Nguyễn Vũ Đình Kiên

また、放っておいて。
441 ❤︎ Bài viết: 899 Tìm chủ đề
90 0

Hắn là ai? Là một kẻ điên cuồng đã để công việc nuốt chửng cả đời mình, hay chỉ là một con người đã quá quen với việc tự chôn vùi mọi cảm xúc dưới lớp vỏ lạnh lùng, để không một ai phát hiện bên trong hắn từ lâu đã chỉ còn lại một khoảng trống lạnh ngắt mang tên cô độc?

Hắn là ai? Vì sao hắn luôn quan tâm đến người đó? Vì sao hắn có thể nhìn thấy những điều mà tất cả mọi người đều bỏ qua? Vì sao hắn có thể âm thầm ghi nhớ từng thay đổi nhỏ nhất của người ấy, từng nỗi đau người ấy cố giấu, từng khoảnh khắc người ấy yếu lòng.. Nhưng lại chưa từng một lần bước đến. Chưa từng một lần đưa tay chạm đến vị trí vốn chưa bao giờ thuộc về mình. Hay ngay từ đầu.. Hắn đã biết. Hắn vốn không thuộc về nơi đó.

Hắn là ai? Vì sao những lời hắn nói ra luôn lạnh lẽo đến mức khiến người khác muốn tránh xa? Vì sao hắn phải dùng sự châm chọc để che giấu sự quan tâm? Phải dùng những câu nói sắc bén như dao để che đi những điều dịu dàng nhất mà cả đời này hắn cũng không có can đảm thừa nhận? Không ai biết rằng.. Phía sau từng lời cay nghiệt ấy là một lời hứa hắn chưa từng nói ra. Phía sau sự thờ ơ ấy là một niềm tin hắn chưa từng từ bỏ. Phía sau vẻ lạnh nhạt ấy là một người đã âm thầm trao cả trái tim mình cho một người khác.. Dù biết rõ người đó có thể sẽ chẳng bao giờ quay đầu lại nhìn hắn.

Hắn là ai? Sao hắn luôn chọn đứng trong bóng tối? Sao hắn luôn là người nhìn theo, người chờ đợi, người âm thầm bảo vệ.. Nhưng lại chưa từng cho phép bản thân bước ra ánh sáng? Hắn đứng đó. Không cần được cảm kích. Không cần được ghi nhớ. Thậm chí.. Không cần được yêu. Chỉ cần người ấy bình an. Chỉ cần người ấy có thể tiếp tục bước về phía trước. Còn hắn.. Có biến mất ở phía sau cũng chẳng sao.

Hắn là ai? Sao hắn không một lần thẳng thắn? Sao hắn phải giấu tất cả trong im lặng? Sao hắn phải giả vờ không quan tâm khi ánh mắt hắn lại là thứ duy nhất phản bội hắn? Sao hắn phải dùng những lời lạnh lùng để đẩy người ấy ra xa, trong khi chính hắn mới là kẻ muốn được đến gần nhất?

Hắn sợ điều gì? Sợ bị từ chối? Hay sợ rằng sau khi nói ra tất cả.. Hắn sẽ nhận ra sự thật tàn nhẫn nhất? Rằng dù hắn có cố gắng bao nhiêu. Chờ đợi bao lâu. Hy sinh bao nhiêu. Hắn vẫn chỉ là một người không có tên trong câu chuyện của người ấy.

Hắn nghĩ gì? Mà vẫn luôn là người chủ động. Luôn là người bước về phía trước. Luôn là người cố gắng níu giữ một khoảng cách vốn chưa từng thuộc về mình.

Hắn biết rõ. Hắn không có cơ hội. Hắn biết thứ hắn ôm lấy không phải hy vọng. Mà là một nỗi đau đã kéo dài quá lâu đến mức hắn không còn nhớ nó bắt đầu từ khi nào. Hắn biết có những người sinh ra để gặp nhau.. Nhưng không phải để ở bên nhau. Vậy mà hắn vẫn ở đó. Vẫn lặng lẽ. Vẫn cố chấp. Vẫn trao đi tất cả những gì mình có. Dù chưa từng mong nhận lại bất cứ điều gì. Bởi vì có những tình cảm.. Càng biết là không thể có được. Càng không thể buông bỏ. Hắn giống như một kẻ tự tay khóa mình trong bóng tối. Tự nguyện mang trên người một vết thương không bao giờ lành. Hắn biết lưỡi dao ấy đang cứa vào mình từng ngày. Biết thứ tình cảm ấy đang từng chút một bào mòn hắn. Nhưng hắn vẫn nắm chặt. Bởi vì buông tay.. Đồng nghĩa với việc thừa nhận rằng. Tất cả những năm tháng hắn âm thầm tồn tại bên cạnh người ấy.. Chưa từng có một khoảnh khắc nào thật sự thuộc về hắn.

Hắn là ai? Có lẽ chẳng ai cần biết. Bởi vì hắn vốn đã quen với việc trở thành người đứng sau. Một cái bóng không tên. Một người bảo vệ trong im lặng. Một kẻ yêu đến tận cùng.. Nhưng chỉ có thể đứng nhìn người mình yêu thương bước về phía một tương lai không có hắn.

Vậy điều hắn muốn là gì? Một lời cảm ơn? Một sự thừa nhận? Một vị trí trong trái tim người ấy? Hay chỉ đơn giản là.. Một lần duy nhất thôi. Người ấy quay đầu lại. Nhìn thấy hắn. Nhìn thấy người đã âm thầm ở lại lâu đến mức chính hắn cũng quên mất mình đã chờ đợi bao lâu. Nhìn thấy phía sau tất cả sự lạnh lùng. Phía sau những lời nói sắc bén tưởng như vô tình. Có một người đã dùng những năm tháng còn lại của mình, dùng cả sự kiêu hãnh cuối cùng, dùng cả trái tim đã chẳng còn nguyên vẹn.. Để đổi lấy một điều nhỏ bé đến đau lòng. Rằng sự tồn tại của hắn.. Đã từng có ý nghĩa với người ấy.

Nhưng có lẽ.. Điều hắn muốn nhất chưa bao giờ là được đáp lại. Mà chỉ là một lần được chứng minh rằng hắn không phải là một cái bóng vô hình. Bởi vì điều đau đớn nhất không phải là yêu một người không yêu mình. Mà là dành cả đời để bảo vệ một người. Dành cả đời để đứng phía sau một người. Dành cả đời để chờ một người quay đầu lại.. Nhưng cuối cùng.. Người ấy vẫn chưa từng thật sự nhìn thấy hắn. Hoặc có lẽ.. Người ấy đã từng nhìn thấy. Chỉ là chưa từng dừng lại.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back