- Xu
- 752,902,741
1566
7
Người ta khổ vì thương không phải cách
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.
Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng không kìm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa.
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy
Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.
Người ta khổ vì cố chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao
Không muốn chữa, không muốn lành thú độc.
Xuân Diệu
Dại Khờ là một bài thơ không chỉ nói về tình yêu mà còn nói về những sai lầm rất con người khi yêu. Xuân Diệu không kể một câu chuyện cụ thể, cũng không hướng đến một mối tình nào, mà lặng lẽ nhìn vào những vấp ngã của trái tim để rút ra những chiêm nghiệm vừa xót xa vừa sâu sắc. Đọc bài thơ, người ta dễ bắt gặp chính mình trong những lần yêu quá nhiều, hy vọng quá nhiều rồi nhận lại những tổn thương.
Điều khiến bài thơ chạm đến người đọc là sự thật thà trong cảm xúc. Có những lúc con người biết mình đang đi sai hướng nhưng vẫn bước tiếp, biết cánh cửa phía trước đã khép mà vẫn cố gắng gõ, biết tình cảm ấy không được đáp lại nhưng vẫn không thể dừng yêu. Tình yêu đôi khi không khiến con người mạnh mẽ hơn, mà lại khiến họ trở nên cố chấp, tự nguyện giữ lấy những điều làm mình đau.
Xuân Diệu không trách người phụ bạc, cũng không đổ lỗi cho số phận. Ông dành nhiều hơn sự quan tâm đến chính tâm lý của những người đang yêu. Chính sự kỳ vọng, sự lý tưởng hóa và những tưởng tượng đẹp đẽ đã khiến con người nhìn sai người, hiểu sai tình cảm và tự tạo nên những giấc mơ không có thật. Khi mọi thứ tan vỡ, điều đau nhất không phải vì mất đi người ấy, mà vì nhận ra bấy lâu nay mình đã yêu cả những điều do chính mình tưởng tượng.
Bài thơ cũng gửi gắm một thông điệp nhẹ nhàng nhưng thấm thía: yêu hết lòng là điều đáng quý, nhưng tình yêu cũng cần sự tỉnh táo. Chân thành không có nghĩa là bất chấp, hy sinh không đồng nghĩa với việc đánh mất bản thân. Có những cánh cửa càng cố bước vào càng làm mình tổn thương, và có những vết thương chỉ thực sự lành khi ta chấp nhận buông tay.
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ.
Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng không kìm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa.
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy
Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.
Người ta khổ vì cố chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao
Không muốn chữa, không muốn lành thú độc.
Xuân Diệu
Cảm nhận bài thơ Dại Khờ – Xuân Diệu
Dại Khờ là một bài thơ không chỉ nói về tình yêu mà còn nói về những sai lầm rất con người khi yêu. Xuân Diệu không kể một câu chuyện cụ thể, cũng không hướng đến một mối tình nào, mà lặng lẽ nhìn vào những vấp ngã của trái tim để rút ra những chiêm nghiệm vừa xót xa vừa sâu sắc. Đọc bài thơ, người ta dễ bắt gặp chính mình trong những lần yêu quá nhiều, hy vọng quá nhiều rồi nhận lại những tổn thương.
Điều khiến bài thơ chạm đến người đọc là sự thật thà trong cảm xúc. Có những lúc con người biết mình đang đi sai hướng nhưng vẫn bước tiếp, biết cánh cửa phía trước đã khép mà vẫn cố gắng gõ, biết tình cảm ấy không được đáp lại nhưng vẫn không thể dừng yêu. Tình yêu đôi khi không khiến con người mạnh mẽ hơn, mà lại khiến họ trở nên cố chấp, tự nguyện giữ lấy những điều làm mình đau.
Xuân Diệu không trách người phụ bạc, cũng không đổ lỗi cho số phận. Ông dành nhiều hơn sự quan tâm đến chính tâm lý của những người đang yêu. Chính sự kỳ vọng, sự lý tưởng hóa và những tưởng tượng đẹp đẽ đã khiến con người nhìn sai người, hiểu sai tình cảm và tự tạo nên những giấc mơ không có thật. Khi mọi thứ tan vỡ, điều đau nhất không phải vì mất đi người ấy, mà vì nhận ra bấy lâu nay mình đã yêu cả những điều do chính mình tưởng tượng.
Bài thơ cũng gửi gắm một thông điệp nhẹ nhàng nhưng thấm thía: yêu hết lòng là điều đáng quý, nhưng tình yêu cũng cần sự tỉnh táo. Chân thành không có nghĩa là bất chấp, hy sinh không đồng nghĩa với việc đánh mất bản thân. Có những cánh cửa càng cố bước vào càng làm mình tổn thương, và có những vết thương chỉ thực sự lành khi ta chấp nhận buông tay.
Chỉnh sửa cuối:
