- Xu
- 752,900,401
3085
16
Khi mẹ vắng nhà
Khi mẹ vắng nhà, em luộc khoai
Khi mẹ vắng nhà, em cùng chị giã gạo
Khi mẹ vắng nhà, em thổi cơm
Khi mẹ vắng nhà, em nhổ cỏ vườn
Khi mẹ vắng nhà, em quét sân và quét cổng.
Sớm mẹ về, thấy khoai đã chín
Buổi mẹ về, gạo đã trắng tinh
Trưa mẹ về, cơm dẻo và ngon
Chiều mẹ về, cỏ đã quang vườn
Tối mẹ về, cổng nhà sạch sẽ.
Mẹ bảo em: Dạo này ngoan thế!
Không, mẹ ơi! Con đã ngoan đâu!
Áo mẹ mưa bạc màu
Đầu mẹ nắng cháy tóc
Mẹ ngày đêm khó nhọc
Con chưa ngoan, chưa ngoan!
Trần Đăng Khoa
Cảm nhận bài thơ Khi Mẹ Vắng Nhà
Bài thơ mang đến một cảm giác rất ấm áp và xúc động. Qua những công việc nhỏ trong gia đình, hình ảnh một đứa trẻ đang dần lớn lên hiện ra thật tự nhiên. Không còn chỉ biết nhận sự chăm sóc của mẹ, em đã biết san sẻ những việc hằng ngày bằng tất cả sự cố gắng và yêu thương.
Điều khiến bài thơ chạm đến trái tim người đọc không phải là những việc em làm lớn lao, mà là tấm lòng của em dành cho mẹ. Em không coi việc giúp mẹ là điều đáng để được khen ngợi, bởi trong suy nghĩ hồn nhiên của mình, những vất vả mẹ đã trải qua còn nhiều hơn thế. Chính sự ngây thơ ấy lại làm nổi bật lòng hiếu thảo và sự biết ơn sâu sắc của một đứa con.
Khổ thơ cuối là phần xúc động nhất. Chỉ vài hình ảnh giản dị về chiếc áo bạc màu và mái tóc cháy nắng cũng đủ gợi lên biết bao nhọc nhằn của người mẹ. Lời nhận mình "chưa ngoan" không phải vì em chưa biết giúp việc, mà vì em hiểu rằng mình vẫn chưa thể đền đáp được những hy sinh lặng lẽ của mẹ.
Bài thơ nhắc mỗi người biết yêu thương, quan tâm và sẻ chia với cha mẹ từ những điều nhỏ nhất. Bởi đôi khi, niềm hạnh phúc của mẹ chỉ đơn giản là nhìn thấy con mình ngày một trưởng thành và biết nghĩ cho gia đình.
Chỉnh sửa cuối:
