Chương 420 Lần Này, Anh Không Giúp
Tin nhắn từ gia đình vẫn nằm yên trong hộp thư đến. Lục Trạch nhìn dòng chữ trên màn hình vài giây, sau đó tắt máy và đặt điện thoại sang một bên. Anh không trả lời. Anh đã biết rõ trước cuộc hội thoại nào đang chờ mình. Từ ngày Lục Thành bước chân vào giới giải trí, gia đình dường như đã mặc định việc anh giúp đỡ em trai là chuyện đương nhiên, là trách nhiệm không thể chối từ. Ban đầu chỉ là một cơ hội thử sức, sau đó là một bài hát, rồi đến quan hệ, nguồn lực, sự ưu tiên. Và bây giờ, anh biết họ chắc chắn muốn nhiều hơn thế.
Sáng hôm sau, Lục Trạch vẫn đến công ty đúng giờ như mọi ngày. Gương mặt bình thản, bước đi vững chãi, không ai trong Tinh Vân nhận ra tối qua anh đã nhận được tin nhắn gì hay trong lòng đang nghĩ gì. Giang Nguyệt bước vào phòng làm việc, đặt báo cáo số liệu của bộ phim Con Đường Không Có Sẵn lên bàn. Cô báo cáo rằng bộ phim đã chính thức vượt qua mức hòa vốn, doanh thu cuối tuần vẫn đang tiếp tục tăng và điểm đánh giá từ khán giả luôn duy trì ở mức tám phẩy bốn. Lục Trạch xem qua số liệu rồi gật đầu, nói rằng tốt lắm, vậy thì bắt đầu chuẩn bị cho dự án tiếp theo.
Cuộc họp sau đó chuyển sang bộ phận âm nhạc. Chương trình Bài Hát Của Tôi đã chuẩn bị cho tập tiếp theo. Lục Thành hiện đang đứng ở vị trí thứ bảy trên bảng xếp hạng, còn Trần An thì đứng ở vị trí thứ sáu. Khoảng cách giữa hai người chỉ bằng một bậc, quá gần để nói ai đang dẫn trước. Hứa Thanh Hà cũng đã được phân một sân khấu mới với yêu cầu cao hơn. Mọi thứ dường như đều đang tiến triển theo đúng kế hoạch. Giang Nguyệt đột nhiên ngừng lại, nói rằng có một vấn đề vừa phát sinh. Lục Trạch ngước nhìn cô, hỏi chuyện gì. Giang Nguyệt trả lời rằng gia đình Lục Thành vừa gọi điện trực tiếp cho bộ phận quản lý nghệ sĩ, hỏi về việc bổ sung thêm nguồn lực và sự ưu tiên cho em trai. Lục Trạch im lặng vài giây, hỏi bộ phận quản lý trả lời thế nào. Giang Nguyệt nói rằng họ chưa dám trả lời, đang chờ ý kiến của anh. Lục Trạch chậm rãi nói rằng không cần bổ sung thêm gì cả. Giang Nguyệt hơi ngạc nhiên hỏi lại rằng không cần ưu tiên sao. Lục Trạch nhìn thẳng vào mắt mọi người trong phòng, nói một cách rõ ràng và chắc chắn rằng từ nay về sau, đối xử với Lục Thành hoàn toàn giống như những nghệ sĩ khác. Không có sự ưu tiên, không có ngoại lệ, không có đặc quyền.
Buổi chiều cùng ngày, Lục Thành nhận được thông báo từ bộ phận quản lý. Không có bài hát được sáng tác riêng cho em, không có sự sắp xếp gặp gỡ các nhạc sĩ tên tuổi, không có sân khấu hay cơ hội được tạo ra đặc biệt. Tất cả những gì em có, chính là những cơ hội mà mọi người đều có quyền nhận được. Lục Thành ngẩn người sau khi nghe xong, trong lòng có chút ngạc nhiên và không hiểu rõ nguyên nhân. Cậu lập tức gọi điện cho Lục Trạch. Khi nghe giọng anh vang lên đầu dây, Lục Thành hỏi một cách vội vàng rằng tại sao công ty không chuẩn bị thêm nguồn lực cho em. Lục Trạch trả lời một cách bình thản rằng không cần thêm. Lục Thành vẫn chưa hiểu, hỏi lý do tại sao. Lục Trạch nói rằng em hiện tại đã có chương trình biểu diễn, vị trí trên bảng xếp hạng vẫn đang đi lên, những điều đó đã đủ rồi. Lục Thành im lặng một lát rồi nói nhưng gia đình thì lại mong muốn anh giúp đỡ thêm. Lục Trạch nghe đến đó thì giọng điệu trở nên nghiêm nghị hơn, nói rằng đó là chuyện của gia đình. Còn tại Tinh Vân, em là một nghệ sĩ, không phải là một dự án đặc biệt của gia đình. Lục Thành nghẹn lời, không biết nên nói gì thêm. Sau một lúc im lặng, cậu chỉ nói một câu rằng em đã hiểu.
Đến tối, điện thoại Lục Trạch lại reo lên. Lần này là Tô Nhã Lan gọi trực tiếp. Anh nhấc máy, nghe giọng mẹ vang lên từ đầu dây bên kia. Tô Nhã Lan nói rằng Lục Thành gần đây tiến bộ rất tốt, nhưng vẫn còn thiếu nhiều điều kiện và nguồn lực để phát triển nhanh hơn. Cô nói với giọng điệu như mọi lần rằng con là anh trai, có điều kiện thì nên giúp em, gia đình cũng không yêu cầu con quá đáng, chỉ là cho em thêm vài cơ hội thôi. Lục Trạch lắng nghe hết rồi hỏi một cách bình tĩnh rằng mẹ muốn cho em những cơ hội nào. Tô Nhã Lan liệt kê những thứ mà gia đình đã mong muốn từ lâu: Bài hát chất lượng cao, quan hệ với những nhạc sĩ có tên tuổi, những chương trình và sự kiện quan trọng. Cô nói rằng những thứ đó con hoàn toàn có thể sắp xếp cho em. Lục Trạch im lặng một lát, sau đó nói một cách rõ ràng rằng mẹ ạ, con đã giúp em đủ rồi. Tô Nhã Lan hơi ngạc nhiên, hỏi lại rằng đủ sao. Lục Trạch nói rằng con đã giúp em bước chân vào Tinh Vân, cho em cơ hội được đào tạo, được tham gia chương trình quan trọng, được quản lý và hỗ trợ trong giai đoạn đầu. Còn những phần còn lại, em phải tự mình cố gắng. Tô Nhã Lan lập tức nói nhưng con là anh trai của nó mà. Lục Trạch trả lời đúng vậy, con là anh trai. Nhưng là anh trai không có nghĩa là con phải chịu trách nhiệm cho cả cuộc đời của em.
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, sau đó giọng Tô Nhã Lan trở nên không vui. Cô hỏi con nói vậy là có ý nghĩa gì, Thành Thành là em ruột của con, khi con có thành tựu thì lẽ ra phải giúp đỡ người trong gia đình chứ. Lục Trạch nghe những lời ấy, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh đèn thành phố đang rực rỡ. Anh nói rằng con vẫn sẽ giúp đỡ em trong phạm vi lẽ phải. Nhưng giúp đỡ không có nghĩa là con phải gánh vác thay em tất cả mọi thứ. Tô Nhã Lan im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ nói một câu rằng con đã thay đổi rồi. Lục Trạch khẽ đáp có lẽ vậy, sau đó nhẹ nhàng cúp máy.
Tại nhà họ Lục, Tô Nhã Lan đặt điện thoại xuống bàn, gương mặt hiện rõ nét không vui. Lục Thành ngồi bên cạnh, nhìn gương mặt mẹ rồi hỏi một cách thấp thoáng rằng anh con không muốn giúp em sao. Tô Nhã Lan gật đầu một cách bực bội. Lục Thành cúi đầu, hai bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt lại. Sau một lúc, cậu nói một cách nhỏ nhẹ rằng thôi mẹ, đừng nói nữa, con sẽ tự mình cố gắng. Tô Nhã Lan quay sang nhìn con trai út, trong lòng vừa thương vừa giận. Cô nói rằng mẹ lúc nào cũng nghe con nói tự mình cố gắng, nhưng tại sao anh con có được mọi thứ mà lại không chịu chia sẻ cho em một chút nào. Lục Thành không trả lời câu hỏi đó. Lục Thanh Dao và Lục Thanh Vũ ngồi bên cạnh cũng lần lượt nói rằng có lẽ Trạch chỉ đang quá bận rộn với công việc, đợi một thời gian thì sẽ ổn thôi. Không ai trong số họ để ý đến bàn tay đang siết chặt đến từng khớp ngón tay trắng bệch của Lục Thành. Cậu không muốn nhận sự giúp đỡ đặc biệt từ anh trai, cũng không muốn mọi người luôn nói rằng mọi thành quả của cậu đều nhờ có anh che chở. Nhưng từ nhỏ đến lớn, cậu đã quá quen với những lời nói ấy, quá quen với việc mọi người luôn mặc định anh sẽ giúp em mọi chuyện.
Cùng lúc đó tại văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch đang xem xét một bản đề nghị tăng lương. Một ca sĩ trẻ vừa vào công ty được hai năm, chưa có thành tích nổi bật nhưng đã đề nghị tăng lương và cải thiện điều khoản hợp đồng. Giang Nguyệt hỏi Lục Trạch rằng anh có đồng ý không. Lục Trạch xem qua hồ sơ rồi lắc đầu nói không tăng. Giang Nguyệt nói rằng cô ấy có ý định chuyển công ty nếu yêu cầu không được đáp ứng. Lục Trạch nói vậy thì đàm phán lại, nếu cô ấy không đồng ý thì để cô ấy ra đi. Giang Nguyệt gật đầu, cô đã dần quen với nguyên tắc này của Lục Trạch. Tinh Vân không bao giờ giữ người bằng mọi giá, cũng không bao giờ trả giá cao hơn những gì người đó thực sự đóng góp.
Đến tối, ban tổ chức Bài Hát Của Tôi chính thức công bố danh sách và cặp đấu cho vòng tiếp theo. Lục Thành sẽ đối đầu trực tiếp với Trần An. Không phải hát chung, cũng không phải thi theo nhóm. Mà là hai màn trình diễn liên tiếp trên cùng một sân khấu, cùng một khung giờ, cùng đối với một nhóm khán giả bình chọn trực tiếp. Ai nhận được số phiếu bình chọn thấp hơn sẽ bị loại và rơi ra khỏi top mười. Tin tức vừa được công bố lập tức gây ra sự chú ý lớn. Hai cái tên trẻ đang cạnh tranh sát sao bỗng chốc trở thành tâm điểm của toàn bộ vòng đấu. Lục Thành mở thông báo trên điện thoại, nhìn hai cái tên được đặt cạnh nhau trên màn hình. Lần này, không có ai chọn bài thay em, không có ai sắp xếp đường đi cho em, không có ai đứng sau che chở. Chỉ có chính em và sân khấu phía trước.
Tại văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch cũng vừa xem xong lịch trình vòng đấu. Anh đóng máy tính lại, đứng dậy bước ra khỏi phòng. Anh đã quyết định sẽ không can thiệp vào bất kỳ chuyện gì liên quan đến vòng đấu này. Sẽ không giúp chọn bài, sẽ không hướng dẫn cách biểu diễn, sẽ không gọi ai đó để nhắc nhở hay ưu tiên. Bởi nếu Lục Thành thực sự muốn trở thành một nghệ sĩ, muốn đứng vững trên sân khấu mà không ai nói rằng anh ấy nhờ gia đình, thì đây chính là lúc em phải tự mình bước lên và chứng minh.
Trước khi rời đi, Lục Trạch dừng lại một lát trước một tệp âm thanh trên máy tính. Tên tệp được đặt một cách đơn giản: Tinh Dạ số không bảy. Ngón tay anh đặt trên chuột, dường như định mở ra nghe thử một lần nữa. Nhưng cuối cùng, anh vẫn rút tay lại và tắt máy. Chưa đến lúc. Tên Tinh Dạ vẫn phải tiếp tục ẩn mình trong bóng tối thêm một thời gian nữa. Bởi khi cái tên ấy chính thức xuất hiện trước công chúng, nó sẽ không chỉ là sự xuất hiện của một ca sĩ mới. Nó sẽ là một trong những bước ngoặt lớn nhất, thay đổi hoàn toàn mọi thứ trong cuộc đua này.
HẾT CHƯƠNG 420
Tin nhắn từ gia đình vẫn nằm yên trong hộp thư đến. Lục Trạch nhìn dòng chữ trên màn hình vài giây, sau đó tắt máy và đặt điện thoại sang một bên. Anh không trả lời. Anh đã biết rõ trước cuộc hội thoại nào đang chờ mình. Từ ngày Lục Thành bước chân vào giới giải trí, gia đình dường như đã mặc định việc anh giúp đỡ em trai là chuyện đương nhiên, là trách nhiệm không thể chối từ. Ban đầu chỉ là một cơ hội thử sức, sau đó là một bài hát, rồi đến quan hệ, nguồn lực, sự ưu tiên. Và bây giờ, anh biết họ chắc chắn muốn nhiều hơn thế.
Sáng hôm sau, Lục Trạch vẫn đến công ty đúng giờ như mọi ngày. Gương mặt bình thản, bước đi vững chãi, không ai trong Tinh Vân nhận ra tối qua anh đã nhận được tin nhắn gì hay trong lòng đang nghĩ gì. Giang Nguyệt bước vào phòng làm việc, đặt báo cáo số liệu của bộ phim Con Đường Không Có Sẵn lên bàn. Cô báo cáo rằng bộ phim đã chính thức vượt qua mức hòa vốn, doanh thu cuối tuần vẫn đang tiếp tục tăng và điểm đánh giá từ khán giả luôn duy trì ở mức tám phẩy bốn. Lục Trạch xem qua số liệu rồi gật đầu, nói rằng tốt lắm, vậy thì bắt đầu chuẩn bị cho dự án tiếp theo.
Cuộc họp sau đó chuyển sang bộ phận âm nhạc. Chương trình Bài Hát Của Tôi đã chuẩn bị cho tập tiếp theo. Lục Thành hiện đang đứng ở vị trí thứ bảy trên bảng xếp hạng, còn Trần An thì đứng ở vị trí thứ sáu. Khoảng cách giữa hai người chỉ bằng một bậc, quá gần để nói ai đang dẫn trước. Hứa Thanh Hà cũng đã được phân một sân khấu mới với yêu cầu cao hơn. Mọi thứ dường như đều đang tiến triển theo đúng kế hoạch. Giang Nguyệt đột nhiên ngừng lại, nói rằng có một vấn đề vừa phát sinh. Lục Trạch ngước nhìn cô, hỏi chuyện gì. Giang Nguyệt trả lời rằng gia đình Lục Thành vừa gọi điện trực tiếp cho bộ phận quản lý nghệ sĩ, hỏi về việc bổ sung thêm nguồn lực và sự ưu tiên cho em trai. Lục Trạch im lặng vài giây, hỏi bộ phận quản lý trả lời thế nào. Giang Nguyệt nói rằng họ chưa dám trả lời, đang chờ ý kiến của anh. Lục Trạch chậm rãi nói rằng không cần bổ sung thêm gì cả. Giang Nguyệt hơi ngạc nhiên hỏi lại rằng không cần ưu tiên sao. Lục Trạch nhìn thẳng vào mắt mọi người trong phòng, nói một cách rõ ràng và chắc chắn rằng từ nay về sau, đối xử với Lục Thành hoàn toàn giống như những nghệ sĩ khác. Không có sự ưu tiên, không có ngoại lệ, không có đặc quyền.
Buổi chiều cùng ngày, Lục Thành nhận được thông báo từ bộ phận quản lý. Không có bài hát được sáng tác riêng cho em, không có sự sắp xếp gặp gỡ các nhạc sĩ tên tuổi, không có sân khấu hay cơ hội được tạo ra đặc biệt. Tất cả những gì em có, chính là những cơ hội mà mọi người đều có quyền nhận được. Lục Thành ngẩn người sau khi nghe xong, trong lòng có chút ngạc nhiên và không hiểu rõ nguyên nhân. Cậu lập tức gọi điện cho Lục Trạch. Khi nghe giọng anh vang lên đầu dây, Lục Thành hỏi một cách vội vàng rằng tại sao công ty không chuẩn bị thêm nguồn lực cho em. Lục Trạch trả lời một cách bình thản rằng không cần thêm. Lục Thành vẫn chưa hiểu, hỏi lý do tại sao. Lục Trạch nói rằng em hiện tại đã có chương trình biểu diễn, vị trí trên bảng xếp hạng vẫn đang đi lên, những điều đó đã đủ rồi. Lục Thành im lặng một lát rồi nói nhưng gia đình thì lại mong muốn anh giúp đỡ thêm. Lục Trạch nghe đến đó thì giọng điệu trở nên nghiêm nghị hơn, nói rằng đó là chuyện của gia đình. Còn tại Tinh Vân, em là một nghệ sĩ, không phải là một dự án đặc biệt của gia đình. Lục Thành nghẹn lời, không biết nên nói gì thêm. Sau một lúc im lặng, cậu chỉ nói một câu rằng em đã hiểu.
Đến tối, điện thoại Lục Trạch lại reo lên. Lần này là Tô Nhã Lan gọi trực tiếp. Anh nhấc máy, nghe giọng mẹ vang lên từ đầu dây bên kia. Tô Nhã Lan nói rằng Lục Thành gần đây tiến bộ rất tốt, nhưng vẫn còn thiếu nhiều điều kiện và nguồn lực để phát triển nhanh hơn. Cô nói với giọng điệu như mọi lần rằng con là anh trai, có điều kiện thì nên giúp em, gia đình cũng không yêu cầu con quá đáng, chỉ là cho em thêm vài cơ hội thôi. Lục Trạch lắng nghe hết rồi hỏi một cách bình tĩnh rằng mẹ muốn cho em những cơ hội nào. Tô Nhã Lan liệt kê những thứ mà gia đình đã mong muốn từ lâu: Bài hát chất lượng cao, quan hệ với những nhạc sĩ có tên tuổi, những chương trình và sự kiện quan trọng. Cô nói rằng những thứ đó con hoàn toàn có thể sắp xếp cho em. Lục Trạch im lặng một lát, sau đó nói một cách rõ ràng rằng mẹ ạ, con đã giúp em đủ rồi. Tô Nhã Lan hơi ngạc nhiên, hỏi lại rằng đủ sao. Lục Trạch nói rằng con đã giúp em bước chân vào Tinh Vân, cho em cơ hội được đào tạo, được tham gia chương trình quan trọng, được quản lý và hỗ trợ trong giai đoạn đầu. Còn những phần còn lại, em phải tự mình cố gắng. Tô Nhã Lan lập tức nói nhưng con là anh trai của nó mà. Lục Trạch trả lời đúng vậy, con là anh trai. Nhưng là anh trai không có nghĩa là con phải chịu trách nhiệm cho cả cuộc đời của em.
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, sau đó giọng Tô Nhã Lan trở nên không vui. Cô hỏi con nói vậy là có ý nghĩa gì, Thành Thành là em ruột của con, khi con có thành tựu thì lẽ ra phải giúp đỡ người trong gia đình chứ. Lục Trạch nghe những lời ấy, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh đèn thành phố đang rực rỡ. Anh nói rằng con vẫn sẽ giúp đỡ em trong phạm vi lẽ phải. Nhưng giúp đỡ không có nghĩa là con phải gánh vác thay em tất cả mọi thứ. Tô Nhã Lan im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ nói một câu rằng con đã thay đổi rồi. Lục Trạch khẽ đáp có lẽ vậy, sau đó nhẹ nhàng cúp máy.
Tại nhà họ Lục, Tô Nhã Lan đặt điện thoại xuống bàn, gương mặt hiện rõ nét không vui. Lục Thành ngồi bên cạnh, nhìn gương mặt mẹ rồi hỏi một cách thấp thoáng rằng anh con không muốn giúp em sao. Tô Nhã Lan gật đầu một cách bực bội. Lục Thành cúi đầu, hai bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt lại. Sau một lúc, cậu nói một cách nhỏ nhẹ rằng thôi mẹ, đừng nói nữa, con sẽ tự mình cố gắng. Tô Nhã Lan quay sang nhìn con trai út, trong lòng vừa thương vừa giận. Cô nói rằng mẹ lúc nào cũng nghe con nói tự mình cố gắng, nhưng tại sao anh con có được mọi thứ mà lại không chịu chia sẻ cho em một chút nào. Lục Thành không trả lời câu hỏi đó. Lục Thanh Dao và Lục Thanh Vũ ngồi bên cạnh cũng lần lượt nói rằng có lẽ Trạch chỉ đang quá bận rộn với công việc, đợi một thời gian thì sẽ ổn thôi. Không ai trong số họ để ý đến bàn tay đang siết chặt đến từng khớp ngón tay trắng bệch của Lục Thành. Cậu không muốn nhận sự giúp đỡ đặc biệt từ anh trai, cũng không muốn mọi người luôn nói rằng mọi thành quả của cậu đều nhờ có anh che chở. Nhưng từ nhỏ đến lớn, cậu đã quá quen với những lời nói ấy, quá quen với việc mọi người luôn mặc định anh sẽ giúp em mọi chuyện.
Cùng lúc đó tại văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch đang xem xét một bản đề nghị tăng lương. Một ca sĩ trẻ vừa vào công ty được hai năm, chưa có thành tích nổi bật nhưng đã đề nghị tăng lương và cải thiện điều khoản hợp đồng. Giang Nguyệt hỏi Lục Trạch rằng anh có đồng ý không. Lục Trạch xem qua hồ sơ rồi lắc đầu nói không tăng. Giang Nguyệt nói rằng cô ấy có ý định chuyển công ty nếu yêu cầu không được đáp ứng. Lục Trạch nói vậy thì đàm phán lại, nếu cô ấy không đồng ý thì để cô ấy ra đi. Giang Nguyệt gật đầu, cô đã dần quen với nguyên tắc này của Lục Trạch. Tinh Vân không bao giờ giữ người bằng mọi giá, cũng không bao giờ trả giá cao hơn những gì người đó thực sự đóng góp.
Đến tối, ban tổ chức Bài Hát Của Tôi chính thức công bố danh sách và cặp đấu cho vòng tiếp theo. Lục Thành sẽ đối đầu trực tiếp với Trần An. Không phải hát chung, cũng không phải thi theo nhóm. Mà là hai màn trình diễn liên tiếp trên cùng một sân khấu, cùng một khung giờ, cùng đối với một nhóm khán giả bình chọn trực tiếp. Ai nhận được số phiếu bình chọn thấp hơn sẽ bị loại và rơi ra khỏi top mười. Tin tức vừa được công bố lập tức gây ra sự chú ý lớn. Hai cái tên trẻ đang cạnh tranh sát sao bỗng chốc trở thành tâm điểm của toàn bộ vòng đấu. Lục Thành mở thông báo trên điện thoại, nhìn hai cái tên được đặt cạnh nhau trên màn hình. Lần này, không có ai chọn bài thay em, không có ai sắp xếp đường đi cho em, không có ai đứng sau che chở. Chỉ có chính em và sân khấu phía trước.
Tại văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch cũng vừa xem xong lịch trình vòng đấu. Anh đóng máy tính lại, đứng dậy bước ra khỏi phòng. Anh đã quyết định sẽ không can thiệp vào bất kỳ chuyện gì liên quan đến vòng đấu này. Sẽ không giúp chọn bài, sẽ không hướng dẫn cách biểu diễn, sẽ không gọi ai đó để nhắc nhở hay ưu tiên. Bởi nếu Lục Thành thực sự muốn trở thành một nghệ sĩ, muốn đứng vững trên sân khấu mà không ai nói rằng anh ấy nhờ gia đình, thì đây chính là lúc em phải tự mình bước lên và chứng minh.
Trước khi rời đi, Lục Trạch dừng lại một lát trước một tệp âm thanh trên máy tính. Tên tệp được đặt một cách đơn giản: Tinh Dạ số không bảy. Ngón tay anh đặt trên chuột, dường như định mở ra nghe thử một lần nữa. Nhưng cuối cùng, anh vẫn rút tay lại và tắt máy. Chưa đến lúc. Tên Tinh Dạ vẫn phải tiếp tục ẩn mình trong bóng tối thêm một thời gian nữa. Bởi khi cái tên ấy chính thức xuất hiện trước công chúng, nó sẽ không chỉ là sự xuất hiện của một ca sĩ mới. Nó sẽ là một trong những bước ngoặt lớn nhất, thay đổi hoàn toàn mọi thứ trong cuộc đua này.
HẾT CHƯƠNG 420
