vừa quay lại nói với Mỹ Kim: "Nàng hãy nghỉ ngơi, đừng quá sức, Ta còn có việc". Nói rồi Ma vương quay lưng đi nhưng Mỹ Kim cũng không trả lời gì.
Chăm sóc, tưới nước cho cây xong Mỹ Kim trở lại phòng của mình. Chưa đến nơi đã nghe thấy tiếng ồn từ trong phòng phát ra. Nàng đến cửa nhìn vào thì ra là tùy tùng đang chuẩn bị y phục và những thứ cần thiết cho Nàng. Thấy Nàng về họ cũng lui ra, trang sức, váy áo, son phấn chẳng thiếu thứ gì. Tùy tùng lui ra hết chỉ còn một người ở lại đang loay hoay chỉnh sửa lại y phục cho ngay ngắn. Mỹ Kim có vẻ đã mệt, cô nằm xuống giường nhắm mắt lại mặc cho người kia vẫn loay hoay.
- Cô mệt rồi sao?
Mỹ Kim mở mắt ra dáng vẻ này đối với cô có chút ấn tượng, tai to và dài, bộ lông mượt, giọng nói nhí nhảnh đáng
yêu.. Không ai khác chính là con Thỏ ấy.
- Tôi tên là Tuyết Tuyết. Tôi được Ma vương lệnh đến đây làm thân cận cho Cô giúp Cô mọi chuyện. Có việc gì cứ gọi Tôi.
Thì ra Ma vương dù có bận đến bao nhiêu cũng không quên lời hứa của mình với Mỹ Kim.
- Cô có nhớ Tôi không? Tuyết Tuyết tiếp tục hỏi.
- Cafe.. Mỹ Kim còn chưa dứt lời Tuyết Tuyết đã nói:
- Cô muốn uống cafe à. Đợi một chút để Tôi đi pha cho Cô. Sẽ có ngay thôi. Hi
Nói rồi Tuyết Tuyết chạy đi mất, Mỹ Kim cũng chợp mắt một tí.
Một lúc sau..
- Cafe của Cô đây! Phu Nhân.
- Phu Nhân?
- Ngày mai Cô sẽ thành hôn với Ma vương rồi. Không gọi Phu Nhân thì gọi là gì?
* * *
- Cô cứ uống đi, tắm rửa rồi nghỉ ngơi. Có việc gì cứ gọi Tôi.
Mỹ Kim lấy y phục vào phòng tắm, chỉ còn một ngày nữa thôi cô sẽ chính thức thuộc về nơi này, liệu đó có phải là điều cô mong muốn?