11 ❤︎ Bài viết: 10 Tìm chủ đề
38 0
55332454460_84a8c5887b_o.png


Có những giai đoạn trong cuộc đời mà số phận dường như không muốn thử thách chúng ta từng điều một. Nó chọn cách dồn tất cả lại, ném xuống cùng một lúc, như thể muốn xem con người ta có thể chịu đựng được bao nhiêu trước khi gục ngã.

Đó là khi bước chân về đến nhà sau một ngày dài kiệt sức, thay vì được nghỉ ngơi, chúng ta lại bước vào giữa một cơn cãi vã đang bùng lên giữa cha và mẹ. Những tiếng nói to, những câu nói lạnh như dao, những cánh cửa đóng sầm. Rồi ngày qua ngày, chứng kiến cuộc hôn nhân từng là nền tảng vững chắc nhất của mình dần vỡ vụn, không phải vỡ đột ngột mà vỡ từ từ, đau hơn nhiều so với vỡ một lần.

Đó là khi gia đình rơi vào vòng xoáy nợ nần, khi từng khoản chi phí nhỏ cũng trở thành nỗi lo không thể giải quyết, khi nghe thấy những cuộc điện thoại đòi nợ và thấy cha mẹ già đi rất nhanh trong một khoảng thời gian rất ngắn.

Đó là khi người mà chúng ta tin tưởng nhất, người mà chúng ta tưởng sẽ ở lại dù trời sụp, lại chọn quay lưng đi đúng lúc chúng ta cần họ nhất. Không phải kẻ thù rời bỏ, mà là người thân, là bạn bè, là người yêu thương. Và cái đau của sự phản bội từ những người gần gũi nhất là thứ đau không tên được, không giải thích được, chỉ nằm đó trong lồng ngực và nhói lên mỗi khi đêm về.

Đó là khi công việc liên tiếp bế tắc, khi nỗ lực bao nhiêu cũng không đủ, khi những bất công cứ chồng chất lên nhau và chúng ta bắt đầu nghi ngờ liệu mình có đang đi sai hướng hay thế giới này đang không công bằng với mình, hay cả hai.

Đó là khi trong nhà có người dùng lời nói như vũ khí, những lời chỉ trích, những câu phủ nhận, những so sánh cứa vào lòng tự trọng ngày qua ngày cho đến khi chúng ta không còn nhận ra giọng nói bên trong đầu mình là của chính mình hay của người đã tổn thương mình.

Khi tất cả những điều đó xảy ra cùng một lúc, con người ta dễ dàng rơi vào một trạng thái mà không có từ ngữ nào mô tả chính xác được. Không hẳn là buồn. Không hẳn là tức giận. Mà là một thứ gì đó nặng hơn, mờ hơn, giống như đang đứng dưới nước và nhìn lên bề mặt thấy ánh sáng nhưng không đủ sức bơi lên.

Và trong khoảnh khắc đó, câu hỏi cứ vang lên trong đầu: Mình phải làm gì để sống sót qua tất cả những điều này?

Trước hết, hãy cho phép bản thân được sụp đổ:

55332247269_95696b5685_o.png


Điều đầu tiên và quan trọng nhất mà chúng ta cần làm không phải là đứng dậy ngay. Không phải là lạc quan ngay. Không phải là tìm giải pháp ngay.

Điều đầu tiên là cho phép bản thân được không ổn.

Xã hội đã dạy chúng ta rất nhiều về sự mạnh mẽ. Dạy rằng khóc là yếu đuối, rằng gục ngã là thất bại, rằng phải đứng thẳng dù lòng đang tan nát. Và thế là nhiều người trong chúng ta học cách mặc giáp từ rất sớm, học cách nén lại mọi thứ bên trong và trình diễn sự ổn định bên ngoài, dù bên trong đang là một cơn bão không có điểm cuối.

Nhưng cái gánh nặng đè xuống khi chúng ta đang trải qua quá nhiều thứ cùng một lúc không phải là thứ có thể nén mãi. Nén lại chỉ là cách dời cơn nổ sang một thời điểm khác, và thường thì khi nổ ra ở thời điểm đó, nó còn dữ dội hơn nhiều.

Hãy khóc nếu cần khóc. Không phải khóc một chút rồi tự nhắc mình thôi đi. Mà khóc thật sự, để nước mắt chảy ra hết phần đang cần chảy. Hãy nói ra, dù chỉ nói một mình trong phòng, rằng hôm nay mình đang rất mệt, rằng mình đang rất đau, rằng mình không biết mình còn chịu được bao lâu nữa.

Sự dũng cảm đầu tiên không phải là đối đầu với nghịch cảnh. Sự dũng cảm đầu tiên là dũng cảm thừa nhận với chính mình rằng hôm nay, mình không ổn một chút nào cả.

Và điều đó hoàn toàn được phép.

Hãy thu hẹp tầm nhìn lại, chỉ sống qua từng ngày:

55332031206_df994de6c3_o.png


Khi thế giới xung quanh đang hỗn loạn, bản năng đầu tiên của con người thường là cố gắng giải quyết tất cả mọi thứ cùng một lúc. Cố tìm cách hàn gắn cuộc hôn nhân của cha mẹ. Cố tính toán xem làm thế nào để trả hết đống nợ. Cố hiểu tại sao người kia lại rời bỏ. Cố vạch ra kế hoạch cho tương lai khi hiện tại đang không còn nền tảng nào cả.

Và chính cái cố gắng ôm tất cả đó mới là thứ nhấn chìm chúng ta.

Bởi vì có những thứ không thuộc về chúng ta để giải quyết. Cuộc hôn nhân của cha mẹ là câu chuyện của hai người lớn, không phải của chúng ta dù chúng ta bị ảnh hưởng sâu sắc bởi nó. Khoản nợ của gia đình cần được tháo gỡ từng bước nhỏ trong nhiều tháng nhiều năm, không thể giải quyết trong một đêm mất ngủ. Quyết định của người đã quay lưng là của họ, không phải thứ chúng ta có thể kiểm soát dù ta muốn đến đâu.

Khi tất cả mọi thứ đang quá lớn và quá nặng, hãy học cách phân chia rõ ràng: Đâu là việc của người khác? Đâu là việc của trời đất, của những thứ nằm ngoài tầm tay? Và đâu là phần việc nhỏ bé duy nhất mà chúng ta thực sự có thể làm ngay lúc này?

Những thứ thuộc về người khác và thuộc về trời đất, hãy tạm buông xuống. Không phải buông vĩnh viễn, không phải thờ ơ, mà chỉ là đặt xuống trong lúc này để hai tay còn sức cầm lấy phần việc của chính mình.

Phần việc của chúng ta lúc đang ở dưới đáy sâu nhất đôi khi chỉ đơn giản là: Sống sót qua ngày hôm nay. Ăn một bữa cơm. Uống đủ nước. Ngủ được vài tiếng. Thở đều.

Nghe có vẻ quá nhỏ. Nhưng khi đang ở trong giông bão thật sự, những điều nhỏ đó chính là những điều lớn lao nhất mà chúng ta có thể làm. Và làm được những điều đó nghĩa là chúng ta vẫn đang đứng. Dù chỉ đứng bằng hai đầu gối run rẩy, thì vẫn là đứng.

Đừng nghĩ đến tháng sau. Đừng lo cho năm tới. Chỉ cần hỏi bản thân: Giờ này, mình cần làm gì để qua được giờ tiếp theo?

Hoàn cảnh tồi tệ không phải là bản chất của chúng ta:

Có một điều mà giông bão hay làm với con người ta, một điều tinh vi và nguy hiểm hơn tất cả những tổn hại vật chất mà nó gây ra: Nó khiến chúng ta bắt đầu tin rằng những điều tồi tệ đang xảy ra là bằng chứng về giá trị của mình.

Cha mẹ ly hôn, và đứa con bắt đầu tự hỏi có phải vì mình không đủ ngoan, không đủ giỏi, không đủ để họ ở lại vì nhau. Gia đình vỡ nợ, và người trong gia đình bắt đầu mang trong lòng một thứ xấu hổ mơ hồ như thể sự nghèo khó là thứ gì đó cần che giấu, là thứ nói lên điều gì đó về phẩm giá của mình. Người yêu rời bỏ, và chúng ta bắt đầu tự hỏi có phải mình không đủ tốt, không đủ đáng yêu, không đủ để người ta ở lại.

Và những câu hỏi đó, dù hoàn toàn có thể hiểu được, lại là những thứ đang làm hại chúng ta theo một cách rất thầm lặng.

Bởi vì không có điều nào trong số những chuyện đang xảy ra nói lên điều gì về giá trị cốt lõi của chúng ta như một con người.

Cha mẹ ly hôn là quyết định của hai người lớn với câu chuyện của riêng họ, không phải bằng chứng về sự không xứng đáng của con cái. Gia đình nợ nần là hoàn cảnh kinh tế, không phải thước đo phẩm giá. Người ta rời bỏ vì rất nhiều lý do phức tạp liên quan đến bản thân họ, không phải vì chúng ta thiếu giá trị. Công việc bế tắc là một giai đoạn trong sự nghiệp, không phải kết luận về năng lực của một đời người.

Những biến cố đó là những sự kiện xảy ra xung quanh cuộc đời chúng ta. Chúng không phải là chúng ta.

Chúng ta vẫn là một cá thể độc lập, hoàn chỉnh, có quyền được tồn tại và được hạnh phúc dù hoàn cảnh bên ngoài đang trông như thế nào. Điều đó không thay đổi dù bao nhiêu cơn giông đi qua.

Tách bản thân ra khỏi những tiếng nói đã tổn thương mình:

55331101602_12d7a14eb8_o.png


Có một vết thương đặc biệt khó lành, đó là vết thương đến từ những người trong gia đình, những người đáng lẽ phải là nơi an toàn nhất nhưng lại trở thành nguồn gốc của nỗi đau.

Khi lớn lên trong một môi trường mà lời nói được dùng như vũ khí, khi ngày nào cũng nghe những câu phủ nhận, những so sánh, những lời chỉ trích không có điểm dừng, con người ta dần dần hấp thụ những giọng nói đó vào bên trong và bắt đầu nghĩ rằng đó là sự thật về bản thân mình.

Nhưng những điều người khác nói về chúng ta, dù người đó là cha mẹ hay người thân hay bất kỳ ai, không tự động trở thành sự thật chỉ vì họ nói ra. Lời nói phản ánh trạng thái nội tâm và giới hạn của người nói nhiều hơn là sự thật về người nghe.

Học cách tách bản thân ra khỏi những tiếng nói đã gây tổn thương không phải là việc có thể làm ngay trong một ngày. Đó là một quá trình dài và đòi hỏi sự kiên nhẫn với chính mình. Nhưng bước đầu tiên, và đó là bước quan trọng nhất, là bắt đầu nhận ra rằng giọng nói chỉ trích đang vang lên trong đầu mình không phải là tiếng nói của sự thật. Nó là tiếng vang của những điều người khác từng nói, và chúng ta có quyền không tiếp tục tin vào nó.

Những ai đang trong hoàn cảnh đó xứng đáng được nghe một câu mà có thể chưa ai nói với họ: Những điều tệ mà người ta nói về bạn không phải là bạn. Bạn nhiều hơn thế rất nhiều.

Neo giữ mình vào những điều nhỏ bé còn dịu dàng:

Khi đang ở dưới đáy, khi tất cả mọi thứ đang quá nặng nề, không phải lúc nào chúng ta cũng có thể tìm được những lý do lớn lao để tiếp tục. Và điều đó không sao. Bởi vì đôi khi, không cần những lý do lớn lao. Đôi khi, chỉ cần một điều nhỏ thôi cũng đủ để neo mình lại qua một ngày nữa.

Đó có thể là mùi cơm nấu từ bếp nhà ai đó bay qua cửa sổ lúc chiều tối, gợi lên một cảm giác ấm áp mơ hồ của điều gì đó bình thường và thực. Đó có thể là một bài nhạc cũ bỗng dưng vang lên lúc nửa đêm và nhắc nhở rằng người viết ra nó cũng đã từng đau đớn và vẫn tìm được cách chuyển đổi nỗi đau thành điều gì đó đẹp. Đó có thể là một chú mèo nhỏ cuộn tròn bên cạnh, không hỏi han gì, chỉ ở đó và ấm áp. Đó có thể là một người bạn gửi tin nhắn hỏi thăm mà không cần biết câu trả lời là gì, chỉ muốn nói rằng họ nhớ đến mình.

Những điều nhỏ bé đó không giải quyết được vấn đề. Chúng không trả nợ thay, không hàn gắn được cuộc hôn nhân đã vỡ, không kéo người đã rời đi trở lại. Nhưng chúng làm được điều quan trọng hơn trong lúc này: Chúng nhắc nhở chúng ta rằng thế giới này vẫn còn chứa đựng những điều dịu dàng, và dịu dàng đó vẫn đang dành cho chúng ta dù hoàn cảnh có đang trông như thế nào.

Hãy bám vào những neo giữ nhỏ bé đó. Không cần giải thích tại sao chúng quan trọng. Chỉ cần biết rằng chúng đang giữ mình lại, và điều đó là đủ.

Khi nào thì nên tìm thêm sự hỗ trợ?

Có những khoảnh khắc mà nỗi đau vượt quá những gì một người có thể tự mình xử lý, và đó là lúc việc tìm đến sự hỗ trợ từ bên ngoài không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối mà là dấu hiệu của sự khôn ngoan và tự yêu thương bản thân.

Nếu những gánh nặng đang đè xuống đến mức cảm thấy không còn muốn tiếp tục, hoặc cảm thấy không thể chức năng được trong cuộc sống hằng ngày, hãy nói chuyện với ai đó, dù chỉ là một người bạn đáng tin cậy, một người thân có thể lắng nghe, hoặc một chuyên gia tâm lý. Tìm kiếm sự giúp đỡ không có nghĩa là thừa nhận thất bại. Nó có nghĩa là chúng ta đủ trưởng thành để nhận ra giới hạn của bản thân và đủ can đảm để đặt chúng xuống trước mặt người khác.

Không ai được sinh ra để tự mình gánh tất cả mọi thứ. Chúng ta không được thiết kế để sống một mình với những cơn giông nặng nề nhất. Và việc chìa tay ra và để người khác nắm lấy là một trong những điều dũng cảm nhất mà một người có thể làm.

Lời gửi đến những ai đang ở dưới đáy sâu nhất:

55332033111_4df9a14d7c_o.png


Nếu ai đó đang đọc những dòng này trong đêm muộn, đang một mình với một trái tim nặng trĩu và không biết ngày mai sẽ như thế nào, hãy biết rằng bài viết này được viết ra để ngồi xuống bên cạnh người đó.

Không ai có thể biết chính xác câu chuyện của người đang đọc này. Không ai biết giông bão nào đang xảy ra trong cuộc đời của họ lúc này. Nhưng điều có thể nói chắc là: Việc vẫn đang ở đây, vẫn đang tìm kiếm điều gì đó để bám vào, vẫn đang đọc đến những dòng chữ này, đã là một hành động của sức mạnh rồi. Dù cảm giác lúc này không giống sức mạnh chút nào.

Chúng ta không cần phải ổn ngay lúc này. Không cần phải có câu trả lời cho tất cả mọi thứ. Không cần phải đứng thẳng khi lòng đang chưa sẵn sàng.

Chỉ cần qua được đêm nay. Chỉ cần thở đến sáng mai.

Và sáng mai, nếu vẫn chưa ổn, thì chỉ cần thở đến trưa.

Từng bước một. Từng hơi thở một. Từng ngày một.

Giông bão rồi sẽ qua. Không phải vì cuộc đời hứa hẹn điều đó, mà vì không có cơn giông nào kéo dài mãi mãi. Và những người vẫn đang đứng đây sau tất cả những gì họ đã trải qua, họ xứng đáng được chứng kiến bầu trời sau cơn mưa hơn bất kỳ ai.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back