Bạn được phurapper mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
8 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề
59 0
55145054423_81522092ce_o.png


Tóm tắt:

Tiểu Mắm!

Nàng đi rồi, để lại ta bơ vơ giữa mao cung tĩnh mịch, ôm đan điền quặn thắt. Cơn đau xé lòng này rốt cuộc là do độc tính của tô bún mắm đang phát tác, hay do trái tim đang vỡ vụn vì tương tư?

Cảnh báo: Chư vị đồng đạo tuyệt đối không nên vừa ăn vừa đọc!

Giang hồ hiểm ác, lòng người khó đoán. Ta, một gã lãng khách ôm mộng lớn giữa chốn Sài Thành phồn hoa đô hộ, đã đi qua biết bao phong ba bão táp của cuộc đời, nếm đủ vị đắng cay của những trận cuồng phong kể từ khi bán thân cho tư bản. Trái tim ta, tưởng chừng như đã đóng băng ngàn năm dưới đỉnh Côn Luân, lạnh lẽo và vô cảm trước mọi hồng nhan tri kỷ.

Thế rồi, đêm ấy mưa rơi.

Trời Sài Thành đổ mưa như trút nước, những hạt mưa to bằng hạt đậu nành đập vào mái tôn rào rào tựa như vạn tiễn xuyên tâm. Ta với chiếc áo mưa mỏng manh như chiếc áo tơi của bậc ẩn giả, đã tạt vội vào một quán trọ ven đường nằm sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo tựa như Bát Quái Trận Đồ. Quán không có bảng hiệu, giang hồ quanh vùng chỉ gọi nôm na là "Tựu Lâu Bún Mắm Dì Bảy".

Bên trong quán, một màn sương mù mờ ảo giăng lối. Đây không phải là chướng khí của Dạ Khúc Lâm mà đây chính là luồng chân khí ngùn ngụt bốc lên từ nồi nước lèo màu nâu sẫm, đang sủi bọt ùng ục như dung nham nơi hỏa ngục. Thứ mùi hương ấy, kẻ phàm phu tục tử ngửi thấy thì bịt mũi chau mày, cho là tà môn bá đạo, nhưng bậc trượng phu anh hùng như ta lại xem đó là quỳnh tương ngọc dịch, là thứ thánh dược có thể xoa dịu mọi vết thương cõi lòng. Mùi mắm sặc sụa, xộc thẳng vào khứu giác, khai thông bách huyệt, đánh thức mọi giác quan đang ngủ quên.

Ta gọi một tô "Bát Bảo Hỗn Nguyên Thang", tức bún mắm thập cẩm thêm heo quay, mực ngậm nước, tôm luộc đỏ au và chả cá thác lác dẻo thơm. Ta đang gắp một đũa, nhắm mắt lại để vận công điều tức, ép thứ nước súp đậm đà ấy chảy dọc theo kinh mạch, thì cánh cửa quán trọ đột ngột mở tung.

Gió lạnh lùa vào. Cùng với gió, là em.

Em bước vào, trên người khoác chiếc áo mưa tiện lợi màu trắng đục, lất phất bay trong gió tựa như vũ y của một thánh nữ giáng trần. Mái tóc đen nhánh, ướt sũng nước mưa dính sát vào hai gò má trắng ngần, đôi mắt em sâu thẳm, chất chứa một nỗi bi ai của kẻ mang trong mình nỗi niềm vong quốc. Nơi không gian chật hẹp, nồng nặc mùi mắm cá linh, cá sặc này, sự xuất hiện của em có vẻ lạc lõng đến phi lý. Em giống như một cành hoa tuyết liên nở rộ giữa bãi tha ma, thanh khiết, mộng mơ và tỏa ra một loại hàn khí bức người.

Quán đông, chẳng còn lấy một cái ghế trống. Em đứng đó, nhíu đôi mày ngài, bàn tay ngọc ngà khẽ siết lấy vạt áo. Bằng một phản xạ của kẻ hành hiệp trượng nghĩa, ta đưa tay lên, dùng thanh âm trầm đục nội lực truyền âm nhập mật (thực ra là nói lớn tiếng át cả tiếng mưa) :

"Cô nương, nếu không chê, có thể cưa đôi chiến bàn này cùng tại hạ."

Em nhìn ta.

Đôi mắt thu ba ấy chạm vào mắt ta.

Giây phút ấy, ta nghe như có tiếng kiếm tuốt khỏi vỏ, tiếng rồng gầm cọp rống trong đan điền.

Nội công của ta bỗng chốc chấn động khôn xiết.

Em khẽ gật đầu, cởi bỏ chiếc áo mưa tà đạo, ngồi xuống đối diện ta. Một làn hương nhài thoang thoảng từ người em tỏa ra, ngoan cường chiến đấu với mùi mắm nồng nặc xung quanh.

"Cho một tô nhiều bún, nhiều ớt, không lấy giá hẹ," đôi môi em buông lời với Tú Bà Dì Bảy, giọng nói trong vắt như tiếng suối chảy róc rách qua khe đá.

Kẻ không ăn giá hẹ, ắt hẳn là kẻ có tâm tư phức tạp, không thích sự vướng bận của thế gian. Còn kẻ ăn nhiều ớt, chắc chắn là người mang trong mình ngọn lửa thù hận, hoặc một trái tim khao khát cháy bỏng.

_______

Chúng ta ngồi đối diện nhau, giữa hai người là hai tô bún mắm bốc khói nghi ngút. Chẳng ai nói với ai lời nào. Giữa giang hồ, đôi khi im lặng chính là cảnh giới giao tiếp cao nhất.

Em cầm đôi đũa tre, vung lên nhẹ nhàng như đang múa Thái Cực Kiếm, gắp một miếng chả cá, chấm vào chén mắm me chua ngọt, rồi đưa lên đôi môi anh đào. Động tác uyển chuyển, dứt khoát, không thừa không thiếu một phân. Ta thầm nghĩ, nữ nhân này võ công tuyệt không tầm thường.

Ăn được một nửa, những giọt mồ hôi li ti bắt đầu rịn ra trên vầng trán thanh tú của em. Cửu Âm Chân Kinh dẫu lợi hại cũng không chống lại được sức nóng của "Thiên Thủ Quan Âm Ớt" mà Dì Bảy bỏ vào tô. Hai má em ửng hồng, bờ môi sưng tấy lên vì cay, trông vừa bi tráng lại vừa mộng mơ đến lạ kỳ.

Ta không nhịn được nữa, bèn cất tiếng:

"Tại hạ phi bạt giang hồ bao năm, quen thói thô lỗ, chưa từng thấy nữ nhân nào ăn bún mắm mà lại toát ra khí chất thần tiên, thoát tục như cô nương. Chẳng hay, cô nương có thể cho tại hạ biết quý danh, để ngày sau có duyên tương ngộ nơi chân trời góc bể, còn biết đường mà gọi một tiếng cố nhân?"

Em dừng đũa, ngước lên nhìn ta. Ánh mắt em lúc này không còn là hàn băng ngàn năm, mà đã bị vị cay của ớt làm cho tan chảy, long lanh ngấn nước. Em khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ mỉa mai sự đời:

"Tên tuổi trên thế gian này vốn dĩ chỉ là thứ danh xưng hư ảo. Hôm nay người ta gọi ta là tiên nữ, ngày mai lại mắng ta là yêu ma. Huynh đài, bèo dạt mây trôi, gặp nhau chén chú chén anh nơi quán trọ tồi tàn này đã là duyên phận, cớ sao phải chấp niệm một cái tên?"

Ta lắc đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào bờ môi đang sưng vù của em, chân thành nói: "Cô nương nói sai rồi. Giang hồ rộng lớn, người đến người đi như vạn mũi tên bay. Sóng lướt qua mặt hồ không để lại dấu vết, nhưng giai nhân lướt qua đời lãng khách, lại để lại một vết chém sâu hoắm vào tâm can. Kẻ lãng khách này không mong trói buộc được bước chân của cánh chim trời tự do. Ta không cần biết lai lịch, gia thế hay môn phái của nàng, đối với ta.. Chỉ cần 1 cái tên là đủ."

Lời ta thốt ra, mang theo tám thành nội lực của sự chân thành, chấn động cả không gian nhỏ hẹp. Tiếng mưa rơi ngoài hiên dường như cũng nhỏ dần để nhường chỗ cho tiếng nhịp tim đập loạn nhịp của ta.

Em hơi sững sờ, đôi đũa trên tay khẽ run lên. Sự băng giá trong ánh mắt em dường như bị đánh vỡ. Em khẽ thở dài, hơi thở mang theo mùi sả băm và mắm ruốc, nhưng đối với ta lúc đó, nó quyến rũ tựa như mê hồn hương của Độc Long giáo.

"Nếu ta nói, ta là kẻ đang trốn chạy? Nếu ta là nữ ma đầu mang nợ máu đầy tay, bị cả võ lâm hắc bạch truy sát thì sao? Ngay cả tên của ta, cũng có thể rước họa sát thân cho kẻ nào dám gọi."

Ta bật cười ha hả, tiếng cười hào sảng át cả tiếng sấm rền vang ngoài trời. Ta vỗ mạnh xuống bàn, khiến vài giọt nước lèo sánh ra ngoài:

"Ha ha ha! Sinh tử hữu mệnh, phú quý tại thiên. Nam nhi đại trượng phu sống ở đời, há lại sợ những lời đe dọa cỏn con đó? Giang hồ là cái thá gì? Quy củ võ lâm là cái thá gì? Ở trước mặt ta lúc này, không có ma nữ, không có thánh cô, chỉ có một người con gái đang làm tim ta thổn thức. Nghe cho rõ đây cô nương, chỉ cần biết em thôi, mọi thứ khác không có quan trọng. Dẫu trời sập xuống, dẫu vạn kiếm xuyên tâm, chỉ cần em bằng lòng cho ta biết danh xưng, ta nguyện lấy cả mạng sống này để bảo vệ cái tên ấy!"

Khóe mắt em ửng đỏ, không rõ là vì cảm động trước lời tỏ tình của ta, hay do miếng ớt hiểm vừa nhai trúng. Em khẽ mở lời, thanh âm thỏ thẻ: "Cứ gọi em là.. Tiểu Mắm."

Trời đất ơi! Một cái tên giản dị, thô mộc, sặc mùi giang hồ, nhưng lại đáng yêu và mộng mơ đến tột cùng!

Tiểu Mắm!

Ta sẽ khắc ghi hai chữ này vào bảng vàng sinh mệnh. Đêm đó, ta không màng đến mưa giông bão táp, tự nguyện cởi áo tơi nhường cho em che mưa, thân trần chịu lạnh, hộ tống em về tận "hang động" (phòng trọ) của em ở xóm trũng ven sông. Tình yêu của chúng ta, đã nảy nở từ một tô bún mắm như thế.

________

Chẳng bao lâu sau, để tiện bề "song tu" luyện công và cùng nhau chia ngọt sẻ bùi, em đã dọn về ở chung cùng ta trong căn "Hàn Băng Thạch Thất", tức căn phòng trọ rộng đúng 15 mét vuông trên tầng gác mái, nóng như cái lò bát quái vào mùa hè và lạnh như Hắc Mộc Nhai vào mùa đông.

Tình yêu thời kỳ đầu lúc nào cũng mộng mơ như thơ, đẹp như một khung cảnh trong mộng cảnh của Đào Hoa Đảo. Chúng ta cùng nhau vẽ nên những viễn cảnh huy hoàng, ta ngày ngày đêm đêm gảy đàn guitar hát những khúc tiêu dao, em ngồi tựa đầu vào vai ta, vuốt ve mấy cọng râu lởm chởm của ta. Chúng ta hứa hẹn sẽ cùng nhau thoái ẩn giang hồ, mua một mảnh vườn ở quê, nuôi cá và trồng thêm rau, mặc kệ sự đời thế thái nhân tình.

Nhưng, cuộc sống phàm tục không phải là cuốn bí kíp võ công chỉ có những chiêu thức hào nhoáng, mà nó còn chứa đựng những sinh hoạt bẩn thỉu nhất của con người. Giang hồ đồn rằng, cảnh giới cao nhất của tình yêu không phải là lúc hai kẻ si tình khoác lên mình bộ đồ lụa là gấm vóc, cùng ngắm trăng thưởng hoa, đối ẩm ngâm thơ.

Không!

Đó chỉ là thứ tình yêu ngụy quân tử.

Cảnh giới Tối Cao vĩ đại nhất của ái tình, chính là khi người ta có thể bình thản đối diện với khí độc và tạp chất của đối phương mà không hề lay chuyển tâm can. Và chúng ta, những kẻ tu luyện tình yêu tà đạo, đã đạt đến cảnh giới vô tiền khoáng hậu ấy.

_________

Ta vốn mang trong mình "Cửu Dương Thần Công", nội nhiệt vô cùng vượng. Cứ mỗi lần ăn khoai lang nướng hay uống bia vỉa hè, đan điền của ta lại cuồn cuộn chân khí. Những luồng khí này di chuyển hỗn loạn trong kinh mạch, bắt buộc ta phải bài xuất chúng ra ngoài qua hạ bộ để tránh tẩu hỏa nhập ma.

Thế gian gọi thứ đó là.. Đánh rắm. Ta gọi nó là tuyệt kĩ "Hương Phong Độc Vụ Cửu Liên Hoàn".

Bình thường, nữ nhân giang hồ nếu trúng phải chiêu này của ta, nhẹ thì bịt mũi nhăn mặt, mắng ta là đồ dơ bẩn; nặng thì nôn mửa tại chỗ, vung kiếm đòi chém đứt hạ bộ của ta.

Nhưng Tiểu Mắm của ta thì khác. Em quả nhiên là kỳ nữ vạn năm có một.

Mỗi lần ta dồn khí đan điền, nhấc một bên mông lên, tung ra một luồng "ám khí" xé rách thinh không "Bủm.. Pẹt.. Pẹt..", tạo ra một làn sương độc vô hình lan tỏa khắp căn phòng 15 mét vuông.. Em không hề né tránh. Em vẫn ngồi khoanh chân trên nệm, tay bấm điện thoại lướt mạng xã hội (tục xưng là "Tóp Tóp"), nhàn nhã hít thở.

"Nội công của chàng dạo này có vẻ bấn loạn," em bình thản nhận xét, dẫu xung quanh không khí đã đặc quánh lại, con thạch sùng trên trần nhà ngửi phải sương độc rơi lộp bộp xuống đất bất tỉnh nhân sự. "Có vẻ mùi hơi mang âm khí của hột vịt lộn. Hôm qua lén thiếp đi nhậu phải không?"

Ta nhìn em, ánh mắt rưng rưng cảm động.

"Nàng.. Nàng không thấy thúi sao? Nàng không sợ độc khí nhập tâm, hủy hoại dung nham hay sao?"

Em khẽ cười, một nụ cười ngạo nghễ của ma giáo thánh nữ:

"Chân khí của chàng dẫu có là kịch độc Đoạn Trường Thảo, thiếp cũng cam tâm tình nguyện ngửi cùng. Đã thề sinh tử có nhau, chút trọc khí này có sá gì?"

Ôi, hỡi thế gian tình là chi, mà khiến người ta nguyện cùng nhau ngửi rắm! Sự đồng điệu ấy, sự chia sẻ ấy, lãng mạn và thơ mộng đến mức khiến ta muốn khắc lên vách đá ngàn thu.

Nhưng cuộc chiến thực sự nằm ở cuộc tranh đoạt "Thất Bảo Lưu Ly Cung", tức là cái Toilet duy nhất trong phòng.

Mỗi buổi sáng, khi ánh dương quang vừa ló rạng, khi đan điền của cả hai cùng biểu tình vì mớ đồ ăn tạp nham đêm qua, việc ai chiếm được Toilet trước chính là quyết định kẻ đó được lên thiên đàng hay phải chịu đày đọa dưới địa ngục quằn quại.

Ta ỷ mình có võ công cao cường, thường xuyên tung "Lăng Ba Vi Bộ" lao từ trên giường xuống.

Nhưng em đâu chịu kém cạnh.

Em thi triển "Cửu Âm Bạch Cốt Trảo", véo mạnh vào hông ta một cái, khiến ta đau điếng khựng lại. Chỉ một giây sơ hở ấy, em đã lách qua người ta, lao vút vào trong và đóng sầm cánh cửa lại bằng một lực có thể chấn nát tảng đá ngàn cân.

"Cạch!" Tiếng chốt cửa vang lên.

"Tiểu Mắm! Nàng lại dùng ám khí! Mau mở cửa ra, ta sắp không vận công kiềm chế được nữa rồi!"

Ta ôm bụng, hai chân xoắn vào nhau theo thế "Kim Kê Độc Lập", đập cửa thùm thụp, mồ hôi hột vã ra như tắm.

"Chàng nhẫn nhịn chút đi! Đại trượng phu co được dãn được, chút buồn ỉa này không nhịn được sao làm nên nghiệp lớn?"

Giọng em vọng ra từ bên trong, xen lẫn những âm thanh.. Tõm.. Tõm.. Vang vọng như sấm động.

Phải đến mười lăm phút sau, cánh cửa mới mở ra. Em bước ra ngoài, vẻ mặt khoan khoái tựa tiên nhân vừa độ kiếp thành công. Còn ta nhanh chóng lao vào, ngay khoảnh khắc ta bước chân vào, một thứ luồng khí vô hình mang tính sát thương chí mạng ập vào mặt.

Mùi.. Vâng, là mùi đặc trưng của sự giải thoát cõi trần. Thế nhưng, giữa cái mùi kinh hồn táng đởm ấy, ta lại thấy thoang thoảng mùi hương cơ thể của em, mùi của sự thân thuộc, của những năm tháng sống chết có nhau.

Ta vừa bịt mũi, nổi cáu mắng mỏ em vì tội giành đi ỉa trước, nhưng trong lòng lại ngập tràn một sự thỏa mãn kỳ lạ. Em đứng ngoài, cười khúc khích, cố tình rặn ra một cái rắm thật to để bõ tức lại ta. Ta ở trong cũng rặn lại một tiếng để đáp trả.

Giai điệu trầm bổng vang lên giữa hai kẻ yêu nhau..

Ta tưởng chừng, những ngày tháng mộng mơ, dơ bẩn nhưng đầy chất thơ ấy sẽ kéo dài vĩnh cửu. Ta tưởng chừng chỉ cần biết em, chỉ cần có cái tên Tiểu Mắm, thì ta có thể chống lại cả thế giới, có thể bỏ qua mọi sự dơ dáy của kiếp người.

Nhưng ta đã nhầm.

Giang hồ vốn đa đoan, tình người vốn mong manh.

______

Tối hôm đó, mây đen vần vũ che kín bầu trời Sài Thành. Bầu không khí ngột ngạt báo hiệu một trận cuồng phong sắp kéo đến. Chúng ta lại dắt nhau ra đầu hẻm, ngồi vào bàn cũ tại quán bún mắm của Dì Bảy.

Lần này, em im lặng suốt từ lúc đi bộ ra. Đôi mắt em lại trở về dáng vẻ hàn băng như ngày đầu gặp gỡ. Chẳng nói chẳng rằng, em cầm hũ ớt xay, trút liên tục vào hai tô bún. Màu đỏ tươi của ớt nhuộm thẫm cả nước dùng, trông như máu tươi uất hận. Ta cảm nhận được sát khí kì lạ

"Em ăn cay thế, dạ dày sao chịu nổi?" Ta gắp cho em một miếng thịt quay, cố phá vỡ sự im lặng.

Em không gắp lên, cứ để miếng thịt chìm dần vào hố lửa ớt. Em ngước nhìn ta, ánh mắt cô đơn đến lạ:

"Mùi vị cay đắng này, nếm một lần cho tận cùng, để sau này không bao giờ quên được nữa."

Ta rùng mình. Câu nói của em như một mũi xuyên tâm trùy ghim thẳng vào ngực ta. Đêm đó, ta nuốt tô bún mắm mà tưởng như đang nuốt mảnh vỡ của thủy tinh. Lửa nóng đốt cháy từ cổ họng xuống tận tâm can.

Trở về thạch thất, ta mệt mỏi chìm vào giấc ngủ miên man, để mặc cho độc tính của tô bún mắm ớt phát tác. Trong cơn mê, ta dường như thấy bóng lưng em lúi húi xếp đồ. Ta muốn vươn tay ra giữ lấy, muốn gọi tên "Tiểu Mắm", nhưng cổ họng ta như bị điểm huyệt, không thể thốt nên lời.

Khi ta giật mình tỉnh giấc, ánh sáng bệch bạc của buổi sáng đã xuyên qua ô cửa nhỏ.

Bên cạnh ta, hơi ấm đã không còn. Chỗ nằm của em lạnh ngắt. Ta vội vã tung chăn ngồi dậy. Tủ quần áo mở toang, những bộ váy thần thiên của em đã biến mất không dấu vết. Bàn chải đánh răng màu hồng trong nhà tắm cũng đã không cánh mà bay.

Em đã đi rồi. Không một lời từ biệt.

Nàng đã sử dụng tuyệt kỹ Độn Thổ cao siêu nhất để biến mất khỏi cuộc đời ta, sạch sẽ, tàn nhẫn mà chẳng lưu tình.

Ta đứng trân trân giữa phòng. Một cơn đau thắt từ bụng truyền đến.

Ta lảo đảo bước vào nhà tắm, đóng cửa lại.

* * *

Khốn nạn thay cho cái kiếp người lãng khách!

Ta đang ngồi trong toilet, đan điền đau quặn lên vì nỗi nhớ em da diết. Vận công rặn ỉa một lúc lâu rồi, mà bụng vẫn cứ quằn quại, có lẽ vì hình bóng em cứ thế mà âm ỉ trong tâm can ta từng chập.

Ta ôm bụng, mồ hôi lạnh rịn ra cả trên trán tựa như kẻ đang tẩu hỏa nhập ma. Cơn quặn thắt đoạn trường này rốt cuộc là do độc tính của tô bún mắm nhiều ớt tối qua chúng ta ăn cùng nhau ở đầu hẻm, hay do sự thật cay đắng rằng đó là bữa ăn cuối cùng của hai đứa?

Ta gục đầu xuống hai bàn tay, nữ nhân tuyệt tình, em tước đoạt của ta mọi thứ, kể cả quyền được khóc lóc gào thét hay níu kéo, bởi vì em có cho ta biết lý do đâu?

Ấy thế mà, ta lại nhớ em! Nhớ đến điên cuồng, đứt từng khúc ruột!

Ta nhớ lắm những lần ta vận khí đánh rắm thúi, em vẫn thường ngồi cạnh để ngửi cùng.. Nhớ lắm mùi cứt còn bay thoang thoảng tựa mê hồn hương mỗi lần em dùng khinh công giành đi ỉa trước.. Giờ đây giữa mao cung tĩnh mịch chỉ còn có ta, cũng mùi cứt này, nhưng ai sẽ nổi cáu mỗi khi ta giành đi ỉa trước, ai sẽ cố vận nội công đánh rắm to hơn ta để bõ tức?

Em bỏ ta đi phiêu bạt giang hồ, để lại ta với nỗi nhớ em.. Nồng.. Nàn..
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back