3 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Đọc: 125 Tìm: 0
Khi Bàn Tay Máu Chạm Vào Ngòi Bút

20260905-164605-d112246666.png


Tên truyện: Khi Bàn Tay Máu Chạm Vào Ngòi Bút

Thể loại: Xuyên sách, Trinh thám phá án, Hệ thống cứu rỗi, Ngọt sủng, Harem.

Tác giả: sophia mần nhỏ

Nguyễn Tuệ An – một nữ sinh ngành Văn hệ "lười chúa" – không may xuyên vào Siren, thành phố tội phạm đẫm máu. Đã vậy, cô còn bị ép buộc gánh vác sinh mạng của 6 thiên tài đặc nhiệm: Họ chết, cô tan thành tro bụi.

Đối mặt với dàn nam thần phản xạ đỉnh cao nhưng mệnh yểu, một kẻ không biết bắn súng, không giỏi võ thuật như Tuệ An chỉ có một vũ khí duy nhất: Khả năng thao túng tâm lý tội phạm bằng góc nhìn văn học kinh điển.

Chẳng ai ngờ, cô gái nhỏ lúc nào mắt cũng lim dim buồn ngủ lại trở thành "ẩn số" bẻ gãy mọi mật mã tử thần. Cô kéo tay súng nằm vùng khỏi bờ vực tự sát, ôm chặt ông trùm bóng đêm để giảm độ hắc hóa..

Để rồi khi vụ án kết thúc, 6 át chủ bài khét tiếng giới hắc bạch đạo đều phát điên vì sự chiếm hữu dành cho cô. Kẻ tình nguyện làm đôi chân cho cô, người dùng tình yêu điên cuồng giam lỏng cô trong mật ngọt.

Một hành trình phá án nghẹt thở kết hợp cùng tình yêu sủng ngọt độc nhất vô nhị! Đón đọc ngay!

Chương 1: Giấc ngủ nướng bị bắn nát

Nguyễn Tuệ An có một đức tin tôn giáo vô cùng kiên định: Nằm được thì tuyệt đối không ngồi, ngồi được thì thà chết cũng không đứng. Đối với cô, việc hít thở đôi khi cũng là một loại hoạt động tiêu tốn quá nhiều calo.

Thế nhưng, đức tin của cô đã bị nghiền nát vào một buổi sáng mùa đông, bởi một chuỗi âm thanh chói tai vô nhân tính.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Tiếng súng nổ chát chúa vang lên ngay bên tai, kéo theo tiếng kính vỡ loảng xoảng và tiếng gào thét thảm thiết từ phía đầu đường. Tiếng lốp xe ma sát với mặt đường nhựa khét lẹt, tạo nên một bản giao hưởng của sự hỗn loạn.

Tuệ An nhíu chặt đôi mày thanh tú, bàn tay gầy guộc vô thức kéo chiếc chăn bông bọc kín qua đầu, cố gắng chôn mình sâu hơn vào chiếc gối mềm. Cô tự nhủ trong cơn mơ màng: Chắc là hàng xóm đang xem phim hành động âm lượng lớn thôi. Ngủ tiếp. Ngủ là lẽ sống.

【 Tinh! Phát hiện ký chủ đã tỉnh táo 20%. Tiến hành kích hoạt Hệ thống Cứu Rỗi & Trưởng Thành! 】

Một giọng nói máy móc, lạnh lẽo và không có chút nhiệt độ nào đột ngột vang lên, giống như được phát trực tiếp vào thẳng đại não của cô.

Tuệ An không thèm mở mắt, lầm bầm trong họng: "Hệ thống cái gì tầm này.. Đừng làm phiền người vô gia cư ngủ.."

【 Cảnh báo! Ký chủ Nguyễn Tuệ An, cô đã xuyên sách vào tiểu thuyết trinh thám thế giới ngầm "Vũ Điệu Của Siren". Hiện tại cô đang ở trong thân xác của một du học sinh ngành Ngữ Văn tại thành phố Siren - nơi được mệnh danh là 'Thủ phủ tội phạm'. 】

Siren? Thủ phủ tội phạm?

Cái tên này nghe quen quen. Tuệ An hơi động đậy mi mắt. Đây chẳng phải là cuốn truyện trinh thám u tối mà cô lướt qua trên mạng tối qua trước khi đi ngủ sao? Cuốn truyện mà phe chính diện gồm 6 thiên tài đặc nhiệm siêu ngầu, nhưng kết cục lại bị tác giả "báo đời" viết cho chết sạch, biến bộ truyện thành một bể máu đúng nghĩa.

【 Chính xác. 】Hệ thống như đọc được suy nghĩ của cô, âm thanh máy móc đột ngột chuyển sang màu đỏ rực trong tiềm thức cô:

【 Nhắc nhở mục tiêu tử vong! Nếu 6 thiên tài đặc nhiệm của thành phố chính thức bỏ mạng, thế giới này sẽ sụp đổ, ký chủ cũng sẽ lập tức biến thành tro bụi! 】

Im lặng.

Một khoảng im lặng kéo dài đến mức Hệ thống tưởng chừng như ký chủ của nó đã bị dọa cho chết trân. Nhưng không.

Tuệ An từ từ hé mở một con mắt, nhìn trần nhà xa lạ với những mảng vôi vữa bong tróc vì ẩm ướt. Cô khẽ thở dài một tiếng, sau đó dùng chút sức lực cuối cùng.. Kéo chăn trùm kín mặt một lần nữa.

"Mệt quá." Giọng cô thút thít từ trong chăn truyền ra, mang theo sự lười biếng đến cốt tủy: "Biến thành tro bụi thì có cần dậy sớm đi học, đi làm, hay đi phá án không?"

【.. Không cần. Ký chủ sẽ hoàn toàn biến mất khỏi dòng thời gian. 】

"Thế thì cứ thiêu đi." Tuệ An điều chỉnh lại tư thế nằm cho thoải mái nhất, lẩm bẩm: "Tôi lười cử động lắm. Chết mà không cần tốn sức thì cũng là một loại phúc báo."

Hệ thống: 【.. 】 Nó đã chuẩn bị sẵn hàng loạt kịch bản để trấn an một cô gái nhỏ khi đối mặt với cái chết, nhưng nó chưa từng chuẩn bị kịch bản cho một kẻ.. Lười đến mức muốn tự hủy để đỡ phải làm việc.

【 Ký chủ, xin hãy tự trọng! Cô là thủ khoa ngành Văn, là niềm hy vọng của công lý! Nếu cô không hành động, ngay đêm nay, mục tiêu đầu tiên - Đội trưởng phá bom Tạ Tinh Dã sẽ bị nổ banh xác tại quảng trường trung tâm! 】

Cùng lúc đó, một tiếng nổ lớn khác lại vang lên từ phía xa ngoài cửa sổ, chấn động đến mức chiếc giường lò xo cũ kỹ dưới thân Tuệ An kêu lên bét bét. Một mùi thuốc súng thoang thoảng theo gió lọt qua khe cửa vỡ, xộc thẳng vào mũi cô.

Cơn buồn ngủ của Tuệ An rốt cuộc cũng bị cái mùi khét lẹt này đánh tan một nửa. Cô chậm rãi ngồi dậy, mái tóc đen dài xõa tung trên vai, làn da trắng bợt do thiếu ánh nắng mặt trời càng làm nổi bật đôi mắt to tròn, lúc nào cũng như phủ một tầng sương mù ngái ngủ.

Cô nhìn quanh căn phòng trọ tồi tàn rộng chưa đầy mười mét vuông. Trên bàn học bừa bộn những cuốn sách giáo trình Ngữ Văn bản tiếng Anh, và một cuốn sổ tay bìa da đã sờn góc.

"Mày bảo.. Ai chết cơ?" Tuệ An uể oải hỏi, ngón tay gãi gãi cái má hơi hồng vì ngái ngủ.

【 Tạ Tinh Dã. Đội trưởng Đội Đặc nhiệm Phá bom thành phố Siren. Chỉ còn đúng 4 tiếng nữa, anh ta sẽ bước vào cái bẫy của tổ chức 'Răng Nanh' và hy sinh. 】

Tuệ An cúi đầu nhìn bàn tay của chính mình. Nhỏ nhắn, mềm mại, các khớp ngón tay đều đặn đúng kiểu của một kẻ chưa từng phải làm việc nặng nhọc, cầm một cây bút máy còn được, chứ bảo cầm súng hay chạy đua với tử thần thì.. Thôi xin kiếu.

"Mày nhìn tao xem có giống người biết cứu thế giới không?" Tuệ An thở dài, giọng nói mềm mại như làm nũng nhưng thực chất là đang phân trần: "Tao không biết bắn súng, chạy bộ ba trăm mét là thở không ra hơi, gặp tội phạm chắc chắn tao sẽ quỳ xuống xin tha đầu tiên. Tao đi cứu người ta, hay là đi hiến mạng?"

【 Ký chủ không cần dùng vũ lực. Vũ khí của cô nằm ở đây. 】

Một bảng điều khiển ảo màu xanh lam hiện ra trước mắt Tuệ An. Trên đó hiển thị thông tin cá nhân của cô, nhưng ở phần kỹ năng, chỉ có duy nhất hai dòng phát sáng:

Kỹ năng bị động: Thấu cảm nhân sinh & Đọc vị tâm lý (Cấp Thần).

Vũ khí đặc biệt: Góc nhìn Văn học Việt Nam Kinh điển.

Tuệ An chớp chớp mắt. Góc nhìn văn học kinh điển? Cái này thì liên quan gì đến việc đi phá án ở cái nơi đầy rẫy súng đạn này?

【 Kẻ đứng sau vụ đánh bom quảng trường hôm nay là một kẻ cuồng loạn bị ám ảnh bởi sự thanh trừng và sự cô độc. Với tư duy của một thủ khoa ngành Văn, ký chủ có thể nhìn thấu tâm lý vặn vẹo của hắn qua các manh mối văn học. Hãy lết thân lên, Nguyễn Tuệ An! Mạng sống và giấc ngủ nướng trọn đời của cô đang đặt trên vai Tạ Tinh Dã! 】

Tuệ An nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời Siren xám xịt như một bức tranh sơn dầu bị lỗi, những tòa nhà cao tầng san sát nhau giấu mình trong làn sương mù dày đặc, mang theo cảm giác ngột ngạt và chết chóc.

Một thành phố điên cuồng, đẫm máu. Và cô, một sinh vật lười biếng bậc nhất, lại bị ném vào giữa trung tâm của cơn bão.

"Được rồi.." Tuệ An uể oải bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt sàn đá hoa lạnh ngắt khiến cô khẽ rùng mình. Cô với lấy chiếc áo khoác phao to sụ như một cái kén tằm, bọc kín bản thân lại rồi lầm bầm:

"Tạ Tinh Dã đúng không? Tốt nhất là anh nên đáng giá một chút. Nếu anh không đẹp trai hoặc tính tình khó ưa, tôi thề sẽ để mặc anh nổ banh xác rồi cùng chết chìm với cái hệ thống chết tiệt này."

Bước chân đầu tiên của "ẩn số" làm đảo lộn cả giới hắc bạch đạo thành phố Siren, chính là cái lết chân đầy oán hận của một kẻ bị ép phải dậy sớm.
 
Chỉnh sửa cuối:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back