Năm 2150, Trái Đất không còn những con đường đầy khói bụi. Con người sống trong những "Tòa tháp Sinh thái" cao chọc trời, nơi mỗi tầng là một hệ sinh thái riêng biệt.
Kael là một "Kỹ sư Ký ức". Công việc của anh là giúp những người già tái hiện lại những kỷ niệm đẹp nhất của họ thông qua các hạt nano truyền dẫn thần kinh. Thế giới lúc này quá hoàn hảo, đến mức người ta bắt đầu quên mất cảm giác của sự.. Không hoàn hảo.
Một ngày nọ, Kael nhận được yêu cầu từ một bà cụ sống ở tầng 90 – tầng cao nhất, nơi chỉ dành cho những người đã chứng kiến kỷ nguyên cũ. Bà không muốn tái hiện một kỳ nghỉ sang trọng hay một thành tựu rực rỡ.
"Tôi muốn nghe lại tiếng mưa rơi trên mái tôn," bà nói, đôi mắt mờ đục nhìn ra cửa sổ kính cường lực chống đạn.
Kael khựng lại. Ở năm 2150, thời tiết được điều khiển bởi hệ thống AI toàn cầu. Mưa chỉ rơi đúng lịch trình, nhẹ nhàng và được lọc sạch bụi bẩn, chảy vào các đường ống tĩnh âm. Tiếng "mưa rơi trên mái tôn" – một thứ âm thanh ồn ào, lộn xộn và đầy tạp âm của thế kỷ trước – là thứ mà hệ thống giả lập của anh chưa từng lưu trữ.
Anh dành nhiều tuần lục lại các ổ đĩa cổ sau đó dùng thuật toán để mô phỏng sự va chạm của những giọt nước nặng hạt lên bề mặt kim loại rỉ sét. Khi Kael đeo chiếc vòng truyền dẫn vào tay bà cụ và kích hoạt chương trình, căn phòng trắng muốt bỗng chốc tràn ngập âm thanh rì rầm, lộp độp.
Bà cụ nhắm mắt, môi nở nụ cười mãn nguyện. Trong tâm trí bà, đó không chỉ là tiếng mưa, mà là mùi đất ẩm, là hơi lạnh len lỏi qua khe cửa, và là bàn tay ấm áp của mẹ bà đang thắp một ngọn đèn dầu.
Khi bản nhạc kết thúc, bà cụ khẽ nói: "Cảm ơn cháu. Công nghệ có thể cho ta sự hoàn hảo, nhưng chỉ có những ký ức 'lỗi' mới khiến ta thấy mình thực sự đang sống."
Kael rời khỏi tòa tháp, nhìn lên bầu trời nhân tạo xanh ngắt. Lần đầu tiên trong đời, anh không muốn lập trình một ngày nắng đẹp. Anh muốn một cơn bão thật sự
Kael là một "Kỹ sư Ký ức". Công việc của anh là giúp những người già tái hiện lại những kỷ niệm đẹp nhất của họ thông qua các hạt nano truyền dẫn thần kinh. Thế giới lúc này quá hoàn hảo, đến mức người ta bắt đầu quên mất cảm giác của sự.. Không hoàn hảo.
Một ngày nọ, Kael nhận được yêu cầu từ một bà cụ sống ở tầng 90 – tầng cao nhất, nơi chỉ dành cho những người đã chứng kiến kỷ nguyên cũ. Bà không muốn tái hiện một kỳ nghỉ sang trọng hay một thành tựu rực rỡ.
"Tôi muốn nghe lại tiếng mưa rơi trên mái tôn," bà nói, đôi mắt mờ đục nhìn ra cửa sổ kính cường lực chống đạn.
Kael khựng lại. Ở năm 2150, thời tiết được điều khiển bởi hệ thống AI toàn cầu. Mưa chỉ rơi đúng lịch trình, nhẹ nhàng và được lọc sạch bụi bẩn, chảy vào các đường ống tĩnh âm. Tiếng "mưa rơi trên mái tôn" – một thứ âm thanh ồn ào, lộn xộn và đầy tạp âm của thế kỷ trước – là thứ mà hệ thống giả lập của anh chưa từng lưu trữ.
Anh dành nhiều tuần lục lại các ổ đĩa cổ sau đó dùng thuật toán để mô phỏng sự va chạm của những giọt nước nặng hạt lên bề mặt kim loại rỉ sét. Khi Kael đeo chiếc vòng truyền dẫn vào tay bà cụ và kích hoạt chương trình, căn phòng trắng muốt bỗng chốc tràn ngập âm thanh rì rầm, lộp độp.
Bà cụ nhắm mắt, môi nở nụ cười mãn nguyện. Trong tâm trí bà, đó không chỉ là tiếng mưa, mà là mùi đất ẩm, là hơi lạnh len lỏi qua khe cửa, và là bàn tay ấm áp của mẹ bà đang thắp một ngọn đèn dầu.
Khi bản nhạc kết thúc, bà cụ khẽ nói: "Cảm ơn cháu. Công nghệ có thể cho ta sự hoàn hảo, nhưng chỉ có những ký ức 'lỗi' mới khiến ta thấy mình thực sự đang sống."
Kael rời khỏi tòa tháp, nhìn lên bầu trời nhân tạo xanh ngắt. Lần đầu tiên trong đời, anh không muốn lập trình một ngày nắng đẹp. Anh muốn một cơn bão thật sự

27
0