23 ❤︎ Bài viết: 15 Tìm chủ đề
1356 6
CHÚNG TA THẬT RA ĐÃ CHẾT TỪ BAO GIỜ?

22 tuổi, bạn tốt nghiệp đại học, vì chuyên ngành của bạn không dễ tìm việc, mấy năm đầu bạn phải chạy xe ôm, giao hàng nhanh.

24 tuổi, bạn tìm được việc làm, công việc tiền lương cũng không cao, còn thường xuyên phải tăng ca đến tận đêm khuya.

30 tuổi, bạn kết hôn, đối tượng do bà mối giới thiệu, cha mẹ hỏi bạn có thích cô gái ấy không, bạn gật đại: "Thích ạ."

33 tuổi, sức khỏe bạn càng ngày càng kém đi, tăng ca càng ngày càng ít, tốc độ thăng tiến cũng càng ngày càng chậm. Cô vợ được thiên hạ ban cho kia nói với bạn: "Con gái mình sắp lên mẫu giáo, song ngữ một tháng 6 triệu." Bạn nhíu mày, cô ấy không chịu được nữa, "con anh Lộc, một tháng 12 triệu kìa!" "anh đã như vậy, anh muốn con anh cũng thất bại sao?" bạn im lặng, trở về phòng đưa vợ 12 triệu, tiền ấy bạn tính sinh nhật tự thưởng cho mình bộ máy tính mới.

36 tuổi, con vào lớp 1. Thầy nói năm lớp một rất quan trọng, bạn cười nói, vâng vâng vâng, xin thầy quan tâm cháu dùm em, thầy thấy bạn chưa hiểu, chỉ cho bạn đường sáng: "Phụ đạo một tháng khoảng. V.. v." năm lớp sáu, cô nói cấp hai rất quan trọng, bạn cười nói: "Vâng vâng vâng, em đang tính lên đóng tiền học thêm cho cháu."

Có một ngày về đến nhà, con bé nói với bạn: "Ba, con muốn học piano".

Dù bạn không còn phân vân nữa, câu "ba hiện tại mua không nổi" những tháng năm này bạn đã nói nhiều, nhưng lần này vẫn không thể nói nên lời.

Cũng may con gái tương đối hiểu chuyện, bé nói: "Không sao đâu ba, không được thì con học guitar cũng tốt." Bạn nhìn con gái ngoan, thấy vui vui trong lòng.

46 tuổi, con gái học phổ thông ở một trường không tồi lắm.

Một ngày nọ, bạn đang họp, nhận được điện thoại của giáo viên, trong điện thoại nói con bạn đánh nhau ở trường, mời phụ huynh lên trường giải quyết. Bạn rụt rè xin cấp trên kém hơn bạn 5 tuổi cho nghỉ, tới trường lại bị thầy dạy dỗ một trận, "anh làm phụ huynh mà không biết dạy con", bạn cười cười, vâng vâng vâng.

49 tuổi, con gái lên đại học.

Chuyên môn con học, bạn nhìn vào chẳng hiểu gì. Bạn chỉ biết là công việc chắc chắn không dễ tìm, mà học phí lại cực cao.

Một đêm nọ, bạn say khướt, về nói chuyện với con. Bạn nói những lời mà bạn từng rất ghét, "phải vì công việc sau này mà nghĩ, chọn nghề nào hot, đừng làm theo ý con nữa."

Bạn và con từ nói chuyện thành cãi lộn. Bạn phát hiện bạn già rồi, không cãi lại con gái nữa. Bạn nói không lại con bé, chỉ có thể hét: "Tao là ba của mày đó!"

Con bé nhìn bạn, biết có tranh luận thế nào cũng vô ích, bạn không muốn nghe nữa. Khi con bé về phòng, bạn nghe vọng lại một câu: "Con không muốn sống giống như ba."

Bạn không biết sao lại ngồi khóc, 50 tuổi đầu ngồi khóc.

Chắc là do rượu cay quá, có phải không?

Chắc là do rượu cay quá rồi.

55 tuổi, con gái đi làm, dường như đã cảm thông với bạn một chút. 56 tuổi, con gái kết hôn.

Bạn hỏi con có thích cậu trai kia không. Con bé quả quyết: "Thích ạ." Bạn rất vui mừng.

60 tuổi, vất vả cả một đời, bạn muốn đi du lịch một chút.

Nửa kia đã bên bạn 30 năm qua, nhưng bạn vẫn thế thích cô ấy hay không cũng không rõ.

Bạn và cô ấy bắt đầu tính đường đi du lịch. Đã nhiều năm như vậy, cả hai vẫn bất đồng, vẫn cãi nhau. Rồi đâu cũng vào đấy, tất cả đã chuẩn bị xong, thì con gái nói: "Ba má, chúng con bận rộn quá, giúp chúng con trông con nha?". Bạn rút vé máy bay, lại về như 30 năm trước.

70 tuổi, con của con gái cũng đã khá lớn, không cần mỗi ngày trông nom nữa. Bạn quyết định nói: "Nhất định phải đi chơi một chuyến." Thế nhưng cây gậy trong tay chỉ có thể giúp bạn đi xuống vườn hoa dưới lầu mà thôi.

73 tuổi, bạn nằm trên giường bệnh viện, tỉnh lại sau hôn mê, xung quanh đầy người, bạn mơ mơ màng màng trông thấy bác sĩ lắc đầu, người chung quanh thần sắc trang nghiêm.

Bạn nhận ra, bạn sắp chết rồi.

Bạn không có chút sợ hãi.

Bạn đột nhiên tự hỏi,

Ta thực ra đã chết từ lúc nào?

Bạn nhớ đến hôn lễ năm 30 tuổi,

Hóa ra, lúc đó, bạn đã chết rồi.

Trước lúc lâm chung 3 giây, 73 năm cuộc đời bạn tua ngược lại về trước, 1 giây, 2 giây trôi qua, mặt bạn không chút cảm xúc.

Giây thứ 3, bạn đột nhiên cười.

Đó là năm 15 tuổi, bạn trông thấy một cậu bé đang ngậm một ổ bánh mì, đeo cặp đi theo một đám học sinh khác. Cậu bé ấy đi qua ban công cô bé nhà bên, hướng mắt nhìn về phía cửa sổ.

Đó là cô bé mà bạn thầm thương năm 15 tuổi,

Bạn nghĩ không ra nàng trông như thế nào, bạn cố gắng nhớ lại.

3 giây trôi qua, người bên cạnh đột nhiên gào khóc, bạn rơi vào màn đêm không hay biết gì nữa.

Nguồn: Weibo Vietnam.
 
101 ❤︎ Bài viết: 173 Tìm chủ đề
Chợt nhớ đến câu nói: "Có những người đã chết ở tuổi 25 nhưng mãi đến 75 tuổi, họ mới được chôn. Lại có những người khác, đã chết ở tuổi 29 nhưng 30 tuổi họ lại được sinh ra."

Ai trong chúng ta cũng có một lần sống với những ước mơ rực rỡ. Tuổi trẻ là những ngày tháng trái tim luôn nóng hổi bởi khát vọng chinh phục, bởi niềm tin rằng mình có thể làm được những điều lớn lao. Thế nhưng, dòng đời không phải lúc nào cũng bằng phẳng. Có người sau vài lần vấp ngã đã chọn từ bỏ. Có người vì áp lực cơm áo gạo tiền mà dần đánh mất những điều mình từng yêu thích. Có người sống qua ngày trong một công việc không còn cảm hứng, một cuộc đời không còn mục tiêu, một tâm hồn không còn rung động trước những điều đẹp đẽ.

Họ vẫn thức dậy mỗi sáng, vẫn đi làm, vẫn ăn uống, trò chuyện và sinh hoạt như bao người khác. Nhưng sâu bên trong, ngọn lửa đã tắt từ lâu. Họ không còn dám mơ, không còn dám thay đổi, cũng chẳng còn tin rằng cuộc đời mình có thể khác đi. Một cái chết không có tang lễ, không nước mắt, nhưng âm thầm và đau đớn hơn rất nhiều. Đó là sự kết thúc của một đời sống tinh thần, nơi khát vọng bị thay thế bởi sự cam chịu, niềm tin bị lấn át bởi hoài nghi và bản ngã bị hòa tan trong sự tầm thường.

Điều đáng sợ nhất trong cuộc sống không phải là một ngày nào đó chúng ta sẽ già đi hay mất đi. Điều đáng sợ nhất là sống hàng chục năm nhưng chưa từng thực sự sống. Nhiều người dành cả đời để tồn tại mà quên mất rằng cuộc sống vốn được tạo ra để trải nghiệm, để yêu thương, để cống hiến và để trưởng thành. Họ giống như những chiếc lá đã lìa cành nhưng vẫn chưa kịp rơi xuống đất.

Nhưng câu nói không chỉ mang màu sắc buồn bã. Nửa sau của nó mở ra một tia sáng đầy hy vọng: "Có những người đã chết ở tuổi 29 nhưng 30 tuổi họ lại được sinh ra."

Cuộc đời luôn kỳ diệu ở chỗ con người có khả năng bắt đầu lại. Có những người từng rơi xuống tận cùng của thất bại, từng mất phương hướng, từng nghĩ rằng mọi thứ đã kết thúc. Nhưng rồi một ngày nào đó, họ tìm thấy một lý do để sống tiếp. Có thể đó là một cuốn sách, một cuộc gặp gỡ, một biến cố hay đơn giản chỉ là khoảnh khắc họ nhận ra mình không muốn sống mãi trong sự tầm thường và tiếc nuối.

Sự "sinh ra" ấy không phải là tiếng khóc chào đời của một đứa trẻ, mà là khoảnh khắc tâm hồn được đánh thức. Đó là lúc con người dám từ bỏ con người cũ kỹ, yếu đuối để bước sang một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình. Từ giây phút ấy, cuộc sống mới thực sự bắt đầu.

Có những người tìm thấy đam mê ở tuổi 40. Có người khởi nghiệp ở tuổi 50. Có người sau bao năm lạc lối mới học cách yêu thương bản thân và sống đúng với những điều mình mong muốn. Họ chứng minh rằng không bao giờ là quá muộn để thay đổi. Chỉ cần trái tim còn biết rung động, còn biết khao khát và còn đủ can đảm để bước tiếp, con người vẫn có thể được "sinh ra" thêm nhiều lần nữa trong cuộc đời.

Câu nói khiến tôi nhận ra rằng giá trị của đời người không được đo bằng số năm tồn tại mà được đo bằng những năm tháng thực sự được sống. Sống không chỉ là thở. Sống là khi ta còn biết ước mơ, còn dám hành động, còn yêu thương và còn không ngừng hoàn thiện bản thân. Một cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa vẫn đáng quý hơn rất nhiều so với một cuộc đời dài nhưng vô hồn.

Mỗi chúng ta chỉ có một lần hiện diện trên thế gian này. Vì vậy, đừng để tuổi trẻ chết đi trong sự sợ hãi, đừng để những năm tháng đẹp nhất trôi qua trong sự thờ ơ và bằng lòng với hiện tại. Nếu hôm nay bạn cảm thấy mình đang lạc hướng, đang mệt mỏi hay đang sống một cuộc đời không phải của mình, hãy nhớ rằng ngày mai vẫn có thể là ngày bạn được "sinh ra" một lần nữa.

Bởi lẽ, điều kỳ diệu nhất của con người không phải là sống bao lâu, mà là luôn có khả năng bắt đầu lại để sống một cuộc đời ý nghĩa hơn.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back