- Xu
- 10,471
44
0
Những Khoảng Tối Không Cần Lý Do
Thiên Nguyệt
Thiên Nguyệt
Đêm thường đến chậm hơn tôi tưởng. Nó không ập xuống như một cơn mưa bất ngờ mà bò qua từng kẽ hở của căn phòng, len vào những khoảng trống giữa suy nghĩ, rồi ngồi im ở đó. Khi bóng tối đủ dày, tôi mới nhận ra mình đã ngồi rất lâu trước cửa sổ, nhìn ra con đường vắng, nơi ánh đèn vàng hắt xuống mặt nhựa ướt, phản chiếu một thứ ánh sáng mệt mỏi như đôi mắt của người đã thức quá nhiều đêm. Thành phố lúc này không còn ồn ào, chỉ còn tiếng gió chạm vào biển hiệu, tiếng động cơ xa xôi và tiếng thở của chính tôi, đều đều và nặng nề.
Có những nỗi buồn không cần lý do rõ ràng. Chúng không đến từ một biến cố lớn, không phải sự mất mát đủ để người ta bật khóc ngay lập tức. Chúng giống như một vết xước nhỏ nhưng nằm đúng chỗ nhạy cảm, chạm nhẹ cũng đau. Tôi đã từng nghĩ buồn là thứ có thể gọi tên, rằng chỉ cần hiểu nguyên nhân thì sẽ dễ dàng vượt qua. Nhưng càng lớn, tôi càng nhận ra có những nỗi buồn tồn tại đơn giản vì chúng muốn tồn tại. Chúng là phần dư thừa của những ngày sống không trọn vẹn, của những lời chưa kịp nói, của những lần im lặng kéo dài hơn mức cần thiết.
Ký ức là thứ đáng sợ nhất vào ban đêm. Ban ngày, nó bị che lấp bởi công việc, bởi những cuộc trò chuyện xã giao, bởi nhịp sống vội vàng. Nhưng khi đêm xuống, ký ức có thời gian để sắp xếp lại chính nó. Nó lôi ra những hình ảnh cũ, những gương mặt quen từng rất gần mà giờ đã trở nên xa lạ. Tôi nhớ một buổi chiều rất cũ, trời cũng âm u như thế này, khi tôi đứng bên ai đó và tin rằng mọi thứ rồi sẽ ổn. Niềm tin khi ấy nhẹ và trong, giống như hơi thở. Tôi không biết từ khi nào, niềm tin ấy biến mất, chỉ để lại một khoảng trống khó lấp đầy.
Sự cô đơn không phải lúc nào cũng đến từ việc ở một mình. Có những ngày tôi ngồi giữa đám đông, nghe tiếng cười nói xung quanh, nhưng lại cảm thấy mình như một người đứng ngoài cửa kính, nhìn vào một căn phòng ấm áp mà không có chìa khóa. Mọi người nói chuyện, trao đổi, chia sẻ, còn tôi chỉ gật đầu và mỉm cười cho đúng vai. Nụ cười ấy không giả, nhưng cũng không thật. Nó là kết quả của thói quen, của việc học cách tồn tại mà không làm phiền người khác bằng nỗi buồn của mình.
Thỉnh thoảng tôi tự hỏi, nếu mình biến mất trong một khoảng thời gian, liệu có ai nhận ra sự thiếu vắng đó không. Câu hỏi ấy không nhằm tìm kiếm sự thương hại, mà chỉ là một phép thử cho giá trị tồn tại. Có lẽ sẽ có người nhớ, có lẽ sẽ không. Nghĩ đến điều đó, lòng tôi không đau như tưởng tượng, chỉ là một cảm giác trống trải lan ra, chậm rãi và lạnh. Giống như khi bạn đặt tay lên bức tường ẩm và nhận ra hơi lạnh đã thấm vào da từ lúc nào.
Thời gian trôi qua để lại những vết hằn rất lạ. Nó không làm mọi thứ biến mất hoàn toàn, mà làm chúng phai màu. Nỗi đau cũ không còn sắc như trước, nhưng cũng không biến mất. Nó nằm yên ở đó, đủ để nhắc rằng đã từng có một vết thương. Tôi học cách sống chung với những vết hằn ấy, giống như học cách đi dưới trời mưa mà không mong nó tạnh. Có những ngày tôi ổn, thật sự ổn, và có những ngày chỉ cần một kỷ niệm nhỏ cũng đủ kéo tôi trở lại với cảm giác nặng nề quen thuộc.
Đôi khi tôi nghĩ về tương lai, nhưng suy nghĩ ấy không mang màu sắc hy vọng như người ta vẫn nói. Tương lai trong tôi mờ và xa, giống như con đường chìm trong sương. Tôi biết mình sẽ tiếp tục đi, vì dừng lại không phải là một lựa chọn. Nhưng đi về đâu, và đi với tâm thế nào, tôi không chắc. Có lẽ điều duy nhất tôi chắc chắn là nỗi buồn này sẽ không biến mất trong một sớm một chiều. Nó sẽ ở lại, thay đổi hình dạng, lúc ẩn lúc hiện, nhưng luôn nhắc tôi rằng mình là một con người đang sống, đang cảm nhận, dù cảm nhận ấy phần lớn là u ám.
Đêm đã sâu hơn. Ánh đèn ngoài kia tắt bớt, con đường gần như chìm vào bóng tối. Tôi đứng dậy, khép cửa sổ lại, để lại ngoài kia những âm thanh rời rạc của thành phố đang ngủ. Trong căn phòng, chỉ còn tôi và sự im lặng. Sự im lặng này không đáng sợ, nhưng cũng không an ủi. Nó đơn giản là ở đó, như một tấm gương phản chiếu tất cả những gì tôi cố che giấu ban ngày. Tôi biết, khi sáng đến, tôi sẽ lại khoác lên mình vẻ bình thường quen thuộc. Còn lúc này, trong khoảnh khắc u ám và buồn bã này, tôi cho phép mình được yếu đuối, được thừa nhận rằng có những nỗi buồn không cần được chữa lành, chỉ cần được tồn tại và được gọi tên bằng sự im lặng.

