Sáu tháng trôi qua, mọi thứ vẫn bình thường. Hôm nay, đã 23h rồi mà anh vẫn chưa nhắn tin hay hỏi thăm tôi câu nào. Tôi lấy làm lạ. Bỗng nhiên có chuông tin nhắn tới:
- Anh xin lỗi em nhé, hãy tha lỗi cho anh..
Cảm thấy có điều gì đó không ổn, tôi nhanh chóng trả lời:
- Anh nói gì vậy?
- Anh sắp kết hôn. Cô ấy có thai, nên anh phải chịu trách nhiệm. Anh xin lỗi em..
Trời đất như quay cuồng. Buông điện thoại xuống giường. Tôi đi rửa mặt mấy lần cho tỉnh. Cầm điện thoại đọc lại tin nhắn mấy lần, anh nhắn tin cho tôi rất dài nhưng tôi chỉ kịp hỏi:
- Anh chắc không? Hãy xác nhận lại giúp em đi, tình yêu chứ không phải trò chơi đâu anh.
- Anh xin lỗi, hãy tha lỗi cho anh..
Lại câu nói vô dụng đó, tôi nuốt nước mắt. Tôi xóa hết tất cả mọi thứ về anh chỉ trong một đêm. Tôi khóc đến sáng..
Hôm sau tôi sốt. Ba mẹ tôi hoảng sợ lo chăm con gái, tôi không thể làm gì nổi. Đến sáng, tôi xác định, là hai chúng tôi đã chia tay. Mọi việc đến thật nhẹ nhàng nhưng trong lòng tôi đau như ai cắt từng khúc ruột. Chắc có lẽ, nỗi đau này sẽ theo tôi đến suốt cuộc đời.
Một tuần sau, tôi mới đỡ bệnh. Ba mẹ tôi không yên tâm để tôi lái xe đi học một mình nên đã gọi điện thoại cho Tuấn tiện đường chở tôi đi. Dù gì thì chúng tôi cũng học chung trường mà.
- Nè, sao sốt vậy? Đã đỡ hẳn chưa?
- Thất tình..
- Mày thất tình.. mày đang có người yêu mà thất tình cái gì? Định dụ dỗ tao à?
- Tao thất tình. Mày có nghe rõ không? -Tôi hét to vào tai Tuấn.
Tuấn giật mình, thắng gấp xe tấp vào lề đường.
- Mày điên à Linh? Làm tao giật mình chút nữa té xe, ai chịu trách nhiệm.
- Tao mong vậy đó, tôi không muốn sống nữa.
- Tao xin mày đó, bình thường lại đi, đừng để tao bị mẹ tao chửi vì mày nha!
Tuấn chở tôi đến trường, sau đó lớp ai người đó vô học. Tôi không thể tập trung được vì nỗi đau trong lòng chưa dứt.
Giờ giải lao, thấy Tuấn nhá máy điện thoại, tôi nhìn ra cửa thấy Tuấn đang đứng, trên tay cầm một số thứ linh tinh.
- Nè ăn đi cho mập mặt!
- Tao đâu có ham ăn đâu, sao tự nhiên mua mấy thứ này (Tuấn mua đồ ăn vặt cho tôi)
- Tao thấy mày tội nghiệp quá.. mày cãi nhau với anh D đúng không?
- Mày nhây quá, tao nói là chia tay rồi..
Tôi giật đồ ăn trên tay Tuấn, bỏ đi vào lớp không nói lời nào.
Một tháng trôi qua, kể từ ngày chia tay D, tôi tuyệt nhiên không làm phiền cuộc sống của D và D ngược lại cũng vậy. Chúng tôi đã chia tay thật rồi mà!
Đêm đến, đó là khoảng thời gian kinh khủng nhất với tôi. Kinh khủng đến mức tôi không dám ở trong phòng một mình. Ba mẹ tôi cũng nhận ra, tôi đang thất thường.. Thời gian trước, điện thoại lúc nào cũng trên tay và thông báo tin nhắn đến liên tục. Bây giờ, chả ma nào nhắn tin đến. Tôi nhắn tin cho Tuấn:
- Hồi mày thất tình, bao nhiêu ngày hồi phục vậy, chỉ cho tao với!
- Lâu..
- Lâu là bao lâu?
- 2 tuần..
- Hai tuần của mày là lâu ấy hả? Đúng là con trai.
- Tao không muốn nhắc lại khoảng thời gian đó đâu!
Tôi phì cười. Thằng khờ. Thất tình hẳn hai tuần cơ đấy. Hai tuần là nó quên sạch. Đến chịu. Tôi hạ giọng:
- Tuấn..
- Nói đi, ngắn gọn thôi, mày dài dòng quá, để tao còn cua gái..
- Tao buồn quá, tao không biết tâm sự với ai cả. Ngoài mày. Tao biết mày không có nhiều chuyện!
- Mày lầm to rồi Linh. Chẳng qua mày chưa biết. Ngày mai, tao sẽ nói với đám bạn mày là mày bị bồ đá.
Tôi im lặng, bực bội, tâm sự với nó để lòng nhẹ nhõm. Nó không an ủi thì thôi. Tắt điện thoại, tôi nằm ngủ.
30 phút sau..
- Linh, Thằng Tuấn tìm này. Giờ này 9-10 giờ đêm mà đi đâu hai đứa?
Tôi nghe loáng thoáng tiếng mẹ gọi. Chạy xuống nhà tôi thấy nó ăn mặc lịch sự. Nó ra dấu cho tôi thay đồ. Thế là nó chở tôi dạo một vòng Sài Gòn.
- Sao mày tốt bụng vậy? Giờ này còn qua chở đi dạo
- Mày thất tình mà, bạn bè thì quan tâm nhau chứ. Tao chọc mày tí, mà sợ mày giận.
Tôi mỉm cười, nhìn dòng người lướt qua trong đêm. Nhìn họ ôm nhau, tôi thấy lòng mình sao trống trải, cũng may tôi còn có người
bạn thân là Tuấn.
Mấy hôm sau, vì ba mẹ Tuấn có việc nên về quê. Tuấn cùng đám bạn chơi chung tổ chức nấu nướng tiệc tùng tại nhà nó. Thế là nó rủ tôi.
- Mày đang ở đâu, tao qua chở mày. Nay tụi nó nấu nướng các kiểu. Qua chơi cho đỡ thất tình.
Tôi rủ thêm hai đứa bạn thân. Xin phép nhà tôi qua nhà Tuấn chơi, tất nhiên là ba mẹ tôi sẽ đồng ý.
Cả đám bạn Tuấn chơi lầy lắm, gái trai đủ cả. Tôi đang buồn nên uống rất nhiều, nghĩ ngây thơ rằng buồn quá thì dùng bia rượu giải sầu. Chưa có cái ngu nào như cái ngu này mà!
Trong buổi tiệc, Tuấn chăm sóc tôi tận tình. Trong nhóm có một con nhỏ mà Tuấn đang để ý. Khi Tuấn gắp thức ăn cho tôi, nó nhìn tôi với ánh mắt khó chịu bực bội. Tôi biết ý nên cũng tự biên tự diễn, không làm mất tình cảm hai đứa nó.
Xong tiệc, cả đám say mèm. Tôi cũng vậy. Say đến nỗi không thể tự đứng dậy được. Tuấn bảo tôi lên phòng Tuấn ngủ tí rồi nó chở về. Bây giờ nó cũng say, lên phòng nó cho khỏi ồn ào vì dưới này toàn con trai.
Tôi cùng con bạn cùng lên ngủ. Lúc đó mới năm giờ chiều nên thôi tôi cứ nghĩ ngả lưng một tí chắc không muộn.
Tỉnh dậy, đầu như búa bổ. Tôi quay sang ôm con bạn ngủ tiếp nhưng thấy là lạ. Mở mắt ra, tôi hét lên:
- Tuấ.. nnnnnnnn