2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề

Chương 20: Kiểm Tra Linh Căn​


Sáng hôm sau.

Thanh Vân Môn tuyển đệ tử.

Hàng trăm thiếu niên đứng dưới chân núi.

Hoàng Anh đứng cùng Lâm Mặc, Trần Đại Sơn và Tô Nhược Lan.

Từng người tiến lên kiểm tra.

Lâm Mặc:

Tứ linh căn.

Trần Đại Sơn:

Tam linh căn, thiên về Thổ.

Tô Nhược Lan:

Song linh căn.

Đến lượt Hoàng Anh.

Hắn đặt tay lên quả cầu.

Không có phản ứng.

Một lúc lâu.

Người kiểm tra cau mày.

"Đổi tay."

Hoàng Anh làm theo.

Quả cầu rung lên.

Ba màu sáng đồng thời xuất hiện.

Đỏ.

Xanh.

Vàng.

Người kiểm tra ngạc nhiên.

"Tam linh căn."

Nhưng ngay sau đó..

Một tia sáng màu xám xuất hiện.

Rồi biến mất.

Người kiểm tra cau mày.

"Quái.."

Ông thử lại.

Lần này không có màu xám.

"Tam linh căn."

Hoàng Anh thở phào.

Cổ Trận Tử lại không nói gì.

Mãi đến khi rời khỏi đám đông, ông mới lên tiếng:

"Quả cầu không nhìn thấy thứ trong cơ thể ngươi."

"Thứ gì?"

"Ta chưa biết."

"Nguy hiểm không?"

"Không rõ."

Hoàng Anh lập tức hỏi:

"Vậy có nên tìm hiểu không?"

Cổ Trận Tử đáp:

"Không."

Hoàng Anh gật đầu.

"Ta cũng nghĩ vậy."

Cổ Trận Tử hơi ngẩn ra.

"Ngươi không tò mò?"

"Tò mò."

"Vậy tại sao không tìm hiểu?"

Hoàng Anh nói:

"Thứ mình không hiểu mà lại có khả năng nguy hiểm."

"Biết càng ít đôi khi càng sống lâu."

Cổ Trận Tử nhìn hắn.

Một lúc sau mới bật cười.

"Được."

"Ta thật sự càng ngày càng thích tính cách này của ngươi."

Chương 21: Cánh Cửa Thanh Vân​


Hoàng Anh, Lâm Mặc, Trần Đại Sơn và Tô Nhược Lan cùng trở thành ngoại môn đệ tử.

Bốn người đứng trước cổng Thanh Vân Môn.

Một đạo cầu thang đá kéo dài lên tận tầng mây.

Hai bên là những cây cổ tùng cao lớn.

Xa xa có tiếng chuông vang vọng.

Keng..

Keng..


Hoàng Anh ngẩng đầu.

Trong lòng có một cảm giác khó tả.

Hắn đã rời Thanh Khê thôn.

Đã đi qua núi rừng.

Gặp yêu thú.

Gặp người tu tiên.

Học được trận pháp đầu tiên.

Và cuối cùng..

Đã bước tới cánh cửa của tu tiên giới.

Lâm Mặc cười.

"Hoàng huynh."

"Sau này chúng ta cùng tu luyện."

Trần Đại Sơn vỗ ngực.

"Ta nhất định sẽ trở thành cao thủ."

Tô Nhược Lan chỉ mỉm cười.

Hoàng Anh nhìn ba người.

Hắn không nói những lời hào hùng.

Chỉ gật đầu.

"Được."

Sau đó hắn cúi xuống kiểm tra lại túi đồ.

Lâm Mặc ngẩn người.

"Ngươi còn kiểm tra?"

Hoàng Anh đáp:

"Đường lên núi dài."

"Không biết trong tông môn có bán đồ ăn không."

Trần Đại Sơn bật cười.

Tô Nhược Lan cũng không nhịn được.

Nhưng không ai biết..

Ngay khi Hoàng Anh bước qua cánh cổng Thanh Vân Môn..

Chiếc nhẫn trên tay hắn bỗng nóng lên.

Cổ Trận Tử đột nhiên mở mắt.

Ông nhìn về phía sâu trong Thanh Vân Môn.

Khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh..

Lần đầu tiên xuất hiện vẻ ngưng trọng.

"Không đúng.."

Hoàng Anh khẽ hỏi:

"Tiền bối?"

"Ở nơi này.."

"Ta cảm nhận được một thứ."

"Thứ gì?"

Cổ Trận Tử im lặng rất lâu.

Cuối cùng nói:

"Một tòa cổ trận."

Hoàng Anh dừng bước.

"Cổ trận?"

"Đúng."

"Bao nhiêu năm?"

"Ít nhất.."

Cổ Trận Tử nhìn về phía những ngọn núi chìm trong mây.

".. Ba vạn năm."

Hoàng Anh không nói gì.

Ba vạn năm.

Một khoảng thời gian dài đến mức không thể tưởng tượng.

Cổ Trận Tử nói tiếp:

"Và trận pháp đó.."

"Đang sống."

Hoàng Anh nhìn về phía sâu trong tông môn.

Gió núi thổi qua.

Mây trắng cuộn lên.

Không ai biết dưới lòng Thanh Vân Sơn..

Một tòa trận pháp cổ xưa đã ngủ say vô số năm.

Và cũng không ai biết..

Việc Hoàng Anh xuất hiện ở đây chính là một trong những nguyên nhân khiến nó bắt đầu thức tỉnh.

Hoàng Anh siết nhẹ chiếc nhẫn.

Hắn không biết phía trước là cơ duyên hay đại họa.

Nhưng hắn biết một chuyện.

Nếu đã bước vào con đường này..

Thì phải sống sót.

Dù là ba vạn năm trước.

Hay ba vạn năm sau.
 
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
Tên truyện: Phàm Nhân Trận Đạo

Tác giả: Cô Mặc

Thể loại: Tiên hiệp, huyền huyễn, trận pháp

Một lần tỉnh lại, Hoàng Anh phát hiện mình đã đến một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Nơi đây có tiên nhân ngự kiếm, có yêu thú hoành hành, có tông môn sừng sững giữa trời đất. Kẻ mạnh có thể dời núi lấp biển, còn phàm nhân chỉ là những con kiến nhỏ bé trước con đường trường sinh.

Hoàng Anh không có thiên phú kinh người.

Không có gia thế hiển hách.

Càng không có một hệ thống thần bí ban thưởng công pháp.

Cơ duyên duy nhất của hắn chỉ là..

Một con thỏ.

Trong một lần lên núi săn thú, vì đuổi theo một con thỏ trắng, Hoàng Anh vô tình bước vào một khe đá và nhặt được một chiếc nhẫn cổ xưa.

Bên trong chiếc nhẫn là một tia tàn hồn của một vị trận pháp đại sư đã chết từ thời viễn cổ.

Tàn hồn ấy không thể truyền cho hắn tu vi.

Không thể giúp hắn một bước lên trời.

Thứ duy nhất ông có thể truyền lại..

Là kinh nghiệm trận đạo đã tích lũy qua vô số năm tháng.

Từ một phàm nhân không biết gì về tu tiên, Hoàng Anh bắt đầu học cách cảm nhận linh khí, nhận biết trận văn, bố trí trận pháp, tìm kiếm mắt trận và phá giải những cấm chế thần bí.

Hắn biết mình yếu.

Vì vậy hắn càng thêm cẩn thận.

Người khác tranh đoạt linh dược, hắn tránh.

Người khác tranh đoạt bảo vật, hắn quan sát.

Gặp kẻ mạnh không thể đánh lại..

Hắn chạy.

Bởi Hoàng Anh hiểu một đạo lý rất đơn giản:

Trường sinh không phải con đường dành cho kẻ liều mạng nhất, mà là con đường dành cho người sống được lâu nhất.

Nhưng hắn không biết rằng, từ khoảnh khắc chiếc nhẫn rơi vào tay mình, vận mệnh của hắn đã bắt đầu thay đổi.

Một con thỏ.

Một chiếc nhẫn.

Một tia tàn hồn.

Một phàm nhân.

Và một con đường trận đạo chưa từng có ai đi qua.

Đến cuối cùng, Hoàng Anh sẽ phát hiện..

Cơ duyên năm ấy không phải tình cờ.

Mà là một bàn cờ đã được sắp đặt từ thời đại xa xưa.

Và hắn..

Chính là người vô tình bước lên bàn cờ ấy.

Chương 1: Một Con Thỏ Và Chiếc Nhẫn Cổ

Hoàng Anh tỉnh lại giữa một khu rừng.

Điều đầu tiên hắn cảm nhận được là lạnh.

Không phải cái lạnh của điều hòa hay gió mùa nơi thành phố, mà là thứ hơi lạnh ẩm ướt len qua từng lớp quần áo, mang theo mùi đất và lá mục.

Hắn mở mắt.

Phía trên là một vòm cây xa lạ.

Những thân cây cao đến mức gần như không nhìn thấy ngọn. Lá cây xanh đậm, một vài chiếc lá lớn bằng cả bàn tay đang lay động trong gió.

Hoàng Anh nằm bất động hồi lâu.

"Đây là đâu?"

Hắn cố nhớ lại chuyện xảy ra trước đó.

Xe máy.

Một đoạn đường vắng.

Ánh đèn pha.

Một tiếng phanh gấp.

Sau đó..

Không còn gì nữa.

Hoàng Anh chống tay ngồi dậy.

Cơn đau đầu lập tức truyền đến.

Hắn cúi xuống nhìn cơ thể mình.

Quần áo vẫn còn đó, nhưng chiếc áo sơ mi và quần jean đã biến thành một bộ quần áo vải thô màu xám.

"Không thể nào.."

Hắn đứng lên.

Phía trước có một con suối nhỏ.

Hoàng Anh bước tới, cúi xuống nhìn mặt nước.

Một khuôn mặt trẻ tuổi xa lạ phản chiếu trên mặt nước.

Khoảng mười bảy, mười tám tuổi.

Không phải hắn.

Hoàng Anh sững người.

Hắn đưa tay sờ lên mặt.

Người trong nước cũng làm theo.

Một lúc rất lâu sau, hắn mới thở ra.

"Xuyên không?"

Hai chữ ấy khiến chính hắn bật cười.

Nhưng nụ cười nhanh chóng biến mất.

Bởi vì xung quanh hoàn toàn không có đường điện, không có nhà cao tầng, không có tiếng xe.

Chỉ có rừng núi.

Và xa xa..

Một tiếng thú rống vang lên.

Hoàng Anh lập tức im lặng.

Hắn hiểu một điều.

Nếu đây thật sự là một thế giới khác, việc đầu tiên hắn cần làm không phải tìm hiểu mình đã xuyên không như thế nào.

Mà là..

Sống sót.

Hắn nhặt một cành cây khô làm vũ khí rồi men theo con suối đi xuống.

Đi được khoảng nửa canh giờ, hắn nhìn thấy khói bếp.

Một ngôi làng nhỏ nằm dưới chân núi.

Những căn nhà bằng gỗ và đất.

Trên đường có người gánh nước.

Một lão nhân nhìn thấy hắn thì giật mình.

"Tiểu tử, ngươi là ai?"

Hoàng Anh im lặng vài giây rồi đáp:

"Ta.. Tên Hoàng Anh."

Đó là cái tên duy nhất hắn còn muốn giữ lại.
 
Chỉnh sửa cuối:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back