Tối hôm sau, Âu Dương Lãnh Nguyệt thong dong rảo bước trên đoạn đường cỏ mát rượi. Bỗng phía trước, cô thấy một cánh chim trắng rực lửa phát sáng.
Âu Dương Lãnh Nguyệt dịch chuyển tức thời, ngay lập tức xuất hiện tới nơi có cánh chim đó.
"Tức Soãn Khuynh, cậu..."
Âu Dương Lãnh Nguyệt tròn mắt ngạc nhiên khi thấy cánh tay trái của Soãn Khuynh biến thành cánh chim to lớn.
Tức Soãn Khuynh thấy có người tới, anh giật thót cố thu cánh chim lại nhưng không thể làm được. Mồ hôi chảy thành dòng, khuôn mặt nhăn nhó khổ sở.
"Cô... Cô là ai, tại sao cô lại xuất hiện ở đây?"
Âu Dương Lãnh Nguyệt nheo mắt nhìn, cô tạm thời chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Cậu là yêu thú?"
Trong lúc Âu Dương Lãnh Nguyệt khoanh tay trước ngực, đang hoài nghi nhân sinh thì Phong Giản Triệt bất ngờ lao đến như một cơn gió.
"Bình tĩnh, hít thở đều."
Phong Giản Triệt đứng đối diện Tức Soãn Khuynh, anh nghiêm túc dặn dò hắn. Sau đó, anh điểm huyệt trên vai hắn.
"Phong hóa phù."
Phong Giản Triệt động khí chuẩn bị trích máu vẽ phù.
Âu Dương Lãnh Nguyệt vội vàng với tay ra kéo hắn lại ngăn cản.
"Anh không cần mạng à, anh đang bị thương nặng đấy."
Giọng Giản Triệt rất sắc.
"Không làm vậy thì cậu ta sẽ chết."
Âu Dương Lãnh Nguyệt nhắm nghiền mắt lại. Rõ ràng cô không muốn quản, nhưng cuối cùng vẫn xen vào.
"Đúng là phiền phức thật."
Âu Dương Lãnh Nguyệt cắn ngón tay lấy máu rồi chỉ tay về phía Soãn Khuynh, một phù lôi bay ra nhập vào hắn. Ngay lập tức tay cậu ta trở về bình thường, trông bề ngoài cũng tỉnh táo hẳn.
Âu Dương Lãnh Nguyệt vắt chéo tay sau lưng.
Tức Soãn Khuynh lau mồ hôi trên trán, anh ngước mắt nhìn Phong Giản Triệt.
"Anh Phong, cô ấy là ai vậy?"
Phong Giản Triệt mở miệng tính trả lời thì bị Âu Dương Lãnh Nguyệt giành trước.
"Tôi là y sư, được anh ta mời về."
Thấy Phong Giản Triệt gật đầu, Tức Soãn Khuynh mới thả lỏng cảnh giác.
"Cậu về phòng nghỉ ngơi đi, tôi sẽ nói chuyện với cô ấy."
Tức Soãn Khuynh gật đầu nghe lời Phong Giản Triệt. Anh chầm chậm rời đi.
Âu Dương Lãnh Nguyệt chậc lưỡi phàn nàn.
"Nói thử tôi nghe xem, đây là chuyện gì?"
Phong Giản Triệt thở dài một hơi, giọng trầm ấm phân trần.
"Như cô thấy đó, cậu ấy chính là Ưng Hoàng. Trước đây bị Độc Hạc diệt tộc, cậu ta cũng trúng độc. Tôi cũng không biết là độc gì."
Âu Dương Lãnh Nguyệt bóp trán thờ ơ.
"Cậu ta không phải trúng độc."
"Vậy cậu ấy bị như vậy, không phải trúng độc thì là gì?" Phong Giản Triệt lo lắng.
"Thì còn sao nữa, cậu ta là đang thức tỉnh huyết mạch. Chỉ là cơ thể quá yếu nên không trụ được mà thất bại thôi."
Âu Dương Lãnh Nguyệt càng nói càng tỏ vẻ phiền hà. Nhưng bất chợt nhớ ra gì đó, cô đặt tay lên vai Phong Giản Triệt rồi thở dài một hơi.
"Ngoài anh ra thì bọn họ quá yếu. Trong khi Độc Hạc mạnh thế nào anh cũng thấy rồi đó."
"Cô muốn nói gì?"
"Từ bỏ đi, anh không thể ngăn cản Độc Hạc. Bốn người bọn họ cũng vậy, quá yếu."
Phong Giản Triệt run vai trong tức giận.
"Cô biết gì về họ mà nói như vậy chứ."
Âu Dương Lãnh Nguyệt nghiến răng cạn lời, cô phất mạnh tay áo. Cô cứ nhìn Giản Triệt đang tức giận rồi lại nhìn đi nơi khác. Cuối cùng chính cô lại đấu dịu, quay người biến mất.
Chỉ trong phút chốc, mọi thứ xảy ra quá nhanh, Phong Giản Triệt mệt mỏi ngồi thẳng xuống đám cỏ. Một chút nghèn nghẹn trong cổ họng bây giờ bỗng hóa thành nguồn thác lớn.
Phong Giản Triệt rơi nước mắt.
"Tôi biết chứ... nhưng mà... tôi..."
Phong Giản Triệt ngồi đó khóc thật lâu. Chính anh cũng mệt mỏi rất nhiều rồi.
...
Trời sáng, mặt trời rọi ánh nắng vàng nhạt xuống khu vườn xanh tươi. Phong Giản Triệt ủ rũ trở về phủ điện Phong Dã.
Cách phủ điện không xa bỗng mọc lên một ngôi nhà gỗ sang trọng, đẹp thoáng, xung quanh cây cỏ bao trùm. Phong Giản Triệt lấy làm lạ bèn bước vào xem sao. Anh thấy Âu Dương Lãnh Nguyệt mắc võng nằm trong sân.
Vẫn là cái võng dây được vẽ bằng phù, nó vẫn được treo bởi hai cây đào to lớn. Và vẫn là cô ấy, vẫn là Âu Dương Lãnh Nguyệt.
"Cô chưa rời đi sao... Tôi tưởng cô đã rời đi rồi."
Âu Dương Lãnh Nguyệt vẫn nằm trên võng.
"Đi đâu? Tại sao phải đi?"
Phong Giản Triệt lúng túng, tay trái cấu véo ngón trỏ phải.
"Tôi hôm qua có hơi lớn tiếng với cô, tôi nghĩ cô sẽ bỏ đi."
Âu Dương Lãnh Nguyệt cười trừ.
"Tôi không nhỏ nhen vậy đâu."
Âu Dương Lãnh Nguyệt vẽ một phù trong không trung. Sau khi thi triển phù liền biến ra một bộ bàn ghế đá cẩm thạch có viền vân lấp lánh ánh vàng. Trên bàn có pha sẵn một ấm trà thơm.
"Tôi đã đi dạo quanh đây rồi, chỉ hái được chút trà nhài thôi."
Phong Giản Triệt bỗng nhiên thả lỏng như trút được gánh nặng toàn thân. Anh cười, nụ cười không tươi nhưng cũng đủ thắp sáng tâm hồn mệt mỏi của anh lúc này.
Anh tiến tới, ngồi xuống, tay cầm tách trà lên ngửi thử. Mùi hương dìu dịu dễ chịu khiến anh cảm thấy thư giãn.
Bỗng nhiên đường mạch máu trên cổ tay lại sưng phù lên rõ rệt. Phong Giản Triệt căng thẳng đặt tách trà xuống, vội vàng vẽ phù dịch chuyển.
"Xin lỗi, tôi phải rời đi trước."
Âu Dương Lãnh Nguyệt vừa ngồi dậy thì anh ta đã biến mất tiu. Trông có vẻ gấp nên cô cũng tò mò bám theo sau.
...
Dưới chân một ngọn núi đá trơ trọi, một yêu thú cấp ba đang bị thương. Nó nằm trên đất kêu lên những tiếng rên yếu ớt. Phía trước mặt nó là một đám người đang dùng phù đối kháng nhau.
Âu Dương Lãnh Nguyệt xuất hiện gần đó, cô biến ra bộ bàn ghế. Trên bàn có ấm trà pha thơm ngát, cô rót trà ngồi đó xem đám người họ đấu pháp nhau.
Lần này, lọt vào mắt cô là cô gái tên Vô Tử Hàng. Cô ta nhanh nhẹn, nhạy bén vô cùng. Mặc dù tốc độ có hơi chậm nhưng tinh thần tham chiến thì khá lớn.
Cô nhận ra cây thương dài trên tay cô ta là dùng phù vẽ ra, trông mỏng manh đến mức khó chịu nổi lực phù cùng cấp.
Đối kháng đang ngang tài ngang sức, bỗng nhiên một tên áo tím lòe loẹt xuất hiện đánh bay bốn người bọn họ.
Phong Giản Triệt bay tới dùng phù vẽ sẵn, liên tục tấn công nhưng hắn ta chẳng hề hấn gì. Thậm chí còn một đòn đánh anh ngã lăn xuống đất.
"Không ngờ ở đây cũng gặp được cao thủ Độc Hạc."
Ánh mắt Âu Dương Lãnh Nguyệt sáng trưng, cô thích thú đập bàn một cái.
Phong Giản Triệt phun ra ngụm máu nhỏ rồi ngẩng đầu lên nhìn tên áo tím lòe loẹt ấy.
"Tử Hiên, tỉnh lại đi. Xin cậu đấy."
Tên áo tím ấy mở quạt ra, hắn khẽ phe phẩy lấy gió rồi cười cợt.
"Phong Giản Triệt ơi Phong Giản Triệt, cậu nghĩ sao mà lại đi nhận lại lũ nhãi nhép này về vậy. Đi theo tôi có phải tốt hơn không."
Phong Giản Triệt không gượng dậy được.
Tên áo tím bất ngờ dùng phép túm cổ Vô Tử Hàng nhấc lên cao.
"Nếu tôi không nhầm thì cô ta là con gái của Vô Cổ Bắc Lang."
"Hàn Tử Hiên, không được đưa con bé đi."
Phong Giản Triệt cố bò lên phía trước.
Hàn Tử Hiên gấp quạt lại, hắn khẽ phủi bụi ở vạt áo tím của mình.
"Phải đưa đi chứ, đem về luyện cổ cũng là một cách. Không thì đem về làm lồng đèn cũng được coi là chiến tích đấy. Lão già Vô Cổ thấy chắc hẳn vui lắm cho coi."
Hàn Tử Hiên cười đùa bỡn cợt. Vừa nói hắn vừa mở túi vải ra, định thu con yêu thú kia vào túi.
"Âu Dương Lãnh Nguyệt, cô đừng ngồi xem nữa."
Phong Giản Triệt cắn răng, đường cùng mới phải cầu xin như vậy. Nắm tay anh siết chặt, móng cắm vào da chảy máu.
Âu Dương Lãnh Nguyệt mải xem, nghe Phong Giản Triệt cầu xin cô mới giật mình bèn đứng dậy.
Như một cơn gió thoảng, thoáng một cái cô đã xuất hiện trước mặt Phong Giản Triệt. Chỉ một cái búng tay đã khiến cái túi vải kia nổ tung.
"Tới đây."
Âu Dương Lãnh Nguyệt quay người đối diện Hàn Tử Hiện, cô ngoắc ngón tay thách thức.
Hàn Tử Hiên nhếch mép khinh bỉ. Hắn cười run trong tức giận, chưa một ai dám coi thường hắn như thế.
"Thượng Thiên Liễu Ưng Trảm!"
Chưa gì đã ra sát chiêu, Âu Dương Lãnh Nguyệt bất ngờ tung phù làm lá chắn. Lá chắn vỡ tung, mặt đất nứt toác, cô điểm phù thi triển nhanh.
"Thế thân phù."
Hai nguồn sức mạnh lớn va vào nhau tạo nên một vụ nổ kinh hoàng. Âu Dương Lãnh Nguyệt nguyên vẹn xuất hiện an toàn trong khói bụi tàn dư của tiên khí.
Cũng may cô kịp dùng thế thân phù. Nếu không dùng kịp, chắc cô cũng bị thương nhẹ rồi.
"Ái chà, mỹ nhân này cũng vừa tay đấy. Hay là cô đi theo bọn ta đi. Tốt hơn đi theo bọn phế vật này gấp ngàn lần đấy."
Âu Dương Lãnh Nguyệt hạ thân đáp đất, cô thả phù chữa trị cho Phong Giản Triệt. Vừa làm cô vừa chế giễu Hàn Tử Hiên.
"Thế giới tiến hóa
ngược rồi sao. Hay mày muốn tự trải nghiệm cảm giác được làm lồng đèn."
Phong Giản Triệt ngay khi có thể ngồi dậy, anh liền chạy tới đỡ lấy từng người đã ngã xuống.
Hàn Tử Hiên bị chế giễu thì không giữ được bình tĩnh, hắn vẽ ra một vòng tròn pháp lệnh. Sức mạnh ấy như muốn nuốt trôi tất cả.
"Cô dám!"
"Có gì mà không dám."
Âu Dương Lãnh Nguyệt đáp lời mượt mà nhanh, khiến hắn ta càng thêm tức giận. Hắn ngưng tụ một phù lôi trước mặt rồi đánh thẳng về phía cô.
Âu Dương Lãnh Nguyệt điểm chú bằng miệng, một lá chắn trong suốt bảo vệ xung quanh năm người bọn họ.
Sau đó, Âu Dương Lãnh Nguyệt rút lấy thanh Huyết Tinh kiếm từ không trung, nhẹ nhàng đánh ra một đạo tiên lực phản lại.
"Cẩn thận!"
Bỗng từ đâu một đường kiếm đen ngòm lao đến chỗ Âu Dương Lãnh Nguyệt. Phong Giản Triệt vừa gào vừa bay tới chắn cho cô.
Sau màn đụng độ giữa phù và kiếm, Hàn Tử Hiên phun ra ngụm máu nhỏ. Ngay sau đó hắn được một kẻ áo đen đem đi.
Âu Dương Lãnh Nguyệt nhanh trí tung phù phản lại luồng kiếm đen ấy nên Phong Giản Triệt không bị thương. Nhưng quả thật, chỉ một chút nữa thôi, anh ta có thể sẽ nổ tung mà chết rồi.