Chương 2: Vết thương
Chú mèo trắng nghịch góc chăn, cọ bộ lông óng mượt vào cổ làm chị giật mình tỉnh giấc. Chị lười biếng rút người vào tấm chăn ấm áp mặc cho những sợi nắng đầu tiên đã xuyên qua khe hở của khung của sổ, rọi thẳng vào chiếc giường chị đang nằm. Điện thoại đổ hồi chuông thứ ba chị buông tấm chăn ngồi dậy một cách mệt mỏi, đầu óc vẫn còn váng vất. Sau khi nhờ Đình Phong giải quyết phần công việc ngày hôm nay, biết khó mà dỗ lại giấc ngủ, chị thu dọn chăn gối rồi bước đến mở toang cửa sổ. Nắng sớm đang bị kìm hãm được giải phóng đột ngột rủ nhau tràn vào làm cho cả căn phòng bừng lên trong một thứ ánh sáng ấm áp. Chú mèo mất đồ chơi nhảy vọt lên bậu cửa sổ ung dung tắm nắng, rung rinh hai hàng ria mép ra vẻ khoái chí lắm. Bên kia đường, dãy cây bằng lăng còn đọng sương đêm được ánh nắng chiếu vào trông xa cứ lấp lánh lên như những hạt pha lê. Trên những hàng ghế đá dọc lối đi mấy cụ ông đang thong thả đánh cờ, cạnh đó mấy bà đi chợ vừa về tới, vừa đi vừa nói chuyện rộn rã cả góc đường.
Căn hộ mà chị đang sống nằm trong khu nhà ở dành cho cán bộ, công chức về hưu khá yên tĩnh ở ngay trong lòng thành phố. Tuy chỉ cách một con đường nhưng nó không giống với sự phồn hoa, nhộn nhịp có phần xô bồ ở bên ngoài mà mang một hơi hớm cổ điển hiếm thấy với những bậc thềm đá rong rêu, những cánh cổng gỗ điểm xuyến đầy hoa quỳnh vàng, hoa dạ lý hương trắng muốt hay mấy đóa li hồng bé xíu, những bộ bàn ghế nhẵn bóng không phải được sơn bằng loại sơn rẻ tiền mà là một sự trơn láng tạo nên bởi thời gian rất dài. Một chút tĩnh trong cái động của thành phố có mức sống cao nhất nước cũng làm vơi đi ít nhiều nỗi nhớ quê hương của chị. Nơi đây, từng con đường, góc phố, mái nhà tuy không đẹp mộng mơ bằng nơi chị đã sinh ra và lớn lên nhưng nó chứa đựng không ít kỷ niệm của chị. Mười năm không phải quá dài nhưng chắc cũng không hề ngắn, với nhiều người nó đã đủ để làm nhạt phai nhiều thứ, kỷ niệm mới đã lấp đầy những dấu vết xưa cũ, niềm vui mới đã xóa tan hết mọi buồn đau trong dĩ vãng. Thế nhưng với chị, nó vẫn cứ nằm nguyên đó dù đôi lúc ngỡ bản thân đã buông xuống được. Là vết thương quá sâu hay do bản thân chị cố chấp đến nỗi không thể mở lòng thêm một lần nào nữa. Mười năm, nhắm mắt chị vẫn nhìn thấy nụ cười đó, xòe tay vẫn cảm nhận được hơi ấm quen thuộc và vẫn quay người vội vã khi bất chợt nghe tiếng gọi "Nhã Nghiên". Những lúc như thế trái tim chị đau thắt lại, giống như vết thương bắt đầu lên da non đang vô cùng bứt rứt không thể không chạm vào dù biết mỗi lần chạm sẽ khiến cho bản thân còn đau đớn nhiều hơn.
Điện thoại lại rung, lần này là tin nhắn. Chị nhấn trả lời rồi bắt tay vào thu dọn căn hộ khá bề bộn của mình. Ngày hôm nay chị muốn Bơ nhìn thấy mình đã sống rất tốt. Bên ngoài, nắng đã nhuộm vàng khoảng sân báo hiệu một ngày dài nữa lại bắt đầu.
Nam Khánh nhìn tin nhắn trên màn hình điện thoại thở dài. "Cô gái này thật chẳng cho người ta chút cơ hội nào". Anh sắp xếp lại đống bệnh án trên bàn rồi chuyển cho Hà My:
"Phần còn lại nhờ cả vào em!"
Hà My nhận lấy xấp bệnh án hai má cô ửng hồng. Dù đã tự dặn lòng rất nhiều lần phải thật tự nhiên nhưng đứng trước đàn anh mà mình thầm ngưỡng mộ cô luôn thấy ngượng ngùng vừa sợ anh sẽ phát hiện ra tình cảm của mình vừa lo là anh sẽ mãi không biết được còn anh vẫn cứ luôn thản nhiên như thế, dịu dàng và lạnh lùng làm trái tim cô cứ rối tung lên.
Nam Khánh sải bước dài qua hành lang bệnh viện. Thời tiết cuối đông khá dễ chịu, từng đợt gió chướng thổi qua mang hơi tết đến thật gần và dãy hoa đào dọc đường đi đã bắt đầu đâm những nụ đầu tiên. Đã gần mười năm, có những thứ vẫn không thay đổi cũng như mối quan hệ của anh và Nhã Nghiên. Anh không ngờ vẻ ngoài mỏng manh yếu đuối là thế nhưng bên trong cô lại kiên cường, bướng bỉnh đến vậy. Là do vết thương quá sâu khiến cô không thể nào mở lòng một lần nữa hay hình bóng xưa vẫn còn tràn ngập trái tim không còn chỗ cho người khác chen vào nhưng dù như thế nào đi nữa anh cũng không đành lòng buông bỏ tình cảm của mình.
Anh nhớ như in lần đầu tiên gặp cô cũng là một ngày cuối đông như thế này. Khi ấy anh vẫn còn là thực tập sinh. Ai đã từng học qua trường Y mới hiểu hết nỗi khổ của thực tập sinh. Vừa nạp lượng kiến thức khổng lồ trên giảng đường, vừa phải ghi nhớ những buổi học lâm sàng phải ăn ngủ ở bệnh viện, trực đủ tất cả các khoa nhưng tuyệt nhiên không có một chế độ đãi ngộ nào. Mặc dù đậu vào trường Y toàn những nhân tài, ưu tú nhưng nếu không có mục tiêu rõ ràng và tinh thần kiên định cũng rất khó vượt qua. Hết năm thực tập đầu tiên một vài người bạn cùng phòng của anh đã bỏ cuộc. Áp lực kiếm tiền khiến họ không thể yên tâm theo đuổi ước mơ của mình. Anh may mắn hơn họ có gia đình hậu thuẫn nhưng đôi lúc vẫn thấy mông lung với con đường mà mình đã chọn. Chính vào lúc ấy anh đã gặp Nhã Nghiên. Sản phụ trẻ được đưa vào bệnh viện nửa thân dưới bê bết máu đang dần mất đi ý thức các bác sĩ cố gắng hết sức nhưng chỉ có thể giữ được mẹ. Anh được giao nhiệm vụ thông báo cho người mẹ nhưng sau mấy lần đi tới đi lui ngang phòng bệnh anh cũng có cách nào mở lời.
Cô gái ấy khá trẻ độ chừng mười tám, mười chín tuổi. Ngoài người qua đường đưa vào bệnh viện không có người thân nào chăm sóc cũng không có bóng dáng người đàn ông nào dù chỉ ghé qua giây lát. Khi đã khỏe hơn cô ấy tự lo liệu mọi sinh hoạt cá nhân phớt lờ tất cả lời xì xào bàn tán, những ánh mắt không mấy thiện cảm của những người chung phòng bệnh và tuyệt nhiên không hỏi bác sĩ, y tá điều gì. Sức chịu đựng của cô ấy khiến anh xót xa. Một cô gái đang ở độ tuổi tươi đẹp nhất đáng ra phải được vô tư sống trong vòng tay yêu thương của gia đình tại sao lại phải chịu đựng mọi thứ một mình như thế. Đó cũng là lý do anh không muốn gián tiếp gieo thêm một vết thương vào lòng cô. Sau lần thứ ba vừa định quay đi anh nghe tiếng gọi khe khẽ:
"Bác sĩ có điều gì muốn nói với em phải không ạ?"
Đôi mắt trong veo buồn bã nhìn anh:
"Nếu là chuyện về đứa bé thì em đã biết rồi". Cô cố nén tiếng nấc khe khẽ:
"Có lẽ duyên phận của em và Bơ chỉ đến đây thôi. Thật sự cảm ơn bác sĩ rất nhiều vì đã tận cùng cứu chữa cho mẹ con em".
Anh lúng túng không biết an ủi như thế nào đành rút chiếc khăn tay trong túi đưa cho cô nhưng cô từ chối nói:
"Em không sao đâu. Thật đấy! Bơ xứng đáng được đến một nơi tốt đẹp hơn!"
Anh nhớ mãi nụ cười trên gương mặt đẫm nước mắt ấy chỉ tiếc là khi đó anh đã không đủ bình tĩnh để nói với cô rằng cô cũng xứng đáng có được những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này. Nếu lúc ấy anh can đảm tiến lên một bước thì liệu anh và cô bây giờ có khác đi không?
* * *
Nhã Nghiên vừa ra khỏi nhà liền nhìn thấy một người đang đứng chờ mình. Người đàn ông có gương mặt khá ưa nhìn tuy không phải kiểu điển trai nổi bật nhưng ở anh toát lên vẻ điềm đạm, phúc hậu hiếm có. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, quần âu, giày tây chắc vừa từ bệnh viện tới thẳng đây. Chị khẽ thở dài, về phương diện tình cảm thì cả hai đều là những kẻ cố chấp đến đáng thương:
"Không phải hôm nay anh trực sao, em có thể tự mình đi được mà".
"Anh cũng muốn đến thăm Bơ".
Biết khó mà chối từ chị lên xe. Suốt đoạn đường không ai nói câu nào dường như cả hai đều đuổi theo những suy nghĩ riêng. Cư xá nhỏ nằm ở ngoại ô yên tĩnh có cấu trúc giống như một ngôi chùa nhưng khá nhỏ và cũ kỹ. Lớp tường vôi đã bong tróc thành những mảng loang lổ, bậc thềm đá đầy rêu có lẽ do rất ít người lui tới. Bên trong gian phòng lớn kê đầy những kệ trên đó xếp nhiều hủ lớn nhỏ, trước mỗi hủ đều có một chiếc lư hương nhỏ không khí cũng ảm đạm không khác mấy bên ngoài. Chị lấy những thứ đã chuẩn bị sẵn trong túi bắt đầu sắp xếp. Ngoài hoa và trái cây năm nào chị cũng mua thêm một món quà sinh nhật cho Bơ, năm nay Bơ chín tuổi rồi chị mua một bộ mô hình ô tô điều khiển mà mấy bé trai rất thích. Chị không biết Bơ có thích hay không, cũng không biết Bơ vẫn còn ở đâu đây bên cạnh chị hay đã đến nơi nơi thuộc về mình và quên mất người mẹ là chị từ lâu nhưng chị vẫn muốn được làm điều gì đó cho con, nó là điều duy nhất để chị tin rằng con đã từng tồn tại trên thế giới này.
Nam Khánh đứng dưới gốc cây si già, tay anh vân vê bao thuốc còn chưa mở. Anh không hút thuốc nhưng vì xã giao nên luôn mang theo một bao bên người. Đó cũng là thói quen mỗi khi anh có điều gì đó suy tư. Nơi này là anh đã tìm giúp Nhã Nghiên, cũng chính anh đã liên hệ để Bơ có một nơi hương khói. Dù đã đến đây cùng cô nhiều lần nhưng anh vẫn không có can đảm đứng nhìn cô lặng lẽ bên áng hương. Anh sợ mình không kiềm được khát khao ôm cô vào lòng, sợ sẽ phá vỡ hết những điều tốt đẹp mà mình đang có, sợ đến cả cơ hội làm bạn cô cũng không cho anh nữa.
"Ôi trời! Nhìn vẻ mặt bất cần của nó kìa! Mới có tí tuổi thì làm gì biết tình mẫu tử là gì chứ!"
"Ham chơi cho lắm vào rồi giờ chịu khổ một mình chứ sao. Con gái mà dễ dãi như thế thì hỏng".
"Không biết cha đứa bé là ai chắc cũng là phường lưu manh chẳng ra gì rồi!"
"Mấy người biết gì mà phán xét người khác chứ? Nói xấu người khác như thế vui lắm sao?"
Gương mặt cô đỏ bừng. Lần đầu tiên anh thấy cô tức giận như vậy. Cô có thể bỏ ngoài tai mọi lời lẽ không tốt đẹp về mình nhưng người đàn ông đó như một vết thương, một giới hạn mà không ai có thể chạm vào, kể cả anh.
"Mãi chờ đợi một người như vậy em thấy có đáng không?"
"Em không chờ."
"Không hẹn hò cũng không mở lòng với ai ngày ngày sống như cái xác không hồn vậy mà không phải chờ đợi sao? Em đừng ngốc nữa, anh ta sẽ không bao giờ trở về đâu!"
"Anh có biết tại sao loài chim di cư cuối cùng cũng trở về phương Bắc không?"
Ánh mắt cô tràn ngập bi thương:
"Vì nó biết ở đó có người đang đợi chờ mình!"
Đó là lần đầu cũng là lần duy nhất anh cãi nhau với cô và cũng chính từ giây phút đó anh biết mình đã thua, không phải thua người đàn ông xa lạ kia mà thua sự cố chấp đến đau lòng của cô.