Chương 140: Giá Của Sự Phát Triển
Cuộc họp kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Trên bàn trải ra bản kế hoạch tài chính chi tiết. Trần Hạo nhìn những con số, giọng nói chậm rãi: "Với doanh thu hiện tại, chúng ta vẫn có thể tiếp tục vận hành ổn định. Nhưng nếu muốn thực hiện những dự án lớn hơn, có quy mô hơn.. Thì sẽ gặp rất nhiều khó khăn."
Đây chính là vấn đề mà mọi công ty nhỏ đều phải đối mặt. Có ý tưởng, có nhân tài, có tham vọng vươn lên. Nhưng thứ họ thiếu, chính là vốn.
Lục Trạch ngồi lặng lẽ xem xét bảng kế hoạch. Hiện tại Tinh Vân có những dấu hiệu tốt: Bộ phim đầu tiên đã có lợi nhuận, bộ phim thứ hai đang trong giai đoạn sản xuất, Hứa Thanh Hà bắt đầu có được sự chú ý, Vô Danh có lượng độc giả trung thành ổn định, và một số nghệ sĩ mới cũng đang được đào tạo bài bản. Nhưng tất cả vẫn chỉ ở giai đoạn xây dựng nền tảng. Muốn thực sự cạnh tranh với những tên tuổi lớn như Thiên Quang hay Hoàng Triều, còn một khoảng cách vô cùng lớn cần phải vượt qua.
Trần Hạo ngước nhìn anh: "Lục tổng, anh nghĩ thế nào về lời đề nghị đầu tư mà chúng ta vừa nhận được?"
Căn phòng lặng đi. Lục Trạch không trả lời ngay. Anh hiểu rõ, tiền có thể giúp công ty đi nhanh hơn rất nhiều. Nhưng tiền luôn đi kèm với những điều kiện. Nhà đầu tư không rót vốn chỉ vì yêu thích điện ảnh, họ cần thấy lợi nhuận, cần có quyền tham gia quyết định, và cần thấy kết quả trong thời gian ngắn nhất.
"Trước mắt," Lục Trạch nói một cách chắc chắn, "Chúng ta không nhận."
Mọi người hơi ngạc nhiên.
"Không phải từ chối vĩnh viễn," anh giải thích tiếp, "Nhưng hiện tại Tinh Vân chưa đến lúc cần một người giải quyết mọi vấn đề chỉ bằng tiền. Điều chúng ta cần làm trước tiên, là chứng minh năng lực thực sự của chính mình."
Trần Hạo gật đầu. Đây là một lựa chọn mang nhiều rủi ro, nhưng cũng hoàn toàn phù hợp với từng bước đi mà họ đã chọn từ đầu.
Hứa Thanh Hà lần đầu tiên bước ra tham gia một chương trình âm nhạc trên truyền hình. Không phải sân khấu lớn, không có khung giờ vàng, chỉ là một chương trình phát trực tuyến với lượng người xem ở mức trung bình. Nhưng đối với cô, đây là một bước tiến vô cùng quan trọng.
Trước khi lên sân khấu, cô không giấu được sự căng thẳng. Quản lý thấy vậy liền an ủi: "Em đã luyện tập rất kỹ rồi, cứ yên tâm biểu diễn thôi."
Hứa Thanh Hà lắc đầu, giọng có chút lo lắng: "Em không sợ hát không tốt. Em chỉ sợ.. Khán giả chỉ nhớ đến một bài hát, một gương mặt, rồi sau đó lại quên mất em."
Cô hiểu rõ, có rất nhiều ca sĩ mới xuất hiện với một bài hát nổi tiếng, rồi nhanh chóng bị lãng quên. Nhưng để thực sự trở thành một ca sĩ, cần nhiều hơn thế.
Trên sân khấu, không có hiệu ứng rực rỡ, không có trang phục xa hoa, chỉ có cô và giọng hát. Hứa Thanh Hà biểu diễn ca khúc 《Ngày Mai Sẽ Khác》. Khi kết thúc, bình luận từ khán giả trực tiếp liên tục xuất hiện: "Giọng hát ổn", "Hát trực tiếp khá tốt", "Có sự tiến bộ rõ rệt". Nhưng cũng có ý kiến thẳng thắn: "Vẫn còn thiếu kinh nghiệm sân khấu".
Không phải tất cả đều là lời khen. Nhưng đó mới chính là phản ứng bình thường và chân thực nhất. Một nghệ sĩ mới luôn cần thời gian, cần sự kiên nhẫn để dần dần được công chúng chấp nhận.
Bảng xếp hạng âm nhạc tuần được cập nhật. Những vị trí dẫn đầu vẫn thuộc về Lâm Phong, Tô Vũ và các ca sĩ của Thiên Quang. Hai ca khúc của Hứa Thanh Hà vẫn giữ được vị trí trên bảng, trong đó 《Ngày Mai Sẽ Khác》 tiếp tục có dấu hiệu đi xuống, nhưng tốc độ giảm đã chậm lại đáng kể so với dự kiến.
Một nhà phân tích viết: "Ca khúc đã đi qua giai đoạn bùng nổ ban đầu. Hiện tại, đây chính là lúc kiểm tra sức sống thực sự và sự gắn bó lâu dài của khán giả."
Lục Trạch đọc qua bài phân tích, lặng lẽ gật đầu. Đây mới chính là thị trường thực sự. Một bài hát nổi tiếng trong một tuần không khó. Nhưng để giữ được sự quan tâm của khán giả trong nhiều tuần liên tiếp, đó mới là điều khó khăn nhất.
Cùng lúc đó, tại Thiên Quang Entertainment, quản lý bộ phận âm nhạc đang báo cáo trong cuộc họp nội bộ: "Hứa Thanh Hà và hai ca khúc của cô ấy vẫn duy trì được vị trí trên bảng xếp hạng."
Một giám đốc nghe hỏi: "Tinh Vân ư? Vẫn chỉ là một công ty nhỏ phải không?"
"Đúng vậy," người kia trả lời, "Nhưng tốc độ tăng trưởng và sự phát triển của họ trong thời gian qua thực sự đáng chú ý."
Người giám đốc suy nghĩ một lát rồi nói: "Tiếp tục theo dõi. Chưa cần có bất kỳ sự can thiệp nào."
Một câu nói nghe bình thường, nhưng lại phản ánh rõ ràng vị trí hiện tại của Tinh Vân. Họ đã bắt đầu được những người lớn chú ý, biết đến sự tồn tại của mình. Nhưng họ vẫn chưa đủ quan trọng để trở thành một đối thủ thực sự đáng ngại.
Đêm xuống, Lục Trạch trở về nhà. Điện thoại trên bàn đột nhiên có tin nhắn mới đến. Là từ Tần Mộc Tuyết. Nội dung rất ngắn gọn: "Nghe nói công ty của anh gần đây phát triển không tệ."
Lục Trạch nhìn màn hình. Đã rất lâu rồi kể từ ngày hai người hủy bỏ hôn ước, khoảng cách giữa họ dường như ngày càng xa. Nhưng lần này, cô lại chủ động nhắn tin hỏi thăm. Anh suy nghĩ vài giây rồi trả lời: "Chỉ mới bắt đầu thôi."
Một lát sau, tin nhắn hồi đáp đến: "Có vẻ anh thật sự đã thay đổi rất nhiều."
Lục Trạch đọc qua câu đó, không giải thích, không cố gắng chứng minh bất cứ điều gì. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống. Bởi vì anh tin chắc, một ngày nào đó, mọi người sẽ tự mình nhìn thấy kết quả. Nhưng trước khi ngày đó đến.. Còn rất nhiều con đường dài cần phải đi.
Cuộc họp kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Trên bàn trải ra bản kế hoạch tài chính chi tiết. Trần Hạo nhìn những con số, giọng nói chậm rãi: "Với doanh thu hiện tại, chúng ta vẫn có thể tiếp tục vận hành ổn định. Nhưng nếu muốn thực hiện những dự án lớn hơn, có quy mô hơn.. Thì sẽ gặp rất nhiều khó khăn."
Đây chính là vấn đề mà mọi công ty nhỏ đều phải đối mặt. Có ý tưởng, có nhân tài, có tham vọng vươn lên. Nhưng thứ họ thiếu, chính là vốn.
Lục Trạch ngồi lặng lẽ xem xét bảng kế hoạch. Hiện tại Tinh Vân có những dấu hiệu tốt: Bộ phim đầu tiên đã có lợi nhuận, bộ phim thứ hai đang trong giai đoạn sản xuất, Hứa Thanh Hà bắt đầu có được sự chú ý, Vô Danh có lượng độc giả trung thành ổn định, và một số nghệ sĩ mới cũng đang được đào tạo bài bản. Nhưng tất cả vẫn chỉ ở giai đoạn xây dựng nền tảng. Muốn thực sự cạnh tranh với những tên tuổi lớn như Thiên Quang hay Hoàng Triều, còn một khoảng cách vô cùng lớn cần phải vượt qua.
Trần Hạo ngước nhìn anh: "Lục tổng, anh nghĩ thế nào về lời đề nghị đầu tư mà chúng ta vừa nhận được?"
Căn phòng lặng đi. Lục Trạch không trả lời ngay. Anh hiểu rõ, tiền có thể giúp công ty đi nhanh hơn rất nhiều. Nhưng tiền luôn đi kèm với những điều kiện. Nhà đầu tư không rót vốn chỉ vì yêu thích điện ảnh, họ cần thấy lợi nhuận, cần có quyền tham gia quyết định, và cần thấy kết quả trong thời gian ngắn nhất.
"Trước mắt," Lục Trạch nói một cách chắc chắn, "Chúng ta không nhận."
Mọi người hơi ngạc nhiên.
"Không phải từ chối vĩnh viễn," anh giải thích tiếp, "Nhưng hiện tại Tinh Vân chưa đến lúc cần một người giải quyết mọi vấn đề chỉ bằng tiền. Điều chúng ta cần làm trước tiên, là chứng minh năng lực thực sự của chính mình."
Trần Hạo gật đầu. Đây là một lựa chọn mang nhiều rủi ro, nhưng cũng hoàn toàn phù hợp với từng bước đi mà họ đã chọn từ đầu.
Hứa Thanh Hà lần đầu tiên bước ra tham gia một chương trình âm nhạc trên truyền hình. Không phải sân khấu lớn, không có khung giờ vàng, chỉ là một chương trình phát trực tuyến với lượng người xem ở mức trung bình. Nhưng đối với cô, đây là một bước tiến vô cùng quan trọng.
Trước khi lên sân khấu, cô không giấu được sự căng thẳng. Quản lý thấy vậy liền an ủi: "Em đã luyện tập rất kỹ rồi, cứ yên tâm biểu diễn thôi."
Hứa Thanh Hà lắc đầu, giọng có chút lo lắng: "Em không sợ hát không tốt. Em chỉ sợ.. Khán giả chỉ nhớ đến một bài hát, một gương mặt, rồi sau đó lại quên mất em."
Cô hiểu rõ, có rất nhiều ca sĩ mới xuất hiện với một bài hát nổi tiếng, rồi nhanh chóng bị lãng quên. Nhưng để thực sự trở thành một ca sĩ, cần nhiều hơn thế.
Trên sân khấu, không có hiệu ứng rực rỡ, không có trang phục xa hoa, chỉ có cô và giọng hát. Hứa Thanh Hà biểu diễn ca khúc 《Ngày Mai Sẽ Khác》. Khi kết thúc, bình luận từ khán giả trực tiếp liên tục xuất hiện: "Giọng hát ổn", "Hát trực tiếp khá tốt", "Có sự tiến bộ rõ rệt". Nhưng cũng có ý kiến thẳng thắn: "Vẫn còn thiếu kinh nghiệm sân khấu".
Không phải tất cả đều là lời khen. Nhưng đó mới chính là phản ứng bình thường và chân thực nhất. Một nghệ sĩ mới luôn cần thời gian, cần sự kiên nhẫn để dần dần được công chúng chấp nhận.
Bảng xếp hạng âm nhạc tuần được cập nhật. Những vị trí dẫn đầu vẫn thuộc về Lâm Phong, Tô Vũ và các ca sĩ của Thiên Quang. Hai ca khúc của Hứa Thanh Hà vẫn giữ được vị trí trên bảng, trong đó 《Ngày Mai Sẽ Khác》 tiếp tục có dấu hiệu đi xuống, nhưng tốc độ giảm đã chậm lại đáng kể so với dự kiến.
Một nhà phân tích viết: "Ca khúc đã đi qua giai đoạn bùng nổ ban đầu. Hiện tại, đây chính là lúc kiểm tra sức sống thực sự và sự gắn bó lâu dài của khán giả."
Lục Trạch đọc qua bài phân tích, lặng lẽ gật đầu. Đây mới chính là thị trường thực sự. Một bài hát nổi tiếng trong một tuần không khó. Nhưng để giữ được sự quan tâm của khán giả trong nhiều tuần liên tiếp, đó mới là điều khó khăn nhất.
Cùng lúc đó, tại Thiên Quang Entertainment, quản lý bộ phận âm nhạc đang báo cáo trong cuộc họp nội bộ: "Hứa Thanh Hà và hai ca khúc của cô ấy vẫn duy trì được vị trí trên bảng xếp hạng."
Một giám đốc nghe hỏi: "Tinh Vân ư? Vẫn chỉ là một công ty nhỏ phải không?"
"Đúng vậy," người kia trả lời, "Nhưng tốc độ tăng trưởng và sự phát triển của họ trong thời gian qua thực sự đáng chú ý."
Người giám đốc suy nghĩ một lát rồi nói: "Tiếp tục theo dõi. Chưa cần có bất kỳ sự can thiệp nào."
Một câu nói nghe bình thường, nhưng lại phản ánh rõ ràng vị trí hiện tại của Tinh Vân. Họ đã bắt đầu được những người lớn chú ý, biết đến sự tồn tại của mình. Nhưng họ vẫn chưa đủ quan trọng để trở thành một đối thủ thực sự đáng ngại.
Đêm xuống, Lục Trạch trở về nhà. Điện thoại trên bàn đột nhiên có tin nhắn mới đến. Là từ Tần Mộc Tuyết. Nội dung rất ngắn gọn: "Nghe nói công ty của anh gần đây phát triển không tệ."
Lục Trạch nhìn màn hình. Đã rất lâu rồi kể từ ngày hai người hủy bỏ hôn ước, khoảng cách giữa họ dường như ngày càng xa. Nhưng lần này, cô lại chủ động nhắn tin hỏi thăm. Anh suy nghĩ vài giây rồi trả lời: "Chỉ mới bắt đầu thôi."
Một lát sau, tin nhắn hồi đáp đến: "Có vẻ anh thật sự đã thay đổi rất nhiều."
Lục Trạch đọc qua câu đó, không giải thích, không cố gắng chứng minh bất cứ điều gì. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống. Bởi vì anh tin chắc, một ngày nào đó, mọi người sẽ tự mình nhìn thấy kết quả. Nhưng trước khi ngày đó đến.. Còn rất nhiều con đường dài cần phải đi.
