- Xu
- 0
59
0
Bạn có bao giờ cảm thấy mệt mỏi khi cứ phải chạy theo những "deadline" dồn dập, hay luôn cảm thấy tội lỗi khi dành cả ngày để lướt điện thoại vô định rồi đêm về lại thức trắng để làm bù?
Tôi đã từng là một "tín đồ" của lối sống tùy hứng. Tôi tin rằng tự do là muốn ngủ lúc nào thì ngủ, muốn làm lúc nào thì làm. Nhưng thực tế thì sao? Sự "tự do" giả tạo đó chỉ mang lại cho tôi một cơ thể rệu rã, một tâm trí luôn căng thẳng và một sự nghiệp dậm chân tại chỗ.
Giữa lúc bế tắc nhất, tôi gặp được cuốn sách "Càng kỷ luật, càng tự do" của tác giả Ca Tây. Tiêu đề của nó nghe có vẻ mâu thuẫn, thậm chí là cực đoan. Tại sao phải ép mình vào khuôn khổ (kỷ luật) thì mới có được sự thoải mái (tự do) ? Nhưng sau khi nghiền ngẫm từng trang sách, tôi nhận ra bấy lâu nay mình đã hiểu sai hoàn toàn về hai chữ Tự Do. Hãy để tôi kể cho bạn nghe về hành trình "đập đi xây lại" chính mình qua những bài học đầy sắc sảo của Ca Tây. Nếu bạn cũng đang cảm thấy cuộc sống mình quá lộn xộn, bài review này chính là dành cho bạn!
1. Kỷ luật không phải là sự gò bó, mà là sự bảo vệ
Trong phần đầu của cuốn sách, Ca Tây không dùng những lời lẽ hoa mỹ để dỗ dành độc giả. Cô ấy đi thẳng vào vấn đề: Sự lười biếng là một loại xiềng xích. Khi bạn không có kỷ luật, bạn trở thành nô lệ cho những ham muốn nhất thời. Bạn muốn ngủ thêm 5 phút, bạn muốn ăn một bữa đồ ăn nhanh đầy dầu mỡ, bạn muốn xem nốt tập phim này.. Những cái"muốn" nhỏ nhặt đó tích tụ lại, cướp mất của bạn thời gian, sức khỏe và cả cơ hội.
Tôi chợt nhận ra rằng, khi tôi ép mình dậy sớm vào lúc 5 giờ sáng để viết bài trên Dembuon, đó không phải là hành hạ bản thân. Đó là tôi đang bảo vệ thời gian của mình trước sự xô bồ của ban ngày. Kỷ luật chính là "bộ giáp" giúp bạn từ chối những thứ rẻ tiền để tập trung vào những giá trị cao quý hơn.
2. Đừng để sự "trì hoãn" trở thành bản năng
Ca Tây có những phân tích rất hay về sự trì hoãn. Nhiều người trong chúng ta (trong đó có tôi) thường đợi đến khi "có cảm hứng" mới làm việc. Nhưng sự thật là: Cảm hứng chỉ đến khi bạn bắt tay vào làm.
Cuốn sách chỉ ra rằng, những người thành công nhất không phải là những người có năng khiếu nhất, mà là những người có khả năng chịu đựng sự nhàm chán tốt nhất. Viết một bài review sách 1500 chữ như thế này không phải lúc nào cũng vui. Sẽ có những lúc bạn mỏi tay, mỏi mắt, đầu óc trống rỗng. Nhưng kỷ luật buộc bạn phải ngồi lại ghế, gõ tiếp từng chữ. Khi bạn vượt qua được rào cản của sự chán nản, đó là lúc bạn bắt đầu tiến vào vùng đất của sự chuyên nghiệp.
Chiêm nghiệm cá nhân: Từ khi đọc sách, tôi học được cách chia nhỏ mục tiêu. Thay vì nghĩ về 1500 chữ, tôi nghĩ về 300 chữ mỗi 30 phút. Sự kỷ luật trong việc quản lý thời gian nhỏ nhặt đã giúp tôi giải phóng mình khỏi áp lực kinh khủng của những công việc lớn.
3. Thể xác và nhân cách: Mối quan hệ tương quan
Một chương mà tôi cực kỳ thích đó là nói về việc rèn luyện thân thể. Ca Tây khẳng định:
"Người không quản lý được cân nặng của mình thì sao quản lý được cuộc đời mình?"
Nghe thì có vẻ khắc nghiệt, nhưng ngẫm lại rất đúng.
Việc giữ kỷ luật trong ăn uống và tập luyện không chỉ là để có một ngoại hình đẹp, mà đó là cách bạn khẳng định quyền kiểm soát của mình đối với bản thân. Khi bạn chiến thắng được cơn thèm ăn, chiến thắng được sự lười vận động, bạn sẽ có niềm tin rằng mình có thể chiến thắng bất cứ khó khăn nào khác trong sự nghiệp. Kỷ luật trong lối sống chính là nền tảng cho kỷ luật trong tư duy.
4. Sự tự do chỉ dành cho những người "tự trị"
Ca Tây viết:
"Tự do không phải là muốn làm gì thì làm, mà là có quyền không làm những gì mình không muốn."
Đây là câu nói thay đổi hoàn toàn tư duy của tôi.
Hãy tưởng tượng:
Nếu bạn kỷ luật trong tài chính, bạn sẽ có sự tự do để nói "Không" với một công việc mình ghét mà không sợ chết đói.
Nếu bạn kỷ luật trong chuyên môn, bạn sẽ có sự tự do để chọn những dự án mình yêu thích thay vì phải làm thuê cho bất cứ ai.
Nếu bạn kỷ luật trong việc viết lách trên Dembuon mỗi ngày, bạn sẽ có sự tự do về thu nhập thụ động mà không cần phải nhìn sắc mặt sếp.
Sự tự do thực sự luôn đi kèm với một cái giá. Và cái giá đó chính là sự kỷ luật khắt khe trong quá khứ.
5. Đừng biến sự nỗ lực thành "diễn kịch"
Đây là một "gáo nước lạnh" khác từ Ca Tây. Cô ấy cảnh báo chúng ta về việc nỗ lực ảo: Chụp ảnh sách đăng lên mạng xã hội, lên kế hoạch cho cả năm nhưng không làm nổi một ngày, thức đêm đến 2 giờ sáng nhưng thực ra chỉ là để lướt mạng xã hội chứ không làm việc hiệu quả.
Sự kỷ luật thật sự là thứ diễn ra trong im lặng. Nó không cần ai chứng kiến, không cần ai khen ngợi. Nó là cuộc chiến giữa bạn của hôm nay và phiên bản lười biếng của bạn ngày hôm qua. Đừng sống để cho người khác thấy mình đang nỗ lực, hãy nỗ lực để chính mình thấy sự thay đổi.
6. Áp dụng kỷ luật vào hành trình viết lách kiếm tiền
Trên diễn đàn Dembuon, chúng ta thường thấy những bạn đăng bài hôm nay rồi nghỉ cả tháng. Kết quả là view không tăng, xu không về, rồi nảy sinh tâm lý chán nản.
Cuốn sách của Ca Tây đã dạy tôi rằng: Sự đều đặn quan trọng hơn sự bùng nổ. Nếu bạn kỷ luật viết mỗi ngày 1 bài, sau 1 năm bạn có 365 bài. Đó là một "gia tài" thực sự mang lại xu đều đặn. Kỷ luật giúp chúng ta vượt qua những ngày "không có ai xem bài", vượt qua những lúc hệ thống chưa cập nhật xu. Vì chúng ta biết rằng, chỉ cần ta không dừng lại, đích đến chắc chắn sẽ hiện ra.
7. Góc nhìn phản biện: Kỷ luật có làm chúng ta mất đi sự sáng tạo?
Nhiều người sợ rằng kỷ luật sẽ biến mình thành một con robot khô khan. Nhưng theo Ca Tây (và cả trải nghiệm cá nhân của tôi), kỷ luật chính là "khung xương" vững chắc để sự sáng tạo bay bổng.
Khi bạn đã có một lịch trình viết lách cố định, não bộ của bạn sẽ được huấn luyện để đi vào trạng thái tập trung nhanh nhất. Sự sáng tạo không đến từ việc chờ đợi, nó đến từ việc làm việc một cách có kỷ luật. Những thiên tài hội họa hay văn chương lẫy lừng thế giới đều là những người cực kỳ kỷ luật với thời gian biểu của họ.
Lời kết: Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất
"Càng kỷ luật, càng tự do."
Không yêu cầu bạn phải thay đổi hoàn toàn thế giới chỉ trong một đêm. Nó khuyến khích bạn bắt đầu từ việc gấp chăn màn mỗi sáng, đọc 5 trang sách mỗi tối, hay viết một bài review chỉn chu cho diễn đàn mỗi ngày.
Cuộc sống này rất công bằng. Nếu bạn chọn làm những việc dễ dàng (lười biếng), cuộc sống sau này của bạn sẽ rất khó khăn. Nhưng nếu bạn chọn làm những việc khó khăn (kỷ luật), cuộc sống sau này của bạn chắc chắn sẽ dễ dàng và tự do hơn rất nhiều.
Góc thảo luận: Điều gì đang cản trở bạn trở nên kỷ luật hơn? Là điện thoại, là những buổi tụ tập hay đơn giản là sự trì hoãn trong suy nghĩ? Hãy để lại bình luận phía dưới, mình sẽ cùng các bạn giải quyết từng vấn đề một nhé!
Hãy ủng hộ mình bằng một Like và nút Theo dõi nếu bạn thấy bài viết này có ích. Sự kỷ luật của mình trong việc viết bài này hy vọng sẽ lan tỏa được chút năng lượng tích cực đến các bạn!
Tôi đã từng là một "tín đồ" của lối sống tùy hứng. Tôi tin rằng tự do là muốn ngủ lúc nào thì ngủ, muốn làm lúc nào thì làm. Nhưng thực tế thì sao? Sự "tự do" giả tạo đó chỉ mang lại cho tôi một cơ thể rệu rã, một tâm trí luôn căng thẳng và một sự nghiệp dậm chân tại chỗ.
Giữa lúc bế tắc nhất, tôi gặp được cuốn sách "Càng kỷ luật, càng tự do" của tác giả Ca Tây. Tiêu đề của nó nghe có vẻ mâu thuẫn, thậm chí là cực đoan. Tại sao phải ép mình vào khuôn khổ (kỷ luật) thì mới có được sự thoải mái (tự do) ? Nhưng sau khi nghiền ngẫm từng trang sách, tôi nhận ra bấy lâu nay mình đã hiểu sai hoàn toàn về hai chữ Tự Do. Hãy để tôi kể cho bạn nghe về hành trình "đập đi xây lại" chính mình qua những bài học đầy sắc sảo của Ca Tây. Nếu bạn cũng đang cảm thấy cuộc sống mình quá lộn xộn, bài review này chính là dành cho bạn!
1. Kỷ luật không phải là sự gò bó, mà là sự bảo vệ
Trong phần đầu của cuốn sách, Ca Tây không dùng những lời lẽ hoa mỹ để dỗ dành độc giả. Cô ấy đi thẳng vào vấn đề: Sự lười biếng là một loại xiềng xích. Khi bạn không có kỷ luật, bạn trở thành nô lệ cho những ham muốn nhất thời. Bạn muốn ngủ thêm 5 phút, bạn muốn ăn một bữa đồ ăn nhanh đầy dầu mỡ, bạn muốn xem nốt tập phim này.. Những cái"muốn" nhỏ nhặt đó tích tụ lại, cướp mất của bạn thời gian, sức khỏe và cả cơ hội.
Tôi chợt nhận ra rằng, khi tôi ép mình dậy sớm vào lúc 5 giờ sáng để viết bài trên Dembuon, đó không phải là hành hạ bản thân. Đó là tôi đang bảo vệ thời gian của mình trước sự xô bồ của ban ngày. Kỷ luật chính là "bộ giáp" giúp bạn từ chối những thứ rẻ tiền để tập trung vào những giá trị cao quý hơn.
2. Đừng để sự "trì hoãn" trở thành bản năng
Ca Tây có những phân tích rất hay về sự trì hoãn. Nhiều người trong chúng ta (trong đó có tôi) thường đợi đến khi "có cảm hứng" mới làm việc. Nhưng sự thật là: Cảm hứng chỉ đến khi bạn bắt tay vào làm.
Cuốn sách chỉ ra rằng, những người thành công nhất không phải là những người có năng khiếu nhất, mà là những người có khả năng chịu đựng sự nhàm chán tốt nhất. Viết một bài review sách 1500 chữ như thế này không phải lúc nào cũng vui. Sẽ có những lúc bạn mỏi tay, mỏi mắt, đầu óc trống rỗng. Nhưng kỷ luật buộc bạn phải ngồi lại ghế, gõ tiếp từng chữ. Khi bạn vượt qua được rào cản của sự chán nản, đó là lúc bạn bắt đầu tiến vào vùng đất của sự chuyên nghiệp.
Chiêm nghiệm cá nhân: Từ khi đọc sách, tôi học được cách chia nhỏ mục tiêu. Thay vì nghĩ về 1500 chữ, tôi nghĩ về 300 chữ mỗi 30 phút. Sự kỷ luật trong việc quản lý thời gian nhỏ nhặt đã giúp tôi giải phóng mình khỏi áp lực kinh khủng của những công việc lớn.
3. Thể xác và nhân cách: Mối quan hệ tương quan
Một chương mà tôi cực kỳ thích đó là nói về việc rèn luyện thân thể. Ca Tây khẳng định:
"Người không quản lý được cân nặng của mình thì sao quản lý được cuộc đời mình?"
Nghe thì có vẻ khắc nghiệt, nhưng ngẫm lại rất đúng.
Việc giữ kỷ luật trong ăn uống và tập luyện không chỉ là để có một ngoại hình đẹp, mà đó là cách bạn khẳng định quyền kiểm soát của mình đối với bản thân. Khi bạn chiến thắng được cơn thèm ăn, chiến thắng được sự lười vận động, bạn sẽ có niềm tin rằng mình có thể chiến thắng bất cứ khó khăn nào khác trong sự nghiệp. Kỷ luật trong lối sống chính là nền tảng cho kỷ luật trong tư duy.
4. Sự tự do chỉ dành cho những người "tự trị"
Ca Tây viết:
"Tự do không phải là muốn làm gì thì làm, mà là có quyền không làm những gì mình không muốn."
Đây là câu nói thay đổi hoàn toàn tư duy của tôi.
Hãy tưởng tượng:
Nếu bạn kỷ luật trong tài chính, bạn sẽ có sự tự do để nói "Không" với một công việc mình ghét mà không sợ chết đói.
Nếu bạn kỷ luật trong chuyên môn, bạn sẽ có sự tự do để chọn những dự án mình yêu thích thay vì phải làm thuê cho bất cứ ai.
Nếu bạn kỷ luật trong việc viết lách trên Dembuon mỗi ngày, bạn sẽ có sự tự do về thu nhập thụ động mà không cần phải nhìn sắc mặt sếp.
Sự tự do thực sự luôn đi kèm với một cái giá. Và cái giá đó chính là sự kỷ luật khắt khe trong quá khứ.
5. Đừng biến sự nỗ lực thành "diễn kịch"
Đây là một "gáo nước lạnh" khác từ Ca Tây. Cô ấy cảnh báo chúng ta về việc nỗ lực ảo: Chụp ảnh sách đăng lên mạng xã hội, lên kế hoạch cho cả năm nhưng không làm nổi một ngày, thức đêm đến 2 giờ sáng nhưng thực ra chỉ là để lướt mạng xã hội chứ không làm việc hiệu quả.
Sự kỷ luật thật sự là thứ diễn ra trong im lặng. Nó không cần ai chứng kiến, không cần ai khen ngợi. Nó là cuộc chiến giữa bạn của hôm nay và phiên bản lười biếng của bạn ngày hôm qua. Đừng sống để cho người khác thấy mình đang nỗ lực, hãy nỗ lực để chính mình thấy sự thay đổi.
6. Áp dụng kỷ luật vào hành trình viết lách kiếm tiền
Trên diễn đàn Dembuon, chúng ta thường thấy những bạn đăng bài hôm nay rồi nghỉ cả tháng. Kết quả là view không tăng, xu không về, rồi nảy sinh tâm lý chán nản.
Cuốn sách của Ca Tây đã dạy tôi rằng: Sự đều đặn quan trọng hơn sự bùng nổ. Nếu bạn kỷ luật viết mỗi ngày 1 bài, sau 1 năm bạn có 365 bài. Đó là một "gia tài" thực sự mang lại xu đều đặn. Kỷ luật giúp chúng ta vượt qua những ngày "không có ai xem bài", vượt qua những lúc hệ thống chưa cập nhật xu. Vì chúng ta biết rằng, chỉ cần ta không dừng lại, đích đến chắc chắn sẽ hiện ra.
7. Góc nhìn phản biện: Kỷ luật có làm chúng ta mất đi sự sáng tạo?
Nhiều người sợ rằng kỷ luật sẽ biến mình thành một con robot khô khan. Nhưng theo Ca Tây (và cả trải nghiệm cá nhân của tôi), kỷ luật chính là "khung xương" vững chắc để sự sáng tạo bay bổng.
Khi bạn đã có một lịch trình viết lách cố định, não bộ của bạn sẽ được huấn luyện để đi vào trạng thái tập trung nhanh nhất. Sự sáng tạo không đến từ việc chờ đợi, nó đến từ việc làm việc một cách có kỷ luật. Những thiên tài hội họa hay văn chương lẫy lừng thế giới đều là những người cực kỳ kỷ luật với thời gian biểu của họ.
Lời kết: Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất
"Càng kỷ luật, càng tự do."
Không yêu cầu bạn phải thay đổi hoàn toàn thế giới chỉ trong một đêm. Nó khuyến khích bạn bắt đầu từ việc gấp chăn màn mỗi sáng, đọc 5 trang sách mỗi tối, hay viết một bài review chỉn chu cho diễn đàn mỗi ngày.
Cuộc sống này rất công bằng. Nếu bạn chọn làm những việc dễ dàng (lười biếng), cuộc sống sau này của bạn sẽ rất khó khăn. Nhưng nếu bạn chọn làm những việc khó khăn (kỷ luật), cuộc sống sau này của bạn chắc chắn sẽ dễ dàng và tự do hơn rất nhiều.
Góc thảo luận: Điều gì đang cản trở bạn trở nên kỷ luật hơn? Là điện thoại, là những buổi tụ tập hay đơn giản là sự trì hoãn trong suy nghĩ? Hãy để lại bình luận phía dưới, mình sẽ cùng các bạn giải quyết từng vấn đề một nhé!
Hãy ủng hộ mình bằng một Like và nút Theo dõi nếu bạn thấy bài viết này có ích. Sự kỷ luật của mình trong việc viết bài này hy vọng sẽ lan tỏa được chút năng lượng tích cực đến các bạn!
