Bạn được duylam mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
36 ❤︎ Bài viết: 28 Tìm chủ đề
Truyện: Góa Phụ

Thể loại: Yandere, Đô thị, Lệch tuổi, Tâm lý

Nhân vật chính:

· Trăm (20 tuổi) : Nữ sinh viên năng động, tốt bụng, có phần chín chắn hơn so với tuổi.

· Hạ Anh (45 tuổi) : Góa phụ, sắc nước hương trời nhưng sống khép kín, rụt rè. Bên trong vẻ ngoài mong manh là một tâm hồn khao khát được yêu thương mãnh liệt đến mức biến thái.

* * *

Chương 1: Ánh mắt đầu tiên

Con hẻm nhỏ vào buổi tối muộn vắng tanh, chỉ lác đác vài bóng đèn đường vàng vọt chực tắt. Trăm vừa đi vừa nghĩ ngợi lung tung về bài tập nhóm, đôi giày thể thao khua nhẹ trên mặt đường nhựa đã cũ. Đã hơn mười giờ tối, con đường này cô đi hàng ngày, nhưng chưa bao giờ thấy vắng vẻ và tĩnh mịch đến thế.

Tiếng cười nói đầy ẩn ý và thô lỗ từ phía trước vọng ra khiến Trăm khựng lại. Cô nép mình vào bóng tối của một gốc cây lớn, lặng lẽ quan sát.

Một nhóm ba người đàn ông đang vây quanh một người phụ nữ. Cô ấy mặc một chiếc váy liền thân màu trắng, mái tóc đen dài xõa ngang lưng. Dưới ánh đèn lờ mờ, Trăm không thể thấy rõ mặt nhưng có thể cảm nhận được sự hoảng loạn từ dáng người nhỏ bé ấy. Những gã đàn ông đang sờ soạng, cười cợt, một gã còn cúi xuống định hôn lên mái tóc của người phụ nữ.

Máu nóng trong người Trăm sục lên. Cô vớ ngay cây gậy gỗ dựng bên cạnh một đống phế thải, tay siết chặt, lao tới.

"Tránh ra ngay! Tôi đã báo công an rồi! Các người không đi thì đừng có hối hận!"

Giọng Trăm vang lên dõng dạc, đầy uy lực trong không gian tĩnh mịch. Cô vung vẩy cây gậy, lao thẳng vào đám đàn ông. Bọn chúng giật mình, hoảng hốt quay lại. Thấy một cô gái trẻ trung nhưng hung hãn, lại nghe tiếng "công an", chúng chửi thề vài câu rồi nhanh chóng tháo chạy.

Trăm thở hổn hển, hạ cây gậy xuống, quay sang người phụ nữ.

"Cô không sao chứ?"

Người phụ nữ ngước lên.

Trăm lặng người đi.

Đó không phải là một cô gái trẻ như cô tưởng. Đúng hơn, vẻ đẹp ấy không hề có tuổi. Người phụ nữ có khuôn mặt trái xoan thanh tú, làn da trắng muốt như phát sáng trong bóng tối. Đôi mắt to, đen láy, long lanh như vừa ứa lệ, hàng mi cong vút còn đọng lại những giọt nước mắt lấp lánh. Nhưng điểm khiến Trăm phải ngỡ ngàng nhất là khí chất từ con người ấy toát ra: Vừa có nét đoan trang, thuần khiết của một bà mẹ hiền, lại vừa ẩn chứa một vẻ gợi cảm chết người. Chiếc váy trắng giản dị ôm sát thân hình đầy đặn, bốc lửa, lộ ra những đường cong mềm mại nhưng căng tràn nhựa sống. Mùi nước hoa thoang thoảng, một thứ hương rất phụ nữ, quyến rũ, len nhẹ vào khứu giác của Trăm.

Cảm giác đầu tiên của Trăm là.. Ngượng. Ngượng vì mình vừa nhìn chằm chằm vào một người phụ nữ lạ một cách thiếu lịch sự.

"Cảm ơn.. Cảm ơn cháu." Người phụ nữ cất giọng, nhỏ nhẹ, có chút run run. Giọng nói ấy trầm ấm, nghe như tiếng đàn cello, nhưng pha chút e lệ của một cô gái trẻ.

"Dạ, không có gì đâu ạ. Mấy tên đó đểu giả quá. Cô.. À, chị đi một mình giờ này cũng nguy hiểm lắm." Trăm gãi đầu, cố tỏ ra tự nhiên. "Chị tên gì? Để em đưa chị về đầu đường bắt taxi cho an toàn."

Người phụ nữ mỉm cười, nụ cười thoáng chút ngại ngùng nhưng cũng làm bừng sáng cả góc tối. "Chị tên Hạ Anh. Cảm ơn em. Em tên gì?"

"Em là Trăm ạ. Sinh viên năm cuối." Trăm đáp. Rồi như chợt nhớ ra, cô hỏi: "Chị bao nhiêu tuổi rồi? Trông chị trẻ quá, em cứ tưởng chị chỉ khoảng.. Bằng em thôi."

Hạ Anh khẽ cúi đầu, một lọn tóc rơi xuống che đi nửa khuôn mặt. "Chị.. Ba mươi lăm? À không, bốn mươi lăm rồi."

"Bốn mươi lăm?" Trăm tròn mắt. "Trời ơi, chị trẻ quá! Em cứ tưởng chị mới hai mấy. Chị giữ dáng đẹp quá đi mất!"

Câu nói vô tư của Trăm khiến má Hạ Anh ửng hồng. Trong ánh mắt của cô gái trẻ, Hạ Anh thấy được sự chân thành và một tia ngưỡng mộ trong sáng. Không phải thứ ánh mắt dâm dục của đàn ông, không phải sự tò mò soi mói. Nó ấm áp và khiến trái tim cô như được sưởi ấm sau một mùa đông dài lạnh giá.

Hai người sóng bước nhau ra đầu đường. Trăm vừa đi vừa kể chuyện trên trường, chuyện đám bạn, vừa an ủi Hạ Anh. Cô tự nhiên như thể đang nói chuyện với một người bạn thân lâu năm, không hề có khoảng cách tuổi tác.

Đến nơi, Trăm vẫy một chiếc taxi, mở cửa cho Hạ Anh.

"Chị về nhà ngủ ngon nhé. Lần sau đi đường nhớ đi chỗ sáng, đừng đi một mình giờ này nữa nha."

Hạ Anh ngồi vào xe, qua ô cửa kính, cô nhìn theo bóng dáng thanh mảnh của Trăm đang xoay người bước đi, tay vung vẩy cây gậy gỗ, dáng vẻ vừa ngây ngô vừa anh dũng.

Cánh cửa taxi đóng lại. Xe lăn bánh.

Trong không gian tối om của xe, Hạ Anh đưa tay lên ngực. Tim cô đập nhanh đến lạ. Đã rất lâu rồi, từ khi chồng mất, cô chưa từng có cảm giác này. Cảm giác được che chở, được quan tâm một cách vô điều kiện. Không phải thứ tình cảm ích kỷ của những người đàn ông chỉ muốn chiếm đoạt vẻ đẹp của cô. Mà là sự ấm áp, chân thành, dịu dàng từ một cô gái trẻ.

Trong đầu Hạ Anh lúc này chỉ hiện lên duy nhất hình ảnh ấy: Gương mặt Trăm lúc cô lao tới, ánh mắt Trăm lúc lo lắng hỏi han, nụ cười của Trăm lúc vẫy tay chào tạm biệt.

Một nụ cười nhẹ nở trên môi người đàn bà góa phụ. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy ánh mắt câu ấy không chỉ có sự cảm kích. Nó long lanh, sâu thẳm và ẩn chứa một thứ gì đó rất khác. Một sự chiếm hữu non nớt vừa chớm nở, một mầm mống của sự điên cuồng đang âm thầm lớn lên.

Hạ Anh tựa đầu vào ghế xe, thì thầm một mình giữa màn đêm, giọng nói nhẹ như hơi thở nhưng lại đầy ma mị:

"Trăm.. Cái tên hay thật. Chị sẽ không bao giờ quên em đâu. Những kẻ đã chạm vào chị hôm nay, chị sẽ nhờ người 'xử lý' chúng. Còn em.. Em là người đầu tiên bảo vệ chị như thế. Chị phải biết ơn em thật tốt mới được."

Nghĩ đến đây, một cảm giác nóng rực dâng lên trong cơ thể người đàn bà. Cô khép chặt hai chân lại, mím môi, tưởng tượng đến cảm giác được ôm chặt lấy cơ thể nhỏ nhắn nhưng đầy sức sống ấy của Trăm. Một sự khao khát nguyên thủy, mãnh liệt và hoang dại trỗi dậy, lấn át hoàn toàn vẻ ngoài yếu đuối, rụt rè vốn có.

"Cả thế giới này ai cũng chỉ muốn nhìn chị bằng ánh mắt dâm dục. Còn em.. Em nhìn chị bằng sự ấm áp. Vậy nên.. Chị muốn giữ em mãi mãi, chỉ để em nhìn chị bằng ánh mắt đó thôi. Em sẽ thuộc về chị."

Chiếc taxi khuất dần trong dòng xe cộ, mang theo một người đàn bà vừa thức tỉnh một thứ tình cảm vừa ngọt ngào vừa độc địa. Còn Trăm, với cây gậy gỗ trên tay, vẫn vô tư bước về nhà, không hề hay biết rằng trái tim của một "góa phụ" vừa bị cô đánh cắp và một lời nguyền yandere vừa được khởi động.

Hết chương 1.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back