99 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 140: Giá Của Sự Phát Triển



Cuộc họp kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Trên bàn trải ra bản kế hoạch tài chính chi tiết. Trần Hạo nhìn những con số, giọng nói chậm rãi: "Với doanh thu hiện tại, chúng ta vẫn có thể tiếp tục vận hành ổn định. Nhưng nếu muốn thực hiện những dự án lớn hơn, có quy mô hơn.. Thì sẽ gặp rất nhiều khó khăn."

Đây chính là vấn đề mà mọi công ty nhỏ đều phải đối mặt. Có ý tưởng, có nhân tài, có tham vọng vươn lên. Nhưng thứ họ thiếu, chính là vốn.

Lục Trạch ngồi lặng lẽ xem xét bảng kế hoạch. Hiện tại Tinh Vân có những dấu hiệu tốt: Bộ phim đầu tiên đã có lợi nhuận, bộ phim thứ hai đang trong giai đoạn sản xuất, Hứa Thanh Hà bắt đầu có được sự chú ý, Vô Danh có lượng độc giả trung thành ổn định, và một số nghệ sĩ mới cũng đang được đào tạo bài bản. Nhưng tất cả vẫn chỉ ở giai đoạn xây dựng nền tảng. Muốn thực sự cạnh tranh với những tên tuổi lớn như Thiên Quang hay Hoàng Triều, còn một khoảng cách vô cùng lớn cần phải vượt qua.

Trần Hạo ngước nhìn anh: "Lục tổng, anh nghĩ thế nào về lời đề nghị đầu tư mà chúng ta vừa nhận được?"

Căn phòng lặng đi. Lục Trạch không trả lời ngay. Anh hiểu rõ, tiền có thể giúp công ty đi nhanh hơn rất nhiều. Nhưng tiền luôn đi kèm với những điều kiện. Nhà đầu tư không rót vốn chỉ vì yêu thích điện ảnh, họ cần thấy lợi nhuận, cần có quyền tham gia quyết định, và cần thấy kết quả trong thời gian ngắn nhất.

"Trước mắt," Lục Trạch nói một cách chắc chắn, "Chúng ta không nhận."

Mọi người hơi ngạc nhiên.

"Không phải từ chối vĩnh viễn," anh giải thích tiếp, "Nhưng hiện tại Tinh Vân chưa đến lúc cần một người giải quyết mọi vấn đề chỉ bằng tiền. Điều chúng ta cần làm trước tiên, là chứng minh năng lực thực sự của chính mình."

Trần Hạo gật đầu. Đây là một lựa chọn mang nhiều rủi ro, nhưng cũng hoàn toàn phù hợp với từng bước đi mà họ đã chọn từ đầu.

Hứa Thanh Hà lần đầu tiên bước ra tham gia một chương trình âm nhạc trên truyền hình. Không phải sân khấu lớn, không có khung giờ vàng, chỉ là một chương trình phát trực tuyến với lượng người xem ở mức trung bình. Nhưng đối với cô, đây là một bước tiến vô cùng quan trọng.

Trước khi lên sân khấu, cô không giấu được sự căng thẳng. Quản lý thấy vậy liền an ủi: "Em đã luyện tập rất kỹ rồi, cứ yên tâm biểu diễn thôi."

Hứa Thanh Hà lắc đầu, giọng có chút lo lắng: "Em không sợ hát không tốt. Em chỉ sợ.. Khán giả chỉ nhớ đến một bài hát, một gương mặt, rồi sau đó lại quên mất em."

Cô hiểu rõ, có rất nhiều ca sĩ mới xuất hiện với một bài hát nổi tiếng, rồi nhanh chóng bị lãng quên. Nhưng để thực sự trở thành một ca sĩ, cần nhiều hơn thế.

Trên sân khấu, không có hiệu ứng rực rỡ, không có trang phục xa hoa, chỉ có cô và giọng hát. Hứa Thanh Hà biểu diễn ca khúc 《Ngày Mai Sẽ Khác》. Khi kết thúc, bình luận từ khán giả trực tiếp liên tục xuất hiện: "Giọng hát ổn", "Hát trực tiếp khá tốt", "Có sự tiến bộ rõ rệt". Nhưng cũng có ý kiến thẳng thắn: "Vẫn còn thiếu kinh nghiệm sân khấu".

Không phải tất cả đều là lời khen. Nhưng đó mới chính là phản ứng bình thường và chân thực nhất. Một nghệ sĩ mới luôn cần thời gian, cần sự kiên nhẫn để dần dần được công chúng chấp nhận.

Bảng xếp hạng âm nhạc tuần được cập nhật. Những vị trí dẫn đầu vẫn thuộc về Lâm Phong, Tô Vũ và các ca sĩ của Thiên Quang. Hai ca khúc của Hứa Thanh Hà vẫn giữ được vị trí trên bảng, trong đó 《Ngày Mai Sẽ Khác》 tiếp tục có dấu hiệu đi xuống, nhưng tốc độ giảm đã chậm lại đáng kể so với dự kiến.

Một nhà phân tích viết: "Ca khúc đã đi qua giai đoạn bùng nổ ban đầu. Hiện tại, đây chính là lúc kiểm tra sức sống thực sự và sự gắn bó lâu dài của khán giả."

Lục Trạch đọc qua bài phân tích, lặng lẽ gật đầu. Đây mới chính là thị trường thực sự. Một bài hát nổi tiếng trong một tuần không khó. Nhưng để giữ được sự quan tâm của khán giả trong nhiều tuần liên tiếp, đó mới là điều khó khăn nhất.

Cùng lúc đó, tại Thiên Quang Entertainment, quản lý bộ phận âm nhạc đang báo cáo trong cuộc họp nội bộ: "Hứa Thanh Hà và hai ca khúc của cô ấy vẫn duy trì được vị trí trên bảng xếp hạng."

Một giám đốc nghe hỏi: "Tinh Vân ư? Vẫn chỉ là một công ty nhỏ phải không?"

"Đúng vậy," người kia trả lời, "Nhưng tốc độ tăng trưởng và sự phát triển của họ trong thời gian qua thực sự đáng chú ý."

Người giám đốc suy nghĩ một lát rồi nói: "Tiếp tục theo dõi. Chưa cần có bất kỳ sự can thiệp nào."

Một câu nói nghe bình thường, nhưng lại phản ánh rõ ràng vị trí hiện tại của Tinh Vân. Họ đã bắt đầu được những người lớn chú ý, biết đến sự tồn tại của mình. Nhưng họ vẫn chưa đủ quan trọng để trở thành một đối thủ thực sự đáng ngại.

Đêm xuống, Lục Trạch trở về nhà. Điện thoại trên bàn đột nhiên có tin nhắn mới đến. Là từ Tần Mộc Tuyết. Nội dung rất ngắn gọn: "Nghe nói công ty của anh gần đây phát triển không tệ."

Lục Trạch nhìn màn hình. Đã rất lâu rồi kể từ ngày hai người hủy bỏ hôn ước, khoảng cách giữa họ dường như ngày càng xa. Nhưng lần này, cô lại chủ động nhắn tin hỏi thăm. Anh suy nghĩ vài giây rồi trả lời: "Chỉ mới bắt đầu thôi."

Một lát sau, tin nhắn hồi đáp đến: "Có vẻ anh thật sự đã thay đổi rất nhiều."

Lục Trạch đọc qua câu đó, không giải thích, không cố gắng chứng minh bất cứ điều gì. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống. Bởi vì anh tin chắc, một ngày nào đó, mọi người sẽ tự mình nhìn thấy kết quả. Nhưng trước khi ngày đó đến.. Còn rất nhiều con đường dài cần phải đi.
 
99 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 141: Người Cũ Và Con Đường Mới



Thành phố Vân Hòa mỗi ngày đều có những thay đổi trong giới giải trí. Một ca sĩ mới ra mắt, một bộ phim công bố lịch chiếu, một tác giả ký hợp đồng chuyển thể tác phẩm. Ngành này chưa bao giờ dừng lại, cũng chưa bao giờ chờ đợi bất kỳ ai.

Tại Studio Tinh Vân, cuộc họp sáng bắt đầu. Trần Hạo đưa ra báo cáo cập nhật: "Ca khúc 《Ngày Mai Sẽ Khác》 đã giữ vị trí trên bảng xếp hạng được hơn một tháng. Tuy nhiên, tốc độ tăng trưởng đang bắt đầu chậm lại rõ rệt."

Hứa Thanh Hà ngồi bên cạnh nghe, có chút căng thẳng. Cô hiểu rõ quy luật này - bất kỳ tác phẩm nào cũng có thời kỳ đỉnh cao, rồi dần sẽ đi xuống. Đó là điều không thể tránh khỏi.

Lục Trạch nhìn biểu đồ số liệu, bình thản nói: "Không có gì phải lo lắng. Mục tiêu ban đầu của chúng ta chưa bao giờ là đứng đầu bảng xếp hạng. Mà là để khán giả thực sự nhớ đến Hứa Thanh Hà."

Trần Hạo gật đầu. Đây chính là điểm khác biệt giữa Tinh Vân và nhiều công ty mới khác. Họ không chỉ nhìn vào thành tích tức thời, mà luôn hướng tới sự phát triển trong dài hạn.

Sau cuộc họp, báo cáo từ bộ phận văn học được gửi đến. Tác phẩm mới của Vô Danh tiếp tục được đăng tải đều đặn. Số lượng độc giả và bình luận đều tăng trưởng nhẹ, chưa tạo ra hiện tượng bùng nổ nhưng rất ổn định. Bảng xếp hạng tiểu thuyết tuần cho thấy Vô Danh đã lên hạng 78.

Trương Nghi nói: "Đang tiến bộ đều đặn, đây là dấu hiệu tốt."

Lục Trạch nhìn con số trên màn hình: "Nhưng vẫn còn cách đỉnh cao rất xa."

Trương Nghi bật cười: "Anh lúc nào cũng chỉ nhìn lên trên."

"Không nhìn lên trên," Lục Trạch trả lời một cách chắc chắn, "Thì sẽ không biết mình thực sự đang ở đâu, và còn bao xa mới đến đích."

Tại gia đình Lục Trạch, một bữa cơm gia đình hiếm hoi diễn ra. Cha Lục ngồi ở vị trí đầu bàn, gần đây ông thường xuyên nghe thấy cái tên Tinh Vân trên các kênh tin tức. Một công ty nhỏ, nhưng dường như xuất hiện ngày càng nhiều hơn.

Ông đặt điện thoại xuống, nói một cách suy nghĩ: "Nghe nói công ty giải trí tên Tinh Vân kia có một ca sĩ mới khá nổi tiếng."

Mẹ Lục ngạc nhiên hỏi: "Công ty nào cơ?"

"Tinh Vân đó."

Cả căn phòng im lặng vài giây. Cái tên này.. Họ từng nghe từ chính miệng Lục Trạch, từ những ngày mà mọi người đều cho rằng đó chỉ là một ý tưởng bồng bột.

Một người chị gái cất tiếng hỏi: "Không phải công ty của em trai chúng ta sao?"

Cha Lục không trả lời. Ông lặng lẽ nhớ lại khoảng thời gian trước, khi Lục Trạch nói muốn bước chân vào ngành giải trí. Ông từng phản đối, từng cho rằng đó chỉ là suy nghĩ nhất thời, cho rằng một công việc ổn định mới là lựa chọn đúng đắn. Nhưng bây giờ, cậu con trai mà ông từng lo lắng không biết tương lai sẽ ra sao.. Đang thực sự đi trên con đường mà anh ấy đã chọn. Chưa thể gọi là thành công lớn, nhưng ít nhất, anh ấy đã không còn là người không có mục tiêu và phương hướng.

Tần Mộc Tuyết ngồi trong phòng làm việc, trước mặt là tập tài liệu chi tiết về Studio Tinh Vân. Cô không chỉ quan tâm đến công ty này vì Lục Trạch, mà chính vì cách Tinh Vân phát triển khiến cô cảm thấy tò mò. Một công ty nhỏ, nhưng cách làm việc hoàn toàn khác với những công ty khác trong ngành: Không dùng scandal để thu hút sự chú ý, không mua lượt xem giả, không chạy theo những xu hướng ngắn hạn chóng qua.

Trợ lý đứng bên cạnh hỏi: "Tần tổng, chúng ta có cần điều tra sâu hơn về công ty này không ạ?"

Tần Mộc Tuyết suy nghĩ giây lát rồi trả lời: "Không cần. Chỉ cần tiếp tục quan sát thôi."

Vẻ ngoài cô vẫn lạnh lùng và bình thản như mọi khi. Nhưng trong lòng, có một điều gì đó đã dần thay đổi. Bởi vì người mà cô từng cho rằng đã đi sai hướng, đã mất phương hướng.. Dường như đã thực sự tìm được con đường của riêng mình.

Đêm xuống tại Studio Tinh Vân, Lục Trạch đang xem lại kế hoạch sản xuất phim. Dự án Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn vẫn đang tiến triển tốt, nhưng một vấn đề mới đột ngột xuất hiện - một diễn viên phụ giữ vai trò quan trọng thông báo muốn rời đoàn. Lý do rất đơn giản: Một công ty lớn đã đưa ra lời mời với điều kiện tốt hơn nhiều.

Trần Hạo nghe tin, giọng có chút tức giận: "Đúng vào giai đoạn quan trọng nhất này! Nếu thay người, toàn bộ tiến độ sẽ bị ảnh hưởng nặng nề."

Lục Trạch lặng lẽ xem xét thông tin. Anh hiểu rõ đây chính là khó khăn mà mọi công ty nhỏ đều phải đối mặt. Nhân tài chưa đủ gắn bó, nguồn lực còn hạn chế, nên dễ bị những công ty lớn chiêu mộ và lấy đi bất cứ lúc nào.

Anh không tức giận, chỉ bình thản nói: "Liên hệ với người đại diện của anh ấy. Nếu có thể giữ lại thì cố gắng giữ. Nếu không thể.." Anh ngừng lại một lát, rồi nói tiếp, "Hãy chuẩn bị ngay phương án thay thế người khác."

Trần Hạo im lặng rồi gật đầu. Anh hiểu rõ quy luật của cuộc chơi này. Không ai có nghĩa vụ ở lại với một công ty nhỏ khi có cơ hội tốt hơn đến với mình.

Lục Trạch bước ra trước cửa sổ, ánh mắt nhìn ra ngoài. Bên ngoài, ánh đèn thành phố rực rỡ muôn màu. Ở nơi đó, có những công ty lớn đang đứng trên đỉnh cao, có những nghệ sĩ đang tỏa sáng rực rỡ, và cũng có vô số những người mới đang chờ đợi một cơ hội để bước lên. Tinh Vân cũng chỉ là một trong số đó, một chấm sáng nhỏ bé giữa muôn vàn ánh đèn. Nhưng con đường mà họ đã chọn.. Mới chỉ bắt đầu.
 
99 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 142: Tranh Giành Một Vai Diễn

Không khí trong phòng họp có chút nặng nề. Trên màn hình hiển thị thông tin về Phùng Duy, diễn viên phụ giữ vai trò quan trọng trong bộ phim. Anh là một gương mặt chưa thực sự nổi tiếng, nhưng nhân vật mà anh đảm nhận có vai trò nối kết những mảnh ghép quan trọng trong câu chuyện. Nếu thay đổi người vào lúc này, không chỉ ảnh hưởng đến tiến độ quay phim, mà còn có thể làm gián đoạn dòng cảm xúc của toàn bộ tác phẩm.

Trần Hạo xem báo cáo rồi nói: "Công ty kia đưa ra những điều kiện vượt trội hơn hẳn. Không chỉ mức thù lao cao hơn, họ còn hứa sẽ cho anh ta một vai phụ trong một dự án điện ảnh quy mô lớn sắp tới."

Căn phòng im lặng. Đây chính là sức mạnh của những công ty lớn. Họ không cần dùng thủ đoạn gì, chỉ cần đưa ra những nguồn lực và cơ hội mà Tinh Vân hiện không thể đáp ứng, đã đủ khiến người ta thay đổi lựa chọn.

Lục Trạch hỏi: "Phùng Duy có quyết định rời đi hay chưa?"

"Anh ấy vẫn đang do dự," Trần Hạo trả lời.

Lục Trạch suy nghĩ một lát rồi nói: "Đặt lịch, tôi sẽ gặp anh ấy."

Tại một quán cà phê gần công ty, Phùng Duy ngồi đối diện Lục Trạch, vẻ mặt có chút áy náy. "Lục tổng, tôi xin lỗi. Tôi biết chính bộ phim này đã cho tôi cơ hội được tham gia một tác phẩm có giá trị. Nhưng lời mời từ bên kia.."

Lục Trạch giơ tay ngăn lời xin lỗi của anh, giọng hoàn toàn bình thản: "Không cần xin lỗi. Đây là lựa chọn trong nghề nghiệp, ai cũng có quyền tìm kiếm cơ hội tốt hơn cho bản thân."

Phùng Duy hơi ngạc nhiên. Anh từng nghĩ Lục Trạch sẽ trách móc, sẽ cố gắng giữ người bằng mọi cách. Nhưng không.

"Tinh Vân hiện tại thực sự không thể cho anh những điều kiện mà công ty lớn có thể đưa ra," Lục Trạch nói thẳng vào sự thật, "Chúng tôi không có mức thù lao cao nhất, không có hàng loạt dự án lớn. Nhưng có một điều mà chúng tôi có thể đảm bảo với anh."

Phùng Duy ngước nhìn, chờ đợi.

"Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để nhân vật mà anh đang đảm nhận, thực sự được làm tốt, được trọn vẹn," Lục Trạch nói một cách chân thành, "Không phải lời hứa anh sẽ trở nên nổi tiếng. Không phải những viễn cảnh đẹp vẽ ra. Chỉ là sự thật: Chúng tôi coi trọng tác phẩm, và coi trọng sự đóng góp của anh."

Phùng Duy im lặng. Anh hiểu rõ, trong ngành giải trí này, có vô số những lời hứa nghe thật hấp dẫn. Nhưng cuối cùng, thứ thực sự quyết định sự tồn tại và giá trị của một người.. Vẫn luôn là chính tác phẩm mà họ để lại.

Đến buổi tối, Phùng Duy đưa ra quyết định cuối cùng. Anh chọn ở lại với Tinh Vân. Lý do rất đơn giản: Anh muốn tự mình chứng kiến, xem một công ty nhỏ với tất cả sự chân thành và nỗ lực, cuối cùng có thể tạo ra được điều gì.

Thông tin này không được lan truyền ra ngoài. Nhưng trong nội bộ Tinh Vân, nó trở thành một bài học quý giá. Một công ty muốn lớn mạnh, không chỉ biết tìm kiếm nhân tài. Quan trọng hơn, là phải khiến những người có tài thực sự muốn ở lại, muốn cùng nhau xây dựng.

Bảng xếp hạng trong ngành giải trí tiếp tục cập nhật. Những vị trí dẫn đầu vẫn thuộc về các bộ phim và công ty lớn. Tinh Vân chưa có tên trong danh sách chính thức. Nhưng trong mục liệt kê những bộ phim đang được mong đợi thuộc nhóm công ty mới, tên 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》 đã lặng lẽ xuất hiện. Chỉ là một dòng chữ nhỏ, nhưng đối với một dự án chưa chính thức công chiếu, đó đã là một bước tiến đáng ghi nhận.

Trên bảng xếp hạng âm nhạc, ca khúc 《Bầu Trời Sau Cơn Mưa》 vẫn giữ vững vị trí, không tăng vọt cũng không sụt giảm. Ngày càng nhiều người nhận ra và bình luận rằng đây là ca khúc có sức sống bền bỉ, càng nghe càng có giá trị. Hứa Thanh Hà đọc được những nhận xét đó, nhưng không hề quá vui mừng. Cô hiểu rõ, một ca sĩ thực thụ không thể chỉ dựa vào một bài hát dù có thành công đến đâu.

Bên bộ phận văn học, Vô Danh nhận được lời mời tham dự một buổi giao lưu gặp gỡ độc giả do một nền tảng lớn tổ chức. Tuy nhiên, sự kiện này chỉ dành cho nhóm tác giả có thứ hạng trung bình, chưa có vị thế cao. Trương Nghi hỏi Lục Trạch có nên chấp nhận hay không.

Lục Trạch suy nghĩ rồi trả lời: "Chưa cần tham gia."

"Vì sao ạ?" Trương Nghi hơi ngạc nhiên.

"Hiện tại, nếu Vô Danh xuất hiện trước công chúng, mọi người sẽ chú ý đến con người tác giả," Lục Trạch giải thích, "Nhưng chúng ta muốn họ chú ý trước hết, là đến chính những câu chuyện mà tác giả viết ra."

Trương Nghi hiểu ý. Vô Danh vẫn cần giữ một khoảng cách nhất định, để độc giả luôn tập trung vào giá trị của tác phẩm.

Đêm đã muộn, một lá thư điện tử mới được gửi đến Tinh Vân. Người gửi là một công ty phát hành phim có uy tín trong ngành. Nội dung thư viết rằng họ muốn bắt đầu đàm phán về quyền phát hành bộ phim 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》.

Mọi người trong phòng họp đều vui mừng. Bởi vì đây chính là khó khăn lớn nhất mà mọi nhà sản xuất đều phải đối mặt: Bỏ công sức ra làm phim đã khó, nhưng đưa được tác phẩm đến với khán giả rộng rãi còn khó hơn gấp bội.

Lục Trạch đọc kỹ nội dung thư, nhưng không lập tức vui mừng hay quá kỳ vọng. Anh hiểu rõ, đây mới chỉ là bước đầu tiên của quá trình đàm phán. Có thể mọi thứ sẽ tiến triển tốt đẹp, nhưng cũng hoàn toàn có thể mọi chuyện sẽ không thành công. Bởi vì trong ngành điện ảnh, chưa bao giờ chỉ có một con đường dẫn đến thành công.
 
99 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 143: Cánh Cửa Phát Hành

Không khí tại Studio Tinh Vân hôm nay khác hẳn thường ngày. Email từ tối qua đã khiến toàn bộ bộ phận điện ảnh tất bật chuẩn bị. Một công ty phát hành chủ động liên hệ, đối với một công ty nhỏ như Tinh Vân, đó là cơ hội vô cùng quý giá.

Tại phòng họp, Dương Khải ngồi trước màn hình xem xét thông tin về đơn vị phát hành. Trần Hạo nói: "Họ là công ty quy mô trung bình, không phải lớn nhất trong ngành. Nhưng có nhiều kinh nghiệm trong việc phát hành dòng phim thanh xuân, phù hợp với tác phẩm của chúng ta."

Lục Trạch gật đầu. Đó chính là điểm quan trọng. Không phải công ty càng lớn thì càng phù hợp. Chỉ những đơn vị thực sự hiểu thị trường và hiểu tác phẩm, mới có thể giúp bộ phim tìm đến đúng khán giả.

Dương Khải ngước nhìn: "Chúng ta có thể ký hợp đồng ngay không?"

Lục Trạch lắc đầu: "Chưa vội. Trước hết, chúng ta cần biết họ thực sự đánh giá bộ phim như thế nào. Một tác phẩm không chỉ cần người mua, mà cần người thực sự hiểu giá trị mà nó mang lại."

Cuộc gặp diễn ra vào buổi chiều. Đại diện phía công ty phát hành là Lý Minh Thành, một người đàn ông trung niên có nhiều năm kinh nghiệm. Ông xem bản dựng thử của bộ phim trong im lặng. Khi đoạn phim kết thúc, không ai nói gì trong vài giây.

Dương Khải cảm thấy căng thẳng.

Lý Minh Thành mở lời: "Cảm xúc trong phim rất tốt. Một số cảnh thực sự có sức nặng và tiềm năng lớn."

Dương Khải thở nhẹ nhõm. Nhưng câu nói tiếp theo lập tức khiến mọi người chú ý: "Tuy nhiên, đây không phải loại phim dễ bán trên thị trường."

Căn phòng trở nên yên lặng. Lục Trạch hỏi: "Lý do tại sao ạ?"

"Phim không có sự tham gia của ngôi sao lớn, chủ đề cũng không thuộc dòng quá thương mại," Lý Minh Thành phân tích thẳng thắn, "Đối tượng khán giả thì rõ ràng, nhưng rất khó mở rộng ra công chúng đại chúng."

Đây hoàn toàn là đánh giá thực tế. Không phải chê bai, mà chỉ là quy luật của thị trường. Dương Khải hơi cúi đầu, anh hiểu rõ một đạo diễn mới thường gặp trở ngại này: Tác phẩm có chất lượng, nhưng liệu khán giả có sẵn sàng bỏ tiền ra xem hay không?

Lý Minh Thành tiếp tục: "Nếu hợp tác, chúng tôi đề xuất quy mô phát hành vừa phải. Không thể đặt kỳ vọng doanh thu quá cao, và suất chiếu ban đầu cũng sẽ không nhiều."

Trên đường trở về, Dương Khải ngồi im lặng. Lục Trạch hỏi: "Thất vọng phải không?"

Dương Khải lắc đầu: "Không. Tôi chỉ đột ngột nhận ra.. Việc hoàn thành bộ phim mới chỉ là một nửa chặng đường thôi."

Lục Trạch nhìn ra ngoài cửa sổ: "Đúng vậy. Ngành giải trí này không chỉ có người làm phim. Còn có người phát hành, có hệ thống rạp chiếu, có truyền thông, và cuối cùng là khán giả. Một bộ phim muốn thành công, cần rất nhiều mắt xích cùng hoàn hảo."

Buổi tối, tin tức về một bộ phim bom tấn của Thiên Quang chính thức công bố đoạn giới thiệu. Chỉ trong vài giờ, lượt xem đã vượt xa mọi dự án nhỏ. Các từ khóa #ThiênQuangBomTấnMới và #MùaPhimHè nhanh chóng lên xu hướng. Khán giả khắp nơi bàn luận về đội hình diễn viên hùng hậu, trong khi tên tuổi 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》 gần như hoàn toàn bị lãng quên.

Một số nhân viên Tinh Vân nhìn số liệu, không khỏi cảm thấy áp lực: "Chúng ta sẽ cạnh tranh như thế nào với những công ty lớn?" Không ai trả lời, bởi vì câu hỏi đó quá lớn.

Lục Trạch mở bảng kế hoạch trên máy. Anh đánh dấu từng mục: Phim, âm nhạc, văn học, đào tạo nghệ sĩ. Từng bước một, thật vững chắc. Không thể mong một bộ phim nhỏ đánh bại được bom tấn của công ty lớn. Nhưng họ hoàn toàn có thể khiến một nhóm khán giả thực sự yêu thích, ghi nhớ và chờ đợi. Đó chính là điểm bắt đầu.

Đêm xuống, điện thoại có tin nhắn từ Tần Mộc Tuyết: "Tôi nghe nói phim của Tinh Vân đang tìm nhà phát hành."

Lục Trạch trả lời đơn giản: "Ừ."

Một lát sau, tin nhắn tiếp theo đến: "Có gặp khó khăn không?"

Lục Trạch suy nghĩ rồi trả lời: "Có. Nhưng đó là chuyện bình thường."

Tần Mộc Tuyết nhìn dòng chữ đó trên màn hình. Cô không khỏi nhớ lại Lục Trạch của trước đây - một người thường dễ nản lòng khi gặp trở ngại. Còn bây giờ, anh lại bình tĩnh và vững chãi đối diện với khó khăn.

Đúng lúc đó, Lục Trạch nhận được cuộc gọi từ Lý Minh Thành. Giọng ông nghe rõ ràng: "Chúng tôi thống nhất hợp tác với Tinh Vân. Nhưng còn một vấn đề cần nói rõ.." Ông ngừng lại một chút, rồi nói tiếp, "Những ngày phát hành tốt nhất, lịch chiếu thuận lợi nhất.. Hiện tại hầu như đều đã bị các công ty lớn giữ hết rồi."

Lục Trạch im lặng. Một cánh cửa vừa mở ra trước mặt họ. Nhưng sau cánh cửa đó, lại là một cuộc cạnh tranh khác, còn khó khăn hơn.
 
99 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 144: Lịch Chiếu Bị Chèn Ép

Cuộc họp khẩn được tổ chức tại Studio Tinh Vân. Trên màn hình hiển thị lịch phát hành phim trong ba tháng tới. Những tên tuổi lớn liên tục xuất hiện: Phim của Thiên Quang, phim của Hoàng Triều, phim của Tinh Hải. Mỗi tác phẩm đều có đạo diễn nổi tiếng, dàn diễn viên sở hữu lượng fan hùng hậu và ngân sách quảng bá khổng lồ. Ở một góc nhỏ trên bảng lịch, tên 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》 lặng lẽ hiện ra, không hề nổi bật. Và bộ phim đang đối mặt với một vấn đề lớn, không phải chất lượng, mà chính là thời điểm.

Lý Minh Thành tham dự cuộc họp qua đường truyền trực tuyến, giọng ông nghe rõ ràng: "Hiện tại những khoảng thời gian phát hành thuận lợi hầu như đều đã bị các công ty lớn chiếm hết. Nếu muốn chen vào, chúng ta sẽ phải đối đầu trực tiếp với những dự án quy mô lớn."

Căn phòng im lặng. Dương Khải nhíu mày suy nghĩ: "Nếu chúng ta lùi lịch sang tháng sau thì sao?"

"Tháng sau lại có ba bộ phim khác cũng được công bố phát hành," Lý Minh Thành trả lời.

"Vậy lùi thêm nữa?"

"Thì sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ kế hoạch quảng bá và tiến độ đã chuẩn bị."

Mọi lựa chọn đều có những trở ngại riêng. Lục Trạch lặng lẽ nhìn bảng lịch chiếu. Đây chính là khó khăn mà người ngoài ngành ít khi nhìn thấy. Một bộ phim không chỉ cạnh tranh với nhau tại phòng vé sau khi công chiếu. Cuộc cạnh tranh thực chất đã bắt đầu từ rất sớm: Giành lịch chiếu tại rạp, giành số suất chiếu thuận lợi, giành sự quan tâm của truyền thông, giành không gian quảng cáo và cuối cùng là giành được sự chú ý của khán giả. Một bộ phim nhỏ muốn tồn tại, không chỉ cần làm tốt tác phẩm, mà còn phải biết chọn đúng thời điểm.

Dương Khải ngước nhìn Lục Trạch: "Nếu chúng ta chấp nhận lịch chiếu không thuận lợi, doanh thu có thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng."

Lục Trạch gật đầu: "Tôi biết. Nhưng nếu cố gắng chen vào thời điểm tốt mà đối đầu trực diện với những dự án lớn, kết quả có thể còn tồi tệ hơn nhiều."

Mọi người trong phòng đều hiểu ý anh. Đây không phải là sợ hãi trước cạnh tranh, mà là sự nhận thức rõ giới hạn và năng lực của chính mình.

Buổi chiều, bộ phận marketing đưa ra báo cáo chi tiết. Hiện tại, độ nhận biết về bộ phim còn thấp, đoạn giới thiệu chỉ đạt mức trung bình, và đối tượng khán giả mục tiêu chủ yếu là sinh viên, người trẻ và những ai yêu thích dòng phim tâm lý. Đây chưa phải là nhóm khán giả đại chúng đông đảo nhất.

Một nhân viên đề xuất: "Nếu muốn nhanh chóng tăng độ chú ý, chúng ta có thể tạo một vài chủ đề tranh luận trên mạng để thu hút dư luận."

Lục Trạch hiểu rõ ý định đó - dùng những bình luận gây tranh cãi, những tin tức không chính xác để tạo sự quan tâm trong thời gian ngắn. Nhiều công ty trong ngành đang làm như vậy. Nhưng anh lắc đầu một cách chắc chắn: "Không. Chúng ta có thể làm tốt công tác truyền thông, nhưng tuyệt đối không tạo ra những tin tức giả hay scandal. Không bao giờ lấy danh tiếng ngắn hạn để đánh đổi lấy lòng tin lâu dài của khán giả."

Nhân viên gật đầu. Đây cũng chính là nguyên tắc mà Tinh Vân luôn giữ vững từ những ngày đầu thành lập.

Bảng xếp hạng âm nhạc tuần được cập nhật. Những vị trí dẫn đầu vẫn thuộc về Lâm Phong, Tô Vũ và các ca sĩ của Thiên Quang. Hai ca khúc của Hứa Thanh Hà vẫn giữ được vị trí trên bảng, nhưng khoảng cách so với nhóm đầu thì vô cùng rõ rệt. Dưới các bình luận, có những lời cổ vũ chân thành, nhưng cũng không thiếu những ý kiến phớt lờ và hoài nghi. Một nhà phân tích viết: "Đây chính là giai đoạn kiểm tra khả năng duy trì và sức sống thực sự của một ca sĩ mới."

Lục Trạch đọc qua những bình luận đó, không hề cảm thấy lo lắng. Bởi vì anh hiểu rõ, đây là giai đoạn mà bất kỳ nghệ sĩ nào cũng phải trải qua trên con đường trưởng thành.

Bên bộ phận văn học, Vô Danh đã lên hạng 75 trên bảng xếp hạng tác giả tuần. Không phải bước nhảy vọt, nhưng số lượng độc giả thực sự yêu mến và theo dõi ngày càng nhiều. Trương Nghi gửi tin báo: "Có một nền tảng văn học lớn muốn đề cử tác phẩm của Vô Danh vào danh sách tác phẩm đáng đọc."

Lục Trạch trả lời: "Chấp nhận đề cử. Nhưng không cần đẩy mạnh quảng bá quá mức."

Đến cuối ngày, trong cuộc họp cuối cùng, Dương Khải ngước nhìn Lục Trạch với giọng chân thành: "Tôi từng nghĩ làm đạo diễn chỉ cần hoàn thành một bộ phim thật tốt là đủ. Bây giờ mới hiểu.. Việc đưa tác phẩm đến với khán giả còn khó khăn và vất vả gấp bội."

Lục Trạch mỉm cười nhẹ: "Đó cũng chính là một phần của điện ảnh."

Ngay sau đó, Lý Minh Thành gửi đến phương án lịch chiếu cuối cùng. Không phải khoảng thời gian tốt nhất, không phải lịch chiếu thuận lợi nhất. Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, đây là lựa chọn hợp lý nhất và có khả năng cạnh tranh nhất.

Dương Khải xem xét kỹ rồi nói: "Chúng ta có thể thử với lịch này."

Lục Trạch gật đầu: "Vậy thì chuẩn bị mọi thứ."

Bên ngoài kia, các công ty lớn vẫn liên tục công bố những dự án hùng hậu. Các bảng xếp hạng vẫn thay đổi từng ngày. Và vô số những người mới vẫn đang cố gắng từng bước một để được nhìn thấy. Tinh Vân cũng đang đi trên chính con đường đó. Chậm hơn. Khó khăn hơn. Nhưng mỗi bước đi đều thật vững chắc.
 
99 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 145: Ngày Công Chiếu Được Quyết Định



Sau nhiều ngày đàm phán kéo dài, lịch phát hành chính thức của bộ phim 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》 cuối cùng cũng được xác định. Không phải mùa phim vàng, không phải những ngày nghỉ lễ lớn. Mà là một khoảng thời gian nằm giữa hai đợt phim lớn liên tiếp ra mắt - một khoảng thời gian mà nhiều công ty lớn không để ý và đánh giá cao. Nhưng cũng chính vì vậy, áp lực cạnh tranh trực tiếp sẽ nhẹ đi đáng kể.

Tại phòng họp, Lý Minh Thành nói một cách chắc chắn: "Đây là lựa chọn hợp lý và an toàn nhất trong hoàn cảnh hiện tại. Nếu cố gắng chen vào mùa cao điểm, chúng ta sẽ phải đối đầu trực tiếp với ba bộ phim có ngân sách sản xuất gấp hàng chục lần tác phẩm của chúng ta."

Dương Khải lặng lẽ nhìn lịch phát hành. Anh có chút tiếc nuối. Là một đạo diễn, ai cũng mong muốn tác phẩm của mình được công chiếu vào thời điểm thuận lợi nhất, được nhiều người xem nhất. Nhưng anh cũng hiểu rõ một điều: Điện ảnh không chỉ là những giấc mơ về nghệ thuật. Nó còn là một cuộc chiến về tài nguyên, về vị thế và về sự cân nhắc thực tế.

"Với lịch này, tỷ lệ suất chiếu ban đầu sẽ là bao nhiêu?" Trần Hạo hỏi.

Lý Minh Thành trả lời: "Khoảng 8% trên toàn hệ thống rạp."

Cả phòng im lặng trong giây lát. Con số 8% nghe qua thật thấp so với những bộ phim lớn thường chiếm từ 20-30% suất chiếu. Nhưng đối với một bộ phim đầu tay của một công ty nhỏ mới thành lập.. Đây đã là một kết quả không hề tồi.

Dương Khải hỏi: "Có thể yêu cầu tăng tỷ lệ suất chiếu không ạ?"

"Phải chờ xem phản ứng của khán giả trong ngày đầu công chiếu," Lý Minh Thành giải thích, "Nếu tỷ lệ vé bán ra cao, các rạp sẽ tự động điều chỉnh và tăng suất chiếu cho chúng ta."

Đó chính là quy luật khắc nghiệt của thị trường. Không ai sẵn sàng trao cho một bộ phim nhỏ quá nhiều cơ hội ngay từ đầu. Tác phẩm phải tự mình chứng minh giá trị của nó.

Buổi chiều, đoạn giới thiệu và poster chính thức của phim được phát hành ra công chúng. Không có chiến dịch quảng bá khổng lồ, không có hàng loạt ngôi sao nổi tiếng chia sẻ để tạo tiếng vang. Chỉ đơn thuần là một đoạn trailer, một tấm poster và một câu chuyện chân thực đang chờ được khán giả lắng nghe.

Trong vài giờ đầu, lượt xem chỉ đạt mức trung bình, không tạo ra hiện tượng bùng nổ. Nhưng những bình luận để lại đều khá tích cực: "Không quen biết diễn viên nhưng xem qua thấy câu chuyện có chiều sâu", "Hình ảnh và khung cảnh đẹp quá", "Hy vọng phim không chỉ là những câu chuyện thanh xuân sáo rỗng".

Đương nhiên cũng không thiếu những ý kiến hoài nghi: "Lại là công ty mới làm phim, không biết chất lượng thế nào", "Không có diễn viên nổi tiếng thì khó mà kéo được khán giả đến rạp".

Các kênh truyền thông cũng chỉ đưa tin một cách ngắn gọn ở góc nhỏ: "Tinh Vân công bố ngày công chiếu phim đầu tay, thử sức tại thị trường điện ảnh". Không phải những tiêu đề lớn lao, nhưng cái tên Tinh Vân đã chính thức xuất hiện trên bản đồ ngành giải trí.

Buổi tối, mọi người tập trung tại phòng họp xem báo cáo tình hình. Một nhân viên ngước nhìn Lục Trạch, cẩn thận hỏi: "Lục tổng, chúng ta có cần tăng ngân sách quảng bá để đẩy mạnh độ nhận biết không ạ?"

Lục Trạch lắc đầu: "Không thể. Hiện tại nguồn vốn cần được phân bổ cho nhiều việc khác: Đào tạo nghệ sĩ, sản xuất các dự án tiếp theo, phát triển mảng âm nhạc và duy trì hoạt động của toàn công ty."

Một công ty nhỏ chưa thể dồn hết tài nguyên vào một dự án duy nhất. Mọi tính toán đều phải thật tiết kiệm và dài hạn.

Hứa Thanh Hà cũng đến công ty, cùng mọi người xem lại đoạn trailer. Cô đột ngột hỏi: "Nếu phim công chiếu rồi thất bại thì sao ạ?"

Cả phòng im lặng. Đây là câu hỏi mà ai cũng nghĩ đến nhưng không ai dám nói ra.

Lục Trạch trả lời một cách bình thản: "Thì chúng ta sẽ ngồi lại, phân tích thật kỹ lưỡng lý do thất bại. Rút ra những bài học cần thiết. Và sau đó, làm bộ phim tiếp theo tốt hơn."

Hứa Thanh Hà nhìn anh, tiếp tục hỏi: "Anh.. Anh không sợ sao?"

"Sợ chứ," Lục Trạch trả lời một cách chân thành, "Nhưng sự sợ hãi không bao giờ giúp bộ phim trở nên tốt đẹp hơn."

Đêm xuống, một tin tức khác lập tức lấn át mọi sự chú ý. Thiên Quang Entertainment chính thức công bố dàn diễn viên cho dự án bom tấn sắp tới. Tên tuổi các diễn viên đều là những gương mặt hàng đầu, ngay lập tức các từ khóa #ThiênQuangPhimMới và #ĐộiHìnhTrongMơ nhanh chóng lên xu hướng. Cùng ngày, thông tin về bộ phim của Tinh Vân bị đẩy xuống dưới, sự chú ý của công chúng hầu như đều bị phân tán.

Dương Khải nhìn số liệu trên màn hình, không khỏi cảm thấy bất lực trước sự chênh lệch quá lớn.

Lục Trạch vỗ nhẹ vai anh, nói một cách chắc chắn: "Đừng nhìn vào họ. Hãy nhìn vào những khán giả thực sự đang chờ đợi câu chuyện của chúng ta."

Anh nhìn ra mọi người, nói rõ hơn: "Hiện tại, chúng ta chưa cần thiết phải đánh bại những công ty lớn. Điều chúng ta cần làm.. Là khiến những ai đã xem bộ phim này, sau đó sẽ nhớ được cái tên Tinh Vân."

Ngày công chiếu cuối cùng đã được xác định. Một cuộc chiến nhỏ sắp bắt đầu. Không có ánh đèn rực rỡ, không có hàng vạn người háo hức chờ đợi. Nhưng đối với Tinh Vân, đây chính là bước đi đầu tiên - bước chân để chứng minh rằng, họ hoàn toàn có tư cách tồn tại và trưởng thành trong ngành điện ảnh.
 
99 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 146: Trước Giờ G



Ba ngày trước ngày công chiếu, Studio Tinh Vân bước vào giai đoạn bận rộn nhất kể từ khi thành lập. Không phải sự hối hả của một công ty lớn với hàng chục cuộc họp báo hay hàng trăm nhân viên cùng lúc xử lý công việc. Mà là sự chăm chỉ tỉ mỉ của một đội ngũ nhỏ, đang cố gắng hoàn thành tốt từng việc một.

Tại phòng marketing, bảng kế hoạch được chi tiết đến từng mục nhỏ: Liên hệ những blogger chuyên về phim, sắp xếp suất chiếu thử, theo dõi mọi phản hồi, và chuẩn bị nội dung trên các kênh mạng xã hội. Trần Hạo nhìn danh sách công việc dài dằng dặc, không khỏi cảm thán: "Không ngờ có ngày chúng ta cũng phải chiến đấu vất vả như những công ty lớn."

Lục Trạch ngồi bên cạnh, lắc đầu nhẹ: "Chưa đâu. Chúng ta thực ra vẫn chưa đến mức đó. Những công ty lớn đang chiến đấu bằng tài nguyên dồi dào. Còn chúng ta.." Anh chỉ tay vào bảng kế hoạch, "Chúng ta đang chiến đấu bằng từng cơ hội nhỏ bé mà mình có thể nắm bắt."

Buổi chiều, buổi chiếu thử đầu tiên được tổ chức. Không có sự hiện diện của các kênh truyền thông lớn, chỉ có một nhóm nhỏ được mời đến: Những nhà phê bình phim, các blogger điện ảnh và một số khán giả bình dân. Dương Khải ngồi lặng lẽ ở hàng cuối phòng. Không ai biết, đây mới là lần đầu tiên anh thực sự cảm nhận được áp lực nặng nề của một đạo diễn. Khi cầm máy quay, anh chỉ cần nghĩ đến tác phẩm. Nhưng khi tác phẩm hoàn thành, chuẩn bị bước ra gặp gỡ khán giả.. Mọi thứ dường như trở nên hoàn toàn khác.

Hai tiếng sau, đèn trong phòng chiếu sáng lên. Khán giả lần lượt bước ra, Dương Khải đứng chờ bên ngoài, lòng hồi hộp. Anh không dám hỏi ngay, vì sợ phải nghe những lời phê bình. Một blogger trẻ bước đến, mở lời trước: "Đạo diễn Dương, phim này không hoàn hảo."

Dương Khải gật đầu, giọng bình thản: "Tôi biết."

"Nhưng cảm xúc trong phim rất thật," người kia tiếp tục, "Đặc biệt là những phút cuối, thực sự chạm đến trái tim."

Một người khác góp ý: "Kịch bản có chiều sâu, nhưng nhịp phim ở đầu hơi chậm. Diễn viên đều diễn tốt, nhưng chưa đủ sức hút để kéo khán giả đại chúng đến rạp."

Những lời nhận xét nối tiếp nhau, có khen, có chê. Không ai nói đây là một tác phẩm xuất sắc vượt trội. Nhưng cũng không ai cho rằng đây là một thất bại.

Đêm xuống, một vài bài đánh giá bắt đầu xuất hiện trên mạng. "《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》: Một bộ phim nhỏ đầy chân thực và cảm xúc." "Đạo diễn mới Dương Khải cho thấy tiềm năng rõ rệt trong cách kể chuyện." Điểm đánh giá ban đầu dao động ở mức 7.5/10. Không phải con số gây chấn động cả nước, nhưng đủ để khiến một bộ phận khán giả bắt đầu để ý đến cái tên này.

Tại Thiên Quang Entertainment, một quản lý tình cờ đọc được tin tức, hỏi nhân viên bên cạnh: "Phim của Tinh Vân ư?"

"Vâng," nhân viên trả lời, "Phản ứng ban đầu từ buổi chiếu thử khá tốt, vượt ngoài dự kiến của nhiều người."

Người quản lý lướt qua thông tin một lát rồi đặt điện thoại xuống: "Tiếp tục theo dõi."

Chỉ có bấy nhiêu đó. Không có sự coi thường, nhưng cũng hoàn toàn chưa xem Tinh Vân là một đối thủ thực sự đáng ngại. Đó chính là khoảng cách thực tế giữa hai bên tại thời điểm này.

Đêm muộn, Hứa Thanh Hà đến công ty, chúc mọi người trước ngày công chiếu. Nhìn vẻ mặt vẫn còn căng thẳng của Dương Khải, cô mỉm cười: "Ngày mai là ngày công chiếu rồi đấy."

"Đúng vậy," Dương Khải cười nhẹ, "Nhưng nói thật, cảm giác căng thẳng còn hơn cả những ngày cầm máy quay trên trường."

Hứa Thanh Hà quay sang nhìn Lục Trạch, tò mò hỏi: "Anh nghĩ kết quả sẽ như thế nào?"

Lục Trạch im lặng vài giây, rồi trả lời một cách chân thành: "Tôi cũng không biết."

Mọi người hơi ngạc nhiên. Bởi vì từ trước đến nay, họ luôn thấy anh bình tĩnh và tự tin trong mọi việc. Nhưng lần này, anh thật sự không có câu trả lời chắc chắn. Bởi vì thị trường không phải là một hệ thống có thể tính toán chính xác. Không có công thức nào đảm bảo chắc chắn thành công.

"Nhưng.." Lục Trạch nói tiếp, giọng trở nên vững chãi, "Chúng ta đã cố gắng hết sức mình. Ngày mai.. Hãy để chính khán giả đưa ra phán quyết."

Đêm đó, mọi thứ vẫn tiếp tục vận hành theo quy luật riêng. Bảng xếp hạng âm nhạc vẫn do Lâm Phong giữ ngôi vị cao nhất. Vô Danh vẫn duy trì vị trí ổn định trên bảng xếp hạng tác giả. Còn tên 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》 thì lặng lẽ xuất hiện ở nhóm cuối danh sách những bộ phim được mong đợi nhất. Không ai chú ý nhiều đến một cái tên mới và một công ty nhỏ. Nhưng đối với Tinh Vân, sự hiện diện đó đã là một bước tiến lớn.

Sáng hôm sau, ngày công chiếu chính thức. Các rạp phim mở cửa, những tấm vé đầu tiên được bán ra. Một bộ phim nhỏ, từ một công ty nhỏ, với một đạo diễn mới. Tất cả đang lặng lẽ chờ đợi phán quyết của thị trường.
 
99 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 147: Ngày Đầu Tiên Ra Mắt

Buổi sáng, ngày chính thức công chiếu bộ phim 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》. Từ rất sớm, mọi người tại Studio Tinh Vân đã bắt đầu theo dõi số liệu phòng vé. Không ai nói quá nhiều, bởi vì ai cũng hiểu rõ tầm quan trọng của ngày hôm nay. Một bộ phim có thể mất vài tháng, thậm chí vài năm để hoàn thành. Nhưng chỉ trong vài ngày đầu ra mắt, thị trường sẽ đưa ra những phán xét đầu tiên.

Đến chín giờ sáng, số liệu phòng vé ngày đầu tiên bắt đầu được cập nhật. Bảng xếp hạng cho thấy những vị trí dẫn đầu vẫn thuộc về các tác phẩm lớn: 《Chiến Thần Thiên Hạ》 của Thiên Quang, 《Mùa Hè Không Quên》 của Hoàng Triều, 《Thành Phố Ánh Sáng》 của Tinh Hải.. Và ở vị trí thứ tám, là tên bộ phim của Tinh Vân. Không cao, nhưng cũng không quá thấp so với dự kiến.

Trần Hạo nhìn con số trên màn hình: "Đứng thứ tám. Đúng như chúng ta đã tính toán."

Lục Trạch gật đầu. Đây là kết quả hoàn toàn bình thường. Không có ngôi sao nổi tiếng, không có ngân sách quảng bá khổng lồ, muốn ngay lập tức xông vào nhóm đầu.. Đó là điều không thực tế.

Đến buổi trưa, những điểm đánh giá và bình luận đầu tiên từ khán giả bắt đầu xuất hiện. Điểm trung bình của phim dao động ở mức 7.8/10. Nhiều khán giả để lại nhận xét: "Thật bất ngờ, phim có nhiều cảm xúc hơn tôi tưởng", "Diễn viên chưa nổi nhưng diễn xuất rất tự nhiên và chân thực", "Phần cuối xem xong hơi rơi nước mắt". Bên cạnh đó cũng có những ý kiến thẳng thắn: "Nhịp phim đầu hơi chậm", "Nếu có thêm diễn viên có kinh nghiệm hơn, sức hút sẽ còn mạnh mẽ hơn".

Dương Khải lặng lẽ đọc từng bình luận. Anh không vui mừng quá mức, cũng không hề thất vọng. Bởi vì anh hiểu rõ, đây mới chỉ là ngày đầu tiên.

Buổi chiều, một blogger chuyên phân tích điện ảnh đăng tải bài viết với tiêu đề: "Tinh Vân Entertainment: Công ty nhỏ đang thử bước chân vào điện ảnh". Nội dung bài viết cho rằng điểm đáng giá nhất không phải là doanh thu, mà chính là cách một đội ngũ mới xây dựng câu chuyện, cách họ chăm chút vào từng chi tiết nhỏ. Bài viết kết luận Dương Khải chưa phải là một đạo diễn lớn, nhưng đã thể hiện rõ tiềm năng và tư duy nghệ thuật. Bài phân tích không tạo ra làn sóng lớn, nhưng đã khiến một bộ phận khán giả bắt đầu chú ý đến bộ phim.

Trên mạng xã hội, tên phim cũng dần xuất hiện nhiều hơn. Không phải những từ khóa đang thịnh hành, mà chỉ là những chia sẻ nhỏ lẻ từ những người đã xem: "Vừa xem xong phim mới của Tinh Vân, thấy khá tốt", "Không ngờ một công ty mới thành lập lại có thể làm phim chất lượng đến thế".

Ở một nơi khác, tại Thiên Quang Entertainment, thông tin cũng được đưa vào báo cáo. Một nhân viên báo cáo: "Phim của Tinh Vân ngày đầu công chiếu xếp thứ tám, điểm đánh giá khá tốt nhưng chưa có ảnh hưởng lớn trên toàn thị trường."

Người quản lý nghe qua rồi chỉ nói: "Tiếp tục theo dõi." Sau đó mọi người lại chuyển sang thảo luận về các dự án quan trọng khác. Đối với những công ty lớn, sự xuất hiện này vẫn chỉ là một tin tức nhỏ bé.

Buổi tối, tại Tinh Vân, mọi người vẫn chưa rời công ty. Số liệu cuối ngày được tổng hợp lại: Doanh thu ngày đầu ở mức ổn định, không lỗ vốn ngay từ đầu. Nhưng cũng chưa thể gọi là một thành công vang dội.

Dương Khải thở ra một hơi dài, giọng có chút nhẹ nhõm: "Ít nhất.. Chúng ta đã chính thức bước ra và bắt đầu."

Lục Trạch nhìn màn hình, nói một cách chậm rãi: "Đúng vậy. Nhưng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu." Bởi vì sự thành công của một bộ phim không bao giờ được quyết định bằng ngày đầu tiên. Mà chính ở sức sống, ở sự lan tỏa và gắn bó của khán giả trong những ngày tiếp theo.

Đêm xuống, bảng xếp hạng phim điện ảnh tuần được cập nhật. Các tác phẩm lớn vẫn giữ vững những vị trí cao nhất. Tên tuổi của Tinh Vân nằm ở cuối bảng. Nhưng đây là lần đầu tiên, một bộ phim do họ sản xuất chính thức có tên trong danh sách xếp hạng của toàn ngành.

Cùng lúc đó, một tin tức khác lại lập tức thu hút mọi sự chú ý: Một công ty điện ảnh lớn vừa công bố dự án mới với dàn diễn viên hàng đầu và đạo diễn danh tiếng. Ngay lập tức, mọi sự quan tâm đều đổ dồn về phía đó.

Lục Trạch lặng lẽ đọc qua tin tức. Anh hiểu rõ một điều: Tinh Vân vừa mới bước chân vào sân chơi này. Nhưng đây là một sân chơi với vô số những đối thủ mạnh hơn, có nhiều kinh nghiệm và nhiều tài nguyên hơn hẳn họ.

Điện ảnh, âm nhạc, văn học.. Ba con đường mà họ đang chọn vẫn đang được tiến hành. Chậm chạp. Nhưng vững chắc từng bước.
 
99 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 148: Phản Ứng Sau Cuối Tuần Đầu Tiên



Bảy ngày trôi qua kể từ ngày 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》 chính thức công chiếu. Đối với những bộ phim lớn, một tuần có lẽ chỉ là khởi đầu. Nhưng đối với Tinh Vân, bảy ngày này giống như một bài kiểm tra liên tục. Mỗi suất chiếu, mỗi bình luận, mỗi con số thay đổi.. Đều quyết định tương lai của bộ phim.

Tại phòng họp, màn hình hiển thị số liệu tổng hợp tuần đầu. Doanh thu không cao, cũng không thấp, duy trì ở mức trung bình trong các tác phẩm đang chiếu. Trần Hạo nhìn báo cáo rồi nói: "Chưa đạt được mức bùng nổ như những dự án lớn."

Dương Khải im lặng.

Lục Trạch gật đầu: "Đúng vậy. Nhưng cũng hoàn toàn không thất bại."

Đây là đánh giá chính xác nhất. Một bộ phim nhỏ, không có diễn viên nổi tiếng, không có nguồn lực truyền thông mạnh mẽ.. Chỉ với nội dung chân thực mà giữ được khán giả trong suốt tuần đầu, đó đã là một thành công bước đầu.

Bảng xếp hạng phòng vé tuần cho thấy những vị trí cao nhất vẫn thuộc về các tác phẩm lớn. Và ở vị trí thứ chín, là tên bộ phim của Tinh Vân. Không phải thứ hạng đáng kể với những công ty lớn, nhưng đây là lần đầu tiên tên tuổi của họ chính thức xuất hiện trên bảng xếp hạng phòng vé tuần của toàn ngành.

Trên mạng xã hội, phản ứng của khán giả bắt đầu phân hóa rõ rệt. Một nhóm khán giả nhận xét: "Phim không có cảnh tượng hoành tráng, nhưng câu chuyện thật và chạm đến trái tim", "Đạo diễn Dương Khải có cách kể chuyện riêng, rất trọn vẹn cảm xúc". Trong khi đó, ý kiến khác cho rằng: "Nội dung quá bình thường, không có điểm nhấn đột phá", "Không có diễn viên nổi tiếng nên khó để khán giả nhớ lâu".

Các blogger điện ảnh cũng lần lượt đưa ra đánh giá. Một nhà phân tích có hơn một triệu người theo dõi viết: "Tinh Vân chưa tạo ra một tác phẩm hoàn hảo hay xuất sắc vượt trội. Nhưng họ đã chứng minh một điều: Họ biết cách kể chuyện. Nếu tiếp tục đi theo hướng này, trong tương lai Tinh Vân hoàn toàn có thể trở thành một cái tên đáng chú ý." Bài viết không tạo ra làn sóng lớn, nhưng đã khiến nhiều người bắt đầu thêm Tinh Vân vào danh sách theo dõi.

Tại bộ phận điện ảnh, Dương Khải ngồi xem lại từng lời nhận xét. Anh thấy nhiều lời khen, nhưng cũng thấy rõ những thiếu sót của chính mình - từ cấu trúc kịch bản, nhịp độ phim, đến cách dẫn dắt diễn viên. Anh chậm rãi nói: "Trước đây, khi cầm máy quay, tôi chỉ nghĩ đến những điều mình muốn kể. Nhưng bây giờ mới hiểu.. Một đạo diễn không chỉ kể chuyện theo cách mình thích, mà còn phải nghĩ đến cách khán giả cảm nhận."

Lục Trạch gật đầu. Đó chính là sự trưởng thành quý giá nhất. Không phải sau một bộ phim thì lập tức trở thành đạo diễn xuất sắc. Mà là nhìn ra được chính mình còn thiếu những gì.

Trên mảng âm nhạc, bảng xếp hạng ca khúc tuần tiếp tục thay đổi. Những vị trí cao vẫn do Lâm Phong, Tô Vũ và các ca sĩ của Thiên Quang giữ vững. Ca khúc 《Ngày Mai Sẽ Khác》 vẫn duy trì vị trí thứ tư, nhưng không còn là tâm điểm được mọi người bàn luận.

Hứa Thanh Hà nhìn bảng xếp hạng, vẻ mặt bình thản. Cô không buồn, cũng không thất vọng. Chỉ nhẹ nhàng nói: "Quả nhiên là như vậy. Không có một bài hát nào có thể giữ mãi vị trí cao nhất."

Lục Trạch nhìn cô: "Cảm thấy áp lực phải không?"

Hứa Thanh Hà lắc đầu, mỉm cười: "Không ạ. Chỉ là.. Tôi càng mong muốn có những bài hát tiếp theo, tốt hơn và bền vững hơn bài này."

Bên bộ phận văn học, Vô Danh đã lên hạng 72 trên bảng xếp hạng tác giả tuần. Chỉ tăng thêm vài bậc, không có sự bứt phá. Nhưng số lượng độc giả trung thành vẫn đang tăng trưởng đều đặn mỗi ngày. Trương Nghi gửi báo cáo: "Số người đọc mới tăng đều, tốc độ chậm nhưng rất ổn định. Chưa có dấu hiệu bùng nổ."

Lục Trạch trả lời: "Không cần vội. Chỉ cần giữ vững chất lượng từng chương, là đủ."

Buổi tối, cuộc họp tổng kết được tổ chức. Không khí trong phòng không phải ăn mừng chiến thắng, mà là cùng nhau nhìn lại chặng đường vừa qua. Lục Trạch đứng trước mọi người, nói rõ ràng:

"Chúng ta có ba kết quả quan trọng từ tuần vừa rồi. Thứ nhất: Tinh Vân đã chứng minh rằng mình hoàn toàn có thể làm phim. Thứ hai: Mỗi người trong chúng ta đều nhìn rõ chính mình còn thiếu những gì. Và thứ ba: Chúng ta cũng đã nhìn thấy rõ đối thủ mạnh đến mức nào."

Mọi người lắng nghe trong im lặng.

"Nhưng đừng quên," Lục Trạch nhìn từng người một, giọng vững chãi, "Đây mới chỉ là bộ phim đầu tiên của chúng ta. Chưa bao giờ là đích đến."

Đêm đó, vô số những tin tức lớn liên tục xuất hiện trên các kênh thông tin: Một đạo diễn danh tiếng công bố dự án điện ảnh bom tấn, một ca sĩ hàng đầu chuẩn bị ra mắt album mới, một tác giả nổi tiếng sắp phát hành tiểu thuyết. Thế giới giải trí vẫn tiếp tục vận hành với tốc độ không ngừng. Tinh Vân vẫn chỉ là một cái tên nhỏ bé trong dòng chảy ấy. Nhưng lần này, họ không còn là người đứng ngoài ngắm nhìn nữa. Họ đã chính thức bước vào cuộc chơi, và đã có tên trong bảng xếp hạng.
 
99 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 149: Một Bước Nhỏ Trong Ngành Điện Ảnh

Hai tuần trôi qua kể từ ngày 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》 công chiếu. Sự chú ý dành cho bộ phim đã dần giảm xuống - đó là quy luật của thị trường. Mỗi tuần đều có tác phẩm mới ra mắt, mỗi ngày đều có tin tức mới thay thế. Một bộ phim nhỏ muốn được khán giả ghi nhớ lâu dài, không chỉ cần một tuần đầu hoạt động tốt, mà quan trọng hơn là sức sống bền bỉ theo thời gian.

Tại phòng điện ảnh, Dương Khải đang xem báo cáo cuối cùng. Doanh thu của bộ phim vẫn tiếp tục tăng trưởng nhẹ, không tạo ra kỳ tích nhưng đã vượt qua mọi dự đoán ban đầu. Trần Hạo nói: "Theo tính toán, phim đã có lợi nhuận. Không nhiều, nhưng đủ để chứng minh mô hình sản xuất của chúng ta hoàn toàn có thể tiếp tục."

Mọi người nhìn nhau. Đây không phải một chiến thắng vĩ đại, nhưng đối với một công ty mới thành lập, ý nghĩa lại vô cùng lớn lao. Một thất bại ngay từ đầu có thể khiến toàn bộ công ty mất đi niềm tin và phương hướng. Còn một kết quả ổn định và vững chãi.. Chính là nền móng vững chắc cho những bước đi tiếp theo.

Dương Khải quay sang nhìn Lục Trạch, giọng chân thành: "Cảm ơn anh."

Lục Trạch hơi ngạc nhiên: "Vì sao vậy?"

"Nếu lúc đầu không có anh tin tưởng và cho cơ hội," Dương Khải nói, "Tôi có lẽ vẫn chỉ là một đạo diễn chưa ai biết đến."

Lục Trạch lắc đầu mỉm cười: "Không phải vậy. Chính anh có năng lực. Tinh Vân chỉ đơn thuần là cho anh một cơ hội để thể hiện thôi."

Dương Khải im lặng. Anh hiểu rõ, trong ngành này, cơ hội bản thân cũng là một loại tài nguyên vô cùng quý giá. Rất nhiều người có tài năng, nhưng cả đời chẳng có cơ hội nào để bước lên.

Buổi chiều, cuộc họp về dự án tiếp theo được tổ chức. Trên màn hình, có người đề xuất: 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn 2》.

Dương Khải lập tức lắc đầu một cách chắc chắn: "Không nên làm phần hai."

Nhìn thấy mọi người ngạc nhiên, anh giải thích: "Câu chuyện này đã thực sự kết thúc. Nếu chỉ vì thấy doanh thu ổn định mà cố gắng kéo dài, thì chất lượng chắc chắn sẽ đi xuống."

Lục Trạch nhìn anh, trong lòng cảm thấy hài lòng. Một đạo diễn biết từ chối những cách kiếm tiền dễ dàng, biết trân trọng giá trị tác phẩm.. Đó mới thực sự là dấu hiệu của sự trưởng thành.

Sau đó, một dự án mới được đưa ra thảo luận: Một bộ phim tâm lý xã hội, ngân sách không lớn nhưng có chiều sâu và ý nghĩa. Dương Khải bày tỏ mong muốn được thử sức.

Lục Trạch không lập tức đồng ý, anh hỏi thẳng: "Khả năng thương mại của tác phẩm thì sao?"

Dương Khải im lặng một lát rồi trả lời thật thà: "Bảy phần nghệ thuật, ba phần thị trường."

Lục Trạch bật cười: "Vậy thì phải điều chỉnh lại. Điện ảnh cần có cảm xúc và giá trị nghệ thuật. Nhưng cũng cần có khán giả đến xem, mới có thể tồn tại và tiếp tục phát triển."

Đó chính là bài học quý giá mà họ vừa rút ra từ bộ phim đầu tay.

Bên mảng âm nhạc, Hứa Thanh Hà bắt đầu bước vào quá trình chuẩn bị cho ca khúc mới. Không còn áp lực phải chứng minh bản thân chỉ với một bài hát, nhưng một áp lực mới lại xuất hiện: Làm sao để tạo ra tác phẩm vượt qua chính thành công của mình. Tại phòng thu, cô luyện tập từng ngày, có lúc thất bại, có lúc phải thu đi thu lại hàng chục lần. Không ai nhìn thấy những nỗ lực đó. Nhưng đó chính là con đường mà bất kỳ ai muốn trưởng thành đều phải đi.

Bên mảng văn học, Vô Danh nhận được thông báo mới. Trên bảng xếp hạng tác giả tháng của nền tảng, Vô Danh đã lên hạng 68. Lần đầu tiên, tên tuổi của anh tiến gần đến nhóm tác giả được công chúng chú ý. Tuy nhiên, khoảng cách so với những vị trí dẫn đầu vẫn còn rất xa.

Trương Nghi mỉm cười nói: "Anh sắp được nhiều người biết đến rồi đấy."

Lục Trạch lắc đầu: "Chưa đâu. Hiện tại chỉ là nhiều người bắt đầu nhìn thấy tên tuổi thôi. Muốn thực sự đứng vững ở vị trí đó, còn cần những tác phẩm mạnh mẽ và thuyết phục hơn nhiều."

Đêm xuống, một bài phân tích về các công ty giải trí mới nổi được đăng tải. Trong danh sách liệt kê, Tinh Vân cũng xuất hiện. Chỉ ở vị trí cuối cùng, nhưng đây là lần đầu tiên, tên tuổi của họ được đặt cùng những công ty đang phát triển khác trên toàn quốc.

Dưới phần bình luận, có người tò mò hỏi: "Tinh Vân là công ty nào vậy?", có người trả lời: "Phim đầu tiên làm khá tốt đấy", cũng có người nhận xét: "Hứa Thanh Hà của công ty này cũng rất có tiềm năng".

Chưa phải danh tiếng vang lừng khắp nơi. Chưa phải sự chú ý của toàn quốc. Nhưng từng viên gạch cho tương lai đang được đặt xuống một cách vững chắc.

Lục Trạch xem qua báo cáo cuối ngày. Ba con đường mà họ đang đi - điện ảnh, âm nhạc, văn học - đều đang tiến về phía trước. Chậm chạp. Nhưng không hề dừng lại.
 
99 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 150: Bước Chuẩn Bị Cho Chặng Đường Mới



Một tháng sau.

Không khí tại Tinh Vân Entertainment đã hoàn toàn khác so với vài tháng trước. Không còn là một đội ngũ chỉ biết cố gắng để tồn tại. Bây giờ, mỗi người đều đã nhìn thấy phía trước một con đường rõ ràng hơn. Một bộ phim đã hoàn thành và đi vào rạp. Một ca sĩ mới đã có tác phẩm được khán giả ghi nhớ. Một tác giả ẩn danh vẫn đang kiên nhẫn từng bước tiến lên. Nhưng tất cả đều hiểu rõ: Đây mới chỉ là những bước chân đầu tiên.

Tại cuộc họp tổng kết quý, màn hình lớn hiển thị các số liệu:

Điện ảnh: Bộ phim 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》 doanh thu vượt dự tính ban đầu, nhận được đánh giá tích cực từ bộ phận khán giả yêu thích nội dung chân thực. Dương Khải bắt đầu được chú ý trong nhóm đạo diễn mới nổi.

Âm nhạc: Ca khúc 《Ngày Mai Sẽ Khác》 vẫn trụ vững trên bảng xếp hạng nhiều tuần liền. Hứa Thanh Hà có được nhóm khán giả yêu mến đầu tiên. Tinh Vân cũng bắt đầu có chỗ đứng nhất định trong lĩnh vực âm nhạc.

Văn học: Tác giả Vô Danh có số lượng độc giả tăng trưởng đều đặn, tiến vào Top 70 bảng xếp hạng tác giả tháng. Tác phẩm mới vẫn duy trì được sự quan tâm ổn định.

Không có con số nào khiến cả ngành chấn động. Nhưng tất cả đều là những viên gạch vững chắc cho tương lai.

Trần Hạo nhìn báo cáo rồi nói: "Nếu nhìn từ bên ngoài, chúng ta vẫn chỉ là một công ty nhỏ."

Lục Trạch gật đầu: "Đúng vậy. Và chúng ta phải luôn ghi nhớ điều đó."

Mọi người nhìn anh, chờ đợi giải thích.

"Bởi vì nguy hiểm nhất không phải là thất bại," Lục Trạch nói chậm rãi, "Mà là nghĩ mình đã thành công quá sớm."

Câu nói khiến căn phòng im lặng. Tinh Vân vừa mới bước qua cánh cửa đầu tiên. Nếu bây giờ đã tự mãn, tự cho rằng mình đủ mạnh.. Thì sẽ rất dễ bị thị trường đào thải ngay lập tức.

Bên mảng điện ảnh, Dương Khải trình bày kịch bản mới với tên tạm thời: 《Khoảng Cách Giữa Chúng Ta》. Một câu chuyện về gia đình, về những lựa chọn và sự trưởng thành trong cuộc sống.

Lục Trạch đọc kỹ bản thảo trong nhiều giờ. Sau đó đặt xuống, nói: "Ý tưởng rất tốt. Nhưng còn thiếu một điều quan trọng."

Dương Khải hỏi: "Điều gì ạ?"

"Nhân vật," Lục Trạch nói rõ, "Khán giả không bao giờ nhớ mãi một thông điệp hay một chủ đề. Họ nhớ những con người trong câu chuyện. Hãy làm cho nhân vật có hồn, có nỗi niềm, có lỗi sai và có sự thay đổi."

Dương Khải suy nghĩ rồi chậm rãi gật đầu. Đó lại là một bài học quý giá: Một bộ phim không chỉ cần một chủ đề sâu sắc. Nó cần có linh hồn.

Bên mảng âm nhạc, tại phòng thu, Hứa Thanh Hà nghe lại bản demo mới. Cô nhíu mày, lắc đầu: "Em cảm thấy.. Nó vẫn chưa đủ tốt."

Nhạc sĩ trong phòng hơi ngạc nhiên. Theo anh, bản demo này đã hoàn toàn đạt tiêu chuẩn phát hành. Nhưng Hứa Thanh Hà vẫn chưa thực sự hài lòng.

Lục Trạch đứng bên ngoài cửa, nghe thấy rồi bước vào: "Nhận ra vấn đề là điều tốt. Nhưng đừng vì muốn hoàn hảo mà phủ nhận mọi thứ mình đã làm. Tiến bộ không có nghĩa là phá bỏ tất cả để làm lại. Mà là chỉnh sửa từng phần, hoàn thiện từng chi tiết."

Hứa Thanh Hà lắng nghe, trong lòng dần có phương hướng.

Bên mảng văn học, Vô Danh nhận được một lời mời quan trọng: Một nền tảng lớn muốn mua quyền chuyển thể tiểu thuyết đầu tiên thành phim hay phim truyền hình. Trương Nghi vui mừng báo tin: "Đây là cơ hội tuyệt vời để tác phẩm được nhiều người biết đến hơn!"

Lục Trạch xem qua hợp đồng, rồi hỏi: "Những điều khoản họ đưa ra thế nào?"

"Họ muốn được toàn quyền chỉnh sửa, thay đổi nội dung và kết thúc theo ý muốn," Trương Nghi đọc lại điều khoản.

Lục Trạch im lặng một lát, rồi trả lời: "Không ký. Chúng ta có thể bán quyền chuyển thể. Nhưng tuyệt đối không thể để tác phẩm mất đi linh hồn vốn có của nó."

Đây là lần đầu tiên, Vô Danh và Tinh Vân đứng trước lựa chọn giữa lợi ích trước mắt và giá trị thực sự của tác phẩm.

Buổi tối, tại nhà gia đình Lục Trạch, một cuộc gặp bất ngờ diễn ra. Bốn chị gái đều có mặt. Không khí không còn căng thẳng như trước, nhưng giữa mọi người vẫn có một khoảng cách nào đó. Một người chị hỏi: "Nghe nói công ty của em gần đây phát triển khá tốt?"

Lục Trạch chỉ trả lời đơn giản: "Chúng em vẫn đang cố gắng." Không khoe khoang, không giải thích nhiều.

Cha Lục ngồi một bên, lặng lẽ nhìn con trai. Trong lòng ông có vô số suy nghĩ. Đứa con trai mà ông từng lo lắng không biết tương lai sẽ ra sao.. Bây giờ đã thực sự trưởng thành và thay đổi. Nhưng giữa hai người, vẫn còn rất nhiều điều chưa bao giờ được nói ra.

Đêm muộn, Lục Trạch trở về căn hộ. Hệ thống hiện lên những con số nhỏ:

Danh vọng hiện tại:

- Văn học: Tăng nhẹ

- Âm nhạc: Tăng nhẹ

- Điện ảnh: Tăng nhẹ

Không có phần thưởng lớn lao. Không có vật phẩm kỳ diệu. Chỉ là những con số tăng trưởng nhỏ bé, khiêm tốn.

Lục Trạch nhìn những con số đó. Anh hiểu rõ, con đường phía trước vẫn còn rất dài. Vô số những tác phẩm cần được tạo ra. Vô số những đối thủ mạnh hơn đang chờ đợi. Và chắc chắn sẽ còn vô số những lần thất bại nữa.

Nhưng hiện tại, Tinh Vân đã có được nền móng đầu tiên, vững chắc và thật sự. Và từ ngày mai, một chặng đường mới sẽ chính thức bắt đầu.

 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back