Lời tác giả: Thu Hương là một cái tên nữ rất phổ biến ở Việt Nam. Các cô gái mang tên Thu Hương, phần đông đều là các cô gái xinh đẹp.
Thu Hương là một cái tên thường dùng cho nữ giới, thể hiện vẻ đẹp dịu dàng, thanh tao như mùa thu, cũng như mang lại cảm giác dễ chịu với mùi hương tự nhiên từ hoa cỏ tượng trưng cho vẻ đẹp tinh tế, trong sáng, nhiều nữ tính.
Bài thơ viết tặng một cô gái xinh đẹp tên Thu Hương.
Đà Lạt ta về để nhớ em
Nhớ mùa trăng trước ướt hương đêm
Xa em, xa cả mùa trăng ấy
Xa áo thu bay tóc gió mềm.
Đâu khúc đàn mơ bên suối thơ
Mảnh trăng chìm nổi giữa bơ vơ
Đồi Cù thuở ấy mình ly biệt
Hai nẻo chia xa nỗi đợi chờ.
Lung linh như nước hồ Xuân Hương
Mắt em buồn lệ mờ trong sương
Người đi nghiêng ngả vầng trăng lạnh
Ngả bóng trăng rơi rải mặt đường.
Ta đã xa rồi em cũng xa
Thương trời Đà Lạt hạt mưa sa
Thương màu trăng cũ soi trên áo
Áo lụa tình trăng sáng mượt mà.
Đá vỡ còn đây vọng dấu chân
Một thời lóng ngóng bước bâng khuâng
Một thời hai đứa cùng xây mộng
Mộng cũng chia tan chẳng được gần.
Lấp loáng đồi thông những bóng mây
Những mùa trăng biếc, biếc trên cây
Ta qua phố cũ buồn muôn lối
Áo trắng ai bay gió lạnh đầy?
Đà Lạt 1999
(Tuyển tập thơ Thơ nhà giáo – NXB Văn hóa Dân tộc 2003)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Địa danh Đà Lạt được bắt nguồn từ chữ Đạ Lạch, tên gọi của con suối Cam Ly. Khởi nguồn từ huyện Lạc Dương, thác Cam Ly chảy qua khu vực Đà Lạt theo hướng Bắc – Nam, trong đó đoạn từ khoảng Hồ Than Thở tới thác Cam Ly ngày nay được gọi là Đạ Lạch.
Theo ngôn ngữ của người Thượng, Da hay Dak có nghĩa là nước, tên gọi Đà Lạt có nghĩa nước của người Lạt, hay suối của người Lạt (người Cơ Ho)
Bài thơ được viết tặng cô Thùy Hạnh, giáo viên anh văn trường THPT Võ Thị Sáu trong một chuyến đi Đà Lạt cùng với giáo viên trường.
Lang thang một tiếng chuông chùa
Sen hồng chợt nở nhớ mùa hạ xưa...
Con đường gầy guộc nắng mưa
Em xa lối ấy
Sao chưa thấy về?
2001
(Tập thơCỏ hoa thì thầm – NXB Thanh niên 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Ở miền Nam, hoa sen gần như nở quanh năm, bởi thời tiết của miền Nam rất phù hợp với hoa sen. Tuy nhiên, thời điểm hoa sen nở rộ và đẹp nhất là vào khoảng tháng 7 đến tháng 10 âm lịch hàng năm.
Ở ngoài Bắc thì hoa sen nở vào mùa hè vào những ngày nắng nóng của tháng 5 tháng 6 dương lịch, và hoa sen sẽ nở kéo dài đến đầu tháng 9 âm lịch.
Lang thang một tiếng chuông chùa
Sen hồng chợt nở nhớ mùa hạ xưa
Con đường gầy guộc nắng mưa
Em xa lối ấy... Sao chưa thấy về?
2001
(Tập thơCỏ hoa thì thầm – NXB Thanh niên 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả:Ở miền Nam, hoa sen gần như nở quanh năm, bởi thời tiết của miền Nam rất phù hợp với hoa sen. Tuy nhiên, thời điểm hoa sen nở rộ và đẹp nhất là vào khoảng tháng 7 đến tháng 10 âm lịch hàng năm.
Ở ngoài Bắc thì hoa sen nở vào mùa hè vào những ngày nắng nóng của tháng 5 tháng 6 dương lịch, và hoa sen sẽ nở kéo dài đến đầu tháng 9 âm lịch.
Ta về như mây trắng
Gục khóc cuối chân trời
Tìm em chiều phố cổ
Sương khói mờ chơi vơi.
1998
(Tập thơCỏ hoa thì thầm – NXB Thanh niên 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Phố cổ Hội An từng là một thương cảng quốc tế sầm uất, gồm những di sản kiến trúc đã có từ hàng trăm năm trước, được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới từ năm 1999.
Đô thị cổ Hội An ngày nay là một điển hình đặc biệt về cảng thị truyền thống ở Đông Nam Á được bảo tồn nguyên vẹn và chu đáo. Phần lớn những ngôi nhà ở đây là những kiến trúc truyền thống có niên đại từ thế kỷ 17 đến thế kỷ 19, phân bố dọc theo những trục phố nhỏ hẹp. Nằm xen kẽ giữa các ngôi nhà phố, những công trình kiến trúc tôn giáo, tín ngưỡng minh chứng cho quá trình hình thành, phát triển và cả suy tàn của đô thị.
Bài thơ được viết khi tác giả và thầy Dũng, giáo viên toán trường THPT Võ Thị Sáu, thăm phố cổ Hội An.
10 năm sau, tác giả cùng vợ chồng thầy Dũng, giáo viên toán trường THPT Võ Thị Sáu, lại có dịp thăm lại phố cổ Hội An.
Hoa Tường Vi
Hoa tường vi tim tím đỏ
Xao xuyến mãi một người xa
Một nụ cười em trong nắng
Hay trái tim hồng trong hoa?
2001
(Tập thơCỏ hoa thì thầm – NXB Thanh niên 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Hoa tường vi có mùi thơm nhẹ nhàng. Hoa mọc ở đầu cành. Nụ hoa có hình cầu, xòe rộng ra 6 cánh hình xoắn. Cánh hoa mỏng, dài nhăn nheo. Hoa có số lượng nhị khá nhiều.
Hoa tường vi có nhiều màu, tương ứng với mỗi màu là một ý nghĩa nhưng nhìn chung thì đều mang thông điệp liên quan đến tình yêu đôi lứa.
Vô tình tác giả gặp được một cô gái tên Tường Vi tại một bệnh viện. Thấy cô rất buồn vì đang mắc một chứng bệnh nan y, tác giả đã viết tặng cô bài thơ này để xin cô tặng lại tác giả một nụ cười. Gần một năm sau tác giả được tin cô đã đi xa...
Đi ngang thấy ngọn trúc đào
Nhà em anh hỏi lối vào gần xa?
Từ ngày vườn ấy trổ hoa
Tìm em trăm nẻo dẫu xa cũng gần!
2001
(Tập thơCỏ hoa thì thầm – NXB Thanh niên 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Trúc đào là loài cây chứa nhiều độc tố tuy vẻ ngoài mỏng manh và xinh đẹp. Đặc biệt là những độc tố này có hại cho sức khỏe con người khi tiếp xúc, nhất là trẻ em.
Hoa trúc đào là một loài hoa chứa độc tố. Chính vì thế mà ý nghĩa hoa trúc đào tượng trưng cho sự cẩn trọng, tỉ mỉ, luôn đề cao cảnh giác trước những mối nguy hiểm mặc cho bề ngoài của chúng có đẹp rực rỡ thế nào chăng nữa.
Bài thơ viết tặng cho một cô bạn, sau khi cùng nghe bài hát Trúc đào (do Hương Lan và Duy Quang hát) tại một quán cà phê
Chim oanh xưa thả bờ rào
Vô tâm để mảnh gai cào xước tim
Bây giờ gió lạnh ngoài hiên
Tìm em chỉ thấy hoa bìm bìm rơi...
2001
(Tập thơCỏ hoa thì thầm – NXB Thanh niên 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Bìm bìm với tốc độ leo giàn rất nhanh thích hợp phủ bóng cho những bức tường cháy nắng. Hoặc trang trí những khu vực cảnh quan khác.
Hoa bìm bìm là loài hoa có một khả năng chuyển đổi đặc biệt về màu sắc. Cụ thể, hoa có thể chuyển dần từ màu lam sang màu hồng phớt tím từ sáng sớm đến chiều tối. Không chỉ có vậy, hoa bìm bìm còn được đánh giá cao bởi nhiều công dụng tốt đối với sức khỏe. Hoa bìm bìm mang ý nghĩa là loài hoa giản dị, khiêm tốn, kiên trì và bền bĩ.
Bài thơ viết tặng cho một cô bạn có trồng hoa bìm bìm trước cổng nhà.
Lời tác giả: Khi năm ngủ thì thường sinh ra mộng mị. Có mộng lành, mộng dữ và giấc mộng bình thường.
Bài thơ viết tặng một cô giáo sinh văn thực tập tên Nguyễn Thị Mộng Lành. Tên cô giáo sinh làm tôi rất ngạc nhiên và thú vị. Sau lần gặp gỡ đầu tiên, đêm đó tôi đã nằm mơ thấy cô...
Lời tác giả: Khi năm ngủ thì thường sinh ra mộng mị. Có mộng lành, mộng dữ và giấc mộng bình thường.
Bài thơ viết tặng một cô giáo sinh văn thực tập tên Nguyễn Thị Mộng Lành. Tên cô giáo sinh làm tôi rất ngạc nhiên và thú vị. Sau lần gặp gỡ đầu tiên, đêm đó tôi đã nằm mơ thấy cô...
Lời tác giả: Tình yêu như mưa với nắng luôn cho cuộc tình bao nhiêu sóng gió
(Lời một bài hát)
Bài thơ viết tặng thầy Hàn Thanh Tùng, giáo viên vật lý trường THPT Võ Thị Sáu.
Có một lần trong lúc trà dư tửu hậu, thầy Hàn Thanh Tùng có bật ra câu nói "Trời hết mưa rồi trời sẽ lại nắng thôi!". Tác giả thấy ý hay nên đã phát triển thành bài thơ...
Tháng ba mùa hạ sớm
Bút bi tím làm thơ
Sợi buồn nghiêng lấp lánh
Trang giấy bỗng thẩn thờ.
Tháng ba tròn giọt nhớ
Rơi miền ký ức xưa
Một chiều qua lối đó
Áo em mờ trong mưa.
Tháng ba mùa xuân vọng
Vỡ tiếng cười pha lê
Tung tăng đàn bướm trắng
Ngơ ngác bước ai về.
Tháng ba một người khóc
Bóng thầy giờ nơi đâu
Con đò xưa khuất núi
Hun hút dòng sông sâu.
Em về tìm tháng ba
Hái màu hoa điệp cũ
Con ve sầu còn ngủ
Chợt thức nhớ mùa xa...
2001
(Tập thơ Cỏ hoa thì thầm – NXB Thanh niên 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Hoa điệp vàng (còn được gọi là hoa muồng lá lạc, hoa muồng vàng, hoa kim phượng) không quá đẹp để được trưng trong những lọ hoa, không quá lãng mạn để những người đang yêu hái tặng nhau.
Mùa hoa điệp đến lại gợi cho mỗi người một nỗi niềm riêng sâu lắng để nhớ về tuổi học trò, để nhớ về mái trường khi đang bước đi giữa những cung đường đầy sắc hoa với những bông vàng nhỏ xinh rơi đầy mặt phố.
Nhiều người bảo tác giả hoa điệp vàng tháng ba trong bài thơ là sai, hoa điệp vàng chỉ nở từ tháng tư đến tháng tám. Thật ra ở trường THPT Võ Thị Sáu TP.HCM (Sài Gòn), nơi tác giả dạy học, tháng ba hoa điệp đã nở đầy. Nhiều nơi trong thành phố, chỉ mới giữa tháng hai thôi cũng đã có nhiều cây điệp trổ hoa vàng...
Chiều Bà Điểm xanh ngát
Hàng cây gió rì rào
Lá vọng vào nỗi nhớ
Nắng vỡ rụng lao xao.
Em cười sao chẳng nói?
Áo bà ba mịn màng
Ta mơ làm nhẫn cỏ
Nguyện đời hết lang thang.
Gập ghềnh xe thổ mộ
Lộc cộc bánh vang đều
Nhà ai đun củi bếp
Khói mờ cửa lam rêu.
Hoàng hôn dần dần tím
Sương thu nhòa nhòa xanh
Ngập ngừng ngừng lối nhỏ
Chưa xa xa sao đành?
Chợt qua chiều Bà Điểm
Cầm ngẩn ngơ miếng trầu
Trầu xanh têm vôi thắm
Đôi chim trời bay cao.
Hóc Môn 1999
(Tập thơCỏ hoa thì thầm – NXB Thanh niên 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Bài thơ được viết tặng một cô gái quê ở Bà Điểm. Bà Điểm là tên một địa danh thuộc Hóc Môn, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam.
Dưới thời nhà Nguyễn, địa bàn xã Bà Điểm hiện nay gần tương ứng với làng Tân Thới Nhứt (Tân Thới Nhất) thuộc tổng Bình Thạnh Hạ, huyện Bình Long, phủ Tân Bình, tỉnh Gia Định. Khi Trương Định khởi binh chống Pháp (1859 – 1864), nghĩa quân đặt trạm liên lạc ở vùng này, tại nhà bà lão tên "Điểm" nên thôn Tân Thới Nhứt còn có tên gọi là Bà Điểm.
Xe thổ mộ là một loại xe ngựa, có nguồn gốc từ kiểu xe song mã sang trọng của Pháp, sau đó được người dân miền Nam Việt Nam cải tiến để phù hợp với điều kiện địa hình nông thôn. Xe thổ mộ thường do một con ngựa kéo.
Thùng xe thổ mộ được làm bằng gỗ, có mui che được nắng mưa, có thể chở từ 6 đến 8 người mỗi chuyến. Trên xe có một vòng lục lạc được treo, tạo ra tiếng kêu đặc trưng.
Sao Không Nói?
Sao một lời không nói?
Để mùa phượng tàn mau
Em đi hờn khóe mắt
Cười bâng quơ qua cầu.
Người đi xa xa mãi
Vẫn chưa nói một lời
Áo trắng em là mộng
Bỏ buồn ta mồ côi.
Trương Chi còn giọng hát
Sao ta đành lặng câm?
Bài thơ tình lại xé
Gởi cho gió âm thầm.
Ta thương mình tay trắng
Em thương người bơ vơ
Một lời sao không nói?
Chiếc lá rơi ơ hờ.
Ta bên này bờ lở
Em bên kia bãi bồi
Lở bồi rồi bồi lở
Ngàn năm còn xa xôi.
Sao một lời không nói?
Để nụ hồng chôn sâu
Tháng năm buồn rụng vỡ
Sân trường mờ mưa ngâu.
1999
(Tập thơ Cỏ hoa thì thầm – NXB Thanh niên 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Sự im lặng yếu đuối, không dám thể hiện tình cảm đã khiến nhiều mối tình dở dang.
Tình yêu không lời chỉ vì không nói ra sẽ trở thành định mệnh, mãi mãi dang dở, mãi mãi không thể gần nhau.
Nhiều khi "không nói" cũng là một điều may mắn. Cô gái xinh đẹp được nhắc đến trong bài thơ sau này đã lấy chồng và thường bạo hành chồng mỗi khi nổi giận với chồng, cô ấy rất hung dữ!
Theo mây nhớ ta lạc về phố cũ
Chim én xưa vội bay mất lâu rồi
Tiếng em hát tháng năm còn rơi vọng
Ta quay tìm lại gặp bóng đơn côi.
2001
(Tập thơCỏ hoa thì thầm – NXB Thanh niên 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Ngày xưa, khi còn đi học, tác giả thường đi ngang qua nhà một cô gái... Cô gái có giọng ca rất hay, thường hát khi tưới cây trên ban công.
Cô gái là người miền Tây nên cô thường bận áo bà ba màu xanh da trời và quần dài trắng, rất đẹp.
Bài ca cô thường hát là "Gặp nhau làm ngơ", để trêu chọc tác giả mỗi khi tác giả đi học ngang qua...
Phố xưa giờ đã thành phố cũ, còn người cũ đã theo chồng về một phương trời mới khác.
Sài Gòn
Đêm
Dịu dàng đã lên giường
Lương thiện đã lên giường
Tình yêu cũng đã lên giường
Ôm ước vọng
Nằm nghiêng vào giấc ngủ...
Những hồn ma trác táng
Vẫn đi hoang
Vẫn thao thức
Ồn ào
Ngáp vặt
Vật vã.
Sài Gòn
Đêm
Những chiếc xe điên gầm rú
Chạy đua
Lạng lách
Đánh võng
Rượt đuổi tử thần
Đích đến là nhà xác
Là quan tài
Là khói hương
Là huyệt thẳm.
Sài Gòn
Đêm
Những ly bia lanh canh
Lách cách
Tiếng thời gian va vỡ
Những gã đàn ông nói cười nhăn nhở
Cùng móc trái tim mình
Thả lăn chìm
Ngập ngụa
Nhầy nhụa
Trong bia.
Sài Gòn
Đêm
Từng cô gái rú gào điên dại
Lắc...
Uốn éo bán mình
Nửa người
Nửa ngợm
Nửa Bạch Xà Tinh...
Nửa ma
Nửa quỉ
Nửa ẩn
Nửa hiện hình
Nhạc xập xình
Cười dậm dật
Đèn lung linh...
Sài Gòn
Đêm
Khói thuốc mịt mù
Đám thanh niên ngồi gật gù
Khóc cười vô thức
Vò nát cuốn lịch cuộc đời mình
Xé toạt
Châm lửa
Hút
Khói quyện hình chấm hỏi
Bóng tiên nâu
Khúc xương người
Đầu lâu...
Sài Gòn
Đêm
Tiếng rao hủ tíu gõ
Đuối dần trong hẻm nhỏ
Hai anh em sinh viên nghèo
Áo sờn vai
Quần rách gấu
Mồ hôi lấm tấm
Nước mắt phập phồng
Vai chung vai
Lưng tựa lưng
Đẩy chiếc xe già nua lộc cộc
Lắc lư
Run rẩy
Nghi ngút khói
Lầm lũi nẻo đường mưu sinh...
Sài Gòn
Đêm
Gió lang thang
Ánh đèn chợ sáng choang
Cô gái gian hàng bán trái cây
Uể oải
Ngồi học bài.
Đêm
Đêm.
2007
(Tập thơQuà tặng mùa đông - NXB Văn nghệ 2007)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Bài thơ viết sau khi tác giả được chứng kiến một cảnh đua xe liều chết của các quái xế trên đường phố TP.HCM lúc nửa đêm.
Nạn đua xe máy trái phép ở TP.HCM không chỉ là một vấn nạn xã hội mà còn là nỗi ám ảnh với người dân mỗi khi ra đường. Những thanh niên tụ tập thành nhóm, rú ga inh ỏi, lạng lách, đánh võng trên đường phố không chỉ gây nguy hiểm cho chính họ mà còn đe dọa tính mạng của người tham gia giao thông khác.
Áo vàng
Vàng nắng em ơi!
Mùa thu bỗng đến cho đời có đôi.
Nẻo buồn
Em rẽ xa tôi
Giọt mưa vỡ ướt tan trôi nụ cười!
1999
(Tập thơCỏ hoa thì thầm – NXB Thanh niên 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Áo dài vàng đẹp như những cánh hoa hồng vàng, làm bàng hoàng nỗi nhớ.
Bài thơ viết tặng cô giáo Xuân Trinh ở Đà Nẳng
Áo dài màu vàng thường gợi lên hình ảnh rực rỡ mà dịu dàng của mùa thu – mùa của sự chuyển mình nhẹ nhàng, sâu lắng.
Màu vàng trong văn hóa Á Đông là biểu tượng của sự ấm áp, thịnh vượng và cao quý. Khi kết hợp với tà áo dài truyền thống, sắc vàng ấy lại mang thêm một tầng ý nghĩa tinh tế: vừa hoài niệm, vừa tươi sáng, vừa gần gũi mà vẫn thanh tao.