Chương 380 Ba Con Đường
Tháng mới bắt đầu, Tinh Vân chính thức bước vào một nhịp vận hành hoàn toàn khác. Công ty không còn tập trung toàn bộ nguồn lực cho một dự án đơn lẻ như trước. Phòng điện ảnh bận rộn hoàn thiện kịch bản và chuẩn bị cho tác phẩm tiếp theo. Phòng âm nhạc liên tục sản xuất ca khúc mới và tổ chức tập luyện cho chương trình Âm Thanh Mới. Bộ phận văn học cũng đang hoàn thiện kế hoạch phát hành tác phẩm mới của tác giả trẻ. Ba lĩnh vực, ba đội ngũ, ba hướng phát triển riêng biệt nhưng tất cả đều nằm dưới một cái tên: Tinh Vân.
Buổi họp quan trọng diễn ra tại phòng họp tầng mười. Lục Trạch chủ trì cuộc họp, Dương Khải mở đầu bằng báo cáo về dự án điện ảnh tiếp theo. Màn hình hiện lên tên phim: 《Con Đường Không Trở Lại》, thể loại tâm lý hiện thực trưởng thành. Đây không phải tác phẩm thương mại dễ kiếm tiền, mà đòi hỏi chiều sâu và sự tỉ mỉ. Lục Trạch xem qua kịch bản rồi hỏi về người phụ trách. Dương Khải trả lời dự kiến giao cho Tạ Hành làm đạo diễn. Cả phòng im lặng một chút Tạ Hành chưa phải tên tuổi lớn, nhưng năng lực đã được chứng minh qua các dự án trước. Lục Trạch gật đầu ngay: "Cho cậu ấy thử." Khi được hỏi có cần tăng quy mô sản xuất hay không, Lục Trạch lắc đầu: Vẫn giữ mức vừa phải, không vì thành công của bộ phim trước mà phóng đại một cách mù quáng. Thành công thì phải tiến từng bước, chứ không phải lao đầu vào rủi ro.
Cuộc họp chuyển sang lĩnh vực âm nhạc. Giang Nguyệt báo cáo: Tập hai Âm Thanh Mới đạt rating trung bình 2, 16, đỉnh cao nhất 2, 81 điểm. Khách mời lớn đã tạo tác động rõ rệt. Lục Trạch phân tích thẳng: Nếu chỉ dựa vào khách mời thì chương trình sẽ không bao giờ thực sự đứng vững. Giang Nguyệt hiểu ý và thông báo tập ba sẽ giảm trọng lượng khách mời, để xem chương trình có tự mình giữ được khán giả hay không. Lục Trạch hỏi về tiến độ của Hứa Thanh Hà và Lục Thành, ra lệnh tiếp tục theo đúng kế hoạch, không tăng thời lượng hay tạo điều kiện đặc biệt cho ai dù đang được chú ý. Khi Giang Nguyệt tỏ ra ngạc nhiên, Lục Trạch nói một cách bình thản: "Được vài triệu lượt xem không đồng nghĩa với việc có giá trị thực sự. Đừng để những con số tức thời khiến chúng ta mất phương hướng."
Đến phần văn học, biên tập viên báo cáo tác phẩm của tác giả Hàn Giang đã vượt một triệu lượt đọc, đứng Top 78 tuần, số độc giả tăng đều và ổn định. Lục Trạch hỏi có dấu hiệu bùng nổ đột biến không câu trả lời là chưa. Lục Trạch liền ra lệnh: Không đẩy mạnh quảng bá một cách gấp gáp, cứ giữ nhịp phát triển tự nhiên, cho tác giả thời gian trưởng thành. Anh nhấn mạnh: Ba lĩnh vực có quy luật phát triển hoàn toàn khác nhau. Điện ảnh cần tác phẩm có giá trị. Âm nhạc cần ca sĩ và ca khúc thực lực. Văn học cần tác giả xây dựng được lòng tin của độc giả. Không thể áp dụng một công thức cho tất cả.
Buổi chiều, Lục Trạch đi ngang qua phòng tập, tình cờ nghe thấy giọng hát từ bên trong. Lục Thành đang luyện tập, lần một, lần hai, lần ba.. Đến lần thứ tư mới dừng lại, mồ hôi ướt trán. Huấn luyện viên nhận xét đã tốt hơn nhưng đoạn cuối vẫn hơi căng cứng. Lục Thành không phàn nàn, chỉ nói: "Lại một lần nữa." Lúc này Lục Trạch bước vào. Lục Thành hơi ngạc nhiên rồi mời anh nghe thử. Nhạc vang lên, Lục Thành hát. So với vài tuần trước, sự tiến bộ là rõ rệt không phải bước nhảy vọt, nhưng từng hơi thở, từng ánh mắt, từng nốt nhạc đều ổn định và tự nhiên hơn hẳn. Kết thúc bài hát, Lục Trạch chỉ nói hai chữ: "Tiến bộ." Rồi dặn dò tiếp tục luyện, đừng nghĩ đến thứ hạng hay lượt xem, trước hết phải hát tốt bằng cả trái tim. Lục Thành lắng nghe và ghi nhớ. Lần này cậu cảm nhận rõ ràng: Người anh này đang đối xử với cậu như một nghệ sĩ bình thường, không ưu ái, cũng không chèn ép chỉ có công bằng và nghiêm khắc.
Tối cùng ngày, tại nhà họ Lục, mọi người lại hỏi han về chương trình và thành tích. Lục Thành trả lời một cách ngắn gọn. Họ vui mừng và cho rằng chẳng mấy chốc cậu sẽ nổi tiếng nhờ năng khiếu bẩm sinh. Không ai hiểu rằng từng bước tiến bộ của Lục Thành đều đến từ sự nỗ lực và sự rèn luyện nghiêm khắc theo đúng lộ trình mà Lục Trạch đặt ra, chứ hoàn toàn không có bất kỳ sự đặc quyền nào. Lục Thành cũng không nói nhiều, chỉ mỉm cười và im lặng bởi cậu đã hiểu: Con đường phía trước còn rất dài, và mình phải tự đi bằng chính đôi chân.
Đêm khuya, Lục Trạch ngồi một mình trong phòng làm việc. Trên bàn là ba tập tài liệu đại diện cho ba lĩnh vực. Anh xem xét kỹ lưỡng từng báo cáo, từng số liệu. Tinh Vân đã không còn là công ty nhỏ, nhưng khoảng cách với những tập đoàn hàng đầu vẫn còn rất lớn. Muốn vươn lên một tầm cao mới, không thể chỉ dựa vào một bộ phim, một ca sĩ hay một tác phẩm thành công. Phải xây dựng một hệ thống hoàn chỉnh: Có đạo diễn, nhạc sĩ, tác giả, nghệ sĩ mới, đội ngũ sản xuất chuyên nghiệp. Phải có người trưởng thành, có người thất bại, thậm chí có người rời đi đó mới là một công ty thực sự vững mạnh.
Điện thoại rung, báo cáo cuối cùng về doanh thu Mùa Hè Năm Ấy đến: 417 triệu đồng. Lục Trạch nhìn con số, không mừng rỡ cũng không ngạc nhiên. Chỉ là một bước tiến trong hàng trăm bước phía trước. Anh đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, và Tinh Vân cũng vậy, vẫn đang tiếp tục tiến về phía trước trong đêm.
Cùng lúc đó, một bài đăng trên mạng xã hội bất ngờ thu hút sự chú ý: Có người nghi ngờ Tinh Vân đang chuẩn bị một chương trình âm nhạc dài hạn với quy mô lớn. Dư luận tranh luận sôi nổi, nhưng không ai biết rằng tại phòng làm việc của Lục Trạch, một tập tài liệu mới đã nằm yên trên bàn từ lâu. Tên dự án chỉ có bốn chữ: 《Âm Nhạc Mặt Nạ》. Chưa phải lúc triển khai ngay, nhưng thời điểm thích hợp đã không còn xa nữa.
HẾT CHƯƠNG 380
Buổi họp quan trọng diễn ra tại phòng họp tầng mười. Lục Trạch chủ trì cuộc họp, Dương Khải mở đầu bằng báo cáo về dự án điện ảnh tiếp theo. Màn hình hiện lên tên phim: 《Con Đường Không Trở Lại》, thể loại tâm lý hiện thực trưởng thành. Đây không phải tác phẩm thương mại dễ kiếm tiền, mà đòi hỏi chiều sâu và sự tỉ mỉ. Lục Trạch xem qua kịch bản rồi hỏi về người phụ trách. Dương Khải trả lời dự kiến giao cho Tạ Hành làm đạo diễn. Cả phòng im lặng một chút Tạ Hành chưa phải tên tuổi lớn, nhưng năng lực đã được chứng minh qua các dự án trước. Lục Trạch gật đầu ngay: "Cho cậu ấy thử." Khi được hỏi có cần tăng quy mô sản xuất hay không, Lục Trạch lắc đầu: Vẫn giữ mức vừa phải, không vì thành công của bộ phim trước mà phóng đại một cách mù quáng. Thành công thì phải tiến từng bước, chứ không phải lao đầu vào rủi ro.
Cuộc họp chuyển sang lĩnh vực âm nhạc. Giang Nguyệt báo cáo: Tập hai Âm Thanh Mới đạt rating trung bình 2, 16, đỉnh cao nhất 2, 81 điểm. Khách mời lớn đã tạo tác động rõ rệt. Lục Trạch phân tích thẳng: Nếu chỉ dựa vào khách mời thì chương trình sẽ không bao giờ thực sự đứng vững. Giang Nguyệt hiểu ý và thông báo tập ba sẽ giảm trọng lượng khách mời, để xem chương trình có tự mình giữ được khán giả hay không. Lục Trạch hỏi về tiến độ của Hứa Thanh Hà và Lục Thành, ra lệnh tiếp tục theo đúng kế hoạch, không tăng thời lượng hay tạo điều kiện đặc biệt cho ai dù đang được chú ý. Khi Giang Nguyệt tỏ ra ngạc nhiên, Lục Trạch nói một cách bình thản: "Được vài triệu lượt xem không đồng nghĩa với việc có giá trị thực sự. Đừng để những con số tức thời khiến chúng ta mất phương hướng."
Đến phần văn học, biên tập viên báo cáo tác phẩm của tác giả Hàn Giang đã vượt một triệu lượt đọc, đứng Top 78 tuần, số độc giả tăng đều và ổn định. Lục Trạch hỏi có dấu hiệu bùng nổ đột biến không câu trả lời là chưa. Lục Trạch liền ra lệnh: Không đẩy mạnh quảng bá một cách gấp gáp, cứ giữ nhịp phát triển tự nhiên, cho tác giả thời gian trưởng thành. Anh nhấn mạnh: Ba lĩnh vực có quy luật phát triển hoàn toàn khác nhau. Điện ảnh cần tác phẩm có giá trị. Âm nhạc cần ca sĩ và ca khúc thực lực. Văn học cần tác giả xây dựng được lòng tin của độc giả. Không thể áp dụng một công thức cho tất cả.
Buổi chiều, Lục Trạch đi ngang qua phòng tập, tình cờ nghe thấy giọng hát từ bên trong. Lục Thành đang luyện tập, lần một, lần hai, lần ba.. Đến lần thứ tư mới dừng lại, mồ hôi ướt trán. Huấn luyện viên nhận xét đã tốt hơn nhưng đoạn cuối vẫn hơi căng cứng. Lục Thành không phàn nàn, chỉ nói: "Lại một lần nữa." Lúc này Lục Trạch bước vào. Lục Thành hơi ngạc nhiên rồi mời anh nghe thử. Nhạc vang lên, Lục Thành hát. So với vài tuần trước, sự tiến bộ là rõ rệt không phải bước nhảy vọt, nhưng từng hơi thở, từng ánh mắt, từng nốt nhạc đều ổn định và tự nhiên hơn hẳn. Kết thúc bài hát, Lục Trạch chỉ nói hai chữ: "Tiến bộ." Rồi dặn dò tiếp tục luyện, đừng nghĩ đến thứ hạng hay lượt xem, trước hết phải hát tốt bằng cả trái tim. Lục Thành lắng nghe và ghi nhớ. Lần này cậu cảm nhận rõ ràng: Người anh này đang đối xử với cậu như một nghệ sĩ bình thường, không ưu ái, cũng không chèn ép chỉ có công bằng và nghiêm khắc.
Tối cùng ngày, tại nhà họ Lục, mọi người lại hỏi han về chương trình và thành tích. Lục Thành trả lời một cách ngắn gọn. Họ vui mừng và cho rằng chẳng mấy chốc cậu sẽ nổi tiếng nhờ năng khiếu bẩm sinh. Không ai hiểu rằng từng bước tiến bộ của Lục Thành đều đến từ sự nỗ lực và sự rèn luyện nghiêm khắc theo đúng lộ trình mà Lục Trạch đặt ra, chứ hoàn toàn không có bất kỳ sự đặc quyền nào. Lục Thành cũng không nói nhiều, chỉ mỉm cười và im lặng bởi cậu đã hiểu: Con đường phía trước còn rất dài, và mình phải tự đi bằng chính đôi chân.
Đêm khuya, Lục Trạch ngồi một mình trong phòng làm việc. Trên bàn là ba tập tài liệu đại diện cho ba lĩnh vực. Anh xem xét kỹ lưỡng từng báo cáo, từng số liệu. Tinh Vân đã không còn là công ty nhỏ, nhưng khoảng cách với những tập đoàn hàng đầu vẫn còn rất lớn. Muốn vươn lên một tầm cao mới, không thể chỉ dựa vào một bộ phim, một ca sĩ hay một tác phẩm thành công. Phải xây dựng một hệ thống hoàn chỉnh: Có đạo diễn, nhạc sĩ, tác giả, nghệ sĩ mới, đội ngũ sản xuất chuyên nghiệp. Phải có người trưởng thành, có người thất bại, thậm chí có người rời đi đó mới là một công ty thực sự vững mạnh.
Điện thoại rung, báo cáo cuối cùng về doanh thu Mùa Hè Năm Ấy đến: 417 triệu đồng. Lục Trạch nhìn con số, không mừng rỡ cũng không ngạc nhiên. Chỉ là một bước tiến trong hàng trăm bước phía trước. Anh đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, và Tinh Vân cũng vậy, vẫn đang tiếp tục tiến về phía trước trong đêm.
Cùng lúc đó, một bài đăng trên mạng xã hội bất ngờ thu hút sự chú ý: Có người nghi ngờ Tinh Vân đang chuẩn bị một chương trình âm nhạc dài hạn với quy mô lớn. Dư luận tranh luận sôi nổi, nhưng không ai biết rằng tại phòng làm việc của Lục Trạch, một tập tài liệu mới đã nằm yên trên bàn từ lâu. Tên dự án chỉ có bốn chữ: 《Âm Nhạc Mặt Nạ》. Chưa phải lúc triển khai ngay, nhưng thời điểm thích hợp đã không còn xa nữa.
HẾT CHƯƠNG 380
