Bạn được Thame mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Rewrite4future

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
2,694 ❤︎ Bài viết: 731 Tìm chủ đề
93 0
f6d479ab7f8b638b173375d924d51a61.jpg


Sút. T. T.. Vào. O. O​


Tác giả: Rewrite

Giới thiệu: Tác phẩm gửi gắm tình yêu của triệu trái tim cùng hướng về màu cờ sắc áo.

Mục lục:

Chương 1: Sút. T. T

Chương 2: Vào. O. O

- Hết-

=> Search "Hẹn Em Ngày Bình yên + Rewrite" và tìm đến danh mục truyện của mình.

=> Ghé thăm kho lưu trữ các tác phẩm của Rewrite tại Dembuon.vn

=> Chia sẻ cảm nhận của bạn về tác phẩm Ở ĐÂY
 
2,694 ❤︎ Bài viết: 731 Tìm chủ đề
e6b74fbb4556d4ce3a6d299b9f833ae0.jpg


Ảnh từ Pinterest

Sút. T. T​


Mười lăm phút nghỉ giữa hiệp, nhưng sân vận động VinFast không dịu đi lấy một chút. Một trăm ba mươi lăm nghìn khán giả vẫn đứng, vẫn hô vang, và âm thanh ấy dội xuống cabin bình luận thành một áp lực hiện hữu qua từng thớ thịt, ép chặt vào lồng ngực, đè nặng lên màng nhĩ. Trên màn hình của hàng triệu gia đình Việt Nam, bảng tỷ số vẫn lạnh lùng nhắc nhở: Đội tuyển Việt Nam đang bị dẫn trước một bàn.

Giọng bình luận viên Anh Quân vang lên dồn dập trên nền âm thanh cuồng nhiệt từ các khán đài: "Chào mừng quý vị khán giả tiếp tục theo dõi buổi tường thuật trực tiếp. Khói lửa của hiệp một trận đấu play-off sinh tử đã khép lại. Tấm vé lịch sử tiến thẳng tới Vòng chung kết World Cup 2034 chỉ còn cách đúng bốn mươi lăm phút nữa, nhưng lúc này Đội tuyển Việt Nam của chúng ta đang tạm thời bị đối thủ UAE dẫn trước một bàn."

Bên cạnh ông, cựu danh thủ Mạnh Hùng nén một tiếng thở dài nặng trịch. Âm thanh ấy lọt thẳng vào micro, một thứ cảm xúc chân thật hiếm khi lọt qua sóng truyền hình trực tiếp, nơi mọi niềm vui hay nỗi đau vốn được giữ phía sau lớp kính cách âm.

Giọng ông khàn hơn thường lệ khi nhìn xuống màn hình: "Quân ơi, nhìn cái cách họ đứng bóp nghẹt không gian ở khu trung tuyến kìa. Hơn hai mươi năm gắn bó với bóng đá, kinh qua bao nhiêu trận cầu sinh tử từ dưới sân cho đến cabin phân tích này, vậy mà hai bàn tay tôi lúc này vẫn đang run. Thật sự quá ngột ngạt."

Anh Quân kéo cả hai trở lại guồng công việc và đưa màn hình phụ về đoạn băng quay chậm: "Vâng, cảm giác ấy hoàn toàn dễ hiểu khi chúng ta nhìn lại cột mốc ở phút hai mươi mốt. Cú sút phạt đền đi căng và thấp của đội trưởng Hữu Thành. Mọi thứ tưởng như đã hoàn hảo, ngoại trừ việc thủ môn Al-Balushi quá xuất thần. Sải tay dài cùng chiều cao một mét chín mươi hai của anh đã từ chối bàn mở tỷ số trong sự tiếc nuối của cả triệu con tim."

Đoạn băng không có tiếng động, nhưng cả hai người trong cabin đều nhớ rất rõ sự im lặng đến nghẹt thở trùm xuống cả sân vận động ở khoảnh khắc đó.

Mạnh Hùng trầm giọng xuống đầy tiếc nuối: "Một pha cản phá quá đẳng cấp. Nó lấy đi của chúng ta cơ hội vàng để mở cánh cửa tới World Cup."

Anh Quân tiếp lời, không để nhịp chùng xuống quá lâu: "Và rồi quy luật nghiệt ngã của bóng đá đỉnh cao ập đến ở phút ba mươi tám. Một thoáng mất tập trung ở khu trung tuyến, Al-Shamsi trừng phạt chúng ta bằng đường chuyền sắc như dao cạo cho Omar Al-Katheeri băng xuống.."

Mạnh Hùng cắt lời, không giấu nổi sự cay đắng: "Và chúng ta phải nhận bàn thua. Thẻ vàng cho đội trưởng, một ca chấn thương buộc phải thay người sớm, và một quả phạt đền hỏng ăn trước đó. UAE không chỉ đá bóng, họ đang vận hành một cỗ máy được lập trình sẵn. Họ tỉnh táo và lạnh lùng đến phát sợ."

Ông xoay chiếc bút giữa các ngón tay, một cử chỉ vô thức mà những đồng nghiệp lâu năm đều biết rõ: Đó là lúc ông đang cân nhắc xem có nên đào sâu thêm những lo âu hay không.

Anh Quân đổi giọng, dứt khoát và nhen nhóm lại hy vọng khi thấy các cầu thủ áo đỏ bắt đầu trở lại sân: "Nhưng hiệp hai đã ở ngay trước mắt. Và sự chú ý của chúng ta lúc này đang đổ dồn về số 14, tiền đạo Nguyễn Việt Phong."

Một bảng thống kê nhỏ hiện lên ở góc màn hình. Với một hiệp đấu bị dẫn bàn, những con số di chuyển và tranh chấp của cầu thủ trẻ này không hề tệ.

Mạnh Hùng đan hai tay vào nhau, ánh mắt đượm suy tư nhưng đanh lại đầy kiên định. Ông chậm rãi nói: "Cậu ấy mới hai mươi hai tuổi, là vua phá lưới V. League. Năm mười lăm tuổi, Phong từng bị loại khỏi lò đào tạo chỉ vì thể hình quá thấp bé, để rồi hôm nay đứng đây với vóc dáng một mét tám mươi sừng sững. Dù phải đối đầu với một hàng thủ châu Á cao lớn và lực lưỡng vượt trội, chúng ta vẫn luôn cần ở các cầu thủ một bản lĩnh cao độ. Cả tuần nay sóng gió dư luận vây quanh Phong, nhưng Quân ạ, một đứa trẻ từng bước ra từ sự từ chối sẽ không bao giờ biết sợ áp lực. Sự lỳ lợm và những pha xử lý ngẫu hứng của Việt Phong chính là ngòi nổ để chúng ta xé tan hàng phòng ngự này."

Anh Quân định hỏi thêm, nhưng đúng lúc ấy ống kính trên màn hình đổi hướng. Phong khựng lại giữa những bước chạy khởi động. Bàn tay anh đưa lên chạm nhẹ vào ngực trái, nơi lá cờ đỏ sao vàng nằm đúng vị trí trái tim. Anh khép nhẹ mắt trong một khoảng lặng ngắn ngủi, rồi dứt khoát bỏ tay xuống, lao vào guồng chạy với đôi mắt rực lửa.

Anh Quân hạ giọng, đong đầy sự thấu cảm: "Anh Hùng có thấy khoảnh khắc vừa rồi không?"

Mạnh Hùng gật đầu quả quyết: "Đúng vậy. Đó không chỉ là nhịp đập của trái tim, đó là danh dự của một chiến binh. Người ta bảo chúng ta lép vế, bảo rằng đây là trận đấu không cân sức. Nhưng tôi tin, khi tiếng còi cất lên, bản lĩnh của những đứa con đất Việt sẽ biết cách lên tiếng đúng lúc."

Dưới sân, trọng tài chính đưa còi lên miệng. Cả hai đội đã vào vị trí. Giọng Anh Quân cất lên đầy cuồng nhiệt: "Tiếng còi đã vang lên! Hiệp hai chính thức bắt đầu! Ở hiệp đấu thứ hai này, các cầu thủ Đội tuyển Việt Nam trong trang phục màu đỏ quen thuộc sẽ bảo vệ cầu môn phía bên tay trái màn ảnh nhỏ của quý vị, trong khi đội khách UAE bảo vệ khung thành phía đối diện. Quyền giao bóng thuộc về các cầu thủ áo trắng! Liệu tấm vé lịch sử dự World Cup 2034 có thuộc về Đội tuyển Việt Nam?"

Bốn mươi lăm phút đầu tiên trôi qua như một cơn ác mộng mà Phong muốn tống khứ đi ngay lập tức. Bị khóa chặt, mất bóng ngay nhịp đỡ đầu tiên, vừa tăng tốc đã đụng phải bức tường thịt áo trắng. Nhưng hiệp hai là một trang giấy mới. Anh hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh xé đắng vòm họng. Chạy ba bước ngắn, đinh giày cắm chặt vào mặt cỏ. Cơ đùi căng ra rồi thả lỏng theo nhịp phản xạ đã ăn vào máu qua hàng ngàn buổi tập. Cơ thể đã sẵn sàng, nhưng trận đấu thì vẫn đang tuột khỏi tầm tay.

Phút 48, Sultan Al-Shamsi nhận bóng ở khu trung tuyến. Chỉ bằng một động tác xoay hông đệm lòng đơn giản, hắn loại bỏ hoàn toàn tiền vệ Việt Nam đang lao vào áp sát. Thể hình một mét tám mươi lăm di chuyển lướt đi trên cỏ, một sự nhẹ nhàng tàn nhẫn của kẻ hoàn toàn làm chủ không gian xung quanh.

Một tiếng còi vang lên từ pha phạm lỗi từ xa. Phong trút một hơi thở dốc, thả lỏng đôi vai đang gồng cứng.

"Phong!"

Anh quay lại. Thành ra dấu, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi nhưng đanh lại. Tay anh vẫy mạnh về phía sau, quát lớn:

"Hạ sâu xuống nhận bóng! Thoát ra khỏi nó!"

Phong gật đầu, lùi về, cảm nhận mặt cỏ dưới chân và khoảng trống sau lưng. Rồi anh cảm nhận thêm một thứ nữa: Một cái bóng sẫm màu đè lên bóng anh. Sultan đã đứng đó, cách anh chưa đầy hai mét. Mắt hắn dán vào quả bóng chuẩn bị ném biên, nhưng sự hiện diện của hắn tỏa ra thứ áp lực đặc quánh. Đó là bản năng của một gã đồ tể hàng đầu châu lục: Luôn đứng đủ gần để con mồi cảm nhận được hơi thở của mình.

Phút 51, Phong giật về nhận đường chuyền ngắn từ trung tuyến. Anh đệm lòng bàn chân phải đón bóng, xoay người định dùng mu ngoài đẩy bóng vượt qua vạch giữa sân. Ngay lập tức, một lực hông cực mạnh nện thẳng vào thắt lưng anh, không đủ để ngã ngửa, nhưng đủ để khiến nhịp khống chế bị lệch đi nửa mét. Trái bóng trôi khỏi tầm kiểm soát. Tiếng còi gắt gỏng vang lên: Phạm lỗi.

Phong gạt cỏ trên gối đứng dậy. Sultan giơ hai tay lên trời, mặt ngơ ngác vô tội đúng kịch bản của những tay cáo già. Nhưng đôi mắt xếch của hắn chằm chằm xoáy vào Phong.

"Sorry, kid."

Hắn buông một câu tiếng Anh mỉa mai rồi quay lưng bỏ đi.

Phong im lặng. Những cầu thủ lớn tuổi dạy anh rằng những kẻ lọc lõi luôn thả vài cú đòn dằn mặt đầu tiên để đo độ lì của tiền đạo: Xem nó sẽ nổi khùng ăn thẻ, run sợ né tránh, hay im lặng cắn răng. Phong chọn im lặng.

Phút 55, vực thẳm thứ hai dội xuống nhanh như một nhát dao đâm lén. Sultan cướp bóng ngay trước vạch 16m50, một cú xoạc bóng sạch đến mức trọng tài không buồn vẫy tay. Toàn bộ cỗ máy áo trắng lập tức chuyển trạng thái. Phong đứng ở phần sân bên kia, bất lực chớp mắt.

Một đường phất bóng dài vượt tuyến xé toạc hành lang cánh. Hậu vệ UAE thoát xuống, băng cắt rồi tạt một quả bóng xoáy cắm thẳng vào trung lộ. Trái bóng vẽ một vệt cong tàn nhẫn vượt qua tầm với của cặp trung vệ Việt Nam. Omar Al-Katheeri băng vào như một chiếc mô tô mở hết ga. Tiếng mu bàn chân nện vào bóng vang lên khô khốc.

Thủ môn Bảo tung người hết cỡ. Đầu ngón tay anh chạm được vào bóng nhưng không thể ngăn được lực đi quá căng. Bóng dội cột dọc, vang lên một tiếng "binh", rồi bật ra. Trong một phần nghìn giây quay chậm, Phong thấy các hậu vệ áo đỏ cuống cuồng xoay người trong vô vọng. Omar ập vào tiếp ứng. Cú vô lê thứ hai tựa như một phát đại bác nổ tung ngay vạch vôi. Bóng găm vào nóc lưới.

Tỷ số được nâng lên, 0: 2.

Không khí trên sân VinFast như bị hút cạn sạch trong tích tắc. Cả sân vận động lặng đi, thứ âm thanh im lặng đáng sợ hơn bất kỳ tiếng la ó nào trên đời. Chỉ còn tiếng loa phóng thanh gầm lên tên cầu thủ ghi bàn bằng thứ tiếng Anh méo mó, vọng lại từ không trung.

Bảng tỷ số nhảy sang số 2 màu đỏ quạch, cánh cửa World Cup đang khép lại trước mắt đội tuyển Việt Nam.

Mọi thứ quanh Phong mờ đi. Tiếng đập thình thịch từ lồng ngực lấn át tất cả. Nhóm cơ đùi sau, nơi vết chấn thương cũ nằm ẩn mình, bỗng giật liên hồi, một cơn đau buốt mơ hồ nhắc nhở về sự mong manh của đôi chân này. Đôi chân từng chạy trên đê làng, từng bị cây thước đo ở lò đào tạo phán một câu lạnh ngắt: "Chỉ số chiều cao dự báo không đạt. Loại."

Phong cúi gập người, vờ quỳ xuống buộc lại dây giày dù nó không hề lỏng. Anh cố giấu hai bàn tay đang run bắn lên như một đứa trẻ phạm lỗi chờ án phạt.

Một bàn tay chạm mạnh vào vai kéo anh về thực tại. Thành đứng trước mặt, khuôn mặt chằng chịt vết mồ hôi và vụn cỏ bám đầy áo đấu. Không một lời hỏi han thừa thãi, Thành túm lấy hai bên cầu vai Phong, kéo xộc anh đứng thẳng dậy. Anh ấn mạnh tay vào ngực Phong, gằn từng tiếng qua kẽ răng:

"Ngẩng cái đầu lên!"

Thành xoay người Phong hướng về góc khán đài, nơi một tấm băng rôn lớn đang nhô lên giữa biển người: "VIỆT NAM CỐ LÊN!"

"Nhìn lên kia! Mệt thì nhìn lên kia mà đá!"

Thành tát nhẹ vào gáy Phong một cái thật đau để kéo đồng đội ra khỏi cơn hoảng loạn, giọng khàn đắng:

"Không ai được gục ở đây hết! Đứng thẳng lên! Kiếm lấy một bàn trước đã, làm lại ngay!"

Phong nhìn thẳng vào mắt Thành, người đội trưởng vừa sút hỏng quả phạt đền ở hiệp một, giờ đây lại đang đứng gánh cả vỡ vụn của đồng đội. Không một chút tuyệt vọng nào trong đôi mắt ấy, chỉ có ngọn lửa tàn nhẫn của một chiến binh từ chối gục ngã.

Phong gật đầu. Thành vỗ mạnh vào lưng anh một cú đôm đốp rồi quay người chạy về vị trí. Phong đứng ở tâm đường tròn giữa sân, nhắm mắt lại. Tiếng động viên của ba anh trong trận chung kết giải huyện năm nào bất ngờ vọng về: "Sau này con đá bóng thật giỏi, cho ba xem nhé." Phong mở mắt. Trận đấu còn hơn ba mươi lăm phút.

Phút 57, bóng lại lăn từ chấm giao bóng. Phong nhận đường chuyền ngắn từ trung tuyến. Lần này Sultan không lao vào ăn tươi nuốt sống nữa, hắn lùi lại hai bước, hạ trọng tâm, rình rập.

Một tiếng hít sâu, Phong đẩy bóng bằng mu ngoài chân phải, cơ thể tự động lấy lại nhịp điệu. Anh làm động tác giả lắc hông sang trái rồi ngoặt bóng cực nhanh sang phải. Tiền vệ UAE bị lỡ đà. Một làn sóng reo hò rộ lên từ các khán đài, âm thanh của sự sống đang hồi sinh.

Mắt Phong dán chặt vào khung thành. Phía trước anh là Al-Balushi, gã khổng lồ đang dang rộng hai tay như một bức tường thép. Mặc kệ! Phong đặt chân trụ, dồn toàn bộ lực đùi sút một cú mu chính diện hướng về góc xa. Trái bóng xé gió bay vọt lên. Al-Balushi tung người hết cỡ, những đầu ngón tay ma quái của hắn khẽ chạm làm bóng đổi hướng, vọt xà ngang trong gang tấc.

Tiếng ồ tiếc nuối rung chuyển khán đài. Một quả phạt góc cho Việt Nam. Phong ngoảnh lại nhìn đường bay của bóng, mồ hôi chảy rát mắt, nhưng ngọn lửa trong anh đã bùng cháy trở lại.

Sultan không phải mẫu tiền vệ khiến người ta ngợp ngay từ cái nhìn đầu tiên. Hắn không có khối cơ bắp cuồn cuộn của Al-Katheeri, cũng chẳng sở hữu sải tay ma quái như thủ môn Al-Balushi.

Nhưng bất cứ ai từng đối đầu với Sultan đều hiểu: Chơi bóng cạnh hắn giống như bị một sợi dây cáp thít dần quanh cổ. Nó không siết ngạt ngay, mà rút cạn từng ngụm không khí của đối phương.

Phong đã thuộc lòng hàng giờ băng hình về cách Sultan áp sát đối thủ tại Bundesliga, nhưng video không thể truyền tải được thứ áp lực đang đè nặng sau gáy anh: Nhịp thở của hắn. Giữa bầu không khí cuồng nhiệt nghẹt thở, Sultan không hề thở dốc. Hắn thở đều, chậm, nhàn nhã, thứ nhịp thở tàn nhẫn của kẻ hoàn toàn chủ động.

Mỗi khi Phong chuẩn bị nhận bóng, nhịp thở ấy lại phả ngay sau gáy: Tao không vội, tao có cả trận đấu. Lúc này, khi Phong nhận bóng từ đường chuyền lên của hậu vệ, nhịp thở ấy lại ập tới ngay sau lưng anh. Phong giật một nhịp đón bóng. Anh xoay người sang trái bằng lòng chân phải, động tác chuẩn xác mà HLV Đạo từng bắt anh thực hiện hàng nghìn lần trên sân Thanh Xuân.

HLV Đạo từng gắt với anh như vậy: "Không có thể hình thì đầu phải chạy trước chân."

Nhưng Sultan đã đọc vị trước khi bóng rời chân Phong. Hắn không xoạc bóng. Hắn áp sát từ đằng sau, hạ thấp trọng tâm, nện thẳng bờ vai rắn như đá hộc vào lưng Phong.

Không đủ mạnh để thổi phạt, nhưng vừa đủ làm Phong chông chênh trong một phần mười giây. Mũi giày Sultan lách vào khều gọn quả bóng.

Ngay khi hai cơ thể còn dính vào nhau, Sultan ghé sát tai Phong, giọng rít qua kẽ răng bằng thứ tiếng Anh lạnh ngắt: "Still a kid, boy." Phong hít vào thật sâu, thả lỏng vai, chạy theo hướng chuyền của đối thủ để giành lại bóng.

Phút 63, đội tuyển Việt Nam tràn lên. Bóng đá có những khoảng thời khắc vô lý: Một đội bóng bị dồn vào chân tường đôi khi lại bùng lên như đống than hồng gặp gió.

Đội trưởng Thành biến thành một ngọn lửa cuồng nộ. Anh gào thét, vung tay, đẩy toàn bộ đội hình áo đỏ dâng qua vạch giữa sân. Mỗi đường chuyền lên phía trên của anh giờ giống một mệnh lệnh hơn một pha xử lý bóng thông thường.

Đợt tấn công đầu tiên lên đến đỉnh điểm từ quả phạt góc cánh trái. Bóng treo vào tạo nên một đường cong hoàn hảo, xoáy sâu vào vùng cấm.

Khoa băng vào như một mũi tên xé gió, đè lên vai hậu vệ đối phương, bật cao hết nấc. Cơ cổ lắc mạnh, trán anh nện thẳng vào bóng bằng một lực cực lớn.

Nhưng Al-Balushi đã kịp thời tung người, đẩy bóng vọt xà ngang. Tiếng rên xiết tột cùng của hàng nghìn người dội xuống rồi lịm tắt. Phong đứng ngoài vòng cấm, hai tay chống đầu gối, thở dốc.

Phút 65, lần này bóng đến chân Phong bên hành lang cánh phải, nơi khoảng trống vừa mở ra sau pha chồng biên. Hai áo trắng lao đến khép góc, phía sau là bóng Sultan đang lùi về.

Phong không suy nghĩ nữa, bản năng lên tiếng. Nhịp một, anh giật gót đẩy bóng qua khe chân hậu vệ thứ nhất. Nhịp hai, anh lắc hông, bứt tốc loại bỏ người thứ hai nhanh đến mức đối phương không kịp xoay hông.

Trước mặt chỉ còn khung thành rộng lớn. Phong vung chân, miết mu chính diện chân phải. Quả bóng đi căng như đại bác, xoáy xé gió hướng về góc xa.

Al-Balushi lại bay người. Bằng một cách phi lý nào đó, đầu ngón tay hắn vẫn chạm được vào mép bóng, làm lệch đường bay đi sượt cột dọc.

Phong đứng khựng lại, ngực phập phồng, mồ hôi tràn xuống mắt cay xè. Cú sút đúng góc, đúng lực, hoàn hảo, vậy mà vẫn không vào!

Al-Balushi đứng dậy, thản nhiên phủi cỏ trên găng tay. Ánh mắt hắn lướt qua Phong, khẽ gật đầu một cái chậm rãi, đưa ngón tay cái lên như khen ngợi.

Phút 68, Sultan gia tăng tiểu xảo. Hắn đè vai khi bóng chưa tới, giẫm nhẹ lên mũi giày lúc trọng tài quay đi. Những chiêu trò vặt không đủ ăn thẻ nhưng đủ mài mòn thần kinh.

Trong một pha tranh chấp bóng bổng, khuỷu tay Sultan hếch thẳng vào mạng sườn Phong, ngay dưới xương sườn, đúng chỗ hiểm, Phong gập người ngã gục xuống cỏ, co quắp, miệng há hốc tìm không khí. Tiếng còi vang lên gắt gỏng, thẻ vàng cho Sultan. Hắn bước qua người Phong, bỏ lại hai từ lạnh đắng: "Get up, kid."

Một bàn tay thô ráp xốc mạnh cổ áo túm Phong đứng dậy. Là Thành, trung vệ đội trưởng khẽ hỏi thăm: "Em có cần yêu cầu thay người không?"

"Không, em đá được!"

Cú vỗ bôm bốp vào lưng của Thành làm Phong bừng tỉnh. Đội y tế lập tức có mặt để kiểm tra chấn thương, nhưng Phong nhanh chóng ngồi dậy trong làn hơi lạnh đang xịt tung tóe vào mạng sườn.

Phút 70, một đợt đập nhả một chạm cực nhanh ở trung lộ. Phong tỉa bóng cho Khoa, Khoa chạm ngực nhả ngược lại vừa tầm.

Không cần khống chế, Phong vung chân bắt vô-lê ngay khi bóng chưa chạm đất. Trái bóng xé tan không khí, găm thẳng vào góc lưới UAE.

VÀO! Cả khán đài VinFast nổ tung như một cơn địa chấn, hàng nghìn người gầm lên như lên đồng, cờ đỏ sao vàng tung bay. Phong lao về góc sân, dang rộng hai tay, nước mắt hòa lẫn mồ hôi. Đồng đội đè lên nhau thành một khối áo đỏ rực.

Niềm vui kéo dài vỏn vẹn ba giây. Trọng tài chính đưa tay lên tai, VAR đang can thiệp.

Ba phút trôi qua như ba thế kỷ. Trên màn hình lớn, công nghệ dựng lại đường kẻ đồ họa. Một vệt màu đỏ nghiệt ngã cắt ngang đúng mũi giày của Phong. Việt vị.. Chỉ 5cm! Bàn thắng bị hủy. Tiếng rên xiết thẫn thờ bao trùm không gian.

Trong pha va chạm nhằm cản phá cú dứt điểm trước đó, trung vệ Al-Katheeri trên đà lao xuống đã kịp quệt nhẹ mũi giày vào đùi Phong. Cú va chạm làm đùi anh hơi nhói lên, Phong kéo ống quần kiểm tra, Bác sĩ Đức chạy vào sân, kiểm tra phần cơ đùi nhanh, xịt vội một lớp thuốc lạnh làm mát rồi vỗ lưng anh dặn dò. HLV Choi đứng sát đường biên hô lớn: "Có sao không?"

Phong lập tức lắc đầu, nhún chân rảo bước hai nhịp để khẳng định mình hoàn toàn sung sức. Bác sĩ Đức quay ra phía đường biên ra hiệu: "Không sao sếp ơi! Chỉ va chạm nhẹ thôi, chiến tiếp tốt!"

Phong ngửa cổ nhìn lên bảng tỷ số: 0: 2. Phút 71. Còn mười chín phút. Được rồi, anh nghĩ, được rồi, và Phong bắt đầu chạy.

[Hết chương 1]

=> Search "Hẹn Em Ngày Bình yên + Rewrite" và tìm đến danh mục truyện của mình.

=> Ghé thăm kho lưu trữ các tác phẩm của Rewrite tại Dembuon.vn

=> Chia sẻ cảm nhận của bạn về tác phẩm Ở ĐÂY
 
2,694 ❤︎ Bài viết: 731 Tìm chủ đề
4cf967135a8f6c9ceb7995393ba01c02.jpg


Ảnh từ pinterest

Vào. O. O​


Cơn đau ở đùi sau giật lên từng hồi nhói buốt. Luồng hơi lạnh ngắt từ bình xịt giảm đau xộc thẳng vào khoang mũi, kéo theo cảm giác tê dại xè xè trên thớ thịt. Cái lạnh ấy bất chợt xé tan tiếng gầm rống của hơn một trăm ngàn khán giả trên sân VinFast, lôi tuột Việt Phong về một cơn mưa cũ ở thành Vinh.

Mùa mưa tám năm trước. Phong mười bốn tuổi, đứng lọt thỏm giữa phòng huấn luyện trẻ Sông Lam. Cây thước đo chiều cao bằng nhôm đứng trơ trọi, lạnh ngắt bên góc tường.

HLV lò Sông Lam cầm bản thống kê sinh học, gạt nhẹ chiếc kính rồi phán một câu dứt khoát: "Mười bốn tuổi mà cao một mét năm mươi, nặng chưa nổi bốn mươi ký. Ra sân người ta húc nhẹ cái là văng. Về thu dọn đồ đi cháu."

Phong đứng ngẩn người, hai tay bấu chặt mép quần: "Thầy.. Cho con thêm một kỳ kiểm tra nữa thôi.."

Vị HLV cắt ngang, ánh mắt đã chuyển sang tập hồ sơ khác: "Lò không giữ được nữa. Chân ngắn, người mỏng như tờ giấy, bóng đá đỉnh cao không có chỗ."

Cánh cửa gỗ khép lại. Nước mưa xứ Nghệ trút xuống xối xả, đặc như bức tường nước sập ngang trời. Phong không khóc, nhưng sự tức tối uất nghẹn chèn cứng cổ họng. Cậu ôm chiếc balo sờn vai, lủi thủi bước ra cổng lò đào tạo, nơi cậu từng mơ sẽ gắn bó cả đời.

Hai năm sau đó là những ngày Phong quay về quê nhà Hưng Nguyên, cắp sách đi học lại văn hóa như bao bạn bè đồng lứa. Nhìn đồng đội cũ khoác áo các lứa trẻ thi đấu trên tivi, ngực cậu chèn ép đến nghẹt thở. Phong trút hết ấm ức vào những giải bóng đá học đường, những trận Hội khỏe Phù Đổng cấp tỉnh. Mẹ Lài nhìn con trai chiều nào đá bóng về cũng tróc da chảy máu, chỉ thở dài lặng lẽ.

Cho đến một ngày cuối năm mười sáu tuổi, một người thầy cũ ở Nghệ An gọi điện cho Phong: "Trong Tam Kỳ, Quảng Nam họ đang tuyển bổ sung lứa trẻ. Có dám vô đó thử lại không?"

Đêm đó, mẹ Lài gom góp tiền bán lúa, nhét vào túi áo Phong cùng tấm vé xe đò chạy dọc Quốc lộ 1A. Mẹ gằn giọng xuống chắc nịch: "Vô trong đó mà làm lại. Người ta chê mình nhỏ thì mình phải chạy nhanh hơn họ. Đôi chân còn khỏe, lồng ngực còn thở thì chưa thua."

Chuyến xe đò đưa cậu thiếu niên mười sáu tuổi cô độc đi vào mảnh đất Quảng Nam nắng cháy. Và rồi, một phép màu sinh học cùng sự kiên trì điên rồ đã diễn ra ở lò trẻ Tam Kỳ.

Suốt ba năm ở Quảng Nam, ngoài giờ tập chính, Phong lao vào phòng gym, nuốt trọn từng ca tập thể lực dưới cái nắng rát mặt của miền Trung. Chế độ dinh dưỡng đúng đắn cộng với giai đoạn dậy thì muộn đã biến cậu bé một mét năm mươi bị Sông Lam gạt bỏ năm nào trở thành một mãnh thú. Chiều cao của anh tăng vọt lên một mét bảy mươi chín, khung xương nở rộng, đôi chân cuồn cuộn cơ bắp.

Từ một kẻ bị coi là phế phẩm bị trả về đi học văn hóa, Phong rực sáng ở giải Hạng Nhất, giật danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất, đưa Quảng Nam thăng hạng V. League, rồi bước thẳng một mạch lên Đội tuyển Quốc gia.

Títttt!

Tiếng còi của trọng tài chính cắt đứt vệt ký ức. Thực tại dội ngược về bằng toàn bộ sức nặng nghẹt thở. Màu đỏ rực rỡ trên khán đài. Bảng tỷ số tàn nhẫn: UAE 2: 0 VIỆT NAM. Thời gian của trận đấu bước vào phút 73.

Hàng thủ áo trắng UAE giăng thành bức tường thép cao lớn. Sultan lướt qua, liếc nhìn anh bằng đôi mắt giễu cợt. Thủ môn Al-Balushi đập đập hai chiếc găng tay vào nhau thách thức.

Phong cúi người, nắn lại bắp đùi vừa được xịt thuốc. Cơn đau vẫn còn nhói, nhưng dòng máu trong người anh đã sôi lên, thứ máu lỳ lợm của đứa trẻ từng bị gạt bỏ ở Vinh, từng bắt xe đò vô Tam Kỳ làm lại từ con số không.

Người ta từng bảo anh quá lùn, không thể đá bóng chuyên nghiệp? Giờ anh đứng đây, cao một mét tám mươi, đối đầu sòng phẳng với những gã khổng lồ Tây Á. Phong nhìn đồng đội, sự hoang mang hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho ánh nhìn lạnh đắng của một chiến binh đã kinh qua đủ mọi tủi hờn để vươn lên.

Anh nhổ một bãi nước bọt xuống mặt cỏ, quay người gào lớn, hai tay đập mạnh vào nhau thúc giục đồng đội: "Đẩy cao đội hình lên! Tấn công đi anh em! Không có gì phải sợ hết!"

Trận đấu bước vào chặng nước rút quyết định của hiệp hai trong một nhịp độ dồn dập đến nghẹt thở. Mười chín phút còn lại là khoảng thời gian ít ỏi để xóa bỏ khoảng cách hai bàn nghiệt ngã. Một ngọn lửa bùng lên từ một người rồi lan nhanh như vết dầu loang khắp bốn phía khán đài.

Phút 78, Sultan ra đòn. Cú xoạc bóng từ phía sau của hắn diễn ra nhanh và độc như một nhát dao đâm lén. Nhưng Phong đã đợi sẵn, suốt gần một giờ vật lộn, anh thuộc lòng từng tiếng thở dốc lẫn tiếng đinh giày của Sultan trước mỗi pha vào bóng. Đúng khoảnh khắc thứ âm thanh quen thuộc ấy dội sau lưng, Phong hạ thấp trọng tâm, dùng gót chân phải giật nhẹ trái bóng về sau rồi lắc hông ngoặt sang trái trong tích tắc. Sultan hoàn toàn mất đà, nện cả thân mình xuống mặt cỏ và trượt dài giữa khoảng không.

Sultan chống tay gạt cỏ ngước lên. Phong đứng ngay trên đầu hắn, anh nhấn ga bứt tốc, xé gió lao đi, một pha solo bùng nổ. Phía trước Phong là Omar, trung vệ đồ tể từng ghi bàn nhân đôi cách biệt cho UAE. Hắn lùi sâu, hạ trọng tâm, đặt hai tay sau lưng, biến thân hình thành một cánh cổng sắt chuẩn bị khép chặt. Phong không hề khựng lại, ngay trước tầm va chạm, anh miết má ngoài chân phải xỏ háng đối thủ cực nhanh. Trái bóng ngoan ngoãn chui qua khe giữa hai chân Omar đúng lúc gã trung vệ khựng lại vì lỡ đà. Phong vặn người lách qua như một cơn lốc.

Trước mặt anh chỉ còn gã khổng lồ Al-Balushi đang lao ra thu hẹp góc sút. Phong vung chân, tung đường vẩy mu ngoài xoáy vòng qua tầm vung tay của thủ môn đối phương, đồng thời hô lớn:

"Khoa, cột xa!"

Khoa băng vào như chiếc lò xo bật bung, nện đầu dũng mãnh đưa bóng găm thẳng vào góc chết. Lưới UAE rung lên, tỷ số được rút ngắn xuống 1: 2.

Khán đài VinFast nổ tung trong cơn địa chấn, giữa cơn lốc ăn mừng cuồng nhiệt, Phong lao thẳng vào khung thành, ôm xốc quả bóng ra khỏi lưới rồi cắm đầu chạy về vạch giữa sân. Lướt qua Sultan đang đứng thẫn thờ, anh phớt lờ hoàn toàn rồi quát lớn thúc giục toàn đội:

"Về vị trí mau! Làm một bàn nữa, dốc sức lên anh em!"

Sultan đứng chôn chân nhìn theo. Sự dửng dưng tuyệt đối của Phong đánh gục hoàn toàn chút kiêu hãnh cuối cùng của gã tiền vệ Tây Á. Từ phía sau phần sân nhà, đội trưởng Hữu Thành vừa chạy lên vừa đập mạnh hai tay hưởng ứng:

"Được rồi anh em ơi! Ép sân tiếp, chúng nó hoảng rồi!"

Phút 85, hệ thống phòng ngự UAE tan rã. Áp lực dồn dập từ áo đỏ khiến một hậu vệ lúng túng phá bóng vội vã ra trước vạch 16m50. Trái bóng rơi xuống đúng tầm chân Phong. Không cần khống chế, Phong vung chân phải thực hiện cú vô-lê một chạm nảy lửa. Trái bóng đi như một viên đại bác xé toạc không khí, cắm thẳng vào nóc lưới. Al-Balushi dù sở hữu sải tay dài nghìn trùng cũng chỉ biết bất lực bay người làm nền cho siêu phẩm.

Bảng điện tử nhảy vọt sang con số 2: 2.

Cả sân VinFast vỡ òa trong thứ âm thanh gầm rú rung chuyển trời đất. Phong đứng ở tâm sân, lồng ngực phập phồng, mồ hôi đầm đìa trên trán. Anh ngước lên bầu trời đêm Hà Nội, nuốt trọn luồng không khí cuồng nhiệt vào lồng ngực rồi quay người vẫy mạnh hai tay giục toàn đội tiến lên. Trận đấu vẫn chưa khép lại, và lịch sử World Cup đang ở ngay trước mắt họ.

Trọng tài cất còi bắt đầu hiệp phụ. Hai mươi hai cầu thủ trở lại vị trí, những cái vỗ vai động viên thế chỗ cho những lời chỉ đạo chiến thuật. Phong quẹt đi dòng mồ hôi chảy rát mắt, dồn toàn bộ sự chú ý vào từng nhịp di chuyển của hàng thủ đối phương. Cơn đau hay áp lực trên khán đài lúc này đã hoàn toàn lùi lại phía sau, nhường chỗ cho sự tập trung.

UAE dồn toàn lực tràn lên như thác lũ nhằm tìm kiếm bàn thắng quyết định. Khung thành của Bảo trở thành tâm điểm của cuộc oanh tạc liên tục. Sultan trở lại với sự hung hãn của kẻ không còn gì để mất, liên tục châm ngòi cho các đợt hãm thành.

Ở phút 99, Bảo đổ người ôm gọn quả đánh đầu cận thành. Đến phút 105, anh tiếp tục lao ra cản phá thành công cú dứt điểm đối mặt nguy hiểm. Mỗi pha cứu thua của Bảo lại truyền thêm sức mạnh cho các đồng đội. Phong quan sát tất cả từ xa, âm thầm giữ sức để chờ đợi một cơ hội.

Thời gian trôi về những giây cuối cùng của hiệp phụ thứ hai, đồng hồ điểm phút 120+2. Chỉ còn ba phút nữa, trận đấu sẽ bước vào loạt luân lưu may rủi.

UAE được hưởng quả phạt góc cuối cùng. Bảy cái áo trắng đứng vòng cấm của Việt Nam cho canh bạc quyết định. Al Balushi gào lớn chỉ đạo hàng công bằng tiếng Ả Rập. Bóng được treo xoáy vào cột gần. Bảo bật cao hơn tất cả, vung tay đấm bóng giải nguy dứt khoát. Trái bóng bay vọt ra khỏi vòng cấm và rơi đúng tầm chân của Phong ngay giữa phần sân nhà.

Bảo tiếp đất rồi gào lên bằng tất cả sức lực còn lại: "Phong ơi, chạy đi!"

Phong đỡ bước một ngọt lịm bằng chân không thuận, rồi bắt đầu cuộc độc hành mở tốc độ.

Sultan lao vào chặn đường với cú xoạc bóng quyết liệt. Phong kéo bóng bằng má ngoài chân phải, xoay người ngoặt bóng cực nhanh làm Sultan lỡ đà ngã sõng soài xuống mặt cỏ.

Omar dâng cao cản phá, vội vã đưa tay kéo áo nhằm truy cản. Nhưng đà lao đi của Phong quá mạnh, anh bứt thoát khỏi vòng tay đối thủ khiến Omar mất thăng bằng ngã nhào ra thảm cỏ. Trọng tài cho Việt Nam hưởng phép lợi thế.

Phía trước Phong chỉ còn gã khổng lồ Al Balushi, ngay sau anh là một tiền vệ đang lao về bọc lót.

Trong khoảnh khắc đối mặt, Phong ngoặt bóng sang chân trái. Anh thực hiện động tác giả như sắp sút căng vào góc gần khiến Al Balushi khẽ dịch chuyển trọng tâm. Ngay lập tức, Phong đảo bóng, rồi đặt trọn lòng bàn chân trái, dứt điểm hiểm hóc về góc xa.

Al Balushi khuỵu đầu gối xuống cỏ, bất lực nhìn trái bóng găm thẳng vào lưới.

Tỷ số được nâng lên 3: 2.

Cả sân vận động VinFast như nổ tung. Tiếng reo hò của hàng trăm ngàn khán giả giải tỏa sự dồn nén suốt cả trận.

Phong chạy quanh sân, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má anh. Đội trưởng Thành lao tới, ôm chầm lấy đồng đội và hét lớn:

"Mày làm được rồi! Phong ơi, mày làm được thật rồi!"

Các đồng đội ùa vào ôm chầm lấy nhau trong niềm vui vô bờ. Sau màn chia vui, Phong đứng dậy, lết về phía góc sân. Anh đứng thẳng người trước lá cờ Tổ quốc đang tung bay kiêu hãnh trên khán đài, đưa bàn tay phải lên khép sát thái dương, thực hiện tư thế chào cờ theo phong cách quân đội đầy dứt khoát và trang nghiêm. Ánh mắt anh rực sáng hướng về ngọn cờ đỏ sao vàng.

Trên màn hình của hàng triệu gia đình Việt Nam, trận đấu đã kết thúc, nhưng đất nước thì chưa ngủ. Trong trường quay ở Hà Nội, bình luận viên Anh Quân lúc này không thể lên tiếng.

Chiếc mic ở phía trước anh, hàng triệu khán giả vẫn chờ đợi lời bình luận cuối cùng, còn anh chỉ ngồi đó, hai tay đặt trên bàn, mắt dán vào màn hình đang chiếu đi chiếu lại cảnh Phong đổ sụp xuống thảm cỏ. Phía sau lưng hai người, trên tấm màn hình lớn của trường quay, pha ghi bàn quyết định được chiếu lại nhiều lần, như một đoạn phim bị mắc kẹt trong chính khoảnh khắc đẹp nhất của nó.

Một giọt nước mắt lăn xuống má Anh Quân. Người cất lời, cuối cùng, lại là Mạnh Hùng, người đồng nghiệp ngồi cạnh, suốt hiệp một vẫn còn mổ xẻ chiến thuật bằng giọng sắc sảo của một chuyên gia, giờ giọng ông run lên.

"Vàooo.. Đã vào rồi, quý vị ơi!"

Giọng ông vỡ ra, nghẹn lại giữa chừng. Ông hít một hơi gấp gáp, ngực phập phồng như thể vừa tự mình chạy hết một trăm hai mươi phút cùng các cầu thủ dưới sân.

"World Cup.. World Cup rồi! Bao nhiêu năm đào tạo trẻ, và phấn đấu cho một giấc mơ.. Cuối cùng chúng ta cũng làm được!"

Ông đưa ống tay áo quệt ngang mặt, nhưng nước mắt vẫn không ngừng chảy.

"Đội tuyển của chúng ta.. Các cậu ấy làm được rồi."

Ông quay sang Anh Quân. Người đồng nghiệp cũng đang khóc lặng lẽ, gạt nước mắt bằng mu bàn tay và mỉm cười rạng rỡ. Cả hai không nói thêm gì nữa. Máy quay vẫn chạy, đèn trường quay vẫn sáng, nhưng lần đầu tiên sau bao năm ngồi cạnh nhau sau bàn bình luận, họ để cho khán giả cả nước nhìn thấy mình xúc động mà không cần giải thích vì sao.

Cùng lúc đó, sóng truyền hình quốc gia chuyển trực tiếp về điểm cầu tại sân nhà văn hóa xã Hưng Thịnh, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An.

Chiếc xe truyền hình lưu động của đài truyền hình Việt Nam đậu ngay góc sân, các dàn đèn pha rực sáng chiếu thẳng vào màn hình LED khổng lồ được dựng giữa sân làng. Cả xóm kéo về đây đông như ngày hội. Nhóm thanh niên rạo rực trong sắc áo đỏ, vừa gõ trống liên hồi vừa tung những nắm giấy màu lên không trung. Lũ trẻ con đầu đeo băng rôn đỏ chạy nhảy tung tăng quanh các ống kính máy quay, gào to tên anh Phong đến khản cả giọng. Mấy cụ già cựu chiến binh ngồi trang nghiêm ở hàng ghế đầu, tay chống gậy, mắt đẫm lệ, liên tục chắp tay vái trời Phật khi tiếng còi chung cuộc vang lên.

Ngay khi quả bóng từ chân Phong găm thẳng vào lưới nâng tỷ số lên 3: 2, cả điểm cầu quê nhà Hưng Thịnh như một trận địa chấn. Tiếng pháo hoa tầm thấp nổ rộ trên bầu trời đêm, tiếng chiêng trống và tiếng hô vang rung chuyển cả một vùng quê nghèo.

Chú Út của Phong nhảy cẫng lên một chiếc ghế nhựa, hai tay xòe rộng hướng về màn hình LED, gào lên trong cơn say chiến thắng:

"Mấy người thấy chưa! Cháu tui đó! Tui đã nói rồi mà! Thấy cháu tui chưa!"

Hàng xóm chung quanh ôm chầm lấy nhau, người khóc, người cười, các thanh niên nhảy cẫng lên trong niềm tự hào vô bờ bến.

Nằm ở trung tâm của điểm cầu trực tiếp, Mẹ Lài ngồi ở hàng ghế danh dự dành cho gia đình. Lưng bà thẳng, hai tay ôm chặt chiếc áo đấu cũ màu đỏ đã bạc màu của Phong hồi mười bốn tuổi. Khi cả làng nổ tung xung quanh, bà Lài run run đưa chiếc áo đấu lên ngực. Nước mắt người mẹ chảy xuống hai gò má khắc khổ, thấm đẫm từng đường chỉ cũ kỹ.

Nữ phóng viên VTV túc trực tại điểm cầu, mắt cũng đỏ hoe vì xúc động, vội vã chen qua đám đông đang reo hò để tiến lại gần bà. Máy quay chĩa thẳng về phía bà Lài, đưa hình ảnh người mẹ lên màn hình của hàng triệu gia đình trên khắp cả nước.

Phóng viên nghẹn ngào chĩa micro về phía bà Lài:

"Thưa bác Lài, cả nước lúc này đang hướng về điểm cầu quê hương Hưng Thịnh, Hưng Nguyên! Ngay khoảnh khắc con trai bác ghi bàn thắng vàng đưa Việt Nam tới World Cup 2034, bác muốn nhắn gửi điều gì nhất tới Phong lúc này?"

Bà Lài nhìn vào ống kính máy quay đang phát trực tiếp. Đôi môi bà run run, giọng nói đặc sệt chất Nghệ An mộc mạc vang lên trên sóng truyền hình toàn quốc:

"Phong ơi.. Con làm được rồi con ơi! Cả làng Hưng Thịnh, cả nước đang mừng cho con đây nè! Đá xong rồi thì giữ sức khỏe con nhé!"

Bộc phát sau câu nói của bà, đám đông thanh niên xung quanh lại rống lên hò reo, lũ trẻ con đồng thanh hô to:

"Anh Phong vô địch! Anh Phong vô địch!"

Một cụ già tóc bạc phơ tiến lại, nắm chặt lấy tay bà Lài, nước mắt lưng chừng:

"Cảm ơn cô Lài! Cảm ơn cô đã sinh ra cho làng mình, cho đất nước mình một đứa con kiêu hãnh như rứa!"

Hà Nội không ngủ. Biển người áo đỏ tràn từ những con phố lớn ra đến ngõ hẻm nhỏ nhất, cờ Tổ quốc phần phật trong gió đêm, tiếng kèn, tiếng còi xe, tiếng hò reo hòa lẫn vào nhau thành một thứ âm thanh không ai muốn nó tắt. Dòng người đổ về hồ Gươm, nơi Tháp Rùa cổ kính soi bóng xuống mặt nước lấp lánh ánh đèn. Một cụ già chống gậy, mắt đã mờ nhưng vẫn cố lê ra đường, tay run run cầm lá cờ nhỏ. Một đứa trẻ ngồi trên vai cha, chưa hiểu hết ý nghĩa của đêm nay nhưng vẫn gào theo người lớn đến khản cả giọng.

Xa hơn về phía nam, Sài Gòn cũng không ngủ. Phố đi bộ Nguyễn Huệ chật cứng người, ai đó trèo lên vai bạn mình, giơ cao một tấm băng rôn viết tay còn run nét mực. Những đoàn xe máy nối đuôi nhau thành dòng sông đỏ chảy dọc bờ biển Đà Nẵng, tiếng còi xe át cả tiếng sóng. Tận dưới bến Ninh Kiều, người ta quây quần bên chiếc radio cũ, nghe đi nghe lại giọng bình luận nghẹn ngào của Mạnh Hùng rồi cùng nhau nâng chén rượu mừng một giấc mơ vừa thành sự thật.

Trên sân vận động VinFast, những phút cuối cùng của đêm huyền thoại trôi qua chầm chậm. Phần lớn trong số một trăm ba mươi lăm nghìn khán giả đã ra về, nhưng vẫn còn hàng nghìn người nán lại trên khán đài, muốn giữ lấy khoảnh khắc họ đã chờ đợi cả cuộc đời.

Đồng đội đã vào phòng thay đồ từ lâu, tiếng hát hò vẫn còn vọng ra ầm ĩ từ phía đường hầm. Nhưng trên thảm cỏ, Phong vẫn ngồi đó một mình, anh dường như chưa dám tin vào giấc mơ này. Đôi chân anh duỗi thẳng, vết bầm ở đùi giờ đã loang thành một mảng tím thẫm.

Anh ngước nhìn bầu trời đêm Hà Nội, nơi những vì sao lấp lánh trên cao. Và ở đâu đó, trên khán đài cao nhất, anh biết cha mình đang ở đó.

Phong đưa tay chạm vào chiếc băng đô "SÚT VÀO" trên cổ tay trái, đã sờn chỉ và bám đầy bụi đất mồ hôi, nhưng những đường thêu của Mẹ vẫn còn nguyên vẹn. Anh khẽ thì thầm:

"Con làm được rồi, ba ơi."

Anh ngồi thêm một lúc nữa, tận hưởng sự tĩnh lặng hiếm hoi sau một trăm hai mươi phút căng thẳng, rồi đứng dậy bước về phía đường hầm. Trước khi rời đi, anh dừng lại một giây, quay đầu nhìn lên bảng tỷ số và mỉm cười.

Rồi anh bước vào đường hầm, ánh đèn sân vận động khuất dần sau lưng. Phía trên khán đài, vẫn còn tiếng hát quốc ca lẻ tẻ, đứt quãng. Đêm nay không cần hát cho hay, chỉ cần được hát.

[HẾT]

=> Search "Hẹn Em Ngày Bình yên + Rewrite" và tìm đến danh mục truyện của mình.

=> Ghé thăm kho lưu trữ các tác phẩm của Rewrite tại Dembuon.vn

=> Chia sẻ cảm nhận của bạn về tác phẩm Ở ĐÂY
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back